Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 2 – Chương 02 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nghe Lục Ly nói vậy, tôi chắc Triệu vương cũng không phải hoàn toàn vô tội, lại nhìn vẻ tội nghiệp của Lục Ly, đành an ủi cô mấy câu: “Thôi, đánh thì cũng đã đánh rồi, dù sao cũng không phải là lần đầu, chỉ cần không đánh vào mặt là được… À, em không đánh vào mặt anh ta đấy chứ?”.

Lục Ly không nói gì, chỉ chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn tôi, vừa có ý hối lỗi vừa sợ hãi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Lục Ly một lát rồi quay sang nhìn vào chỗ ngồi vẫn còn trống của Triệu vương, đột nhiên tỉnh ngộ, chỉ tiếc không thể nhét bà cô này vào bao gửi về cho nhà họ Trương ngay lập tức! Chết tiệt, bữa tiệc vừa mới được một nửa thì Triệu vương đã biến mất tăm, không biết Tề Thịnh sẽ nghĩ thế nào đây?

Nhỡ Thái hoàng thái hậu hỏi một câu: “Triệu vương đâu?” thì biết làm thế nào, hả? Cô bảo ta phải làm thế nào đây?

Đang nghĩ vậy thì Thái hoàng thái hậu hỏi với vẻ ngạc nhiên: “Ồ, Triệu vương đâu nhỉ? Sao ra ngoài một lúc lâu rồi mà chưa thấy quay trở lại thế?”.

Tôi bất giác run lên bần bật.

Ánh mắt của Tề Thịnh chuyển từ chỗ ngồi trống không của Triệu vương sang tôi với vẻ dò hỏi.

Tôi nghĩ, nếu chuyện này để cho Lục Ly chịu trách nhiệm thì cô chỉ có một con đường chết, trong hoàn cảnh hiện tại chắc chỉ mình tôi mới gánh được tội thay cô. Tôi nuốt khan mấy cái, lắp bắp hệt như Lục Ly lúc nãy: “Thiếp đã… đánh Triệu vương”.

Đôi mắt vốn hẹp dài của Tề Thịnh bỗng trở nên to gấp đôi, sau khi lặng lẽ nhìn tôi một lúc lâu thì quay sang mỉm cười với Thái hoàng thái hậu: “Có lẽ Ngũ đệ uống nhiêu quá nên đã tìm nơi nào nghỉ rồi, để trẫm sai người đi xem sao”, nói xong liền sai nội thị phía sau: “Đi xem thế nào, nếu Triệu vương say quá thì hãy dìu vào noãn các nghỉ một lát, chớ để Triệu vương bị lạnh”.

Vừa nói xong thì một tiểu nội thị bước vào bẩm báo, Triệu vương say quá nên đã tìm nơi nghỉ, đợi khi nào đỡ hơn sẽ đến tạ tội với Thái hoàng thái hậu, Thái hậu, Hoàng thượng và Hoàng hậu.

Khi tiểu nội thị nói tới hai từ Hoàng hậu còn đưa mắt nhìn tôi một cái, khiến tôi cứ giật mình thon thót.

Tề Thịnh liền cười, nói: “Trẫm đã nói rồi, Ngũ đệ uống nhiều, không biết đã trốn vào đâu ngủ rồi, Hoàng tổ mẫu không cần phải lo cho Ngũ đệ đâu”.

Có lẽ Thái hoàng thái hậu hiểu nhầm là Triệu vương vẫn đau lòng về chuyện tình cảm nên mới mượn rượu giải sầu, vì thế nghe những lời này lại càng có vẻ lo lắng hơn, miệng khẽ lẩm bẩm: “Một thanh niên tử tế như vậy, thế mà bị con hồ ly tinh hủy hoại đến mức ấy, đúng là đáng hận!”, nói xong lại nhìn Tề Thịnh một cái.

Tề Thịnh làm như không nghe thấy, quay sang hỏi tôi: “Uy nhi vẫn khỏe chứ?”.

Tôi gật đầu vô cùng phối hợp: “Khỏe, rất khỏe, đã biết lẫy rồi”.

Tề Thịnh tỏ thái độ ngạc nhiên, nhướng mày hỏi tôi: “Đã biết lẫy rồi ư?”.

