Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 07 – Phần 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi cũng thẳng thắn nhìn lại, chờ đợi câu trả lời của anh ta.
Không biết thời gian tôi qua bao lâu, cuối cùng Nhà xí huynh khẽ hỏi tôi: “Nương nương muốn làm Thái hậu?”.
Tôi trịnh trọng gật đầu, đáp: “Một hoàng hậu không muốn làm thái hậu là một hoàng hậu tồi!”.
Nhà xí huynh khẽ cười.
Tôi cũng cười theo rồi đứa dậy, giơ chân đá đám đũa sang một bên, nói với Nhà xí huynh: “Điện hạ cứ về suy nghĩ cho kỹ, nghĩ xong thì trả lời cho bản cung”.
Tôi không ngờ Nhà xí huynh lại thoáng như vậy, chỉ hai ngày sau anh ta đã sai người mang đến cho tôi một tam giác vàng.
Lục Ly tỏ ra rất không vui, miệng lẩm bẩm: “Chẳng thấy ai tặng loại quà như thế này bao giờ. Rõ ràng là có ý bất kính với nương nương!”.
Tôi khuyên Lục Ly: “Thời gian ca cẩm ấy chẳng thà ngươi đi xem xét chỗ đám người Hoàng Ái một chút đi, đừng để cho họ có một khoảng trống nào. Dù thế nào chúng ta cũng không thể để bọn họ sinh được long tử trước”.
Lục Ly nghe vậy lập tức lấy lại tinh thần, vội ra khỏi cung Hứng Thánh với vẻ phấn chấn. Dựa theo nguyên tắc “rào giậu cho chặt, chó gà không lọt”, cô sắp xếp người bám sát mọi con đường dẫn đến cung Đại Minh với yêu cầu cao và rất nghiêm ngặt, hễ phát hiện thấy một phi tần nào của hậu cung có ý đồ đến gần Tề Thịnh, hoặc là Tề Thịnh có ý đồ đến gần một phi tần nào đó thì phải lập tức báo tin về cung Hưng Thánh.
Tôi hoàn toàn tin tưởng và đánh giá cao khả năng làm việc của Lục Ly, cũng rất khâm phục tinh thần cúc cung tận tụy của cô.
Có điều, tôi nhanh chóng phát hiện ra rằng, cái công việc ấy triển khai thì rất ồn ào nhưng trên thực tế lại chẳng có tác dụng gì.
Vì Tề Thịnh không hề đến gần bất cứ người đẹp nào, chỉ thỉnh thoảng mới tới điện Ưu Lan ở góc dông bắc, hầu như không hề ngó ngàng gì đến hậu cung! Còn ai ở trong điện Ưu Lan thì tất cả chúng ta đều biết!
Sau khi những người trong hậu cung ý thức được vấn đề này, phía ngoài cung Đại Minh yên tĩnh hơn rất nhiều, đồng thời cung Hưng Thánh của tôi cũng rộn rã hẳn lên. Các cung tần từ các cung lũ lượt kéo đến kêu ca, phàn nàn, tưởng chừng ngưỡng cửa của cung Hưng Thánh sắp bị họ làm sập đến nơ
Trước những lời kêu ca của các người đẹp, tôi chỉ còn cách tỏ ra thông cảm và chia sẻ ân cần. Ông trời không muốn mưa thì liệu con người có thể làm gì được?
Thực ra tôi cũng rất sốt ruột. Một ngày Tề Thịnh chưa có con trai là một ngày tôi không có hy vọng lên ngôi thái hậu.
Nếu Tề Thịnh chỉ thỉnh thoảng mới tới điện Ưu Lan thì tôi cũng chỉ còn cách dồn sức vào Giang thị. Tôi ra sức sai người mang các loại đồ bổ đến điện Ưu Lan, chỉ mong sao Giang thị nhanh chóng đi lại được để có thể cùng với Tề Thịnh tiếp tục chàng chàng, thiếp thiếp, củi khô gặp lửa lớn, nắng hạn gặp mưa rào!
Nhưng hôm ấy trên sân thi đấu, Giang thị bị thương rất nặng, cánh tay và chân đều bị gãy. Người xưa nói, hễ bị động đến gân cốt thì phải một trăm ngày sau mới khỏi. Mà Giang thị vốn yếu ớt, cứ vài ba ngày lại choáng ngất một phen, mãi tới mùa đông rồi mà thỉnh thoảng vẫn phải cho mời thái y đến cấp cứu.
