Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 2 – Chương 08 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đêm ấy, Dương Nghiêm lần mò vào cung. Anh ta có vẻ gầy đi nhiều, dáng người nhìn lại càng cao, toàn bộ con người giống như sợi dây đàn kéo căng, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt, ánh mắt sáng quắc nhìn tôi, hỏi: “Hoàng hậu khẳng định cha thần thay Tề Thịnh đem quân đi đánh trận?”.

Trong điện không thắp nến, dựa vào ánh trăng bên ngoài cửa sổ, tôi nhìn đôi mắt sáng như bóng đèn của anh ta, cười: “Dù sao thì trên công báo cũng viết thế. Nghĩ lại thì, ban đầu cha ngươi dẹp loạn ở Vân Tây, là chủ soái toàn quân, người bên cạnh không ít, ông ta làm sao có thể thoát được tai mắt của Tề Thịnh để bí mật vượt hàng nghìn dặm về Thịnh Đô? Chủ soái vừa ra trận đã bỏ chạy, nếu không được Tề Thịnh ngầm ưng thuận thì sao có thể làm được! Bây giờ nghĩ lại thấy chúng ta lúc đó thật ngốc! Trong mắt Tề Thịnh thì ngươi, ta, cả Cửu ca trông có vẻ thông minh của ngươi nữa, đều chẳng khác gì mấy tên hề trong đoàn tạp kỹ”.

Một lúc lâu sau đôi môi mím chặt của Dương Nghiêm mới hơi thả lỏng, hỏi tôi: “Bây giờ phải làm thế nào?”.

Thực ra tôi đã sớm có chủ ý nhưng lại sợ anh ta không dễ dàng nghe theo, bèn giả bộ cúi đầu xuống nghĩ một lúc, rồi bất ngờ vươn tay ra, mạnh mẽ nắm lấy tay anh ta, gọi: “Dương Nghiêm!”.

Dương Nghiêm vui vẻ, vội lên tiếng: “Có cách rồi à?”.

Tôi nhìn anh ta với ánh mắt vô cùng chân thành, tha thiết nói: “Chúng ta… chạy trốn đi”.

Khoé miệng của Dương Nghiêm giật giật, một lúc lâu mới nhếch lên, cười gằn: “Giờ là lúc nào rồi mà người vẫn còn đùa được?”.

Tôi lắc đầu: “Không đùa đâu. Trước mắt Tề Thịnh vừa phải chỉ huy đánh trận vừa phải đề phòng Lão cửu, chẳng còn tâm trạng mà để ý đến hai chúng ta đâu. Chúng ta nhân cơ hội này bỏ trốn! Đem theo Tề Uy và Tề Hạo, như vậy không những ngươi có vợ mà đến cả con cái cũng có luôn, lợi thế còn gì…”.

Dương Nghiêm lùi lại đằng sau một bước, đưa ngón tay chỉ vào mình, giọng lạc hẳn đi, lắp bắp hỏi: “Người người người… muốn lấy thần?”.

Tôi gật đầu: “Hai chúng ta đi chung đường, đương nhiên phải giả làm vợ chồng để tránh gây chú ý. Ngươi yên tâm, ta có tiền, chỉ cần trốn đến một nơi an toàn thì sẽ không phải lo lắng gì về cái ăn cái mặc hằng ngày đâu. Hơn nữa, ta còn là hiền thê, ngay cả một hậu cung lớn như thế này mà vẫn cai quản được, giúp ngươi quản lý khoảng mười tì thiếp chỉ là chuyện nhỏ”.

Dương Nghiêm đột nhiên nổi giận, hất tay tôi ra, nói: “Bậy bạ! Người là hoàng hậu, chỉ cần Tề Thịnh không chết thì người làm sao mà có thể bỏ trốn được! Lại càng đừng nói người còn mang theo một hoàng tử và một công chúa! Nếu thần chỉ mang theo mình người bỏ trốn thì Tề Thịnh có lẽ chỉ giết một mình thần, nhưng nếu thần mang theo cả ba mẹ con người thì Hoàng thượng sẽ giết cả gia tộc nhà thần mất!”.

Nghe anh ta nói vậy, tôi lập tức cảm thấy nhẹ nhõm.

Tôi cứ sợ trong lúc nóng đầu anh ta sẽ đồng ý luôn, may mà anh ta chưa mất trí, vẫn biết chuyện mang theo hoàng hậu bỏ trốn là viển vông.

