Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tên Em Là Bệnh Của Anh, Chương 39-40 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tên em là bệnh của anh!

Tác giả: Hàm Hàm
Dịch: Losedow
Biên dịch: Airin

Chương 39

Hoài Nguyệt vừa đi làm đã bị phó tổng biên tập Lưu đã gọi vào văn phòng, thấy ông ta cười như phật Di Lặc, Hoài Nguyệt thầm lo lắng trong lòng.

Quả nhiên thấy ông ta cười tít mắt nói với cô: “Có nhiệm vụ của ban ngoại vụ giao, năm nay tòa soạn chúng ta sẽ phải đứng ra tổ chức trại hè thiếu niên Hoa kiều mang tên “Chuyến đi Hoa Hạ”, thời gian 10 ngày, ngày mai khai mạc. Chuyện này chủ yếu là do công ty lễ nghi làm, văn phòng chúng ta cũng phải đưa mấy người sang hỗ trợ, bây giờ tất cả mọi việc đã chuẩn bị xong nhưng tối hôm qua đột nhiên bà ngoại của Tôn Hiểu Luy mất, cô ấy phải về quê chịu tang. Hiện nay chưa tìm được người thay thế nên lãnh đạo tòa soạn đã bạn bạc và quyết định điều cháu sang làm thay cô ấy vài ngày”.

Hoài Nguyệt cau mày nói: “Cháu vốn không hiểu gì về việc này, giờ đột ngột quá sợ rằng không làm được việc”.

“Không sao không sao, các công việc cụ thể do chủ nhiệm Trương của văn phòng công ty lễ nghi chịu trách nhiệm, công việc của Tôn Hiểu Luy chính là phụ trách đối ngoại, phải liên lạc với các đơn vị và cá nhân đến tham quan trước một ngày. Thực ra tất cả đều đã liên lạc xong từ sớm rồi, còn có cả hướng dẫn viên sẽ giúp đỡ cháu nữa, không có việc gì khó khăn đâu”.

Hoài Nguyệt không hiểu, hỏi: “Có mỗi một việc như vậy mà văn phòng tòa soạn còn phải phái một người sang à? Việc này thì người nào mà chả làm được?” Cô nghĩ rất không vui, mình là biên tập mà, tại sao lại thành nhân viên tạp vụ của văn phòng rồi? Mà còn không bằng cả tạp vụ nữa, chỉ là dự bị của tạp vụ thôi.

“Chuyện gấp quá, mọi người đều bận việc của mình không ai chịu nhận cả. Hơn nữa lãnh đạo cũng không yên tâm, sợ vội vàng quá lại hỏng chuyện. Cháu cũng biết những việc do ban ngoại vụ giao xuống như thế này mình làm tốt thì cũng là chuyện bình thường, làm không tốt thì kiểu gì cũng sẽ bị khiển trách. Ban biên tập của chúng ta vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu người, hơn nữa lần này lại toàn là trẻ con, giáo viên dẫn đội cũng đều là thanh niên, đám người có tuổi như các chú đã có khoảng cách thế hệ với bọn họ rồi, vì vậy cháu đi là hợp nhất, mà cọn trẻ con cũng thích cô phụ trách xinh đẹp!”

Hoài Nguyệt nhận nhiệm vụ rồi rầu rĩ không vui đi ra văn phòng. Trời thì nóng, phải chạy tới chạy lui với một đám trẻ con đúng là mệt thật. Càng nghĩ lại càng thấy tủi thân, bây giờ mình trở thành đối tượng để người ta đè đầu cưỡi cổ rồi.

Trần Thụy Dương có việc tìm đến phó tổng biên tập Lưu, gặp Thương Hoài Nguyệt ngoài cửa văn phòng, thấy cô ủ rũ đi ra ngoài liền hỏi: “Anh Lưu, Hoài Nguyệt sao thế? Hình như cô ấy không vui à?”

Phó tổng biên tập Lưu kể lại đầu đuôi một lượt, Trần Thụy Dương nhíu mày nói: “Văn phòng hết người rồi à? Cô ấy chưa bao giờ làm việc hành chính cả, quả thật không thích hợp”.

