Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 07 – Phần 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi cảm thấy như có tiếng sét vừa đánh bên tai, cả người ngây ra.
Tề Thịnh ngồi thẳng lại, từ tốn uống rượu, dáng điệu vô cùng nhàn nhã ung dung.
Còn tôi thì cứ ngồi ngay đơ ra, đầu óc rối tung cả lên, chỉ muốn kêu to lên: Cái mặt mũi đó anh hãy đem tặng cho Giang thị ở điện Ưu Lan ấy! Cái mặt mũi đó với tôi cũng không có tác dụng!
Lục Ly lặng lẽ đi ra ngoài giờ đã trở về, nói với vẻ rất lo lắng: “Nương nương, nô tì vừa mới đến Vọng Mai hiên, không biết ai đã lấy mất tấm áo choàng rồi. Mong sao nó đừng rơi vào tay người có dã tâm
Tôi quay đầu lại, nhìn Lục Ly với vẻ lo lắng không kém: “Lục Ly này, áo choàng không quan trọng. Vấn đề bây giờ là Hoàng thượng định tối nay sẽ nghỉ ở chỗ ta”.
Lục Ly ngây người ra, vẻ mặt chợt bừng sáng, rạng rỡ như ánh mặt trời, khẽ kêu lên: “Nương nương, ông trời đúng là có mắt, cuối cùng nương nương cũng đã chờ được đến ngày này!”.
“Đúng thế, tối như thế này rồi mà ông ta còn không đi ngủ đi, mở mắt làm cái khỉ gì!”, tôi cũng lẩm bẩm.
Lục Ly cúi đầu suy nghĩ trong giây lát rồi bước tới rót đầy chén rượu cho tôi, nói với vẻ rất nhiệt thành: “Nương nương, bên ngoài lạnh lắm, uống thêm mấy chén nữa cho ấm người”.
Tôi nâng chén lên, uống chưa hết thì thấy Tề Thịnh bên cạnh khẽ rùng mình, chén rượu trong tay sánh ra mấy giọt. Anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ hơi thiếu tự nhiên, thấy tôi cũng đang nhìn lại liền chau mày, cướp lấy chén rượu trong tay tôi, nói bằng giọng lạnh băng: “Không uống được thì đừng có cố!”.
Tôi không hiểu vì sao anh ta lại làm như vậy, còn Lục Ly thì lấy làm thích thú, ghé sát vào tai tôi nói: “Nương nương thấy chưa, Hoàng thượng làm thế chứng tỏ người yêu quý nương nương đấy!”.
Lục Ly vừa dứt lời, không hiểu Tề Thịnh nghĩ gì, lại trả chén rượu về tay tôi, : “Thôi, thích thì cứ uống cho thỏa thuê đi!”.
Tôi ngẩn người ra, uống hết chén rượu đó.
Lục Ly từ phía sau lại tiến tới, khẽ nói: “Nương nương thấy chưa, Hoàng thượng rất yêu chiều nương nương!”, vừa nói vừa rót đầy rượu cho tôi.
Bỗng nhiên tôi nghĩ ra, chắc hai người này muốn chuốc cho tôi say để dễ bề hành động. Các người coi ông đây là đồ ngốc chắc? Mẹ kiếp, thế thì hôm nay ta sẽ không uống nữa! Tôi đặt mạnh chén rượu xuống bàn, sai Lục Ly với giọng lạnh lùng: “Ta đau đầu, không muốn uống nữa, hồi cung!”.
Tề Thịnh hơi nghiêng đầu nhìn tôi, bỗng nhiên bật cười, khẽ nói: “Cũng được, Bồng Bồng hồi cung trước, chờ trẫm”.
Tôi vừa đứng dậy, nghe thấy thế, bước chân chợt loạng choạng.
Lục Ly vội đỡ rồi dìu tôi đi ra ngoài đại điện.
Tôi vừa đi theo Lục Ly vừa nói: “Lục Ly à, làm chuyện gì cũng không nên quá gấp gáp. Ta hiểu tấm lòng của em, nhưng đây là chuyện một người không thể làm được. Hơn nữa, chuyện nam nữ, ai chủ động người ấy sẽ… Haizz, chúng ta đi chậm một chút không được à?”.
