Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 06 – Phần 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi nấp sau lưng Tề Thịnh, mặc lên mình chiếc áo vẫn còn ướt sũng.
Lúc đó, tôi cũng mới bắt đầu nghe thấy Tề Thịnh và Nhà xí huynh nói chuyện với nhau, tôi một câu, anh một câu, người nói, người trả lời. Sau đó, Nhà xí huynh đã hiến luôn cây gậy để làm vật cố định cánh tay bị thương cho Tề Thịnh.
Đứng ở phía sau nên tôi không nhìn rõ vẻ mặt của hai người ấy. Có điều thấy họ không cãi vã, trong lòng tôi nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Chuyện tối hôm qua xảy ra trước đông người dù là Tề Thịnh hay Nhà xí huynh mất mạng thì người còn lại cũng đều rất khó ăn nói với Hoàng đế. Tề Thịnh sống, Nhà xí huynh chết, Hoàng đế sẽ cho rằng Tề Thịnh không thể chấp nhận được Nhà xí huynh nên đã ra tay. Nhưng nếu đổi ngược lại, thì sẽ là Nhà xí huynh thèm khát ngôi thái tử mà nảy sinh ác tâ
Dù là tình huống nào thì cũng đều là hành động coi thường hoàng quyền, là tội mưu phản, tất cả đều là những tội lỗi Hoàng đế không thể dung thứ.
Vì thế, lúc này họ trở thành hai con châu chấu trên một sợi dây thừng.
Những chuyện tôi có thể nghĩ rõ ràng, có lẽ hai người họ đã rõ từ sớm cho nên bây giờ mới diễn kịch như thế, dù lúc này chỉ có một khán giả duy nhất là tôi.
Tự nhiên tôi cảm thấy buồn cười, hai người ấy rõ ràng đấu đá đến mức tôi sống anh chết, nhưng lại không muốn đối phương chết trong tay mình, mà nhất định phải mượn tay người khác.
Trong lúc Nhà xí huynh cố định cánh tay bị thương cho Tề Thịnh thì tôi cũng đã mặc xong quần áo, chạy ra định giúp một tay, không ngờ khi nhìn thấy tôi, cả hai người ấy đều ngây ra.
Tôi lại cúi đầu nhìn lại người mình, đúng là không uổng phí hơn hai chục năm làm đàn ông, tôi lập tức cũng hiểu ra. Chắc chắn các bạn cũng biết, vào lúc nào thì thân hình phụ nữ sẽ lộ ra rõ nhất.
Chiếc áo dài của Tề Thịnh màu đen, áo mùa hè nên vốn đã rất mỏng, lại đang ướt và dính sát người tôi…Thứ lỗi cho tôi, làm đàn bà lâu như vậy rồi, đã quen thuộc với thân hình của Trương Thị tới mức không thể quen hơn được nữa, nhưng nhìn thấy cảnh tượng ấy, tôi vẫn không sao kìm được dòng máu nóng đang bốc lên trong
Nhìn lại Tề Thịnh và Nhà xí huynh, được lắm, cũng chẳng khác là bao. Điều duy nhất có thể không giống, đó là Nhà xí huynh thì chảy máu mũi còn Tề Thịnh thì hộc máu mồm.
Nhìn đi! Đây chính là sự khác nhau giữa việc nhìn vợ của người khác và vợ bị người khác nhìn thấy.
Nhưng tôi chẳng có cách nào khác, cởi ra không được, che cũng không xong thôi thì cứ làm như không biết gì. Tôi cúi người xuống xé chiếc áo đang mặc, sau đó giúp Nhà xí huynh băng bó cánh tay cho Tề Thịnh.
Mặc dù Nhà xí huynh không nói gì nhưng cũng ngoảnh đầu dời ánh mắt sang chỗ khác. Tề Thịnh nói: “Phía sau có thích khách truy đuổi, chúng ta trước tiên phải trốn vào trong núi, chờ Cấm quân hoặc quân của thủy quân Phụ Bình đến rồi hãy tính”.
