Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tha cho em, được không? Chương 24 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 23: Giọng
nói quen thuộc.

–         
Vợ yêu anh ngay từ trước
sao hả vợ? Anh nghe mà vẫn không tin được. Anh hạnh phúc lắm vợ à!

–         
Ngủ
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Tôi hét một tiếng dài với người đang làm ồn kia.

Sáng thức dậy vừa mở mắt,
việc nhìn thấy người nằm đối diện khiến tôi buồn cười. Ba năm trước ở cùng nhau
có bao giờ thấy anh nói nhiều đến vậy đâu. Đêm qua vừa biết chuyện tôi đã thích
anh trước Nguyên Quân thôi, mà đã luyên thuyên một mình cả đêm.

Tôi nhẹ nhàng xuống
giường, vệ sinh cá nhân xong thì xuống dưới nhà. Bây giờ vẫn còn sớm lắm, tính
đi mua đồ ăn sáng cho cả nhà thì đã thấy mẹ ngay dưới bếp đang nấu ăn rồi. Tôi
chạy đến ôm thắt lưng của bà.

–         
Dậy sớm vậy hả mẹ? Để đấy
con nấu được mà.

–         
Mấy món trứng ốp la này có
gì đâu. Không ngủ thêm chút nữa hả con gái?

–         
Không ạ! Con tính dậy đi
mua đồ ăn sáng cho cả nhà.

–         
Cậu ta vẫn còn trên đó à?

–         
Dạ, hì hì.

–         
Hai đứa tính sao?

–         
Sao gì ạ?

–         
Đừng giả vờ với tôi. Vì
sao không đồng ý với nó?

–         
Con không biết nữa mẹ ạ. Con
nghĩ con chưa sẵn sàng. Lần trước chúng con có hơi vội nên lần này con sẽ suy
tính một tí ạ.

–         
Con đấy, chần chờ gì nữa. Thằng
Long nó tốt thế kia, con mà cứ vậy mất nó có ngày …

–         
Hì hì, con biết rồi ạ! Để
con lên gọi anh ấy xuống ăn.

Cả nhà, bốn người trên bàn
ăn sáng thật ấm áp. Bố vẫn như trước vừa ăn vừa đọc báo. Long cũng thường hay
vậy nhưng hôm nay không phải ở nhà mình nên anh cũng chỉ chăm chú ăn. Mẹ thì cứ
bảo anh ăn thêm, trong khi tên kia đã ăn mấy ổ bánh mì rồi. Cả ly yogurt của
tôi cũng uống đến một nửa. Vì bị tôi lườm nên mới để lại cho tôi tí kia, nhìn
thật muốn khóc mà.

–         
Anh không đi làm à? Ăn mau
rồi đi kìa.

–         
Còn sớm mà em. Lát anh ghé
công ty làm một tí, rồi về chở em đi chơi.

–         
Thôi, hôm qua em đùa đấy. Ở
đây còn chỗ nào em chưa đi nữa. Cứ ngoan đi làm kiếm tiền nuôi em được rồi!

–         
Nuôi em là chuyện đương
nhiên rồi, nhưng anh muốn … – Anh quay sang mẹ. – Con muốn mẹ nuôi con cơ!

–         
… – Tôi lườm cái con
người mặt dày kia một lần nữa.

–         
Ở nhà bố mẹ được ăn ngon,
ở nhà vợ được ngủ ngon. Hay là con về đây ở rể được không mẹ?

–         
Bố, mẹ con đi có việc! Trưa
nếu ăn cơm nhà con sẽ gọi ạ. – Tôi ráng uống hết ly yogurt của mình rồi đứng
dậy.

–         
Anh đưa em đi! – Anh nắm
cổ tay tôi.

–         
Anh cứ ở “rễ” ở đây nhé,
bố mẹ em trồng!. – Tôi cười giả tạo.

 

Nói thì cũng nói vậy chứ
anh dễ gì mà để tôi tự đi được. Ở Úc đã thế, ở Việt Nam cũng thế. Anh cứ giữ
tôi khư khư thế này, tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào. Chẳng hiểu anh lo
lắng cái gì nữa. Dù rằng dạo này cảm giác được anh giấu tôi điều gì đó, nhưng
nếu anh không muốn nói tôi cũng không thắc mắc.

–         
Anh đi đi, em tự vào được
mà! – Đến tận nơi rồi mà anh vẫn không muốn tha cho tôi.

