Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 09 – Phần 02 ( Hết ) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một hồi lâu sau Tề Thịnh mới dừng lại, đôi mắt đã trở nên sáng rực tự lúc nào, mỉm cười giải thích: “Đây là hai câu trong Kinh thi, đại ý là: Ta đi giữa đồng ruộng, lúa mạch trong ruộng mọc xanh tốt. Vì tên người trong lòng của Thành Tổ có chữ “mạch”, khi nàng ra đời lại đúng lúc ông ấy đang ở Trương gia nên đã ban cho nàng tên đó”.
“Ồ”, tôi gật đầu, “Hiểu rồi, ý của Thành Tổ là hy vọng lúc nào cũng có thể nhìn thấy người ấy trong nhà họ Trương, đúng không?”.
Tề Thịnh cười, gật đầu: “Nàng thực sự rất thông minh”.
Tôi trề môi vẻ coi thường, hỏi tiếp: Thái hoàng thái hậu có lẽ không biết nguồn gốc của cái tên này, đúng không?”.
Tề Thịnh ngạc nhiên, hỏi lại: “Sao nàng biết?”.
“Chuyện đó còn phải hỏi? Nếu Thái hoàng thái hậu biết trong lòng của chồng mình luôn nghĩ tới đàn bà khác, chắc chắn đã nhổ ngay ngọn lúa mạch xanh mơn mởn là thiếp rồi, sao có thể để cho thiếp sống vui vẻ đến ngày hôm nay?”.
Vẻ mặt của Tề Thịnh trầm xuống, nhìn tôi đầy suy tư rồi khẽ nói: “Nàng nghĩ thế à?”.
Tôi xua tay phản đối, cười: “Không phải thiếp nghĩ vậy mà là đàn bà đều làm vậy”.
Tề Thịnh lại nhìn tôi rồi im lặng.
Tôi thấy hơi buồn ngủ, hơn nữa cũng thấy rất chán kiểu nói chuyện thốt ra một câu lại im lặng cả chục câu của Tề Thịnh, nói: “Về chuyện của Hoàng thượng với Giang thị, trước đó chàng đã nói với thiếp rồi, thiếp vẫn còn nhớ. Bây giờ đã muộn, để hôm khác nói tiếp, chúng ta về đi ngủ thôi”.
Nói xong, không chờ Tề Thịnh mở miệng tôi đã quay người bước đi. Còn chưa ra khỏi đình thì nghe thấy tiếng Tề Thịnh ở phía sau: “Hôm nay ta muốn nói với nàng về chuyện của Giang thị”.
Tôi dừng lại, quay người mỉm với Tề Thịnh: “Thế thì cũng để hôm khác nói được không? Thức đêm không có lợi cho sức khỏe”.
Tề Thịnh nhìn tôi một hồi lâu, mãi sau mới bình thản hỏi: “Có phải nàng định làm ta tức chết mới vừa lòng đúng không?”.
Tôi giật thót. Chà, sao anh ta lại nhìn thấy hết thế nhỉ?
Nhưng bị anh ta nhìn thấu là một chuyện khác, còn tự miệng tôi nói ra lại là một chuyện khác, vì thế tôi cũng im lặng theo.
Tề Thịnh quay người đi, im lặng một lát rồi mở miệng bắt đầu nói một câu không đầu không đuôi: “Ta và nàng ấy quen nhau ở nhà họ Trương”.
Tôi ngây người, một lúc sau mới hiểu ra “nàng ấy” là chỉ Giang thị.
Tôi “ừm” một tiếng ý nói là tôi đang nghe. Thấy Tề Thịnh lại im lặng, tôi dứt khoát bước trở lại, quấn chặt áo choàng ngồi xuống lan can quanh đình, ngẩng mặt nhìn lên Tề Thịnh, hỏi với vẻ cổ vũ: “Sau đó thì sao?”