Nhà xí huynh gật đầu, hưởng ứng: “Được”.
Ba chúng tôi vừa xóa dấu vết vừa tiến dần vào lối, mãi cho tới khi tìm được một chỗ, dễ phòng thủ khó tấn công thì mới dừng lại. Tôi nhảy lên hòn đá phía bên cạnh, nhìn về phía dòng sông, thỉnh thoảng lại thấy bóng dáng của một vài tên thích khách và quân phục của thủy quân Phụ Bình dập dềnh trôi nổi cùng dòng nước, không rõ là còn sống hay đã chết.
Không nhìn thấy thuyền của thủy quân Phụ Bình lẫn những chiếc thuyền lá mà đám thích khách tối qu
Tôi quay lại hỏi Tề Thịnh: “Quân cứu viện khi nào thì tới?”.
Tề Thịnh đang ngồi dựa vào vách đá, nhắm mắt ại dưỡng thần, không thèm để ý đến câu hỏi của tôi. Nhà xí huynh ngồi bên khẽ trả lời: “Điều đó còn phải xem người đến là Cấm quân hay thủy quân”.
Tôi ngẫm nghĩ một chút liền hiểu ra. Tối hôm qua thủy quân đã tổn thất nặng nề, nếu mở một cuộc tìm kiếm trên diện rộng thì phải điều quân từ Phụ Bình đến. Nhưng nếu mà Cấm quân đến cứu, thì đồng nghĩa với việc tin này đã được truyền đến Hoàng cung. Tôi liếc mắt nhìn Tề Thịnh, thấy anh ta cứ nhắm mắt im lặng, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị, trong lòng tôi không khỏi thắc mắc, anh chàng này lại sao thế? Chắc không phải vì gãy mất một cánh tay mà như vậy chứ? Chẳng phải đã giúp anh nối lại rồi đấy thôi.
Nghĩ một lúc không ra, tôi quyết định không nghĩ nữa, tiếp tục quan sát tình hình trên mặt sông. Nhìn một lúc thì bỗng nhiên thấy có mấy quân sĩ của thủy quân đang trôi đến gần chỗ chúng tôi, hình như cũng đang định tìm cách lên bờ ở đoạn này.
Tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng, quay đầu lại, kêu lên: “Này! Có mấy thủy quân đang đến đây!”. Tề Thịnh lập tức mở to mắt, ánh mắt sắc lạnh rợn người, anh ta ghìm giọng, quát: “Xuống ngay!”.
Tôi sững người, chưa kịp phản ứng thì Nhà xí huynh đã kéo tôi xuống nấp sau hòn đá.
Chuyện này là sao? T cũng không đáng tin à?
Nhà xí huynh đột nhiên khẽ cười một tiếng, hỏi Tề Thịnh: “Sao? Hắn cài cả người vào thủy quân Phụ Bình à?”.
Tề Thịnh không nói gì, chỉ nhìn Nhà xí huynh bằng ánh mắt lạnh lùng. Tôi suy nghĩ thật nhanh, trong đầu bỗng hiện lên khuôn mặt của một người. Không nén được ngạc nhiên, tôi buột miệng hỏi: “Là Triệu Vương?”.
Cả Tề Thịnh và Nhà xí huynh đều không trả lời, mà vẫn nhìn nhau bằng ánh mắt rất “thâm tình”.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy chán ngấy lên được. Lúc này là lúc nào rồi mà hai người vẫn chơi trò “người khôn ăn nói nửa chừng”? Không có lẽ nói ra hết thì chết hay sao?
Tôi đưa tay ngăn giữa hai người đó, lạnh lùng cất tiếng: “Ánh mắt không giết người được, mâu thuẫn nội bộ khi trở về sẽ giải quyết. Bây giờ thì giải thích cho tôi biết, rốt cuộc là thế nào! Xem ai là người đứng sau màn kịch này!”.