Mẹ kiếp, anh có cần giả vờ kinh ngạc hơn tí nữa không? Lần trước anh tới còn chơi với nó như đùa cún con, bắt con bé lẫy đến mấy lần, anh đã quên rồi sao?

Thấy bộ dạng vô cùng trông chờ câu trả lời của Tề Thịnh, tôi đành khoác lên mặt vẻ hạnh phúc, gật đầu: “Lẫy được rồi, một lúc có thể lẫy liền mấy cái cơ”.

Có lẽ hiếm khi thấy Hoàng thượng và Hoàng hậu nói chuyện vui vẻ như vậy nên các câu chuyện cả công khai lẫn riêng tư đều ngừng lại, sự chú ý chuyển nhất loạt về phía chúng tôi.

Trước con mắt của đám đông, tôi và Tề Thịnh không khỏi cảm thấy hơi ngượng, chẳng ai bảo ai đều cầm cốc lên để che giấu tâm trạng, nhưng khi cầm cốc lên rồi mới thấy nếu ai uống chén của người nấy thì có vẻ không thích hợp lắm, nên lại phải ra vẻ mời nhau rồi mới có thể một hơi uống cạn rượu trong cốc.

Thái hoàng thái hậu thấy thế thì rất vui, chỉ vào hai chúng tôi rồi cười nói với đám đông: “Thành Tổ đã từng nói, phụ nữ không nên lúc nào cũng mang điệu bộ yếu ớt, mỏng manh, đôi lúc phải có chút ít sự mạnh mẽ của đàn ông mới hay, và cũng chỉ có những người phụ nữ như thế mới có thể cùng chồng vượt qua phong ba bão táp, dang rộng đôi cánh vượt lên chín tầng mây. Theo những gì ta thấy cho đến bây giờ, Hoàng hậu đúng là càng ngày càng có phong thái giống lời của Thành Tổ, không chỉ đối nhân xử thế ngày một độ lượng, ngay cả cách uống rượu cũng hào sảng không kém gì đàn ông, thật giống với một đấng trượng phu thực sự”.

Nghe câu này, ngụm rượu vẫn còn chưa kịp nuốt xuống đã suýt nữa thì phun ra ngoài, tôi phải cố gắng lắm mới kìm lại được, nhưng rượu lại vào khí quản nên lập tức ho sặc sụa, chảy cả nước mắt nước mũi.

Tề Thịnh quay lại nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

Tôi xua tay về phía anh ta, ý nói mình không sao, nhưng chưa xua được mấy cái thì đã buộc phải thu ngay về để bịt miệng, ngăn cơn ho tiếp theo.

Lục Ly từ phía sau thấy vậy vội chạy lên đấm lưng cho tôi, nhưng vừa đấm được hai cái thì Tề Thịnh đã làm thay.

Tề Thịnh vừa khẽ đấm lưng cho tôi, vừa cười với Thái hoàng thái hậu: “Hoàng tổ mẫu đừng khen Bồng Bồng, cô ấy không quen nghe đâu ạ”.

Nụ cười trên môi Thái hoàng thái hậu càng nở rộng, bà chỉ vào tôi và Tề Thịnh cười nói mấy câu rồi bảo mệt, muốn hồi cung nghỉ ngơi. Thái hoàng thái hậu đã nói vậy, Thái hậu cũng không tiện ngồi lại nên cũng đứng lên theo.

Mọi người thấy thế bèn đứng dậy cung kính tiễn hai người, Tề Thịnh còn nắm tay tôi dẫn đầu đám đông tiễn Thái hoàng thái hậu và Thái hậu.

Bữa tiệc đến đấy cũng coi như kết thúc. Có điều, tận đến khi tàn tiệc vẫn chẳng thấy Triệu vương quay lại.

Tôi đoán lần này chắc anh ta phải ngủ tới cả mấy ngày thì mới có thể dậy gặp mọi người.