Tôi giả vờ sửng sốt trước lời quát tháo của anh ta, thẫn thờ nhìn anh ta một lát rùi cụp mắt xuống.

Quả nhiên mấy năm sống với Tề Thịnh không vô ích, kỹ thuật diễn xuất rất điêu luyện, một lúc sau Dương Nghiêm do dự đưa tay về phía tôi, đến giữa chừng thì lại rút về, một lúc sau mới khẽ nói: “Xin lỗi”.

“Ngươi không cần xin lỗi ta”, tôi khẽ đáp, vẻ tươi cười trên khuôn mặt tắt dần.

Kiểu người chỉ qua lớp đào tạo diễn xuất cấp tốc trong mấy ngày như Dương Nghiêm đúng là không được. Anh ta nhìn thấy vẻ mặt tôi thì lại càng áy náy, cứ như thể không mang tôi đi cùng chính là bỏ vợ bỏ con không bằng, vô cùng thận trọng hỏi: “Không còn cách nào khác sao?”.

Tôi hít một hơi thật sâu, lấy lại tinh thần, hỏi Dương Nghiêm: “Ngươi có biết Lão cửu định lúc nào thì ra tay với Tề Thịnh không? Dùng thủ đoạn gì?”.

Dương Nghiêm lắc đầu: “Cửu ca không nói với thần”.

“Cha ngươi cũng không biết sao?”

Dương Nghiêm do dự một lát: “Không biết, chỉ nói là đã sắp xếp cảm tử quân rồi thôi. Thần vốn muốn đích thân giết Hoàng thượng nhưng Cửu ca không đồng ý”.

“Vậy được rồi, bây giờ có hai cách. Cách một, ngươi lập tức đến biên cương phía bắc ngăn không cho Cửu ca của ngươi ra tay, sau đó hai người giả chết mà trốn đi, chạy xa bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu”.

Dương Nghiêm ngắt lời tôi, hỏi: “Thế còn người thì sao?”.

“Ta?”, tôi cười hỏi anh ta: “Ta cũng muốn bỏ trốn, nhưng ngươi chẳng nói là ta chạy không được đó sao?”.

Dương Nghiêm nhìn tôi, hồi lâu sau mới hỏi: “Cách thứ hai là gì?”.

Tôi vui vẻ đáp: “Cách thứ hai là đợi. Nếu Cửu ca của ngươi thắng thì chẳng có gì phải nói. Nếu thất bại thì chúng ta sẽ đợi Tề Thịnh trở về Thịnh Đô. Anh ta đại thắng trở về, lại tự cho là đã phá vỡ được âm mưu của chúng ta, nhất định sẽ vô cùng đắc ý, mười phần thì chắc đến tám, chín phần sẽ lại chỗ ta diễu võ dương oai, đến lúc đó ngươi giết anh ta là được”.

Dương Nghiêm kinh ngạc: “Giết Tề Thịnh ở chỗ người?”.

Tôi hỏi vặn lại: “Tại sao lại không? Tề Thịnh lúc nào cũng tính toán, làm việc gì cũng có kế hoạch rõ ràng, chẳng nhẽ chúng ta lại ngồi im ở đây chờ chết sao?”.

Dương Nghiêm cúi đầu suy nghĩ một lát, nói: “Vậy thì cứ làm theo cách thứ hai đi”.

Vòng cả trăm dặm đường, diễn một màn kịch lâu như thế, tất cả chỉ để nghe được câu này của anh ta, giờ đã nghe được rồi, tảng đá to tướng trong lòng tôi cũng xem như biến mất.

Ngày hôm sau, tôi vừa nói với Lục Ly, cô đã nhảy dựng lên, thất thanh: “Nương nương hồ đồ rồi! Nếu đã định làm thế thì phải để anh ta một mình đến Giang Bắc ra tay, như vậy mới có thể khiến thần không biết quỷ không hay. Còn nếu ra tay trong cung, lỡ việc không thành thì nương nương cũng chẳng còn đường sống”.

Sống trong cung mấy năm, tôi đã đạt được trình độ dù Thái Sơn có đổ sụp trước mắt thì mặt cũng không biến sắc. Lục Ly xúc động như vậy, nhưng tôi cũng chỉ lạnh lùng liếc cô, hỏi: “Ngươi cũng có thể nghĩ đến những điều này, chẳng lẽ Tề Thịnh lại không nghĩ ra sao?”.