Cuối cùng thì Lục Ly cũng dừng bước, quay lại nhìn tôi.
Tôi vừa thở phào một hơi thì nhìn thấy Lục Ly ra hiệu cho đám cung nữ, thái giám theo hầu ở phía sau, hai tiểu cung nữ từ phía sau lập tức chạy tới.
Lục Ly nhanh chóng sai: “Nương nương say rượu rồi, mau dìu nương nương về cung!”.
Tôi không thể nào nghĩ được rằng cũng có một ngày tôi say rượu!
Bầu trời đêm rất sáng, trăng tỏ sao thưa. Tôi ngẩng lên nhìn trời, trong lòng chỉ muốn chửi một ai đó!
Tôi được những người hầu đưa về cung rồi cởi bỏ áo xống, dìu vào bồn tắm, kỳ cọ tắm rửa, sau đó mặc lên người áo ngủ mỏng tang… Cuối cùng, tôi không nén được bèn đưa ra ý kiến với Lục Ly: “Có thể mặc dày hơn một chút được không? Bây giờ vẫn đang là tháng Chạp giá rét mà!”.
Lục Ly cẩn thận tô thêm một lớp son nữa lên môi tôi, không hề để ý tới những lời tôi nói, nhắc: “Nương nương đừng nói chuyện, hỏng môi bây giờ!”.
Tôi ngoan ngoãn mím môi lại, nhắm mắt suy nghĩ về những chuyện mà mình sắp phải đối d
Là hoàng hậu, việc ngủ cùng với hoàng thượng là đương nhiên. Nếu tôi đã ngồi ở vị trí này thì dù có trốn tránh cũng chẳng trốn tránh được bao lâu, trừ phi Tề Thịnh thực sự căm ghét, muốn vứt bỏ tôi.
Nếu anh ta thực sự muốn vứt bỏ tôi thì chỉ có hại mà không có lợi.
Huống chi chuyện nam nữ này, nếu từ chối một vài lần, đàn ông còn cho bạn là người có cá tính, nếu lặp đi lặp lại nhiều lần thì dù có hứng thú và nhẫn nại đến mấy rồi cũng hết.
Hơn nữa, dù sao chuyện đó cũng đã xảy ra một lần rồi, thêm mấy lần nữa cũng chẳng sao. Nhắm mắt lại, cắn răng thì rồi cũng qua !

Mặc dù tôi đã nghĩ ra cả trăm ngàn lý do, nhưng không hiểu sao vẫn không thể nào gạt bỏ được cảm giác gờn gợn trong lòng.
Mẹ kiếp! Tại sao ông đây phải nằm dưới!!!
Đêm đã khuya, ngọn nến đỏ trong điện lay động trước gió. Sau rất nhiều lần Lục Ly ra ngóng vào trông vô cùng sốt ruôt, cuối cùng Tề Thịnh cũng đến, tuy rằng rất muộn.
Tôi bị Lục Ly lôi dậy ra nghênh giá từ ngoài cửa điện. Tề Thịnh nhìn tôi một cái, ánh mắt lộ vẻ hơi thiếu tự nhiên, sau đó được mấy nội thị phục vụ tắm rửa. Khi Tề Thịnh mặc xong áo xống trở ra thì tôi đã ngồi xếp bằng trên giường, trong bụng cứ nhủ thầm: Bây giờ ta đã là hoàng hậu, sau này ta còn phải làm thái hậu. Bây giờ ta đã là hoàng hậu, sau này ta còn phải làm thái hậu…
Những người trong điện lui ra không một tiếng động. Tề Thịnh ngôi xuống mép giường, lặng lẽ nhìn tôi.
Giờ phút ấy, lòng tôi bỗng nhiên bình ổn. Mẹ kiếp, cũng chỉ là lên giường chứ gì! Dù sao cũng là đồng loại, so với nhân thú chẳng phải tốt hơn nhiều sao? Dù sao thì tôi cũng là một người đàn ông, có cần yếu đuối như vậy không? Đến phụ nữ bị bán sang nước khác còn sống rất tốt đấy thôi! Tôi lo sợ điều gì nữa?
