Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 2 – Chương 02 – Phần 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mặc dù tôi tức giận nhưng trong lòng dù sao vẫn còn khát vọng cầu sinh, liền dứt khoát dùng hai tay giật tung vạt áo trước ngực, gầm lên: “Chàng hãy nói xem thiếp là nam hay nữ? Chàng hãy tự nhìn xem rốt cuộc thiếp là nam hay nữ? Đầu óc chàng có vấn đề hay sao mà lại hỏi thiếp như thế! Ngủ cũng ngủ rồi, con cũng sinh rồi, chàng nói xem, thiếp là nam hay nữ?!”.

Tôi cứ gào lên như thế, rồi không biết tại sao lại thấy đau buồn, bỗng nhiên rất muốn khóc.

Mặc cho tôi gào, Tề Thịnh bất ngờ túm hai tay tôi đưa về phía sau, kéo tôi ép sát trước mặt anh ta, gằn giọng: “Nói mau, nàng là nam hay nữ?”.

Khác biệt nam nữ lúc này chính là khoảng cách giữa sự sống và cái chết!

Trong lòng tôi hiểu rất rõ, nhưng chữ “nữ” vẫn không sao thoát ra khỏi miệng được, dường như nếu nói ra chữ đó thì tất cả những gì của hai mươi năm trước đều bị xóa sạch kể từ đó tôi chỉ có thể là Trương thị, trước đây là Thái tử phi Trương thị, hiện giờ là Hoàng hậu Trương thị! Là một phụ nữ, là một nữ nhân trong hậu cung, là một người đàn bà phải sống phụ thuộc vào Tề Thịnh như bao chị em khác, là một Trương thị đến cả tên khai sinh cũng sẽ không lưu lại!

Trước đây, tôi chưa bao giờ thấy việc khom lưng cúi đầu vì mạng sống có gì khó khăn, thậm chí ngay cả khi tỉnh lại, phát hiện bản thân đã biến thành Trương thị, chẳng qua tôi cũng chỉ băn khoăn nửa ngày rồi vẫn thản nhiên chấp nhận thân xác mới của mình, chấp nhận hiện thực tôi phải tiếp tục sống trong hình dáng đàn bà ấy thôi.

Đó là vì tôi vẫn luôn nghĩ rằng mình là một người đàn ông, cho dù bây giờ tôi không còn cậu nhỏ, cho dù tôi ôm người đẹp vào trong lòng mà tâm vẫn thanh tịnh như nước, nhưng bản chất của tôi vẫn là một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, là một người đàn ông quang minh, lỗi lạc hơn Tề Thịnh!

Nhưng giây phút này, Tề Thịnh lại muốn “hoạn” tôi từ trong tư tưởng, anh ta muốn tôi phải tự thừa nhận rằng bây giờ tôi là một người đàn bà, trước đây cũng là một người đàn bà, từ trong ra ngoài tôi là một người đàn bà!

Thân hình Tề Thịnh cứng đờ, động mạch hai bên trán giật mạnh, dùng ánh mắt như có ngọn lửa cháy rừng rực, lớn đến mức có thể đốt cháy người nhìn xoáy vào tôi.

Tôi phải vận dụng hết sức lực toàn thân mới có thể khó khăn thốt ra từ ấy: “Nữ, thiếp là nữ”.

Bàn tay của Tề Thịnh dần buông lỏng.

Đôi chân tôi nhũn ra, toàn thân khuỵu xuống, đồng thời những giọt nước mắt vẫn cố ngăn lại giờ mất kiểm soát, trào ra. Tôi không muốn khóc trước mặt Tề Thịnh nên vội đưa mu bàn tay lên lau, nhưng dùng cả hai tay rồi mà cũng không sao lau hết những giọt nước mắt trên mặt.

Càng lau tôi lại càng cảm nhận rõ nỗi hoảng sợ trong lòng, rồi lại nghĩ, bây giờ ông đã thừa nhận là đàn bà thì còn xấu hổ gì nữa, bèn quyết định không lau nước mắt nữa, trực tiếp khóc to hơn.

Nhưng một khi đã bắt đầu thì muốn nín cũng không được, càng khóc lại càng cảm thấy ấm ức, càng cảm thấy mình phải khóc đổ một đoạn Trường Thành như nàng Mạnh Khương thì mới đã.