Lục Ly sững sờ một lát.

Chính vì mọi người đều cho rằng tốt nhất là giết Tề Thịnh ở Giang Bắc nên ta mới muốn làm ngược lại, đợi Tề Thịnh trở về cung rồi mới ra tay.

Tôi cúi đầu tiếp tục bóc lựu ăn, nhẫn nại khuyên cô: “Bình tĩnh đi, đã đến nước này thì tất cả những gì có thể làm được cũng chỉ là liều đến cùng mà thôi. Ta cá là Tề Thịnh chưa giết ta ngay khi vừa về đâu, lúc đó vừa vặn giúp chúng ta dễ ra tay hơn”.

Lục Ly đứng ngây ra một lát rồi thẫn thờ ngồi xuống, một lúc sau mới hỏi: “Bây giờ chúng ta chỉ có thể chờ đợi thôi sao?”.

Tôi gật đầu: “Ngươi bí mật liên lạc với nhà, bảo họ nắm chặt lấy Thủ vệ quân ở kinh thành, đến lúc Tề Thịnh xảy ra chuyện thì việc ổn định được cục diện ở Thịnh Đô hay không hoàn toàn dựa vào họ”.

Lục Ly lại hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”.

“Sau đó? Cứ đợi đã”, tôi đáp.

Chuyện đã đến nước này cũng chỉ có thể tiếp tục: “lấy bất biến ứng vạn biến” mà thôi.

Lục Ly lo lắng thấp thỏm đi qua đi lại trong điện một hồi vẫn không nghĩ ra cách gì, thở dài một tiếng, sau đó lại khoác lên bộ mặt vui vẻ rạng rỡ như không có chuyện gì mà ra về.

Chiến trận ở phương bắc diễn ra ác liệt, trong triều cũng rất náo nhiệt, duy chỉ có hậu cung là vẫn im như tờ.

Tề Thịnh không ở đây, các phi tần muốn lấy lòng hoàng đế cũng chẳng được, hậu cung vì thế vô cùng yên ổn, mọi người xưng hô chị chị em em, lúc rảnh rỗi lại sang cung của nhau tán chuyện, ít ra bề ngoài thì có vẻ thân thiết gần gũi hơn trước.

Tôi nghĩ, lỡ sau này mình rơi vào tay Tề Thịnh, nếu không chết thì kết cục cũng là cả đời cơm lạnh canh nguội ở chốn lãnh cung tăm tối, vì thế càng phải trân trọng khoảng thời gian tốt đẹp trước mắt. Hằng ngày ngoài việc ăn uống, vui chơi, ngắm mỹ nhân ra, thì thời gian còn lại đều dùng để trêu đùa với Tề Uy và Tề Hạo.

Cứ như vậy đến tháng Mười, hôm đó tôi đang đưa hai con đi dạo trong nhự hoa viên thì cung nữ bên người Thái hoàng thái hậu đột nhiên đến tìm, nói Thái hoàng thái hậu mời tôi nhanh chóng qua chỗ người.

Thái hoàng thái hậu từ lâu đã không quản chuyện trong hậu cung, nếu có chuyện thì nhiều lắm là bảo cung nữ đến nói với tôi, nhưng hôm nay đột nhiên lại gọi tôi gấp như vậy, hẳn là có chuyện lớn rồi.

Tôi cũng lờ mờ đoán được đó là chuyện gì nên cố gắng lấy lại tinh thần, sai cung nữ bên cạnh đưa Tề Uy và Tề Hạo trở về cung Hưng Thánh trước rồi theo cung nữ kia đến chỗ Thái hoàng thái hậu.

Cung nữ đưa tôi tới ngoài điện của Thái hoàng thái hậu rồi khẽ nói: “Thái hoàng thái hậu mời một mình người vào”.

Tôi vô cùng kinh ngạc, khẽ ho một tiếng rồi mới bước vào.

Trong nội điện, Thái hoàng thái hậu đang chống gậy đứng bên cửa sổ, sống lưng hiếm khi thấy thẳng như vậy, nghe thấy tiếng chân tôi bước tới mới chậm rãi quay người lại: “Hoàng hậu đến rồi đấy à?”.

