Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 06 – Phần 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vì Lục Ly mới bước lên thuyền nên phía sau lưng cô là mạn thuyền, còn phía trước là nước sông đen ngòm chảy xiết. Tôi không kịp nghĩ nhiều, vội nhào tới giữ lấy vạt áo của Lục Ly.
Trên mặt sông đen ngòm bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều thuyền nhỏ, trông giống như những phiến lá bồng bềnh trên mặt nước. Trên những chiếc thuyền đó ẩn giấu rất nhiều hắc y nhân, tay cung tay nỏ nhắm về phía đầu thuyền chúng tôi đang đứng. Trên sàn thuyền phía sau, tên bay rào rào như mưa, các hộ vệ trên cả hai thuyền vội vã lấy cung nỏ ra bắn trả, nhưng chiếc thuyền lớn ở trong sáng, còn thuyền nhỏ lại ở trong tối, thế nên tỉ lệ thương vong giữa hai bên khá chênh lệch. Các hộ vệ bên cạnh Tề Thịnh đã tạo thành một vòng tròn bảo vệ anh ta, đồng thời vung binh khí gạt các mũi tên, phía trước Nhà xí huynh cũng có hai, ba người bảo vệ.
Một mình tôi nằm bò ra ở mũi thuyền, tay giữ chặt lấy vạt áo của Lục Ly, quay đầu lại hét về phía đám đông: “Mau lại cứu người! Mau lại cứu người!”.
Nhưng chẳng ai thèm để ý đến tôi, chẳng có lấy một người để ý đến tôi.
Thân hình Lục Ly nặng trịch, một tay còn lại của tôi bám chặt lấy mạn thuyền nhưng vẫn bị sức nặng của cơ thể Lục Ly kéo dần ra phía ngoài thuyền.
Giảm béo, giảm béo! Nếu có thể sống sót rời khỏi chiếc thuyền này, nhất định tôi phải bảo nha đầu này giảm béo mới được! Những thị vệ bên cạnh Tề Thịnh lần lượt ngã xuống, cuối cùng Tề Thịnh cũng nhìn thấy tôi, anh ta khua kiếm gạt một mũi tên đang bay tới, miệng gầm lên: “Buông ra, tránh ra phía sau lưng ta!”.
Nếu không phải vì đang cắn chặt răng dồn sức thì tôi đã cắn cho anh ta một miếng.
Các người có thể không xứng là đàn ông, nhưng đừng tưởng rằng ta cũng không xứng là đàn ông như các người.
Lục Ly rên lên một tiếng, mở mắt ra nhìn tôi, thều thào: “Tiểu thư buông tay ra đi, Lục Ly quả không uổng công theo tiểu thư. Kiếp sau, tiểu thư lại làm tiểu thư, Lục Ly lại làm a hoàn hầu hạ tiểu thư”.
Phần lớn thân hình tôi đã nhô ra phía ngoài thuyền nên lúc này không còn nhìn rõ tình hình trên thuyền nữa, nghe Lục Ly trù dập tôi kiếp sau lại phải làm đàn bà, không nén được, tôi lên tiếng mắng: “Mau tỉnh lại đi, kiếp sau ngươi mới làm tiểu thư!”.
Lục Ly hiểu lầm ý của tôi, cảm động nói trong hai hàng nước mắt chứa chan: “Không! Không!Nương nương vẫn là tiểu thư, Lục Ly vẫn là nha đầu, Lục Ly hầu hạ
Mẹ kiếp, nếu không nể tình cô đã thay ta nhận một mũi tên thì chỉ cần câu nói này đã đủ để ta buông tay rồi!
Lại trượt xuống phía dưới một đoạn nữa, cánh tay bám vào mạn thuyền của tôi phải chống đỡ cho cả hai người, đến lúc này dường như không còn cầm cự được nữa. Đúng lúc ấy, bỗng nhiên có người túm đai lưng tôi, tiếp đó là tiếng Tề Thịnh thét lên ở phía sau: “Buông tay ra để ta kéo nàng lên!”.
Tôi quay đầu lại nhìn vào đôi mắt của anh ta dưới ánh đèn, gằn từng tiếng: “Đây là một mạng người”.