Trong lòng tôi rất tức giận, vì thế mà khi gặp lại Triệu vương, trong bữa tiệc Tết Nguyên tiêu đã không nén được mà lộ vẻ coi thường.
Triệu vương nhìn ánh mắt của tôi, mỉm cười với vẻ châm biếm, nâng chén lên mời tôi từ xa rồi ngửa cổ uống cạn.
Cơn thịnh nộ dâng lên trong lòng, tôi ra hiệu cho Lục Ly ở phí bước lên, khẽ dặn dò: “Hãy đổi rượu của Triệu vương, phải là loại nặng nhất đấy!”.
Lục Ly không hiểu vì sao bỗng dưng tôi với Triệu vương lại hận thù nhau, nhưng vẫn ngoan ngoãn thực hiện mệnh lệnh của tôi. Một lát sau, Triệu vương đã ngà ngà, đứng dậy chuệnh choạng bước ra ngoài, nội thị chạy theo đỡ nhưng bị anh ta gạt một bên, tự mình đi ra.
Tôi rất mừng, đưa mắt liếc sang Tề Thịnh đang ngồi bên cạnh, thấy anh ta không hề để ý gì đến mình bèn dắt theo Lục Ly lặng lẽ rời khỏi bàn tiệc.
Ra tới ngoài điện, tôi nhảy nhảy mấy cái để khởi động chân tay cho ấm lên, sau đó cởi áo khoác ném cho Lục Ly, dặn: “Lát nữa em phải nhìn cho chính xác, phải chụp lên người rồi giữ hắn ta cho thật chặt!”.
Lục Ly tỏ ra căng thẳng, ôm chiếc áo khoác trong tay, giọng run lên bần bật: “Nương nương, nô tì… nô nì không… không cao bằng Triệu vương điện hạ, nô tì sợ không với tới!”.
“Đồ ngốc! Nhảy lên đón đầu chứ, Ngũ điện hạ đã say đến mức ấy rồi, em sợ gì cơ chứ!”
Lục Ly vẫn giữ ý định rút lui: “Hay là chúng ta tìm hai tiểu thái giám đến giúp, đảm bảo sẽ thành công”.
Tôi không nén được, giơ tay ra đánh nhẹ vào sau đầu Lục Ly một cái: “Chuyện này mà nhờ người khác làm thì sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ. H nữa, chính mình ra tay mới hả giận! Ta thấy ngứa mắt Triệu vương từ lâu rồi, hôm nay coi như cuối cùng cũng có cơ hội!”.
Thấy Lục Ly vẫn còn do dự, tôi bè gợi ý cho cô: “Em cứ nghĩ đấy là Hoàng Lương Ái là được!”.
Mắt Lục Ly sáng lên, tuy vậy vẫn chưa hết vẻ ngại ngần.
Tôi nghĩ một lát, nói: “Thế này vậy, em có thể coi đó như Giang thị, dù sao thì họ cũng là vợ chồng, vợ chồng là một, không khác nhau nhiều lắm đâu”.
Lục Ly lập tức phấn chấn hẳn lên, khẽ kêu: “Nương nương, chúng ta tìm thêm một chiếc gậy nữa đi!”.
Nhìn vẻ mặt vui mừng của Lục Ly, cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu, có một loại chó sinh ra là để bắt thỏ.
Lục Ly hết nhìn trái lại nhìn sang phải, định tìm một cây gậy.
Tôi vội ngăn cô lại, thì thào khuyên nhủ: “Thôi, chờ đến khi em tìm được gậy thì đã muộn mất rồi”.
Triệu vương đi một lúc, tôi nhẩm tính, cứ cho là “đi nặng” thì bây giờ cũng phải quay về rồi mới đúng. Tôi bảo Lục Ly núp sau một chiếc trụ to, bản thân cũng núp sau một chiếc trụ kha
Một lát sau thì nghe có tiếng chân từ đầu hành lang tới mỗi lúc một gần. Tôi len lén thò đầu ra, quả nhiên thấy Triệu vương ngật ngưỡng đi một mình lại.
Tôi vội ra hiệu cho Lục Ly, ý bảo cô chuẩn bị sẵn sàng.
