Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tha cho em, được không? Ngoại truyện 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngoại truyện 1: Là nhân duyên? – Lưu Đức Long.

Trường đại học Bách Khoa – Đại học Đà
Nẵng. Tôi đã giành 5 năm để học tập tại đây. Hôm nay lại được các em
trong liên chi Đoàn mời về đón Tân sinh viên. Tốt nghiệp đã được một
năm, nay trở về, đã không còn là sinh nữa, mà phải gọi là cựu sinh viên
mới đúng nhỉ.

Tôi cứ yên lặng đi hết tất cả khu
phòng học của khoa Công nghệ thông tin, và lúc định rẻ sang khu Hội
trường thì tôi gặp được em. Em lao vào người thôi, theo quán tính tôi
đưa tay ra đỡ lấy em và thấy em cúi đầu xin lỗi như một cái máy rồi lại
bỏ chạy mà không hề ngẩn đầu lên nhìn tôi lấy một lần. Không hiểu tại
sao tôi lại nhìn mãi theo bóng em chạy đến cuối hành lang, cho đến khi
bóng em không còn nữa.

Và ngay sau khi chương trình được khai
mạc, tôi một lần nữa lại thấy em, cô gái với mái tóc rối tung khi nãy
đã thành một cô gái tóc dài, thẳng và mượt. Em mang một chiếc váy trắng
tinh, xòe xinh đẹp, tay ôm đàn guitar và mỉm cười với tất cả khán giả
trong hội trường. Em xinh đẹp, và trong sáng như một cô công chúa. Và
chính lúc này hình ảnh em đã mãi khắc vào tâm trí tôi.

Ngay sau đó tôi nghe được tiếng hò hét
đến khản giọng của những cậu em cùng khoa. Vì khoa Công nghệ thông tin
chúng tôi, phần lớn là nam sinh, nếu có nữ đã hiếm, mà nữ xinh như em
lại càng hiếm. Nhưng chính lúc tôi nghe được những âm thanh hò hét kia,
tôi lại có một cảm xúc khó tả… nếu có thể, tôi chỉ muốn giấu riêng em
cho mình.

Sau phần giới thiệu của MC, tôi biết
em tên là Trần Lam Anh, là khách mời của khoa chúng tôi, sang giao lưu
văn nghệ. Tôi mỉm cười, Trần Lam Anh, cái tên đẹp xứng với con người em
vậy. Khi cả khán đài im lặng để chờ đợi tiết mục của em bắt đầu, thì với
tôi, xung quanh chẳng còn tồn tại một ai nữa. Chỉ có một mình em, trên
kia tỏa sáng, và chỉ hát cho một mình khán giả trung thành là tôi đây.
Và tôi nghe rõ bên tai nhịp tim đập không gia tốc của mình.

“Loving you

Is easy because you’re beautiful

Making love with you

Is all I want to do

Loving you

Is more than just a dream come true

And everything that I do

Is out of loving you

Lalalallala lalalalalla

Lalalallala lalalalala…”

 

 

Tiếng hát của em cứ mãi bên tai tôi
không dứt đến khi tôi phát hiện được mình thẫn thờ bao lâu thì trên sân
khấu đã là tiết mục của một bạn học khác. Tôi đứng bật dậy, lại nghe bên
tai tiếng thầm thì của một em sinh viên khóa dưới:

–          Anh Long, anh đi đâu vậy?

–          Anh quay lại ngay!

 

Tôi chạy nhanh ra đến cửa hội trường
thì bắt gặp hình ảnh em đang vui vẻ ôm tay một cô bạn của mình. Em cười
rất tươi, rất vui vẻ. Nhưng em lại không biết rằng, chính nụ cười kia
của em đã cướp đi con tim của tôi nhanh như vậy và chẳng cần một lí do.

–          Nãy tớ quên cây đàn vội
chạy về lấy, mà phải đâm người ta ý, vai bây giờ vẫn còn đau đây. – Em
vẫn không thấy tôi, vẫn vui vẻ với cô bạn của mình.

–          Cái tật vẫn không bỏ được,
đến khi não thì cái tật đãng trí này mới chữa được đây hả cô? Đâm vào
người ta không xin lỗi, còn than cho mình là sao?

