Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 2 – Chương 03 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 12: Còn sống mới có tương lai

Lần bị cấm cung trước là vào sau bữa tiệc đêm
Nguyên tiêu, hai năm trôi qua, bên cạnh tôi không còn Lục Ly đứng dưới trăng cầu
nguyện nữa, thay vào đó là một đứa trẻ chỉ mới biết bú rồi tè dầm.

Tôi cũng chẳng còn hứng thú ngắm mỹ nhân nữa, chỉ
chơi đùa với bé con để tiêu hết thời gian.

Ngay sau đó, nhà họ Trương xin được vào thăm
Hoàng hậu.

Tề Thịnh đồng ý một cách rất thoải mái, còn sai
người đến tận Trương phủ đón Trương lão thái thái và mẹ của Trương thị là Phạm
thị vào cung.

Tôí nghĩ, trong cung Hưng Thánh ngoài Tả Ý nhất
định vẫn còn tai mắt của Tề Thịnh, nói chuyện sẽ rất bất tiện. Vì thế, tôi viện
cớ trong người không khỏe, nằm trên giường để tiếp Trương lão thái thái và Phạm
thị.

So với hai năm trước, Trương lão thái thái vẫn
khỏe mạnh, chỉ có điều đã rụng thêm một chiếc răng. Phạm thị thì khác, mặc dù
trang điểm nhẹ nhưng vẫn không che giấu được vẻ tiều tụy, đôi mắt cũng có vẻ
sưng đỏ.

Tả Ý sai người mang vào cho họ mỗi người một chiếc
ghế tròn rồi bước tới đỡ Trương lão thái thái ngồi xuống, mỉm cười nói: “Lão
phu nhân và phu nhân cứ ngồi nói chuyện với nương nương, để nô tì bế công chúa
qua đây”.

Thấy Tả Ý hiểu chuyện như thế, Trương lão Thái
thái gật đầu hài lòng, cười hiền từ: “Cứ đi đi, lão nhân vẫn luôn muốn được
nhìn tiểu công chúa”.

Tả Ý cười rồi dẫn các cung nữ khác lui ra.

Trương lão thái thái quay lại nhìn tôi, nụ cười
trên mặt biến mất, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ thất vọng, khẽ nói: “Đại nha đầu
à đại nha đầu, lần trước con nói kiên quyết như vậy, bà già này còn tưởng rằng
con đã nhìn thấu hết rổi. Không ngờ con lại vô dụng đến vậy, chỉ vì một đứa con
gái không danh không phận mà sinh sự với Hoàng thượng!”.

Tôi ngây người, vẫn chưa kịp lên tiếng thì Phạm
thị ngồi bên đưa mắt liếc nhìn Trương lão thái thái một cái, khẽ nói: “Mẹ, đại
nha đầu cũng có nỗi khổ riêng”.

Nói rồi mắt bà lại đỏ hoe, vội rút khăn tay ra
chấm chấm.

Trương lão thái thái lườm Phạm thị một cái vẻ thất
vọng rồi lại quay sang tiếp tục lên lớp tôi: “Lúc đầu con đã nói thế nào? Thế
mà bây giờ lại làm thế? Đại nha đầu, đừng có nói suông mà phải chứng minh mình
thực sự hiểu rồi ấy!”.

Tôi càng thấy rối tung cả lên, vội đưa tay cắt
ngang lời Trương lão thái thái, hỏi: “Bà, khoan dạy bảo đã, đứa con gái không
danh không phận là ai?”.

Phạm thị ngạc nhiên hỏi lại: “Chẳng phải là tiện
nhân Giang Ánh Nguyệt sao?”.

Trương lão thái thái chậm rãi gật đầu: “Ở nhà đã
dò la được tin tức, nghe nói Hoàng thượng đã lén đưa Ánh Nguyệt vào cung Đại
Minh rồi. Thế nào? Chẳng phải con làm ầm lên với Hoàng thượng vì chuyện này
sao?”.