Phó tổng biên tập Lưu nói: “Mấy người trẻ tuổi trong văn phòng đều đi hết rồi, còn lại toàn gnf già người xấu người ta nhìn ngứa mắt. Chủ nhiệm Trương đã chỉ định Hoài Nguyệt, không phải cô còn kiêm Phó chủ nhiệm văn phòng à? Anh ấy nói cho Phó chủ nhiệm Thương đến giải quyết là được, có trọng trách mọi người đều phải gánh vác mà, tôi cũng không cách nào từ chối được, cô gái này ngoại hình xinh đẹp, ai nhìn cũng thích”.

Một thoáng không vui lóe lên trong lòng Trần Thụy Dương: “Bao giờ Tôn Hiểu Luy về thì thay chỗ Hoài Nguyệt luôn, một tay viết anh Trương cũng phải khen ngợi sao có thể làm nhân viên tạp vụ chứ. Lát nữa anh ấy phải nói chuyện với tôi mới được”.

Phó tổng biên tập Lưu gật đầu đồng ý.

Trần Thụy Dương trở lại văn phòng lật quyển lịch làm việc của mình ra xem, ngày đầu tiên lãnh đạo ban ngoại vụ phải đến trại hè dọc bài phát biểu trong lễ khai mạc, đương nhiên anh ta phải đi theo, hai ngày sau lại không có lịch gì được sắp xếp. Anh ta lại tìm lịch tổ chức trại hè, chỉ đơn giản gồm du lịch và mấy lớp thư pháp với Hán ngữ, tất cả đều được tổ chức tại thành phố này và mấy thành phố lân cận. Ngày thứ hai là tham quan viện bảo tàng, còn có lịch đi tham quan phương pháp làm giấy kiểu cổ truyền, chắc là cũng không có gì mệt lắm. Bằng không mới từ Vân Nam về đã phải chạy theo một đám trẻ con như vậy thì cái thân thể gầy yếu đó sẽ không chịu nổi mất. Nghĩ tới đây anh ta chợt thấy hoảng sợ trong lòng, chén nước trên tay sánh một ít nước ra ngoài, vừa lấy giẻ lau Trần Thụy Dương vừa sững sờ, tại sao mình lại bất giác nghĩ đến cô ấy nhỉ?

Hoài Nguyệt tham dự trại hè được một ngày một chút tâm tình bất mãn ban đầu đã lập tức tan thành mây khói, nhân viên công tác và các giáo viên dẫn đội đều là thanh niên, tinh ra cô còn là người lớn tuổi, những người trẻ tuổi này đều vui vẻ cởi mở nhiệt tình, suốt ngày gọi “chị Hoài Nguyệt chị Hoài Nguyệt” rất thân thiết, quan hệ giữa mấy người nhanh chóng trở nên gần gũi. Còn đám trẻ con đó nữa, nhỏ nhất 7 tuổi, lớn nhất 17 tuổi, nói tiếng Trung rất bập bẹ, thấy cái gì cũng tò mò, còn tinh nghịch gọi cô là cô Hằng Nga. Nhìn những gương mặt tươi cười đáng yêu của bọn trẻ, bất giác cô lại coi đám trẻ này như Đậu Đậu nhà mình.

Trại hè được tổ chức tại một trường trung học tư nhân, buổi tối cơm nước xong có một buổi liên hoan, vì bọn nhỏ được thông báo từ trước là phải chuẩn bị tiết mục sở trường của mình nên các tiết mục biểu diễn được diễn ra liên tục, bầu không khí rất sôi động. Hoài Nguyệt và hướng dẫn viên cùng nhau bàn bạc các công việc ngày hôm sau rồi đi qua sân thể dục đến hội trường.

Ánh trăng rất đẹp, sao sáng đầy trời, tiếng hát và tiếng cười từ hội trường xa xa vọng lại, Hoài Nguyệt cất tiếng hát khe khẽ, cảm thấy thoải mái hơn bất cứ lúc nào trước đây.

