Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 2 – Chương 02 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11: Lựa chọn giữa sự sống và cái chết

Hết Tết Nguyên đán thì tới Tết Nguyên tiêu. Như
mọi năm, vào dịp này nhất định sẽ tổ chức tiệc hoàng gia tại điện Diên Xuân.

Khi tôi kể chuyện bọn Hoàng hiền phi muốn xuất
gia với Lục Ly, người vốn luôn coi mấy vị phi tần đó chẳng ra gì, đã lập tức tỏ
vẻ giận dữ: “Nương nương cũng thật tốt tính, mấy người đó cũng vì thấy nương
nương thiện tâm nên mới dám làm những việc kiểu ‘gần chùa gọi bụt bằng anh’ như
thế. Nếu muốn xuất gia sao không tự đóng cửa cung mà xuống tóc đi, còn tới chỗ
chúng ta nói làm gì!”.

Tả Ý đang tìm quần áo để tôi mặc trong buổi dạ yến,
nghe thấy thế lập tức đổ thêm dầu vào lửa: “Đúng thế, đúng thế! Nương nương
nhìn Hoàng hiền phi mà xem, cứ mỗi lần nhìn thấy Hoàng thượng là cứ như muốn
dính luôn lên người Hoàng thượng vậy, chẳng qua cũng chỉ là có bộ ngực to hơn
người khác hai lạng thịt chứ mấy, sợ người ta không nhìn thấy hay sao mà lúc nào
cũng ưỡn ngực ra khoe…”.

Nghe những lời ấy của Tả Ý, tôi bất giác cúi đầu
nhìn xuống ngực mình.

Thân hình của Trương thị vốn thanh mảnh, vòng
nào ra vòng nấy, nhưng bây giờ, sau khi sinh con xong, bộ ngực trông hoành
tráng hơn hẳn, so với ngực của Hoàng hiền phi thì cũng chẳng kém là bao.

Lục Ly ở bên hắng giọng hai tiếng, Tả Ý lập tức
khựng lại, quay người nhìn tôi đầy vẻ sợ sệt, hai mắt đã đỏ hoe, bộ dáng như chỉ
cần thấy một dấu hiệu nào của tôi là lập tức quỳ xuống xin tha tội ngay ấy.

“Không sao, không sao”, tôi xua tay ra vẻ không
để ý đến chuyện đó, “Hoàng thị cũng không sai, có điểm tốt thì phải khoe ra chứ!
Các ngươi cũng phải tìm xem có loại thực phẩm bổ sung nào giúp phát triển vòng
một mà ăn đi, đàn bà mà, ngực to vẫn là một ưu thế”.

Lục Ly và Tả Ý đưa mắt nhìn nhau.

Nhìn thấy hành động nhỏ ấy của hai người, tôi
cho rằng những lời vừa nói của mình đã khai thông cho bọn họ, sau này sẽ ngoan
ngoãn làm theo. Chẳng ngờ chỉ một lát sau, Tả Ý chọn từ trong tủ ra cho tôi một
chiếc váy cổ thấp, vô cùng phấn chấn nói: “Nương nương, dạ yến đêm nay mặc bộ
này nhé, chắc chắn sẽ tôn dáng của nương nương lên rất nhiều!”.

Tôi nhìn chiếc váy đó, nói với vẻ bất đắc dĩ: “Tả
Ý, vẫn còn chưa hết tháng Giêng, ngươi định để ta chết cóng đấy à?”.

Lục Ly nghe vậy, lập tức chọn ra một cái áo
choàng bằng da, cười nói: “Không lo, nương nương choàng thêm cái này, nô tì sẽ
đốt lò sưởi cầm tay của nương nương cho nóng hơn một chút, trên xe cũng sẽ đặt
một chiếc lò sưởi”.

Tả Ý bổ sung: “Trong điện Diên Xuân nhất định sẽ
có lò sưởi, vào trong đó chỉ có thể thấy nóng chứ không cảm lạnh được đâu”.

Nói xong, Tả Ý và Lục Ly đồng loạt tiến tới định
giúp tôi thay đổi, làm tôi sợ đến nỗi lập tức đẩy bọn họ ra.