Tôi ngước lên nhìn Tề Thịnh.
Tề Thịnh cũng hơi nhướng mày lên.
Tôi hỏi Tề Thịnh một cách rất bình thản: “Chàng cởi trước hay là thiếp cởi trước?”.
Tề Thịnh hơi ngây ra một chút, lát sau đáp: “Nàng cởi trước đi”.
Tôi cảm thấy, nếu đã quyết định lên giường thì chẳng cần phải tranh chấp việc ai cởi trước làm gì. Hơn nữa, ai chưa nhìn thấy của người kia chứ! Vì thế, tôi cởi bỏ bộ đồ ngủ rất mềm, rất mỏng và cũng rất không thoải mái trên người ra một cách rất tự nhiên, lúc đang định cởi nốt áo yếm, tôi chợt nhớ ra một chuyện, bèn dừng lại hỏi Tề Thịnh với vẻ nghiêm túc: “Này, chàng thích kiểu nào”.
Tề Thịnh hơi ngẩng người ra, rồi “ừm” một tiếng theo phản xạ.
Tôi cười khinh khích, nháy mắt vời Tề Thịnh, ý muốn nói: “Chuyện gì thì chàng biết đấy”, rồi cười bảo: “Giả vờ giả vịt làm gì, chẳng phải chúng ta sẽ lập tức ‘thẳng thắn đối diện’ nhau sao? Thích thế nào thì cứ nói trước là tốt nhất!”.
Tề Thịnh không nói gì, vẻ mặt dần sa sầm lại.
Thấy anh ta như vậy, tôi không dám lôi thôi nữa, trực tiếp nói: “Thiếp không có yêu cầu gì nhiều, chỉ có một điều”, nói rồi tôi dùng tay chỉ lên trên, nói tiếp: “Thiếp muốn ở trên”.
Tề Thịnh đứng bật dậy khỏi giường, phủi tay áo bỏ đi.
Tôi vui mừng như phát cuồng, giơ tay lên vẫy theo bóng lưng của anh ta, sau đó thở phào nhẹ nhõm, thoải mái nằm ngửa trên giường. Ha ha, đi cẩn thận nhé, không tiễn đâu! Ông đây trêu chọc loại thanh niên còn non nớú em thật quá đơn giản! Chỉ mấy câu thôi cũng đủ để khiến cho chú em phải rút lui!
Tôi đang cười thầm như vậy, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó bất thường, ngước mắt nhìn lên thì thấy Tề Thịnh đã quay trở lại từ bao giờ, đang đứng bên giường lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi giật mình, vội bật dậy nhưng chưa kịp ngồi hẳn lên thì Tề Thịnh đã hành động, chỉ đẩy nhẹ một cái mà cả người tôi đã nằm xuống chiếc đệm mềm mại. Một tay anh ta với về phía sau, tấm rèm bên giường rời khỏi móc, lập tức buông xuống.
Vốn dĩ ánh nến trong cung hơi tối nên lúc này mọi thứ trong màn đều trở nên mờ mờ.
Tôi vội kêu lên: “Đàn ông tốt không bao giờ cưỡng ép!”.
Tề Thịnh trực tiếp đè xuống, hơi hở tỏa ra mùi rượu nồng nặc, nói bằng giọng khàn khàn: “Đàn ông tốt không bao giờ nằm dưới!”.
Tôi ngây người, lập tức sửa lại: “Sai rồi! Đàn ông tốt phải là người có thể ở trên và cũng có thể ở dưới! Này! Đừng có cắn!”.
