Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 2 – Chương 05 – Phần 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi gật đầu, may mà nương nương của ngươi chậm một nhịp, chưa nói nốt nửa câu còn lại. Lúc nãy vốn định hỏi là: Hoàng thượng tối nay… đến lượt Trần thục phi rồi đúng không?

Câu nói này nếu nói hết, chắc chắn khóe miệng Tề Thịnh sẽ đổi thành cong xuống.

Tả Ý vui mừng một hồi lâu rồi đột nhiên cười với vẻ bí hiểm, nói với tôi: “Nương nương, người chắc vẫn chưa biết đâu nhỉ?”.

Tôi đang húp từng thìa cháo tổ yến, thuận miệng hỏi: “Biết cái gì?”.

Hai mắt Tả Ý như sáng long lanh, ghé sát lại gần tôi, thì thầm: “Hôm nay Hoàng thượng nhỡ buổi chầu sáng, làm bá quan văn võ trong triều đứng đợi ở ngoài điện Tuyên Chính gần nửa canh giờ!”.

Tôi đang húp cháo, suýt nữa thì cắn miệng bát, lắp bắp hỏi: “Ngươi… ngươi… ngươi nói cái gì?”.

Tả Ý cười hì hì: “Nghe nói đây là lần đầu tiên Hoàng thượng đến muộn buổi chầu sáng”.

Tôi ngẩn người, đặt bát cháo xuống, lẩm nhẩm: Phen này thì xong rồi!

Cả cung Đại Minh đều biết tôi đã bưng bát thuốc bổ đến dâng Tề Thịnh, sau đó ngủ lại qua đêm ở cung Đại Minh, tiếp theo là Tề Thịnh lỡ buổi chầu sáng… Chuyện này làm sao mà giấu được, e là chưa được hai ngày thì đã loan khắp hậu cung rồi tiếp đến là tiền triều.

Sau một hồi suy diễn của mọi người, danh tiếng hiền đức cả đời của tôi e là đã hủy trong đêm qua rồi.

Tả Ý không biết những lo lắng của tôi, vui mừng bưng bát đi.

Ngày thứ hai, Thái hoàng thái hậu cho gọi tôi đến.

Tôi thấp thỏm không yên, sợ người đề cập đến chuyện hôm qua Tề Thịnh lên triều muộn, chẳng ngờ người lại nắm lấy tay tôi, cười ha ha nói: “Vợ chồng son, tính khí cả hai đều nóng nảy, không tránh khỏi có lúc bất hòa. Tục ngữ nói thật đúng: đầu giường đánh nhau cuối giường làm hòa, chỉ cần làm hòa là tốt rồi, làm hòa là tốt rồi”.

Da mặt tôi dày đến nỗi đã sắp bằng tường thành rồi, ấy thế mà nghe Thái hoàng thái hậu nói vậy vẫn không khỏi đỏ bừng.

Lời của người già quả nhiên đầy triết lý, trận chiến giữa đàn ông và đàn bà này, lý do sâu xa của nó, không phải là bắt nguồn từ tình dục và kết thúc ở tình dục sao.

Mấy ngày sau, Lục Ly cũng vào cung thăm tôi, vừa lau nước mắt vừa vui mừng nói: “Nương nương cuối cùng đã tạo được bước ngoặt, sau này thần thiếp cũng yên tâm rồi”.

Tôi ngạc nhiên hỏi: “Đến cả ngươi cũng biết rồi sao?”.

Lục Ly gật đầu, từ trong túi vải lấy ra rất nhiều quần áo và đồ dùng trẻ con.

Tôi giật mình hoảng hốt. Chết rồi, không phải chứ? Lại nữa rồi? Lần trước cũng là cô ấy chuẩn bị những thứ này, sau đó tôi và Tề Thịnh mới ngủ với nhau nửa đêm đã mang thai!

Lục Ly ngẩng đầu lên nhìn tôi nói rất chân thành: “Nương nương, hãy mau sinh một tiểu hoàng tử đi ạ”.

Tôi lập tức mắt mũi giàn giụa, rất muốn nắm tay Lục Ly hỏi một câu: Nếu lại sinh công chúa nữa thì làm thế nào?

