Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tha cho em, được không? Chương 23 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23: Yêu
từ trước.

–         
Anh … – Tôi cứng họng,
tên này cũng quá ngang ngược đi.

–         
Sao nào? – Anh dụi đầu vào
tóc tôi. – Không yêu anh nữa à?

–         
… – tên này học đâu ra
cái kiểu trẻ con làm nũng thế kia.

–         
Nếu em bảo em không yêu
anh nữa thì sao? – Tôi chớp chớp vô tội nhìn tên kia.

–         
Em …

–         
Sao nào? – Tôi vuốt nhẹ
tóc anh. – Không yêu em nữa à?

–         
Lam Anh, dạo này em giỏi
lắm! – Anh đưa tay bắt đầu cù lét tôi.

Chúng tôi cứ như vậy lăn qua
lăn lại trên giường, tôi cười đến chảy nước mắt. Một lát sau anh ngừng lại, rồi
chằm chằm nhìn tôi. Anh hôn trán tôi và nhẹ nhàng hỏi tôi.

–         
Vì sao vẫn chưa muốn kết
hôn?

–         
Hì, em bảo rồi mà. Em chưa
đủ dũng cảm để đối mặt với quá khứ. Với cả … Quân vừa mất chưa được một năm. Để
đủ một năm rồi chúng ta kết hôn được không anh? Sau đó em sẽ sinh con cho anh.

–         
Nhưng anh đợi không được!
Lỡ ai cướp mất em thì sao?

–         
Ngốc ạ! Ai thèm cướp em. Người
sợ phải là em, đúng không?

–         
Anh với Hải Linh thực sự
không có gì cả, cô ngốc ạ! Con bé chơi với anh từ nhỏ, hai nhà cũng thân nhau!

–         
Anh biết cô ấy thích anh
đúng không?

–         
Ừ, anh biết. Nhưng cũng
chẳng thay đổi được gì cả. Người anh yêu là em! – Anh vội đặt môi lên trán tôi
thật lâu.

–         

–         
Lam Anh?

–         
Long à, em biết là mình có
chút ích kỉ. Nhưng em muốn, em muốn thoải mái mà yêu anh, được không? Em muốn
như thời gian chúng ta ở Úc, em yêu anh mà không phải ái ngại ai cả. Em yêu
anh, và em sẽ nghiêm túc với chuyện đã quyết. Em trả lời anh … dù bây giờ có
Nguyên Quân em vẫn yêu anh. Em chỉ hy vọng anh cũng vậy, có thể giải quyết mọi
vướng bận mà yêu em, được không?

–         
Anh … – Mắt anh hiện lên
tia sung sướng và tự hào. – Hãy tin anh, được không?

–         
Em chưa bao giờ không tin
anh. Bây giờ cũng vậy mà sau này cũng vậy. Nhưng em mong anh, đừng giấu em bất
cứ điều gì, được không?

–         
Tất nhiên, chúng ta là vợ
chồng. Anh sẽ không giấu em điều gì cả. Lam Anh à, anh cũng vậy, cũng tin em. Bây
giờ và mãi mãi.

Vài năm về sau, khi nhớ về
câu nói hiện tại của anh tôi lại vô cùng thất vọng. Nếu anh biết có ngày đó,
anh có nói như vậy với tôi hay không.

Trời sập tối, bố cũng đi
làm về. Nhìn thấy sự xót xa trong mắt ông tôi thấy mình là một đứa con bất
hiếu. Bố mẹ thương tôi biết bao nhiêu, thế mà tôi bỏ nhà đi gần một năm mà
không hề thông báo cụ thể cho ông bà. Lần cuối ông bà thấy tôi có lẽ là ở hôn
lễ, nhưng bây giờ tôi lại thấy bố già đi nhiều. Ông chắc hẳn rất lo lắng cho
tôi, và đã một mình thay tôi chăm sóc mẹ. Tôi nhìn ông không nói gì chỉ mỉm
cười rồi đến ôm ông. Ông nhìn thấy Long cũng không nói gì nhiều, gật đầu chào
anh rồi đi vào nhà.

Thấy Long khép nép khi
đứng trước mặt bố, tôi cảm thấy buồn cười. Khi nãy còn đùa với mẹ, nịnh hót ghê
lắm cơ. Vậy mà giờ đây, chẳng khác nào con hổ giấy. Tôi nhìn một lượt gia đình
tôi, bố mẹ, anh và tôi. Hạnh phúc đơn giản chỉ có vậy. Những người tôi yêu đều
ở bên cạnh tôi như bây giờ.

Một lát sau, hai cô bạn
Lan và Quỳnh cũng đến nhà. Bọn này đúng là, vừa đến cửa thấy tôi đã hét ầm ĩ
lên. Ôm chặt tôi đến mức không thở được, lại còn diễn trò mếu máo trước mặt bố
mẹ tôi.

