Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tha cho em, được không? Ngoại truyện 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngoại truyện 2: Hay là ác duyên? – Lưu Đức Long.

Nếu có thể tôi chỉ mong mình không gặp lại em tại sân bay.

Nếu có thể tôi mong mình không nhìn thấy em gặp tai nạn.

Nếu có thể tôi mong mình không tìm gặp được em ở thư viện.

Nếu có thể tôi mong mình chưa từng gặp được em.

Đã
ba năm tôi đã cố quên đi hình bóng em, hình bóng người con gái tôi vừa
gặp đã yêu, người con gái dễ dàng lấy đi trái tim tôi như vậy.
Ba năm ở Anh, tôi cố gắng học tập để có thể lấy bận rộn mà quên em. Tôi sợ, chỉ lơi là một phút thì tôi có thể nhớ đến em.

Nhưng
em lại dễ dàng thành công trong việc làm tôi xao động. Chỉ một phút ở
sân bay nhìn thấy em, tôi biết mình xao động. Bao nhiêu cố gắng trong 3
năm, nhanh chóng bị em phá đổ chỉ trong vòng 3s. Tôi phát hiện rằng, tôi
chưa từng một lần quên được em và rằng, tôi đã yêu em.


đúng hay là sai? Là muộn hay vẫn còn kịp? Liệu một năm tôi điều trị quá
lâu? Hay thời gian tôi du học quá dài? Để tôi chưa từng một phút có
được em.

Nếu hy vọng không gặp lại em ở sân bay, thì lúc này, tôi càng hy vọng không được gặp em.

Em
ngồi bên chiếc đàn piano, nhẹ nhàng, thanh thoát. Những âm thanh du
dương, nhẹ nhàng vang lên khiến cả phòng ăn im lặng. Nhìn thấy em, tim
tôi khẽ rung động. Em lại một lần nữa làm tôi đắm chìm vào ánh sáng đẹp
tỏa ra từ em. Nếu lúc trước chỉ muốn giấu đi nụ cười em, thì lúc này
đây, có thể không, tôi muốn giấu em cho riêng mình.

 

–          Bản nhạc này tôi xin tặng cho bạn trai của mình !

Giọng
nói dễ thương, trong trẻo của em lại khiến tim tôi rỉ máu. Nhìn thấy em
nhẹ nhàng mỉm cười với người bên dưới, thì lòng tham và tính ích kỉ của
tôi thực sự trỗi dậy.

Nguyên
Quân, con thứ của Đỗ Nguyên Thanh, chủ tịch công ty điện tử Thành Toàn.
Vừa hoàn thành khóa thạc sĩ ngắn hạn tại Queensland, nay tiếp nhận chức
vụ phó Tổng Giám đốc của công ty. Nắm trong tay những thông tin chủ yếu
về cậu ta, tôi từng bước làm quen cậu ta. Kí hợp đồng với Thành Toàn,
đặt Thành Toàn làm đối tác quan trọng, và chia phần trăm lợi nhuận nhiều
hơn mức bình thường. Và đến tiệc công ty cuối năm của Thành Toàn, tôi
quyết định thực hiện kế hoạch của mình.

Trong
mắt tất cả mọi người ở buổi tiệc, em và cậu ta là một cặp đôi vô cùng
hoàn hảo, hạnh phúc đến nỗi những cô gái bên cạnh tôi cũng phải ganh tị
với em. Nhưng chỉ tôi biết, hình ảnh này họ sẽ chẳng được nhìn thấy được
thêm lần nào nữa.

–          Chào anh Long, đây là bạn gái tôi, Lam Anh. – Cậu ta đưa em đến trước mặt tôi và giới thiệu.

–          Rất hân hạnh, tôi là Đức Long. – Tôi mỉm cười, bắt tay với em. Chỉ thế thôi mà tim tôi đã nhảy lên.

–         
Chào anh, tôi là Lam Anh. – Em mỉm cười, nhìn tôi. Tôi cười trừ, em vẫn
không nhận ra tôi, là em ngốc nghếch hay là tôi không đủ sức hút đối
với em.

 

Hôm
nay, tất nhiên là vì có lí do tôi mới đến dự bữa tiệc mà vốn dĩ tôi
chưa từng tham gia những buổi tiệc sáo rỗng như thế này. Bỗng nhiên, bên
tai nghe được tiếng thở dài, tôi quay lại và đã thấy em. Hôm nay em
mang một chiếc váy dạ hội đỏ, vô cùng bắt mắt, vô cùng quyến rủ, nhưng
tôi vẫn thấy màu trắng thích hợp với em hơn.