Không lâu trước chính mình cũng là một thiếu niên vui vẻ không biết đến u sầu là gì như vậy, tin rằng tất cả mọi người trên thế giới đều toàn tâm toàn ý yêu mình, mà khi đó mình quả thật cũng được người ta thương yêu toàn tâm toàn ý, bao gồm bố mẹ, giáo viên, bạn bè và bạn học. Một cô bé dịu dàng xinh đẹp lại còn thông minh, có lẽ cô cũng là ước mơ trong lòng của rất nhiều cậu bé. Ngày nào cô cũng tìm thấy thư tình trong ngăn bàn, ngày lễ nào cũng nhận được đủ loại sô cô la. Đáng tiếc là khi đó mình không hiểu gì hết, sô cô la thì chia sẻ với các bạn thân, thư tình bị mẹ thu mất như gặp đại địch, còn cô thì vẫn thản nhiên đứng bên cạnh nhìn mẹ mà không hề nghĩ ngợi gì.

“Ôi!” Cô thở thật dài, có phải vì lúc đó mình quá mức xa xỉ nên trời mới phải trừng phạt sự vô tình của cô, làm cho con đường đi của cô bây giờ trở nên gian nan như thế?

“Hoài Nguyệt”, Trần Thụy Dương đuổi theo phía sau, “Sao lại đi dạo sân bóng một mình mà không đi dự liên hoan?”

“Em đang định đi đây”. Hoài Nguyệt mỉm cười với anh ta, “Giám đốc Trần không yên tâm về công việc ở đây hay sao mà buổi tối còn vẫn ở đây?”

“Nhàn rỗi không có việc gì nên đến xem thế nào”. Trần Thụy Dương cúi đầu nhìn, Hoài Nguyệt mặc một chiếc váy liền áo không tay màu tím nhạt, một cơn gió đêm nhè nhẹ thổi qua, chất vải mỏng manh mềm mại dán sát vào người để lộ những đường cong lung linh đẹp đến mê hồn dưới ánh trăng làm người ta tim đập thình thịch.

Anh ta hơi bối rối thu ánh mắt lại ho một tiếng hỏi: “Phải chạy suốt ngày có mệt không?”

“Cũng bình thường, trước kia em cũng chưa bao giờ được xem quá trình làm giấy cả, hôm nay thấy rất thú vị. Còn có bọn nhỏ đó nữa, đứa nào cũng rất đáng yêu, cả bọn tranh nhau gọi em là cô Hằng Nga, tinh nghịch không khác gì Đậu Đậu”. Hoài Nguyệt nói rất hưng phấn, “Có một cậu bé đến New Zealand mới 7 tuổi, tên tiếng Anh là Tom, tên tiếng Trung là Giả Bảo Ngọc. Nó nói ông nội nó rất thích Hồng Lâu Mộng nên mới lấy cho nó cái tên này, em buồn cười chết mất”.

Hoài Nguyệt vừa nói vừa bật cười, hai làng lông mày cong cong, có vẻ rất vui. Trần Thụy Dương nhìn cô, khóe môi bất giác giãn ra, “Lúc đầu hơi không vui đúng không? Tài nữ của chúng ta phải tủi thân đi làm tạp vụ?”

“Có một chút”, Hoài Nguyệt thành thật gật gật đầu, nụ cười trên mặt vẫn chưa biến mất, “Có điều bây giờ em phải cảm ơn sắp xếp của lãnh đạo, cả ngày ngồi trong văn phòng đến đần cả người, đến chơi với đám trẻ con này cảm thấy mình cũng trẻ ra bao nhiêu”.

“Em mới bao nhiêu tuổi mà nói cứ như ra vẻ người lớn thế?” Trần Thụy Dương cười nói, “Mới từ Vân Nam về đã không muốn ngồi văn phòng rồi, cứ như trẻ con, chơi đến mức không còn muốn làm việc nữa à?”

“Em thích Lệ Giang, nghe họ tụng kinh có một cảm giác rất xa xăm tự tại. Mặc váy đỏ thấm đẫm sắc hồng trần, nhìn núi tuyết Ngọc Long xa xa, xem dòng suốt trong vắt chảy qua trước cửa, hư hư thực thực, cuộc sống cần phải có những cảm giác như vậy, quá hiện thực không được, quá lãng mạn cũng không được, phải vừa thực tế vừa lãng mạn, thiếu đi yếu tố nào cũng sẽ không còn thú vị”. Hoài Nguyệt nói một hồi rồi lại mỉm cười, “Xin lỗi, em lại bắt đầu khoe chữ rồi, bệnh nghề nghiệp của dân khoa văn mà, mong lãnh đạo lượng thứ”.