Tôi hơi sững ra một lúc rồi chợt hiểu ý đồ của Tề
Thịnh.

Anh ta bỗng nhiên trở mặt với tôi, chuyện này tất
nhiên không thể giấu được nhà họ Trương, thế là anh ta bèn lấy cái khiên trăm
năm vẫn xài tốt là Giang thị ra chặn. Dù sao trước đây Trương thị cũng đã không
ít lần vì Giang thị mà gây chuyện với Tề Thịnh nên nhà họ Trương cũng quen rồi.
Huống chi, nhà họ Trương hoàn toàn không để tâm đến việc Trương thị ở trong
cung có thực sự được Tề Thịnh sủng ái hay không, chỉ cần cô ta giữ vững ngôi
Hoàng hậu và sinh được long tử, thế là đủ.

Mà nguyên nhân thực sự khiến Tề Thịnh trở mặt
thì dù thế nào tôi cũng không thể nói cho người nhà họ Trương được. Tề Thịnh
nhìn rõ điều này nên mới mạnh dạn cho người nhà họ Trương vào cung.

Trương lão thái thái nhìn tôi đầy vẻ nghi ngờ.

Tôi đành phải cố làm ra vẻ đau lòng, lắc đầu khẽ
nói: “Không chi một mình Giang thị”.

Phạm thị ngạc nhiên: “Sao? Còn có cả người khác
nữa à?”.

Vừa nghe vậy, Trương lão thái thái đã lườm cho
Phạm thị một cái, nói bằng giọng lạnh lùng: “Im ngay!”.

Mắng xong, Trương lão thái thái lại quay sang hỏi
tôi: “Chuyện là như thế nào?”.

Tôi thầm nghĩ, chuyện này mà đổ cho đám phi tần
thì tương đối đơn giản, nhưng điểm danh hậu cung một lượt vẫn không tìm ra người
thích hợp, đành phải lấy Lục Ly ra đỡ đạn. Tôi nói Tề Thịnh để mắt đến Lục Ly
khiến tôi cảm thấy mất mặt nên đã nhân lúc Tề Thịnh chưa hạ chiếu, thông qua
Thái hoàng thái hậu đem Lục Ly ban cho Triệu vương, vì thế nên mới gây chuyện với
Tề Thịnh.

Trước những lời giải thích như vậy, Trương lão
thái thái và Phạm thị không hề nghi ngờ, lập tức tin ngay. Phạm thị còn mắng Lục
Ly là đồ vô lương tâm, mãi đến khi bị mẹ chồng lườm cho một cái thì mới ngoan
ngoãn không nói nữa, lại lấy khăn tay ra chấm chấm.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy rất có lỗi với Lục Ly.

Trương lão thái thái vẫn lạnh lùng dạy dỗ tôi:
“Chẳng qua cũng chỉ là một con thị nữ, huống chi lại là thị nữ mang theo từ nhà
mẹ đẻ. Đừng nói là Hoàng thượng muốn, ngay cả khi Hoàng thượng không muốn thì
cũng phải nghĩ cách mang tặng nó cho Hoàng thượng mới phải, ghen tuông cái gì!
Vùng Vân Tây sắp động binh đến nơi, toàn bộ đàn ông Trương gia đều đang ở trong
quân đội, con không thể nghĩ cho những người là chú, là bác, là anh em của con
được à?”.

Mặc dù tuổi đã cao nhưng sức lực của Trương lão
thái thái vẫn rất dồi dào, tôi sợ buổi giáo huấn không biết sẽ kéo dài đến khi
nào nên vội ngắt lời bà, nhìn sang đôi mắt đỏ mọng của Phạm thị, nói: “Để con
sai người đưa mẫu thân ra phía sau rửa mặt một chút, bộ dạng thế này lỡ ai
trông thấy thì thật là không hay”.