–         
Anh ngồi một tí nhé? Lan
và Quỳnh anh đều quen mà!

–         
Thôi mà, tụi em lâu rồi
mới gặp nhau, anh ngồi cùng cũng không tiện. Muốn uống cà phê về công ty bảo
thư kí mà pha cho! Em vào nhé?

–         
Uống ở đây ngon hơn mà em!

–         
Được rồi, được rồi, thôi
ngoan, đi làm nhé, em vào đây!

–         
Em!

–         
Dạ?

Thấy người kia chỉ chỉ vào
má, tôi lập tức cau mày. Đương nhiên tôi hiểu anh muốn gì nhưng đây là Việt
Nam, chẳng phải ở Úc mà muốn làm gì thì làm. Cũng may là ở trong xe nên tôi
cũng phải dày mặt đáp ứng anh. Nụ hôn chưa kịp lên má thì ai kia đã quay đầu
lại và “giằng co” với tôi rồi. Phải vùng vẫy lắm mới thoát được anh.  

–         
Anh! Đây là Việt Nam! –
Tôi tức giận đánh vào cánh tay anh.

–         
Em … đây là trong xe! –
Tên này còn lí sự.

–         
Em đi đây? – Người kia kéo
tay lại. – Sao? Hay là anh vào nhé?

–         
Ừ ừ! – Anh gật gật.

–         
Được anh vào đi! … nhưng
đưa chìa khóa xe đây! Chiều cũng không cần về nhà đâu! – Tôi lạnh lùng thông
báo cho anh.


 

–         
Kìa em … – Tôi lập tức
trừng anh. – Thôi ngoan! Anh đi làm, ở với bạn xong gọi anh đến đón nhé? Trưa
ăn cơm cùng anh. Nghe chưa?

–         
Dạ được rồi! – Nói tóm lại
khi tên này nghiêm túc tôi vẫn cảm thấy mình biết nghe lời hơn.

Chúng tôi hẹn nhau ở tiệm
cà phê Sky quen thuộc. Đây là một trong những tiệm cà phê tôi thích nhất ở Đà
Nẵng bởi không gian ấm cúng và quan trọng hơn cà phê Ý ở đây được pha rất ngon.
Thấy cách bày trí theo phong cách phương Tây tôi chợt nhớ về những tiệm cà phê
mình đã ghé thăm ở Úc. Vào bên trong liền thấy hai cô bạn thân của mình ngồi
sẵn đợi tôi.

–         
Vào lâu thế? – Lan lườm
tôi. – Thấy đến cũng hơn 15 phút rồi, sao giờ mới vào? Nói bà nghe coi!

–         
Cậu cứ thế! – Quỳnh lên
tiếng. – Vợ chồng người ta vừa ở nước ngoài về, chưa quen phong tục ở Việt Nam
nên … hí hí.

–         
Các cậu mà lộn xộn nữa, tớ
về đấy nhé? – Nghe tiếng cười nham hiểm của hai đứa này thật là khó chịu mà.

–         
Ấy ấy, sao được, hôm nay
mời Lưu phu nhân cậu đến đây… thẩm vấn! – Hai chữ thẩm vấn từ miệng Lan khiến
tôi giật mình.

–         
Gì mà thẩm vấn tớ? –  tôi ngơ ngác hỏi.

–         
Cậu đừng giấu bọn tớ. –
Quỳnh nói với tôi rồi nhấp một ngụm cà phê. – Bọn tớ chỉ không muốn hỏi, nhưng
bây giờ chuyện của hai người tốt hơn rồi, nên nói cho bọn tớ nghe, nếu không
đừng bạn bè gì cả.

–         
Chuyện này … – Tôi có
chút khó khăn.

Thực sự tôi không muốn
chúng nó chuyện giữa tôi và anh. Những gì quên đi được thì cứ quên đi, quan
trọng là chúng tôi muốn nắm giữ hiện tại và tương lai của mình. Ba năm trước
tôi muốn giấu Lan và Quỳnh chỉ vì tôi không muốn hai đứa biết tôi hèn họ và dơ
bẩn thế nào khi lấy mình ra để bảo vệ Quân. Ba năm sau lại đột ngột kết hôn mà
không hề giới thiệu chúng với chú rể một lần cho đàng hoàng. Sau khi tai nạn
xảy ra tôi lại bỏ đi Úc đến bốn tháng mà không hề liên quan với ai. Bây giờ
thình lình trở về và Long, anh thì như thế … Chuyện anh ép buộc tôi làm tình
nhân khi trước cũng chẳng thể đổ hết lên anh nhưng tôi vẫn ngại bọn chúng có
thành kiến với anh, hoặc giả sự việc này lọt vào tai bố mẹ thì mọi chuyện còn
rắc rối hơn nữa.