Tôi quỳ xuống đất khóc tướng lên, Tề Thịnh chỉ lặng lẽ đứng ngay trước mặt tôi.

Không biết đã khóc bao lâu, tận đến lúc khản cả cổ, nước mắt dường như cũng cạn kiệt, tôi thấy tà áo trước mắt hơi động đậy, sau đó Tề Thịnh ngồi xổm xuống trước mặt, nhìn thẳng vào mình, khẽ nói: “Nàng không biết bây giờ ta muốn giết nàng, muốn một đao kết thúc tất cả đến thế nào đâu”.

Chậm rãi nói hết câu, khóe môi Tề Thịnh khẽ nhếch lên, lần này mang theo vẻ tự giễu, rồi anh ta đứng dậy đi ngang qua người tôi, ra khỏi điện.

Tôi vẫn đang suy nghĩ về câu nói sau cùng của Tề Thịnh thì Lục Ly chạy áo vào như cơn lốc. Sau khi nhìn rõ bộ dạng của tôi, cô ngây người ra một lúc rồi quỳ xuống trước mặt tôi, không nói gì mà chỉ dập đầu bồm bộp.

Nghe thấy âm thanh có vẻ không ổn, tôi vội tóm lấy Lục Ly, dùng sức ngăn lại, lúc này mới nhìn ra trán cô cũng đã chảy máu. Tôi vô cùng sợ hãi, tức giận nói: “Nha đầu này, em làm gì thế?”.

Nước mắt đầm đìa, Lục Ly gỡ tay tôi ra, tiếp tục dập đầu, khóc: “Nô tì có lỗi với nương nương, nô tì hại nương nương bị Hoàng thượng trừng phạt, nô tì có chết cũng không đền được tội”.

Thấy Lục Ly cứ khóc lóc thảm thiết như vậy, tôi thật khóc không được mà cười cũng chẳng xong, đành phải nói: “Chuyện này không liên quan gì tới em”.

Lục Ly ngẩn người, ngước lên nhìn tôi.

Tôi cảm thấy rất mệt mỏi, hơn nữa chuyện này cũng không có cách nào nói rõ ràng với cô được, nên chỉ gật đầu: “Không liên quan gì tới em, em hãy cho người chuẩn bị nước nóng đi. Ta tắm một lát, có chuyện gì ngày mai hẵng nói”.

Lục Ly bán tín bán nghi nhìn tôi vài cái rồi mới từ từ đứng dậy bước ra ngoài. Không lâu sau, mấy cung nữ đem nước nóng vào trong điện, đổ vào bồn tắm. Lục Ly bước tới đỡ tôi, khẽ nói: “Nô tì đã bảo bọn họ lui hết rồi, nô tì sẽ tự mình hầu hạ nương nương”.

Ngồi trên đất một lúc lâu, chân tôi dường như mất cảm giác, phải nhờ Lục Ly đỡ mở đứng dậy được. Thấy tôi như vậy, Lục Ly lại bắt đầu sụt sịt. Tôi thực sự bị tiếng khóc của cô làm phiền, đành dừng lại, quay đầu thương lượng với Lục Ly: “Đừng khóc nữa được không? Chẳng phải là ta vẫn đang sống rất tốt sao?”.

Ai ngờ không nói thì chả sao, vừa nói xong đã thấy Lục Ly đưa tay bịt miệng khóc nức nở.

Tôi chẳng còn cách nào khác, đành đầu hàng: “Thôi vậy, em cứ việc khóc to lên đi”.

Phải nói, đàn bà quả là kỳ quặc. Lúc tôi bảo đừng khóc thì cô ấy cứ sụt sịt, đến khi tôi bảo cứ việc khóc to lên thì cô ấy lại không khóc nữa, rút khăn tay ra lau mặt thật mạnh, nói với vẻ ngượng nghịu: “Nô tì không khóc nữa, về sau nô tì sẽ không khóc nữa”.

Tôi gật đầu nhẹ nhõm, bước vào trong bồn tắm.

Nước tắm hơi nóng nhưng cũng vừa đúng độ để ngâm. Tôi ngửa đầu, gối lên thành bồn, mặc cho Lục Ly nhẹ nhàng vò tóc cho tôi, tinh thần cuối cùng cũng thả lỏng, cơn buồn ngủ từ đâu ập tới, trong lúc mơ màng bên tai vẫn nghe thấy tiếng Lục Ly nhỏ nhẹ: “Nương nương đừng ngủ kẻo lạnh đấy, nương nương, nương nương…”.