Gương mặt Trần Thụy Dương bị bóng đêm che khuất không rõ, một hồi lâu mới nói với giọng khàn khàn: “Không lượng thứ”. Nhẹ nhàng hời hợt đã làm cho người ta xao xuyến, đẹp như vậy, làm người khác động lòng như vậy, anh ta sao có thể lượng thứ cho việc cô xinh đẹp như vậy được?

Âm thanh rất nhẹ rất nhẹ, bị một cơn gió đêm thổi tan, ai cũng không nghe thấy.

Hai người đi vào hội trường, buổi liên hoan văn nghệ đang đến lúc cao trào. Giả Bảo Ngọc đang líu lưỡi đọc “Lúa nếp là lúa nếp làng, lúa lên lớp lớp như là lúa non” đến toát mồ hôi, mọi người phía dưới thì cười ngặt nghẽo. Hoài Nguyệt chăm chú lắng nghe, lúa nếp không ra lúa nếp, lúa non chẳng thành lúa non mà chỉ thấy lúa lếp với lúa lon. Cô cười đến đau bụng, vừa ôi chao vừa ho sặc sụa, còn giơ ngón tay cái lên với Giả Bảo Ngọc trên sân khấu. Trần Thụy Dương nhìn cũng thấy buồn cười, vội tìm một chai nước bên cạnh đưa cho cô nói: “Đừng cười nữa, ho đến thế này rồi mà vẫn còn cười!”

Giả Bảo Ngọc nhìn thấy Hoài Nguyệt liền sáng mắt lên, còn chưa đọc xong đã chạy từ trên sân khấu xuống kéo cô lên, vừa đi vừa cầm micro nói: “Tôi giới thiệu cho mọi người một chút, đây là em gái Lâm Đại Ngọc của tôi”.

Mọi người dưới sân khấu càng cười bò ra, Hoài Nguyệt cười cười xoa đầu Giả Bảo Ngọc hỏi: “Sao cô lại trở thành em gái lâm Đại Ngọc của cháu rồi? Không phải cháu vẫn gọi cô là cô Hằng Nga à?”

Giả Bảo Ngọc nghiêm trang hát một câu: “Lâm muội muội từ trên trời rơi xuống” rồi nói đắc ý: “Cô là Hằng Nga, không phải là từ trên trời rơi xuống hay sao?”

Hoài Nguyệt liên tục khen cậu bé thông minh, cô thơm má Giả Bảo Ngọc rồi định đi xuống nhưng Giả Bảo Ngọc không nghe, nói: “Mời Lâm muội muội hát cho mọi người nghe một bài, hát một bài song ca Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc được không?”

Hoài Nguyệt nhịn cười cố gắng tỏ ra nghiêm túc: “Giả Bảo Ngọc muốn cùng Lâm Đại Ngọc hát bài gì?”

Giả Bảo Ngọc nói: “Hát bài ‘Vợ chồng chung tay xây tổ ấm’, ông nội cháu nói Lâm muội muội nên gả cho Giả Bảo Ngọc”.

Hoài Nguyệt bật cười, bọn trẻ con lớn lên ở nước ngoài đúng là học kiểu thập cẩm, thứ gì cũng biết một ít. “Được, chúng ta hát bài này nhé”.

Lần này đến phiên Giả Bảo Ngọc khó xử, cậu ta vốn không biết hát nhưng lại không chịu tha cho cô Hằng Nga xuống sân khấu, cậu bắt đầu đứng trên sân khấu nhìn xuống chọn người để chỉ định lên hát thay. Một số giáo viên nam bên dưới tranh nhau giơ tay đòi lên biểu diễn, Giả Bảo Ngọc cố ý tỏ vẻ rất người lớn đi tới đi lui đánh giá các ứng cử viên làm mọi người cười ồ. Trần Thụy Dương cảm thấy tim đập hơi nhanh, anh ta nhìn Giả Bảo Ngọc với một cảm giác gần như mong mỏi, anh ta chưa từng nghĩ sẽ có lúc mình lại muốn được một em bé để ý tới như bây giờ. Nếu được như vậy thì anh ta sẽ có thể danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh người phụ nữ đó để hát ra tâm nguyện của chính mình.

