Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tha cho em, được không? Chương 17 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 17: Anh yêu em.

–          Em nói đi! Em phát hiện ra anh bao lâu rồi? – Anh vẫn cầm cánh tay tôi, thậm chí là siết chặt hơn.

–          Em phát hiện điều gì? – Tôi hỏi anh nhưng không ngẩn đầu lên nhìn anh, vẫn chằm chằm vào mũi giày của mình.

–          Rằng anh không phải Lâm. – Anh khó khăn nói ra và kéo tôi lại gần anh hơn.

–          Vậy tại sao anh lại lừa em? – Tôi nhìn anh.

–          Anh không lừa em. Anh có lí do!

–          Lí do gì?

–          Sau này anh sẽ nói. Em nói anh nghe đi!

–          Em không biết … – Không hiểu sao, tôi vẫn thấy sợ anh và vẫn ngoan ngoãn trả lời người này.

–          Là khi nãy à? Lúc anh ôm em?

–          Em không biết, có lẽ là vậy, mà có lẽ là từ rất lâu rồi.

–          … – anh nghiêng đầu nhìn tôi.

–         
Em nghĩ là ngay từ đầu, vì mùi nước hoa của anh. – Tôi dựa vào cổng
nhà, nhưng không nhìn anh mà trả lời. – Đấy là nước hoa em tặng mà.

–          Nước hoa nhiều loại, cũng chỉ là giống nhau thôi mà.

–         
Nhưng đấy là nước hoa em tự làm, lúc đó công ty của Quỳnh có đợt hướng
dẫn làm nước hoa, cô ấy rủ em và em làm cho anh. Lúc đầu em cũng nghĩ là
chỉ là giống nhau nhưng …

–          Nhưng ? Em còn phát hiện ra gì nữa ? – Anh thở dài.

–         
Anh nhớ tối hôm đó anh và cô vợ anh … hai người cãi nhau không? Em
chỉ nói cho anh mình là Cenci nhưng lúc cãi nhau hai người vẫn gọi tên
em. Và cả lúc anh vào nhà bà Beck, anh chào em là Lâm chứ không phải
Cenci.

–          Và?

–          Nhiều lần khác nữa.

–          Nhiều lần nữa á? Anh lộ liễu vậy sao? – Anh nhăn mặt hỏi tôi.

–         
Dạ … – Trông anh thế kia có chút buồn cười. – Anh nhớ lúc em đi lạc
về không, bà Beck bảo là em bị bệnh mù phương hướng, làm sao bà có thể
biết được nếu anh không nói? Đúng không?

–          …

–         
Cả lần ở Mc Donald về nữa. Trên Tram anh chỉ bắt em đứng ở bên phải
cũng như ngày xưa không cho em ngồi ở ghế trái khi đi xe. Nhưng tất cả
những lần đó em cũng chỉ nghĩ là trùng hợp đến khi …

–          … – Anh nhướn mày.

–         
Có một lần anh đi làm, đánh rơi một tờ tài liệu trên đất ở ngoài vườn.
Em nhặt lên và thấy được chữ kí của anh. Em vẫn để nguyên chỗ cũ giả vờ
không thấy.

–          Nhưng sao em vẫn giả lờ không biết? – Anh vội cầm lấy tay tôi.

–          Em không biết … – Tôi lắc đầu và rút lại tay mình. – Em nghĩ thế này vẫn ổn rồi, anh là Lâm và em không quen anh.

–         
Cô ấy không phải vợ anh, thật đấy! – Anh lại cầm chặt tay tôi, lần này
thì tôi không rút được. – Anh chỉ nhờ cô ta đóng kịch … lừa em.

–         
Em biết! – Tôi vẫn để anh cầm tay. – Biết từ hồi ở St Kilda. Anh và cô
ta đều không mang nhẫn. Ban đầu bảo là vợ chồng, sau này lại bảo với em
là vợ chưa cưới.

–          Em biết mà vẫn giả vờ là không biết anh sao? – Mắt anh u buồn.

–         
Vậy anh muốn em phải làm sao? Em không biết em thực sự không biết, em
không biết. – Tôi liên tục lắc đầu vẫn cố rút tay về nhưng không được.

–          Vậy bây giờ? Anh là Đức Long. – Anh nâng mặt tôi, bắt tôi phải nhìn anh.

–          Em … – Cố gắng nhìn anh, nhưng không thể duy trì trong ba giây – Em không …

–          Anh yêu em. – Anh ngắt lời tôi, ôm chầm lấy tôi. Anh ôm chặt như sợ tôi biến mất vậy.

–          … – Tôi sững sờ, không biết phải trả lời anh thế nào. Đây là câu nói ngoài dự đoán của tôi nhất.