Từ điện Diên Xuân ra, tôi và Tề Thịnh cùng đường một đoạn, tôi lặng lẽ đi sau Tề Thịnh chừng ba bước, chỉ mong anh ta coi như không nhìn thấy tôi, tuyệt đối đừng hỏi vì cớ gì mà đang yên đang lành lại đi đánh Triệu vương, hay hỏi tôi sao lại uống rượu một cách thoải mái như vậy…

Hai câu hỏi đó đều rất khó trả lời, nhưng nếu bắt buộc phải chọn một trong hai để trả lời thì tôi hy vọng anh ta sẽ hỏi, vì sao tôi lại đánh một con người đen đủi như Triệu vương.

Nhưng đáng tiếc là anh ta không nói gì.

Tôi cứ ủ rũ đi theo anh ta như vậy, nhưng đi mãi, đi mãi, tôi chợt nhận ra có điều gì khác thường.

Không ổn rồi, đây là đường về cung Hưng Thánh, lẽ ra Tề Thịnh phải đi hướng khác chứ! Kể từ sau khi tôi sinh con, Tề Thịnh chưa bao giờ nghỉ đêm lại chỗ của tôi cả.

Không lẽ đêm nay anh ta lại muốn ngủ ở chỗ của tôi?

Ý nghĩ đó vừa mới le lói trong đầu tôi đã không kìm được mà rùng mình. Mẹ kiếp, chắc không phải định chơi trò “đêm động phòng” một năm một lần đấy chứ? Năm ngoái anh ở chỗ của ông đây nửa đêm, ông đã phải vác cái bụng to già nửa năm. Năm nay anh mà ngủ đến nửa đêm, chẳng lẽ ông đây lại phải vác cái bụng to thêm hơn nửa năm nữa?

Đi trước tôi mấy bước, thân hình Tề Thịnh vẫn vươn thẳng, bước đi vững chãi.

Tôi bước từng bước như ăn trộm, trong lòng vô cùng bất an, thỉnh thoảng lại quay lại đưa mắt nhìn Lục Ly ở phía sau, hy vọng cô có thể tiến lên giải thoát tôi khỏi tình cảnh này.

Lục Ly dường như cũng đã nhận ra vấn đề nên có ý bước lên trước, nhưng khi ánh mắt dừng lại trên người Tề Thịnh thì lập tức lùi lại, cúi đầu làm con rùa rụt cổ.

Tôi đã biết là không thể nói nghĩa khí với đàn bà mà! Mẹ kiếp, dũng khí lúc cô đánh Triệu vương đi đâu mất cả rồi? Ông đây đã phải gánh tội thay cô, thế mà cô không thể cho mượn một viên gạch để ông lót chân được sao?

Chúng tôi cứ lặng lẽ đi như vậy cho đến lúc về tới cung Hưng Thánh, bước vào trong điện, Tề Thịnh vẫn tỏ ra bình thường, sai người hầu giúp mình thay áo rồi ngồi xuống chiếc đệm bên cạnh, ngẩng đầu nhìn tôi, nói với vẻ bình thản: “Bồng Bồng, nàng lại đây, trẫm có điều này muốn hỏi nàng”.

Tôi thầm kêu: Hỏng rồi, quả nhiên là sợ chuyện gì chuyện đó tới, chỉ không biết anh ta sẽ hỏi chuyện gì. Hơn nữa, tôi vẫn còn chưa kịp thay lễ phục, người anh em, anh có vẻ nôn nóng quá rồi đấy!

Các cung nữ, nội thị trong điện đều rất có tố chất nghề nghiệp, nghe Tề Thịnh nói vậy lập tức cúi đầu, không cần ai nhắc đã lặng lẽ lui ra. Cuối cùng chỉ còn lại một mình Lục Ly, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng nhìn tôi, biết rõ phải lui ra mà không dám, cứ loanh quanh mãi ở cửa.

Thấy điệu bộ Lục Ly như vậy, tôi cảm thấy trong lòng dễ chịu đôi chút. Nha đầu này xem như cũng có chút lương tâm, không uổng công lần này tôi đã giơ đầu chịu báng thay cô. Tôi đang định đưa mắt ra hiệu cho cô lùi ra thì bất ngờ tôi thấy nét mặt cô trở nên tràn đầy quyết tâm, không đợi tôi kịp phản ứng đã nhào tới trước chân của Tề Thịnh, liên tiếp dập đầu: “Hoàng thượng, nô tì đáng tội chết, nô tì đáng tội chết, chính nô tì đã đánh Triệu vương điện hạ bị thương. Nô tì lười biếng, không cẩn thận nên đã ngủ quên ở Vọng Mai hiên, khi nô tì tỉnh dậy thì thấy Triệu vương trước mặt, nô tì, nô tì…”.