“Chú này!” Giả Bảo Ngọc chỉ vào một thanh niên đứng ở hàng đầu, có thể là một giáo viên dẫn đội, “Chú ấy rất đẹp trai!”

Nam giáo viên trẻ tuổi thoải mái đi lên sân khấu cùng hát với Hoài Nguyệt, giọng hát của Hoài Nguyệt vui tươi, giọng hát của giáo viên nam réo rắt, phối hợp với nhau rất ăn ý làm tiếng vỗ tay bên dưới vang lên không dứt.

Trần Thụy Dương vừa vỗ tay vừa không cam lòng nghĩ: “Cái thằng Giả Bảo Ngọc này không biết mắt mũi kiểu gì, nói thế nào thì mình cũng đẹp trai hơn gã kia cơ mà! Cực kì buồn bực, Trần Thụy Dương lại hối hận vì sao mình không chen lên phía trước giơ tay, dù sao cũng chỉ là trò đùa, mọi người sẽ chỉ cảm thấy mình làm lãnh đạo rất bình dị gần gũi, vì sao mình phải chột dạ như vậy làm gì? Thân phận thân phận, trước sau gì cũng có ngày mình khổ vì cái thân phận này.

Không biết vì sao Tôn Hiểu Luy vẫn không đến thay ca cho Hoài Nguyệt, Hoài Nguyệt theo trại hè trọn mười ngày, đưa bọn nhỏ lên máy bay rồi trở về ban biên tập thì đã là thứ sáu. Vừa thấy Hoài Nguyệt, Tư Tư đã vội vã hỏi: “Em đi dự hội nghị quốc tế hay là đi trại hè đấy? Vì sao cả điện thoại di động cũng không bật? Hôm nào Cơ Quân Dã cũng tìm em, không biết là có việc gì!”

Hoài Nguyệt nói: “Em cũng đang bực lắm đây, chắc là pin điện thoại của em có vấn đề rồi. Sạc suốt đêm mà gọi một hai cuộc là lại hết pin rồi. Mấy hôm nay không có thời gian, tối nay phải đi mua cái điện thoại mới thôi”.

Tư Tư trêu chọc: “Rốt cục Cơ Quân Dã tìm em có việc gì? Lần trước hỏi thăm chị về lịch trình của bọn em ở Vân Nam, hai hôm nay ngày nào cũng gọi điện suốt như đòi nợ ấy. Không phải em nợ tiền cô ta đấy chứ?”

Hoài Nguyệt gượng cười nói: “Tiền thì em không nợ, chỉ nợ có mấy bữa cơm thôi”. Nhớ tới anh em nhà họ Cơ trong lòng cô lại không thể nào thoải mái được nữa.

 

Chương 40

Hết giờ làm, Hoài Nguyệt đến một cửa hàng sửa chữa điện thoại di động, mở máy ra mới phát hiện có một điểm tiếp xúc không tốt, nhân viên cửa hàng chỉ loay hoay một lát rồi lại trả máy cho cô: “Còn dùng được một thời gian nữa, có điều cái này cũng cũ quá rồi, hay là đổi một cái mới đi”.

Hoài Nguyệt nghĩ có bao nhiêu số điện thoại đang lưu trong máy như vậy, giờ đổi điện thoại khác lại phải nhập lại tất cả, lại lắc đầu đi ra khỏi cửa hàng. Về đến nhà, nhớ đến việc Cơ Quân Dã gọi điện thoại, cô vội vã sắp xếp lại một số đồ đạc mang về từ Vân Nam, toàn là những thứ định mang về căn nhà ngoại ô, đang chuẩn bị đi ra cửa bắt xe thì điện thoại của Cơ Quân Dã lại gọi tới.