Tề Thịnh ngây người ra, môi mím lại gắng sức kéo tôi và Lục Ly lên thuyền. Nhà xí huynh cũng nhô người ra, đưa tay túm lấy Lục Ly, miệng nói: “Nàng buông tay ra, để ta kéo cô ấy lên”. Lúc đó tôi mới buông tay, để Nhà xí huynh kéo Lục Ly lên.
Nhờ gánh nặng nhẹ đi gần một nửa, Tề Thịnh kéo tôi lên sàn thuyền một cách dễ dàng. Người đứng trên sàn thuyền không còn lại bao nhiêu, mật độ mũi tên trên đó cũng ít hơn hẳn, mấy chiếc chiến thuyền đang truy đuổi những chiếc thuyền lá tình thế đã bắt đầu đảo ngược.
Tôi bò tới kiểm tra vết thương của Lục Ly. May mà vết thương không trúng chỗ hiểm, có lẽ sẽ không nguy hiểm tới tính mạng. Tôi thở phào một cái như trút được gánh nặng, đang định an ủi Lục Ly thì sóng gió lại nổi lên.
Không hiểu từ lúc nào, một chiếc thuyền lá đã thoát được sự truy cản của chi thuyền, xông thẳng tới chiếc thuyền bên này, mấy tên hắc y nhân trông như những con quạ đen nhảy lên, vung kiếm xông đến mũi thuyền.
Tôi ấn Lục Ly nằm xuống khẽ nói: “Nằm im, giả như chết rồi!”.
Nói xong, tôi lấy thanh kiếm trên xác của một người thị vệ, cầm trong tay rồi đứng dậy, xông lên.
Tề Thịnh và Nhà xí huynh đều đang giao chiến với đám hắc y nhân, tôi cầm chặt thanh kiếm đứng bên ngoài, thỉnh thoảng lại nhảy lên tránh theo họ, mắt chăm chú tìm kiếm cơ hội đánh lén tên áo đen nào đó.
Tề Thịnh rất tức giận, cố tranh thủ thời gian quay lại mắng tôi: “Tránh sang một bên đi, nàng theo vào chỉ loạn thêm thôi”.
Mẹ kiếp, tôi không những không giành được ưu thế, mà ngược lại còn bị đối thủ đánh lén. Hai tay tôi giơ cao thanh kiếm đỡ đòn theo bản năng, không nghĩ tới đối thủ dùng sức rất mạnh, nhất thời tôi chỉ cảm thấy hai bàn tay tê đi, kiếm thì văng ra một phía.
Tên hắc ý nhân lại chém tiếp nhát nữa, tôi chỉ còn cách ngả người ra sau để tránh, quên mất sau lưng là mạn thuyền, nên hụt chân rơi xuống. Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu: Hết rồi, mạng sống nhỏ nhoi của ông đây thế là hết!
Trong khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết, mọi thứ dường như đều được quay chậm lại, trước mắt tôi trở nên rất
Lục Ly kêu lên một tiếng thảm thiết, cố gắng bò dậy. Tề Thịnh và Nhà xí huynh đồng thời quay lại nhìn tôi, đám hắc y nhân đang đánh nhau với hai người đó cũng đồng loạt nhân cơ hội ấy vung kiếm lên…
Một thoáng do dự xuất hiện trong ánh mắt của Tề Thịnh, nhưng cuối cùng anh ta quay người lại, đỡ lấy nhát kiếm của tên hắc y nhân. Nhà xí huynh nhíu mày, nghiêng người né đòn tấn công phía sau nhưng vẫn tiếp tục lao về phía tôi, nhảy khỏi thuyền túm vội lấy cánh tay của tôi, nhanh chóng kéo tôi vào lòng.
Trong lúc rơi xuống, tôi nghe thấy anh ta ghé sát vào tai tôi, nói: “Ta đã hứa thì sẽ giữ lời”.
Tôi sững sờ, trong lòng dậy lên rất nhiều cảm xúc. Mãi cho đến khi “ùm” một tiếng, cả hai rơi xuống nước, trong khoảnh khắc nước trùm qua đầu, tôi chỉ muốn hỏi một câu: Anh có biết bơi hay không đấy?