Đầu óc tôi đã trở thành một mớ hỗn độn, điều duy nhất có thể nhớ được là câu nói của Tề Thịnh: “Bồng Bồng, nàng không biết bây giờ ta muốn giết nàng, muốn một đao kết thúc tất cả đến thế nào đâu”.

Thật ra, tôi rất hiểu anh ta, nếu đổi lại là tôi thì tôi cũng rất muốn giết chết Trương Bồng Bồng bây giờ.

Người đã từng ngủ với mình, sinh cho mình một đứa con lại là một người đàn ông. Chỉ mới nghĩ tới chuyện đó thôi cũng đủ cho người ta thấy ghê tởm, rất ghê tởm…

Sống, liệu có quan trọng đến thế không? Nhưng nếu chết rồi thì có phải đến cả những kí ức về sự tồn tại miễn cưỡng này cũng sẽ bị xóa sạch? Mà cho dù đầu thai thì cũng có quan hệ gì với tôi của hiện tại đâu?

Trong cơn mơ, cái tên Ti Mệnh ti bỉ đã lâu không gặp kia lại xuất hiện, ở trước giường tôi rung đùi đắc ý, chép miệng nói: “Nhìn ngươi xem, chẳng qua chỉ là vấn đề nam hay nữ, có gì quan trọng đâu? Những người xuống trần trước đây, đàn ông hay đàn bà đều làm qua cả rồi, cũng đâu đến mức khó khăn như ngươi. Ngươi nhìn lại mình xem, có đáng phải như thế không?”.

Vốn dĩ mỗi lần nhìn thấy Ti Mệnh là tôi đã tức giận, nghe ông ta nói thế lại càng nổi đóa, nhảy dựng khỏi giường, chỉ vào mặt ông ta mà mắng: “Khốn kiếp, cái đám người làm đàn ông đàn bà kia cũng không phải làm kiểu như ta. Ông cứ để ta quên hết tiền kiếp đầu thai một lần nữa, để ông đây đầu thai làm một phi tần được Tề Thịnh sủng ái cũng không vấn đề gì?”.

Tên Ti Mệnh chết tiệt bị tôi mắng cho không còn lời nào để nói, chỉ có thể xua tay lia lịa: “Không được, không được, không đủ thời gian”.

Tôi vừa nghe “không đủ thời gian”, sợ rằng ông ta sẽ đi ngay, liền bước vội tới nắm chặt lấy cánh tay Ti Mệnh Tinh Quân, chẳng ngờ chỉ tóm được không khí, lập tức giật mình tỉnh dậy.

Tôi mở mắt ra, thấy mình vẫn nằm ngay ngắn trên giường, trời bên ngoài đã sáng hẳn. Lục Ly quỳ trên bậc gỗ đặt chân kê cạnh giường lau nước mắt, thấy tôi tỉnh dậy liền ghé lại gần, khẽ gọi: “Nương nương, nương nương!”.

Nhìn đôi mắt sưng mọng của Lục Ly, tôi biết nha đầu này đã thức suốt đêm, vì thế vội giục: “Em lui về nghỉ đi. Gọi Tả Ý tới hầu ta là được”.

Lục Ly vẫn không chịu đi, khóe mắt lại bắt đầu rưng rưng lệ, vừa mở miệng định nói gì thì Tả Ý chạy xộc từ ngoài vào, kêu thất thanh: “Nương nương, nương nương! Hoàng thượng sai người tới đòi… đòi… đòi đánh chết chị Lục Ly!”.

Nghe vậy, tôi và Lục Ly đều sững người.

Lục Ly là cung nữ có cấp bậc cao nhất cung Hưng Thánh, là nha hoàn đi theo từ nhà mẹ đẻ của Thái tử phi Trương Bồng Bồng, là người luôn bên cạnh tôi kể từ khi tôi đến với thế giới này, là người hầu luôn theo sát bên tôi, là người có quan hệ thân thiết nhất với tôi. Trên sông Uyển Giang, Lục Ly từng dùng thân mình đỡ tên cho tôi, còn tôi cũng đã vì cô mà rơi xuống nước…

Trong đầu như có tiếng nổ, tôi đoán ra ý định của Tề Thịnh rồi.