Thì ra mấy ngày nay Cơ Quân Đào cảm lạnh, sợ lây bệnh cho bà bầu Cơ Quân Dã này nên không cho phép cô ta và A Thích đến thăm anh. Cơ Quân Dã lo lắng cho bệnh tình của anh trai, muốn hỏi một chút xem cuối tuần Hoài Nguyệt có về không thì qua xem giúp cô ta xem bệnh tình nặng đến đâu.

Hoài Nguyệt biết lời này của Cơ Quân Dã nhiều nhất cũng chỉ có 50% là sự thật, nói không chừng còn không được đến 50%. Cô ấy có thai không thể đi thăm người bệnh được, chẳng lẽ A Thích cũng được đi được à? Có điều vừa rồi mình vội vã thu dọn đồ đạc để về ngoại ô như vậy là vì cái gì? Cô không dám nghĩ thêm, bây giờ đã được Cơ Quân Dã nhờ và thì càng có thể lừa mình dối người.

Lúc Hoài Nguyệt về đến căn nhà liền kề thì đã sắp 9 giờ, Cơ Quân Đào đang rầu rĩ ngồi ngẩn người dưới hành lang. Tuy trong nhà có lắp điều hòa tổng nhưng cả ngày ở trong nhà cũng không thoải mái, thừa dịp buổi tối có gió Cơ Quân Đào liền ra ngoài ngồi hít thở. Lần này Cơ Quân Dã không hề lừa Hoài Nguyệt, quả thật Cơ Quân Đào đang bị cảm lạnh, mặc dù không nghiêm trọng nhưng anh chẳng muốn gặp ai nên cũng không cho Cơ Quân Dã và A Thích tới nhà ầm ĩ làm anh thêm đau đầu.

Cơ Quân Đào bị ốm, nhiệt độ hơi cao, ăn uống rất kém. Anh muốn thấy một người, nhớ giọng nói dịu dàng, gương mặt dịu dàng của cô, nhớ bàn tay ấm mềm của cô dán vào da thịt mình, nhớ đôi môi ngọt ngào và thân thể thơm nức của cô. Lúc ôm cô vào lòng anh cảm thấy vo cùng yên tâm, cực kì vui vẻ.

Tiếc là cô ấy không trở lại.

Từ sau khi đón cô từ Thanh Sơn về anh cũng chưa từng gặp lại cô, chủ nhật trước căn nhà bên cạnh vẫn đóng chặt cửa, con tuần này thì sao? Có lẽ cô ấy cũng không về. Anh đã gọi điện thoại cho cô nhưng điện thoại của cô luôn tắt máy. Cô ấy lại muốn chạy trốn sao? Khi anh lại nhìn thấy một tia hi vọng thì cô ấy lại biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi như lần trước.

Cơ Quân Đào thờ ơ ngắm vườn hoa nhà mình, mấy chậu cảnh bị Cơ Quân Dã cắt sửa không còn ra hình thù gì, nửa chết nửa sống, đứng thẳng trước sân với một tư thế cực kì khôi hài. Trong mắt cô ấy, tình yêu của anh cũng tỏ ra dở ông dở thằng khôi hài hoạt kê như vậy hay sao?

Biết rõ cô ấy không yêu anh nhưng anh lại không khống chế được sự nhớ nhung của mình, phải chăng anh đã tẩu hỏa nhập ma? Từ sau cái đêm đó anh cảm thấy mình thật sự tẩu hỏa nhập ma vì cô ấy rồi. Một người phụ nữ như vậy, người phụ nữ anh đã thích thầm trong lòng từ lâu, người phụ nữ đã thể hiện tất cả các mặt dịu dàng, nhiệt tình, thẹn thùng, lớn mật, quan tâm, buông thả trước mặt anh, gương mặt xinh đẹp, thân thể tràn ngập mê hoặc, một sự kết hợp hoàn mỹ như thế, trừ phi anh không phải đàn ông nếu không thì sao có thể không điên đảo thần hồn vì cô?

Lúc cô ấy đứng trước mặt anh, thậm chí anh còn không dám chạm vào một ngón tay cô vì sợ cô không vui, càng sợ mình sẽ không khống chế được mà ôm cô vào lòng. Anh chỉ có thể đứng bên cạnh quyến luyến nhìn cô, chân tay thừa thãi. Anh nhớ tới lời Tiểu Dã nói, quả thật anh đã mắc một loại bệnh còn đáng sợ hơn bệnh trầm cảm, căn bệnh này có tên là Thương Hoài Nguyệt.