Tề Thịnh dừng lại một lúc rồi tiếp tục nói: “Lúc đó nàng ấy mới tới nhà họ Trương chưa lâu, vì đời này nữ nhi nhà họ Trương tầm tuổi ấy rất ít nên Trương lão thái thái để cho nàng ấy ở cạnh chỗ Trương thị, hằng ngày cùng học hành, đọc sách với Trương thị. Một lần, ta theo Thành Tổ đến nhà họ Trương chơi thì gặp nàng ấy
Tôi thực sự không cảm thấy câu chuyện ấy có gì là đặc biệt, có chăng cũng chỉ là mang hơi hướng của chuyện Cô bé Lọ Lem, cũng tương tự như truyền kỳ về tình yêu lãng mạn giữa một chàng trai nhà nghèo với một cô con gái nhà giàu mà các đồng bào nam giới thường xuyên mơ tưởng mà thôi. Có điều trong hiện thực, các hoàng tử thường chỉ lấy các công chúa, thiên kim tiểu thư cũng chỉ lấy con nhà quan lại, vì thế tình yêu giữa Tề Thịnh và Giang thị đã được định đoạt trước rằng chỉ có nở hoa chứ không thể kết trái.
Bất giác tôi thở dài, lắc đầu.
Tề Thịnh liếc nhìn tôi một cái vẻ ngạc nhiên, có điều không nói gì.
Mặc dù câu chuyện này chẳng có gì mới mẻ, nhưng vì cố giữ nguyên tắc làm một thính giả biết lắng nghe, tôi kịp thời hỏi một câu: “Sau đó thì sao?”.
Câu nói đó xem như đúng ý Tề Thịnh, anh ta dừng lại một lúc rồi tiếp tục nói: “Lúc đó mặc dù Trương thị đã mười hai, mười ba tuổi, nhưng vì quen thuộc với ta từ hồi nhỏ nên nhà họ Trương không gò bó cô. Cô ấy biết ta tới là lập tức tìm ta để chơi. Giang thị thường đi theo cô ấy, người thì gầy khô, lúc nào cũng cúi đầu, khác hẳn với Trương thị hay cười hay nói. Ta luôn không thích vẻ nghịch ngợm của Trương thị, vì thế thường để mắt đến Giang thị hơn. Trương thị thấy thế liền để bụng, thỉnh thoảng lại tìm cách gây sự với Giang thị, nhưng Trương thị càng làm vậy, ta lại càng hướng về Giang thị”.
Tôi gật đầu tỏ ra đã hiểu, lại hỏi
Tề Thịnh đáp: “Lúc đó ta chỉ cảm thấy Giang thị rộng lượng hơn Trương thị. Quá rõ ràng, nếu sau này nàng ấy làm vợ ta thì nhất định sẽ là một hoàng hậu tốt”.
Tôi nghe câu nói này bất giác tặc lưỡi, cứ một mực đòi “một đời một kiếp chỉ có mình thiếp” thì không biết trở thành hoàng hậu tốt cái nỗi gì? Có điều tôi giữ câu đó lại, chỉ mở miệng hỏi: “Sau đó nữa thì sao?”.
Tề Thịnh trầm ngâm một lát rồi tự cười giễu: “Sau đó thì ta lập Trương thị làm thái tử phi, còn Giang thị thì lựa chọn lấy Ngũ đệ”.
Tôi hỏi tiếp: “Vì sao?”.
Tề Thịnh khẽ đáp: “Vì hồi còn sống Thành Tổ vô cùng sủng ái ta, mỗi lần thị sát quân tình đều đưa ta đi, đến nỗi sau khi Tiên hoàng kế vị rồi mà vẫn rất đố kỵ với ta. Tiên đế rất quý Cửu đệ, Tống hậu thì lại luôn nghĩ cách lập Cửu đệ làm thái tử thay ta. Hoàn cảnh của ta lúc ấy rất khó khăn, chuyện tình cảm trở thành một thứ xa xỉ. Quan hệ giữa ta với Ngũ đệ luôn rất thân thiết, hai chúng ta thỏa thuận với nhau, thay vì suốt ngày phải thấp thỏm không yên, chi bằng trước tiên tỏ ra yếu đuối, tiến vào chỗ chết tìm đường hồi sinh. Đầu tiên dùng Giang thị làm cớ để ngụy tạo sự rạn nứt giữa hai huynh đệ ta, khiến cho phe Cửu đệ lơ là cảnh giác với Ngũ đệ, sau đó Ngũ đệ sẽ thay ta tìm cách móc nối với tướng lĩnh ba quân”.