–          Anh yêu em, em có nghe không? Anh yêu em, yêu em nhiều lắm, Lam Anh, anh yêu em. – Anh càng nói càng ôm chặt lấy tôi.

–          Long …

–          Anh yêu em.

–          Long ?

–          Anh yêu em.

–          Long! Em đau!

–         
Anh yêu … – Anh lập tức buông tôi ra, rồi tìm tòi nhìn tôi. – Đau ở
đâu? Có đâu lắm không em? – Anh xoa nhẹ hai cánh tay.

–          Cho em thời gian được không?

–          Bao lâu? – Tới lúc này tôi mới biết anh hấp tấp đến vậy.

–          Ba năm? – Tôi đùa anh.

–          Không được, không được! – Anh lại ôm lấy tôi, nhưng không dám ôm chặt.

–          Em đùa đấy! – Lần đầu tiên thấy anh như vậy, tôi rất buồn cười. – Em chưa biết, em cần thời gian!.

–          Được, bao lâu cũng được. Vậy em có yêu anh không?

–         
… – Câu hỏi kiểu gì vậy. Vậy cho tôi thời gian làm gì? vẫn là cái
tính bá đạo đó, tôi một chút bực bội với tính cách này của anh. – Không.

–         
… – Anh lập tức buông tôi ra rồi nhìn tôi. Tôi cũng can đảm nhìn lại
anh, trông anh lúc này rất đáng thương. Tôi tranh thủ thoát khỏi anh,
liền mở cổng chạy vào nhà. Chạy được một đoạn, tôi quay đầu nhìn anh.

–          Không biết ! – Ngay lập tức quay đầu chạy vào nhà.

Vừa
vào nhà tôi đã thấy ông bà nhìn tôi cười, có hơi ngượng nhưng tôi vẫn
chào ông bà rồi chạy lên phòng và đóng chặt cửa lại. Vài phút sau có
tiếng gõ cửa, tim tôi vẫn đập thình thịch.

–          Cháu chưa ăn tối đúng không? – Giọng bà Beck, tôi thở phào.

–          Cháu không đói ạ, nếu đói lát cháu sẽ xuống ăn bà ạ! – Tôi nói lớn để vọng ra ngoài.

Nằm
trên giường lăn qua lăn lại, chẳng biết là tôi đang nghĩ gì nữa, có thể
là suy nghĩ về tất cả mọi chuyện, cũng có thể đầu óc tôi lúc này trống
rỗng. Tôi không biết, cái gì cũng không biết. Câu nói kia của anh làm
tôi lú lẫn cả rồi. “Anh yêu em!” nhớ đến thôi mà tim đã đập kiểu này thì
làm sao mà đứng lâu trước mặt anh cơ chứ.

Aida,
thở dài một tiếng rồi vùi đầu vào chăn. Chui vào, lại chui ra. A a a,
khó chịu quá. Tôi ghét anh, lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng làm tôi trở
tay không kịp.

Tôi đã trăm
ngàn lần tưởng tượng cảnh mình gặp lại anh. Nên dùng thân phận gì để gặp
anh, nên dùng thái độ nào để chào anh, nên nói câu gì với anh đầu tiên
… nhưng thực ra nó cũng chẳng khó khăn như tôi nghĩ.

Từ
lần phát hiện ra anh, tôi đã không biết nên làm thế nào. Liệu nên tiếp
tục bỏ đi, nhưng tôi không nỡ xa gia đình ông bà và thực sự thì chẳng có
lí do nào để trốn anh nữa cả. Lúc đó tôi thực sự không biết mục đích
của anh khi vẫn cố chấp tìm tôi, nhưng bây giờ biết được rồi thì tôi lại
càng hoang mang. Đó là lí do duy nhất mà tôi chưa từng nghĩ tới. Tôi
định sẽ để mọi việc thuận theo tự nhiên, khi nào anh phát hiện ra tôi đã
phát hiện, hoặc anh tự mình nói với tôi rồi tính.

Nhưng
một thời gian sau anh bắt đầu đi làm, ban đầu cứ tưởng là anh chỉ lấy
cớ nhưng khi thấy anh đi làm về khuya tôi rất xót. Lúc nhặt tờ hợp đồng
tôi mới phát hiện là anh không phải làm việc tại Úc mà ở Mỹ. Trong
khoảng thời gian đó anh vẫn đi đi về về, mỗi lần tới nơi đều là đã
khuya. Tôi vẫn cố ý thức để pha sữa hoặc yogurt cho anh uống. Có lúc
quầng thâm trên mắt anh hiện rõ, có lúc mắt lại hằng lên tia máu khiến
tôi rất đau lòng. Chỉ muốn quên mọi thứ mà đến ôm anh vào lòng.

