Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tha cho em, được không? Chương 20 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 20 : TRỞ VỀ.

–        Về nước với anh đi?

–        Oa … em buồn ngủ quá! – Tôi giả vờ ngáp rồi hôn má anh một cái. – Em đi ngủ đây! Ngủ trưa rất quan trọng!

–        Không được tránh anh! – Anh kéo tay tôi về, đặt tôi ngồi vào trong lòng anh. – Vì sao em không muốn về?

–        …

–        Chúng ta không còn gì vướng bận nữa, em không cần phải trốn anh nữa. – Anh vuốt tóc tôi hôn nhẹ.

–        Không phải là chuyện của chúng ta. – Tôi nhỏ giọng.

–        … – Anh im lặng.

–        Anh biết mà, em chưa sẵn sàng, ở Việt Nam, còn có anh ấy. – giọng tôi mỗi lúc một nhỏ.

–        Lam Anh, em có tin anh không?

Em tin, em biết chuyện của Quân không
liên quan đến anh. – Tôi tin Long sẽ không làm gì có lỗi với Quân. Tôi
chắc chắn điều đó. – Nhưng mà … thực sự em không thể thoải mái được, em
có lỗi với anh ấy.

–        Cô bé ngốc, em phải hạnh phúc cậu ta mới vui vẻ được. Lam Anh …

–        Dạ?

–        Nếu Quân còn sống em có yêu anh không?

Thực sự với câu của anh tôi đã có câu
trả lời trong lòng. Người tôi yêu từ lúc đầu đã là anh, dù anh không
biết, dù đã có lúc có lẽ tôi yêu Quân, nhưng sau cùng người tôi yêu vẫn
là anh. Với Quân tôi cảm thấy bản thân mình thật có lỗi, anh dùng một
đời người để yêu tôi. Nhưng hơn ba năm chúng tôi quen nhau, tôi chỉ …
 yêu anh trong vài tháng. Nhưng cái chính là anh không tự tin và điều
này khiến tôi có chút đau lòng.

–        Hì ! – Tôi xoa đầu anh. – Em không biết, tùy anh nghĩ. Anh muốn thế nào sẽ thế ấy, em đi ngủ đây!

Dứt câu tôi thẳng vào phòng mình. Vừa xoay người đang định đóng cửa thì cửa bị đẩy nhẹ vào trong.

–        Anh đi ngủ đi! Em ngủ đây! Tạm biệt! – Tôi hôn má anh.

–        Anh cũng đi ngủ mà!

–        Dạ! Ngủ ngon! – Tôi muốn kéo cửa về.

–        Anh cũng ngủ!

–        Dạ! Thì đi ngủ đi anh! – Tôi cau mày nhìn anh.

–        Anh cũng ngủ ở đây! Hì hì. – Mặt anh lúc này vô cùng gian xảo.

–        Em không … – Tôi chưa kịp nói xong thì đã bị người kia bế bổng. – Á, bỏ em xuống!

–        Ngủ nào, anh sáng nay phải dậy sớm tìm em đấy! – Anh bế tôi đặt trên giường rồi cũng nằm bên cạnh ôm chặt tôi.

–        Anh về phòng anh đi, có anh em không ngủ được. – Tôi khổ sở nói.

–        Em nỡ bỏ anh cô đơn sao? – Anh kia bày ra vẻ tội nghiệp.

–        Nhưng mà …

–        Không nhưng gì hết! – Anh hôn nhẹ môi tôi. – Ngủ!

Người này không biết là anh ấy rất ảnh
hưởng đến tôi sao. Anh nằm bên cạnh thế này sao tôi có thể ngủ được.
Không phải là lần đầu tiên chúng tôi nằm bên nhau, nhưng lần này thì
khác nên tôi có chút ngại ngùng. Tôi dở khóc dở cười, tên này ngủ rồi mà
tay vẫn siết chặt thế kia, muốn cự quậy cũng không được.