Thôi ngay đi, nương nương của các ngươi bây giờ
là Hoàng hậu, là con cái nhà lành, là quốc mẫu, quốc mẫu đấy!

Thế nào là quốc mẫu có hiểu không? Là phải đoan
trang, quý phái! Cái loại quần áo bên trên lồ lộ mấy chữ “khêu gợi người khác”
thế này mà mặc được à?

Huống chi, lúc ta ngã xuống nước ở Uyển Giang,
trên người dù gì cũng đã mặc chiếc áo ướt sũng của Tề Thịnh, trước mặt chỉ có cậu
em chồng là Nhà xí huynh thôi, thế mà mặt của Tề Thịnh đã đen như đít nồi rồi!
Bây giờ vẫn đang là mùa đông, các ngươi lại bảo ta mặc chiếc áo hở cả nửa bầu
ngực trước mặt già trẻ, lớn bé của hoàng thất như thế, Tề Thịnh không ăn tươi
nuốt sống ta luôn mới là lạ!

Không được, nhất định không được!

Tôi cực kỳ nghiêm khắc gạt bỏ đề nghị của Lục Ly
và Tả Ý, đổi sang bộ lễ phục truyền thống của hoàng hậu. Xong xuôi thì đến cung
Đại Minh chờ Tề Thịnh để cùng tới mời Thái hậu, Thái hoàng thái hậu, sau đó cả
đoàn mới rầm rộ tới điện Diên Xuân.

Trong điện Diên Xuân quả nhiên ấm áp, bọn Hoàng
hiền phi trang điểm xinh đẹp rạng rỡ, người nào người nấy ánh mát lúng liếng
đong đưa, như thể chỉ muốn tóm lấy Tề Thịnh trói chặt lên người mình, hoàn toàn
không thấy có vẻ gì là đã “nhìn thấu hồng trần, muốn quy y cửa phật” cả.

Nhà xí huynh và Triệu vương vẫn vậy, người độc
thân, người góa vợ, hai người ngồi dối diện với nhau trông thật cân xứng.

Thái hậu lòng nóng như lửa đốt trước câu chuyện
đại sự cả đời của Nhà xí huynh, còn Thái hoàng thái hậu lại rất lo nghĩ về chuyện
tục huyền của Triệu vương, chỉ có điều cả Nhà xí huynh và Triệu vương đều chẳng
hề có động tĩnh gì.

Thái hậu vừa nhắc tới chuyện lấy vợ, Nhà xí
huynh lập tức nói rõ việc hôn nhân đại sự không thể cưỡng ép, nhất định phải
tìm cô gái mà mình thực sự thích thì mới sống bên nhau cả đời được.

Thái hoàng thái hậu vừa đưa mắt về phía Triệu
vương, anh ta liền nâng cốc uống rượu, bày ra bộ dạng vết thương lòng vẫn còn
đau đớn khôn nguôi, khiến cho Thái hoàng thái hậu ngay vả việc nhắc đến chuyện
tục huyền cũng không dám.

Tôi quay sang nhìn Tề Thịnh – con người coi tất
cả những người đẹp trong cung như vật vô tri, cả thấy cách đối xử với mỹ nhân của
ba anh em nhà này đúng là có chút giống nhau! Tiên đế có thể sinh ra ba người
con như vậy quả là một kỳ tích!

Khi yến tiệc tiến hành được một nửa, Triệu vương
lại rời khỏi bàn tiệc. Tôi đoán anh ta đi tháo nước, nghĩ một lát rồi cũng đứng
dậy mang theo Lục Ly ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa điện, Lục Ly đã vận động chân
tay, phấn khởi nói với tôi: “Nương nương yên tâm, năm nay nô tỳ nhất định sẽ
không làm hỏng việc của nương nương đâu”.

Tôi đoán Lục Ly đã hiểu sai ý đồ của lãnh đạo,
bèn giải thích: “Năm nay chúng ta không đánh Triệu vương nữa”.

Lục Ly ngớ người, mở to đôi mắt rất đỗi trong
sáng lên nhìn tôi, hỏi: “Không đánh Triệu vương nữa? Thế thì năm nay chúng ta
đánh ai?”.