–          Ai bảo tớ không xin lỗi, xin lỗi hẳn hoi rồi nhé.

–          Sao sao, anh ta đẹp trai không?

–          Khốn kia, không lo cho tớ thì thôi, lúc này còn mê trai là sao?

–          Khoa này tớ nghe bảo là nhiều trai đẹp lắm nhé, sao sao, anh ta thế nào?

–          Thế nào sao tớ biết, tớ vội quá, nên cũng chưa nhìn mặt người ta, hì hì, vai tớ đau lắm, dắt tớ đi ăn giảm đau nhé.

–          Khổ với cô, hát có một tẹo mà đòi hỏi đủ thứ nha.

–          Hì hì, đi nào !!

 

Thấy em vui vẻ như thế bất giác tôi cũng mỉm cười, em rất thú vị thực sự rất thú vị.

Sau điều tra sơ bộ với anh em trong
khoa tôi biết được em học khoa Kiến trúc, là một sinh viên năm hai có
thành tốt ở năm một, và tham gia rất năng nổ các hoạt động do nhà trường
tổ chức, Trần Lam Anh.

 

Sau lần đó, sau hai tháng bận rộn ở
công ty, tôi lấy cớ về trường để thăm thầy cô nhưng lần này không còn
lẩn quẩn trong khu chuyên ngành của khoa tôi nữa, mà đã xuất hiện ở Khoa
Kiến trúc của em. Đi mãi, tìm mãi tôi cũng thấy em trong thư viện. Em
vẫn vậy, vẫn xinh đẹp, vẫn cười thân thiện, và vẫn không nhận ra được sự
tồn tại của tôi.

Tôi đến cạnh em, nhưng em vẫn không
phác giác, vẫn cố gắng nhón chân lấy cuốn sách ở trên đầu mình. Tôi đứng
sau và dễ dàng lấy giúp em. Lúc nhón lên, em vẫn chỉ cao ngang vai tôi.
Một cô gái nhỏ bé. Mùi hương nhẹ nhàng từ tóc em lại làm tôi thẩn thờ,
khiến tôi muốn vươn tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại kia.

–          Cảm ơn!

Em cười mỉm, và nhẹ nhàng nói cảm ơn
tôi. Quả thật lần đó em khi va vào tôi em đã không nhìn tôi vì việc quay
đầu ôm quyển sách đến quầy đã chứng minh điều đó. Tôi biết em đã không
nhìn tôi, lúc này đây không nhận ra tôi là chuyện đương nhiên nhưng tim
tôi như bị ai đó đấm vào một phát mạnh.

 

Vài tháng sau, khi tôi quay lại trường
vào dịp 20-11 vẫn với lý do thăm thầy cô, thì vô tình, hay cố ý, tôi
lại gặp em trước cổng trường. Em chạy hồng hộc đến trước cổng, nhìn qua
nhìn lại để sang đường. Nhưng em lại ngốc nghếch đến nỗi lúc qua đường
chỉ nhìn về bên trái mà không hề nhìn thấy chiếc xe taxi chạy về phía em
ở bên phải. Tôi giật mình, hoảng hốt chạy về phía em, lao như một kẻ
điên về phía cô gái ngốc nghếch kia, khuôn mặt ngờ nghệch khi nghe tiếng
phanh của em làm tôi muốn bất cười. Và rồi tôi cũng đã đến kịp, Lam
Anh, tôi đã kịp bảo vệ em.

 

Tôi không biết mình đã nằm viện bao
lâu, nhưng khi tỉnh dậy thì người đầu tiên tôi nhớ đến khi tỉnh dậy là
em. Trong mơ, em mỉm cười ôm tay trái của ôm cùng đi với tôi. Tay trái
truyền đến cơn đau ê ẩm. Tôi giật mình, thấy tay mình không thể cử động
được và nó đang được băng bó một lớp dày thạch cao.

–          Tỉnh dậy rồi hả con? – Tiếng của mẹ đầy lo lắng.

–          Dạ, con không sao mà mẹ. Con nằm đây bao lâu rồi hả mẹ?

