Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 07 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi nói liền một mạch, nói xong cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Còn Tề Thịnh thì ngây người trước những lời mắng mỏ của tôi.
Tôi dừng lại lấy hơi và trấn tĩnh, rồi lập tức đờ ra.
Trên đời này ai là người đầu đất nhất? Không phải là Dương Nghiêm, không phải là Nhà xí huynh, không phải là Tề Thịnh, mà đó chính là tôi! Là tôi! Tôi đã quát vào mặt hoàng đế những lời gì vậy?
Muốn lừa được người khác thì trước hết phải lừa được chính mình, vì thế, tôi vội ru ngủ bản thân rằng những chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra. Tôi phất ống tay áo, đánh lên người mấy cái, nói bằng giọng rất thản nhiên: “Muỗi nhiều quá nhỉ?”.
Tề Thịnh vẫn im lặng
Tề Thịnh cao hơn hẳn tôi, lại đứng ngược với ánh trăng nên tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh ta, chỉ cảm thấy trên người anh ta khí lạnh trùng trùng.
Tôi vội nghĩ, nếu bây giờ mà chạy thoát, sao đó lập tức sai người liên hệ với Trương gia và Nhà xí huynh để dấy binh thì không biết nắm được mấy phần thắng. Đồng chí Triệu vương đang ủ rũ không biết có dùng được không?
Tôi còn đang mải nghĩ đến chuyện bỏ chạy thì Tề Thịnh lên tiếng, giọng khản đặc: “Trong mắt nàng, ta là người như thế sao?”.
Mẹ kiếp! Không lẽ tôi nói nhiều như vậy mà anh ta vẫn cứ nghĩ là tôi nói ngược? Không hiểu khả năng lý giải vấn đề của anh ta ra sao nữa!
Nhưng tôi không dám trả lời. Tôi cảm thấy dù mình có nói gì thì cũng chẳng làm anh ta vui lên được, tốt nhất giả câm cho xong.
Tề Thịnh lại trầm ngâm một lúc, sau đó đưa tay ra kéo, định lôi tôi cùng vào bên trong cung thất.
Tôi vội vàng vùng ra, nhưng bàn tay anh ta giữ rất chặt, tôi thoát không được, đành nói như van xin: “Hoàng thượng, chuyện này không phải là việc hai chúng ta có thể nắm tay nhau cùng tiến vào giải quyết! Chàng định bắt thiếp phải đảm nhận vai ác sao? Chàng buông tay ra, để một mình thiếp vào, chàng cứ ở ngoài này chờ một lúc, như thế chàng mới có cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân chứ!”.
Tề Thịnh quay đầu lại nhìn tôi, quát lên giận dữ: “Nàng im ngay!”.
Tôi vốn nhát gan, vội ngậm ngay miệng lại.
Mặc dù Tề Thịnh bị thương một tay nhưng cánh tay còn lại vẫn rất khỏe, vừa lôi vừa kéo tôi tới phía ngoài cung thất ấy. Cung nữ trực đêm nhìn thấy chúng tôi từ trước, lúc này chạy tới hành lễ với Tề Thịnh, miệng kêu lên: “Hoàng thượng!”, rồi quay sang chào tôi, như lại không biết xưng hô thế nào, khuôn mặt nhỏ bỗng chốc đỏ bừng lên.
Thấy vậy, tôi không khỏi xót thương, bèn xua tay nói: “Không sao, không sao, có lòng là được rồi”.
Tề Thịnh lại nghiêm giọng nói: “Ngươi không có mắt à? Đây là Hoàng hậu!”.
Tiểu cung nữ vội quỳ xuống trước tôi, hoảng hốt nói: “Hoàng hậu nương nương tha tội, nô tì có mắt như mù, không nhận ra nương nương”.
Tôi ngây người, bất giác đưa mắt nhìn sang Tề Thịnh. Chà, không lẽ anh chàng này bị tôi mắng nên đã tỉnh ra, không định “một đời một kiếp chỉ có mình nàng” với Giang thị nữa à?
Tề Thịnh khẽ hừ một tiếng lạnh lùng rồi tiếp tục kéo tôi đi vào trong. Tôi quay đầu lại nhìn người cung nữ, đó chỉ là một cô bé chừng mười ba, mười bốn tuổi, thân hình gầy nhỏ, lúc này đang ngồi bệt dưới đất run rẩy không ngừng. Tôi thấy lòng mình mềm hẳn, vì thế nói vơi cô: “Mau đứng dậy đi, nền đất lạnh lắm! Mau…”.