–          Bữa tiệc chán lắm à?

–         
Hơ … – Em giật mình, quay lại nhìn tôi, ánh mắt trong suốt, thơ ngây
đến động lòng người. – Dạ không, chỉ là tôi không quen.

–          Lần đầu dự tiệc như thế này à?

–          Dạ, là lần đầu, cảm thấy không vui như suy nghĩ.  – Em nhe lưỡi, đáng yêu hệt một đứa trẻ.

–         
Lạnh phải không? Chúng ta vào thôi. – tuy rất muốn ở cùng em lâu thêm
một chút, nhưng nhìn em đáng thương vuốt tay sưởi ấm bản thân thế kia
thì chẳng đành lòng.

–          Em chạy đi đâu đấy? Lạnh lắm mà. – Nguyên Quân chạy đến liền cởi áo vest, khoác lên cho em.

–         
Em ra ngoài một tí thôi mà, không lạnh lắm anh ạ. – Em làm nũng, ôm
chặt cậu ta mà không hề đoái xem sau lưng mình còn ai không. Hành động
này của em, khiến tim tôi đau lắm em ạ. Tôi có muốn dừng cũng không thể
được nữa rồi.

 

–          Cô lên xe, tôi đưa cô về.

–          Không cần đâu ạ, tôi muốn đi bộ.

–          Nhà cô gần đây ư?

–          Không ạ, tôi muốn đi bộ, không cần phiền anh.

–          Nếu tôi không thấy phiền thì sao, đằng nào cũng tiện đường.

–          Tôi …

–          Đừng từ chối, tôi không thấy phiền.

–          Dạ, vậy thì cảm ơn anh. Nhà tôi ở đường Phan Thanh, rẻ phải là đến ạ.

–          Tôi biết.

–          Anh biết gì cơ ạ?

–          À không, tôi biết đường Phan Thanh gần đến rồi.

Làm
sao mà không biết là nhà em gần đây cơ chứ. Tôi đã đứng bao lâu, đã chờ
đợi bao lâu, và đã chứng kiến bao nhiêu lần em hạnh phúc trong vòng tay
người khác.

Em có hiểu cảm giác thế nào khi người mình yêu ở bên một người khác?

Người mình yêu cười hạnh phúc với một người khác?

Và người mình yêu, yêu người khác?

–          Đến rồi, cảm ơn anh. Nếu có dịp tôi mời anh uống nước. Hẹn gặp lại.

–          Không cần khách sáo, hẹn gặp lại. – Là em hẹn tôi gặp lại, chắc chắn sẽ gặp lại.

 

Ngồi
một mình ở một góc quán cà phê, tôi đã suy nghĩ cả trăm lần, ngàn lần,
nên hay không, có đúng không? Nhưng chẳng còn kịp, vì em đã đến. Em vội
vàng chạy vào, trên vai vác ba lô, mồ hôi lại nhễ nhại, 23 tuổi rồi mà
vẫn như trẻ con như thế, thật khiến tôi muốn bảo vệ em, chăm sóc em.
Chưa kịp suy nghĩ thì tôi đã thấy tay mình vén tóc cho em, nhưng ánh mắt
sợ hãi của em lại làm tôi khổ sở. Tôi cười trừ, có lẽ tôi nên tham lam
một lần, ích kỉ một lần và xấu xa một lần.

–          Xin lỗi, tôi đến muộn, tôi vừa xong việc là chạy đến đây ngay. Anh hẹn tôi có việc gì không?

–          Không sao. Tôi đợi được!. – Dù sao tôi cũng đã đợi em hơn ba năm rồi còn gì.

–          Vậy anh …

–          Cô xem đi!

–          …

–          Cái này cô xem hiểu đúng không? – Tay em run rẫy cầm tập tài liệu, mặt em trắng bệch.

–         
Ý anh là sao? Tại sao lại cho tôi xem những việc này? Tôi và Thành Toàn
không liên hệ! – Giọng em run rẫy làm cho lòng tôi một trận đau nhói.

–         
Cô thực không liên quan? Nguyên Quân là con trai Chủ Tịch và cũng là
phó Tổng giám đốc của Thành Toàn, cô không biết sao?

–          Tôi …

–         
Như cô thấy, nếu tôi công khai chỗ tài liệu này, thì cô hiểu kết cục
của Thành Toàn, và cả số phận của người yêu cô, Nguyên Quân ra sao, đúng
không?

–          Anh muốn gì? Tại sao lại cho tôi biết? – Em vẫn còn run sợ, mặt mày tái nhợt, nhìn tôi với ánh mắt chán ghét.

–          Ở bên tôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+