Khó ngủ quá đi mất! Trông tên kia ngủ
ngon thế kia thì tôi tức giận. Vì sao anh có thể thản nhiên thế kia mà
tim tôi lại đập nhanh không ngừng được thế này? Nhưng phải nói là anh
rất đẹp trai. Nếu lúc trước với tôi đây là vẻ đẹp lạnh lùng, đáng sợ,
thì lúc này thì anh đẹp ấm áp và đáng yêu. Tôi chưa bao giờ ngắm anh ngủ
như lúc này cả. Bàn tay không an phận nhanh chóng mò mẫm trên mặt anh.
Ngón tay tôi di chuyển, di chuyển từng nét một trên mặt anh. Mắt, mũi,
miệng đều đẹp! Đáng ghét! Da tên này còn đẹp hơn tôi. Trắng trẻo, mịn
màng. Tôi buồn cười, có lẽ dùng những tính từ kia mà tả anh thể nào cũng
bị anh gõ sưng đầu. Tôi ghét, tôi ganh tị, chỉ có một cách để thỏa nỗi
ganh tị kia mà thôi.

–        Á! Em định ám sát chồng em đấy à! – Haha, giọng anh hét lên như lợn bị cắt tiết!

–        Ai cho anh đẹp thế? – Tôi nghiêm mặt.

–        Gì nữa đây? – Anh mắt nhắm mắt mở nhìn tôi, giọng còn ngái ngủ.

–        Em bảo anh đẹp trai quá mức cần thiết! – Tôi nhăn mặt véo mạnh má anh!

–        A a a … đau! Đau em! – Anh giữ chặt tay tôi.

–        Da trắng, thậm chí còn mịn
hơn da em, em ghét, em ganh tị! – Tôi càng nói càng ganh tị, càng ganh
tị càng véo anh mạnh hơn.

–        Anh có biết đâu! Đau anh thật mà! Đẹp trai lắm hả em?

–        Xì ! – Tôi bĩu môi. – Hồng nhan họa thủy anh nghe chưa? Đẹp chỉ được cái gây tai họa khắp nơi!

–        Anh không nghĩ mình đẹp trai
vậy đâu! Sao có người gặp anh ba lần vẫn không nhớ ra nhỉ? Anh còn tưởng
mình không có sức hút với người đó đấy!

–        Hì! Xấu hổ quá! Nhưng mà may
là sức hút của anh em không bị ảnh hưởng, nếu không đã phải khổ sớm rồi!
– Tôi nhẹ nhàng xoa hai bên má anh.

–        Em càng ngày càng gan nhỉ! Ý em là bây giờ em khổ lắm sao? – Anh giả vờ nghiêm mặt.

–        Em tự hỏi, từ trước đến nay
sao em chưa thấy người yêu anh nhỉ? Với khuôn mặt trắng trẻo, đáng yêu
này thì em không tin không có người nào thích anh! Nói! – Tôi cũng giả
vờ nghiêm túc.

–        Ờ … – Trong mắt anh có một
tia kì lạ, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. – Không có ai cả. Chỉ
có em mới thấy anh đáng thương mà yêu thôi!

Tối hôm ấy, như Long đã nói, chúng tôi
mở tiệc với ông bà Smith, đồng thời cũng nhắc nhở John mang bạn gái về.
Đêm đó, bàn ăn đông người, mọi người trong nhà ai cũng rất vui. Khi
Long nói về chuyện chúng tôi thì trong nhà chẳng có ai ngạc nhiên cả
dường như cũng chỉ thông báo cho ông bà cho phải phép. Ngược lại thì mọi
người rất vui về chuyện của John và Elisa. Anh ấy chưa bao giờ mang
Elisa về ra mắt ông bà cả. Theo anh nói, thì tôi là người rất may mắn
mới có cơ hội “duyệt” người yêu anh. Vui hơn cả là hai anh chị còn thông
báo lễ kết hôn trong ba tháng tới vì hai người đã có em bé.