Tề Thịnh và Nhà xí huynh đều nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên, tôi chẳng còn lòng dạ nào mà đấu mắt với họ, nói thẳng: “Tôi vẫn chưa muốn chết! Vì thế, bây giờ tôi hỏi, hai người trả lời!”.
Tôi quay về Tề Thịnh hỏi: “Lý thị vệ rốt cuộc có phải là người của chàng không?”.
Vẻ mặt của Tề Thịnh hơi sắt lại, cuối cùng vẫn gật đầu đáp: “Đúng!”.
Bàn tay tôi bất giác đưa lên xoa xoa vết thương trên ngực, sau đó quay sang hỏi Nhà xí huynh: “Còn người chèo thuyền thì sao? Là người của Sở vương?”.
Nhà xí huynh lắc đầu: “Không phải”, nói rồi quay lại nhìn Tề Thịnh.
Tề Thịnh cũng lắc đầu, mặt lộ vẻ ngạc nhiên: “Ta tưởng đó là người của đệ”.
Tôi gật đầu vừa lòng: “Ok! Thế thì coi như người của Triệu vương”.
Tôi tiếp tục hỏi: “Thế còn những tên áo đen vây thiếp và Dương Nghiêm thì sao? Là ai trong số hai người sai họ?”.
Lần này, Tề Thịnh không trả lời mà ngoảnh mặt nhìn Nhà xí huynh. Nhà xí huynh thật thà trả lời: “Là ta”.
Tôi cố kềm không giơ ngón giữa vào mặt anh ta, tiếp tục hỏi: “Còn đám hắc y nhân tối hôm qua là do ai sai đến?”.
Cả Tề Thịnh và Nhà xí huynh đều im lặng, lát sau Tề Thịnh mới bình thản nói: “Có lẽ là Ngũ đệ”.
nhìn vào mắt của Tề Thịnh, lại hỏi: “Câu hỏi cuối cùng, chàng rơi xuống nước như thế nào?”.
Mắt của Tề Thịnh hơi lóe lên nhưng rồi lại lẩn tránh, môi mím lại, không chịu trả lời. Tôi cũng không nhất định phải nghe bằng được câu trả lời của anh ta, dù sao thì các vấn đề cần biết cũng đã biết được tương đối rồi. Rõ ràng là Tề Thịnh và Nhà xí huynh là “ngao cò tranh đấu”, còn Triệu vương đang ở tít Thịnh Đô xa xôi, lại chính là “ngư ông đắc lợi”.
Tôi thấy tò mò, bèn hỏi tiếp Nhà xí huynh: “Nói như vậy thì, chiếc đinh sắt hôm ấy trên yên ngựa của Triệu vương phi Giang thị cũng không phải là do anh đặt?”.
Tề Thịnh nghe tôi hỏi vậy cũng quay đầu lại nhìn Nhà xí huynh. Nhà xí huynh lắc đầu: “Việc gì ta lại phải giở trò ấy với đàn bà”.
Tôi nhớ đến cảnh tượng Triệu vương gầm lên ở sân bóng hôm ấy, bụng thầm nghĩ, Triệu vương bề ngoài rất ôn hòa, không ngờ lại thâm độc như vậy. Để có thể ở lại Thịnh Đô mà đang tâm hạ độc thủ với vợ.
Có điều, Tề Thịnh yên tâm để cho Triệu vương ở lại kinh thành, chắc hẳn cũng đã có cấu kết với Triệu vương.
Nghĩ đến đây, tôi không nén được đưa mắt nhìn Tề Thịnh một cái. Chỉ thấy trong mắt anh ta ánh lên nét đau khổ, sau đó từ từ nhắm lại, dựa người vào vách đá.