Tuy giọng nói không to nhưng lộ rõ vẻ uy nghiêm khó tả, khác hẳn với thái độ hiền dịu, nhân từ trước đây.

Tôi rùng mình, vội kính cẩn đáp lại một tiếng, thận trọng hỏi người triệu tôi đến có việc gì.

Người chỉ vào án thư bên cạnh: “Đến từ phương bắc, Hoàng hậu tự mình xem đi”.

Tôi cầm mật tấu trên án thư lên xem kỹ, đọc xong nội dung thì hay rồi, mồ hôi sau lưng lập tức tuôn ra.

Mật tấu nói rất sơ lược, cuộc chinh phạt phương bắc ban đầu rất thuận lợi, tin chiến thắng của các cánh quân báo về liên tiếp, nhưng từ sau khi Bắc Mạc qua phút bất ngờ, bắt đầu phản ứng lại, nhanh chóng điều động binh lực toàn quốc để phản công thì chiến sự trở nên căng thẳng. Đúng lúc ấy Tề Thịnh đột nhiên bị ám sát, mặc dù vết thương không sâu nhưng vũ khí lại tẩm chất độc, độc tố rất mạnh, trong quân không có thuốc giải, hiện giờ Tề Thịnh đang nằm tại chỗ.

Nếu như hoàng đế chết ở tiền tuyến thì không những trong quân sẽ loạn mà ngay cả triều đình e cũng không yên.

May mà Tề Thịnh tuy trúng độc nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, lập tức giấu chuyện bị trúng độc. Một mặt ra lệnh cho đại quân dừng lại đóng quân ở một thị trấn nhỏ của Bắc Mạc để nghỉ ngơi, mặt khác phái người thần tốc mang vũ khí tẩm độc về Thịnh Đô, lệnh cho Thái y viện nghiên cứu điều chế thuốc giải.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lâm lão thái thái, run rẩy hỏi: “Thái y viện liệu có chế được thuốc giải không?”.

Lão thái thái vẻ mặt cương nghị nhưng giọng nói vẫn không giấu được đau buồn: “Đang nghiên cứu rồi, nhưng cho dù hôm nay có thể điều chế được thuốc giải thì nhanh nhất cũng phải mất hơn mười ngày mới tới được chỗ Hoàng thượng, không biết…”.

Người không nói tiếp được nữa, nhưng tôi đã hiểu, ý là thuốc giải độc cho dù đến được chỗ Tề Thịnh thì cũng chẳng biết anh ta còn mạng mà dùng nó không.

Cảm tử quân của Nhà xí huynh thực sự đã ra tay? Tề Thịnh sẽ chết sao?

Tôi cũng không biết cảm xúc trong lòng mình lúc này là căng thẳng hay kích động, là vui mừng hay chấn động nữa, rõ ràng là có hàng nghìn hàng vạn cảm xúc đang đồng loạt dâng lên nhưng trong lòng lại cảm thấy trống rỗng, chỉ còn biết đứng ngây người ra.

Lão thái thái nhìn vẻ mặt tôi, mắt cũng đỏ hoe, khẽ nói: “Ngoan, con phải kiên trì mới được”.

Môi tôi run run, không sao nói nên lời. Lão thái thái, tôi bây giờ phải kiên trì cái gì, rõ ràng là cần phải vững vàng mới đúng!

Tề Thịnh bây giờ chỉ có hoàng tử duy nhất là Tề Hạo, mặc dù hiện tại vẫn chưa được một tuổi rưỡi, nhưng vẫn là người thừa kế ngai vàng một cách danh chính ngôn thuận, lại có sự hỗ trợ của Trương gia và Nhà xí huynh, nếu như không có gì thay đổi thì ngôi vị hoàng đế này sẽ truyền lại cho nó rồi.

Con trai một khi là Hoàng đế thì người làm mẹ như tôi cũng sẽ lên chức thái hậu. Hơn nữa, còn là vị thái hậu có quyền thế kinh người.

Lưỡi gươm treo lơ lửng trên đầu cuối cùng cũng đã biến mất, tương lai sẽ không còn phải nhìn sắc mặt Tề Thịnh mà sống nữa.

Đây rõ ràng là chuyện vui, tại sao trong lòng tôi lại thấy buồn phiền khó chịu? Hay là tôi nhập vai quá đà rồi?