Lục Ly bên này mong tôi sẽ độc chiếm sủng ái, Tề Thịnh bên kia đã lại bắt đầu lần lượt qua đêm ở các cung, hơn nữa còn tích cực hơn trước. Trong ba ngày thì hai ngày qua đêm ở hậu cung. Phi tần trong hậu cung vốn không nhiều, Tề Thịnh dường như có ý làm nổi bật địa vị của Hoàng hậu tôi, thế là cứ cách vài ngày lại đến cung Hưng Thánh một lần.

Với nguyên tắc làm việc: “trên giường phải tích cực nhiệt tình, dưới giường phải chịu khó, trách nhiệm”, tôi đã hết sức nghiêm túc đảm nhiệm công việc của một “Hoàng hậu”.

Nhưng không ngờ là Tề Thịnh lại còn coi trọng công việc hơn tôi, trên giường từ trước tới nay luôn tích cực chủ động, siêng năng cần mẫn, tuyệt đối không giở thủ đoạn để lười biếng, nếu có thể làm được hai lần thì nhất quyết không làm một lần.

Thái độ làm việc như thế thật khiến người khác phải đỏ mặt.

Tôi càng lúc càng cảm thấy Tề Thịnh cũng không phải đơn giản. Ban ngày khoác long bào làm Hoàng đế tận tâm tận lực, đêm đến cởi long bào ra lại dốc hết sức lực làm trai bao. Để hậu cung yên ổn, không quản là có mưa được hay không cũng đều phải để cho người khác vắt ra một ít nước. Nếu cứ như thế, e là sớm muộn gì cũng có ngày theo gót Tiên đế

Nghĩ vậy, tôi thấy mềm lòng, một đêm nhân lúc đang giải lao giữa hiệp, tôi khuyên anh ta: “Nếu thấy mệt thì cứ nghỉ đi, trên đời này chỉ có trâu chết vì mệt, chứ không có mảnh ruộng nào hỏng vì bị cày đâu. Huống chi trong cung lại có nhiều mảnh ruộng như vậy, làm sao có thể cày sâu cho hết. Chàng không nên tự làm khó chính mình, thiếp nghĩ họ cũng sẽ hiểu thôi”.

Tề Thịnh nghe tôi nói thế thì sững người lại, rồi không hiểu sao bất ngờ lên cơn giận, hành hạ tôi một trận, cuối cùng ép mạnh tôi xuống giường, hai tay giữ chặt lấy tay tôi, hỏi bằng giọng khàn khàn: “Trương Bồng Bồng, nàng muốn ta tức chết phải không?”, nói xong liền cúi đầu xuống hôn một cách thô bạo, làm sứt cả môi tôi.

Sau đó tôi sờ lên chỗ môi bị rách, thật lòng cảm thấy mình có ý tốt mà chẳng được báo đáp.

Đã vào tháng Tư, trời bắt đầu nóng, y phục của các cung nữ ngày càng mỏng manh, mùi hoóc môn trong không khí ngày càng nồng hơn. Tôi nghĩ, dạo này Tề Thịnh tích cực đến các cung, khuê oán của bọn Hoàng thị chắc cũng tiêu tán hết rồi, chẳng ngờ khi gặp tôi bọn họ vẫn cúi gằm mặt xuống, ấm ức như con dâu mới về nhà chồng.

Nói thực lòng, tôi cảm thấy khi ở trên giường Tề Thịnh đã vô cùng nỗ lực rồi, đám nữ nhân này quả là được voi đòi tiên.

Đến tháng Năm, cuộc chiến ở Vân Tây ngày càng quyết liệt, mỗi ngày trong triều đều nhận được hơn chục tin, còn toàn là tin cấp báo. Tề Thịnh bị cuốn vào việc triều chính, không có nhiều thời gian để đến Hậu cung nữa, ngoài việc cách mấy ngày mới đến chỗ tôi ngủ qua đêm, còn lại phần lớn thời gian đều là cho gọi các phi tần như Hoàng thị đến cung Đại Minh để hầu hạ. Hơn nữa, điệu bộ ngày càng giống các bậc đế vương trước đây, lúc bận thì vài ngày không triệu, khi hứng lên thì một đêm triệu hẳn hai người, trước nửa đêm một người, sau nửa đêm lại một người, cứ như là phải cố hoàn thành nhiệm vụ vậy.