Bà nói hôm nay là ngày vui nhất của
bà. John cũng đã có gia đình riêng của mình và tôi cũng đã có hạnh phúc
của riêng tôi. Bà nắm tay tôi và chúc phúc tôi. Tôi ôm chầm bà và hôn
bà. “Bà ạ, cháu rất may mắn khi gặp được bà!”

Cuộc sống của tôi trở lại quỹ đạo bình
thường. Ban vẫn làm việc cho công ty John. Bây giờ văn phòng đã bắt đầu
xây sửa nên ban ngay tôi phải đến chỗ John để giám sát công việc. Long
vẫn đi đi về về giữa Mĩ, Việt Nam và Úc. Tuy đã biết bao lần bảo anh
không cần phải vậy, anh cứ an tâm làm việc không cần phải qua chỗ tôi.
Biết xa anh sẽ buồn lắm nhưng tôi lo lắng cho anh, anh như vậy sẽ kiệt
sức.

Tôi đã từng thử bàn với anh việc ba
tháng một lần qua Úc nhưng anh không đồng ý. Sau lần đó anh cũng không
hỏi tôi về việc về nước. Nhưng tôi đã hứa với mẹ Tết sẽ về thăm nhà nên
tôi vẫn muốn ở Úc lâu hơn một chút nữa.

Long bảo sắp tới anh được kì nghỉ hai
tuần nên muốn đưa tôi đi du lịch. Lúc anh hỏi tôi muốn đi đâu thì nhìn
chiếc váy màu hồng của mình tôi liền nói với anh là đi Pháp. Tôi muốn đi
thăm một người.

–          Vì sao lại chọn Marseille? – Trên máy bay anh nắm tay tôi hỏi nhỏ. – Em không muốn đi Paris à?

–          Không phải ạ, em muốn đến thăm một người bạn!

–          Bạn ư? Em có bạn người Pháp à?

–          Dạ!

–          Nam hay nữ?

–          Phì … Anh quan tâm sao? – Trông anh rất buồn cười.

–          Ừ, anh quan tâm!

–          Được rồi mà, nữ anh ạ. Bà
ấy là người đầu tiên em quen ở St Kilda và bà ấy cũng tặng em một chiếc
váy nữa. Em gặp bà ở khách sạn, và làm hướng dẫn viên cho bà vài ngày.

–          Anh quan tâm lắm đấy, Lam Anh! – Anh thở dài. – Vì sao em biết tiếng Pháp?

–          Chẳng sao cả ạ, em tự học.
Cuối cùng cũng thấy hữu dụng. Bây giờ nó lại giúp em kiếm tiền! – Ý tôi
là công việc của John.

–          Ừ, em giỏi lắm! Bà ấy tên gì? Sống ở đâu?

–          Bà ấy là Génie, em có địa chỉ đây! 35 Rue Nationale.

–          Được rồi, đáp máy bay anh sẽ đặt phòng khách sạn.

Bước ra khỏi phi trường, hít sâu thở
dài, không khí ở Pháp tuy lạnh nhưng lại rất khoáng đãng. Tôi quay đầu
lại nhìn sân bay. Marseille Provence – Sân bay lớn thứ tư của Pháp. Đang
đứng đợi thì một chiếc taxi đỗ trước mặt tôi. Anh bước xuống xe, liền
cởi áo lạnh của mình mang vào cho tôi.

–          Lạnh không em? Đi thôi nào. Chúng ta đến khách sạn trước rồi hôm sau đi thăm bạn em nhé.

Anh nắm tay tôi vào taxi. Anh lúc nào cũng chu đáo như vậy.

Anh bảo tài xế đưa chúng tôi đến khách
sạn Mercure Marseille Centre, một khách sạn bốn sao nằm trên đường Rue
Neuve Saint Martin. Tôi hỏi anh sao lại ở khách sạn bốn sao, như vậy rất
lãng phí. Anh bảo đằng nào cũng là du lịch, vả lại cũng gần địa chỉ của
bà Génie, thế nên tôi mới miễn cưỡng nghe theo anh.