Lục Ly vẫn tỏ ra căng thẳng, một chân vô thức gõ xuống nền đất nhịp nhàng. Tôi có linh cảm, nha đầu này sẽ làm hỏng chuyện mất.
Quả nhiên đúng vậy, tiếng bước chân của Triệu vương mỗi lúc một gần, nghe như sắp đến nơi thì Lục Ly kêu lên một tiếng, cầm áo khoác lao ra.
Tôi đưa tay lên trán, thấy vô cùng ân hận, chỉ muốn tát cho Lục Ly một cái. Có ai đánh lén lại hô khẩu hiệu báo trước như vậy không? Lục Ly, chúng ta đánh lén chứ có phải là sơn tặc đi cướp của giết người đâu!
Quả nhiên, không cùng ngành đúng là chẳng khác gì cách núi, cách sông!
Nhưng lúc này mà trách Lục Ly thì cũng chẳng có tác dụng gì, tôi vội vàng xông ra theo, chỉ hy vọng Lục Ly có thể mèo mù vớ cá rán: Triệu vương vì quá say, nghe thấy tiếng hét của Lục Ly thì đã lăn kềnh ra rồi.
Nhưng phải say đến nào thì mới có được kết quả đấy!
Tôi chỉ kịp nhìn thấy Triệu vương nhanh nhẹn né người sang bên, tránh cú xông ra như mãnh hổ của Lục Ly, sau đó móc chân lên, Lục Ly tiếp tục lao tới, Triệu vương vung kiếm ra bổ về phía sau Lục Ly.
Tôi thất thanh, vội kêu lên: “Dừng tay!”.
Bàn tay của Triệu vương khựng lại một chút rồi tiếp tục bổ xuống, nhưng rõ ràng nhẹ hơn trước rất nhiều. Lục Ly khẽ kêu lên một tiếng rồi đổ kềnh ra đất.
Thành công chưa thấy đâu nhưng thất bại thì cầm chắc rồi. Đó chính là kết quả hành động của Lục Ly.
Tôi vừa tức vừa sốt ruột, vội bước tới xem, trước hết sờ vào động mạch trên cổ của Lục Ly, sau đó thử xem hơi thở từ mũi, thấy cô chỉ là tạm thời bị ngất, lúc đó mới yên tâm, quay lại nhìn Triệu vương.
Triệu vương đưa tay đỡ lấy đầu, dựa vào trụ hành lang như say rượu.
Tôi nói: “Thôi, đừng có giả vờ nữa, nhanh dậy đi. Nền đất lạnh như vậy, cứ nằm thế này sẽ ốm mất. Mau đến đỡ nàng ấy dậy đi”.
Triệu vương có vẻ hơi ngây ngườìi vẫn đứng thẳng dậy bước tới, khom người xuống, nheo mắt nhìn tôi thăm dò.
Tôi nhìn xung quanh rồi chỉ về phía Vọng Mai hiên cách đó không xa, nói: “Đến chỗ kia đi, ở đó sẽ ấm hơn”.
Triệu vương lúc này vô cùng dứt khoát, cúi người xuống đưa tay bế thốc Lục Ly lên, sải bước về phía Vọng Mai hiên. Trong đó không có người hầu nào, Triệu vương đặt Lục Ly lên một chiếc ghế có đệm xong mới quay lại, nhìn tôi hỏi: “Hoàng tẩu, Hoàng hẩu nói xem, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”.
Tôi không để ý đến Triệu vương, lấy áo khoác đắp kín người Lục Ly rồi xoay thân đi ra cửa.
Triệu vương sững sờ trong giây lát rồi mới bước theo, ngồi xổm xuống bên cạnh tôi ở bậc thềm ngoài cửa.
Hai chúng tôi chẳng ai nói gì, cùng nhìn ra những cây mai nở rộ trước mặt.
Một lát sau, tôi quay lại hỏi Triệu vương: “Ngũ điện hạ muốn biết rốt cuộc là chuyện gì?”.
Triệu vương không mở miệng, chỉ gật đầu.
Tôi nhìn Triệu vương vẻ khiêu khích: “Chẳng có chuyện gì, chỉ có điều thấy Ngũ điện hạ không thuận mắt, định đánh một trận cho hả cơn tức”.
Triệu vương nhướng mày, tỏ ra rất ngạc nhiên: “Chẳng lẽ không phải là để trả thù chuyện xảy ra ở Uyển Giang sao?”.