Nói đến đây Lục Ly không nói tiếp được nữa, cô phải cắn răng một lát mới nói tiếp: “Nô tì nghĩ rằng Triệu vương định bỡn cợt nô tì nên đã cào lên mặt Triệu vương điện hạ”.

Nghe đến đây, bất giác tôi đưa mắt nhìn bàn tay của Lục Ly, mười ngón tay được sơn màu, thon nhỏ nhưng đầu móng thì vừa dài vừa mảnh. Bị bàn tay này cào lên mặt thì mười ngày, nửa tháng sau cũng đừng nghĩ tới chuyện ra ngoài gặp ai.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy rất thông cảm với Triệu vương đen đủi.

Lục Ly nói xong, phủ phục xuống đất, người run lên.

Tề Thịnh im lặng một hồi rồi ngẩng lên nhìn tôi.

Tôi nghĩ, lý do đánh Triệu vương đã được Lục Ly nói rõ rồi, vậy chuyện còn lại là muốn hỏi tôi vì sao Lục Ly lại có cơ hội đánh Triệu vương.

Trước tiên, tôi bình thản bảo Lục Ly đang phủ phục trên nền nhà khóc lóc lui ra, tiếp đó ngồi xuống trước mặt Tề Thịnh, suy nghĩ một chút rồi nói: “Là thiếp đưa Lục Ly đi tìm Triệu vương, thiếp có một số chuyện muốn hỏi Triệu vương nên đã đứng nói chuyện với Triệu vương bên ngoài Vọng Mai hiên. Sau đó thì thiếp rời đi, lại quên mất không gọi Lục Ly. Có lẽ Lục Ly đã ngủ quên trong đó”.

Tề Thịnh chậm rãi gật đầu rồi hỏi tôi: “Nàng tìm gặp Ngũ đệ để hỏi chuyện gì?”.

Tôi tặc lưỡi, quyết định nói thật: “Hỏi xem vì sao chàng lại không hảo nữ sắc. Thiếp nghĩ, trước đây quan hệ giữa hai người rất tốt, vì thế có thể Triệu vương sẽ biết rõ nguyên nhân”.

Có lẽ Tề Thịnh không ngờ tôi lại thẳng thắn như vậy, sững ra một lúc mới tiếp tục hỏi tôi, vẻ bình thản: “Nàng cảm thấy trẫm không hảo nữ sắc?”.

Trung thành với nguyên tắc “thực sự cầu thị”, tôi gật đầu, bình tĩnh đáp: “Gần như hoàn toàn không thân cận với bất cứ người đàn bà nào, như thế không giống đàn ông, hoặc nói cách khác là không giống với một người đàn ông bình thường”.

Tề Thịnh nghe nói vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười châm biếm, hỏi lại: “Thế thì Bồng Bồng nói xem, như thế nào mới là một người đàn ông bình thường?”.

Mặc dù cảm thấy câu hỏi này của Tề Thịnh có phần kỳ quặc, nhưng tôi vẫn trả lời rất nghiêm chỉnh: “Những người đàn ông có nguyên tắc về vấn đề này không ít, nhưng số người làm được như Liễu Hạ Huệ[1] thì lại vô cùng hiếm. Đàn ông không giống đàn bà, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện tình ái, vừa muốn độc quyền về tình cảm lại vừa muốn độc chiếm về thể xác. Bản tính của đàn ông là háo sắc, là ban phát tình yêu rộng rãi, giống như con đực càng khỏe mạnh thì lại càng muốn chiếm hữu thật nhiều con mái, không cần biết tốt xấu thế nào. Đó là một kiểu bản năng, một bản năng về thể xác, là sự kích động của sinh lý, không thay đổi theo tình cảm của con người”.