Tề Thịnh rất ngoan ngoãn nghe lời, đôi môi rời khỏi vai tôi, thuận theo đường cong nơi cổ lướt lên trên. Mẹ kiếp, nếu đã không tránh được thì ông sẽ tấn công, dù sao đây cũng là địa bàn của ông
Tôi vội quay mặt đi, đưa tay ra sức đầy cằm anh ta lên, một tay kia rút khỏi sườn anh ta đẩy vào vai anh ta, rồi nghiêng người sang một bên. Dưới làn lụa mỏng, da thịt của Tề Thịnh rất rắn chắc, cả cơ thể anh ta vẫn không hề lay chuyển, hệt như đang cố di chuyển một tảng đá có nhiệt độ, chẳng nhúc chích chút nào. Tôi cắn răng, đang cố dùng hết sức mình thì cổ tay bị Tề Thịnh túm lấy, nhẹ nhàng đưa lên đầu, cánh tay thứ hai cũng chịu chung số phận.
Phía trên đầu, hai tay của ông đây cuối cùng cũng gặp được nhau rồi.
Một tay Tề Thịnh giữ chặt lấy cả hai cánh tay tôi, còn cánh tay kia bắt đầu tấn công eo tôi…
A, a, a, a, a! Chuyện này trước đây ông cũng đã từng làm! Chỉ có điều lúc ấy ông ở trên!
Nhân lúc đôi môi còn chưa bị Tề Thịnh bịt lấy, tôi kêu lên: “Rượu! Uống rượu đã!”.
Tề Thịnh bèn cất tiếng cười trầm khàn, nhưng động tác thì vẫn chẳng hề chậm lại, tiếp đó thì thầm vào tai tôi: “Lát nữa sẽ uống!”, tiếp đó thân người mạnh mẽ đi vào. Bất giác tôi kêu lên một tiếng, cố gắng thoát khỏi bàn tay giam cầm của Tề Thịnh, đẩy anh ta ra, nhổm người dậy, giận dữ quát lên: “Này! Khúc dạo đầu đâu? Sao không theo lẽ thường gì cả thế?! Vì người đau không phải chàng?”.
Tề Thịnh hơi ngây người ra, s thì bật cười, đẩy tôi nằm lại, tiếp tục đè lên…
Tôi chợt nhớ tới một câu danh ngôn đầy tính triết lý được nghe nói tới từ rất lâu, đại ý là cuộc sống tựa như việc bị cưỡng hiếp, nếu cố gắng vật lộn thì thà rằng cứ nhắm mắt mà hưởng thụ. Lúc này tôi cảm thấy câu nói đó rất đúng, có điều thay đổi trật tự một chút thì càng đúng hơn!
Có lẽ Tề Thịnh thấy tôi không nhiệt tình như đêm ở Trương phủ nên mới được nửa chừng bỗng dựng tôi dậy ôm chặt lấy, ghé sát môi vào tai tôi, nói bằng giọng khàn khàn: “Nếu ta đã nói sẽ không phụ nàng thì…”.
Tôi cắt ngang lời anh ta, rất nghiêm túc đưa ra ý kiến: “Chúng ta có thể chú tâm vào một việc được không?”.
Thân người Tề Thịnh rõ ràng cứng đờ, đôi môi rời đi, im lặng nhìn tôi.
Nhân cơ hội đó, tôi đẩy anh ta ngã xuống giường, cười nói: “Được rồi, bây giờ đổi lại, để thiếp ở trên!”.
Lần này Tề Thịnh không phản kháng nữa, chỉ nằm yên, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi suy nghĩ, chuyện đã đến nước này, nếu bỏ dở giữa chừng thì đúng là chẳng hay chút nào, cứ liều một phen đi. Sau đó bắt đầu học theo các động tác của những nghệ thuật gia nổi tiếng Nhật Bản, thực hành ngay trên người
Hơi thở của Tề Thịnh mỗi lúc một dồn dập, sau đó không kìm được tiếng rên rỉ, hai tay ôm chặt thắt lưng tôi, tác động không ngừng. Vốn ban đầu tôi định cười nhạo anh ta, nhưng dần dần tôi cũng cảm thấy hứng thú. Đúng lúc bắt đầu bước vào tiên cảnh thì ngoài cửa điện bỗng vọng đến tiếng bước chân náo loạn, tiếp đó là tiếng nội thị thân cận nhất của Tề Thịnh gọi: “Hoàng thượng, Hoàng thượng”.