Vẻ mặt của Lão thái thái vô cùng đau buồn, người bước lên phía trước hai bước, vịn vào tôi, giọng bi thương: “Bồng Bồng, con nhất định không được gục ngã, chỗ Hoàng đế còn cần con”.

Tôi sững người, mơ hồ nhìn Lão thái thái. Chỗ Tề Thịnh còn cần tôi ư?

Lão thái thái chăm chú nhìn tôi: “Thịnh nhi nói muốn con đến chỗ nó”.

Tôi sửng sốt, người ta khó khăn lắm mới ngoi lên được, vừa thoát ra khỏi vai diễn chưa được bao lâu. Mẹ kiếp, không phải chứ? Cho dù Hoàng đế muốn có người tuẫn táng thì cũng phải là các phi tần chứ? Chưa nghe hoàng hậu cũng phải chôn cùng bao giờ.

“Bảo thần thiếp tới đó?”, tôi nghi ngờ hỏi lại.

Lão thái thái trịnh trọng gật đầu, mắt đỏ hoe, nước mắt chực tuôn rơi. Người rút từ trong ngực ra một bức thư đưa cho tôi: “Đây là thư Thịnh nhi gửi cho con”.

Mật tấu vừa nãy là thân tín của Tề Thịnh chấp bút, được coi là công văn nội bộ. Còn bức thư trên tay lúc này chắc là thư riêng rồi.

Cho dù là công văn hay thư riêng, nơi gửi đến đều là chỗ Thái hoàng thái hậu, qua đó có thể thấy Tề Thịnh rất tin tưởng bà nội mình.

Trong thư chỉ viết có tám chữ: Ranh giới sống chết, chỉ mong gặp mặt.

Tôi đã có một thời gian sống ở cung Đại Minh, Tề Thịnh chê chữ tôi viết khó đọc, còn từng nắm tay dạy tôi viết, nét chữ của anh ta tôi rất quen thuộc. Bút tích trên bức thư này mặc dù có vẻ hơi rối và thiếu sức sống, nhưng đúng là bút tích của Tề Thịnh.

Tôi xem thư, bất giác sững sờ.

Lại nghe thấy tiếng nói của Lão thái thái: “Theo lễ nghi thì hoàng hậu không thể xuất cung vào lúc này, lại càng không được đến nơi đang xảy ra loạn lạc, nhưng đây là Thịnh nhi…”, Lão thái thái dừng lại, hít một hơi sâu rồi mới tiếp tục nói: “Có lẽ đây là lần gặp mặt cuối cùng, nếu Hoàng thượng đã có tâm nguyện như vậy thì Hoàng hậu đi đi”.

Tôi sực tỉnh, ngước mắt nhìn Lão thái thái.

Chưa đợi tôi mở miệng, Lão thái thái đã tiếp tục nói: “Hoàng hậu yên tâm, ta sẽ lo cho Uy nhi và Hạo nhi. Chỉ cần bà lão này còn sống ngày nào thì Thịnh Đô sẽ không có ai dám tạo phản đâu”.

Đến giây phút mấu chốt này, nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống.

Chết tiệt! Tôi không tin là mình lại có ý nghĩa với Tề Thịnh đến như vậy, cứ làm như trước khi chết mà không gặp được tôi thì anh ta sẽ không nhắm được mắt ấy.

Có rất nhiều điểm đáng ngờ ở đây.

Thứ nhất, nếu Tề Thịnh sớm đã biết âm mưu của Nhà xí huynh qua Dương Dự, vậy thì nhất định đã đề phòng rất nghiêm ngặt, tại sao bây giờ lại bị người ta hành thích?

Thứ hai, cứ xem như Nhà xí huynh may mắn thành công, nhưng Tề Thịnh đâu đã chết ngay, sao còn không định tội Nhà xí huynh? Trên mật tấu thậm chí còn không nhắc đến tên Nhà xí huynh một lần nào?

Trong chuyện này có quá nhiều chỗ không hợp lý.

Đầu tôi không ngừng suy nghĩ, bề ngoài thì giả vờ kiên cường, quệt nước mắt, gật đầu không một chút do dự: “Thần thiếp đi, thần thiếp sẽ lập tức đến Bắc Mạc”.

Lão thái thái nhìn tôi, gật đầu, vẻ mặt có vẻ nhẹ nhõm hơn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+