Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 2 – Chương 05 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 14: Trận chiến giữa đàn ông và đàn bà!

Nội thị cung Đại Minh vừa nhìn thấy tôi mang
thuốc bổ đến, có lẽ nhớ đến tình cảnh lần trước Tề Thịnh tức giận hất cả bát
đi, liền sợ đến nỗi sắc mặt trắng bệch, vội tiến tới nghênh đón, rất cẩn thận
khuyên tôi: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng lúc này còn đang bận giải quyết
chính sự, e không có thời gian rảnh để dùng thứ này. Chi bằng người hãy đưa nó
cho nô tài, đợi đến lúc Hoàng thượng rảnh rỗi, nô tài sẽ thay người dâng lên
Hoàng thượng”.

Với nguyên tắc “đã quyết thì phải làm bằng được”,
tôi xua xua tay, cười: “Không cần đâu, Hoàng thượng đang bận, ta sẽ đợi ở bên
ngoài”.

Nói xong tôi bèn quay người đứng ở hành lang.

Nội thị đưa mắt đảo một vòng, lặng lẽ vào trong
điện. Một lúc sau, hắn lại khom lưng từ trong điện đi ra, cung kính nói với
tôi: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng mời người vào ạ”.

Tôi cười cười, đón lấy bát thuốc từ tay Tả Ý,
điềm tĩnh bước vào trong điện.

Tề Thịnh quả nhiên đang ngồi trước ngự án phê
duyệt tấu chương, Giang thị thì lặng lẽ đứng hầu bên cạnh. Nghe thấy tôi bước
vào, cả hai người cùng ngẩng đầu lên nhìn.

Điệu bộ thật giả tạo! Chi bằng để ta vừa vào
cửa đã nhìn thấy các người đang lăn lộn trên giường, như vậy còn đáng yêu hơn
cái bộ dạng này.

Tôi trong lòng vô cùng khinh thường nhưng trên mặt
vẫn là nụ cười nhàn nhạt, bước lên vài bước đặt bát thuốc bổ xuống bàn rồi
rất tự nhiên nói với Giang thị: “Mời Tô cô nương lui ra ngoài, Hoàng thượng ở
đây có ta hầu hạ là đủ rồi”.

Có lẽ không ngờ tôi sẽ thẳng thắn như vậy, vẻ
mặt luôn điềm tĩnh của Giang thị chợt cứng đờ, nhưng cô ta vẫn không nhúc
nhích, chỉ đưa mắt nhìn Tề Thịnh.

Không đợi Tề Thịnh mở miệng, tôi đã lên tiếng
trước: “Hoàng thượng, thần thiếp có chuyện muốn nói với chàng”.

Tề Thịnh bình thản bảo Giang thị: “Khanh ra
ngoài đi”.

Giang thị khẽ nhếch môi, hơi quỳ gối trước Tề
Thịnh rồi lùi ra ngoài.

Vẻ mặt gì thế? Cô không thể cười tươi lên
một chút sao?

Tề Thịnh đưa mắt nhìn tôi trong giây lát, giễu
cợt: “Có chuyện gì thế? Lại đến mời trẫm về hậu cung sao?”.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh ta, đáp:
“Hoàng thượng đã năm sáu ngày rồi chưa ngủ lại hậu cung, vì kế hoạch ổn định
hậu cung, hôm nay chàng nên đến”.

Tề Thịnh nhìn lướt qua cái bát ngọc ở trên bàn,
sau đó cười lạnh hỏi tôi: “Thật sao? Vì thế mới lại mang thuốc bổ đến cho
trẫm chứ gì? Chẳng nhẽ trong mắt nàng trẫm vô dụng đến thế sao? Cứ phải nhờ
vào loại thuốc bổ này mới được?”.

Tôi sợ anh ta lại đập vỡ cái bát ngọc của tôi
giống lần trước, vội vàng kéo cái bát về trước mặt, dùng cánh tay che lại, vội
vàng nhắc nhở: “Đây là cái bát quý nhất trong cung của thần thiếp, đập vỡ là
phải đền đấy ạ”.

Sắc mặt Tề Thịnh liền tối sầm lại, im lặng
hồi lâu mới thở dài một cái, từ tốn nói: “Yên tâm đi, trẫm không đập bát của
nàng đâu, chỉ có điều hôm nay trẫm không muốn đến hậu cung”.

Tôi cụp mắt xuống, nhẹ nhàng nói: “Thần thiếp
biết, cho nên hôm nay thiếp mới đến đây”.

Tề Thịnh ngớ người.