Phạm thị nghe vậy có vẻ do dự, còn Trương lão
thái thái thì lại tỏ ra sốt ruột, xua tay: “Đi đi, đi đi!”.

Tôi gọi người vào đưa Phạm thị đi rửa ráy. Chờ đến
khi trong điện chỉ còn lại tôi và Trương lão thái thái, tôi ngồi thẳng dậy, ghé
sát vào tai bà, nói: “Tổ mẫu, con muốn nhà mình tự xin với Tề Thịnh đem quân xuống
phía nam dẹp loạn ở Vân Tây”.

Trương lão thái thái biến sắc, nhìn tôi với đôi
mắt đã sụp mí, ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ thăm dò.

Tôi định thần lại, khẽ nói: “Tề Thịnh đã có ý phế
bỏ cháu”.

Đôi lông mày gần rụng hết của Trương lão thái
thái khẽ rung lên.

Tôi nhìn bà, chậm rãi nói: “Nếu cứ ngồi chờ Tề
Thịnh ra tay, chi bằng chúng ta xuất thủ trước, Vân Tây vốn là thuộc địa, thỉnh
thoảng lại có người tạo phản. Năm xưa chẳng phải Thành Tổ đã lợi dụng biến loạn
ở Vân Tây mà làm lên nghiệp lớn đó sao? Nhà họ Trương chúng ta nắm trong tay một
phẩn ba binh lực toàn thiên hạ, chỉ cần danh chính ngôn thuận qua được Uyển
Giang, hứa cho Vân Tây tự trị, cộng thêm sự hỗ trợ của Sở vưong thì thành nghiệp
lớn là chuyện không khó”.

Trương lão thái thái trầm ngâm một lúc, hỏi: “Đại
nha đầu muốn phế Tề Thịnh, giúp Tề Hàn?”.

Tôi khẽ lắc đầu: “Nhà họ Trương chúng ta sao lại
phải làm của hồi môn cho người khác như vậy?”.

“Thế con muốn gì?”, giọng của Trương lão thái
thái lộ vẻ căng thẳng, rõ ràng bà đang rất lo lắng, hồi hộp.

Tôi kiên định trả lời: “Trước hết mượn danh
nghĩa của Tề Hàn để phế Tề Thịnh, sau đó… soán ngôi lập vưong triều mới”.

Trương lão thái thái lập tức gạt đi: “Không được!
Lúc ông nội của con còn sống đã từng thề độc, không bao giờ phản chủ!”.

Tôi cười lạnh lùng, đáp: “Hồi Thành Tổ còn sống
cũng đã từng ban cho Trương gia chúng ta thiết khoán miễn tử[1] đấy thôi. Nhưng
thế thì sao nào? Có thể bảo vệ được mấy người nhà họ Trương chúng ta?”.

[1] Thiết khoán miễn tử: là vật được Hoàng đế
ban thưởng cho các công thần và trọng thần, là bằng chứng cho phép nhận đãi ngộ
đặc biệt và miễn tội chết, còn được gọi là Miễn tử khoán.

Trương lão thái thái nhìn xuống, không nói gì.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi lại tiếp tục khuyên: “Tổ
mẫu, nhà chúng ta là ngoại thích, chỉ cần giang sơn này còn là của nhà họ Tề
thì Trương gia sớm muộn gì cùng lụi tàn, nếu không phải trong tay Tề Thịnh thì
cũng là trong tay con cháu cùa Tề Thịnh… Từ xưa tới nay, có ngoại thích nào
hưng thịnh được trong suốt một triều đại đâu?”.

Tôi nói một thôi một hồi, chợt cảm thấy buồn cuời.
Từ xưa tới nay, Hoàng hậu khuyên nhà mẹ đẻ mưu phản như thế này hẳn là không có
mấy người, có lẽ tôi cũng được coi là một đóa hoa lạ đấy chứ.