Nhưng rồi tôi nhanh chóng phát hiện ra, việc Nhà xí huynh có biết bơi hay không chẳng còn quan trọng nữa. Nước sông chảy rất siết nếu cứ bơi về phía trước, thì chỉ trong một khoảng thời gian ngắn sẽ bị nước cuốn trôi đi rất xa, như vậy dù bơi có giỏi mấy chăng nữa cũng chẳng có tác dụng gì. Điều duy nhất có thể làm lúc này là tránh cho khỏi bị sặc, cũng như không bị cuốn đi, sau đó tranh thủ lúc trồi lên thì cố lấy hơi.
Trôi một lúc nữa, mặt sông bỗng nhiên thu hẹp lại, như vậy là đã tới Cửu Khúc Hiệp. Cửu Khúc Hiệp là chỗ dòng sông uốn lượn chín lần, nhiều đá ngầm và nước chảy rất xi
Lòng sông bắt đầu xuất hiện đá ngầm, tôi và Nhà xí huynh bị nước sông cuốn đi, thỉnh thoảng lại va vào đá. Nhà xí huynh ôm cả người tôi vào lòng, hai tay đỡ phía sau đầu tôi, lấy thân mình đón lấy từng hòn đá một.
Trong tiếng nước chảy, tôi vẫn nghe thấy tiếng kêu phát ra từ trong họng của Nhà xí huynh mỗi khi va vào đá.
Tôi biết rất rõ, nếu cứ tiếp tục như thế không phải là một biện pháp hay. Bây giờ anh ta còn có thể ôm lấy tôi, những giây sau thì anh ta có thể bị va vào đá mà ngất đi, buộc phải rời tay ra. Tôi suy nghĩ một lát, rồi cố sức giang hai tay ôm lấy cổ anh ta. Sau đó cũng dùng sức che cho đầu và cổ của anh ta, đồng thời quặp hai chân lên thắt lưng anh ta, cố gắng che phần sườn anh ta.
Bỗng chốc, hai người như dính chặt vào nhau, không có chút kẽ hở nào. Mẹ kiếp! Tư thế này đúng là thân mật hết cỡ, đến ông đây còn không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Nhà xí huynh tỏ ra vẫn chưa bị va đến mức choáng váng, nhìn tôi bằng đôi mắt ngạc nhiên. Nhân lúc cả hai được nước nâng lên, tôi hét vào tai anh ta: “Chúng ta đánh cuộc, xem ai sẽ là người ngất trước”.
Mặc dù, mặt mũi toàn là nước nhưng Nhà xí huynh vẫn cười, đáp: “Được, ta cuộc là cô sẽ ngất trước”.
Tôi há miệng ra đang định phản kích lại thì một cơn sóng lớn ào tới, cả hai lại bị nhấn chìm xuống. Tôi vội ngậm miệng lại, nín hơi, chờ cơ hội trồi lên mặt nước ần sau. Nhưng lần này chúng tôi đã bị cuốn vào vòng xoáy liên tiếp, mãi vẫn không sao trồi lên được. Tôi đã nín thở đến cực hạn, cảm giác phổi như muốn nổ ra. Biết rõ xung quanh toàn là nước nhưng vẫn không nhịn được muốn há miệng ra thở. Chân của tôi không thể che cho Nhà xí huynh nữa mà ra sức đạp xuống dưới, chỉ mong sao lập tức lấy được hơi.
Đang giãy giụa trước cái chết cận kề, đôi môi tôi bỗng nhiên được một đôi môi mềm mại bịt lấy, một chiếc lưỡi nhanh nhẹn đẩy vào, cố gắng đẩy hàm răng của tôi ra, ngay sau đó là một luồng không khí theo vào.
Tôi ngây người, rõ ràng là sắp chết ngạt đến nơi, thế mà vẫn quên cả thở.
Vì vẫn đang ở dưới nước nên Nhà xí huynh cảm nhận được vẻ ngơ ngác của tôi, nhưng có lẽ anh ta tưởng rằng tôi bị ngạt nên mới như vậy, sau đó ấn mạnh tay vào gáy tôi, môi càng áp mạnh hơn, cố gắng thổi hơi vào miệng tôi.