Tôi bỗng hiểu ra, đồng thời càng thấy thông cảm hơn với anh bạn Triệu vương đen đủi. Chuyện ấy làm cũng thật là… Tìm cớ gì thì tìm, sao lại cứ nhất định phải tự cắm sừng lên đầu mình
“Vì chuyện của Giang thị, Trương thị thường xuyên gây sự với ta. Tiên hoàng cũng mấy lần gọi ta tới để quở mắng. Bề ngoài thì Người tỏ ra tức giận nhưng trong lòng lại thấy yên tâm về ta, vì ta và Trương thị bất hòa, nhà họ Trương sẽ không đồng lòng với ta. Hơn nữa, với một thái tử chỉ biết đến chuyện tình cảm, bất chấp đạo đức thì không thể tạo ra mối đe dọa nào với ông, chỉ cần ông muốn thì lúc nào cũng có thể tóm được đuôi của ta”.
Tôi không khỏi cảm thấy sửng sốt, không kịp nghĩ gì nhiều đã bật hỏi: “Ông ấy thực sự là cha ruột của chàng chứ?”.
Tề Thịnh ngây người, đôi lông mày nhíu lại.
Tôi ngẫm nghĩ một lát cũng thấy câu hỏi đó không ổn, vội giải thích: “Ý của thiếp là, Tiên hoàng có vẻ không giống như cha ruột của chàng”.
Lông mày của Tề Thịnh càng nhíu chặt hơn, mặt tối sầm hẳn lại.
Tôi cuống quýt, lưỡi cũng líu cả lại, càng nói càng rối: “Tiên hoàng là cha đẻ của chàng! Tuyệt đối! Không! Không! Không! Không phải là ý đó, mà là…”.
“Đủ rồi!”, Tề Thịnh quát lên, giọng lạnh lùng.
Tôi biết mình lỡ lời, ngoan ngoãn ngậm
Hai chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau một hồi lâu, tôi đang định mở miệng thì Tề Thịnh bất giác chau mày lại, tôi vội giơ hai tay lên, nói: “Thiếp muốn hỏi là sau đó thì sao?”.
Không biết Tề Thịnh nghĩ những gì mà đột nhiên nhìn tôi cười, một lát sau mới nghiêm mặt lại, quay đi không nhìn tôi nữa, giọng bình thản: “Ta đã nói với Trương thị, giữa ta và Giang thị cứ nhùng nhằng là có lý do của nó, Giang thị lấy Ngũ đệ thì đã là em dâu ta, ta không thể có tư tình gì với nàng ấy nữa. Nhưng Trương thị không chịu tin, lúc nào cũng cứ nhằm vào Giang thị nên mới xảy ra chuyện ngã xuống nước. Sau đó thế nào thì nàng cũng biết rồi đấy”.
Tôi không kịp nghĩ gì, hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”.
Tề Thịnh hơi ngây người ra, ngẫm nghĩ một lát rồi mới khẽ nói: “Sau này ta mới biết, vì ta mà tình cảm của Ngũ đệ đối với Giang thị chuyển từ yêu sang hận, giày vò cô ấy tới chết. Mặc dù phải chịu nhiều đau khổ như vậy, nhưng Giang thị không hề ca thán với ta nửa lời”. Giọng của Tề Thịnh mỗi lúc một trầm xuống, cuối cùng gần như là thì thầm: “Vốn là ta có lỗi với Giang thị. Nàng ấy đã vì ta mà bất chấp sống chết, thế mà ta chỉ có thể mang đến cho nàng ấy một cuộc sống không thiếu ăn thiếu mặc”.