–          Một tuần, con đi đứng kiểu gì để xe đâm thế kia. Xe đâm không mạnh nhưng cũng chẳng nhẹ đâu.

–          Hì, con cũng đâu biết. Tay con sao thế mẹ?

–          …

–          Sao thế mẹ? Khi nào con được tháo bột đây ạ?

–          Tháo cái gì mà tháo, mày có
thấy tay mày cử động được không? – Tiếng bố mắng lại vang lên. – Mày
cẩn thận kẻo liệt cả tay đấy, con ạ!

–          Sao ạ? Nặng lắm hả bố, mẹ, con thấy không đến nỗi mà …

–          Im ngay, mày biết mẹ khóc
mấy đêm không, cứ lo thằng bất hiếu mày bị tàn phế, mãi đến khi bác sĩ
bảo có thể vật lí trị liệu để cử động được mới bình tĩnh được đấy.

–          Mẹ à, con không sao. Thật
đấy ạ, con sẽ chăm chỉ trị liệu mà. – Tôi quay sang an ủi mẹ. Chẳng biết
sao tôi chẳng mảy may lo lắng cho cánh tay mình. Tôi còn có việc để lo
lắng hơn. – Lúc con được đưa vào còn có ai được đưa vào không ạ? Lúc đó
con bất tỉnh ạ?

–          Mày bất tỉnh, bác sĩ bảo là
do tay trái bị thương nặng quá dẫn đến ngất nhất thời. Nhưng sợ mày
tỉnh dậy lại đau nên cứ tiêm thuốc mê cho mày để chữa trị đấy con ạ.

–          Còn có ai được đưa vào cùng
con không ạ? – Tôi lo lắng hỏi bố, lúc này đây tất cả những gì tôi nhớ
được ngày hôm đó là tôi đã ôm được em vào lòng.

–          Còn ai nữa, muốn làm anh
hùng cứu mĩ nhân nhỉ, cô bé kia hoảng hốt cũng ngất xỉu được đưa vào
bệnh viện ở Đà Nẵng rồi. – Bố lạnh lùng liếc tôi.

–          Vậy con đang ở …

–          Hồ Chí Minh. Bệnh viện Trung ương thành phố.

–          Sao lại đưa con vào đây ạ? Cũng không sao …

–          Liệt một tay không cử động
được mà không sao hả con, con có mệnh hệ gì sao mẹ sống nổi hả Long ? –
Mẹ lại khóc nữa rồi.

–          Dạ dạ, con hứa, mẹ đừng khóc, con sẽ ngoan ngoãn trị liệu đến khi hồi phục được không ạ? Mẹ đừng lo, con hứa đấy ạ.

 

Sau gần một năm liên tục trị liệu tôi
cũng đã cử động được tay trái mình. Tuy nhiên nó không còn nhanh nhạy
như trước nữa. Ban đầu rất khó khăn nhưng dần dà, tôi cũng đã làm quen
được mọi việc, vì tay cũng thuận tay phải.

Nơi đầu tiên tôi đến sau khi rời sân
bay tất nhiên là trường đại học, người đầu tiên tôi muốn gặp tất nhiên
là em. Nhưng lúc này đây, bên em đã là một người khác, một nam sinh tuấn
tú, lịch lãm. Và lúc này, chính nụ cười của em không còn sưởi ấm trái
tim tôi nữa, nụ cười của em với cậu ta đã trở thành một nhát dao chém
chặt vào trái tim tôi.

Tôi biết được cậu ta là bạn trai của em, Đỗ Nguyên Quân. Em đã có bạn trai. Và tôi biết được mình cần phải quên em.

Ba năm sau tôi trở về, cứ ngỡ là bản
thân đã quên được em, tôi đã tự sắp xếp mọi thứ ngổn ngang trong trái
tim mình thì một lần nữa mọi thứ lại xáo trộn lại khi tôi nhìn thấy em ở
sân bay.

Chỉ có kẻ điên như tôi lúc đó mới hy
vọng vào cái xác suất 0% là em đến để đón tôi để rồi chỉ muốn tự đấm vào
mặt mình lúc nhìn thấy em mỉm cười và nắm tay một người khác, vẫn là cậu
ấy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+