Tề Thịnh càng kéo mạnh hơn khiến tôi phải kêu lên, không kịp nói nốt câu thì đã bị kéo vào trong viện.
Bên trong có mấy cung nữ đang túc trực, nhìn thấy Tề Thịnh bước vào liền quỳ xuống hành lễ nhưng Tề Thịnh chỉ quát lên một câu: “Tất cả ra ngoài cho ta!”, nói xong kéo thẳng tôi tới cửa nội điện rồi mới dừng lại, mím chặt môi, lôi tuột tôi vào bên trong.
Tề Thịnh dáng người cao to, Trương thị tuy cũng được coi là cao nhưng bước chân vẫn ngắn hơn anh ta rất nhiều, vì thế tôi bị lôi theo không khỏi loạng choạng, phải bước mấy bước vào bên trong mới đứng vững được. Ngay lập tức tôi nhìn thấy Giang thị xanh xao gầy gò đang nằm trên giường.
Đến tận lúc đó Tề Thịnh mới buông tay tôi ra, nhìn Giang thị chăm chăm, không nói gì.
Giang thị mở mắt ra, ánh nhìn lướt qua người tôi rồi chuyển sang người Tề Thịnh, rồi lại từ người Tề Thịnh chuyển sang tôi, mấy lần như vậy, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười đau khổ.
Nhìn vẻ mặt ấy của Giang thị, trong lòng tôi cũng vô cùng khổ sở!
Đã sống hơn hai chục năm trên đời nhưng chưa bao giờ tôi trải qua hoàn cảnh như thế này. Với quan hệ của tôi và Giang thị lúc này, nếu là ở thời hiện đại thì không biết có coi là vợ với tình nhân không nhỉ?
Phải làm thế nào mới là bình thường đây? Tát cho Giang thị một cái, hay là quay lại tát cho Tề Thịnh một cái?
Bất giác tôi nhìn xuống bàn tay của mình, tát Giang thị thì không nỡ, còn tát Tề Thịnh lại không có can đảm.
Tôi hít sâu mấy hơi, có mấy lần, cuối cùng mới nói được một câu với Giang thị: “Nàng… chịu khổ rồi!”.
Câu nói này vừa được thốt ra, Tề Thịnh và Giang thị đều sững người.
Câu đầu tiên nói ra được rồi, những câu sau thuận miệng hơn rất nhiều. Tôi bước lên phía trước, nhìn Giang thị hỏi: “Vết thương trên người đỡ hơn rồi chứ? Đang uống những loại thuốc gì? Ở đây đã quen chưa? Có gì không vừa lòng cứ nói, ta sẽ sắp xếp cho nàng. Cứ yên tâm ở lại đây, đừng nghĩ ngợi quá nhiều, sức khỏe mới là điều quan trọng nhất! Còn về Hoàng thượng thì nàng hãy yên tâm, ta sẽ thay nàng quản lý thật chặt. Bây giờ chưa thể cho nàng một danh phận, mong nàng hãy hiểu cho, Hoàng thượng có nỗi khổ riêng, nhưng lúc nào ngài cũng chỉ nghĩ đến một mình nàng…”
Giang thị ngớ người, cặp mắt lá rắp chớp nhìn tôi, đôi môi nhỏ run run, một hồi lâu vẫn không nói được câu nào.
Tề Thịnh bước tới, kéo thẳng tôi ra tận ngoài điện rồi mới quát lên giận dữ: “Nàng đứng đây chờ cho ta!”.
Tôi không dám cãi lại Tề Thịnh, vội giơ hai tay lên cam đoan: “Vâng, vâng!”.
Tề Thịnh nhìn tôi vẻ tức giận rồi quay người đi vào trong điện.
Lúc này tôi cũng bình tĩnh lại. Nếu Tề Thịnh đã thừa nhận danh phận hoàng hậu của tôi, thì có nghĩa là anh ta đang phải tìm cách để an ủi Giang thị.
Quả nhiên, không biết Tề Thịnh đã nói những gì với Giang thị, chỉ nghe thấy giọng của Giang thị vừa cao, vừa gắt: “Hoàng thượng không cần phải nghĩ cho Ánh Nguyệt đâu, cứ coi như Ánh Nguyệt đã chết là được!”.