[1] Liễu Hạ Huệ (720 TCN – 621 TCN) là một chính nhân quân tử nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc. Có lần ông dừng chân nghỉ qua đêm trước cổng thành, thấy một người phụ nữ đến trú chân. Thời tiết ban đêm càng ngày càng lạnh, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo của mình ra khoác cho người phụ nữ ấy, lại ôm cô ấy để sưởi ấm, thế nhưng trong lòng ông vẫn thanh tịnh không chút tà tâm.

Điều này giống như việc nửa đêm đang say ngủ, bỗng thấy trong chăn có thêm một người đẹp trần trụi và nóng bỏng, chỉ cần bạn là đàn ông, cho dù bạn sửng sốt hay sung sướng thì cậu nhỏ của bạn cũng sẽ ngóc đầu dậy đã rồi có gì thì nói sau.

Tề Thịnh im lặng nghe với vẻ rất chăm chú.

Tôi càng nói càng cảm thấy kiến thức của mình thật rộng, bất giác dũng cảm hẳn lên, càng nói càng thuận miệng: “Ví dụ: Thiếp có thể rất yêu một cô gái nhưng không bắt buộc phải giữ mình vì cô ấy, trừ phi cô ấy có yêu cầu mãnh liệt là nếu thiếp không giữ mình thì sẽ mất cô ấy. Đến lúc đó có thể thiếp sẽ do dự, sẽ kiềm chế bản năng của mình. Cũng có nghĩa là, khi có sự trói buộc của đạo đức thì con người bắt buộc phải chế ngự bản năng của mình, giữ gìn trinh tiết đối với người bạn đời duy nhất. Nhưng nếu không có sự trói buộc ấy, đàn ông từ xưa tới nay có bao giờ sợ có nhiều phụ nữ vây quanh mình? Đàn ông mà, phải…”.

Nói đến đây, bỗng nhiên tôi dừng lại.

Nụ cười thoảng nhẹ vẫn còn trên môi nhưng không biết từ lúc nào, ánh mắt của Tề Thịnh đã trở nên lạnh lùng, sắc nhọn như hàng ngàn mũi dao hướng thẳng vào tôi, hỏi với giọng nửa đùa nửa thật: “Xem ra Bồng Bồng rất hiểu đàn ông đấy nhỉ? Chuyện này càng khiến trẫm thấy tò mò với quá khứ của nàng, muốn biết rốt cuộc nàng là người thế nào”.

Tôi nhất thời nghẹn họng, trong bụng thầm nghĩ, nếu lúc này tôi vẫn cứ kiên quyết nói mình là thần tiên chuyển thế thì không biết anh ta sẽ phản ứng như thế nào nhỉ? Vẫn tin như trước, hay là trực tiếp tiễn tôi về trời Tây, giúp tôi sớm ngày vinh quy tiên giới?

Không đoán được suy nghĩ của Tề Thịnh, tôi cũng chẳng dám mở miệng.

Khóe môi của Tề Thịnh giật giật, tiếp tục hỏi với thái độ rất bình tĩnh: “Hoặc hỏi thế này, trước khi trở thành Thái tử phi của trẫm, thì Bồng Bồng là nữ tử… hay là một đấng nam nhi?”

Tề Thịnh thong thả nhả từng chữ nhưng phải một lúc sau tôi mới hiểu được trọng tâm của câu hỏi đó, trong đầu lập tức vang lên một tiếng nổ.

Tề Thịnh lặng lẽ nhìn tôi, đôi mắt đen vẫn lặng như nước hồ đêm đông, tuy gợn sóng lăn tăn nhưng vẫn đem theo cái lạnh buốt giá đặc trưng, trong đáy mắt sâu thẳm còn thấp thoáng tia sát ý.

Một Tề Thịnh như thế này, đã lâu lắm rồi tôi chưa gặp.

Đầu óc tôi trở nên trống rỗng, đột nhiên nhớ tới lời của một vị tiền bối giang hồ. Ông nói, khi nào không biết nói cái gì thì hãy cười lên, cười thật to, thật sảng khoái, cười cho tới khi nào đối phương choáng váng thì mọi chuyện sẽ trở nên dễ đối phó hơn.

Tôi mở miệng, định cười nhưng không thể cười được, chỉ có thể ngớ ngẩn hỏi Tề Thịnh: “Ý của chàng là gì?”.