Chuvện như vậy, ở kiếp trước tôi cũng chỉ có thể thấy trong phim truyền hình mà thôi.

Đối với hành vi của Tề Thịnh, tôi rất khinh thường. Là một thanh niên được tiếp nhận nền giáo dục hiện đại trong hai mươi năm, tôi khinh bỉ hành vi sỉ nhục phụ nữ này.

Bọn Hoàng thị chắc hẳn cũng không muốn. Có ai lại muốn ngủ đến nửa đêm thì bị lôi dậy tiễn về đâu. Cho dù bây giờ thời tiết không lạnh nữa nhưng ngủ như vậy cũng không ngon được. Bị làm khổ cả nửa đêm như vậy, chẳng trách sắc mặt ngày hôm sau không giấu nổi vẻ ấm ức.

Có điều trong cung vẫn xem như yên ổn.

Lục Ly cách vài ngày lại lấy cớ vào cung vấn an Thái hoàng thái hậu để loanh quanh trong cung của tôi, nhân tiện tặng tôi ít đồ trẻ con.

Bụng tôi vẫn không có động tĩnh gì, tôi còn không biết nên vui hay nên buồn, Lục Ly đã bày cho tôi một cách: “Nương nương hãy cầu Bồ Tát đi, thần thiếp nghe nói chùa Phúc Duyên ở Thúy Sơn rất linh. Hay để thần thiếp thay nương nương đi cầu tự nhé?”.

Tôi không nỡ từ chối ý tốt của Lục Ly, liền gật đầu.

Lục Ly phấn chấn bước ra cửa cung. Đến giữa tháng Năm, cô được chẩn đoán là đã mang thai rồi.

Khi nhận được tin này tôi hơi sững sờ, ý nghĩ đầu tiên là Bồ Tát chùa Phúc Duyên ở Thúy Sơn quả nhiên linh thiêng, ý nghĩ thứ hai là làm Bồ Tát cũng không dễ dàng gì, công việc quá bận rộn, thỉnh thoảng sơ suất một lần cũng có thể hiểu.

Nghe nói Tống thái hậu nghe được tin này mắt đỏ cả lên, ngay hôm đó liền cho gọi Nhà xí huynh vào cung dạy dỗ một trận, đến câu “tội không có con là tội lớn nhất trong ba tội bất hiếu” cũng lôi ra nói luôn rồi.

Thực ra Nhà xí huynh cũng rất bất đắc dĩ. Chuyện giữa anh ta và Tam cô nương nhà họ Trương mới chỉ đến giai đoạn bàn bạc, còn lâu mới đến bước động phòng, càng không nói đến lúc có thể bế một đứa bé. Hơn nữa, vì Tam cô nương nhà họ Trương năm nay mới mười ba tuổi, nếu Nhà xí huynh không muốn làm cầm thú thì phải đợi tới khi nha đầu kia đến tuổi trưởng thành mới có thể bắt đầu cuộc sống vợ chồng được.

Hơn nữa, việc anh ta kết thông gia với nhà họ Trương lại là liên hôn mang tính chính trị, hai bên đều phải tôn trọng lẫn nhau, dù thế nào cũng không thể để xảy ra chuyện cửa trước đón tiểu vương phi vào bái đường, cửa sau thì mời bà mụ đến đỡ đẻ được.

Bởi vậy, sinh em bé là việc của mấy năm sau, chả trách mắt Tống thái hậu đỏ hoe.

Song, chuyện Lục Ly có bầu lại khiến Thái hoàng thái hậu rất vui mừng.

Lục Ly rất chăm đến chỗ Thái hoàng thái hậu, miệug lưỡi cũng rất được lòng người. Lão thái thái vốn có ấn tượng tốt với cô, lần này nhìn thấy bụng của Lục Ly, trong lòng càng vui mừng hơn, liền cho người đến phủ Triệu vương chuyển lời đến Lục Ly rằng: Mấy tháng đầu không được đi lại nhiều, cũng không cần vào cung để vấn an, trước tiên hãy bồi bổ cơ thể đã!