Tính tò mò bỗng chốc nổi lên, tôi đi lại gần cửa điện, đưa tay lên tai, cố gắng nghe trộm chuyện giữa hai người. Giọng của Tề Thịnh trầm và nhỏ nên tôi không nghe rõ anh ta nói gì, chỉ nghe thấy Giang thị chậm rãi nói: “Nếu chàng đã vô tình như vậy thì chúng ta chấm dứt ở đây, Hoàng thượng hãy về đi”.
Trong điện im lặng một lúc, sau đó nghe thấy tiếng bước chân của Tề Thịnh đi từ trong
Tôi vội nhón chân chạy ra ngoài, nhưng người vừa rời khỏi cửa điện thì thân hình của Tề Thịnh đã hiện ra trước mắt. Tôi vội giả bộ như đang ngẩng đầu lên nhìn trăng, cho tới khi Tề Thịnh bước tới bên cạnh mới ra vẻ ngạc nhiên hỏi: “Ồ, nói chuyện xong rồi à?”.
Tề Thịnh sa sầm mặt, không nói gì, chỉ hơi cúi đầu nhìn tôi.
Tôi bèn thẳng thắn thừa nhận: “Thiếp loáng thoáng nghe được một vài lời của Giang thị, nhưng không thành câu. Còn lời của chàng thì chẳng nghe thấy câu nào, cứ yên tâm đi!”.
Tề Thịnh vẫn không nói gì, phẩy tay áo đi ra ngoài.
Tôi quay đầu lại, nhanh chóng chắp hai tay vái mấy vái về phía cung thất Giang thị, cô hãy chịu khó một thời gian nữa, chờ đến khi ta đã có nền tảng vững chắc, nắm được quyền lớn, nhất định ta sẽ tác thành cho tâm nguyện “một đời một kiếp chỉ có mình chàng” của cô.
A di đà phật, mong Bồ Tát che chở!
Ngày Mười chín tháng Tám, đại lễ phong hậu.
Trong cung Đại Minh, tôi thân khoác lễ phục của hoàng hậu, đầu đội mũ phượng, ở trước mặt Tề Thịnh quỳ lạy không biết bao nhiêu lần, mấy lần tưởng ngất đến nơi, cuối cùng cũng hoàn thành các thủ tục phong hậu, có được “Giấy chứng nhận Hoàng hậu”!
Tề Thịnh lại cầm tay tôi, đi từng bước ra khỏi cung Đại Minh, cùng nhìn xuống muôn vạn chúng sinh ở dưới đài cao.
Trong tiếng hô vang của bá quan văn võ và hàng ngàn quân sĩ, lần đầu tiên tôi thực sự được nếm trải cảm giác quyền khuynh thiên hạ. Khi say ngả đầu ngủ trên đùi mỹ nhân, khi tỉnh nắm quyền thiên hạ, có lẽ những điều mà đàn ông theo đuổi một đời cũng chỉ đến thế là cùng!
Cảm giác này, mẹ kiếp, tuyệt thế!
Tất nhiên, nếu bên cạnh không có Tề Thịnh thì càng tuyệt hơn!
Đêm tấn phong hoàng hậu, theo quy định, hoàng đế phải qua đêm tại chỗ của hoàng hậu. Lục Ly rất vui, còn tôi thì lại vô cùng buồn chán.
Lục Ly vừa rắc những cánh hoa hồng vào thùng nước tắm, vừa nói: “Nương nương chờ lâu như vậy, cuối cùng cũng đã chờ được đến ngày hôm nay. Nếu Lão phu nhân có thể tận mắt nhìn thấy đại lễ phong hậu của nương nương thì tốt biết mấy!”.
Ồ, câu nói này từ miệng Lục Ly nói ra nghe là lạ. Cứ như thể Trương lão thái thái đã sớm quy tiên rồi không bằng! Bà vẫn còn sống rất khỏe mạnh kia ki
Tôi liếc nhìn Lục Ly một cái, mở miệng định nói rồi lại thôi.
Lục Ly rắc hết một giỏ cánh hoa vào thùng nước tắm, cảm thấy vẫn chưa đủ, bèn cầm tiếp một giỏ khác lên, đổ hết vào trong thùng.
