Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tha cho em, được không? Chương 34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 34: Nói dối.

–    Alo? Alo? Em còn nghe đó không Lam Anh?
Không biết đã bao lâu nhưng cuối cùng
cũng có người gọi tôi hoàn hồn. Nhận thấy tay cầm điện thoại của tôi đã
đẫm mồ hôi, tôi liền đổi tay và trả lời.
–    Dạ em đây!
–    Trưa nay em rảnh không? Giờ ăn trưa xin nghỉ sớm tí, đi đón Quân cùng chị được không?
–    Nhưng … anh ấy có nhận ra em không ạ? – Tôi khó khăn hỏi từng chữ.
–    …. chắc không em ạ. Nhưng ít nhất cũng có bạn bè nó đến đón! Chị thì không biết ai ngoài em cả!
–    Anh Long … có biết không chị?
–    Không em! Mà chị cũng không hy vọng
Long biết, vì gia đình chị muốn Quân quay lại công ty với trạng thái tốt
nhất! Không muốn nhiều người biết lắm em ạ!
Lần này bố chị và mẹ Quân tính cho nó về nước sớm để thích nghi trước.
–    Dạ! Em hiểu.
–    Vậy …
–    Trưa chị qua đón em được không? Chuẩn bị đi thì gọi em nhé!
Cúp điện thoại, tôi mệt mỏi chống đầu.
Không biết lát nữa đứng trước mặt Quân nên giới thiệu thế nào? Là bạn cũ
hay bạn gái cũ? Không biết Như Vi đã nói qua trước với anh chưa nữa.
Còn hai vấn đề nữa cần giải quyết là bản
kế hoạch và Long. Từ đây đến trưa vẫn còn đủ thời gian để chỉnh sửa,
nhưng còn Long, phải nói thế nào với anh đây? Lấy lí do gì để anh không
qua bên này anh cơm bây giờ. Tôi cũng không muốn nói dối anh, nhưng việc
này tốt nhất là không nên cho anh biết vội. Vì anh cũng không biết rằng
tôi biết Nguyên Quân còn sống, và bây giờ tôi tình nguyện chăm sóc anh
ấy nữa. Chắc chắn anh sẽ không đồng ý và có khi còn ra sức cấm cản.
Gõ nhẹ phòng giám đốc rồi tôi đi vào.
Nhìn thấy Hải Linh, chân thành mà nói có một chút bực bội, tuy nhiên
cũng có cảm giác áy náy. Nhìn bằng một mắt thì cũng có thể nhìn thấy
được cô ta yêu Long nhiều như thế nào, mà cô công chúa này hẳn là lần
đầu tiên mất mặt trước mọi người thế kia nên bao nhiêu tức tối đều đổ
lên đầu của tôi đây mà.
–    Tôi nộp bản chỉnh sửa!
–    Để đó đi!
–    Nhân tiện tôi muốn xin phép cô trưa nay cho tôi nghỉ sớm một chút và chiều nay tôi xin làm ở nhà!
–    Cô có việc sao?
–    Vâng!
Cô ta nhìn tôi một chút liền đồng ý. Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi xin phép ra về.
Vừa quay lại bàn làm việc thì điện thoại
đã reo. Tôi nhìn tên hiển thị có chút hốt hoảng. Vẫn chưa chuẩn bị lí do
để dối anh, làm sao bây giờ.
–    Alo? Em nghe.
–    Em gần xong chưa, lát ăn bên em hay bên anh?
–    Chưa ạ! Lát nữa … lát nữa không ăn bên anh được rồi!
–    Ok, vậy lát anh qua bên em!
–    Không anh! Ý em là lát nữa không cùng anh ăn được rồi!
–    Sao vậy?
–    Em có công việc nên nghỉ trưa muộn, với lại em có hẹn với cô bé cùng phòng đi mua một ít đồ với nó rồi ạ!
–    …
–    Anh?
–    Ừ được rồi. Nhớ ăn, không được bỏ bữa!
–    Dạ!
–    Phải ăn nóng!
–    Dạ!
–    Phải …
–    Được rồi anh! Có phải là lần đầu em không ăn trưa cùng anh đâu! Như ông già!
–    Còn kêu anh ông già hả! Chiều anh qua đón nhé?
–    À … chiều em làm ở nhà, lát em nhờ đồng nghiệp chở về luôn!
–    Ừ!
–    Thế thì … em cúp máy nhé? Hì hì.
–    Ừ! Chiều anh sẽ về sớm.
Cúp điện thoại, tôi thở phào. Rất khó để
nói dối một người như anh mà. Tôi sắp xếp đồ đạc nói qua cô bé đồng
nghiệp rồi gọi cho Như Vi. Chưa đầy mười phút sau chị đã đến đón tôi.