–         
Các cậu thông cảm! Không
phải là tớ muốn giấu nhưng …

–         
Cậu yên tâm, chúng ta chơi
với nhau bao nhiêu năm, chẳng phải ngày một ngày hai. Nếu cậu không tin tưởng
chúng tớ, không xem chúng tớ là bạn thì bọn tớ không ép. Bọn tớ chỉ hy vọng cậu
hạnh phúc. Hiểu không?

Trong ba đứa chúng tôi, Quỳnh
luôn là đứa hiểu chuyện nhất. Đã đến mức này tôi thể nào giấu hai đứa nữa. Hai
đứa yên lặng nghe tôi kể về Long, từ lúc anh bước chân vào cuộc sống của tôi
đến bây giờ. Đau khổ có, hạnh phúc có. Tôi cứ tưởng sẽ chẳng bao giờ có ngày
thoải mái kể về anh, kể về khoảng thời gian ba năm đen tối nhất cuộc đời tôi
cho người thứ ba biết. Nhưng hôm nay, mọi chuyện lại rất dễ dàng. Ba năm kia
dường như không còn là ba năm tôi muốn quên đi nhất, bây giờ nghĩ lại, có lẽ,
đó chỉ là ba năm thách thức tình yêu của chúng tôi, ba năm tôi luyện tôi thành
một người trưởng thành hơn. Bởi ba năm đó, anh cũng chẳng hề vui vẻ hơn tôi là
bao. Và tất nhiên chuyện xảy thai, tôi không đề cập đến.

Một người cao ngạo như
anh, lại dùng một kế hoạch, một thủ đoạn hèn hạ chỉ để trói chân một người phụ
nữ. Thì điều đó chứng tỏ rằng, anh rất yêu người phụ nữ kia. Và tôi cảm thấy
mình thật may mắn là người phụ nữ đó.

–         
Khoan đã, cậu từ từ! – Lan
khoát tay. – Tớ không hiểu? Nếu cậu mới gặp anh ấy ba bốn năm trước thì sao lúc
trước anh ấy bảo đã yêu thầm cậu bảy năm?

–         
Ngốc! – Quỳnh gõ nhẹ vào
trán Lan. – Cậu quên ai là người đã cứu Lam Anh lần tai nạn đó hả? Là anh Long
đấy! Anh ta đã yêu cậu từ lúc đó đúng không? – Quỳnh quay sang hỏi tôi, và tôi
tặng cho cô nàng một ánh mắt tán thưởng.

–         
Ừ! Trước đó một thời gian
nữa! – Tôi cười hạnh phúc. – Quỳnh, cậu có nhớ lần tớ diễn cho khoa điện tử
viễn thông, đầu năm hai không? Lúc mà tớ quên đàn guitar đó?

–         
Cái gì? – Mặt Quỳnh hoảng
hốt. – Đừng nói với tớ cái anh chàng cậu …

–         
Ừ là cái anh tớ đâm vào mà
không thấy mặt đó!

–         
Này này! Hai đứa này, tớ
không hiểu gì cả!!! – Lan chen ngang. – Vậy có nghĩa anh nhà cậu yêu cậu … à
không, tiếng sét ái tình á?

–         
Hì hì … – tôi chỉ biết
cười cho qua.

–         
Nhưng tớ không đồng ý với
hành động của anh ấy. Như vậy là quá đáng, quá ngang ngược! – Quỳnh cau mày.

–         
Gì mà không được? – Lan
vội cãi lại. – Tớ thích như vậy! Yêu là phải giành lấy! Cậu không quên là con
Anh ngốc này, đã yêu người ta khi còn chưa biết mặt mũi người ta à? Lúc đó bọn
mình và hai bác cứ lo nhỏ này bị gạt. Ai dè, nó bây giờ quá hạnh phúc!  Ôi tớ cũng muốn gặp tai nạn, gặp tai nạn …

–         
Con nhỏ này, cậu lớn từng
này tuổi rồi nghiêm túc cho tớ mau! – Quỳnh đánh vào tay Lan. – Tớ hỏi cậu, Lam
Anh? Còn chuyện gì nữa?

