Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tán tỉnh cô nàng ngây thơ _ chương 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vừa vào phòng dành cho khách, Tưởng Hạo Ân trông thấy Bạch Thư Dư giống giống một thiên sứ thuần khiết không tỳ vết, lẳng lặng nằm trên giường lớn màu trắng, dung mạo nàng xinh đẹp làm hắn nhìn không chớp mắt.

Sự thiện lương tận tâm của nàng không giống như là biểu hiện ra ngoài, có lẽ trước đây đánh lừa hắn thực sự chỉ là một sự hiểu lầm, có lẽ bởi vì nỗi khổ tâm kia khó có thể mở miệng…

Đột nhiên, Tưởng Hạo Ân phát hiện bản thân lại vì hành động không thích đáng của nàng biện hộ… Đây đại biểu cái gì? Hắn sẽ không thực sự đối với nữ nhân này động tình chứ? Hắn muốn cố hết sức phủ định cảm xúc quái lạ kia trong đáy lòng, nhưng không được, không thừa nhận nàng đối với hắn mà nói đặc biệt.

Bạch Thư Dư ngủ rất dễ tỉnh, đặc biệt là dưới tình huống có người nhìn chằm chằm nàng, rất nhanh thì tỉnh táo lại.

” Là ngươi? Ngươi giảm sốt chưa? Làm sao không nghỉ ngơi nhiều một chút?” Mở mắt ra đột nhiên trông thấy Tưởng Hạo Ân ở trước mặt, Bạch Thư Dư kinh ngạc hỏi.

Nàng rất tự nhiên đưa tay để trên trán của hắn, đo nhiệt độ cơ thể của hắn, sau đó hài lòng gật đầu.

” Xem ra ngươi đã bình phục bình thường rồi.” Nàng khẽ mỉm cười nói.

Nụ cười thật không kiểu cách kia thật sâu rung động trái tim của Tưởng Hạo Ân, hai mắt của hắn chớp chớp nhìn chằm chằm vào Bạch Thư Dư, con ngươi sâu sắc kia thích thú thấy Bạch Thư Dư có chút xấu hổ.

“Ngươi làm chi nhìn chằm chằm vào ta như vậy, trên mặt ta có dính gì sao?” Bạch Thư Dư vô ý thức vươn tay sờ sờ mặt mình nhưng Tưởng Hạo Ân lại nhanh hơn một bước đem nàng kéo vào trong lòng ngực.

Kiềm chế không được đáy lòng khát vọng đối với nàng, Tưởng Hạo Ân lấy ngón tay chế trụ hàm dưới của Bạch Thư Dư, sau đó một hơi hôn ở cái miệng nhỏ nhắn của nàng…

Bạch Thư Dư hoàn toàn không kịp giãy dụa khiến cho lưỡi lợi hại của hắn trượt vào trong miệng mềm mại của nàng, đây là một cái hôn khá thô bạo, đầu lưỡi của hắn mỗi ngõ ngách trong miệng của nàng tìm kiếm, dùng phương thức nguyên thủy nhất khơi gợi nhiệt tình của nàng. Bởi vì lo lắng bệnh tình của hắn, Thư Dư có hành động tránh né, nhưng bị hắn ôm càng chặt.

Hắn đem nàng áp chế trên chiếc giường mềm mại, khi ngửi được mùi thơm trong lành của cơ thể trên người nàng, dục hỏa dưới thân càng không thể vãn hồi.

Hắn bá đạo dùng môi hút lấy hương thơm trong miệng nàng, đầu lưỡi giảo hoạt thăm dò từng ngóc ngách ẩm ướt, cái hôn cuồng liệt (= điên cuồng + mãnh liệt) của hắn khiến hai chân Bạch Thư Dư không có sức mà nhũn ra, tế bào toàn thân càng không ngừng tản ra hơi nóng, lỗ tai mãnh liệt rung động không nghe thấy bất cứ âm thanh gì.