Tề Thịnh nhếch môi lên, cười rất khẽ, hỏi ngược lại tôi: “Nàng nói thử xem? Bồng Bồng”.

Nếu tôi nói ra mà anh ta chịu tin tôi là một phụ nữ thì mọi chuyện đều đơn giản, nếu như đã xác định tôi chắc chắn là đàn ông rồi… thế thì chẳng cần phải nói làm gì nữa.

Vào thời khắc quan trọng, đầu óc tôi cuối cùng cũng có thể vận động linh hoạt hơn. Tôi cố gắng thể hiện tất cả các loại tình cảm như đau buồn, uất hận, không cam tâm,… qua ánh mắt. Nhưng dù tôi cố gắng cả nửa ngày vẫn không biết cách làm thế nào để cơ mặt giữ nguyên, chỉ sử dụng mỗi ánh mắt mà thể hiện được trạng thái tinh thần phức tạp ấy.

Chẳng còn cách nào, tôi đành giả bộ nhắm mắt buồn bã, một hồi lâu sau mới cất giọng khàn khàn hỏi Tề Thịnh: “Chàng hỏi thiếp, trước khi trở thành Thái tử phi, thiếp là nam hay nữ phải không”.

Tề Thịnh im lặng một lát rồi mới khẽ “ừ” một tiếng.

Tôi hít một hơi thật sâu, lặng lẽ nhìn anh ta một lúc rồi mới nói: “Chàng tò mò thiếp từ lâu tới, tò mò muốn biết trước đây thiếp là người như thế nào, thậm chí còn cố đoán trước đây thiếp là nam hay nữ. Nhưng chàng lại không hề hỏi thiếp Trương thị trước đây là người đã đi đâu, nàng ấy không có chút địa vị nào trong trái tim chàng, chết rồi thì thôi, dù trong bụng nàng ấy có mang đứa con của chàng thì cũng thế, có đúng không?”.

Thân hình Tề Thịnh cứng đờ, môi hơi mím lại nhìn tôi.

Nhìn biều hiện của anh ta, tôi cảm thấy hơi yên lòng, quay người đi đi lại lại trong điện, quyết định tiếp tục “biên” tiếp phần sau.

“Bây giờ chàng đã hỏi thiếp như thế thì thiếp cũng xin nói thật với chàng”, tôi dừng lại, quay người, lạnh lùng nhìn anh ta: “Đúng thế, trước đây thiếp luôn nói dối chàng, thiếp không phải là thần tiên gì. Kể từ lúc thiếp bắt đầu nhớ được, thiếp đã là một cô hồn, bị trói trên hồ Thái Dịch, nhìn Trương thị vùng vẫy trong nước, nhìn thấy nàng ấy dốc hết sức chìa tay về phía chàng, nhìn chàng không chút do dự bơi về phía Giang thị…”.

Tế Thịnh ngồi thẳng đơ, không nhúc nhích nhìn tôi, ánh mắt tối tăm.

Tôi cười, nói tiếp: “Lúc đó rõ ràng là thiếp đang tự do trên mặt hồ nhưng cái người đang dần dần chìm xuống ấy dường như cũng chính là thiếp. Đó là cảm giác tuyệt vọng, một cảm giác tuyệt vọng như tất cả vạn vật trời đất không còn nữa. Tiếp sau đó, khi mà thiếp cuối cùng cũng được giải thoát thì lại còn có người nói với thiếp rằng, mệnh của Trương thị kiếp này rất nặng, không thể chết như thế được, người ấy còn bảo thiếp nhanh chóng quay về”.

Tôi cố tình nói thật chậm, thỉnh thoảng lại dừng là một lúc. Đến khi nghe tôi nói xong, Tề Thịnh từ từ nhắm mắt lại.

“Thiếp không muốn, rõ ràng là thiếp đã chết một lần, thế thì sao thiếp lại phải làm nàng ấy? Thiếp không chịu đi, người ấy cũng không chịu để thiếp siêu thoát, nói là nhìn nhiều rồi thì suy nghĩ thoáng hơn. Chỉ ba ngày thôi, nhưng dài như ba kiếp, thiếp đã nhìn khắp tam giới, trải qua vui buồn chia cách, cuối cùng vẫn trở về với thân xác của Trương thị”.