Nghe đến đây, chuyện không cần phải kể thêm nữa, nhưng vì tôi đã hỏi quen miệng nên chẳng nghĩ gì, lại hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”.
Tề Thịnh quay lại nhìn tôi, khóe môi trễ xuống.
Thấy vậy tôi mới chợt bừng tỉnh, chỉ muốn đánh cho mình một cái. Các bạn nghĩ mà xem, lẽ ra nghe đến đây thì hoặc là phải vỗ tay khen hay, hoặc là lắc đầu thở dài, đâu có cái kiểu cứ luôn mồm hỏi “sau đó thì sao?” như tôi bao giờ!
Tôi thực sự thấy rất buồn ngủ, chỉ mong nhanh chóng được giải thoát để được về, vì thế vội tìm cách bù đắp tội lỗi của mình. Tôi vừa lắc đầu vừa dài giọng than thở: “Chà, rõ ràng là một mối lương duyên, thế mà rồi mỗi người một ngả, đáng tiếc làm sao, đúng là tạo hóa trêu ngươi!”.
Nói xong câu này tôi mới nhận ra, phen này thì hay rồi, mặt của Tề Thịnh lại càng tối sầm hơn.
Tề Thịnh lặng lẽ nhìn tôi hồi lâu, sau đó hỏi: “Bồng Bồng, nàng không hiểu thật hay đang giả vờ ngu ngốc thế?”.
Tôi vô cùng chán ghét cái thói chuyện gì cũng không chịu nói hết mà cứ bắt người khác phải đoán này, nên cúi đầu suy nghĩ một lát rồi ngẩng lên nhìn anh ta, hỏi thẳng vào vấn đề: “Chàng muốn nói gì?”.
Tề Thịnh lại nhìn tôi không nói.
Tôi nghĩ, có lẽ anh ta không nghe rõ câu hỏi của tôi, nên đổi cách nói khác: “Nói cách khác, chàng muốn thiếp làm đến mức nào? Ví dụ, mấy ngày thì gặp mặt một lần? Khi gặp nhau thì nói mấy câu? Tỏ ra nhiệt tình hay lạnh nhạt? Nếu mỉm cười thì khóe môi phải nhếch lên mức nào thì chàng mới vừa ý?”.
Tề Thịnh vẫn không nói gì, chỉ có điều ngực phập phồng rất dữ dội.
Tôi thực sự lo ngại cái ngực như ngực cóc ấy phập phồng đến nổ tung, nên quyết định nói thẳng: “Tề Thịnh, thực ra những chuyện chàng nói thiếp đều hiểu. Chàng chẳng qua là muốn nói, dù chàng lấy Trương thị vì quyền thế cũng vậy, bỏ rơi Giang thị vì theo đuổi ngôi báu cũng vậy, tất cả đều là bất đắc dĩ, còn bản chất của chàng là người trọng tình trọng nghĩa. Nhưng, Trương thị mà chàng không phụ kia thì đã chết, còn Giang thị khiến chàng vẫn luôn thấy áy náy thì đã được đón vào trong cung, đó đều là sự thật! Bây giờ chàng muốn lật đổ nhà họ Trương nên muốn tới để giải thích cho thiếp, đúng thế không?”
Tề Thịnh nắm hai bàn tay lại thành nắm đấm, đứng yên nhìn tôi, một hồi lâu sau mới thở hắt ra, hỏi bằng giọng lạnh lùng: “Nàng nghĩ như thế à?”.