Toàn bộ lực chú ý đều tập trung chuyện đang tiến hành vào lúc này, đồng thời đại chưởng Tưởng Hạo Ân cũng xoa nhẹ, nắm chặt vòng eo mảnh mai tinh tế kia, ngang ngược đem thân thể mềm mại của nàng kéo về phía hắn, khiến khoảng cách giữa hai người không đến một ngón tay, chia xẻ nhiệt độ cơ thể lẫn nhau.

Đầu ngón tay hắn xuyên qua tóc của nàng, vuốt ve da đầu của nàng, động tác nhẹ nhàng giống như là đang âu yếm một vật phẩm trân quý, ngón tay tràn ngập trân trọng và bảo vệ.

Bạch Thư Dư toàn bộ suy nghĩ cháy rực, hoàn toàn không cách nào suy nghĩ, mỗi lần chỉ cần đại chưởng có chứa ma lực kia của Tưởng Hạo Ân chạm đến da thịt của nàng, toàn bộ tâm tư như mây khói tiêu tan, nàng không thể không thừa nhận bản thân thật sâu khát vọng hắn, muốn nhận được vuốt ve thân mật của hắn…

“Ân….” Khi tay của Tưởng Hạo Ân linh hoạt đi tới mông của nàng, bàn tay cầm một cái, Bạch Thư Dư nhịn không được bật ra than nhẹ.

Một lúc lâu, đôi môi của hắn chưa hết thõa mãn mới dời ra, để hai người có cơ hội thở dốc.

Bọn họ thở hổn hển nhìn chăm chú vào lẫn nhau, đột nhiên, hắn đem nàng đẩy về phía trước, khiến cho nàng cảm thụ được dục vọng nam giới cực nóng mà lại kiên cường dưới thân hắn.

“Đừng quên, ngươi còn bị ốm…” Hai mắt Bạch Thư Dư sương mù lại vẫn còn lý trí ngăn chặn động tác của hắn.

“Việc kia của ta cũng không sinh bệnh, huống hồ ta đã khỏi hẳn rồi.” Nói xong, hắn lại lần nữa hôn lên đôi môi xinh đẹp của nàng.

Bạch Thư Dư kiềm chế không được đắm chìm vào trong tình cảm mãnh liệt của hắn, hưởng thụ kỹ xảo âu yếm thành thạo của hắn, đầu ngón tay của hắn trên người nàng làm ma pháp khiến nàng gần như dục hỏa đốt người.

Bạch Thư Dư vặn vẹo vòng eo, khiến thân thể của chính mình cùng hắn càng gần sát, động tác mờ ám hồn nhiên này làm cho cổ họng Tưởng Hạo Ân truyền đến một tiếng gầm nhẹ, cánh tay duỗi ra đem nàng ôm càng chặt.

Bàn tay hắn dọc theo thắt lưng di chuyển, cúng bái thắt lưng nàng mỗi một đường cong, sau đó chậm rãi đi lên phần đẫy đà trước ngực, đồng thời một tay bao lại một cái mềm mại, ở trong tay nhẹ nhàng vuốt ve.

Hai tay không lực của Bạch Thư Dư đặt ở sườn hai cánh tay hắn, chặt chẽ mà bám chặt hắn, dưới kinh nghiệm âu yếm phong phú của hắn bàn tay nho nhỏ có chút lực đạo buộc chặt.

Tayhắn lớn mật từ cổ áo ngủ của nàng mà dò xét vào bên trong vạt áo, rất nhanh cầm lấy đầy đủ tròn trịa trắng trẻo mềm mại trong áo ngực, ngón tay cũng tà ác mà nắm một quả nộn hồng khiêu khích.

Bạch Thư Dư không tự giác cố gắng đứng dậy nghênh đón hướng về phía hắn khiến da thịt hai người gần như kề sát.