Tôi hỏi chị có giới thiệu qua tôi chưa,
chị bảo là đã nói, nói tôi là bạn của Quân, cụ thể là một đàn em dưới
khóa. Phần còn lại để tôi tùy ý biên soạn. Đàn em dưới khóa? Tôi với anh
có học chung khoa, chung ngành đâu làm thế nào để kể với anh về việc
chúng tôi gặp nhau như thế nào, quen nhau như thế nào đây?
Khi đợi anh ở sân bay, hai tay tôi cứ chà
sát, vặn vẹo nhau. Như Vi bảo tôi ngồi đợi cùng chị, nhưng tôi tâm trí
đâu mà đợi. Tôi thừa nhận là tôi rất sốt ruột nhưng tôi cũng chẳng hiểu
mình vì cái gì mà lại như vậy nữa.  
Đến lúc nhìn thấy được bóng dáng quen
thuộc lọt vào tâm mắt mình, nước mắt tôi đột nhiên nhỏ xuống, lăn dài
trên mặt nhưng tôi không kịp lau. Đó là khuôn mặt mà tôi cứ ngỡ là sẽ
không bao giờ được gặp lại nữa. Đó là người đàn ông mà tôi nghĩ là cả
đời này sẽ không bao giờ được nhìn thấy anh nữa.
Lúc biết được tin anh còn sống tôi nhớ
mình đã bất ngờ thế nào, nhưng lúc này, tại đây nhìn thấy anh, người
thật, bằng xương bằng thịt thì tôi có chút khó thở. Tôi vỗ nhẹ ngực
mình, hít một hơi thật sâu, sau đó cùng Như Vi đến chỗ anh.
Trước mặt anh tôi chẳng biết làm gì ngoài việc nắm chặt túi xách. Tôi ngại ngùng quay sang Như Vi cầu cứu.
–    Đây là Lam Anh, bạn cũ của em ở Việt Nam, em nhớ chứ?
Tôi nở một nụ cười với anh, chính tôi còn cảm thấy nó không tự nhiên.
–    Anh Quân, em là Lam Anh!
Anh cau mày, nhìn tôi đánh giá. Một lát sau, anh mỉm cười nhưng lại lắc đầu.
–    Không sao! Sau này em sẽ từ từ … ừm … từ từ nói cho anh mọi chuyện! Hì hì.
Lúc này tôi mới có cơ hội nhìn kĩ anh.
Anh vẫn như xưa, tuy nhiên có ốm đi. Khi anh rời đi thì tôi mới phát
hiện là anh đi không bình thường, anh đi cà nhắc. Có lẽ là di chứng!
Nhớ lại hôm đó, khi thấy anh nằm đó tôi
đã ngất đi rồi, chỉ cảm giác được xe đó đâm vào anh rất mạnh mà thôi.
Thầm cảm ơn trời, vì anh không bị gì quá nặng, nếu không tôi sẽ vô cùng
ân hận.
Sau đó, tôi đi ăn trưa cùng gia đình
Quân. Đã bốn năm có lẽ bố mẹ Quân không nhớ rõ tôi lắm, cùng lắm lúc đó
tôi cũng chỉ là bạn của Quân mà thôi, nên ông bà hết sức thân thiện tiếp
đãi tôi như bạn tốt của Quân vậy.
Trong bữa cơm, tôi thấy quan hệ của gia
đình bọn họ rất tốt. Bố mẹ Quân có lẽ đã chấp nhận Như Vi rồi nên mới để
chị tiếp quản công ty và biết rõ tình hình của Quân như vậy. Về phần
Như Vi, có lẽ chị cũng đã chấp nhận cuộc sống thế này, không tranh đua,
không cố chấp. Chắc chị đã dần tha thứ cho ông Nguyên Thanh cũng như
chấp nhận xem mẹ Nguyên Quân là mẹ, mặc dù tiếng gọi “dì” của chị có
chút xa cách. Trái lại, tôi thấy mẹ Quân rất là quan tâm đến chị, có lẽ
là thương chị.
Tôi nhớ Quân đã từng nói mẹ anh rất thích
con gái, nên lúc đó cứ muốn đưa tôi về nhà. Chắc chắn mẹ anh sẽ thích
tôi. Tôi cười cười, người khó tính kia cũng từng nói mẹ anh thích tôi,
nhưng bây giờ thì sao. Chẳng phải mong con trai mình chấm dứt với tôi
càng sớm càng tốt còn gì.
Ăn cơm xong mọi người đưa anh về nhà, bố
anh phải về công ty cùng Như Vi để giải quyết một số việc, còn mẹ anh
tuy không muốn rời anh, nhưng hình như bà cảm thấy giữa tôi và Quân có
gì đó, nên cũng tìm cớ để rời đi, và nhờ tôi chăm sóc anh cho đến khi bà
về. Tôi vui vẻ nhận lời với bà.
Hiện tại trong nhà chỉ có anh và tôi. Tôi
lúng túng không biết làm gì, chỉ yên lặng ngồi trên sô pha uống nước.
Anh thay quần áo xong xuống nhà thấy tôi thì liền kinh ngạc.