Tôi phì cười, lắc đầu: “Không nghĩ nhiều như thế đâu”.
Triệu vương nhìn tôi ngạc nhiên, còn tôi quay đầu tiếp tục nhìn khóm mai. Một lát sau, Triệu vương lên tiếng hỏi: “Chắc là Hoàng tẩu biết chuyện của Ánh Nguyệt rồi?”.
Tôi bất giác trề môi ra, đáp: “Đang ở trong điện Ưu Lan kia kìa. Ngày nào ta cũng sai người mang đủ sơn hào hải vị đến, thế mà mãi vẫn chẳng thêm tí thịt nào. Bụng của cô ta đúng là chẳng có lương tâm gì cả!”.
Nét mặt của Triệu vương càng có vẻ ngạc nhiên hơn, một hồi lâu sau mới lấy lại trạng thái bình thường, than thở: “Không ngờ Hoàng tẩu rơi xuống nước xong lại trở nên thấu suốt như vậy”.
Tôi cân nhắc, Tề Thịnh không đời nào nói cho mọi người biết chuyện tôi mượn xác nhập hồn, vì vậy tôi cũng chỉ đáp nhẹ nhàng: “Quanh quẩn một hồi ở quỷ môn quan thì đến cả đá tảng cũng trở thành thủy tinh”.
Triệu vương nghe xong lại trầm ngâm một hồi, đột nhiên nói: “Cô ta luôn mồm nói rằng, không phải cô ta yêu quyền thế của Tam ca, Hoàng tẩu nói xem, ngoài việc không phải là thái tử, có điểm gì ta không bằng Tam ca? Nếu ta và T đổi địa vị cho nhau, liệu cô ta có còn như thế nữa không?”.
Câu hỏi của Triệu vương đúng là rất có chiều sâu, tôi suy nghĩ một hồi nhưng cũng không sao đưa ra cho anh ta một câu trả lời xác đáng, vì vậy đành hỏi lại: “Sao Ngũ điện hạ không hỏi rằng, vì sao con bọ hung lại cứ đi lăn phân? Nếu đổi hòn phân thành một hòn khác, chẳng phải cũng sẽ lăn được nó sao?”.
Triệu vương ngớ người ra, sau đó cười to, cười mãi cười mãi, cuối cùng thì đổ kềnh ra đất, một hồi lâu vẫn không hết cơn, vừa nói vừa cười: “Cô ta nói chỉ cần một tình yêu chung thủy một lòng một dạ, đệ bèn cho giải phóng tất cả những thê thiếp khác. Cô ta nói, trong tình yêu không thể chấp nhận dù chỉ là một vết gợn, đệ liền không thèm để mắt đến bất cứ một thị nữ nào. Đệ dỗ dành ngon ngọt với cô ta, sủng ái cô ta, thế mà cô ta lại nói muốn sống trọn đời trọn kiếp với người khác”.
Nói đến những câu cuối, giọng của Triệu vương nghẹn lại, anh ta đưa tay lên che mắt, dừng lại một hồi lâu rồi mới hỏi tôi: “Tam tẩu, vì sao trên đời này lại có những người đàn bà như vậy? Rốt cuộc cô ta muốn gì?”.
Tôi không trả lời, chau mày suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng đành phải nói rất thật: “Ta thực sự không hiểu về đời sống của con bọ hung”.
Triệu vương cười lớn, ngồi dậy nhìn tôi nói: “Tam tẩu, đệ chợt phát hiện ra mình rất thích Tam tẩu”.
Tôi sững sờ, lại nhìn thấy cánh cửa sau lưng Triệu vương từ từ mở ra, Lục Ly thò đầu từ trong ra trông một tên trộm, trong tay vẫn cầm áo choàng của tôi, xông về phía Triệu vương.
Lần này Triệu vương không đề phòng, hơn nữa lại đang ngồi xổm trên bậc thềm nên dễ dàng bị Lục Ly xô ngã.
Cả người Lục Ly cưỡi trên thân thể Triệu vương, đầu ngoảnh lại nhìn tôi, vẻ vô cùng hưng phấn: “Nương nương, có đánh nữa không?”.