Tôi vô cùng bất đắc dĩ quay lại nhìn cô: “Không
đánh ai cả!”.

Lục Ly có vẻ rất khó chấp nhận đáp án này, cụt hứng
đứng ngây ra như bị đả kích nghiêm trọng.

Tôi mỉm cười, dẫn cô đạp tuyết đi về phía sau điện,
ngồi xổm xuống chờ Triệu vương.

Triệu vương ra khỏi nhà xí, vừa nhìn thấy tôi và
Lục Ly ngồi hai bên đường, mặt liền biến sắc, vội van xin: “Hoàng tẩu, hoàng tẩu
tốt bụng, năm nay không thể đánh được”.

Tôi chợt thấy Triệu vương và Lục Ly thật xứng
đôi, đến cả cách tư duy cũng giống y hệt, nếu sau này ở bên nhau thì chắc hẳn sẽ
rất hiểu đối phương đây.

Tôi cười, xua tay: “Không đánh, không đánh, hôm
nay ta có chuyện nghiêm túc muốn thương lượng”.

Triệu vương nghe vậy, mặt lộ vẻ nghi ngờ, hỏi lại
“Hoàng tẩu có chuyện gì muốn sai bảo thần đệ?”.

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, thấy nơi đây không
tiện nói chuyện, liền dẫn Triệu vương tới Vọng mai hiên cách đó không xa, rồi
sai Lục Ly đứng ngoài cửa canh gác, để tôi và Triệu vương vào trong nói chuyện.

Khi bước lên bậc thang, Triệu vương tỏ ra ngần
ngại, cuối cùng cũng đứng hẳn lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc thương lượng với
tôi: “Hoàng tẩu, hay là cứ để Lục Ly cô nương vào trong, hai chúng ta đứng
ngoài nói chuyện, giống như năm ngoái ấy”.

Tôi hiểu Triệu vương muốn tránh dị nghị, ngẫm một
lát thấy anh ta nghĩ cũng đúng, vì thế tôi gọi Lục Ly tới, nói: “Em vào trong
sưởi ấm đi, để ta và Triệu vương đứng ngoài nói chuyện”.

Lục Ly vô cùng kinh ngạc: “Đề nô tì vào trong?
Nương nương như thế liệu có phù hợp không?”.

“Không sao, không sao”, tôi nhìn Triệu vương một
cái, cười nói: “Năm ngoái em còn nằm trong đó đánh một giấc cơ mà”.

Triệu vương nghe vậy mặt liền lộ vẻ xấu hổ, hướng
về phía Lục Ly hơi cúi người một cái.

Lục Ly do dự một lát nhưng rồi vẫn bước vào
trong theo lệnh của tôi, Triệu vương còn vô cùng ân cần bước tới đóng cửa lại
cho cô, sau đó mới quay người lại nhìn tôi, hỏi: “Hoàng tẩu định nói chuyện gì
với thần đệ?”.

Tôi muốn tìm một chỗ có thể ngồi xuống nói chuyện,
nhưng nhìn quanh chẳng thấy nơi nào có thể ngồi được, đành phải ngồi xổm trên bậc
thềm giống như năm ngoái.

Thấy tôi như vậy, Triệu vương có vẻ hơi căng thẳng,
đặc biệt chọn một chỗ cách cửa hơi xa ngồi xuống, rồi thận trọng nói thẳng với
tôi: “Hoàng tẩu, thần đệ đã nhìn thấu sự việc rồi, đang muốn quên hết chuyện cũ
để làm lại từ đầu, vì thế thần đệ không muốn nhắc đến bất cứ chuyện gì có liên
quan đến Giang thị nữa”.

Nghe vậy tôi bất giác ngây người ra một lúc rồi
chợt nhớ đến chuyện năm ngoái đã so sánh Giang thị với con bọ hung.

Triệu vương vẫn nhìn tôi với vẻ cảnh giác.

Tôi mỉm cười: “Hôm nay chúng ta không nói tới
con bọ hung nữa…”, nhìn thấy Triệu vương thở phào một cái, rồi tiếp tục nói:
“Chúng ta nói chuyện về viên phân nhé”.

