Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tha cho em, được không? Chương 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG I : KHÔNG PHẢI HẮN

Gấp lại quyển tiểu thuyết vừa đọc. Tôi thầm thở dài.

Nếu hiện tại là 3 năm trước, có lẽ, tôi đã lủi thủi tự mình
lau đi nước mắt hoặc là cầm chăn bông chùi chùi khi trốn mẹ nằm dưới chăn đọc
truyện đến sáng nhưng bây giờ đọc nó xong tôi chẳng có cảm giác gì nữa, bởi lẽ
những gì bản thân tôi trải qua còn đau đớn và đáng thương hơn những nhân vật nữ
chính ấy nữa chứ. Nhớ lại lúc đó thật buồn cười. Đã là một sinh viên năm 3, năm
4 đại học mà tôi suốt ngày cứ dìm mình vào các loại tiểu thuyết, đặc biệt là tiểu
thuyết ngôn tình Trung Quốc, tại trong đó tôi tự tìm cho mình được những mẫu
người mà tôi thích, những anh tổng giám đốc đẹp trai lại vô cùng phong độ. Tôi
tin rằng bản thân sẽ tự tìm được một bạch mã hoàng tử cho mình, trải qua một
tình yêu đẹp, đẹp như trong truyện vậy. Lúc ấy, cứ mỗi lần đọc xong một cuốn là
lại ngồi đàm đạo với Như Quỳnh về chàng nam tính vô cùng vô cùng hoàn hảo của
mình. Tôi đã từng nói với Quỳnh

–         
Cậu ạ, sau này có anh nào như thế cho tôi cưới
không, chết mất chết mất!

–         
Mơ hả gái, người như thế chỉ có trong truyện của
cậu thôi, chứ ở ngoài đời mà có á, chắc chắn là của tôi rồi í. Ha ha.

Nghĩ lại lúc đó, tôi lại cười. Có lẽ là không có người nào
hoàn hảo như vậy mà có lẽ có cũng không phải cho tôi; nghĩ đến người nào đó,
tôi bất giác rùng mình.

Tôi chỉ tìm đọc những tiểu thuyết kết cục có hậu, happy
ending để đọc. Truyện có hay cỡ nào, nổi tiếng cỡ nào mà sad ending tôi cũng chả
dám sờ vào gáy sách. Tôi đọc những sách có hậu vì tôi nghĩ rằng, nếu bản thân
luôn hướng đến những điều tốt đẹp thì có lẽ cuộc đời mình cũng sẽ tốt đẹp hơn. Sau
khi chán chê với những tác phẩm nhẹ nhàng, tình yêu không sóng gió thì tôi tự
thách thức bản thân với những tác phẩm sóng gió hơn, mà người ta gọi là ngược hơn.
Khi ấy tôi đã đọc được một tác phẩm rất hay, tôi nhớ như in tên nhân vật, từng
bối cảnh, từng câu thoại, bởi vì đó là một trong những bộ tiểu thuyết mà tôi
thích nhất, bộ tiểu thuyết làm tôi thức trắng đến 6g sáng, và 7g lại lên mạng
download phiên bản drama của nó về. Nhân vật nam vô cùng cầm thú, trả thù nữ
chính, hành hạ cô, ăn hiếp cô, thế nhưng trong sâu thẳm nội tâm người đó, lại rất
yêu cô gái này, yêu đến mức hận cả bản thân không thể nào không yêu cô. Lúc đọc
bộ truyện đó, tôi đã nói một câu với chị họ mình, mà có lẽ đến bây giờ tôi vẫn
còn hối hận vì câu nói vô cùng ngu xuẩn của mình.

–         
Na à, ước gì sau này em yêu ai đó mà vừa yêu vừa
hận, có lẽ lúc đó em sẽ lựa chọn yêu vì em tin tình yêu có thể cảm hóa được thù
hận.

Và có lẽ ông trời đã đáp ứng ước nguyện vô cùng biến thái đó
của tôi.

Tôi nhấp một ít cà phê rồi đứng dậy, vẫn nếu là ngày trước,
thì tôi không thể nào nhấp nổi 1 giọt cà phê thậm chí có cho lượng sữa nhiều gấp
3, gấp 4. Vậy mà bây giờ, tôi đang tính tiền cho một cốc cà phê không đường,
không sữa.