Vì đứng lâu, bàn chân đã tê dại, tôi đành gác một chân lên thành lan can, ngước mắt nhìn Tề Thịnh: “Không thể trách thiếp sao lại nghĩ như vậy, từ trước đến giờ chàng vẫn làm như thế cơ mà, huynh đệ! Tề Thịnh ơi là Tề Thịnh, đời này chàng có thể sống mà không trông chờ vào đàn bà được không? Dù gì thì chàng cũng đã đọc rất nhiều sách lược trị quốc của các bậc đế vương, không lẽ chỉ nhớ đến mỹ nhân kế? Đừng thế nữa, vẫn còn ba mươi nhăm kế khác kia mà!”.
Tề Thịnh nhìn tôi chăm chăm, hỏi: “Bồng Bồng, nàng hận ta lắm, đúng không?”.
Tôi cảm thấy câu hỏi này quá sâu, rất khó trả lời. Vì vậy, tôi ngẫm nghĩ một lát, quyết định đổi tư duy để giải quyết vấn đề, trả lời rất thoải mái: “Không hận, thiếp hiểu chàng, thiếp nói thật lòng đấy. Nếu thiếp ở vào vị trí của chàng thì cũng sẽ loại hết vây cánh của nhà họ Trương. Nhưng bây giờ thiếp là hoàng hậu, là hoàng hậu xuất thân từ Trương gia, chàng loại bỏ vây cánh nhà họ Trương thì có khác gì nhổ sạch lông của thiếp, chàng bảo thiếp phải làm thế nào? Mỗi lần chàng nhổ một sợi là một lần thiếp phải kêu đau chắc?”.
Tề Thịnh không trả lời.
Tôi tặc lưỡi: “Được rồi, cứ coi như là thiếp không sợ đau đi, nhưng vấn đề ở chỗ, nếu chàng vặt sạch lông của thiếp, rồi lại chỉ vào thiếp mà nói đây là phượng hoàng, không hiểu chàng làm vậy để lừa ai? Mà ai tin chàng?”.
Tề Thịnh đứng im lặng một hồi lâu rồi khẽ nói: “Nàng nhìn thấy rõ như vậy…”.
Tôi thở dài: “Chuyện đã bày ra ngay trước mắt, thiếp có muốn không nhìn rõ cũng không được”.
Tề Thịnh cười tự giễu rồi nói: “Ta biết là nàng cứ giả vờ ngốc nghếch để khiến ta tức giận”.
Tôi nhún vai bất lực: “Phải giả vờ như vậy thực ra cũng rất khó”.
Tề Thịnh nhìn tôi một lát rồi bình thản nói: “Cửu đệ cũng không phải là người dễ chơi, nàng tin Cửu đệ thật à?”.
Tôi mở mắt, ngạc nhiên nhìn anh ta: “Không hề, đến cả chàng thiếp cũng không tin thì liệu có thể tin Cửu đệ được không? Dù gì chúng ta cũng từng ngủ chung một giường, còn Cửu đệ với thiếp chẳng có quan hệ gì”.
Tề Thịnh không nói gì, chỉ nhìn tôi thở dài.
Tôi cười, nói một cách rất thẳng thắn: “Có điều, bây giờ thì thiếp đã rõ. Nhà họ Trương và Cửu đệ đều không thể đổ được, thiếp còn phải chờ bọn họ đến để đỡ cái kiệu hoàng hậu này cơ mà. Hơn nữa, Hoàng thượng cũng đừng có vội loại trừ bọn họ, bậc quân vương phải có nghệ thuật cân bằng giữa các vấn đề, đúng thế không? Tìm cách để họ tự cân bằng chẳng phải tốt hơn sao? Người càng đông thì càng dễ nâng kiệu mà”.
Tề Thịnh cũng mỉm cười: “Bồng Bồng, nàng là một nữ tử mà ta chưa từng gặp bao giờ”.
Tôi gật đầu, “ừm” một tiếng, bụng thầm nghĩ, anh chưa gặp người phụ nữ nào như ta, nếu anh được đến chỗ Trương thị, anh cũng sẽ thấy chưa gặp người đàn ông nào như Trương thị…
Tề Thịnh đột nhiên chìa tay về phía tôi.