Tưởng Hạo Ân rất nhanh rút đi quần áo trên người hai người, khi hai bên đều trần trụi, tay hắn đi tới tư mật thần bí của nàng, vuốt ve hoa huyệt ẩm ướt, ngón tay nhẹ nhàng ngăn chặn hoa hạch rất mẫn cảm, làm sự khoái cảm của Bạch Thư Dư nhịn không được xông thẳng tới não, bắp đùi dồn sức kẹp chặt, nhưng hắn rất nhanh lại trêu đùa làm nàng lại lần nữa thả lỏng.

“Ân….” Khi ngón tay của hắn chạm đến đỉnh mẫn cảm kia, Bạch Thư Dư nhịn không được mà yêu kiều phát ra.

Lúc này hắn trực tiếp đem ngón tay thon dài hướng vào bên trong lối giữa mềm mại chặt của nàng, toàn bộ thắt lưng của Bạch Thư Dư cung khởi, hoa huyệt càng không ngừng co rút lại mà tiết ra ái triều lửa nóng.

“A… A….” Theo sự co rút của hắn, Bạch Thư Dư lại lần nữa không khống chế được mà lên tiếng.

Hắn cực kỳ yêu tiếng kêu của nàng, đó là vũ khí có lợi nhất của nàng vả lại còn thôi thúc tình dục của người khác nhất, luôn luôn khiến dục vọng của Tưởng Hạo Ân rất nhanh đến đỉnh, khát vọng chiếm giữ toàn bộ của nàng.

Nhưng hôm nay, hắn không dự định nhanh như vậy thỏa mãn hai bên, hắn tà khí chính là đem ngón tay thứ hai xâm nhập vào giữa hoa đạo chặt chẽ của nàng, hai ngón tay đem hoa huyệt đầy đủ đến tràn đầy, khiến Thư Dư tiếng kêu không ngừng, trên trán mồ hôi sớm đã nhễ nhại.

Bạch Thư Dư cả người giống như bị ném lên không trung cao cao, xung quanh chỉ trông thấy có tầng tầng mây trắng, hai mắt của nàng nhắm chặt chẽ, đôi môi hé mở, đầu lưỡi nho nhỏ trên hàm răng thở dốc.

Cuối cùng ngón tay của Tưởng Hạo Ân rút khỏi, dục vọng nam tính cứng như sắt thép để ngoài huyệt của nàng cọ sát, lại chậm chạp không chịu tiến nhập trong cơ thể nàng.

Bạch Thư Dư bất lực mà giãy dụa thân thể, toàn thân nàng giống như lửa, đòi hỏi biểu tượng nam tính khoẻ mạnh của hắn đến thỏa mãn trống rỗng trong cơ thể. Vì vậy nàng lớn mật đem thân thể của chính mình đẩy lên cao, đồng thời đưa mông rắn chắc của hắn ép xuống…Namcăn to lớn cứ như vậy trượt vào bên trong nóng ẩm của nàng, nhét vào toàn bộ của nàng…

Khi niềm khoái cảm giống như thuỷ triều đồng thời nhằm phía hai người, bọn họ không hẹn mà cùng bật ra gào thét.

Tưởng Hạo Ân thật không ngờ nàng sẽ có một mặt phóng đãng như vậy, nàng học trò rất thông minh, đã hiểu được làm sao phóng thích nhiệt tình trong cơ thể của mình để thỏa mãn nhu cầu dục vọng đối với bản thân.

Hắn cầm mông của nàng, nỗ lực tiến vào thật sâu, của nàng chặt chẽ trở ngại bao lấy vật dư thừa cứng rắn của hắn, hoa huyệt tơ lụa bất khả tư nghị tùy ý để hắn thoải mái mà rong ruổi trên người nàng.