Tôi lấy lại vẻ mặt bình thản, nói: “Hoàng hậu bị
Hoàng thượng chán ghét vứt bỏ thì khó mà quản lý hậu cung được. Bởi vậy, dù
Hoàng thượng có chán ghét thần thiếp nhiều thế nào thì thần thiếp cũng
không thể để mọi người biết được. Đến lượt thần thiếp thì phải là thần thiếp.
Cho dù chàng không động đến thần thiếp, thần thiếp cũng phải ở lại với chàng
tối nay”.

Tề Thịnh không nói gì, tôi đưa mắt nhìn anh ta,
nói tiếp: “Chàng cứ việc ngủ trong tẩm điện của mình, thiếp sẽ nằm dưới sàn
nhà, không ai biết được giữa hai chúng ta có chuyện gì. Chàng đã muốn thần thiếp
tiếp tục làm hoàng hậu thì cho dù thế nào chàng cũng phải giữ thể diện cho
thần thiếp”.

Tề Thịnh vẫn không có phản ứng gì, chỉ đánh
giá tôi bằng ánh mắt sâu thăm thẳm.

“Cũng giống như bát thuốc này, chỉ cần chàng
và thiếp đều không nói ra thì ai biết được người uống là ai?”, tôi bưng bát
thuốc uống một hơi hết sạch rồi dùng mu bàn tay quệt miệng, cười: “Thần thiếp
đợi chàng ở tẩm điện phía sau, chàng cứ lo chính sự đi, lát nữa đừng quên về
điện ngủ là được”.

Nói xong tôi cũng học theo bộ dạng Giang thị,
cúi đầu xuống, hơi quỳ gối trước Tề Thịnh rồi đi ra ngoài.

Đi được hai bước thì đột nhiên nhớ ra cái bát ngọc
của mình, thế là tôi nghiến răng quay lại, thấy Tề Thịnh vẫn đang thất thần,
tôi cầm cái bát trên bàn lên, nghiêm mặt nói: “Lần sau thần thiếp sẽ dùng bát
vàng, không sợ vỡ, Hoàng thượng có thể tha hồ trút giận”.

Tề Thịnh đưa tay lên, khóe miệng kéo căng ra,
bàn tay chỉ về phía tôi run lẩy bẩy.

Tôi giả bộ không nhìn thấy, quay người đi ra cửa
điện.

Tả Ý và người nội thị vẫn đang đợi bên ngoài,
tôi đưa cái bát ngọc cho Tả Ý, dặn dò cô cất cẩn thận rồi mới nói: “Hôm nay
ta sẽ ở đây chăm sóc Hoàng thượng, ngươi cho người về thông báo một tiếng,
bảo nhũ mẫu chăm sóc Uy nhi cẩn thận”.

Tả Ý vẻ mặt vừa vui mừng vừa kinh ngạc, khẽ
nói: “Nương nương…”.

Tôi không để ý đến cô, chỉ quay đầu lại bảo nội
thị đứng bên cạnh dẫn đường vào tẩm điện.

Tẩm điện của Tề Thịnh được bày biện rất phóng
khoáng, không có chút mùi vị son phấn nào, mọi thứ bày biện trong phòng đều
toát lên sự mạnh mẽ đầy nam tính. Tôi nhìn ngắm xung quanh một chút rồi cho
các nội thị trong điện lui ra, một mình ngồi đợi Tề Thịnh.

Một lúc sau thì Tả Ý bộ dạng như ăn trộm bước
vào, tay còn ôm một bọc nhỏ: “Nương nương, nô tỳ đã chọn cho nương nương một
cái áo ngủ mới, người mau thay đi ạ”.

Nói rồi Tả Ý liền lấy từ trong bọc ra một cái
áo bằng sa mỏng, cầm nó khua khua trước mặt tôi. Tà áo bay trong không trung
một lúc lâu rồi mới từ từ hạ xuống, quả là mỏng như cánh ve.

Áo vừa nhẹ vừa mỏng như vậy, rốt cuộc có thể
che chắn được cái gì chứ? Mặc dù các vị trí quan trọng đều được thêu hoa văn
nhưng cũng chỉ là tăng thêm thi vị vô nghĩa cho chỗ đó mà thôi!

Tôi đang than thở thì Tả Ý lại lấy ra mấy hộp
son như làm ảo thuật, khẽ giục tôi: “Nương nương, để nô tì tô son cho người,
nhanh lên, Hoàng thượng sắp đến rồi đấy ạ!”.

Nói rồi Tả Ý liền nghiêng người tô son cho
tôi.

Vớ vẩn, đúng là vớ vẩn quá! Sợ người khác không
biết ta đến quyến rũ Tề Thịnh à?

Tôi vội đẩy Tả Ý ra, nói: “Tả Ý, ngươi về trước
đi, về đi! Tối nay không dùng những thứ này”.