Bước ra khỏi tiệm, bước chân tôi lại tự giác đi bộ về phía
biển. Bãi biển đó, xinh đẹp và hiền hậu đến chừng nào. Bãi biển St Kilda,
một bãi biển thơ mộng của nước Úc, là nơi mà ngày xưa tôi ao ước được đặt chân
lên những hạt cát vàng, bãi biển mà người ta vẫn thường gọi bãi biển của những
gam trầm. Melbounre, Úc, một thành phố đẹp, có lẽ với tôi là quá đẹp. Bất kể là
mùa nào trong năm thì bầu trời Melbourne, Australia, lúc nào cũng xanh trong vắt,
điểm những vệt mây trắng lửng lơ. Chẳng biết từ đâu, khi nào mà tên mà đất nước
đầu tiên buộc ra khỏi miệng tôi là Úc khi được hỏi những câu “Nếu có thể được
du học bạn sẽ chọn quốc gia nào?” “Nếu bây giờ được du lịch bạn sẽ đi đâu?” Tôi
không thích gọi đất nước xinh đẹp này là Úc bởi quá ngắn và với tôi lại vô cùng
vô nghĩa so với cái tên tiếng Anh mà với tôi vô cùng ý nghĩa của nó, Australia.

Úc của tôi, Australia của tôi, niềm tin của tôi, ước mơ của
tôi, tôi yêu nó đến chừng nào, yêu nhiều đến nổi có thể đem ra so sánh với nước
Việt trong tôi. Và lúc này đây, 2 quốc gia tôi yêu đến nồng nàn kia đã trở
thành 1 nơi để tôi trốn chạy và một chốn để tôi ẩn nấp.

Tôi đang trốn chạy cái gì và vì sao tôi lại ẩn nấp ? Hai câu
hỏi như một này đang được đặt ra để hỏi tôi có bao nhiêu dũng cảm để đối mặt với
quá khứ, có bao nhiêu dũng cảm để tiếp tục, và có bao nhiêu dũng cảm để quay về
Việt Nam. Lại nhớ đến con người đó rồi, thôi quên đi.

 

Tôi vẫn đang đi, vẫn tiếp tục đi, đi một hơi dài xuống biển,
tự nhiên tôi cảm thấy bản thân mình muốn đi xa hơn một chút, sâu hơn một chút.
Mãi đến lúc nước biển ngập vai mình thì tôi nghe có tiếng đằng sau gọi với giọng
thảm thiết.

–         
Này, cô làm gì thế?

Tôi cười nhạt nhẽo, cứ tưởng đã chạy trốn nơi đó, ẩn nấp nơi
này tôi có thể thoát được con người kia có thể có khoảng trời tự do cho mình mà
lúc này đây, lúc tôi gần có được khoảng trời đó thì tôi lại nghe giọng nói mà
tôi kinh sợ nhất và có lẽ là … nhớ nhung nhất.

Đang định quay đầu lại nhìn người đó, thì cánh tay tôi bị giật
mạnh về phía sau, bản thân không thể đứng vững trong nước liền ngã vào lòng người
đó, lại ngừi thấy mùi nước hoa nhè nhẹ của người đó. Tôi cười và nói với người
đó một cách nhẹ nhàng nhất.

–         
Tìm được tôi nhanh vậy sao? Anh không thể tha
cho tôi được sao?

–         
Cô nói gì vậy? Sao cô lại ra biển xa thế này? Lên,
tôi đưa cô lên.

Tôi tự cười khổ với mình nhưng vẫn để cho người kia lôi xành
xạch mình từ dưới biển lên bờ. Bỗng xuất hiện một cô gái dễ thương, mái tóc
xoăn nhuộm vàng, mặt hốt hoảng chạy đến.

–         
Chồng ơi, sao vậy? Cô ấy có sao không?

Tôi lại cười. Giữa một nơi đất khách quê người này, được
nghe tiếng Việt, thật mừng biết bao ấy thế mà thật chua xót biết bao. Chồng,
thì ra mới có 4 tháng mà con người đó đã kết hôn nhanh như vậy. Tôi quên mất
cánh tay mình vẫn bị anh ta siết chặt, tôi giật mạnh và nói

–         
Anh làm sao thế? Có vợ rồi mà vẫn muốn tôi làm
tình nhân cho anh như trước phải không?

Nếu là cách đây 4 tháng có lẽ tôi đã nói trong này trong nước
mắt và trong sự van nài nhưng bây giờ, tôi thì cần gì phải van nài anh ta chứ.

–         
Cô nói gì tôi không hiểu? Này cô, chúng ta không
quen nhau sao trước mặt vợ tôi, cô lại nói năng như vậy?

À bây giờ còn tỏ ra là không quen biết tôi cơ đấy, tôi dù
không muốn, đột nhiên khinh thường người đàn ông này. Người đàn ông tôi đã…

–         
Này chị, anh ấy là chồng tôi, chị nói vậy nghĩa
là sao? Hình như chúng tôi không quen chị. Lâm, chị ta nói gì vậy anh?