Tôi dừng lại, quay đầu về phía Tề Thịnh, đợi đến khi anh ta mở mắt ra nhìn mình mới chậm rãi nói tiếp: “Chàng đoán đi đoán lại, nhưng chưa bao giờ ngờ rằng thiếp thực ra chính là Trương thị, là cô nàng Trương thị ngang ngược ngày trước. Chàng cảm thấy nàng ấy thay đổi quá nhiều, nhưng lại không biết rằng Trương thị đã bước tới ngõ cụt, chẳng có con đường nào để đi, chỉ còn có thể nhảy sang một con đường khác, giả làm một con người khác hoàn toàn”.

Một hồi lâu sau Tề Thịnh vẫn không nói gì.

Tôi nghĩ, dù là “biên” thì cũng không nên thái quá, lỡ cuối cùng không nghĩ ra được kết thúc nào viên mãn thì ít nhất cũng có thể nhét thêm người ngoài hành tinh vào để giải thích, ăn theo trường phái khoa học viễn tưởng cũng phải là ý kiến tồi.

Tôi nghĩ một lát, quyết định dùng cách khơi gợi tình cảm để kết thúc câu chuyện đau khổ về một nữ phụ độc ác chuyển kiếp thành nữ chính này, liền ngước mắt nhìn Tề Thịnh, nói bằng giọng của người đã nhìn thấu phàm trần: “Con người Trương Bồng Bồng thực ra không hề thay đổi, thứ thay đổi chỉ là trái tim mà thôi. Không yêu thì không ghen tuông, không yêu thì không đau buồn, không yêu thì không phiền não”.

Nếu ít phút trước mắt của Tề Thịnh là hồ nước long lanh, thì lúc này nó đã biến thành một hồ chết: tối đen, không hề có một tia sáng nào phản chiếu trong đó. Đôi mắt ấy cứ lặng lẽ nhìn tôi, nhìn đến mức sau lưng tôi nổi cả gai ốc.

Trong điện yên lặng tới mức dường như có thể nghe được cả hơi thở nặng nhọc của Tề Thịnh, tiếng tim tôi đập dồn dập và cả tiếng nến cháy cách đó không xa.

Hai chúng tôi cứ giữ nguyên như vậy, rồi Tề Thịnh đột nhiên mở miệng nói: “Ý nàng muốn nói, người mà ta có lỗi nhất chính là Trương thị, đúng không?”.

Tuy là câu hỏi nhưng lại mang ngữ khí khẳng định, hoàn toàn không cần tôi trả lời.

Tôi đang do dự xem nên trả lời Tề Thịnh thế nào thì bỗng thấy anh ta khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng thoảng qua như thể vừa được nghe một câu chuyện thú vị.

Giống! Mẹ kiếp, quá giống! Lúc này, tôi mới đột nhiên ý thức được rằng Tề Thịnh và Nhà xí huynh là hai anh em, trong người họ chảy cùng một dòng máu, sao trước đây tôi lại coi bọn họ thuộc hai giống khác nhau được nhỉ?!

Khóe môi Tề Thịnh khẽ giật giật, anh ta nói rất bình tĩnh: “Cứ cho là ta phải có trách nhiệm với Trương thị, ta có lỗi với nàng ấy đi, nhưng thế thì liên quan gì đến nàng? Nàng không phải là Trương thị, cho dù câu chuyện nàng kẻ có gây xúc động lòng người thế nào đi chăng nữa thì nàng cũng không phải nàng ấy. Ta quen với Trương thị mười mấy năm, không lẽ ta không nhận được ra nàng ấy?”.

Lời của anh ta khiến tôi sững người, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Nếu sau này tôi coi Tề Thịnh là đầu đất thì tôi sẽ là Đầu Đất viết hoa!

Tề Thịnh nheo mắt nhìn tôi, từ tốn hỏi: “Nàng vẫn chưa trả lời câu hỏi vừa rồi của ta, rốt cuộc nàng là nam hay nữ?”.

Lần đầu tiên tôi không có lời nào để đáp lại, chỉ có thể im lặng nhìn anh ta.