–         
Chuyện gì? – Tôi càng ngạc
nhiên hơn.

–         
Vì sao cậu không đồng ý
kết hôn lại với anh ấy? Có chuyện đúng không?

–         
Thì do anh Quân chưa mất
bao lâu mà? – Lan thắc mắc.

–         
Cậu ngơ à? Lần đó anh Quân
mất cũng đã bao lâu đâu, mà nó còn đồng ý cưới. Cậu cũng hiểu Lam Anh rồi, nó
đã yêu anh Long thì bây giờ có còn anh Quân cũng chẳng là vấn đề nữa. Cậu nói
đi Lam Anh?

–         
Thực ra … – tôi lúng
túng. – Đúng là do một phần là liên quan đến anh Quân nhưng tớ … – Hai đứa mở
to mắt nhìn tôi. – Tớ cảm thấy Long đang giấu tớ gì đó? Tớ chưa nói các cậu về
chuyện một người nữa.

Cuối cùng tôi cũng kể cho
tụi nó nghe những điều mà tôi canh cánh mấy hôm nay, nào là về Hải Linh, về
chuyện anh có liên quan đến Quân, về chuyện tôi cảm nhận được sự bất thường ở
anh.

–         
Cậu nói đúng, hôm qua ở
nhà cậu, tớ thấy anh ấy khác hẳn lần ra mắt bọn tớ! Hay tên đó đúng là lừa cậu?
– Lan góp ý kiến.

–         
Tớ thấy cũng chưa hẳn. Tớ
tin anh ấy yêu cậu nhiều như vậy, nếu có gì chắc cũng chỉ muốn tốt cho cậu. Cậu
nên tin anh ấy. Tớ hỏi cậu … – Quỳnh nghiêm túc nhìn tôi. – Cậu có tin anh ấy
liên quan đến cái chết của Quân không?

–         
… – Suy nghĩ một lát tôi
trả lời. – Tớ hoàn toàn tin tưởng anh ấy, nhưng thú thật, đoạn băng kia cũng
làm tớ một chút lung lay.

–         
Tớ hiểu, chứng cứ rành
rành ra đó, không thể nào không tin được. Nhưng tớ tin nhân cách của anh ấy,
chẳng bao giờ làm những chuyện như vậy … để có cậu. Chúng ta xem phim cũng
nhiều, bây giờ chứng cứ giả người ta làm đầy ra. Cậu nên hoàn toàn tin tưởng
anh ấy.

–         
Tớ cũng nghĩ vậy. – Lan
vừa nói xong bị tôi lườm, cô bé này, gió chiều nào theo cũng được. – hì hì, thì
Quỳnh nó phân tích đúng quá mà. Với cả chuyện của Hải Linh kia, cậu cũng đừng
quan tâm làm gì. Người xấu đóng vai ác, người thứ ba thì đừng có quan tâm. Quan
trọng hơn hết là anh ta yêu cậu. Hiểu chưa?

–         
Mọi điều các cậu nói tớ
điều hiểu. Các cậu hiểu tớ cũng không phải là đứa không biết suy nghĩ. Tớ cũng
chẳng có thời gian mà quan tâm cô ta. Nhưng … thật tâm tớ muốn tìm hiểu
chuyện của Quân, các cậu thấy thế nào? – Tôi khó khăn hỏi hai đứa.

–         
Lam Anh à, mọi chuyện đã
qua nên cho qua. Tớ đã nói rồi, cậu nên tin tưởng anh Long. Dù gì thì anh ấy
cũng yêu cậu nên sẽ không làm gì có lỗi với cậu đâu. Nhưng nếu cậu vẫn muốn tìm
hiểu vụ của Quân, tớ nghĩ cậu nên bàn bạc với anh ấy. – Quỳnh vỗ nhẹ mu bàn tay
tôi.

–         
Tớ không biết nữa …

Cuối cùng mọi chuyện vẫn
chưa tìm ra phương án giải quyết.  Chuyện
của Quân có thật là tôi nên nói qua với anh không? Anh chắc chắn sẽ không muốn
tôi làm việc này. Nhưng nếu giấu anh tìm hiểu về Quân thì thật sự không hay
lắm? Quân đối với anh mà nói, thì vẫn là bạn trai cũ của tôi, và anh thì hoàn
toàn không muốn tôi liên quan gì đến việc này. Tính sở hữu của anh cao như vậy,
thật khiến tôi đau đầu.