Kể từ đó, Lục Ly không có cớ để vào cung thăm tôi nữa, nghe nói đêm hôm đó cô khóc ướt mấy cái khăn.

Khi nói những lời này, Triệu vương vẫn đang ngồi xổm ngoài hành lang trong hậu điện cung Hưng Thánh, mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.

Tôi dùng hai tay đỡ Uy nhi đứng trên mặt đất, nhìn Tả Ý ngồi một bên đang cho mèo ăn cá đã bỏ cả đầu và đuôi.

Uy nhi miệng bi ba bi bô, vùng vẫy để thò cái chân ngắn tũn, mập mạp ra đá con mèo kia. Uy nhi tuy nhỏ nhưng lại rất khỏe, một lúc đã khiến tôi mệt bở hơi tai.

Tôi đang bực mình thì lại nghe thấy Triệu vương bên cạnh than thở: “Thần đệ thật khâm phục nha đầu Lục Ly, hoàng tẩu nói xem nước mắt của cô ấy sao mà tuôn ra nhanh thế? Chỉ vừa nhấc khăn tay ra là mắt đã lập tức đỏ lên, tiếp đó nước mắt cứ thế chảy xuống!”.

Thật ra khi mới thấy chuyện này tôi cũng sửng sốt, nhưng mà lâu dần rồi cũng thành quen.

Tôi an ủi Triệu vương: “Không có gì đâu, tiểu cô nương đều như vậy mà”.

Triệu vương ngạc nhiên: “Đều như vậy sao?”.

Tôi gật đầu, quay mặt lại nói vói Tả Ý: “Tả Ý, ngươi khóc cho Triệu Vương xem nào”.

Tả Ý hơi ngẩn ra, vành mắt lập tức đỏ hoe, nước mắt rưng rưng lên án tôi: “Nương nương chỉ giỏi bắt nạt người khác, nô tì đâu có giống chị Lục Ly, động một cái là khóc ngay được”.

Sắc mặt bình thản, tôi quay đầu lại nhìn Triệu vương: “Đó, đệ thấy rồi chứ? Đều như vậy cả”.

Triệu vương gật đầu khâm phục.

Tả Ý lau nước mắt rồi tiếp tục bình thản cho mèo ăn.

Uy nhi lại bắt đầu vùng vẫy trong lòng tôi, vẫn muốn đá con mèo kia một cái.

Tôi vừa ôm chặt nó vào lòng vừa hỏi Triệu vương: “Nhìn biểu hiện của hoàng đệ, ta còn tưởng rằng đệ sẽ giữ mình vì Giang thị”.

Triệu vương đau khổ nói: “Hoàng tẩu, đó không phải là chuyện quá khứ rồi sao? Chúng ta đừng nhắc lại chuyện đó nữa được không?”.

Tôi gật đầu, dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Đệ đã bóc dấu niêm phong của Lục Ly rồi thì đừng nghĩ đến chuyện trả lại hàng cho ta đấy.”

Triệu vương hơi há miệng, vẻ mặt ngỡ ngàng, một hồi lâu cũng không thốt nên lời, sau cùng mới nói với tôi: “Hoàng tẩu cũng nên đến chùa Phúc Duyên một chuyến đi”.

Tôi bị Uy nhi làm cho mệt gần đứt hơi, liền chuyển con bé cho nhũ mẫu, bảo nhũ mẫu bế nó về phòng chơi rồi lại dặn Tả Ý đưa con mèo đi, lúc này mới quay đầu lại nhìn Triệu vương, hỏi: “Hoàng đệ bảo bây giờ ta đi chùa Phúc Duyên có thích hợp không?”.

Triệu vương nghiêm túc suy nghĩ rồi trả lời: “Rất thích hợp”.

Tôi ngập ngừng một chút rồi lại hỏi anh ta: “Hoàng thượng… có nghĩ ngợi gì không vậy?”.