Tề Thịnh cũng lặng lẽ nhìn tôi một lúc lâu, đáy mắt lướt qua vô số cảm xúc. Cuối cùng anh ta mỉm cười, đứng dậy, có vẻ định ra về.

Nhưng tôi biết, anh ta bỏ đi như vậy xem như khẳng định kiếp trước tôi là nam, cũng tức là thứ đang đợi tôi phía trước chỉ có thể là cái chết mà thôi.

Tôi không sợ chết, tôi chỉ sợ không được chết tử tế thôi!

Nhất thời tôi chỉ muốn chạy ngay tới giữ anh ta lại, cầu anh ta một câu: “Một đêm vợ chồng, nghìn năm ân nghĩa. Nể tình chúng ta dù sao cũng xem như có hai đêm, xin hãy cho thiếp chết một cách thoải mái”.

Nghĩ vậy, bàn tay tôi bất giác tóm lấy tay áo đang rời đi của Tề Thịnh.

Tề Thịnh tạm thời dừng bước, quay lại nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng, hỏi: “Nàng là nam hay nữ?”.

Tôi không dám nói ra từ “nam” nhưng lại cũng không cam tâm thốt chữ “nữ”, chỉ có thể im lặng.

Tề Thịnh nhếch môi, nhấc tay kia lên gỡ các ngón tay tôi đang giữ chặt áo của anh ta, giống như lúc ở Uyển Giang, tôi cũng đã gỡ dần những ngón tay của anh ta.

Bàn tay tôi lại càng nắm chặt, không biết giọng đã khàn từ lúc nào, cất tiếng hỏi: “Chàng muốn giết thiếp à?”.

Tề Thịnh nghe vậy thì khựng lại, quay nhìn tôi, nụ cười trên môi mang vẻ châm biếm, đáp bằng giọng nhẹ nhàng: “Hoàng hậu, trẫm không giết nàng đâu, trẫm sẽ để nàng tiếp tục làm Hoàng hậu, để nàng ở lại trong cung, suốt đời làm Hoàng hậu của trẫm”.

Nếu có thể được ăn ngon mặc đẹp thì sống suốt đời như thế cũng tốt. Nghĩ vậy, bàn tay của tôi cũng lỏng dần, thuận thế buông áo của Tề Thịnh ra.

Quai hàm của Tề Thịnh nghiến chặt, anh ta nói qua kẽ răng: “Trẫm sẽ để cho Hoàng hậu được biết cảm giác thế nào là sống không bằng chết”.

Mẹ kiếp, thù hận giữa hai chúng ta lớn đến thế sao?

Tôi lại vội vàng túm lấy tay áo của Tề Thịnh, nài nỉ: “Làm việc gì cũng không nên quá tuyệt tình, chàng tha cho thiếp một lần, hoặc ít nhất cũng cho thiếp một cái chết tử tế”.

Tề Thịnh trừng mắt nhìn tôi, dằn từng tiếng: “Tha cho nàng một lần?”.

Tôi gật đầu: “Tha cho thiếp một lần!”.

Tề Thịnh nhìn tôi chăm chăm một lúc, đột nhiên cười lớn.

Tiếng cười ấy làm kinh động cả những người ở ngoài, Lục Ly và Tả Ý hớt hải chạy vào, vừa đặt chân vào điện liền bị Tề Thịnh quát: “Cút ra ngoài!”.

Hai cô bé sững người trong giây lát, Tả Ý phản ứng nhanh hơn, vội vàng kéo Lục Ly lùi ra ngoài.

Sắc mặt của Tề Thịnh xám xịt, anh ta cúi đầu xuống hỏi tôi: “Ta tha cho nàng, thế thì ai sẽ tha cho ta?”.

Thấy anh ta có vẻ chẳng thèm nói lý, tôi cuống lên: “Mẹ nó, ai gây chuyện với chàng thì chàng đi mà tính sổ với người ấy, chàng trả thù thiếp thì được gì chứ?”.

Sợi gân xanh bên thái dương của Tề Thịnh giật giật, anh ta trở tay túm lấy cổ tay tôi, kéo dán sát vào người mình rồi mới hỏi bằng giọng dữ dằn: “Nói, rốt cuộc nàng là nam hay nữ?”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+