Không hiểu đó là sự đau khổ vì thương xót Giang thị, hay đau khổ vì sự phản bội của đồng minh
Tôi khẽ khuyên nhủ anh ta: “Chàng phải nghĩ thoáng lên một chút. Hễ là người đàn ông có chút khí phách thì chẳng ai có thể chịu nổi việc bị vợ cắm sừng. Chàng phải hiểu cho Triệu vương, anh ta bị cắm sừng suốt mấy năm cũng đã đã vô cùng khó khăn rồi”.
Tề Thịnh mở mắt ra, chau mày nhìn tôi.
Tôi nhìn vào cánh tay bị gãy của anh ta, bồi thêm mấy câu: “Chàng đã mặc quần áo của người ta thì cũng không nên hận người ta làm gãy tay mình”.
Tề Thịnh nhíu chặt mày, khẽ gầm lên: “Toàn nói linh tinh!”.
Được lắm! Làm phúc phải tội! Tôi tẽn tò dừng lại, đưa mắt nhìn sang thì nhìn thấy Nhà xí huynh hơi mím môi lại, nhìn tôi nửa cười nửa không.
Bất giác tôi tức giận trừng mắt nhìn anh ta. Nhà xí huynh quay mặt đi, nhưng vẫn khẽ cười.
Tôi đang suy nghĩ xem Nhà xí huynh cười về chuyện gì thì đột nhiên nghe thấy Tề Thịnh gọi: “Lại đây”.
Tôi ngước mắt lên nhìn, thấy anh ta đang gọi mình bèn nhích thêm mấy bước, ngồi xổm trước Tề Thịnh, hỏi: “Sao? Có chuyện gì à
Tề Thịnh nheo mắt nhìn tôi trong giây lát rồi đột nhiên đưa tay ra tóm lấy bàn tay của tôi, kéo tôi ngã vào lòng của anh ta, sau đó dùng cánh tay đó giữ chặt tôi phía trước người mình, ghé sát miệng vào tai tôi, nói bằng giọng dữ dằn: “Nếu nàng mà dám cắm sừng lên đầu ta, ta sẽ lấy mạng Tề Hàn!”.
Tề Hàn, hoàng tử thứ chín Tề Hàn, Sở vương Tề Hàn. Đúng vậy, đó là tên chính thức của Nhà xí huynh!
Tôi ngạc nhiên nhìn Tề Thịnh, trong bụng chộn rộn, rất muốn hỏi anh ta: “Ôm rồi, bế rồi, hôn rồi, cắn rồi, tất cả những điều đó đã coi là cắm sừng chưa, hay coi là gần cắm sừng?
Tề Thịnh giận dữ nhìn tôi, bàn tay giữ lấy người tôi lúc này đột nhiên chuyển lên gáy, ấn mạnh đầu tôi xuống, còn mình thì quay mặt lại đón lấy.
Phản ứng cuả tôi rất nhanh, khi hai đôi môi vừa chạm vào nhau, tôi lập tức nhe răng ra, cắn mạnh một cái. Bà nó, lúc ở dưới nước, vì sinh mạng, có hôn nhau với Nhà xí huynh cũng chẳng là gì, thế mà lúc này anh lại lấy điều đó ra để uy hiếp Nhà xí huynh, anh coi tôi là cái gì?
Tề Thịnh hơi sững người, sức ở tay càng mạnh hơn, không những không rời miệng mà còn cắn lại tôi. Hơi thở của anh ta lúc này còn có thêm mùi tanh của máu, đầu lưỡi đẩy mạnh vào miệng tôi.
Chết tiệt! Ông nội anh! Sao anh không gãy luôn cả hai tay cho rồi!
Đang lúc tôi phẫn nộ, lửa giận ngùn ngụt, chỉ ước sao cắn đứt đầu lưỡi của Tề Thịnh thì nghe thấy giọng nói vừa cứng nhắc vừa lạnh lùng của Nhà xí huynh từ chỗ cách đó không xa: “Bọn họ lên bờ rồi”.