–         
Lâm? Anh ta tên Lâm sao?

Tôi quay lại phía người đàn ông kia

–         
Anh tên Lâm sao?

–         
Đúng, tôi tên là Lâm và hình như tôi không quen
biết cô.

Tôi nghĩ có lẽ con người này nên được Hollywood trao diễn DIỄN
XUẤT XUẤT SẮC NHẤT chứ nhỉ. Anh lại tiếp tục nói:

–         
Chúng tôi thấy cô sắc mặt không tốt, lại cứ đi
thẳng một mạch xuống biển, sợ cô có ý nghĩ xấu nào nên tôi chạy đến kéo cô lên.
Có lẽ cô nhận nhầm người.

Vậy sao? Có lẽ tôi đã nhầm người sao? Khuôn mặt anh, giọng
nói anh, cả mùi nước hoa đặc trưng kia mà tôi cũng nhầm sao? Trên đời lại có một
người giống anh đến từng milimet thế sao. Tôi tự giễu bản thân, có lẽ thật, nếu
là anh thì đã không chắc kéo cô lên mà có khi lại dìm cô xuống dưới , hoặc đẩy
cô ra xa thêm mà thôi. Nếu là anh thì chắc không đến nỗi không nhận ra cô, dù
cho là anh đâm đầu vào một gốc cây nào đó rồi mất trí nhớ như những phim thần
tượng. Nếu là anh thì chắc chắn bên cạnh anh sẽ không phải là cô gái tóc vàng
này mà thay vào đó là một cô để tóc đen tự nhiên.

“ Tóc em đẹp lắm, Lam Anh ạ, rất đen rất mượt và tôi rất
thích”. Đã có lúc tôi nghĩ tên này hắn ta chỉ mê tóc tôi chứ không phải tôi. Mỗi
lúc ở bên nhau, thì hắn lại xoa đầu tôi, vuốt nhẹ tóc tôi, nhẹ nhàng thơm lên đó.
Nhớ lần nọ, tôi bị đồng nghiệp xúi bậy, dắt vào một tiệm cắt tóc vô cùng
“chuyên nghiệp” và thế là hậu quả đêm đó tôi bị hắn ghẻ lạnh. Hắn ra lệnh cho
tôi khi nào tóc dài lại thì hãy đến tìm hắn. Tôi cảm thấy lại hay, muốn tóc dài
ra như cũ chắc cũng hẳn mất vài tháng, vậy là tôi lại có thêm vài tháng tự do.

–         
Cô gì ơi, cô không sao chứ? Cô cần chúng tôi
giúp gì không?

Một giọng mũi trong trẻo vang lên, khiến tôi giật mình. Có lẽ
đây không phải là hắn, đây là ai nhỉ, à là Lâm, người đã có vợ.

–         
À không, tôi chỉ muốn ngắm biển một tí. Anh là
Lâm, tên rất giống tên kẻ thù tôi. Tôi không phải muốn chết đâu, mà chết thì
cũng có sao, tôi cũng đã chết nhiều lần rồi.

Tôi thoáng thấy người tên Lâm kia giật mình, tay anh ta run
lên. Có vẻ như là rất bất ngờ khi nghe tôi nói về kẻ thù của mình một cách nhẹ
nhàng như vậy. Hoặc là anh nghe tôi nói về cái chết còn nhẹ nhàng hơn. Thấy
thái độ anh như thế tôi lại cảm thấy buồn cười, đúng là không phải hắn ta. Nếu
người đó nghe những câu tôi nói thế này thì chắc có lẽ đáp ứng cho tôi vé máy
bay 1 chiều xuống diêm vương rồi.

–         
Tôi đi đây, cảm ơn lòng tốt của hai người. Chúc
hạnh phúc.

Tôi lại thấy người tên Lâm đó muốn nói gì với mình, tôi nhìn
anh ta một cách chờ đợi nhưng một hồi lâu không có câu nào được nói ra cả. Có lẽ
anh ta định khuyên tôi đừng dại dột hay gì gì đấy. Ầy, tôi nghe nhiều quá rồi.

Không hiểu sao tôi thấy một chút vui mừng khi Lâm không phải
người đó và một chút hụt hẫng cùng lý do ấy. Thật kì lạ, tôi chẳng bao giờ tin
vào cái tình tiết có người giống hệt người trên phim ảnh, thế mà bây giờ tôi lại
thấy một anh chàng giống hệt hắn ta ngay trước mắt. Nhẹ nhàng hơn, tình cảm
hơn. Tôi thầm chúc phúc cho cô gái giọng mũi kia vì có được một người chồng như
vậy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+