Khi dục vọng mãnh liệt của hai người đạt đến điểm cao nhất, khi cùng leo lên đỉnh vô tận, hắn ở trong cơ thể nàng phóng xuất ra mầm móng của mình…

“Em yêu anh….” Khi cao trào đến, tiếng nho nhỏ như  con muỗi của Bạch Thư Dư ở bên lỗ tai hắn nói.

Trước đây cũng từng có nữ nhân đối với hắn nói qua ba chữ mẫn cảm này nhưng phản ứng của hắn là hung hăng đoạn tuyệt quan hệ với đối phương bởi vì ba chữ kia đối với hắn mà nói rất phiền toái…

Nhưng hôm nay đối tượng đổi thành là sách dư, nội tâm của hắn đã hiện lên xúc động, có cổ lời nói khó có thể nói rõ, có thể…. Sự xuất hiện của Bạch Thư Dư thật là an bài của số mệnh!

Trong lòng của Bạch Thư Dư có cảm giác an toàn kiên định như vậy xuất hiện, ở trong lòng của Tưởng Hạo Ân nàng tìm được cảng tránh gió tốt nhất rồi…

Hôm nay, hắn một lần lại một lần muốn nàng, hai người một lần lại một lần hưởng thụ cao trào…

Thân thể vừa mới bình phục như cũ, Tưởng Hạo Ân lại lần nữa đem toàn bộ tinh lực tập trung vào giữa công tác, cổ đông của [ Diêm Hải tập đoàn] ở trước mắt, hắn quyết không thể để mấy năm nỗ lực hóa thành số không, coi như là đã nắm chắc thắng lợi trong tầm tay, hắn vẫn không chút nào thư giãn.

Nhưng mà Bạch Thư Dư bị vắng vẻ có chút thất vọng, nàng nguyên tưởng rằng cái ngày sau khi tình cảm mãnh liệt điên cuồng, tình cảm của bọn họ sẽ có tiến triển rất lớn nhưng không nghĩ tới bọn họ cơ hội gặp mặt lại ít, sự xuất hiện cùng lúc của hai người chỉ còn lại có vui sướng trên thân thể, điều này khiến nàng cảm thấy thất bại không gì sánh được.

Thật vất vả, nàng cảm thấy Tưởng Hạo Ân trước đây không bố trí phòng vệ nàng như vậy, nàng không thể khiến quan hệ của hai người trở lại thời điểm ban đầu.

Nàng phải làm chút gì đó để kéo gần khoảng cách của hai người. Vì vậy Bạch Thư Dư từ sinh hoạt thường ngày của hắn bắt đầu làm….

Tưởng Hạo Ân sáng sớm tỉnh lại trông thấy chính là màn này….

Trên người Bạch Thư Dư là chiếc tạp dề uyển chuyển hình các nụ hoa bằng tơ tằm, nhẹ nhàng ngâm nga bài hát trong phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.

Cô nàng này lại làm cái quỷ gì? Tưởng Hạo Ân hơi nhíu hai hàng lông mày đi tới phía sau nàng.

” Ngươi đây là đang làm cái gì? Ai cho ngươi làm việc này?” Tưởng Hạo Ân lấy đi cái nồi và cái sạn trong tay nàng quăng ở một bên, có chút không hài lòng hỏi.

“Anh …Anh tỉnh rồi? Bữa sáng chuẩn bị xong rồi, đợi lát nữa là có thể ăn.” Đối mặt với tiếng hỏi cả vú lấp miệng em* của Tưởng Hạo Ân, bạch sách dư trong khoảng thời gian ngắn hoảng loạn cả lên, nhưng nàng dùng nụ cười để che đậy chân tay luống cuống của nàng, một lần nữa nhặt nồi và sạn lên tiếp tục công việc.

(*) Cả vú lấp miệng em: hiện tượng dùng quyền lực, thế mạnh của mình để chèn ép, lấn át kẻ khác.

Vùng xung quanh lông mày của Tưởng Hạo Ân nhăn càng sâu, hắn giương cao âm thanh kêu: “Quách trợ lý! Quách trợ lý!”