Lục Ly sững sờ trong giây lát rồi đứng bật dậy, lùi ra sau một chút, dập đầu thànhh tiếng, nghẹn ngào nói: “Họa vốn do nô tì gây ra, đương nhiên nô tì sẽ phải nhận trừng phạt. Nương nương nhất định không được vì nô tì mà đắc tội với Hoàng thượng. Từ nay về sau, nô tì không thể ở bên chăm sóc cho nương nương nữa, chỉ mong nương nương hãy chăm sóc tốt bản thân, đừng ương ngạnh, đừng tự làm khổ mình, đừng…”.

Nói đến đây Lục Ly khóc không thành tiếng, không nói tiếp mà chỉ dập đầu một cái rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Tôi vội túm lấy tay cô, quát lên: “Em đứng lại!”, rồi quay đầu lại hỏi Tả Ý: “Tề Thịnh sai mấy người tới?”.

Tả Ý đáp ngay: “Ba người ạ”.

Ba người? Xem ra Tề Thịnh không có ý làm to chuyện. Giờ này chắc anh ta còn đang thiết triều, nếu tôi tranh thủ thời gian có khi vẫn kịp!

Tôi suy nghĩ một lúc rồi hạ giọng sai bảo: “Tả Ý, ngươi hãy cho người xoa dịu ba người đó, tiếp đãi thật tử tế vào, nhưng tuyệt đối không được để họ rời đi! Nếu bọn họ có hỏi thì nói là ta còn đang ngủ nên không dám làm phiền, có chuyện gì cứ chờ ta dậy hẵng nói. Còn Lục Ly, em chuẩn bị một chút đi, hai chúng ta sẽ ra khỏi cung!”.

Tả Ý ngây ra trong giây lát rồi nhanh chóng “vâng” một tiếng, quay người chạy đi.

Lục Ly mắt đỏ hoe quỳ trước mặt tôi, không chờ cô mở miệng, tôi đã lạnh lùng cất tiếng: “Đứng ngay dậy! Bớt khóc lóc đi, chuyện này không chỉ do em, mà còn là do ta nữa!”.

Lời của tôi rất nghiêm trọng khiến Lục Ly không dám nói gì nữa, vội bò dậy, lau nước mắt chuẩn bị đi.

Một lát sau Lục Ly trở lại thì đã thay trang phục của cung nữ thông thường, trên tay còn cầm một bộ khác cho tôi, rồi vừa giúp tôi thay đồ, vừa khẽ hỏi: “Nương nương, chuẩn bị kiệu hay chuẩn bị xe?”.

Tôi thầm nghĩ, đã là lúc nào rồi mà còn nghĩ tới chuyện đi xe với kiệu? Cưỡi ngựa đi cho nhanh!

Sau khi ra khỏi cung, hai chúng tôi phóng thẳng đến Triệu vương phủ.

Vừa dừng ngựa bên ngoài Triệu vương phủ, tôi đã quay lại dặn Lục Ly: “Em phải nhớ, cho dù là lúc nào thì còn sống vẫn là quan trọng nhất”.

Lục Ly mặt trắng bệch, đôi mắt sưng mọng, nghe xong chỉ gật đầu.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhảy xuống ngựa rồi bước tới sai người vào báo, nói rằng Hoàng hậu sai người tới thăm Triệu vương điện hạ.

Tổng quản của Triệu vương phủ sớm đã nhận được tin báo, vừa đưa tôi và Lục Ly vào sảnh chính, vừa sai người đi báo cho Triệu vương.

Không ngờ thằng nhãi Triệu vương lại từ chối không gặp, lấy cớ là tối qua uống nhiều rượu nên đau đầu, bây giờ vẫn đang nằm, không tiện ra tiếp khách.

Vừa nghe thế tôi lập tức đùng đùng nổi giận, dùng roi gạt người quản gia sang một bên rồi xông thẳng vào trong. Viên tổng quản nhất thời bất ngờ ngây người ra, đến khi định thần lại đuổi theo sau, định đưa tay kéo tôi lại, bàn tay còn chưa kịp chạm vào tôi thì Lục Ly đã lớn tiếng quát: “Hỗn xược! Hoàng hậu nương nương mà ngươi cũng dám ngăn à?!”.