Sau 40 phút cuối cùng cũng đến nơi.
Mấy ngày ròng rã ngồi máy bay, tôi mệt mỏi kinh khủng. Anh có vẻ lại mệt
hơn, suốt chặng bay anh toàn giải quyết công việc công ty. Tuy rất xót
cho anh, nhưng tôi chẳng thể giúp gì cho anh được. Chỉ biết mỉm cười,
động viên anh, đôi lúc lại giúp anh mát-xa.

Vừa vào được phòng khách sạn, chúng
tôi đã lăn ra ngủ đến sáng hôm sau. Vì ngủ nhiều nên khi vừa tỉnh lại
tôi rất tỉnh táo. Khách sạn trang trí rất đẹp, đẹp như ở Cosmopolitan
vậy. Màu trắng, tím chủ đạo. Trước cửa sổ, có để một bàn trà nhỏ. Trên
bàn đặt một lọ hoa oải hương thơm thoang thoảng. Tôi đứng dậy, kéo rèm
cửa màu tím, ánh nắng liền lọt vào phòng. Tuy rất lạnh nhưng vẫn có
nắng. Khí hậu thế này tôi rất thích. Nghe đằng sau có tiếng động, tôi
liền quay ra sau.

–          Đánh thức anh à?

–          Không có! Lại đây với anh!

Tôi đến gần anh, anh liền kéo tôi ngồi
lên giường rồi ôm tôi vào lòng. Anh chẳng nói gì nên tôi cũng im lặng.
Anh cứ vậy ôm tôi rất lâu, tôi tò mò hỏi anh:

–          Sao vậy anh?

–          Không có gì, Lam Anh về
Việt Nam với anh được không? Anh không muốn xa em. – Tôi nghe trong
giọng anh có một chút lo lắng, nhưng đến tột cùng là anh lo lắng cái gì
tôi thực sự không biết.

–          Em sẽ không xa anh! Dậy thôi, chúng ta ăn sáng rồi đi thăm bà Génie nào anh. – Tôi bật dậy đẩy anh vào nhà tắm.

Sau đó tôi theo anh xuống nhà ăn của
khách sạn. Khách sạn ở đây phục vụ ăn sáng theo kiểu buffet nên có rất
nhiều món ăn ngon để lựa chọn. Ăn sáng như thế này thực sự là quá hoành
tráng.

Chúng tôi ăn xong thì đón taxi và đến
địa chỉ của bà. Khi đến nơi thì không có ai ở nhà. Vẫn là một căn nhà
màu trắng xung quanh được trồng rất nhiều hoa hồng trắng. Có lẽ nếu thêm
một chiếc xích đu đủ màu nữa thì ngôi nhà này sẽ giống nhà ông Ryan.
Điều khác biệt lớn nhất giữa vừa hoa của ông và vườn hoa ở đây là hoa ở
đây toàn bộ héo tàn. Tôi không hiểu, nếu bà Génie đã trồng hoa thì chắc
hẳn phải chăm sóc chúng. Chẳng lẽ bà đã đi đâu du lịch?

Thấy chúng tôi chuẩn bị rời đi thì một bà hàng xóm nhà bên cạnh chạy đến hỏi thăm.

–          Anh chị tìm bà Génie à?

–          Dạ, bà biết bà ấy đi đâu rồi không ạ?

–          Bà ấy … – Người đó nhìn tôi ngập ngừng. – Bà ấy mất cách đây một tháng rồi, cô gái ạ!

 

Trên xe tôi chẳng thể nghĩ gì cả. Chỉ
chăm chăm vào con đường mà xe đang chạy, Rue Saint Pierre. Có lẽ con
đường này sẽ dẫn tôi đi đến gặp người bạn của tôi. Người phụ nữ người
Pháp hiền hậu, người bà tặng tôi một chiếc váy màu hồng, người đã bảo
tôi nhất định sẽ hạnh phúc. Và bây giờ, lúc này đây, tôi rất hạnh phúc
thì bà đã không còn ở trên đời nữa. Tôi muốn đưa Long đến gặp bà, nói
với bà rằng, “Thưa bà, anh ấy là hạnh phúc của cháu!”. Tôi càng đau lòng
hơn khi biết được bà trước giờ chỉ sống có một mình. Bà không có chồng,
cũng chẳng có con cái. Công việc của bà là chăm sóc và bán hoa. Bà hàng
xóm còn nói cho tôi biết, bà kiếm tiền chỉ để làm từ thiện và lần vừa
rồi và đã đi đến Melbourne du lịch.