Hôm
nay vì một phút sợ hãi tôi lại lộ liễu gọi anh là Long, tuy là có thể
giải thích cho qua nhưng vì anh rất nhạy cảm, tôi biết đã cũng đã phát
hiện. Anh bảo anh yêu tôi, còn tôi?

Tôi cũng yêu anh, có lẽ còn yêu anh nhiều hơn, lâu hơn. Vậy tôi còn suy nghĩ điều gì? Đây chẳng phải là điều tôi mong muốn sao.

Tôi
không biết, có lẽ giữa chúng tôi còn có quá nhiều việc. Có lẽ khi yêu
con người ta trở nên tham lam và ích kỉ hơn.Tôi không biết tại sao anh
yêu tôi. Tôi không muốn anh tội nghiệp hay thương cảm. Tôi không muốn
anh vì thấy có lỗi chuyện Nguyên Quân mà thấy có lỗi với tôi.

Một
Đức Long nhẹ nhàng và ấm áp khi nãy tôi thực sự không quen. Anh có chút
trẻ con, lại vẫn nóng tính. Còn cái tính ngang ngạnh lúc trước thì vẫn
không thay đổi được nhiều.

Tôi
nói với anh tôi cần thời gian suy nghĩ, nhưng nãy giờ cũng chẳng nghĩ
được gì. Với tính của anh có lẽ sẽ không để tôi nghĩ ngợi lâu nhưng tôi
vẫn muốn điều gì đó chắc chắn.

A!
Đói quá! Cả ngày hôm nay chẳng ăn uống được gì, chỉ nếm được 5 tách cà
phê ở Campos chứ không nhiều. Khi nãy là vì hoảng loạn nên mới không
thấy đói, còn bây giờ thì rất rất đói, đói đến rã rời ấy.

Khuya
rồi, chắc mọi người đã ngủ, tôi nhẹ nhàng mở cửa phòng, rón rén đi
xuống nhà ăn. Lục mãi trong bếp vẫn còn món thịt ham bà để giành, mở tủ
lạnh lấy hộp yogurt nguyên chất rồi đổ ra ly và cho thêm đá. Đang khuấy
thì sau lưng mình có tiếng động, chưa kịp quay lưng thì đã có người ôm
tôi từ phía sau, chưa kịp hét thì đã bị người ta quay lại rồi bị hôn tới
tấp.

–          Là anh! – Anh cuối cùng cũng tha cho tôi.

–          Buông em ra, anh định hù chết em à? – Tôi ra sức giẫy giụa.

–          Em chưa ăn à?

–          Chưa ạ. Em đi từ sáng đến giờ. – Tôi xoay người, nhưng anh vẫn ôm như vậy.

–          Ăn gì cho anh ăn với? – Anh với tay bốc một miếng thịt ham cho vào miệng.

–         
Anh cũng chưa ăn à? – Thấy anh như vậy, tôi mỉm cười. Thực sự thì cảm
giác được người ta ôm từ phía sau này rất hạnh phúc.

–          Chưa, anh mới đi làm về mà.

–          Thế sao giờ này mới ăn? – Tôi lấy cốc tính pha cho anh một ly. – Yogurt hay sữa tươi?

–          Yogurt, tất nhiên! Hì hì.

Tôi
đưa anh hai cốc yogurt và cũng cầm theo một dĩa thịt ham mà bà để phần
về bàn. Người này cũng thật lộ liễu đi! Khi ăn nhìn chằm chằm như thế mà
ai nuốt cho nổi. Tôi cố ăn cho xong rồi đứng dậy dọn chén dĩa. Khi đi
ngang qua anh thì bị anh nắm lại. Anh hôn lên tay tôi và hỏi:

–          Khi nào mới trả lời anh?

–         
Em … em không biết! – Ánh mắt dịu dàng kia nếu không sớm tránh sẽ gặp
tai họa. Tôi vội rút tay về. – Anh rửa chén ! – rồi chạy trối chết về
phòng.

Sáng sớm hôm sau tôi
ra khỏi nhà sớm nhất có thể để không bị người kia bắt gặp. Tôi không
suy nghĩ mà đến ngay phòng John. Còn tưởng phải đợi rất lâu mới gặp anh,
nhưng rất may hôm nay anh đi làm sớm. Nhìn thấy anh tôi liền lườm anh
một cái. Anh cười gượng gạo, hỏi tôi sao thế, rồi dắt tôi vào văn phòng.

–          Anh nói đi, tại sao hùa với Long lừa em? – Vừa đóng cửa phòng tôi liền hỏi người anh xấu xa kia.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+