Trương lão thái thái đã dao động nhưng vẫn còn
do dự, hỏi lại: “Đại nha đầu có thể từ bỏ ngôi hoàng hậu?”.

Thấy Trương lão thái thái hỏi vậy, tôi suýt cười
thành tiếng, đáp: “Tổ mẫu cứ nói đùa, làm hoàng hậu thì có gì hay, chẳng thể
nào được tự do như công chúa. Nếu sau này thúc phụ đăng cơ, cháu cũng có thể
làm quận chúa cơ mà, lại chẳng tốt gấp trăm lần làm một vị hoàng hậu bị giam cầm
trong hậu cung như thế này ấy chứ!”.

Trương lão thái thái suy nghĩ một lúc rồi chậm
rãi gật đầu: “Chuyện này rất nghiêm trọng, con hãy để ta về bàn bạc với cha con
rồi hãy tính”.

Trương lão thái thái vừa dứt lời thì Tả Ý bế đứa
bé từ ngoài vào, Phạm thị cũng đã rứa ráy xong xuôi, đang cùng cung nữ quay trở
lại.

Trương lão thái thái dừng lời, cùng Phạm thị vui
vẻ nhìn tiểu công chúa một lúc rồi mới cáo biệt.

Tôi sai người tiễn bọn họ ra khỏi cung, lại bảo
nhũ mẫu đi ăn cơm, sau đó vừa đùa với con vừa hỏi Tả Ý với vẻ mặt bình thản:
“Tình hình bên điện Ưu Lan thế nào rồi?”.

Tả Ý hơi giật mình, cúi đầu quỳ trước giường
tôi, khẽ nói: “Đêm hôm ấy, Hoàng thượng sau khi ra khỏi chỗ của nương nương đã
tới điện Ưu Lan, nô tì sợ nương nương buồn nên không dám nói”.

Tôi nghe xong không nói gì, mặc dù rất muốn nói
với nha đầu này rằng, một nhân viên tốt không bao giờ tự ý đưa ra quyết định
thay ông chủ, mà người luôn đưa ra quyết định thay cho ông chủ cũng không phải
là một nhân viên tốt.

Tôi ngẩng đầu lên lặng lẽ nhìn Tả Ý, nhìn cho đến
lúc cô cúi đầu thấp hơn nữa mới nói: “Tả Ý, bây giờ cung Hưng Thánh đã bị Hoàng
thượng phong tỏa, ngươi chính là tai mắt của ta, nếu ngươi không thể nói cho ta
biết những đỉều ngươi nhìn thấy, nghe thấy, thì ta cần tai mắt như ngươi để làm
gì?”.

Giọng của tôi mặc dù không to lắm nhưng ngữ khí
thì rất nặng nề.

Mặt Tả Ý biến sắc, vội cúi người xuống dập đầu cầu
xin: “Nô tì biết sai rồi, xin nương nương đừng giận”.

Nếu là trước đây, nhìn thấy cảnh một cô bé quỳ
trên đất dập đầu bồm bộp thì chắc chắn tôi sẽ thấy không nỡ, nhưng lúc này,
trong lòng tôi chẳng cảm thấy gì.

Bất giác tôi thở dài, ai bảo là đàn bà dễ mềm
lòng hơn đàn ông? Sao kể từ khi tôi làm đàn bà, trái tim lại càng ngày càng cứng
rắn thế này?

Thấy Tả Ý dập đầu cũng đủ rồi tôi mới bảo cô đứng
dậy, nhìn đôi mắt đỏ mọng của cô, bất giác tôi thấy rất nhớ Lục Ly.

Không thể không thừa nhận, Tề Thịnh là người rất
giỏi nắm bắt thời cơ. Anh ta đã chịu đựng suốt hai năm nay, sau đó nhân cơ hội
loại bỏ Lục Ly, chặt đứt một cánh tay của tôi.