Bà đã từng bảo với tôi là bà rất hạnh
phúc, rất hài lòng với cuộc sống của bà. Có lẽ công việc của bà khiến bà
hạnh phúc, có lẽ làm từ thiện khiến bà hạnh phúc dù bên cạnh bà chẳng
có lấy một người thân. Bất giác tôi quay sang nhìn Long. Anh là hạnh
phúc của tôi, nếu mất anh, liệu tôi còn hạnh phúc?

Tôi ôm chầm lấy anh và nước mắt bắt đầu giàn giụa.

–          Long, em sợ. Nếu không có anh, em cũng sẽ không sống được, em sẽ chết mất. Đừng bỏ em được không?

–          Ngốc ạ ! – Anh vuốt nhẹ lưng tôi. – Đừng khóc, anh sẽ luôn ở bên em. Nín nào!

–          Génie bảo bà ấy rất hạnh
phúc anh ạ. Em nghĩ bà đã tìm thấy hạnh phúc riêng cho cuộc đời cô đơn
của mình. Ở St Kilda bà đã chúc em hạnh phúc, và em nghĩ em đã tìm được
hạnh phúc của em rồi. Anh, anh chính là hạnh phúc của em! – Tôi khóc lớn
hơn và ôm chặt lấy anh hơn.

–          Em cũng là hạnh phúc của
anh! – Anh có hơi run run. – Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau. Đừng
khóc nữa! Ngoan, nghe anh nào!

Nghĩa trang Cimetière Israélite de la
Timone. Đây là lần thứ hai tôi đến nghĩa trang. Tuy lần này đến viếng
một người quen không lâu nhưng tôi lại có cảm giác rất thân thiết. Tôi
run rẫy nắm chặt tay anh tiến vào trong. Tôi thầm cảm ơn những người đã
giúp bà chôn cất, có lẽ bà không có một mình.

Đứng trước mộ bà, những hình ảnh về
bà, những kí ức riêng của chúng tôi ở St Kilda lần lượt hiện bà. Một cụ
bà vô cùng phúc hậu mỉm cười. Génie – tên của bà có nghĩa là thiên thần.
Đúng vậy! Bà sẽ mãi là một thiên thần trong lòng tất cả mọi người.

 

Tôi chẳng nhớ anh đã làm thế nào để
đưa tôi ra khỏi nghĩa trang, nhưng tôi nhớ là mình đã gục trên mộ của bà
mà khóc. Lúc đó, tôi đột nhiên nhớ đến bố mẹ, nhớ đến Quân, Lan, Quỳnh,
gia đình Smith, nhớ bà Génie và tôi còn nhớ cả Long nữa. Mặc dù anh
đứng ngay bên cạnh tôi, nắm chặt tay tôi để tôi yên lặng mà khóc nhưng
tôi vẫn nhớ đến anh. Tim tôi bỗng đau nhói, tôi nhìn anh. Cảm giác không
bình thường, một cảm giác bất an trỗi dậy trong lòng. Tôi siết chặt tay
anh, tuy không biết đó là cảm giác gì nhưng tim tôi vô cùng đau đớn.

 

Ngồi trên xe tôi chẳng còn khóc nữa,
chỉ ôm chặt anh, càng lúc càng chặt. Tôi khó chịu nhưng không biết xuất
phát từ đâu. Có lẽ anh cũng cảm nhận được tôi run rẫy nên cũng ôm chặt
lấy tôi mà không nói tiếng nào.Lúc gần về đến khách sạn, chợt anh hỏi
tôi:

–          Về nước với anh nhé?

–          Dạ! Em sẽ về với anh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+