Trong phút chốc tôi ngây người ra, không hiểu anh ta có ý gì.
Tay của Tề Thịnh vẫn đưa ra, sau đó khẽ vẫy về phía tôi. Tôi do dự một lát rồi đặt tay mình lên tay anh ta, Tề Thịnh bất ngờ ôm lấy và nhấc tôi lên thành lan can, sau đó xoay người tôi lại, để tôi quay mặt ra phía ngoài đình.
Xa xa là một bầu trời đầy sao lấp lánh, nhìn xuống phía dưới là những ánh đèn nhấp nháy trong thành. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương thơm thoang thoảng.
Mẹ kiếp, mặc dù trái tim tôi là của đàn ông nhưng không thể không thừa nhận chiêu này của Tề Thịnh rất tuyệt!
Tề Thịnh ở phía sau lưng tôi khẽ nói: “Bồng Bồng, hai chúng ta đánh cược, được không?”.
Tôi nhìn xuống khoảng đất dốc đứng phía dưới, thầm nghĩ, nếu tôi nói ra những lời không hay, liệu anh ta có đẩy tôi xuống đấy rồi dựng hiện trường một vụ tự sát không nhỉ?
Có thể do tôi im lặng khá lâu nên Tề Thịnh đặt cằm lên vai tôi, gọi tên tôi bằng giọng rất mềm mại: “Thế nào, Bồng Bồng?”.
Tôi cảm thấy nhồn nhột, toàn thân bất giác run lên, hít một hơi thật sâu rồi mới quay người lại, hỏi anh ta: “Cược cái gì?”.
Tề Thịnh ngẩng lên nhìn tôi, ánh trăng phản chiếu qua đôi mắt anh ta biến thành những dải lấp lánh, dịu dàng, anh ta nói từng từ từng từ một: “Giang sơn, còn cả ta và nàng”.
Tôi lại hỏi: “Cược
Tề Thịnh đáp: “Cược rằng ta sẽ che chở cho nàng suốt đời”.
Tôi mỉm cười, không nói gì.
Tề Thịnh lại nói: “Nếu ta thua, ta sẽ giao giang sơn lại cho nàng. Nhưng nếu ta thắng…”, anh ta dừng lại đôi chút, nhìn sâu vào mắt tôi, “Nàng sẽ phải một lòng một dạ với ta, cùng ta thưởng ngoạn giang sơn này”.
Tôi đáp dứt khoát: “Không cược đâu!”.
Tề Thịnh hơi ngây người ra, có vẻ ngạc nhiên, hỏi: “Vì sao?”.
Tôi không nén được cười, đáp: “Chàng nói với thiếp cứ như thể thiếp là trẻ con vậy. Nếu chàng thua, có nghĩa là chàng không thể che chở được cho thiếp, đến lúc ấy, chàng còn có thể giao lại giang sơn cho thiếp được không? Chàng tưởng giang sơn là quần của chàng, muốn cởi là cởi chắc?”.
Tề Thịnh lặng lẽ nhìn tôi, một hồi lâu không nói năng gì.
Trong lòng tôi bất giác cũng thấy chột dạ, cố suy nghĩ xem liệu lời mình nói có quá thô lỗ không.
Cuối cùng Tề Thịnh cũng cười, dang tay ôm tôi từ trên lan can xuống, nói: “Về thôi.”
Rồi không chờ tôi nói gì, Tề Thịnh kéo tay tôi đi ra ngoài đình. Mấy lần tôi định rụt tay về nhưng Tề Thịnh lại càng nắm chặt hơn, vì thế tôi đành từ bỏ ý định, ngoan ngoãn đi sau anh ta nửa bước, để mặc cho anh ta lôi đi.
Dọc đường, cả hai chúng tôi không ai nói gì. Tề Thịnh đưa tôi về đến phía ngoài cung Hưng Thánh rồi mới quay người rời đi.

Hết tập 1

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+