Tôi cũng cảm thấy có phần hối hận, cuộc sống
nhàn hạ hai năm qua đã ru ngủ tôi, nếu biết sớm sẽ có ngày hôm nay, tôi đã
tranh thủ đào tạo thêm vài thuộc hạ thân tín nữa, chứ không phải chỉ lo chú ý đến
chuyện đấu đá trong triều đình mà coi nhẹ người ở bên cạnh.

Chuyện này giống như việc văn phòng tổng giám đốc
vẫn còn chưa hoàn thành thì chủ tịch hội đồng quản trị đã lên cơn điên, tước sạch
quyền lực của tôi.

Chà! Hối hận thì cũng đã muộn!

Lại hai ngày nữa trôi qua, nhân lúc vào cung vấn
an Thái hoàng thái hậu, Triệu vương tiện đường vào cung Hưng Thánh thăm tôi.

Tôi cảm động đến suýt rơi nước mắt, chỉ muốn tiến
lại bắt tay anh ta: Thật không ngờ vào thời khắc quan trọng nhất, người đến
thăm ta lại là anh.

Có lẽ vì tôi đã tỏ ra quá kích động nên Triệu
vương bất giác lùi ra sau, nghi ngại nhìn xung quanh rồi nói: “Hoàng tẩu, tẩu
đã hại đệ một lần rồi, không thể có lần thứ hai đâu đấy”.

Tôi vội xua tay: “Không có đâu, không có đâu”.

Triệu vương cười chua chát, nói: “Hoàng tẩu đúng
là rất giỏi dọa người khác, thần đệ đưa người về nhà rồi mới biết là bị Hoàng tẩu
lừa. Hoàng thượng sao có thể đòi lấy mạng một người chỉ vì chuyện nhỏ như thế
được, huống chi Lục Ly lại là cung nữ có cấp bậc cao nhất trong cung của Hoàng
tẩu, rõ ràng ở đây còn có chuyện khác!”.

Tôi cười, đáp: “Thực ra cũng không có gì lớn, chỉ
cần Lục Ly rời khỏi ta là coi như Tề Thịnh đã đạt được mục đích rồi, sẽ không
làm khó đệ vì chuyện này đâu”.

Nghe tôi gọi thẳng tên của Tề Thịnh, Triệu vương
hơi ngớ người ra, hỏi với vẻ nghiêm túc: “Đang yên lành sao lại gây chuyện với
Hoàng thượng?”.

Tôi cố làm ra vẻ ngạc nhiên, mở to mắt: “Sao cơ,
Hoàng đệ không phải không biết đấy chứ? Tề Thịnh đã đem Giang thị giấu vào cung
Đại Minh rổi, sao ta có thể không tức giận cho được?”.

Vẻ mặt của Triệu vương hơi đờ ra, sau đó mới chậm
rãi nói với vẻ rất nghiêm túc: “Hoàng tẩu đừng có đùa với đệ nữa, dạ tiệc
Nguyên tiêu xong, sau khi cãi nhau một trận ở chỗ của Hoàng tẩu, Hoàng thượng
đã cưỡi ngựa ra khỏi cung, sáng hôm sau quay về ra lệnh đánh chết Lục Ly. Hoàng
tẩu lợi dụng việc đệ không tiến cung hôm đó, tìm cách lừa đệ đưa Lục Ly đi.
Ngay đêm hôm ấy Hoàng thượng lại tới chỗ Hoàng tẩu một lần nữa, sau đó Giang thị
mới vào cung Đại Minh”.

Không ngờ một vương gia nhàn rỗi như anh ta lại
cũng có thể dò la được rõ ràng như thế. Tôi vừa cảm thấy kinh ngạc vừa cảm thấy
xấu hổ. Một Hoàng hậu như tôi thực sự là kém cỏi, nếu không có chỗ dựa vững chắc
là nhà họ Trương sau lưng thì không biết tôi đã bị lãng quên ở xó xỉnh nào rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+