–         
Được rồi, nhớ tớ thế thì
tối ở nhà ngủ với tớ! tha hồ mà tám đến sáng! – Tôi đẩy hai đứa ra và nói.

–         
Không được! Còn anh? – Giọng
nói sau lưng vang lên.

Cả bọn đang ồn ào nghe
được âm thanh này thì im bặt. Hai đứa trố mắt nhìn người sau lưng tôi. Tôi lắc
đầu thở dài, tên này học đâu ra cái kiểu này, lại còn bày trò hơn cả hai đứa
trước mắt. Nhìn bọn kia mắt càng ngày càng to, mồm càng ngày càng rộng, tôi lại
càng thở dài. Tên kia cũng biết áp dụng đúng trò đúng người ghê. Lan kéo tôi
lại gần hỏi nhỏ, đủ để ba đứa nghe được.

–         
Chú rể lần trước của cậu?

–         
… – Tôi không trả lời
chỉ mỉm cười gật đầu.

Hai đứa ngạc nhiên là đúng
thôi. Tôi ở bên anh ba năm nhưng chưa lần nào cho chúng biết chuyện của tôi và
anh. Hôm gần đám cưới tôi và anh ra mắt gia đình hai bên. Tôi tiện thể kéo anh
đi ra mắt Lan và Quỳnh, giới thiệu quoa loa, thế nên bây giờ chúng không có
chắc chắn. Hoặc có thể chúng không chắc chắn khi thấy anh ở bên tôi lúc này.  

–         
Chào hai em! Anh là chồng
Lam Anh, chúng ta đã gặp nhau! – Anh hồ hởi ra cửa, đòi bắt tay từng người.

–         
Chào … chào anh! – Thấy
hai đứa ngơ ngác bắt tay lại tôi cảm thấy buồn cười.

–         
Xin lỗi các em, tối nay
Lam Anh không ngủ cùng hai em được! Và tối nào cũng vậy! Các anh thông cảm! –
Xì, còn cười nham hiểm. Tôi lườm anh.

–         
Á á … bọn em hiểu, khi
nãy Anh nó đùa thôi anh ạ! – Cái bà Lan chưa gì đã bán đứng bạn bè. – Anh cứ ở
cùng cậu ấy! He he.

–         
Cu Huy đâu rồi hả Quỳnh? –
Tôi mặc kệ hai người không trong sáng kia.

–         
À thằng bé bố nó trông
rồi. Nằng nặc đòi đi tớ xém tét mông nó!

–         
Cậu cũng thật là! Hạnh
phúc thế còn ra vẻ … – Tôi liếc Quỳnh.

–         
Em muốn hạnh phúc thì cũng
cho anh một đứa đi! – Lại nữa, tên này hôm nay bị gì rồi. Tự nhiên tôi nhớ Long
lạnh lùng, bá đạo quá.

–         
Vào nhà! – Tôi lườm anh.

Tôi hùng hổ bước vào nhà
trong ánh mắt đầy ngạc nhiên của hai đứa bạn. Tên Long kia thì cười hì hì chạy
theo. Vào bàn ăn còn bày vẽ kéo ghế ăn cho tôi ngồi. Giỏi lắm, tên này đúng là
diễn viên mà. Có bố mẹ, và bạn bè ở đây, tôi cũng không thể giữ cho anh một tí
thể diện. Tối đến trừng trị sau.

Nhìn thấy chúng tôi như
thế bố mẹ cũng phần nào an tâm. Trong giờ ăn, ông bà không nói nhiều, tôi hiểu
ý, nên tự khai mọi chuyện ở Melbourne. Và đương nhiên là không đem chuyện anh
giả là Lâm để lừa tôi quay về. Anh cũng hiểu chuyện nên cũng dặm mắm thêm muối
vào với tôi. Lại còn bày vẻ mặt đau khổ khi bị tôi cự tuyệt tái kết hôn.

Anh bảo với gia đình tôi
hôm đó tôi sang đường không để ý nên đã suýt chút gặp tai nạn. Sau đó anh đưa
tôi sang nước ngoài nghỉ ngơi một thời gian. Dĩ nhiên sự thật của câu chuyện
chỉ có tôi, anh, Lan và Quỳnh biết. Chỉ có điều Lan và Quỳnh không biết khoảng
thời gian tôi và anh sống chung, chúng chỉ biết tôi nằm viện và anh đi tìm tôi.
Nghe đến đây, Quỳnh nhanh nhảu giúp tôi:

–         
Thế anh Long gặp Lam Anh
nhà chúng em thế nào? Anh yêu cậu ấy từ bao giờ?