Thấy vậy, tôi bèn lên tiếng thương lượng: “Lục Ly này, chúng ta đừng cho thêm cánh hoa hồng nữa nhé. Em định tắm cho ta hay là tắm cho cánh hoa thế?”.
Nghe tôi nói vậy, Lục Ly mở to mắt nhìn tôi, nói với vẻ rất nghiêm túc: “Nương nương, bây giờ là lúc nào rồi mà nương nương còn tâm trạng đùa với nô tì. Chỉ một lát nữa là Hoàng thượng đến rồi, không làm cho thân thể của nương nương thơm phưng phức, liệu có được không? Làn da của Lý Thừa Huy mịn màng như phấn là do đâu? Là do suốt ngày ngâm trong sữa dê mà ra! Còn ngực của Hoàng Lương Ái nữa, nương nương có biét một ngày cô ta ăn bao nhiêu đu đủ không? Lại còn cả Trần Lương Đệ…”.
“Được rồi! Thôi ngay!”, tôi vội cắt đứt lời Lục Ly, “Để ta ngâm, ta ngâm là được chứ gì?”.
Thấy vậy Lục Ly đắc ý, tiếp tục đổ thêm nửa giỏ cánh hoa hồng nữa vào trong thùng tắm, sau đó thì thầm bên tai tôi: “Nương nương, nô tì đã cho chuẩn bị ít rượu ngon, lát nữa Hoàng thượng tới, nương nương nhớ mời Hoàng thượng cùng uống nhé!”.
Tôi ngẩn người, chợt hiểu ra ý của Lục Ly. Tôi đi! Một lần uống rượu thất thân là đủ lắm rồi! Tôi chưa nghe nói cảnh này còn diễn đi diễn lại mấy lần bao giờ!
Lục Ly thấy tôi không nói gì bàn ra hiệu cho mấy cung nữ khác lui ra, khuyên tôi: “Nương nương, nô tì biết Hoàng thượng đã khiến cho nương nương buồn, nhưng nương nương nhất định phải sinh ra long tử. Chỉ có như vậy, ngôi hoàng hậu của của nương nương mới vững vàng! Vì chuyện này, người trong nhà đã tìm đến Tống thái y của Thái y viện nhờ giúp đỡ rồi!”.
Tống thái y chuyên về phụ khoa đó ư?
Tôi rùng mình, vừa nghĩ đến chuyện sau này phải mang thai chín tháng mười ngày, bỗng nhiên bụng tôi co thắt lại. Không được, chuyện này dù thế nào cũng không không! Con thì phải có, nhưng tuyệt đối không phải do tôi sinh ra. Bất cứ ai sinh ra cũng đều được hết, chỉ cần mẹ đẻ của nó xuất thân hàn vi là được!
Tốt nhất là để cho Tề Thịnh và Giang Thị sinh một đứa con, tốt xấu gì thì đó cũng được coi là kết tinh “tình yêu” giữa hai người ấy.
Tề Thịnh đến rất muộn, vào lúc tôi đã ngủ gà ngủ gật một lúc lâu.
Lục Ly lay tôi: “Nương nương, tỉnh dậy đi, mau tỉnh dậy đi, Hoàng thượng đến rồi!”.
Tôi mở mắt ra, nhìn thấy Tề Thịnh đã thay thường phục, oai vệ bước từ ngoài vào.
Lục Ly cùng những người hầu khác bước tới thay áo cho Tề Thịnh.
Tề Thịnh đưa tay ra ngăn bọn Lục Ly lại, mắt liếc nhìn mấy bình rượu trên bàn, khóe môi nhếch lên nụ cười châm biếm rồi bước tới ngồi xuống trước mặt tôi, cười nói: “Nàng không cần phải mượn rượu để lấy dũng khí đâu, ta ngồi đây một lát rồi đi thôi”.
Tôi ngây người, nhìn Tề Thịnh rót rượu đầy hai chiếc chén, tự uống hết một chén rồi mới nói bằng giọng bình thản: “Năm ta lên chín tuổi thì đã biết sau này phải lấy Trương thị làm vợ”.
À, thì ra là mượn rượu để tâm sự. Tôi vội rót đầy chén cho anh ta, yên lặng chờ anh ta nói tiếp.