Cuối cùng thì Tề Thịnh cũng buông tôi ra. Tôi nắm chặt tay thành nắm đấm, nhằm thẳng mặt Tề Thịnh giáng một cú.
Tề Thịnh bị bất ngờ khẽ kêu lên, đầu nghiêng về một bên, môi chảy máu, không biết là do cú đấm vừa rồi hay là do bị tôi cắn.
Nhưng tôi cảm thấy vẫn chưa hả cơn tức, quyết định dùng hai tay bóp cổ Tề Thịnh, đầu không ngoảnh lại, nói với Nhà xí huynh: “Anh hãy giúp ta bóp chết tên này, ta sẽ làm chứng cho anh trước mặt Hoàng thượng là tên khốn này muốn trừ khử anh nhưng lại bị Triệu vương giăng bẫy!”.
Nhà xí huynh đứng bên, không nói câu nào. Tề Thịnh từ từ quay mặt lại, đưa tay lau vết máu bên miệng, nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù nhưng miệng vẫn nở nụ cười, hỏi tôi với vẻ châm biếm: “Thế còn nàng thì sao?”.
“Thủ tiết! Thiếp sẽ thủ tiết cả đời!”, tôi đáp với vẻ dữ dội.
Tề Thịnh dùng tay giữ lấy vạt áo của tôi, từ từ kéo tôi lại gần, hỏi gằn từng tiếng một: “Nàng hận ta đến thế sao?
Tôi nhìn chăm chú vào mắt của anh ta, chậm rãi thốt ra một chữ: “Hận”.
Tề Thịnh khẽ cười, nhìn về phía Nhà xí huynh lúc đó đang đứng gần tảng đá, thấp giọng hỏi: “Thế còn Cửu đệ thì sao? Cửu đệ cũng dùng nàng làm mồi nhử đấy thôi”.
Tôi trả lời: “Cửu đệ không liên minh với thiếp, không hứa cho thiếp ngôi hoàng hậu, thiếp không có lý do để hận Cửu đệ”.
Tề Thịnh ngây người, vẻ mặt có vẻ hơi day dứt, dừng một lát rồi nói tiếp: “Nàng không thể chết được. Ta đã hứa lập nàng làm hoàng hậu thì sẽ không để cho nàng phải chết”.
Tôi cười lạnh lùng, hỏi lại: “Thế sao? Trương thị mà rơi xuống nước thì chẳng khác gì cục chì. Không lẽ chàng còn tính tới cả việc thiếp bỗng nhiên biết bơi à?”.
Cuối cùng Tề Thịnh cũng chẳng còn lời nào để nói lại.
Tôi nhìn kỹ chiếc cổ rắn chắc của Tề Thịnh, sau đó lại ngắm bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo, mềm mại của Trương thị. Cứ cho là Tề Thịnh một tay không thể hoạt động được đi chăng nữa thì dựa vào mỗi mình tôi cũng không thể bóp chết anh ta được.Vì thế tôi quyết định buông cổ anh ta, đổi thành túm chặt tay anh ta.
Còn Tề Thịnh thì cứ nắm chặt lấy vạt áo của tôi không buông: “Đây là lần cuối cùng
Tôi cúi đầu, dùng hai tay gỡ từng ngón tay của anh ta ra, nói: “Không đâu, lần nào thiếp thực sự chết mới là lần cuối cùng!”.
Tề Thịnh từ từ buông tay ra, mắt hơi cụp xuống, không rõ đang nghĩ gì.
Nhà xí huynh đưa mắt nhìn sang bên phía chúng tôi một cái, nói bằng giọng bình thản: “Bọn họ đang đi về phía này, nhìn dáng vẻ đều là những tay thiện nghệ, e rằng chẳng mấy chốc sẽ tìm ra chỗ này thôi”.