–         
Bảy năm. Ngay từ lần đầu
đầu gặp. – Anh thản nhiên trả lời, lại còn nhìn tôi. Tôi nhìn anh mỉm cười.

–         
Hả? – Hai đứa kia đồng
thanh. Còn bố mẹ không hẹn mà gặp đều nhìn về phía chúng tôi.

–         
Dạ, con yêu thầm cô ấy
suốt bảy năm trời. Thế mà cô ngốc này có biết đâu ạ! – Anh âu yếm nhìn, lại nắm
chặt tay tôi.

–         
Gì cơ? Bảy năm? Lúc đó tụi
em mới học năm một, năm hai gì đó thôi á? – Lan ngốc nghếch hỏi.

–         
Ừ, đầu năm hai của tụi em.
Anh gặp cô ấy, vừa gặp đã yêu.

–         
Nhỏ kia? Sao không nói tớ
biết? – Quỳnh quay sang hỏi tôi.

–         
Tớ cũng có biết đâu, là
anh tự mình đa tình. – Tôi lè lưỡi với anh.

–         
Cái con nhỏ này! Cậu đúng
là không biết xấu hổ! Nhìn cậu tớ thấy tội nghiệp cho anh ấy! – Lan tỏ ra không
hài lòng với tôi. – Nó kiêu ngạo thế đấy anh!

–         
Anh biết mà!

–         
Sao đến bây giờ hai người
mới kết hôn? – Lan lại thắc mắc.

–         
Tớ cũng không muốn có
chồng có con sớm như ai kia đâu! – Tôi chớp chớp nhìn Quỳnh.

–         
Đừng bao giờ sờ mặt con
tôi! – Nó liếc lại tôi.

–         
Sao anh không tỏ tình sớm
với nó? – Lan hỏi anh.

–         
Ừ, khi anh quay lại thì cô
ấy đã có người yêu rồi, hại anh thay cô ấy nằm bệnh viện một năm!

Anh nói đến đây thì tất cả
mọi người, tất nhiên là trừ tôi đều há hốc miệng. Lan và Quỳnh thì càng ngạc
nhiên hơn. Tôi thầm lắc đầu, có muốn giấu anh cũng chẳng thể được nữa rồi. Bố
mẹ thì mừng rỡ trông thấy.

–         
Anh đừng nói với bọn em,
anh … là người năm đó đỡ Lam Anh khỏi tai nạn đấy chứ? – Lan lắp bắp hỏi.

–         
Ừ! – Anh gật đầu.

–         
Anh đừng bảo anh là người
ngay hôm sau đã chuyển viện đấy chứ? – Quỳnh thay Lan thắc mắc.

–         
Ừ! – Anh lại gật đầu. –
Sao bọn em biết?

–         
Chúc mừng cậu Lam Anh! Chúc
mừng! – Hai đứa này thi nhau chúc mừng tôi, tôi giả ngu không hiểu.

–         
Hai bác thấy chưa, lúc đó
hai bác cứ lo cho nó! – Lan quay sang nói chuyện với bố mẹ tôi.

–         
Gì vậy ạ? – Lúc này người
ngạc nhiên là anh. – Mọi người chúc mừng vợ con cái gì?

–         
Ta thấy hai đứa rất xứng
với nhau đấy! – Mẹ nhìn anh gật đầu.

–         
Gì cơ ạ? Con biết là chúng
con rất xứng rồi, nhưng mọi người chúc mừng gì ạ? – Tên này, dù không hiểu
nhưng vẫn không quên kéo theo câu kia. – Bé Anh, anh không hiểu?

–         
… – Tôi lườm tên kia. Ở
đâu moi ra “bé Anh” gớm chết được. Đúng là tên này rất thích làm trò trước mặt
mọi người mà. Đã thế tôi càng muốn cho người này càng tò mò.

–         
Anh không biết thật á? Lam
Anh, nó đã …

–         
Lan khi nãy Thành mới gọi
cho tớ hỏi cậu ở đâu đấy! Hì hì. – Tôi nham hiểm cười với nó, cũng không quên
tặng nó một cái trừng mắt.

–         
Á á, hai bác ăn đi kẻo
nguội. Quỳnh ăn đi rồi sinh thêm cho cu Huy một em gái. Anh Long ăn đi để sinh
cho hai bác một cháu ngoại nào. Còn mày, ăn! – Nó ném cho tôi một miếng sườn.

 

–         
Em em! Nói cho anh biết
đi! Nãy bọn em có ý gì vậy?

 

Từ lúc ăn xong đến giờ tên
này vẫn không ngừng lẽo đẽo theo tôi. Lúc rửa chén cũng ton ten chạy vào giành
rửa với tôi, làm mọi người trong nhà khen nào là lão đảm đang, biết thương vợ. Ai
biết được chẳng qua tên này chỉ tò mò chuyện gì.