Vẻ mặt của Triệu vương liền trở nên vô cùng bất
đắc dĩ.

Tôi hỏi với vẻ như tình cờ: “Từ nhỏ đệ đã có
tình cảm rất tốt với Hoàng thượng rồi phải không?”.

Triệu vương có lẽ hơi bất ngờ khi thấy tôi hỏi
như vậy, nên hơi ngây người ra, suy nghĩ hồi lâu mới đáp: “Mẫu phi của thần đệ
qua đời từ rất sớm, thần đệ lớn lên ở cung của hoàng hậu Tĩnh Hiền, vì thế
Hoàng thượng đối xử với thần đệ thân thiết hơn những anh em khác”.

Tôi vừa nghe vừa gật đầu, hoàng hậu Tĩnh Hiền mà
Triệu vương nhắc đến chính là mẹ đẻ của Tề Thịnh, cũng chính là vợ cả Chu thị của
Tiên đế. Chu thị từ thái tử phi lên ngôi hoàng hậu chưa được mấy ngày thì qua đời,
tiên đế giả bộ đau buồn được ít ngày thì lấy cớ hậu cung không thể một ngày
không có chủ, phong cho ái phi Tống thị – Thái hậu bây giờ, mẹ ruột của Nhà xí
huynh – lên ngôi hoàng hậu.

Nghe nói, hồi hoàng hậu Tĩnh Hiền còn sống, Tiên
đế đối xử với Tề Thịnh cũng rất tốt, chỉ sau khi hoàng hậu Tĩnh Hiền qua đời
Tiên đế mới dần dần xa lánh Tề Thịnh. Thêm vào đó, Tề Thịnh cũng lớn dần, uy
tín trong quân ngày một tăng cao, sự xa lánh của Tiên đế dần chuyển thành đố kị.

Đúng là đã có mẹ kế thì sẽ có bố dượng.

Tôi không có ý muốn hóng hớt chuyện tình, chuyện
nhà, chuyện thiên hạ của đời trước, tôi chỉ muốn biết vì sao Tề Thịnh lại có vẻ
xa lánh mỹ nhân như vậy nhưng lại không tiện hỏi ra miệng, chẳng lẽ lại trực tiếp
hỏi Triệu vương: Này, anh có biết vì sao anh trai anh rõ ràng là một hoàng đế,
có trong tay cả hậu cung ba ngàn giai lệ mà lại lựa chọn cuộc sống khổ hạnh như
người tu hành thế không?

Tôi cứ suy đi nghĩ lại, cảm thấy có lẽ nói kiểu
bóng gió xa xôi vẫn hơn, vì thế quay sang nhìn Triệu vương, hỏi: “Hoàng thượng…
có phải trước đây đã gặp phải cú sốc gì không?”.

Triệu vương nhìn tôi kinh ngạc.

Tôi đành phải giải thích: “Ví dụ như… gặp phải
cú sốc với phụ nữ?”.

Vẻ mặt của Triệu vương càng ngạc nhiên hơn.

Chẳng còn cách nào khác, với những người thế này
chỉ có thể nói thẳng vào vấn đề. Vì thế, tôi tặc lưỡi, bất đắc dĩ nói: “Ta cảm
thấy hình như Hoàng thượng không thích nữ nhân lắm thì phải. Ta đã kiểm tra sổ
ghi chép, kể từ mùa xuân năm ngoái đến nay, Hoàng thượng chưa từng lâm hạnh bất
cứ mỹ nhân nào trong hậu cung”.

Có lẽ cách nói của tôi hơi quá thẳng thắn nên
Triệu vương không khỏi sửng sốt, hồi lâu sau mới lắp bắp: “Chưa từng lâm hạnh?”.

“Vẫn luôn ngủ ở cung Đại Minh, đến cả cung của
những người như Hoàng thị cũng không tới bao giờ…”, tôi bỏ lửng câu, nhún vai,
lắc đầu.

Triệu vương không tin, cứ hỏi lại tôi: “Không lẽ
cũng không cho gọi bất cứ ai tới cung Đại Minh?”.

Tôi vẫn bất đắc dĩ lắc đầu như trước.