Tôi ngẩn người ra, nhìn Lục Ly với vẻ khâm phục trong giây lát sau đó phẩy mạnh ống tay áo bước tới: “Đánh, tình cảm là tình cảm, đánh nhau là đánh nhau! Lục Ly, đánh mạnh vào cho ta! Nhất định phải trả mối thù ở Uyển Giang!”.
Tôi và Lục Ly thi nhau tay đấm, chân đá vào tấm áo choàng, từ phía dưới áo khoác vọng ra giọng nói khàn khàn của Triệu vương: “Tam tẩu, đừng đánh vào đầu và mặt! Lát nữa còn phải trở về đại điện!”.
Cơn tức giận trong lòng càng mãnh liệt hơn, tôi tiếp tục xông vào đá cho Triệu vương mấy cái thật mạnh, sau đó mới phủi tay, nói với Lục Ly: “Đủ rồi, hả giận rồi, chúng ta đi!”.
Nói xong liền kéo Lục Ly sải bước rời khỏi đó.
Về đến đại điện, bữa tiệc vẫn chưa kết thúc, tôi ngồi xuống chỗ cũ, chưa kịp ổn định lại hơi thở thì đã nghe thấy đồng chí “cục phân” bên cạnh nói bằng giọng lạnh lùng: “Vừa rồi đi đâu vậy?
Tôi suy nghĩ một lát rồi khẽ đáp: “Thiếp đi trả thù”.
Khuôn mặt của Tề Thịnh hơi ngây ra.
Tôi bèn nghiêng người, ghé sát vào tai Tề Thịnh, khẽ nói: “Vừa nhìn thấy Triệu vương là cơn tức giận của thiếp lại nổi lên. Đến cả vợ mình mà cũng ra tay tàn độc như vậy, đúng là chẳng ra gì. Thế mà vừa nãy Triệu vương lại còn thách thức nữa chứ! Thiếp không nén được nên đã đưa Lục Ly đi đánh cho Triệu vương một trận”.
Nói rồi, tôi hất cằm về phía Triệu vương lúc đó vừa ngồi xuống, hỏi Tề Thịnh: “Đó, chàng nhìn đi, không tồi đấy chứ? Không hề để lại vết thương trên mặt”.
Triệu vương thấy tôi và Tề Thịnh nhìn mình, có chút khó hiểu, vội dùng cả hai tay nâng chén rượu lên quá đầu, cung kính chúc chúng tôi từ xa.
Lần này thì tôi nâng chén lên chúc lại anh ta với vẻ đại lượng, khi quay lại nói với Tề Thịnh thì không giấu nổi vẻ phấn chấn: “Nhìn kìa, phục chưa nào?”.
Sắc mặt của Tề Thịnh mỗi lúc một tối.
Tôi thầm nghĩ, không biết lời nào của mình lại chọc giận nữa rồi, nhưng còn chưa nghĩ ra thì đã nghe thấy Tề Thịnh rít qua kẽ răng: “Nàng đừng quên mình là hoàng hậu!”.
Nghe vậy, tôi sực tỉnh, trò đùa nào cũng vậy, quá mức là không được. Làm một cô gái ngây thơ xinh đẹp không làm lại cứ đi làm một kẻ điên điên, khùng khùng!
Chà! Đúng là khó mà nắm bắt được mức độ vừa phải!
Im lặng một lát, tôi lấy lại vẻ nghiêm trang, bình thản nói: “Thần thiếp đã biết”.
Có lẽ thái độ của tôi lúc đó không tồi nên Tề Thịnh không nói gì nữa, sắc mặt cũng dịu đi nhiều. Tôi yên tâm rồi, lại bắt đầu chuyển sự chú ý vào những người khác trong điện.
Về Triệu vương thì không cần phải nói nhiều nữa, từ sau đó anh ta tỏ ra rất ngoan ngoãn. Mỗi lần tôi nhìn về phía ấy, anh ta đều lập tức cảm nhận được, sau đó tỏ thái độ lễ phép rất đúng mực.
Nhà xí huynh vẫn bình thản như cũ, nhưng tôi biết những ngày gần đây cuộc sống của anh ta không dễ dàng chút nào. Tề Thịnh luôn tìm cách bới lông tìm vết, thường sai anh ta làm những việc vặt, rồi sau đó lại lớn tiếng quở trách.