Ý nghĩ đầu tiên của tôi là: Phổi của anh chàng tốt thật! Trong giờ phút như thế này mà vẫn dám làm hô hấp nhân tạo cho tôi!
Bất giác tôi tỉnh táo hẳn, bây giờ thì chuyện sống chết khó mà biết trước, vậy thì còn nghĩ đến chuyện khiến mình không thoải mái làm gì, hãy cứ coi anh ta là mỹ nữ có thân hình hơi quá khôi ngô tuấn tú một chút có hơn không? Tôi tự thuyết phục mình như vậy rồi ôm chặt lấy Nhà xí huynh, tự giác đón nhận chút không khí từ miệng anh ta. Nhờ chút hơi ấy, tôi đã cầm cự được cho tới lần nổi lên mặt nước tiếp theo.
Hai chúng tôi rời nhau ra, đồng thời mở to miệng đớp lấy không khí. Một hồi sau, khi hơi thở đã tương đối ổn định trở lại, tôi cứ cân nhắc xem nên nói lời cảm ơn với anh ta. Có điều, lúc quay đầu lại thì môi tôi lại vô tình chạm vào môi anh ta không hiểu sao sự va chạm ấy khiến tôi giật thót, vì thế mà bị sặc nước, ho sặc sụa.
Nhà xí huynh đưa tay vỗ vỗ lưng tôi, hỏi: “Sao thế?”.
Tôi không biết phải trả lời thế nào, may mà đoạn sông trước mặt lại bắt đầu chảy xiết, chúng tôi bị dòng nước cuốn đi, không kịp nói năng gì.
Đây là khúc ngoặt cuối cùng của Cửu Khúc Hiệp, cũng là đoạn nguy hiểm nhất. Mặc dù chúng tôi ra sức tránh nhưng vẫn va phải mấy hòn đá ngầm, mạnh nhất là hòn cuối cùng, Nhà xí huynh chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi thả lỏng cánh tay ôm chặt lấy tôi.
Hay lắm, thế là tôi đã thắng cuộc, Nhà xí huynh ngất trước rồi.
Trời vẫn tối, tôi không nhìn được Nhà xí huynh bị thương ở đâu, chỉ có thể tiếp tục ôm chặt lấy anh ta, thả người trôi theo dòng nước.
Tiếp tục trôi một lúc, mặt sông dần mở rộng, dòng nước cũng trở nên hiền hòa hơn. Trôi thêm một chút nữa, mặt sông chẳng còn thấy vẻ hung dữ khi nãy, trông nó lúc này không khác gì một thiếu nữ hay e thẹn, lấp lánh dưới ánh trăng.
Tôi thả lỏng tay chân, chỉ để một tay giữ lấy cổ của Nhà xí huynh, nằm ngửa lên, lặng lẽ bồng bềnh trên mặt sông. Mặt sông phẳng lặng vô cùng, tâm hồn tôi cũng rất bình lặng
Tôi nghĩ, lúc này mà buông tay ra thì Nhà xí huynh sẽ không còn bao giờ là mối đe dọa với tôi nữa. Tôi có thể quay trở lại tìm Tề Thịnh, tiếp tục đóng vai Thái tử phi Trương thị cho tới khi Tề Thịnh lên ngôi, sau đó tuyển mấy cung nữ xinh đẹp, mang theo cả Lục Ly, chọn một cung điện không mấy chướng mắt, ở đó hưởng thụ cho đến chết.
Như thế cũng coi là “bình an khỏe mạnh, đủ ăn đủ mặc”.
Bàn tay tôi hết buông ra lại nắm lại, nắm lại rồi lại buông ra, cuối cùng vẫn không thả Nhà xí huynh.
Tôi sợ nếu buông tay ra thì không chỉ có Nhà xí huynh mà cả lương tâm của tôi cũng trôi theo dòng nước.
Phiêu dạt trên dòng sông già nửa đêm, tới tận khi trời sắp sáng, cuối cùng chúng tôi cũng dạt được vào một bờ cát. Chân tay tôi tê dại như không còn là của mình nhưng vẫn cố lôi Nhà xí huynh vào bờ.