Tề Thịnh nhìn tôi, cười chế nhạo, nói: “Mọi người đều nói, vì có người khen ta là một đứa cháu ngoan nên Thành Tổ mới truyền ngôi cho Tiên hoàng, muốn Tiên hoàng truyền lại ngôi báu cho ta. Nhưng thực ra, mọi chuyện không phải vậy”.
Giữ vững nguyên tắc của một thính giả thực thụ, tôi lựa thời cơ mở to mắt, hỏi: “Vậy sao? Thế chuyện như thế nào?”.
Tề Thịnh khẽ nhếch môi: “Ông nội của Trương thị, Trương Sinh, là một võ tướng được Thành Tổ tin cậy nhất, mỗi lần Thành Tổ vi hành đều dừng chân tại Trương phủ ít ngày. Lúc đầu ta cũng chỉ nghĩ đó là vì Thành Tổ sùng tín Trương Sinh, nhưng s này mới biết, mỗi lần Thành Tổ đến đó, chẳng qua cũng chỉ là để gặp một người mà thôi”.
Tôi bỗng thấy rất hiếu kỳ. Mẹ kiếp, chắc Thành Tổ không tới đó vụng trộm chứ? Đối tượng liệu có thể là ai nhỉ? Chẳng lẽ lại là Ngôn thị sớm đã nổi danh?
Tề Thịnh nhấp một ngụm rượu, đưa mắt nhìn lên mặt tôi rồi nói: “Chuyện đó diễn ra nhiều lần, mãi rồi cũng có một lần, Thành Tổ gặp được người ấy. Lúc đó đang độ giá rét, người ấy dắt theo Trương thị mới năm tuổi chơi trò ném tuyết ở vườn sau. Thành Tổ lặng lẽ đứng quan sát ở bên cạnh một hồi người ấy mới phát hiện ra, vội cùng Trương thị đến vái chào, nói rằng nhìn thấy Trương thị liền nhớ đến mình hồi nhỏ, thấy mình như trẻ lại, còn cười hỏi ta và Cửu đệ có muốn chơi cùng với hai người không. Lúc đó ta hoạt bát hơn Cửu đệ nhiều, cũng rất ham chơi, đứng ngoài quan sát đã thấy vô cùng thích rồi nên vừa nghe thấy lời mời ấy bèn chạy ra ngay, còn Cửu đệ thì cứ lắc đầu nói phải đi cùng với Hoàng gia gia, không chịu chơi cùng với bọn ta”.
Tôi nghe mà thấy rối tinh cả lên, còn Tề Thịnh đã uống khá nhiều rượu, nói đến đây thì dừng lại, mắt nhìn về phía tôi nhưng ánh mắt dường như xuyên qua tôi, nhìn tới một nơi rất xa.
Bỗng Tề Thịnh cười một tiếng: “Kể từ hôm đó, Thành Tổ đối xử với ta khác hẳn với những hoàng tôn khác. Có lần Người cười, hỏi ta thấy Trương thị thế nào, ta bèn trả lời, bọn con gái vừa điệu đà lại vừa ngang bướng, vô cùng phiền phức. Lúc ấy Thành Tổ rất không vui, nói rằng Trương thị là một cô bé đáng yêu, ai mà lấy được cô thì người ấy có phúc lớn. Kể từ sau đó, mỗi khi Thành Tổ hỏi ta về Trương thị, ta đều toàn nói tới những điểm tốt của cô ta”.
Nghe vậy tôi cũng đã hiểu được phần nào, chợt cảm thấy rất thông cảm với Tề Thịnh. Dựa vào đàn bà để gây dựng sự nghiệp, bất cứ ai rơi vào trường hợp này cũng đều rất khó chịu.
Thấy Tề Thịnh đã hơi ngà ngà, tôi bèn rót thêm cho anh ta một chén đầy nữa, khuyên: “Dù sao thì cũng là chuyện đã qua, đừng nhắc lại nữa. Uống rượu đi, uống rượu đi!”.
Tề Thịnh không cầm chén rượu lên mà vịn bàn đứng dậy, lảo đảo đi ra phía ngoài điện.
Tôi đi theo, vội gọi tiểu thái giám theo sau hầu hạ Tề Thịnh: “Mau lên, dìu Hoàng thượng tới điện Ưu Lan ở góc đông bắc, biết chỗ đó không?”.