Viên tổng quản nghe thấy thế thất kinh, vội thu tay lại, nhìn tôi vừa sợ sệt vừa nghi ngờ.

Trong khoảng thời gian đó, tôi đã kịp xông vào chỗ ở của Tề Minh, lớn tiếng kêu: “Tề Minh! Ra đây ngay cho ta!”.

Một lát sau vẫn không thấy Triệu vương, cung nữ và nội thị hầu hạ bên trong thì đi sát theo tường ra ngoài, không dám nhìn tôi, chỉ tận lực cúi đầu xuống, nhanh chóng rời khỏi viện.

Trong chốc lát, trong viện im ắng hẳn, lúc đó mới thấy Triệu vương chậm rãi bước từ trong nhà ra, dừng lại ở hành lang nhìn tôi cười khổ: “Sao hoàng tẩu bỗng nhiên lại đến đây thế?”.

Tôi kéo Lục Ly lại, đẩy cô đến trước mặt Triệu vương rồi mới nói: “Đệ nói xem, chuyện này phải giải quyết thế nào?”.

Chân Lục Ly nhũn ra, suýt nữa thì quỳ sụp xuống, may mà tôi nhanh tay, nhanh mắt giữ được cô, sau đó lạnh lùng hỏi Triệu vương: “Hoàng đệ đã hủy hoại trinh tiết thị nữ của ta. Nói xem, chuyện này phải giải quyết thế nào?”.

Nghe tôi nói vậy, cả Lục Ly lẫn Triệu vương đều sững sờ.

Triệu vương kinh ngạc nhìn tôi một lát rồi đưa tay chỉ vào Lục Ly, hỏi bằng giọng không thể tin được: “Đệ hủy hoại trinh tiết của cô ta?”.

Tôi gật đầu, hỏi: “Đêm qua chẳng phải hoàng đệ đã hủy hoại trinh tiết của nha đầu này ở Vọng Mai hiên sao? Nếu không thì vết cào trên mặt đệ từ đâu ra?”.

Triệu vương dở khóc dở cười, đưa tay chỉ lên vết cào vẫn còn đỏ trên mặt mình, quay sang hỏi Lục Ly: “Lục Ly, ngươi nói xem, ngươi tự nói xem sao ta lại như thế này đi! Bản vương đã không thèm so đo với một nha đầu như ngươi thì thôi, thế mà ngươi lại dám vu vạ cho bản vương?”.

Lục Ly sợ hãi nhìn tôi rồi lại nhìn Triệu vương, sau đó quỳ sụp xuống, ôm chân tôi khóc: “Nương nương, chuyện này không trách Triệu vương điện hạ được, điện hạ… say rượu, mọi sai lầm đều là do nô tì, là do nô tì không chống cự đến cùng mới xảy ra chuyện. Nô tì không dám xin nương nương tha tội, nô tì bằng lòng nhận lấy cái chết, chỉ xin nương nương đừng truy cứu Triệu vương điện hạ nữa”.

Lục Ly khóc lóc thảm thiết, cho dù từ đầu đến cuối không nói một lời nào là Triệu vương sai nhưng thực ra lại trút toàn bộ sự việc sang Triệu vương. Nếu không vì tôi phải tiếp tục diễn kịch với cô thì nhất định sẽ vỗ đùi khen: Giỏi lắm, nha đầu! Rất có thực lực! Tài năng thế này thì muốn tiến vào Hollywood cũng được!

Hạ nhân trong viện tuy đã lui hết ra nhưng bên ngoài chắc chắn không thể không có người. Tôi vừa gọi tên húy của Triệu vương vừa xông vào nhà, bây giờ lại thêm màn kịch vừa rồi với Lục Ly, Triệu vương có muốn giấu chuyện này cũng không được nữa.

Triệu vương tức giận đến phát run cả lên, tay chỉ vào Lục Ly: “Ngươi… ngươi… ta, ta…”.

Cứ “ngươi ngươi ta ta” cả nửa ngày như thế nhưng Triệu vương vẫn không thốt được một câu trọn vẹn.

Anh ta hít một hơi thật sâu rồi quay lại nhìn tôi, ánh mắt vô cùng chân thật, nói: “Hoàng tẩu, thần đệ thật sự không động đến cô ta. Thời gian ngắn như vậy thì dù có muốn làm gì cũng không kịp!”.