Triệu vương có vẻ trầm tĩnh hơn, trầm ngâm một
lát rồi nói với giọng đau thương: “Hoàng thượng vốn dĩ là người rất chung
tình”.

Tôi chắc có lẽ anh ta lại nhớ đến Giang thị nên
không khỏi thấy áy náy, đanh định lên tiếng an ủi thì Triệu vương đã ngẩng đầu
lên, nhìn tôi nói: “Đàn ông Tề gia của thần đệ là như vậy, luôn giữ mình trong
sạch, chí tình chí nghĩa”.

Luôn giữ mình trong sạch? Anh nói thế thì Tiên đế
chết trên người mỹ nhân còn mặt mũi nào nhìn đời?

Triệu vương lặng lẽ nhìn tôi, vẻ mặt rất nghiêm
túc.

Tôi cũng lặng lẽ nhìn anh ta, rất muốn rút giày
đập vào khuôn mặt đối diện.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm chế bản
thân, nói với anh ta: “Hoàng thượng có là người chung tình hay không ta không
quan tâm, chỉ có điều mấy vị phi tần cứ đến chỗ ta ca thán khiến ta rất khó xử.
Nếu Hoàng thượng không có ám ảnh nào về phụ nữ, liệu hiền đệ có thể khuyên
Hoàng thượng mấy câu, nói Hoàng thượng thỉnh thoảng tới xoa dịu những phi tần ở
hậu cung một chút. Dù thế nào thì họ cũng đều là người mà Hoàng thượng lấy về,
không thể để người ta phí hoài tuổi xuân như vậy được”.

Vẻ mặt của Triệu vương vô cùng ngạc nhiên, một
lát sau anh ta nói: “Hoàng thượng có lẽ bận thật đấy. Phía Vân Tây không yên ổn,
biên cương phía bắc cũng hết chuyện này đến chuyện khác, trong triều không ít
việc khiến người phải bận tâm. Làm Hoàng thượng thật sự chẳng dễ dàng gì, sao
còn tâm trạng nào mà tới hậu cung nữa”.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, hỏi: “Tình hình trong triều
thực sự căng thẳng tới vậy sao?”.

Triệu vương gật đầu, đáp: “Mặc dù thần đệ nhàn rỗi,
nhưng cũng có quan hệ khá tốt với mấy vị tướng lĩnh trong quân. Nghe bọn họ nói
việc dẹp loạn ở Vân Tây là chuyện ngày một ngày hai, Hoàng thượng đã lệnh cho
chuẩn bị lương thảo, ngay sau đó sẽ huy động binh mã thôi”.

Tôi cũng đoán được Tề Thịnh sẽ đánh Vân Tây,
nhưng không ngờ anh ta lại hành động nhanh như vậy, hơn nữa phía nhà họ Trương
cũng chưa nghe tin tức gì về việc điều binh, bây giờ nghe Triệu vương nói vậy,
tôi không khỏi cảm thấy ngạc nhiên: “Nhưng huy động binh mã như thế nào? Ai sẽ
tới dẹp loạn ở Vân Tây”.

Triệu vương nhìn tôi, đáp: “Qua ý tứ của Hoàng
thượng thì có vẻ người muốn nhân dịp này thu hồi toàn bộ vùng Vân Tây về, phế bỏ
danh phận thuộc địa của nó, phân thành các châu, quận mới. Như thế, nếu chỉ dựa
vào chút binh lực trong tay Hạ Lương Thần thì không đủ, nhất định phải điều
thêm quân từ nơi khác tới. Thủ vệ quân ở kinh thành thì đương nhiên không thể
điều động, do đó chỉ có thể điều quân từ Giang Bắc mà thôi”.

Quả nhiên là định nhân cơ hội này làm giảm binh
quyền của nhà họ Trương sao? Bất giác tôi thấy căng thẳng, mắt nhìn chăm chăm
vào Triệu vương, chờ anh ta nói tiếp. Ai ngờ, thằng cha này chỉ mỉm cười điềm
tĩnh rồi nói: “Còn cụ thể sẽ điều quân từ đâu thì thần đệ cũng không biết”.