Bên bờ sông là rừng, tôi chọn một chỗ khuất gió, đặt Nhà xí huynh nằm trên chỗ đất bằng, kiểm tra kỹ một lượt. Những vết bầm tím do va đập trên người anh ta rất nhiều, gần bả vai còn có cả một vết thương do kiếm đâm vào khá sâu, vết thương đã bị nhợt đi vì ngấm nước sông.
May mà tứ chi không có chỗ nào bị gãy. Tôi lại cẩn thận sờ một lượt sườn anh ta, vẫn ổn, hình như không có vết thương gì lớn.
Tôi thở phào một cái, nghĩ cách băng bó vết thương cho Nhà xí huynh. Nhưng cúi đầu xuống thì thấy quần áo trên người anh ta đã rách hết, không thể xé ra làm vải băng vết thương được.
Quần áo trên người tôi có khá hơn, nhất là chiếc áo lụa bên trong, xé ra vẫn có thể dùng được. Tôi cởi áo, chọn chỗ lành lặn nhất xé ra băng cho Nhà xí huynh, sau đó mới nhìn người mình. Đúng là tôi khá hơn Nhà xí huynh nhiều, vết thương ở ngực không sâu, hơn nữa đã được bôi thuốc nên dù bị nước thấm vào vẫn không đến nỗi. Những vết sây sát và bầm tím trên cánh tay, trên đùi đều không quá nghiêm trọng.
Nhà xí huynh vẫn nằm im bên cạnh, mặc dù chưa tỉnh lại nhưng hơi thở cũng xem như ổn định. Điều tôi sợ nhất lúc này là vết thương trên người anh ta bị viêm nhiễm, gây sốt cao. Kết quả là, sợ điều gì thì điều đó tới, chỉ một lát sau đã thấy hơi thở của Nhà xí huynh trở nên gấp gáp, người anh ta bắt đầu nóng bừng lên, răng va vào nhau lập cập, tứ chi co quắp lại.
Tôi ngồi xổm bên cạnh, lặng lẽ nhìn anh ta, do dự không biết có nên làm theo cách mà tôi đã thấy trên ti vi: Cởi quần áo trên người mình trùm cho anh ta hay không. Không phải vấn đề trở ngại tâm lý, trong hoàn cảnh này hai người đàn ông ôm nhau cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng sau khi nghĩ tới ý đồ của nhà biên kịch, tôi quyết định không thử cách đó, dùng vải nhúng nước sông, hạ nhiệt cho anh ta bằng phương pháp vật lý.
Mãi cho tới khi mặt trời lên rất cao, thân nhiệt của Nhà xí huynh mới dần dần hạ xuống, cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Một lát sau, Nhà xí huynh mở mắt ra, không nói gì mà chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi đột nhiên không biết có phải anh ta sốt cao nên đầu óc có vấn đề hay không.
Đột nhiên, Nhà xí huynh lên tiếng, giọng khàn đặc: “Nàng khiến ta rất ngạc nhiên”.
Tôi phủi đất ở mông, quay người đi lật đám quần áo rách nát, đáp: “Một số việc anh làm cũng khiến ta cảm thấy bất ngờ”.
Tôi định tìm lấy một bộ quần áo có thể mặc lên người, nhưng lật qua lật lại hồi lâu vẫn chẳng thấy, cuối cùng đành tặc lưỡi, chọn ra một vài mảnh không quá rách nát quấn lấy bàn chân.
Nhà xí huynh liếc nhìn, lại im lặng một hồi.
Tôi quay người lại, nheo mắt đánh giá Nhà xí huynh một lát, nói rất thật lòng: “Trải qua những biến cố trong đêm qua, dù cho anh xuất phát từ ý đồ gì thì chúng ta cũng xem như đã cùng nhau trải qua hoạn nạn. Ta thực lòng khuyên anh một câu, anh nên từ bỏ ý định tranh giành ngôi vị hoàng đế là hơn, nếu không sớm muộn gì cũng chết mà thôi”.
Nhà xí huynh cố chống người dậy, liếc xéo tôi một cái rồi cười lạnh lùng, đáp: “Dựa vào đâu mà cô nói như vậy?”.