Tôi khựng lại, Tề Thịnh nhân cơ hội đảo ngược tình thế, đè tôi xuống dưới, làm như không hề nghe thấy tiếng gọi bên ngoài, động tác mỗi lúc một mạnh hơn.
Tiếng gọi của nội thị bên ngoài mỗi lúc một tỏ ra nôn nóng, sau cùng thì thành tiếng kêu khẩn cấp: “Hoàng thượng, điện Ưu Lan xảy ra chuyện rồi!”.
Thân hình của Tề Thịnh cứng lại, giải phóng hoàn toàn.
Mẹ kiếp! Giang thị ơi là Giang thị, cô chọn thời điểm cũng tốt quá đấy! Nếu cô xảy ra chuyện sớm hơn thì ta đã chẳng phải thất thân thế này! Hoặc muộn hơn chút nữa cũng được, ít ra ta cũng biết được thế nào là cao trào của đàn bà!
Tề Thịnh rời khỏi người tôi nhưng vẫn không ngồi dậy mà chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi giống như người bị bỏ lại ở lưng chừng núi, trong bụng cảm thấy tức giận, khẩu khí không khỏi bực mình, xua tay: “Đi nhanh nhanh đi!”.
Tề Thịnh vẫn không nói gì, ngập ngừng trong giây lát rồi ra khỏi giường, gọi nội thị vào mặc quần áo. Sau đó tới đứng bên ngoài màn một lúc mới quay người bước đi. ��/ ��vpuết huynh hay giết đệ”.
Tề Thịnh bám vào vách đá, trầm ngâm trong giây lát, đáp: “Được”.
Nói xong anh ta quay lại nhìn tôi, mặt sa sầm, nói: “Nàng hãy ngoan ngoãn chờ ở đây, sẽ có người đến đón nàng”.
Nhà xí huynh cũng cười với tôi: “Cử trốn ở đây đi, dù ta hay Tam ca gặp may thì cũng sẽ để cho nàng con đường sống
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng có lẽ là cảm kích nhiều hơn. Ông đến đây lâu như vậy, cuối cùng cũng coi như đã được hưởng đôi chút lợi lộc của việc làm đàn bà!
Tề Thịnh đưa tay kia ra đỡ cánh tay bị thương, đi ra ngoài trước, Nhà xí huynh theo sau.
Tôi nhìn bóng lưng hai người đi xa dần, trong lòng chợt thấy chua xót. Tôi đưa mắt nhìn ra xa, bỗng thấy trên sông có thêm mấy chiếc Xích mã châu chỉ có trong quân đội đang xuôi dòng từ thượng lưu xuống. Đầu tiên tôi ngây ra, sau đó thì vô cùng mừng rỡ, vội nhảy lên hòn đá, hét về phía Tề Thịnh và Nhà xí huynh: “Mau quay lại! Viện binh đến rồi!”.
Sau đó tôi lại giơ tay vẫy về phía mặt sông, hét to: “Ở đây, chúng tôi ở đây!”.
Trên Xích mã châu lập tức có người đứng dậy, cũng vung mạnh tay về phía tôi.
Nhưng tôi cũng lập tức nghe thấy tiếng của Tề Thịnh và Nhà xí huynh đồng thời kêu lên, giọng hoảng hốt:
“Xuống ngay!”
“Nằm xuống!”
Tôi đột nhiên ý thức được mối nguy hiểm của hành động vừa rồi. Đúng là một hành động vô cùng đầu đất, rõ ràng là muốn đứng lên bàn làm bia cho bọn thích khác
Tôi bỗng trở nên hoảng hốt, trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Nhất thời còn chưa nghĩ ra làm thế nào để xuống thì đã thấy hàng loạt mũi tên bay đến, đành ngả người ra sau tránh.
Mấy mũi tên sượt qua áo tôi cắm thẳng vào vách đá phía sau, người tôi tiếp tục nghiêng xuống rồi tiếp tục rơi phịch xuống đất. Đầu tôi va mạnh một cái, mọi thứ trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại.