Trong chốc lát Quách trợ lý xuất hiện ở trước mặt hắn, nhìn cảnh tượng trong phòng bếp, hắn như là hiểu gì đó nhưng vẫn vô cùng cung kính đáp: “Lão bản, có chuyện gì?”

“Mai thẩm đâu? Bữa sáng không phải bà ấy chuẩn bị sao?” Tưởng Hạo Ân trực tiếp hỏi.

“Mai thẩm từ hôm nay trở đi xin nghỉ dài hạn.”

“Vậy đầu bếp nữ thay bà ấy đâu?” Tưởng Hạo Ân hỏi tiếp.

“Thay Mai thẩm chính là Bạch tiểu thư.” Thấy lão bản lần đầu đối với chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này làm cho tức giận, điều này làm cho Quách trợ lý có loại thôi thúc xung lực, chưa bao lâu lão bản sẽ để ý loại chuyện nhỏ này, nguyên nhân là đến từ chính đối tượng là quan hệ tới Bạch Thư Dư!

Từ khi Bạch tiểu thư vào ở trong Tưởng gia, đường nét lạnh lùng trên mặt lão bản rõ ràng nhu hòa rất nhiều, lên tiếng nói cũng không lại hung hăng không cần nghĩ cũng biết đây tất cả đều là công lao của Bạch Thư Dư.

“Là ai để nàng làm việc này!” Tưởng Hạo Ân gương cao giọng nói, không vừa lòng hỏi.

Tưởng Hạo Ân nghĩ không giải thích được, làm sao trong lòng hắn sẽ vì nàng làm những công việc nặng nhọc này mà rất không nỡ? Nàng vì sao không giống nữ nhân trước đây gặp gỡ, thuần túy là vì tiền tài mới tiếp cận hắn chứ? Nói như vậy chuyện sẽ không lại phức tạp như thế rồi!

” Anh đừng trách Quách trợ lý, đây tất cả đều là em tự nguyện làm.” Chỉ sợ sẽ làm bị thương người vô tội, Bạch Thư Dư vội vàng tranh nói.

“Chết tiệt, ngươi cho là vào ở cái nhà này thì lên cấp biến thành nữ chủ nhân, có thể muốn làm gì thì làm sao? Đừng quên thân phận của ngươi là cái gì!” Tưởng Hạo Ân không hiểu bản thân phẫn nộ là đến từ nguyên nhân gì, chỉ biết là bản thân một chút cũng không muốn nhìn thấy Bạch Thư Dư làm những việc mà hạ nhân làm này.

“Xin lỗi, em không có cái ý nghĩ đó.” Sự trách cứ của hắn làm Bạch Thư Dư có chút ủ rũ.

Vốn tưởng rằng làm như vậy có thể lấy lòng hắn, không nghĩ tới đổi lấy chính là sự phẫn nộ của hắn…

“Lão bản, ngài đừng nóng giận. Bạch tiểu thư cũng không có ác ý, động cơ của nàng cũng đều là vì ngài tốt!” Quách trợ lý ngoại lệ mở miệng vì Bạch Thư Dư biện giải.

Tưởng Hạo Ân nhìn Quách trợ lý một chút lại nhìn phía dáng dấp một bộ cúi đầu thương cảm hề hề của Bạch Thư Dư, muốn mở miệng mắng chửi chính là lời nói nghẹn ở cổ họng.

“Anh đừng nóng giận nữa, em sau này không phải làm như vậy….” Bạch Thư Dư suy sụp đầu, ủ rũ mà nói.

Bạch Thư Dư hiểu bản thân đã vượt qua phép tắc rồi, nàng vốn tưởng rằng Tưởng Hạo Ân sẽ thích nàng làm như vậy, xem ra nàng đánh giá rất cao địa vị bản thân ở trong lòng hắn.