Chỗ này chỉ là một sơn động do dòng sông ăn vào dãy núi lớn, đi sâu thêm một chút nữa là vách núi dựng đứng, hầu như không có đường đi tiếp. Tôi vội đi tìm một cây gậy, hòn đá hay bất cứ thứ gì đó có thể dùng làm vật phòng thân.
Nhà xí huynh bước đến mặt Tề Thịnh, quỳ gối xuống nhìn thẳng vào anh ta, nói: “Tam ca, hai chúng ta đánh cuộc xem vận may của ai hơn ai, thế nào?”.
Tôi nhất thời không hiểu ý đồ của Nhà xí huynh bèn quay đầu lại nhìn hai người, lại nghe thấy Nhà xí huynh tiếp tục nói: “Để chứng tỏ rằng mình trong sạch, Ngũ ca sẽ không để cho hai chúng ta cùng chết. Chúng ta đánh cuộc xem ai may mắn hơn, những người tới đây là sẽ giết huynh hay giết đệ”.
Tề Thịnh bám vào vách đá, trầm ngâm trong giây lát, đáp: “Được”.
Nói xong anh ta quay lại nhìn tôi, mặt sa sầm, nói: “Nàng hãy ngoan ngoãn chờ ở đây, sẽ có người đến đón nàng”.
Nhà xí huynh cũng cười với tôi: “Cử trốn ở đây đi, dù ta hay Tam ca gặp may thì cũng sẽ để cho nàng con đường sống
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng có lẽ là cảm kích nhiều hơn. Ông đến đây lâu như vậy, cuối cùng cũng coi như đã được hưởng đôi chút lợi lộc của việc làm đàn bà!
Tề Thịnh đưa tay kia ra đỡ cánh tay bị thương, đi ra ngoài trước, Nhà xí huynh theo sau.
Tôi nhìn bóng lưng hai người đi xa dần, trong lòng chợt thấy chua xót. Tôi đưa mắt nhìn ra xa, bỗng thấy trên sông có thêm mấy chiếc Xích mã châu chỉ có trong quân đội đang xuôi dòng từ thượng lưu xuống. Đầu tiên tôi ngây ra, sau đó thì vô cùng mừng rỡ, vội nhảy lên hòn đá, hét về phía Tề Thịnh và Nhà xí huynh: “Mau quay lại! Viện binh đến rồi!”.
Sau đó tôi lại giơ tay vẫy về phía mặt sông, hét to: “Ở đây, chúng tôi ở đây!”.
Trên Xích mã châu lập tức có người đứng dậy, cũng vung mạnh tay về phía tôi.
Nhưng tôi cũng lập tức nghe thấy tiếng của Tề Thịnh và Nhà xí huynh đồng thời kêu lên, giọng hoảng hốt:
“Xuống ngay!”
“Nằm xuống!”
Tôi đột nhiên ý thức được mối nguy hiểm của hành động vừa rồi. Đúng là một hành động vô cùng đầu đất, rõ ràng là muốn đứng lên bàn làm bia cho bọn thích khác
Tôi bỗng trở nên hoảng hốt, trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Nhất thời còn chưa nghĩ ra làm thế nào để xuống thì đã thấy hàng loạt mũi tên bay đến, đành ngả người ra sau tránh.
Mấy mũi tên sượt qua áo tôi cắm thẳng vào vách đá phía sau, người tôi tiếp tục nghiêng xuống rồi tiếp tục rơi phịch xuống đất. Đầu tôi va mạnh một cái, mọi thứ trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại.
Trong cơn hoảng hốt, khuôn mặt của Ti Mệnh Tinh Quân lại xuất hiện trước mắt tôi, tặc lưỡi liên hồi: “Ngươi nhìn mình mà xem, sao lại hành động lỗ mãng như thế? Não ngươi không có nếp nhăn à?”.