–         
Em mệt, muốn ngủ! Anh về
phòng đi!

–         
Làm gì có phòng! Đây là
nhà bố mẹ! – Anh nói lớn tiếng.

–         
Làm gì mà lớn tiếng với
em! Không thì về nhà ngủ đi! Tối giờ đóng kịch chắc giờ cũng mệt lắm chồng nhỉ?
– Tôi chớp chớp.

–         
Hì hì, thì không làm thế,
tối nay em bỏ rơi anh thì tội nghiệp. Anh sợ em gặp hai cô bạn thân kia lại đá
anh sang một bên, đáng thương lắm!

–         
Ba năm trước ở với anh sao
không biết anh có mặt này nhỉ? Xì, toàn tỏ ra lạnh lùng với tôi thôi!

–         
Hì hì, anh cũng bất đắc dĩ
mà! Thôi nào, anh thương anh thương.

–         
Tránh xa, ai cần anh
thương!

–         
Anh! Anh cần, anh cần em
thương! Thôi ngoan nào! Lúc trước anh cũng có muốn vậy đâu! – Anh xoa xoa đầu
tôi.

–         
À đúng rồi! Anh lại đây! –
Tôi ngoắc ngoắc anh.

Anh vừa đến gần, tôi đã kề
môi mình vào môi anh. Tên kia trợn trừng mắt, rồi nhanh chóng hôn lại tôi. Đang
“tích cực” thì:

–         
Á! Em cắn anh!

–         
Thì sao, lúc trước cũng có
cười cắn em đến chảy máu, bây giờ em nhớ rồi, anh ra ngoài ngủ! Đi mau!

–         
Thôi mà em yêu, cắn, đây
cho em cắn. Môi anh đây em cắn vô tư! Đừng giận nữa mà!

–         
… – Tôi chẳng thèm đáp
ứng. Kéo chăn che mặt.

–         
Làm sao để em hết giận
đây? – Anh vò vò đống tóc ở ngoài chăn của tôi. – Nói anh nghe nào?

–         
Em thèm giận à! – Tôi ở
trong chăn nói vọng ra.

–         
Ừ thì không giận, không
giận thì nói anh nghe, khi chiều mọi người giấu anh chuyện gì vậy?

–         
Em không muốn nói! Em muốn
ngủ!

–         
Nghe lời nào, không thì
anh không cho em ngủ đâu! – Dù cách một lớp chăn nhưng tôi vẫn cảm nhận được
anh xoay người đè lên tôi. – Nếu không nghe lời, anh cho em sinh em bé!

–         
Anh! – Tôi hất chăn trừng
anh!

–         
Đừng giận! Nói anh nghe
nào! Thông cảm anh, anh cũng chỉ tò mò. Chuyện liên quan tới em anh đều muốn
biết! Em biết anh yêu em nhiều đến chừng nào mà! – Đấy lại kịch bản cũ.

–         
Stop! Được rồi! Anh biết
rồi sẽ để yên em ngủ đúng không?

–         
… – Gật gật.

Tôi với tay lấy chiếc điện
thoại đầu giường. Nhấn số Lan và gọi cho cô ấy.

–         
Cậu nói với người kia khi
nãy cậu muốn nói gì đi.

–         
Cậu cho tớ nói sao?

–         
Nói thừa, tớ không cho thì
ngày mai cũng có người lanh chanh hẹn tên kia đi cà phê mà moi móc thông tin.
Không phải sao?

–         
Hì hì.

–         
Nói chuyện với anh ấy đi. Ngủ
ngon.

Tôi nói sau giả vờ tức
giận đưa điện thoại cho anh. Anh chần chừ không muốn lấy, nhưng lúc tôi vờ bấm
nút tắt thì tên kia giật lại rồi đi thẳng ra cửa sổ để nghe. Tôi mỉm cười. Xoay
người đưa lưng về phía cửa sổ, rồi kéo chăn lên trùm kín đầu. Xoa xoa nhẹ hai
tai, chuẩn bị cho “đợt tấn công” của người kia.

–         
Vợ ơi, vợ à … – Giọng hí
hửng của anh từ chỗ cửa sổ vọng về. Tôi run rẫy, nổi da gà.

–         

–         
Vợ ơi, anh là anh thương
vợ nhất! – Anh chui vào trong chăn rồi mò bụng tôi ôm chặt.

–         

–         
Vợ có thấy chúng ta là một
đôi trời sinh không?

–         

–         
Vợ có thấy chúng ta không
thể tách rời không?

–         

–         
Vợ có phải nên nói gì với
anh không?

–         

–         
Vợ yêu anh ngay từ trước
sao hả vợ? Anh nghe mà vẫn không tin được. Anh hạnh phúc lắm vợ à!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+