(ND: Tên em là bệnh của anh, bây giờ mọi người đã hiểu ý nghĩa tên truyện rồi nhé!)

Cơ Quân Đào suy nghĩ hơi oán hận, đã không yêu thì vì sao còn nhìn mình với ánh mắt dịu dàng như vậy, hôn mình bằng đôi môi dịu dàng như vậy, quấn quanh mình bằng thân thể dịu dàng như vậy? Bây giờ mình đã chìm sâu vào rồi nhưng cô ấy lại liên tục rút lui. Anh thật muốn bắt được cô để hỏi cho rõ, chẳng lẽ cô thật sự không thích mình chút nào? Nếu thực sự không thích dù là chỉ một chút thì sao lại hôn được cuồng nhiệt như vậy, hai thân thể sao lại hòa tan vào nhau hoàn mỹ như vậy?

Còn chính anh, sau lần đó anh cũng cảm thấy hoang mang, cảm thấy khó tin vì sự cố chấp của mình đối với cô ấy. Anh cho rằng đó là sự đói khát hình thành sau một thời gian rất dài mình không tiếp xúc với phụ nữ. Cho nên anh đến quán bar, đến party. Nhưng những người phụ nữ khác vừa tới gần anh là anh lại cảm thấy không thoải mái, bao gồm cô bạn thanh mai trúc mã Vân Vân lớn lên cùng nhau từ nhỏ, anh cũng không thể chịu đựng được việc cô ấy chạm vào người anh. Bất kể một cô gái nào đến gần anh, cho dù có xinh đẹp yêu kiều đến mấy thì anh cũng không hề có dục vọng, anh không thể chịu đựng được mùi nước hoa trên người họ, vì vậy đành nhượng bộ lui binh.

Anh chỉ nhớ mùi của cô. Anh nhớ A Thích đã nói anh cần một người phụ nữ đến cứu vớt mình. A Thích nói đúng nhưng cũng không hoàn toàn đúng, chỉ có một người phụ nữ là Thương Hoài Nguyệt mới có thể cứu vớt được anh.

Cơ Quân Đào cảm thấy mình không có hi vọng gì, anh thở dài định đi vào trong nhà.

Mấy ngày nay anh tự nhốt mình trong phòng vẽ cả ngày lẫn đêm, phát tiết cũng đau buồn và tuyệt vọng của anh qua từng nét vẽ. Tiểu Dã nói, nếu anh vẫn có thể chăm chỉ như bây giờ thì chắc chắn sẽ nhanh chóng có thể dương danh thiên hạ. Dương danh thiên hạ thì sao? Anh thất vọng nghĩ, có thể đổi được tình yêu của cô ấy không? Anh đứng dậy, nhìn ra con đường nhỏ chạy ngang trước cửa một lần cuối theo thói quen, dụi mắt, lại nhìn lần nữa. Không sai, lần này không phải ảo giác, Hoài Nguyệt đang đeo một chiếc túi to đi tới từ phía cuối con đường nhỏ, hình như cái túi hơi nặng, còn cô áy thì có vẻ khá mệt.

Cơ Quân Đào chạy xuống bậc thềm không cần nghĩ ngợi, đẩy cổng vườn hoa ra, chạy tới đỡ lấy chiếc túi trên vai cô. Thật sự hơi nặng, anh không vui hỏi: “Em đến đây kiểu gì?”

Hoài Nguyệt bị hành động quá tự nhiên của anh làm cho sững sờ, buột miệng đáp: “Ngồi xe buýt”.

“Nặng như vậy sao không gọi taxi?” Cơ Quân Đào nghiêm mặt nói, “Nếu như không gọi được xe thì để anh đến đón em”.

“Cơ tiên sinh”. Trái tim Hoài Nguyệt đập thình thịch, anh ấy nói không câu nệ như vậy làm cô không biết trả lời thế nào.