Nói cách khác, Tề Thịnh luôn gây khó dễ cho anh ta
Tôi bất lực, chỉ còn biết đứng nhìn, chờ cho Tề Thịnh giải quyết mấy người anh em của mình xong thì giải quyết nhà họ Trương. Tôi nghĩ, Nhà xí huynh cũng rất rõ điều đó nên anh ta đã cố nhẫn nhịn, chịu được đến đâu hay đến đó, đợi đến lúc Tề Thịnh có con trai, đợi liên mình của chúng tôi hoàn thiện ba cạnh.
Vừa nghĩ đến đây tôi lại thấy tức giận. Nếu không phải Triệu vương ra tay quá nặng với Giang thị thì chưa biết chừng cô ta đã có mang rồi. Đấy mới là niềm vui to lớn thực sự!
Nghĩ đến đây, bất giác tôi lại trừng mắt nhìn về phía Triệu vương, đúng lúc Triệu vương cũng nhìn về phía tôi, anh ta ngây ra, sau đó làm bộ vô tội.
Tôi không thể nào chấp nhận nổi việc một người đàn ông giả vờ ngây thơ như vậy, quay về phía Lục Ly, khẽ nói: “Lần sau, nếu gặp lại Triệu vương, nhớ đánh thật mạnh cho ta!”.
Tề Thịnh đột nhiên quay lại khẽ hỏi tôi: “Sao vậy?”.
Tôi vội lắc đầu lấp liếm: “Không có chuyện gì, chỉ là uống hơi nhiều nên đầu có chút váng vất”.
Ánh mắt của Tề Thịnh dừng lại trên mặt tôi một lúc, khẽ cười nhạ
Vừa nghe thấy tiếng cười ấy, tôi lại cảm thấy dường như anh ta đã nhìn thấy điều gì đó ở tôi. Tôi rất ghét thái độ lạnh lùng và châm chọc ấy của anh ta, chẳng có việc gì mà cứ cười nhạo như vậy. Anh định nói chuyện hay định đánh rắm đây?
Trong bụng thì chửi mắng như thế nhưng trên mặt tôi hoàn toàn không thể hiện gì, dứt khoát làm bộ không nghe thấy gì.
Tề Thịnh lại gọi tôi: “Cùng đi chúc rượu Hoàng tổ mẫu và Thái hậu nào”.
Yêu cầu này của anh ta xem ra không có gì là quá đáng, tôi cũng chẳng có bất cứ lý do nào để từ chối, vì thế đành nâng chén rượu trên tay, đứng dây bước tới bàn của Thái hoàng thái hậu Lâm thị và Thái hậu. Thái hậu Tống thị không nói gì, chỉ mỉm cười uống rượu, còn Thái hoàng thái hậu thì kéo Tề Thịnh lại khẽ nói mấy câu, sau đó lại kéo tôi đến bên cạnh, tận tình khuyên nhủ: “Bồng Bồng này, đàn ông đều là những con lừa bướng bỉnh, phải vuốt lông cho đúng chiều mới được. Điều không nên làm nhất là giận dỗi với người đàn ông của mình”.
Tôi thấy hơi xấu hổ, miễn cưỡng gật đầu, đến lúc đó Lâm thị mới buông tay ra.
Tề Thịnh vẫn đứng chờ tôi ở chỗ cách đó mấy bước, sau đó lại chìa tay ra đưa tôi trở về chỗ cũ. Lần này không chờ anh hỏi, tôi đã chủ động lên tiếng: “Thái hoàng thái hậu nói, chàng là con lừa lông mọc đúng chiều, không được vuốt ngược chiều lông”.
Tề Thịnh quay lại nhìn tôi, cũng khẽ đáp: “Hoàng tổ mẫu cũng nói với ta…”.
Nói nửa chừng thì anh ta dừng lại, tôi rất tò mò muốn biết xem Lâm thị ví tôi với con gì nên cứ mở to mắt lên, chờ anh ta nói nốt.
Có lẽ vì biểu hiện của tôi quá chăm chú nên Tề Thịnh lại nhếch môi lên, ghét sát vào tai tôi thì thầm: “Hoàng tổ mẫu nói, với đàn bà thì cần phải dỗ dành, bảo ta mau chóng cho nàng một cơ hội. Vì thế, ta quyết định tối nay sẽ qua đêm ở chỗ nàng, cũng là để cho nàng có chút mặt mũi trong hậu cung”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+