Tả Ý nghi ngờ hỏi: “Tại sao ạ?”.

Bên ngoài loáng thoáng có tiếng người vọng lại,
tôi đoán là Tề Thịnh đến, nhất thời không kịp nói rõ lý do cho Tả Ý hiểu,
chỉ vội vàng nhét hộp son vào trong lòng cô rồi cuống quýt vo tròn cái áo ngủ
kia lại, buộc cái bọc bằng vải ra ngoài rồi tiện tay nhét vào tay áo của Tả Ý.

Tôi làm xong mọi thứ thì tiếng bước chân đã
vang lên ở hành lang.

Tôi vừa đứng dậy ra cửa đón Tề Thịnh vừa khẽ
bảo Tả Ý: “Đi nhanh lên, đừng để người khác nhìn thấy!”.

Tôi vừa dứt lời thì Tề Thịnh đã đến cửa điện.

Lúc này tôi vừa mới nặn ra một nụ cười nhã nhặn
đúng mực, còn chưa kịp quỳ gối hành lễ thì đã nghe thấy phía sau vang lên tiếng
lộp bộp, tiếp theo, một hộp son nhỏ lăn tới bên cạnh chân tôi.

Người tôi cứng đờ, không cần quay đầu tôi cũng
biết chuyện gì xảy ra ở đằng sau.

Tả Ý cô nương, cô cố tình đúng không?

Tề Thịnh nhìn tôi rồi lại nhìn Tả Ý, cuối cùng
dừng mắt trên người tôi.

Tôi cười miễn cưỡng, giả vờ quay người lại mắng
Tả Ý: “Làm gì mà chân tay lóng ngóng vậy, còn không mau nhặt các thứ lên!”.

Tả Ý sợ đến mức mặt biến sắc, gật đầu lia lịa:
“Vâng ạ” rồi luống cuống nhặt hộp son bị rơi lên, cúi thấp đầu nhanh chóng
lùi ra ngoài.

Khi Tả Ý chuẩn bị bước ra cửa điện thì Tề Thịnh
đột nhiên nói: “Đứng lại”.

Tôi giật thót tim, người Tả Ý thì cứng lại.

Tề Thịnh từ từ nghiêng người, dùng hai ngón tay
thò vào tay áo của Tả Ý, từ từ lôi ra… Kết quả, lại phát hiện không thể lôi hết
cái thứ trong tay áo Tả Ý ra được.

Tề Thịnh dường như có chút bất ngờ, nhíu lông
mày, quay đầu liếc nhìn tôi một cái, tay vẫn tiếp tục lôi.

Tôi mở mắt trừng trừng nhìn anh ta từ từ lôi cái
“áo ngủ” mỏng như cánh ve từ trong tay áo của Tả Ý ra, chỉ tiếc không thể
dùng tay che mắt lại, giả vờ không nhìn thấy.

Tề Thịnh cười, ngoảnh lại hỏi tôi: “Đây là cái
gì?”.

Tôi cứng người lại, sau đó chớp mắt với vẻ ngây
thơ, quay đầu nhìn Tả Ý, hỏi: “Đúng rồi, Tả Ý, đây là cái gì?”.

Tả Ý lúng túng, mặt đỏ bừng tưởng chừng sắp bật
máu đến nơi, vội hơi cúi đầu, ấp úng nói: “Đây, đây…”.

Tôi không thể chịu đựng được bộ dạng khốn khổ
này của Tả Ý, đành giải vây giúp cô: “Trông giống như áo ngủ”.

Tề Thịnh giơ cái áo lên xem, miệng phát ra tiếng
cười khe khẽ, sau đó tiện tay ném cái áo lên người tôi rồi quay người theo nội
thị đi tắm rửa, thay đồ.

Tôi vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, lãnh đạm
bảo Tà Ý: “Ngươi lui ra đi”.

Tả Ý mắt đỏ hoe, nhìn tôi với vẻ áy náy, mở
miệng định giải thích.

Tôi khoát tay ra hiệu bảo cô ta đi, còn mình thì
điềm tĩnh đi vào nội điện, một mình ngồi bên giường đợi Tề Thịnh.

Sự việc của Tả Ý đã làm kế hoạch của tôi đảo
lộn. Lúc này nếu tôi vẫn bảo hôm nay đến đây là ngủ ở trên sàn nhà, chắc
chắn Tề Thịnh không những không tin mà còn bị anh ta chỉ trích là giả dối.

Ngủ trên sàn nhà mà phải mang theo cái áo ngủ
như thế sao?