Nhìn dáng vẻ mất tinh thần của Bạch Thư Dư, Tưởng Hạo Ân mới hiểu được bản thân có bao nhiêu đáng ghét, một nữ nhân yêu hắn sáng sớm dậy một mình giúp hắn làm điểm tâm sáng, hắn không những không cảm ơn, còn hung hăng trách cứ nàng… Tưởng Hạo Ân cảm thấy bản thân rất áy náy với chuyện này, vẻ mặt cô đơn của Bạch Thư Dư làm hắn cảm thấy bản thân một đại phôi đản vạn ác không tha.

“Quên đi, tuỳ ý ngươi, ngươi muốn làm liền làm đi.” Đưa chẳng được vẻ mặt xin lỗi, Tưởng Hạo Ân chỉ có giả vờ không sao cả. Sau khi bỏ lại những lời này, đi nhanh rời khỏi phòng bếp.

Ban đầu hết sức ủ rũ nhưng sau khi Bạch Thư Dư nghe thấy những lời này, giữa đôi mắt mất mát lại lần nữa dấy lên niềm hi vọng.

“Quách trợ lý… Ý tứ của anh ấy là… Ta có thể tiếp tục?” Bạch Thư Dư cẩn cẩn dực dực nhìn Quách trợ lý muốn tìm cách chứng thực nàng vừa mới nghe thấy không phải là ảo giác.

“Ta nghĩ ý của lão bản chính là như vậy.” Quách trợ lý trả lời, cho cô một nụ cười nhợt nhạt.

Xem ra, Bạch tiểu thư với sinh mệnh của lão bản thực sự có ý nghĩa đặc biệt, có thể nàng chính là thiên sứ có thể phóng thích linh hồn nhiều thù hận giam cầm trong thân thể của lão bản.

“Thật tốt quá, thật tốt quá, ta cuối cùng có thể quang minh chính đại tham gia cuộc sống của anh ấy.” Bạch Thư Dư hưng phấn giơ thẳng chân.

Nhìn dáng điệu hài lòng nhảy nhót hoa tay múa chân của cô, Quách trợ lý cũng vì Thư Dư cảm thấy vui mừng.

Sự nhượng bộ của Tưởng Hạo Ân làm Bạch Thư Dư cảm thấy giữa bọn họ sẽ tiến triển nhanh, xem ra, hắn cũng không biểu hiện hắn không thèm để ý tới nàng như vậy!

Bạch Thư Dư ngây ngốc mà cười, cảm thấy lúc này bản thân lại cực kỳ hạnh phúc.

Song lúc này Tưởng Hạo Ân ngoài phòng bếp cũng không có thật sự rời đi, hắn không nói gì đứng ở phía sau cửa nghe lời nói ngây thơ của Thư Dư, một cái việc làm nho nhỏ lại khiến nàng vui vẻ như vậy, nàng thực sự là một cô gái hồn nhiên vô tâm.

Ngay cả Tưởng Hạo Ân bản thân cũng không phát hiện, nhìn nụ cười ngây thơ của nàng, góc miệng của hắn lại hiện lên một nụ cười yếu ớt chẳng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời hắn.

Sự thay đổi của Tưởng Hạo Ân làm Bạch Thư Dư mỗi ngày đều đắm chìm vào trong hạnh phúc, nàng tin tưởng hắn không phải một tòa băng sơn lãnh khốc, trong đáy lòng của hắn nhất định cũng khát vọng có ai sưởi ấm cho hắn.

Từ khi bà nội mất đi, Bạch Thư Dư cho rằng bản thân sẽ không có cảm giác sợ hãi mạnh mẽ mất đi một người như vậy. Nhưng Tưởng Hạo Ân lại khiến nàng thôi thúc muốn một lần nữa giữ lấy một người, nàng phát hiện bản thân đã không cách nào rời khỏi Tưởng Hạo Ân, cho dù bọn họ có thể không có tương lai, nhưng Bạch Thư Dư vẫn dứt khoát giao ra trái tim của bản thân.