Tôi giơ tay định tát ông ta, nhưng không những không chạm tới mà bàn tay còn bị ai đó giữ lại. Tôi cố sức giãy giụa rồi đột nhiên tỉnh hắn, thấy Tề Thịnh đang ngồi bên cạnh, dùng cánh tay không bị thương nắm lấy tay tôi, nói với vẻ tức giận: “Còn chưa tỉnh đã định đánh người, ta thấy thương thế của nàng chắc không nặng lắm!”.
Ý thức của tôi vẫn hơi mơ hồ, đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng cũng nhận ra mình đang ở trên một chiếc thuyền rất to, hình như là một chiến thuyền.
Tôi hỏi Tề Thịnh: “Thiếp bị thương à?”.
Tề Thịnh buông lỏng cánh tay tôi ra, nói bằng giọng lãnh đạm: “Bị đập đầu trong lúc ngã xuống, có một chỗ bị sư
Tôi thở phào một hơi, nhịn không được lại hỏi: “Cửu điện hạ thì sao?”.
Nét mặt của Tề Thịnh sa sầm, đáp bằng giọng lạnh lùng: “Vẫn còn sống, đang cùng Dương Nghiêm trên một chiếc thuyền khác”.
Tôi “ồ” một tiếng, lập tức thấy lo lắng cho hoàn cảnh hiện tại của mình. Sự việc lần này mặc dù là kế hoạch của ba anh em họ, nhưng trong mắt người ngoài cuộc thì chính là do tôi bỏ trốn ra ngoài cung. Nếu tôi trở về, liệu Hoàng đế có dễ dàng bỏ qua cho tôi không?
Dường như đọc được suy nghĩ của tôi, Tề Thịnh hẽ hừ một tiếng: “Ta đã sai người bẩm báo với phụ hoàng, nàng bị kẻ khác bắt cóc khỏi cung. Đến lúc đó Cửu đệ sẽ làm chứng cho nàng, chuyện này sẽ dừng lại ở đó, cùng lắm cũng chỉ phạt nàng phải chép Nữ tắc thôi”.
Tôi gật đầu hiểu ý. Cũng đúng, nếu thái tử phi có thể dễ dàng bị bắt cóc ra khỏi cung thì triều đình quả thật chẳng còn biết giấu mặt vào đâu nữa cả. Tôi đang mừng thầm thì đột nhiên có người khẽ gõ cửa. Tề Thịnh đứng lên đi ra ngoài. Không rõ người bên ngoài nói với anh ta những gì, chỉ nghe thấy Tề Thịnh khẽ quát: “Cái gì? Ngươi nói lại lần nữa xem!”.
Không hiểu sao, bất giác tôi cũng thấy run theo, định dậy khỏi giường, tới sát bên để nghe trộm. Ai ngờ, vừa mới bỏ chăn ra, ngồi dậy thì Tề Thịnh và người kia đã vội vã rời đi
Tôi chờ trong giây lát rồi khẽ khàng đi tới mở cửa, còn chưa kịp thò đầu ra ngoài thì một thị vệ bất ngờ xuất hiện, nói với vẻ vô cùng cung kính nhưng cũng rất kiên quyết: “Nương nương, Thái tử điện hạ đã dặn, nương nương phải ở trong khoang thuyền nghỉ ngơi, không được tùy tiện đi lại”.
Tôi gật đầu vẻ bình thản, hỏi người ấy: “Thái tử điện hạ đâu? Ngươi hãy đi mời Thái tử điện hạ tới đây, ta có việc muốn nói với ngài ấy”.
Viên thị vệ cung kính đáp: “Điện hạ có việc nên đã chuyển sang thuyền khác rời đi rồi. Ngài có dặn nương nương hãy ở trên thuyền đợi”.
Tôi thấy rất ngạc nhiên, không hiểu là đã xảy ra chuyện gì mà Tề Thịnh lại phải đột ngột rời thuyền đi gấp như vậy, là trong quân có biến hay hành cung ở Phụ Bình xảy ra chuyện? Tôi bèn hỏi: “Nếu đã thế, việc này giao cho ngươi làm là được. Ta có một số đồ đang để ở chỗ Cửu điện hạ, ngươi hãy sai người tới đó lấy về cho ta”.