Tôi không nhịn được, cầm cái áo ngủ kia giơ lên
xem dưới ánh đèn, rồi ướm thử nó lên người. Tốt thật đấy, ngay cả những đường
hoa văn thêu trên cái áo tôi đang mặc đều có thể nhìn thấy được, còn mỏng
hơn cái màn mà lần trước Lục Ly quấn cho tôi.

Một lúc sau, Tề Thịnh thay quần áo xong đi
vào, liếc nhìn tôi, lạnh lùng hỏi: “Nàng muốn thế nào?”.

Tôi muốn đem cái áo ngủ gây tai vạ này đi đốt!
Nhưng tay vừa chạm vào cái giá cắm nến thì lại cảm thấy như vậy thật lãng
phí. Chần chừ chốc lát, tôi liền cuộn tròn nó lại, tiện tay đút nó vào thắt
lưng, sau đó xắn tay áo, nhanh nhẹn kéo cái chăn từ trên giường xuống làm
thành một lớp đệm rồi ngồi lên, nói: “Được rồi, mời Hoàng thượng đi ngủ,
thần thiếp sẽ canh cho người”.

Tề Thịnh hơi ngạc nhiên, khóe miệng nhếch lên
chế giễu, chẳng thèm nhìn tôi, giẫm lên cái đệm của tôi rồi bước lên giường, lạnh
lùng sai: “Buông màn cho trẫm”.

Tôi tuân lệnh đứng dậy, đi đến bên giường buông
màn cho anh ta, sau đó vừa quay lại nằm lên cái đệm dưới đất thì lại nghe
thấy anh ta nói bằng giọng không nhanh không chậm: “Trẫm muốn uống trà”.

Cuối cùng tôi cũng nhận ra, anh ta đang cố ý
xem tôi như cung nữ để sai khiến.

Bị anh ta hành hạ như vậy mấy lần, đến khi
anh ta vừa mở miệng nói: “Trẫm…”, tôi đã đưa cái bô qua màn: “Hoàng thượng muốn
giải quyết nỗi buồn phải không ạ?”.

Tề Thịnh không nói gì, cũng không cầm lấy cái
bô từ tay tôi.

Tôi cười cười, rút tay về rồi lại nằm lên cái
đệm dưới đất.

Tề Thịnh không động đậy gì, tôi nằm yên một
lúc, cố ý trở mình, nhẹ nhàng co chân lên, nghiêng người quay lưng lại phía
Tề Thịnh. Tư thế này tôi đã tập từ lâu, chỗ cần cao thì cao, chỗ cần thấp
thì thấp, tạo thành những đường cong đẹp mắt.

Tề Thịnh vẫn không có phản ứng gì.

Đúng lúc tôi đang nản lòng, định trở mình lại
để ngủ thì nhìn thấy Tề Thịnh đột nhiên ngồi bật dậy.

Tôi giật mình, theo bản năng xoay người ngồi dậy,
hỏi: “Sao thế ạ?”.

Tề Thịnh im lặng một lúc rồi nói với giọng
buồn rầu: “Nàng lại đây”.

Tôi sợ thót tim, cắn chặt răng rồi đi chân
không, thận trọng bước tới. Tôi vừa chạm vào màn thì tay Tề Thịnh đã từ
trong thò ra nắm lấy cổ tay tôi, lôi vào màn. Sau đó trời đất quay cuồng, đợi
tôi phản ứng lại thì bản thân đã bị anh ta nằm đè lên.

Tề Thịnh nâng cằm ép tôi ngước mắt lên nhìn
thẳng vào mắt mình. Nhưng trong màn thực sự quá tối, lại ngược sáng, tôi
không nhìn được điều gì trong mắt anh ta.

Tôi rất phản cảm với hành động mang ý sỉ nhục
này của Tề Thịnh, định giãy khỏi tay anh ta nhưng lại sợ làm anh ta nổi giận,
đành nhắm mắt lại. Một lát sau thì cảm thấy hơi thở của anh ta mỗi lúc một gần,
rồi chầm chậm áp sát tôi.

Nhưng khi sắp chạm vào môi tôi thì anh ta bỗng dừng
lại.

Tôi bất giác chột dạ, không còn để ý đến vấn
đề tiến độ ra sao, chỉ nghĩ cá đã cắn cầu, lần này nếu để anh ta thả lưỡi
câu ra thì muốn câu lại e là rất khó.

Nghĩ vậy, tôi lập tức hạ quyết tâm, hai tay
choàng qua cổ Tề Thịnh, kề sát vào môi anh ta.

Trong khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, tôi cảm
thấy rõ ràng người Tề Thịnh cứng lại, sau đó dường như anh ta thấy hối
hận, đẩy người tôi ra.

Đã đến nước này, tôi đâu thể dễ dàng để anh ta
bỏ đi như vậy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+