Trong cơn hoảng hốt, khuôn mặt của Ti Mệnh Tinh Quân lại xuất hiện trước mắt tôi, tặc lưỡi liên hồi: “Ngươi nhìn mình mà xem, sao lại hành động lỗ mãng như thế? Não ngươi không có nếp nhăn à?”.
Tôi giơ tay định tát ông ta, nhưng không những không chạm tới mà bàn tay còn bị ai đó giữ lại. Tôi cố sức giãy giụa rồi đột nhiên tỉnh hắn, thấy Tề Thịnh đang ngồi bên cạnh, dùng cánh tay không bị thương nắm lấy tay tôi, nói với vẻ tức giận: “Còn chưa tỉnh đã định đánh người, ta thấy thương thế của nàng chắc không nặng lắm!”.
Ý thức của tôi vẫn hơi mơ hồ, đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng cũng nhận ra mình đang ở trên một chiếc thuyền rất to, hình như là một chiến thuyền.
Tôi hỏi Tề Thịnh: “Thiếp bị thương à?”.
Tề Thịnh buông lỏng cánh tay tôi ra, nói bằng giọng lãnh đạm: “Bị đập đầu trong lúc ngã xuống, có một chỗ bị sư
Tôi thở phào một hơi, nhịn không được lại hỏi: “Cửu điện hạ thì sao?”.
Nét mặt của Tề Thịnh sa sầm, đáp bằng giọng lạnh lùng: “Vẫn còn sống, đang cùng Dương Nghiêm trên một chiếc thuyền khác”.
Tôi “ồ” một tiếng, lập tức thấy lo lắng cho hoàn cảnh hiện tại của mình. Sự việc lần này mặc dù là kế hoạch của ba anh em họ, nhưng trong mắt người ngoài cuộc thì chính là do tôi bỏ trốn ra ngoài cung. Nếu tôi trở về, liệu Hoàng đế có dễ dàng bỏ qua cho tôi không?
Dường như đọc được suy nghĩ của tôi, Tề Thịnh hẽ hừ một tiếng: “Ta đã sai người bẩm báo với phụ hoàng, nàng bị kẻ khác bắt cóc khỏi cung. Đến lúc đó Cửu đệ sẽ làm chứng cho nàng, chuyện này sẽ dừng lại ở đó, cùng lắm cũng chỉ phạt nàng phải chép Nữ tắc thôi”.
Tôi gật đầu hiểu ý. Cũng đúng, nếu thái tử phi có thể dễ dàng bị bắt cóc ra khỏi cung thì triều đình quả thật chẳng còn biết giấu mặt vào đâu nữa cả. Tôi đang mừng thầm thì đột nhiên có người khẽ gõ cửa. Tề Thịnh đứng lên đi ra ngoài. Không rõ người bên ngoài nói với anh ta những gì, chỉ nghe thấy Tề Thịnh khẽ quát: “Cái gì? Ngươi nói lại lần nữa xem!”.
Không hiểu sao, bất giác tôi cũng thấy run theo, định dậy khỏi giường, tới sát bên để nghe trộm. Ai ngờ, vừa mới bỏ chăn ra, ngồi dậy thì Tề Thịnh và người kia đã vội vã rời đi
Tôi chờ trong giây lát rồi khẽ khàng đi tới mở cửa, còn chưa kịp thò đầu ra ngoài thì một thị vệ bất ngờ xuất hiện, nói với vẻ vô cùng cung kính nhưng cũng rất kiên quyết: “Nương nương, Thái tử điện hạ đã dặn, nương nương phải ở trong khoang thuyền nghỉ ngơi, không được tùy tiện đi lại”.
Tôi gật đầu vẻ bình thản, hỏi người ấy: “Thái tử điện hạ đâu? Ngươi hãy đi mời Thái tử điện hạ tới đây, ta có việc muốn nói với ngài ấy”.
Viên thị vệ cung kính đáp: “Điện hạ có việc nên đã chuyển sang thuyền khác rời đi rồi. Ngài có dặn nương nương hãy ở trên thuyền đợi”.