Ba đứa chia tay nhau ở
tiệm cà phê, Lan thì chiều nay phải đi tour, còn Quỳnh thì có chồng đến đón. Nó
hẹn tôi và anh hôm khác sang thăm gia đình nó và tôi đã đồng ý, sự thật thì tôi
nhớ cu Huy lắm rồi. Thực ra tôi cũng muốn sinh cho anh một đứa nhưng nghĩ đi
nghĩ lại thì bây giờ không phải là thời điểm thích hợp. Với lần xảy thai trước
đã trở thành bóng ma với tôi nên tôi chưa sẵn sàng.

Anh bảo xong việc thì gọi
điện anh đến đón, nhưng giờ này đến lúc ăn trưa còn sớm nên tôi chẳng muốn làm
phiền anh. Nghĩ vậy, tôi vội bắt một chiếc taxi rồi đến thẳng công ty anh. Vào
công ty vẫn gặp Bích Ngọc ở quầy lễ tân như cũ. Cô bé mỉm cười chào tôi, tôi
cũng gật đầu lại. Thấy cô bé như muốn nói gì đó nên tôi dừng lại chỗ cô ấy.

–         
Có gì muốn nói với chị hả
em?

–         
Dạ … em muốn xin lỗi chị
việc hôm trước.

–         
Việc gì?

–         
Em thực sự không biết chị
là vợ tổng giám đốc.

–         
À, có gì đâu. Chị cũng
không đến đây bao giờ sao trách em được. Anh ấy ở trên đó chứ?

–         
Dạ! Tổng giám đốc ở bên
trên ấy ạ. Sáng nay mới có cuộc họp với ban quản trị. Chị uống gì để em chuẩn
bị?

–         
Không cần đâu. Chị lên
trên đợi anh ấy cũng được.

–         
Tổng giám đốc của chúng em
chắc yêu chị lắm nhỉ.

–         
Sao lại nói vậy?

–         
Em thấy anh ấy rất dịu
dàng với chị. Còn bình thường với chúng em thì vô cùng nghiêm khắc. Hôm qua,
anh ấy ra đến tận cửa tiễn chị, còn lại nói rất nhiều điều. Sự thật thì từ lúc
em làm ở đây, chưa bao giờ em thấy anh ấy cười nhiều và nói nhiều như thế ạ.

–         
Hì hì … – tôi cũng chẳng
biết phải nói thế nào. – Thì tổng giám đốc công ty thì phải giữ hình ảnh chứ
em. Thôi chị lên nhé!

Tôi đi thẳng lên văn phòng
anh liền gặp Nhân Huy ngồi gần đó. Từ lần ở hôn lễ đến nay, đây là lần đầu tiên
tôi gặp lại cậu ta. Biết là không đúng nhưng tôi vẫn còn một chút ác cảm từ
buổi hôm đó. Tôi gật đầu hỏi anh ở đâu. Cậu ta mời tôi ngồi và bảo là anh còn
đang họp. Tôi tỏ ý không muốn quấy rầy cậu ấy, nên đã đến sô pha cho khách chờ,
chọn một cuốn tạp chí thiết kế nhà đất rồi chăm chú đọc. Một lúc sau, cậu ta
đem cho tôi một cốc Yogurt khiến tôi bất ngờ. Cậu ấy cười bảo là phòng nước
tổng giám đốc có sẵn và anh cũng hay dùng. Tôi cảm ơn rồi tiếp tục đọc tạp chí.

Một lúc sau thì nghe từ
phòng họp tiếng nói nặng nề của anh. Tôi bất giác mỉm cười. Ai mà biết được,
người đang nghiêm khắc trong phòng họp kia, hôm qua đã nói chuyện cả đêm không
ngủ, sáng nay lại mè nheo không muốn đi làm.

Chừng đến gần giờ trưa,
anh mới giải phóng mọi người trong phòng họp. Lúc đi ra, mặt ai nấy cũng nặng
nề ủ dột, chắc hẳn vừa mới bị anh khiển trách. Đoàn người ra hết thì tôi cũng
thấy được anh. Tôi ra dấu cho Quang Huy im lặng. Vì tôi ngồi ở một góc nên anh
không thấy được tôi.

–         
Huy, nãy giờ Lam Anh có
điện cho tôi không? – Anh đi ngang qua tôi rồi đến bàn Nhân Huy.