Tôi đi đến bên cạnh Nhà xí huynh ngồi xếp bằng xuống, đáp: “Binh quyền! Mặc dù anh được Hoàng đế sủng ái nhưng trong tay anh không có binh quyền, còn Tề Thịnh thì có. Anh ta là thái tử, thái tử mà Thánh tổ đã khâm định. Cho dù Hoàng đế có không thích anh ta, thì chỉ cần anh ta không có mưu đồ phản nghịch, Hoàng đế vì sự yên ổn của triều đình cũng sẽ không động đến anh ta”.
Đây cũng là nguyên nhân tôi quyết định theo Tề Thịnh kiếm ăn. Đương kim Hoàng thượng tuy có yếu đuối đôi chút, nhưng cũng không phải là một hôn quân, hơn nữa thái tử của một đất nước không thể nói phế là phế ngay được.
Nhà xí huynh không nói gì nữa mà cứ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.Tôi cảm thấy mình không phải là người có lòng dạ hẹp hòi, cũng chẳng cần né tránh ánh mắt ấy, ví thế cứ trực tiếp nhìn trả lại.
Cuối cùng, chính Nhà xí huynh lại phải tránh ánh mắt của tôi, khẽ cười, nói: “Nàng tưởng nếu ta không tranh giành nữa thì sẽ được yên ổn ư? Bọn họ từng bước, từng bước ép ta đi đến ngày hôm nay, nếu ta tranh giành may ra còn có một chút kỳ vọng, nếu không chỉ còn nước ngồi chờ chết”.
Nếu cứ nói tiếp, tôi cảm thấy mình sẽ không có quyền gì để nói, quyết định không nói gì nữa, đứng dậy dặn dò: “Đói bụng rồi, anh cứ chờ ở đây, ta đi xem quanh đây có gì ăn được không, sau đó sẽ tìm cách kiếm chút nước về”.
Nói xong, tôi quay người định cất bước đi thì đột nhiên Nhà xí huynh cất tiếng gọi ở phía sau: “Này…”.
Tôi dừng lại, nhìn anh ta, Nhà xí huynh nhìn tôi một cái rồi hơi quay đầu đi, sau đó mới nói tiếp: “Cô không sợ à?”.
Bỗng nhiên tôi thấy buồn cười, đã thoát khỏi bàn tay của hà bá rồi, còn sợ g
Tôi cười, lắc đầu, quay người đi tìm cái ăn. Đi một vòng mà chẳng kiếm được thứ gì, tôi bèn quay trở về bên bờ sông, bụng nghĩ, có lẽ bắt mấy con cá dưới sông thì tốt hơn.
Kết quả, không ngờ lại bắt được một “con cá” rất to trên bãi sông.
Tôi thực sự không dám tin vào mắt mình, phải dụi mắt một hồi mới tiến lên phía trước mấy bước thăm dò, thận trọng lật người ấy lại nhìn mặt, sau đó tôi lập tức nhảy dựng lên. Mẹ kiếp! Đúng là Tề Thịnh thật!
Điều khiến tôi càng ngạc nhiên hơn là Tề Thịnh từ từ mở mắt ra, nhìn tôi với ánh mắt rất tỉnh táo. Tôi ngây người trong mấy giây rồi bật cười, liếc bộ áo giáp trên người Tề Thịnh, cười nói: “Có phải vì chàng vẫn mặc bộ áo giáp này nên mới trôi chậm hơn thiếp không?”.
Tề Thịnh nhìn tôi, hồi lâu không nói năng gì, mãi sau mới mở miệng, câu đầu tiên là: “Quần áo của nàng đâu?”.
Quần áo ư? Quần áo đều bị xé thành vải băng cho đệ đệ anh rồi!
Nhưng ánh mắt của Tề Thịnh không dễ chịu chút nào, tôi sao dám nói ra câu đó, đành chuyển chủ đề câu chuyện: “Sao chàng cũng rơi xuống nước? Tình hình trên thuyền thế nào? Bên nào thắng? À, phải rồi, Lục Ly ra sao?