Nghĩ đến bọn họ mỗi đêm nhiệt liệt triền miên, hai gò má trắng mịn của Bạch Thư Dư lại lần nữa đỏ mặt.

Mỗi buổi tối hắn giống như là không đủ nàng, lúc nào cũng khiến nàng một lần lại một lần cầu xin tha thứ, Bạch Thư Dư thực sự không hiểu hắn sao lại có thể lực tốt như vậy, ban ngày trong công ty đã bận tối mày tối mặt rồi, ban đêm lại vẫn còn dồi dào tinh lực.

Lúc này, điện thoại di động bất ngờ vang lên.

“Thư Dư, là anh….”

“Diêm đại ca?” Diêm Tử Thông điện thoại gọi đến làm Thư Dư có chút bất ngờ, từ ngày rời khỏi cao ốc bọn họ không còn có liên hệ nữa, nàng biết [ Diêm Hải tập đoàn] tình trạng kinh doanh hiện nay cũng không tốt, vì thu dọn tàn cục Diêm Tử Thông nhất định bận đến sứt đầu mẻ trán chứ!

“Anh có thể gặp mặt em không?” Âm thanh của Diêm Tử Thông nghe giống như không có sức.

“Đây….” Nghĩ đến lần trước Diêm Tử Thông lỗ mãng, hành động không thích đáng, Bạch Thư Dư có chút do dự.

“Anh cam đoan sẽ không đối với em làm ra chuyện thất lễ.” Diêm Tử Thông hứa hẹn.

“Được rồi.” Không đành lòng từ chối hắn, vì vậy nàng đáp ứng.

“Chúng ta hẹn ở….” Bạch Thư Dư đúng giờ đến nơi hẹn, nhưng khi nàng đến quán cà phê, Diêm Tử Thông đã chờ bên trong.

Vừa thấy Bạch Thư Dư đến,  dáng vẻ được tình yêu nuôi dưỡng trở nên càng xinh đẹp toả sáng, trong lòng Diêm Tử Thông dấy lên một sự ghen tuông và đố kỵ mạnh mẽ.

“Thư Dư, em trở nên đẹp hơn….” Diêm Tử Thông nhịn không được mở miệng khen ngợi.

“Có sao….” Đối mặt sự tán thưởng của Diêm Tử Thông, Bạch Thư Dư có vẻ không được tự nhiên.

“Thư Dư, gần đây em có được khỏe không? Kỳ thực anh vẫn lo lắng cho em….” Đối mặt với Bạch Thư Dư, Diêm Tử Thông vẫn nhịn không được nói ra tưởng niệm trong lòng.

“Diêm đại ca, ngươi tìm ta ra đây có việc sao?” Lời nói của Diêm Tử Thông bộc lộ tình cảm chân thành khiến Bạch Thư Dư có chút không thoải mái. Vì vậy nàng cắt ngang lời của hắn, hỏi thẳng vào vấn đề.

“Thư Dư, kỳ thực anh hẹn em ra đây là muốn xin em giúp anh một việc….” Nói lên chuyện nghiêm chỉnh, Diêm Tử Thông tỏ ra có chút khó xử.

“Chuyện gì? Nếu như ta giúp được, ta nhất định sẽ giúp.” Bạch Thư Dư vẫn muốn tìm cơ hội báo đáp ân tình của Diêm Tử Thông. Vì vậy nàng thẳng thắn đáp ứng.

“Em đương nhiên giúp được… Anh là muốn mời em….” Diêm Tử Thông có chút khó mà mở miệng.

“Hả?”

“Thư Dư, Tưởng Hạo Ân không phải người tốt, hắn đem Diêm gia chúng tôi làm hại rất thảm, giá cả cổ phiếu của [Diêm Hải tập đoàn] cũng bởi vì hắn dụng ý xấu điều khiển mới thấp xuống, anh hy vọng em có thể cung cấp cho anh một ít thông tin có liên quan đến hắn….”