Tôi thấy rất ngạc nhiên, không hiểu là đã xảy ra chuyện gì mà Tề Thịnh lại phải đột ngột rời thuyền đi gấp như vậy, là trong quân có biến hay hành cung ở Phụ Bình xảy ra chuyện? Tôi bèn hỏi: “Nếu đã thế, việc này giao cho ngươi làm là được. Ta có một số đồ đang để ở chỗ Cửu điện hạ, ngươi hãy sai người tới đó lấy về cho ta”.
Viên thị vệ tỏ vẻ khó xử, đáp: “Cửu điện hạ ở thuyền khác, bây giờ thuyền đang chạy trên sông, e rằng làm như vậy không được tiện cho lắm. Hay nương nương chờ tới khi thuyền cập bến rồi hãy lấy”.
Tôi chẳng qua chỉ muốn thăm dò xem Nhà xí huynh còn sống hay không mà thôi. Nghe viên thị vệ nói vậy trong lòng cũng đã có đáp án, vì vậy không ép anh ta nữa mà quay người đi vào trong khoang thuyền.
au đó tôi lại phải ở lại trong khoang thuyền hơn chục ngày. Đêm hôm ấy thuyền đã về đến Phụ Bình nhưng họ không cho tôi lên bờ, nói rằng Tề Thịnh bảo tôi chờ trên thuyền. Thế là tôi cứ phải ở lì trong khoang thuyền như tù nhân, chờ hơn mười ngày mà chẳng có lấy một mẩu tin tức nào.
Mãi tới đầu tháng Bảy mới có thánh chỉ truyền đến, lệnh cho tôi lập tức lên đường về Thịnh Đô.
Vừa nghe cách xưng hô trong thánh chỉ có sự thay đổi, tôi chợt hiểu ra, lịch sự hỏi thái giám một câu: “Tân hoàng đế đăng cơ khi nào vậy?”.
Thái giám tuyên chỉ thu thánh chỉ giao lại cho tôi xong mới nở nụ cười, gật đầu, khom người đáp: “Ngày mùng Hai tháng Bảy Hoàng thượng đăng cơ ở điện Phụng Thiên, sau đó lập tức sai nô tài đến đón nương nương về Thịnh Đô. Người còn dặn dọc đường phải chăm sóc nương nương cẩn thận”.
Tôi gật đầu tỏ ý đã hiểu, thảo nào mà suốt mười ngày không có tin tức gì của Tề Thịnh, thì ra anh ta vội trở về Thịnh Đô để giành lấy ngôi báu. Có điều không hiểu sao Tiên hoàng đang khỏe mạnh là thế lại đột ngột ra đi? Bây giờ Tề Thịnh lên ngôi hoàng đế thì Nhà xí huynh và Triệu vương liệu có an toàn không? Nhưng lúc này không phải lúc hỏi những chuyện như vậy, tôi chỉ có thể ngoan ngoãn theo thái giám trở về Thịnh Đô.
Suốt dọc đường, tôi vô cùng ân hận. Tề Thịnh đã lên tới đỉnh cao sự nghiệp, thế còn tôi, nguyên thái tử phi thì sẽ thế nào? Là sống hay là chết? Lên ngôi hay bị phế truất? Tôi thực sự thấy ân hận, chẳng ngờ được rằng Tiên đế lại quy tiên sớm như vậy. Biết trước thì tôi đã không nói với Tề Thịnh những lời độc địa ấy
Lại còn nói hận anh ta nữa chứ! Nếu biết Tề Thịnh sẽ lên ngôi hoàng đế nhanh như vậy thì lúc đó tôi nhất định sẽ nói: “Không, ông chủ dù có dùng tôi như bia đỡ đạn thì đó cũng là vì coi trọng tôi, tôi phải nhớ ơn mới phải.
Lại còn nói ngược đãi nữa chứ! Điều này chẳng phải trong các tiểu thuyết đã viết rồi sao? Không ngược đãi ngươi thì ngươi có trở thành nhân vật chính không? Nữ nhân vật chính là dùng để chịu ngược đãi, nữ phụ mới là người để nam chính xót thương, nâng niu trên tay!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+