Thực ra, đây là một mẹo, khi bạn không biết trả lời đối phương thế nào cách tốt nhất là bạn nêu ra một loạt câu hỏi để đối phương không còn thời gian để hỏi bạn nữa.
Tề Thịnh chỉ trả lời câu hỏi sau cùng: “Lục Ly chắc không sao”.
Nói xong, Tề Thịnh ngồi dậy, dùng tay cởi những mảnh giáp còn lại trên người. Bộ giáp ấy không còn nguyên vẹn nữa, có lẽ Tề Thịnh đã cởi bớt khi ở dưới nước, lúc này trên mình chỉ còn mảnh khó cởi nhất.
Nhìn thấy một cánh tay nãy giờ vẫn không hề cử động của Tề Thịnh, tôi vội hỏi: “Tay sao vậy?”.
Tề Thịnh không nhìn tôi, đáp bằng giọng lãnh đạm: “Có lẽ gãy rồi”.
Tôi sững người. Hừ, tôi và Nhà xí huynh không có lấy mảnh giáp nào trên người, cánh tay có làm sao đâu, Tề Thịnh có áo giáp che tất cả những chỗ quan trọng lại vẫn bị gãy tay! Người này vận gì thế không biết!
Tề Thịnh một tay cởi áo giáp, tiếp đó là cởi quần áo trên người. Tôi nhìn bộ quần áo trên người anh ta, tuy có rách mấy chỗ nhưng vẫn tương đối lành lặn, vội khuyên: “Đừng cởi quần áo ra, cứ mặc trên người một lúc là sẽ khô thôi”.
Tề Thịnh nhìn tôi một cái, chẳng thèm để ý, tiếp tục cởi nốt quần áo trên người. Mặc dù biết rõ chuyện ngày hôm qua là do Tề Thịnh có ý hại tôi, nhưng nghĩ đến chuyện sau này vẫn phải tiếp tục làm việc dưới trướng anh ta, tôi không dám để lộ lòng hận thù.
Thấy anh ta không để ý đến lời mình, tôi bèn đứng dậy đi về phía núi tìm cành cây để cố định cánh tay bị thương cho anh ta.
Nhưng đi chưa được mấy bước thì thấy Nhà xí huynh từ phía trước tiến lại. Có lẽ sức khỏe của Nhà xí huynh vẫn còn yếu nên phải chống gậy, nhìn thấy ánh mắt của tôi dừng lại trên cây gậy, anh ta bất giác giấu cây gậy về phía sau, miệng nói: “Ta thấy một hồi lâu mà nàng vẫn chưa về, sợ nàng gặp phải dã thú”.
Anh ta vừa nhắc đến dã thú, tôi bèn kiễng chân lên nhìn Tề Thịnh đang ở bãi sông. Anh ta đang cố gượng dậy, một tay giữ lấy cánh tay bị thương, mắt nhìn về phía tôi.
Lúc này, Nhà xí huynh cũng đã nhìn thấy Tề Thịnh, môi mím chặt, lặng lẽ đứng nhìn.
Tôi vội hạ giọng dặn Nhà xí huynh: “Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, có chuyện gì thì cũng phải đợi về đến Thịnh Đô rồi hãy nói!”.
Một lát sau, Tề Thịnh đã đi vòng qua hòn đá đến gần trước mặt, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên người của Nhà xí huynh một lát rồi chuyển sang người tôi.
Nhìn theo ánh mắt của Tề Thịnh, ánh nhìn của tôi dừng lại trên mảnh vải chỉ đủ che hai trên ngực và chiếc quần con trên người mình.Tôi sực tỉnh, vội đưa hai tay che trước người, sau đó chạy mấy bước về phía sau lưng Tề Thịnh tỏ ý muốn tránh ánh mắt của Nhà xí huynh.
Lập trường, đây là vấn đề về lập trường!
Ở phía đối diện, khoe môi của Nhà xí huynh giật giật. Tề Thịnh khẽ hừ một tiếng lạnh lùng, dùng bàn tay lành lặn ném về phía sau cho tôi một chiếc áo dài.
Lúc này tôi mới hiểu ra, thảo nào mà vừa rồi Tề Thịnh cứ bướng bỉnh cởi bằng được chiếc áo trên mình bằng bàn tay ấy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+