“Ngươi muốn ta làm cơ sở ngầm của ngươi? Không, không có khả năng, ta không có khả năng làm ra chuyện thương tổn Hạo Ân.” Bạch Thư Dư không nghĩ tới Diêm Tử Thông lại sử dụng phương pháp bỉ ổi thấp kém như vậy, đối với nhân cách của hắn trong nháy mắt suy giảm rất nhiều.

” Anh nghĩ việc này đối với em mà nói không phải là việc khó! Em là người thân mật của hắn, phải giúp anh đánh cắp văn kiện cơ mật căn bản là chuyện dễ như trở bàn tay!” Sự phản đối của Bạch Thư Dư khiến Diêm Tử Thông có chút bất ngờ, vẫn cho rằng Bạch Thư Dư sẽ đứng ở phía hắn, không nghĩ tới Thư Dư lại không chút nghĩ ngợi mà từ chối hắn.

“Là Diêm phu nhân muốn ngươi tới sao?” Bạch Thư Dư không cần nghĩ cũng biết đây là thủ đoạn của Lạc Tố Trinh, diêm đại ca không có khả năng lại sử dụng thủ đoạn thấp kém như vậy.

“Anh đã cùng đường… Thư Dư, lẽ nào em nhẫn tâm nhìn anh hai bàn tay trắng sao? Trước đây anh đối đãi với em không tệ, em coi như đền ơn anh đi!” Thấy tâm của Bạch Thư Dư đã hoàn toàn hướng về Tưởng Hạo Ân, Diêm Tử Thông cũng chỉ có lựa chọn giữa tình yêu và danh lợi.

“Diêm đại ca, ngươi….” Bạch Thư Dư không nghĩ tới Diêm Tử Thông sẽ nói như vậy, hắn luôn luôn không phải một người ban ơn để hi vọng được báo đáp, xem ra, quyền lợi và giàu sang cũng thay đổi nhân sinh quan của hắn.

“Thư Dư, chẵng lẽ ngươi muốn ngồi nhìn ta mất đi tất cả hay sao? Đã mất đi ngươi rồi, ta không thể lại mất đi [ Diêm Hải tập đoàn], ngươi sẽ giúp ta đúng không? Ngẫm lại trước đây ta là làm sao đối đãi với ngươi, nếu không phải ta, ngươi bây giờ còn ở thâm sơn cùng cốc kia! Ngươi ngẫm lại, ngươi có từng báo đáp qua ta cái gì?” Diêm Tử Thông kích động nói.

Bạch Thư Dư nhìn Diêm Tử Thông, không nghĩ tới hắn trở nên như vậy…

Bạch Thư Dư thản nhiên cười, lắc đầu.

“Ngươi lắc đầu ý tứ là không muốn giúp ta? Thư Dư ngươi thực sự là không có lương tâm, ta đối với ngươi quá thất vọng rồi!” Liên tục bị Bạch Thư Dư từ chối mấy lần, Diêm Tử Thông có phần thẹn quá hoá giận.

Nhìn dáng vẻ không thèm quan tâm của Bạch Thư Dư, Diêm Tử Thông cũng phát hỏa.

“Thư Dư, ngươi thực sự thấy lợi vong nghĩa! Tốt, ta sẽ cho ngươi hối hận!” Diêm Tử Thông đập bàn xúc động phẫn nộ nói.

Nhìn Diêm Tử Thông trước mặt bị quyền lợi che mờ, Bạch Thư Dư hối hận đáp ứng cùng hắn chạm mặt, nàng đứng lên, cũng không quay đầu lại rời khỏi quán cà phê.

“Chết tiệt!” Diêm Tử Thông xoay nắm đấm hướng trên bàn đấm xuống, không nghĩ tới Bạch Thư Dư sẽ từ chối hắn!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+