–    Em không về à?
–    Không ạ! Bố mẹ anh đi cả rồi nên nhờ em chăm sóc anh.
–    Chăm sóc gì chứ! Chị gái anh đâu?
Chị gái – anh gọi hai tiếng cũng thật là
thân thuộc mà, có lẽ thời gian dưỡng bệnh Như Vi tốn không ít công sức
chăm sóc anh rồi đây.
–    Chị Vi cũng về công ty luôn rồi ạ! Anh mệt không, ngồi xuống đây, em rót nước cho anh!
–    Này cô bé! Đây là anh!
–    Em cũng chẳng phải là cô bé! Em nhiều tuổi lắm rồi đấy!
–    26 tuổi là nhiều sao?
–    Sao cơ? – Tôi ngạc nhiên. – Anh nhớ tuổi em?
–    Chỉ là có nhớ mang máng, Như Vi hình như đã nói qua thì phải. Anh không rõ lắm!
–    Anh không nhớ một chút nào về em sao?
Anh lắc đầu, rồi lại nói:
–    Vậy tiện thể em kể cho anh nghe đi?
Tôi cười hì hì với anh hai tiếng, rồi lại
tập trung vào câu truyện của mình. Sự thật là tôi chỉ biến tấu một chút
mà thôi. Tôi nói với anh rằng, tôi hay đợi ở cổng trường có một lần
chút tôi tình cờ nói chuyện với nhau rồi dần dần quen biết nhau.
Thời gian sau, tôi cùng anh hay cùng nhau
đợi ở cổng trường. Sau đó trở thành bạn tốt của nhau, nhưng chưa được
một năm sau anh đã di du học. Thấy anh nhìn tôi chăm chú, tôi có chút
khổ sở, thầm hỏi trong lòng, nói như thế này có ổn không?
Sau đó anh vẫn không nói gì, lại có vẻ như đang suy nghĩ gì đó. Tôi sợ hãi vội hỏi anh.
–    Lúc đó sau tai nạn, anh tỉnh lại thế nào vậy ạ? Em không được thấy anh sau đó?
–    Anh tỉnh lại … thì đã nằm ở bệnh
viện. – Anh cố nhớ gì đó. – Anh nhớ khi tỉnh lại bác sĩ bảo anh đã nằm
viện được hơn ba tháng.
Ba tháng, khoảng thời gian đó tôi gần làm lễ cưới với Quân.
–    Người đầu tiên anh gặp không phải bố
mẹ anh, cũng chẳng phải chị gái, mà là một anh chàng tên Long. Anh ấy
kể lại sơ sơ về tai nạn cho anh. Nói với anh rằng anh ấy nghi ngờ đây là
một âm mưu. Và anh ấy nghĩ là người đó anh quen biết, nên không muốn
anh báo cho mọi người sớm biết.
Tôi cười, có vẻ Quân không muốn nói người quen biết lại chính là chị gái anh bây giờ. Anh vẫn luôn vậy, luôn tốt bụng như vậy.
–    Đương nhiên là anh đồng ý, vì lúc đó anh chẳng nhớ ai cả. Chỉ thấy anh Long đó có một chút quen thuộc.
Tôi cầm chặt cốc nước, lại không ngẩn đầu nhìn anh, im lặng nghe anh tiếp tục nói.
–    Anh ấy bảo anh ấy là đối tác trước
đây của anh. Anh liền được đổi bệnh viện, và chăm sóc ở phòng đặc biệt.
Sau đó một thời gian thì anh ấy đưa bố mẹ đến gặp anh.
Tôi vẫn chăm chăm nhìn vào cốc nước, cố
gắng tiêu hóa hết mọi việc mà anh đang kể. Long an bài mọi thứ rất chu
đáo, chu đáo đến nỗi ngày đó tôi mỗi ngày ở bên anh mà vẫn không biết.
Một hồi sau tôi bỗng nhiên thấy im lặng lạ thường, ngước mặt lên thì bắt
mặt ánh mắt của Quân tôi. Có một chút khổ sở, lại có chút là sung
sướng.
Tôi chớp chớp mắt, nhìn lại anh, cười
gượng. Sau đó những cảm xúc đó không còn trong ánh nhìn anh nữa, có lẽ
là tôi nhìn nhầm. Đổi vào đó là ánh nhìn như muốn nhìn thấu tâm tư tôi,
anh hỏi:
–    Lam Anh, trong thời gian đó anh có bạn gái không?
Tôi giật mình, nhưng nhanh chóng trả lời anh.
–    Chuyện này em … em không rõ lắm.
–    Vậy sao? – Anh mỉm cười, hướng tôi mà nói. – Lúc trước, chưa bao giờ anh tỏ tình với em sao?
Tôi ngẩn người, chưa kịp đáp thì anh đã tiếp tục.
–    Anh nghĩ, anh chắc chắn sẽ thích mẫu người như em.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+