Viên thị vệ tỏ vẻ khó xử, đáp: “Cửu điện hạ ở thuyền khác, bây giờ thuyền đang chạy trên sông, e rằng làm như vậy không được tiện cho lắm. Hay nương nương chờ tới khi thuyền cập bến rồi hãy lấy”.
Tôi chẳng qua chỉ muốn thăm dò xem Nhà xí huynh còn sống hay không mà thôi. Nghe viên thị vệ nói vậy trong lòng cũng đã có đáp án, vì vậy không ép anh ta nữa mà quay người đi vào trong khoang thuyền.
au đó tôi lại phải ở lại trong khoang thuyền hơn chục ngày. Đêm hôm ấy thuyền đã về đến Phụ Bình nhưng họ không cho tôi lên bờ, nói rằng Tề Thịnh bảo tôi chờ trên thuyền. Thế là tôi cứ phải ở lì trong khoang thuyền như tù nhân, chờ hơn mười ngày mà chẳng có lấy một mẩu tin tức nào.
Mãi tới đầu tháng Bảy mới có thánh chỉ truyền đến, lệnh cho tôi lập tức lên đường về Thịnh Đô.
Vừa nghe cách xưng hô trong thánh chỉ có sự thay đổi, tôi chợt hiểu ra, lịch sự hỏi thái giám một câu: “Tân hoàng đế đăng cơ khi nào vậy?”.
Thái giám tuyên chỉ thu thánh chỉ giao lại cho tôi xong mới nở nụ cười, gật đầu, khom người đáp: “Ngày mùng Hai tháng Bảy Hoàng thượng đăng cơ ở điện Phụng Thiên, sau đó lập tức sai nô tài đến đón nương nương về Thịnh Đô. Người còn dặn dọc đường phải chăm sóc nương nương cẩn thận”.
Tôi gật đầu tỏ ý đã hiểu, thảo nào mà suốt mười ngày không có tin tức gì của Tề Thịnh, thì ra anh ta vội trở về Thịnh Đô để giành lấy ngôi báu. Có điều không hiểu sao Tiên hoàng đang khỏe mạnh là thế lại đột ngột ra đi? Bây giờ Tề Thịnh lên ngôi hoàng đế thì Nhà xí huynh và Triệu vương liệu có an toàn không? Nhưng lúc này không phải lúc hỏi những chuyện như vậy, tôi chỉ có thể ngoan ngoãn theo thái giám trở về Thịnh Đô.
Suốt dọc đường, tôi vô cùng ân hận. Tề Thịnh đã lên tới đỉnh cao sự nghiệp, thế còn tôi, nguyên thái tử phi thì sẽ thế nào? Là sống hay là chết? Lên ngôi hay bị phế truất? Tôi thực sự thấy ân hận, chẳng ngờ được rằng Tiên đế lại quy tiên sớm như vậy. Biết trước thì tôi đã không nói với Tề Thịnh những lời độc địa ấy
Lại còn nói hận anh ta nữa chứ! Nếu biết Tề Thịnh sẽ lên ngôi hoàng đế nhanh như vậy thì lúc đó tôi nhất định sẽ nói: “Không, ông chủ dù có dùng tôi như bia đỡ đạn thì đó cũng là vì coi trọng tôi, tôi phải nhớ ơn mới phải.
Lại còn nói ngược đãi nữa chứ! Điều này chẳng phải trong các tiểu thuyết đã viết rồi sao? Không ngược đãi ngươi thì ngươi có trở thành nhân vật chính không? Nữ nhân vật chính là dùng để chịu ngược đãi, nữ phụ mới là người để nam chính xót thương, nâng niu trên tay!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+