Tôi sầm mặt, cười lạnh: “Cho dù đệ nói thế nào thì danh tiếng của nha đầu này cũng đã vì đệ mà mất. Trong cung biết chuyện rồi, sáng hôm nay Hoàng thượng còn sai người đến chỗ ta đòi đánh chết Lục Ly”.

Triệu vương ngây người, nói với vẻ ngạc nhiên: “Sao Hoàng thượng lại biết được chuyện này?”.

Trong chốc lát tôi không bịa ra được lý do gì, đành phải dùng nụ cười lạnh lùng để lấp liếm: “Đệ hỏi ta, ta biết hỏi ai? Tóm lại là đã biết rồi. Đệ cũng biết Lục Ly là người thân cận nhất của ta, ta sẽ không để nó chết một cách không minh bạch như thế đâu. Nếu đệ không chịu nhận thì chúng ta chỉ còn cách muối mặt mà làm to chuyện lên thôi!”.

Triệu vương nghe vậy thì im lặng, một lát sau lên tiếng gọi người đến đưa Lục Ly đi rửa mặt, chải đầu.

Lục Ly ngước mắt nhìn tôi, thấy tôi gật đầu mới đứng dậy đi theo người của Triệu vương phủ.

Còn Triệu vương thì mời tôi vào trong phòng, vừa rót nước, vừa lên tiếng hỏi: “Hoàng tẩu, hoàng tẩu hãy nói thật cho đệ biết, Hoàng tẩu muốn thế nào?”.

Tôi nghĩ, anh chàng này cũng là người hiểu chuyện, bèn nói thẳng: “Ta muốn đệ lấy Lục Ly”.

Tay Triệu vương run lên, nước trà trong cốc sánh cả ra ngoài, rơi vào tay làm anh ta đau đến cắn chặt môi.

Anh ta ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi nói rất thành khẩn: “Hoàng tẩu, đệ thực sự không động vào người Lục Ly. Lúc ấy, đệ thấy cô ấy nằm ngủ nên đã tốt bụng đến gọi dậy, bị cào lên mặt là đã oan lắm rồi”.

Tôi gật đầu: “Không sai, tình huống thực sự như thế nào thì Lục Ly cũng đã nói với ta rồi, nhưng trước mắt đệ phải lấy nha đầu đấy thì mới cứu được mạng của nó”.

Triệu vương ngơ ngác không hiểu, nhìn tôi chăm chăm một hồi rồi chép miệng nói: “Đệ tới nói chuyện với Hoàng thượng là được chứ gì? Chỉ cần đệ không truy cứu thì Hoàng thượng cũng chẳng ép buộc một nha hoàn bé nhỏ làm gì. Dù sao người đáng bị đánh là đệ chứ đâu phải cô ấy”.

Tôi lắc đầu, nói thẳng: “Đệ không thể thuyết phục Hoàng thượng được đâu, đừng cố thử làm gì. Nghe ta đi, đệ lấy Lục Ly thì cả hai chúng ta đều đỡ phiền hà. Đó là một cô gái tốt, đệ không phải chịu thiệt đâu”.

Triệu vương khẽ cười khổ: “Cho dù đệ có sa sút đến đâu thì cũng là một vương gia, là con đẻ của Tiên đế, thế mà Hoàng tẩu lại bảo thần đệ lấy một tì nữ à?”.

Tôi thầm nghĩ, đến giờ anh mới nghĩ tới địa vị à? Giang thị cũng chẳng cao quý hơn Lục Ly bao nhiêu, thế mà anh vẫn lấy về làm vợ đó thôi?

Có điều tôi không thể nói câu đó ra được, làm thế có khác gì đổ thêm dầu vào lửa đâu.

Tôi nhớ tới bộ dạng xốn xang lòng người của Giang thị, thay đổi lại nét mặt, chậm rãi nói: “Dù thế nào thì chuyện này cũng do đệ mà ra, ta không thể để Lục Ly chết như vậy được. Ta cũng không hy vọng đệ lấy Lục Ly làm chính thất, đệ hãy tới chỗ Hoàng thái hậu một chuyến, có người ra mặt thì Hoàng thượng sẽ không thể nói gì được nữa”.

Triệu vương cúi đầu suy nghĩ, một hồi lâu không nói.