–         
Dạ không ạ!

–         
Sao kì vậy nhỉ? Chẳng lẽ
bây giờ cô ấy vẫn nói chuyện với bạn chưa xong sao?

–         
Khụ khụ … – Tôi giả vờ
ho hai tiếng.

–         
… – Anh quay đầu, thấy
tôi liền nở nụ cười. – Em xong việc sao không gọi anh đến đón?

–         
Haiz, tổng giám đốc bận
đến mức không hề thấy em ngồi ở đây luôn, sao ai dám làm phiền! – Tôi bĩu môi.

–         
Hì hì, công ty có chút
việc. Em đợi anh lâu chưa? – Anh đến thẳng chỗ tôi, không kiêng dè gì mà ôm
chầm lấy tôi.

–         
Này anh … – tôi giãy
giụa. – Đang ở công ty! Huy còn đứng kia!

–         
Hì hì, đi! Anh đói lắm
rồi! – Anh xoa bụng tỏ vẻ cực kì tội nghiệp.

Vậy là tôi quyết định sẽ
không tìm hiểu về Quân nữa. Có lẽ Quỳnh nói đúng mọi chuyện đã qua rồi thì
không nên tìm hiểu lại.

Cuộc sống tôi cũng như vậy
mà tiếp diễn. Vì anh dùng đủ thứ thủ đoạn mà đã khiến bố mẹ đuổi tôi về nhà của
anh. Khi về đến nhà kia của anh thì tôi rất là bất ngờ. Anh đã in số ảnh cưới
của chúng tôi ra treo đầy nhà. Một tấm siêu to ở ngay phòng khách. Phô trương
hơn là phòng ngủ của chúng tôi khắp nơi là ảnh tôi và anh, có cả ở St Kilda và Parkville.
Tôi hỏi ra mới biết lúc ở St Kilda anh đã chụp lén tôi, và tất nhiên trong ảnh
chỉ có tôi và biển. Ngạc nhiên hơn nữa là tên này đã xây một phòng cho em bé. Đi
vào trong phòng tôi có chút đau đầu, người này quá ngang ngược. Nếu được thì
mình hắn sinh em bé đi, đừng lôi tôi vào.

Tôi cũng vừa tìm lại được
việc làm. Lại là vì vẫn ở công ty cũ, vì giám đốc của công ty tôi tương đối
thân thiết với Long nên khi tôi đi Úc anh đã xin phép cho tôi. Và tất nhiên,
tài xế đưa đón tôi là anh. Không cho tôi đi làm một mình, bảo nào là sợ tôi tai
nạn, tôi rất có duyên với tai nạn giao thông nên càng không thể để tôi đi một
mình. Thật sự là tôi hết cách, nhân viên nhỏ trong công ty mà được đưa đón bằng
xe hơi mắc tiền thế kia, thì thật là … Cả ăn trưa cũng chạy sang căng tin của
công ty chúng tôi ăn. Mọi người ở đây còn thân với anh hơn cả với tôi.

Hôm nay tôi nghỉ trưa tôi
đợi anh đến ăn chung nhưng mãi vẫn không thấy nên tôi tính sẽ sang công ty anh
ăn chung với anh, coi như là đáp lễ anh những ngày qua quá siêng năng ăn trưa
cùng tôi. Tôi phải gọi một chiếc taxi đến công ty anh để nhỡ có bị anh thấy
không bị mắng. Lúc tôi đến thì mọi người đã đi ăn trưa cả rồi, vì đã quen mặt
nên nhân viên cũng không thắc mắc gì tôi cả. Tôi đi thẳng từ cửa lên văn phòng
anh ở bên trên.

Nhân lúc Nhân Huy không có
ở đây, tôi định dọa anh nhưng vừa đến bên cửa thì đã nghe một giọng nói hết sức
quen thuộc.

–         
Anh đừng bức tôi! Nếu tôi
nhớ không nhầm thì cô gái của anh đã về? Tôi đã một lần thì chắc hẳn sẽ có lần
thứ hai. Anh tin không?

Giọng nói này tuy không nghe
nhiều nhưng tôi cảm thấy rất là quen. Nhưng nghĩ mãi không tài nào tôi nhớ
được. “Cô gái của anh” … đúng rồi! Đây là giọng nói của người phụ nữ trong
đoạn ghi âm của Hải Linh cho tôi em. Tôi đột nhiên run rẫy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+