Cơ Quân Đào phục hồi lại tinh thần, bất đắc dĩ thở dài nói: “Xin lỗi, anh hơi quá lời, em đừng giận”.

Hoài Nguyệt lấy chìa khóa ra mở cửa, đứng trong phòng khác nhìn Cơ Quân Đào mà cảm thấy chân tay thừa thãi. Trong lòng cô hơi hối hận vì đã nhận lời Tiểu Dã.

Cơ Quân Đào đi thẳng vào đặt chiếc túi lên bàn, hỏi: “Em chuẩn bị chuyển nhà hay sao mà mang nhiều đồ thế?”

Hoài Nguyệt nói: “Mấy thứ linh tinh em mua ở Vân Nam, giờ mang đến bày trong nhà thôi. Nghe Tiểu Dã nói anh bị ốm, còn không cho phép cô ấy đến thăm anh nữa, mấy hôm nay đã đỡ hơn chưa?”

Cơ Quân Đào cau mày nói: “Chỉ là cảm lạnh thôi mà. Anh thấy người khác là lại không vui, không muốn cô ấy đến đây nên mới lấy cớ như vậy”. Suy nghĩ một chút, sợ cô hiểu lầm anh lại vội bổ sung: “Ya anh là nhìn thấy hai đứa nó là anh lại thấy phiền”.

Hoài Nguyệt ờ một tiếng, không biết phải nói gì nữa.

Cơ Quân Đào hỏi: “Em ăn cơm chưa? Anh còn chưa ăn”.

Hoài Nguyệt đáp: “Em cũng chưa ăn”.

“Vậy em đi tắm đi, lát nữa sang nhà anh ăn cơm, để anh đi nấu bát cháo”. Cơ Quân Đào nói xong liền đi ra ngoài.

Hoài Nguyệt hơi sững sờ, từ bao giờ hai người đã có thể nói chuyện thoải mái như thế? Cô cúi đầu nhìn quần áo trên người hơi nhăn nhúm rồi đi vào phòng tắm.

Tắm xong, Hoài Nguyệt nghĩ hồi lâu xem mặc quần áo gì cho thích hợp. Đồ mặc ở nhà hiển nhiên không được, nếu mặc nghiêm túc quá mà đi ăn cháo thì lại tỏ ra buồn cười. Mở tủ chọn hồi lâu, cuối cùng cô chọn chiếc váy dài mang về từ Vân Nam đó, lại lấy một hộp trà lài ra, đứng do dự hồi lâu trước cửa nhà Cơ Quân Đào rồi mới thấp thỏm ấn chuông cửa.

Cơ Quân Đào ra mở cửa, thấy Hoài Nguyệt vừa tắm xong, mái tóc dài đen bóng hơi ẩm ướt càng làm làn da trở nên trắng như ngọc, đôi mắt như vẽ, chiếc váy hoa dài với hai dây vai nhỏ làm thân hình cô càng thêm mảnh dẻ, cổ cao ba ngấn, cả người toát ra vẻ xinh tươi làm anh nhìn mà đầu váng mắt hoa.

Cô cúi đầu nhìn thấy đôi dép lê đặt bên cạnh tủ giầy liền hỏi: “Bây giờ vào nhà phải thay giày à?” Cô nhớ trước kia vào tầng một nhà Cơ Quân Đào thì không phải thay giầy vì Cơ Quân Dã thích đi giày cao gót đi tới đi lui trong phòng khách. Chắc là bây giờ đã thành thai phụ chỉ có thể đi giầy đế bằng nên quy củ ở đây cũng đã thay đổi.

Cơ Quân Đào nói: “Phải thay từ lâu rồi”. Ngụ ý là trách Hoài Nguyệt đã lâu lắm không đến nhà mình.

Hoài Nguyệt làm bộ không hiểu ý, thay dép lê rồi đưa hộp trà trên tay cho Cơ Quân Đào: “Trà lài, an thần, uống vào ngủ ngon hơn”. Cô để ý thấy cổ tay anh đã tháo băng gạc để lại một vết sẹo màu đỏ nhạt.

Cơ Quân Đào cảm ơn, trong lòng lại nghĩ, anh uống trà lài em tặng thì sẽ càng ngủ không ngon.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+