Triệu vương cười: “Thần đệ cho là không. Nếu có thì Hoàng thượng đã không cách vài ngày lại đến cung Hoàng tẩu một lần rồi”.

Tôi suy nghĩ hồi lâu rồi gật đầu. Nói cũng có lý, Tề Thịnh đã thường xuyên đến chỗ tôi ngủ thì nên nghĩ đến chuyện tôi có khả năng sẽ có thai. Tục ngữ nói rất đúng: “luôn đi bên bờ sông, làm sao có thể không ướt giày”, càng chưa nói đến chuyện suốt ngày lội nước như thế.

Ngày hôm sau vừa đúng là ngày Tề Thịnh đến chỗ tôi, tôi nghĩ đàn ông lúc trên giường là lúc suy nghĩ không minh mẫn nhất, liền vô cùng tích cực chủ động quyến rũ anh ta lên giường, sau đó nhân lúc anh ta mệt tới sức cùng lực kiệt, nhắm mắt muốn ngủ, tôi liền dùng lời lẽ uyển chuyển bày tỏ nguyện vọng muốn đến chùa Phúc Duyên dâng hương của mình.

Tôi vốn định khiến Tề Thịnh mơ hồ gật đầu, nhưng không ngờ khi nghe vậy tinh thần của Tề Thịnh lại phấn chấn hẳn lên, mở mắt nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, hỏi: “Nàng muốn đến chùa Phúc Duyên?”.

Vừa thầm cảm thán vì tốc độ vận chuyển máu của Tề Thịnh, tôi vừa thành thực trả lời: “Triệu vương nói cầu nguyện ở chùa Phúc Duyên rất linh, thần thiếp muốn đi một chuyến”.

Ngón tay Tề Thịnh lướt nhẹ trên eo tôi nhưng không nói gì.

Tôi cũng cảm thấy chuyện này hơi bất thường, hơi chột dạ, bèn cắn răng ôm eo Tề Thịnh, nâng nửa người lên, cố ý hơi chạm vào ngực anh ta, nói khẽ: “Thiếp ở trong cung đã lâu rồi, muốn ra ngoài hít thở không khí một chút. Thúy Sơn cách đây cũng không xa, sáng đi thì sẩm tối là có thể về rồi, cho thiếp đi đi”.

Tôi cứ vờ chạm khẽ như thế, khóe mắt liếc thấy chỗ chăn mỏng bên dưới đang từ từ vươn cao.

Máu cứ chảy xuôi xuống, lượng máu cung cấp lên não của Tề Thịnh rõ ràng không đủ, tôi nũng nịu thuyết phục thêm một lần nữa thì Tề Thịnh đáp một câu: “Được”.

Xem ra, Tề Thịnh vẫn như trước đây, tiếc chữ như vàng!

Tề Thịnh nói xong bèn đưa tay kéo mạnh tôi nằm đè lên người mình.

Tôi giả bộ nghiêm túc cười cười, gạt tay anh ta khỏi eo, nghiêm mặt nói: “Ngày mai Hoàng thượng còn phải thiết triều, mau ngủ sớm đi!”.

Nói xong, tôi xoay người nằm xuống giường, dùng chăn quấn kín người lại.

Đằng sau vọng lại tiếng cằn nhằn của Tề Thịnh.

Trong lúc tôi đang đắc ý thì Tề Thịnh bỗng nhiên kéo tung cái chăn ra rồi lôi tôi lại, chẳng nói chẳng rằng liền bắt đầu vuốt ve, khi tôi bắt đầu có cảm giác hưng phần thì Tề Thịnh bất ngờ dừng lại, quay người đi: “Ngày mai còn lên triều sớm, ngủ đi”.

Cách trả thù này thật ấu trĩ!

Nhưng tôi đã bị anh ta làm cho hơi thở cũng trở nên dồn dập, hít vào thở ra một hồi lâu vẫn không sao đè nén được ngọn lửa trong người, tôi ngồi phắt dậy, tức giận nhìn cái lưng của Tề Thịnh rồi nhào tới.

Mặc kệ, phải dập lửa đã rồi tính sau!