Tôi vội vàng bổ sung: “Ta chỉ mong bảo toàn mạng sống của Lục Ly, còn những thứ khác đều không cần. Sau khi đệ lấy về, chỉ cần cho nha đầu ấy một chỗ ở là được, hai năm sau, chờ khi sóng gió qua rồi, ta sẽ đưa nó đi”.

Triệu vương cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi, nói với vẻ khó khăn: “Hoàng tẩu, chuyện này thực sự khó cho đệ quá”.

Tôi thấy dùng biện pháp mềm lòng không được, lập tức đổi sang cứng rắn, cười lạnh lùng: “Chuyện này, nếu thương lượng được thì đệ giúp ta một việc, ta nợ đệ một cái ơn, khó nói trước sau này ai phải nhờ đến ai. Nhưng nếu đệ thấy chết không cứu thì cũng đừng có trách ta trở mặt. Lục Ly chết, ta cũng sẽ kiếm một cái đệm cho nó”.

Triệu vương nghe vậy ngước mắt lên, cố ra vẻ ngạc nhiên nhìn tôi: “Hoàng tẩu, dù gì thì đệ cũng là một vương gia, có thế nào cũng không đến nỗi phải làm đệm lưng cho một tì nữ chứ!”.

Vì người của Tề Thịnh vẫn đang ở cung Hưng Thánh, tôi không có thời gian giằng co với Triệu vương nên quyết định bất chấp tất cả, nói: “Không cần đến đệ. Điện Ưu Lan chẳng phải vẫn còn một người đó sao? Nếu ta muốn người đó chết thì cũng chẳng có gì là khó cả”.

Triệu vương đang rót trà vào cốc tôi, nghe đến đây cả người cứng lại, ngước mắt lên lặng lẽ nhìn tôi, hồi lâu sau mới nói một cách rất bình tĩnh: “Hoàng tẩu, từ lâu đệ đã chẳng còn quan hệ gì với nàng ấy nữa rồi”.

Tôi cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.

Triệu vương cười tự giễu, tiếp tục nói: “Huống chi, đệ hận nàng ấy còn chưa hết, việc gì phải vì chuyện sống chết của nàng ấy mà làm khổ mình?”.

Không có quan hệ cái con khỉ! Nếu anh thực sự hận Giang thị như vậy thì sớm đã giết chết cô ta rồi, để cô ta sống đến khi Tề Thịnh về kinh kế vị làm gì? Đã thế lại còn trơ mắt lên mà nhìn bọn họ chơi trò kim thiền thoát xác, đưa Giang thị vào cung nữa chứ.

Tôi cười, đứng dậy, nói: “Nếu đã vậy thì chúng ta cũng không có gì để nói nữa. Cáo từ”.

Nói xong, tôi phất tay áo ra về.

Sắp bước tới cửa mà vẫn không thấy Triệu vương ở phía sau có động tĩnh gì, tôi không khỏi cảm thấy hơi hối hận. Học cái gì không học, lại đi học cái thói phất áo bỏ đi của Tề Thịnh, nhìn bề ngoài thì tưởng oách lắm, cuối cùng người chịu thiệt vẫn cứ là mình!

Cho đến lúc tôi sắp bước qua ngưỡng cửa thì sau lưng mới có động tĩnh.

Triệu vương nói: “Được, đệ nhận lời Hoàng tẩu”.

Tinh thần được thả lòng, suýt nữa thì tôi ngồi phệt ngay xuống ngưỡng cửa. Một hồi lâu sau, tôi mới lấy lại được vẻ mặt bình thường, quay lại nhìn Triệu vương, nói: “Giang thị thật không đáng để đệ phải đối xử tốt như vậy”.

Triệu vương cười khổ: “Hoàng tẩu, ý của tẩu là muốn khuyên đệ nên thay đổi lại quyết định vừa rồi?”.

Tôi vội xua tay, cười đáp: “Không phải thế, ta vẫn còn phải trông mong vào đệ để cứu người cơ mà”.

Triệu vương miễn cưỡng nhếch môi, nói: “Hoàng tẩu cứ đưa Lục Ly về trước đi, bây giờ đệ sẽ lập tức vào cung xin gặp Hoàng tổ mẫu”.

Tôi gật đầu, đưa Lục Ly trở về.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+