Mẹ nhà anh! Nếu anh không biết nãy giờ nói nhiều
thế làm gì? Không phải anh định làm ông đây tò mò đến chết đấy chứ? Ông đây
không thèm nài nỉ anh đâu! Ông không tin mình không thể nghe ngóng ra được!

Tôi đứng lên, không nói gì, quay người đi thẳng.

Dọc đường, tôi cảm thấy có điều gì đó lạ nhưng lại
không biết là gì, mãi cho tới khi ngồi vào chỗ, tôi mới chợt nhớ ra. Chết thật,
sao tôi lại có thể bỏ quên Lục Ly ở Vọng Mai hiên được nhỉ!

Phản ứng đầu tiên của tôi là đứng dậy quay lại
tìm Lục Ly, nhưng vừa mới nhổm dậy thì chợt nhớ bên cạnh còn có Tề Thịnh đang
ngồi. Tôi đưa mắt liếc sang, quả nhiên anh chàng này cũng đang nhìn tôi.

Thế là tôi lại phải đặt mông xuống, bụng nghĩ thầm,
Lục Ly dù sao cũng là người lớn, lại là người thân cận của Hoàng hậu, trong
cung chắc chẳng ai dám động đến cô đâu.

Nghĩ vậy tôi có phần yên tâm hơn, rồi cố tình
xem như không biết Tề Thịnh đang nhìn mình, ra vẻ rót đầy cốc rượu, đưa lên môi
nhấp một ngụm.

Ánh mắt của Tề Thịnh chỉ dừng trên người tôi một
lát, sau đó lại quay sang nói chuyện phiếm với Thái hoàng thái hậu.

Bất giác tôi thở phào một cái, trái tim treo lơ
lửng nãy giờ cũng được thả xuống, cảm thấy cứ nhấm nháp từng ngụm như thế này
thì đàn bà quá nên quyết định dốc cả cốc rượu vào miệng. Còn chưa kịp nuốt xuống
thì đã thấy Lục Ly cúi đầu từ phía ngoài mò vào, bộ dạng như ăn trộm.

Tôi thấy rất lạ, chờ đến khi cô tới quỳ sau lưng
mình liền lập tức lên tiếng hỏi: “Sao thế?”.

Mặt của Lục Ly đỏ bừng lên, lắp bắp một hồi mới
thốt ra được mấy chữ: “Nương nương, nô tì, Triệu vương, nô tì…”.

Tôi lấy làm lạ, đưa mắt nhìn vào chỗ của Triệu
vương, thấy chỗ ngồi trống không, anh ta vẫn chưa trở lại. Tôi quay lại nhìn Lục
Ly, đột nhiên hoảng sợ. Hỏng rồi, Vọng mai hiên là nơi vắng vẻ, không lẽ đã vô
tình tạo cơ hội cho tên Triệu vương kia “hạ thủ” rồi?

Đúng lúc tôi đang vừa tức tối vừa hối hận thì
nghe thấy Lục Ly lắp bắp tiếp: “Nô tì, nô tì đã đánh Triệu vương…”.

Cơn thịnh nộ của tôi còn chưa kịp phát ra, trong
nháy mắt lại dội ngược vào, khiến tôi nhất thời nghẹn họng.

Mẹ kiếp, dù Triệu vương không có quyền có thế gì
thì cũng là một vương gia! Anh ta là em trai của Tề Thịnh, là cháu ruột của
Thái hoàng thái hậu đấy!

Năm ngoái tôi có thể đánh anh ta, vì ba anh em
anh ta suýt nữa thì đã hại chết tôi ở Uyển Giang. Tề gia bọn họ áy náy, cho dù
là anh ta hay Tề Thịnh thì cũng đều thấy không phải với tôi. Vì thế, tôi có ra
tay cũng không sao, nhưng anh ta là người cô có thể đánh được chắc, Lục Ly?

Lục Ly thận trọng đưa mắt quan sát vẻ mặt của
tôi, chột dạ ấp úng kể: “Nô tì đợi ở bên trong một lúc lâu nên thấy buồn ngủ, mắt
cứ díp tịt lại, lúc mở mắt ra thì thấy trước mắt là một người, lúc đó sợ quá,
chưa kịp nghĩ gì đã ra tay…”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+