Có lẽ Tề Thịnh không ngờ tôi dám chủ động nhào tới nên hơi sửng sốt, đến khi tôi đã đè hẳn lên người thì anh ta mới có phản ứng, nhíu mày một cái đã lại lật tôi xuống dưới.

Tôi cảm thấy Tề Thịnh rất lập dị, trên dưới quan trọng vậy sao? Nói trắng ra cũng là vì để ý đến giới tính mười mấy năm trước của tôi mà thôi, nếu đã để ý thì đừng đụng chạm vào người tôi nữa, tại sao còn quyến luyến cơ thể này?

Đúng là một người đàn ông đầy mâu thuẫn.

Tôi vừa thầm than vừa dùng hai chân quặp chặt lấy thắt lưng rắn chắc của anh ta.

Tề Thịnh rõ ràng là thích những người đàn bà nhiệt tình, mạnh dạn đến mức phóng túng trên giường, nhưng đều để tất cả ở trong lòng, không nói ra.

Thật là một người đàn ông trong ngoài không đồng nhất điển hình, muốn thu phục con người này, rất đơn giản, bạn chỉ cần diễn bộ dạng lẳng lơ cho anh ta xem là được!

Tôi không giỏi những thứ khác, nhưng da mặt đủ dày, trên giường cũng rất tích cực chủ động, dám dùng hành động để chỉ ra cái mình muốn, vì thế rất hợp với khẩu vị của anh ta.

Cũng may mà anh ta như vậy, cho nên bất kể trước đây trong lòng anh ta có bao nhiêu khúc mắc về giới tính của tôi, nhưng anh ta vẫn rất vừa lòng với cơ thể này, thậm chí là khát khao nó.

Tôi cảm thấy chỉ cần điểm này là đủ rồi.

Không mong lâu dài, chỉ cần mấy năm, đợi đến khi tôi sinh hoàng tử, có chỗ để dựa dẫm là được.

Để tất cả triều thần đều biết tôi là một Hoàng hậu được yêu quý và có hoàng tử, để nhà họ Trương không còn dám dễ dàng vứt bỏ tôi nữa, để Nhà xí huynh lại quay trở về con thuyền của tôi.

Vì mải lập kế hoạch cho cuộc sống sau này của mình, tinh thần tôi không tập trung, động tác không tránh khỏi có chút không chuẩn. Tề Thịnh bỗng chốc dừng lại, quan sát kỹ nét mặt tôi, hỏi bằng giọng khàn khàn: “Không tập trung?”.

Tôi sực tỉnh, sợ ánh mắt bán đứng chính mình, vội vòng cánh tay qua gáy Tề Thịnh, nâng người lên áp sát vào anh ta, cố ý dừng lại chốc lát rồi mới ghé vào tai anh ta nói thầm: “Thiếp muốn sinh một đứa con trai”.

Người Tề Thịnh cứng đờ, mãi sau mới hỏi: “Thật sao?”.

Trong lòng tôi rất coi thường anh ta, chuyện này mà còn cần hỏi sao? Những người phụ nữ trong hậu cung ai chẳng muốn sinh con trai!

Chỉ có điều, nghĩ là một chuyện, nói ra lại là một chuyện khác.

Tôi im lặng, cố gắng thả lỏng cơ thể, nhẹ nhàng nói: “Thiếp rất sợ, sợ có một ngày chàng sẽ không còn hứng thú với cơ thể này nữa, đến lúc đó, bên cạnh có một đứa con trai ít ra cũng có thể bảo vệ được tính mạng này của thiếp”.

Tề Thịnh hỏi: “Cho nên muốn đến chùa Phúc Duyên?”

Tôi nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Vâng, bọn họ nói ở đó cầu tự rất linh nghiệm”.

Tề Thịnh không nói gì, chỉ ôm chặt tôi hơn, chậm rãi đưa đẩy, nhưng mỗi lần đều tiến vào chỗ sâu nhất trong cơ thể tôi.

Cảm nhận rõ ràng Tề Thịnh đang xúc động, tôi vội vàng ôm chặt lấy anh ta, thầm than: Đàn ông ở trên giường quả nhiên là dễ lừa dối nhất!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+