Tề Thịnh quay lại, lạnh lùng nhìn tôi một cái rồi quay sang tiểu thái giám, dằn từng tiếng: “Về tẩm cung”.
Nói xong bỏ đi một mạch.
Cuối cùng tôi đã có thể thở phào nhẹ nhõm.
Lục Ly thì cứ đập đầu vào tường, nói với vẻ hối hận: “Tất cả đều tại nô tì, đang yên đang lành, uống rượu làm gì chứ, uống rượu làm gì chứ!
Tôi thấy Lục Ly không đập mạnh quá, cũng chẳng chết được, lại chợt nhớ ra ngày mai còn có chuyện phải tốn hơi sức hơn nên không để ý đến Lục Ly nữa, lên giường đi ngủ.
Ngày hôm sau, chuyện Hoàng thượng và Hoàng hậu bất hòa được truyền đi khắp hậu cung.
Khi Nhà xí huynh đến báo cáo tổng kết về đại lễ phong hậu, tôi cho tất cả người hầu lui ra, sau khó dùng mấy chiếc đũa, ngồi xổm trên đất giảng giải cho anh ta hiểu vì sao quan hệ tay ba là quan hệ ổn định nhất trên đời!
“Này, nhìn đi! Nếu đây là Tề Thịnh, đây là Giang thị, thì chiếc này sẽ là ta, ba chúng ta sẽ làm thành một tam giác trong hậu cung, nếu thiếu một trong ba cạnh thì hậu cung sẽ lập tức bất ổn.” Tôi dùng đũa xếp thành một hình tam giác trước mặt Nhà xí huynh rồi dựa vào chiếc đũa tượng trưng cho Tề Thịnh xếp một hình tam giác khác: “Còn ba chiếc này là Tề Thịnh, Sở vương Cửu điện hạ, nhà họ Trương, tam giác của đương triều, nếu thiếu một trong ba cạnh cũng sẽ lập tức dậy cơn sóng gió”.
Nhà xí huynh ngước mắt lên nhìn tôi, hỏi: “Thế còn Triệu vương thì sao? Triệu vương ở góc nào?”.
Tôi bất giác tặc lưỡi: “Chúng ta đừng nói đến con người đen đủi đó, được không?”.
Nhà xí huynh nhìn tôi không nói gì nhưng ánh mắt lại rất ki quyết.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải lấy một chiếc đũa nữa thêm vào hai hình tam giác trên nền nhà: “Quan hệ bốn bên này là kiểu quan hệ kém ổn định nhất. Điện hạ nhìn đây, nghiêng về bên nào cũng đều được cả. Còn Triệu vương hiện nay đang là bên thứ tư, dù đặt ở hậu cung hay ở triều đình thì cũng là nhân tố không ổn định. Vì vậy, chúng ta đừng nhắc đến Ngũ điện hạ nữa!”.
Nhà xí huynh gật đầu vẻ hiểu ý, sau một lúc trầm ngâm, lên tiếng hỏi tôi: “Đây cũng là những điều mà bọn buôn người dạy tẩu?”.
Tôi bĩu môi, đáp: “Được rồi! Chúng ta nói về Triệu vương vậy!”.
Nhà xí huynh nhướng mày cười, đưa tay gạt những chiếc đũa trên sàn nhà sang một bên, nói: “Ừm, những điều này đệ hiểu rồi, chỉ có điều, vì sao tẩu lại nói những điều này với đệ?”.
Vì ngồi xổm một lúc lâu nên chân tôi tê dại hẳn đi, tôi quyết định ngồi bệt xuống đất, rút lấy ba chiếc đũa trong tay Nhà xí huynh, nhìn một lúc rồi nói: “Vì ta phải nói với đệ về một mối quan hệ tay ba khác, đó mới chính là điều ta định nói. Hai hình tam giác vừa rồi là dùng làm ví dụ thôi”.
Nhà xí huynh không nói gì, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bày từng chiếc đũa một trên nền nhà nói bằng giọng nặng nề: “Đây là điện hạ, Sở vương Tề Hàn. Đây là bản cung. Hoàng hậu Trương thị, còn đây là…”, tôi đặt chiếc đũa cuối cùng trong tay xuống, “… là một người con trai của Tề Thịnh”.
Một hồi lâu Nhà xí huynh vẫn không nói gì, cứ lặng lẽ nhìn tôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+