Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 2 – Chương 08 – Phần 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vừa về đến cung Hưng Thánh thì tin tức từ chỗ Tống thái hậu cũng truyền đến, Tề Thịnh đúng là đã bị hành thích, đang trúng độc.

Tận lúc này tôi mới thật sự tin Tề Thịnh bị hành thích. Tiếp đó, tôi bắt đầu suy nghĩ tại sao Thái hoàng thái hậu và Tề Thịnh lại muốn tôi đến Giang Bắc.

Suy nghĩ theo chiều hướng tích cực thì là Tề Thịnh muốn gặp tôi để bàn một số chuyện. Nhưng vượt qua một đoạn đường xa xôi hàng nghìn dặm chỉ để nói vài câu, chuyện này quá sến, cũng không phù hợp với tính cách của Tề Thịnh.

Suy nghĩ theo chiều hướng tiêu cực thì là họ sợ sau này vua còn nhỏ, mẫu hậu nhiếp chính sẽ để ngoại thích lộng quyền, muốn nhân cơ hội này trừ khử Hoàng hậu là tôi.

Càng nghĩ càng thấy “giết mẹ giữ con” mới là mục đích thực sự của họ.

Vì điều này mà Tề Thịnh còn giả vờ viết ra tám chữ lừa tình đó, rõ ràng là muốn làm xáo trộn tâm trí tôi. Nếu tôi không nhận ra dã tâm đằng sau đó thì chẳng biết hai bà cháu nhà này còn muốn gài bẫy tôi như thế nào nữa!

Vậy, rốt cuộc là nên đi hay không đây?

Đi, rất có khả năng là tìm đường chết. Nhưng nếu cứ quyết tâm nhất quyết không đi thì đồng nghĩa với việc tự vạch mặt mình. Chưa nói đến việc lỡ Tề Thịnh không chết thì tôi đương nhiên chẳng còn đường lui, mà hiện tại, phía Thái hoàng thái hậu tôi cũng không dám chắc có thể chống đỡ được, e rằng tôi nhất định phải đi gặp Tề Thịnh rồi.

Lão thái thái này đúng là sắp thành tinh rồi.

Tôi nằm trên giường suy nghĩ cả buổi tối, ngày hôm sau thức dậy, thấy người trong gương vô cùng tiều tuỵ, nét mặt ủ rũ còn hơn cả hoa cúc vàng.

Tả Ý thấy thế thì vô cùng kinh ngạc hoảng sợ hỏi: “Nương nương, người làm sao vậy?”.

Tôi chẳng có tâm trí đâu mà giải thích với cô, chỉ bảo cô đến chỗ Thái hoàng thái hậu hỏi xem thuốc giải đã điều chế ra chưa.

Tả Ý vừa rời khỏi, tôi liền bảo Phúc nhi đến phủ Triệu vương truyền tin cho Lục Ly.

Hai ngày sau, Hoàng hậu đột nhiên bị cảm cúm nằm liệt giường. Sau khi chẩn đoán thái y thông báo bệnh của Hoàng hậu không có gì nghiêm trọng nhưng cần phải tĩnh dưỡng, Hoàng đế vắng mặt, Hoàng hậu lại đột nhiên ngã bệnh, trong cung không khỏi hoang mang lo sợ.

Thời điểm quan trọng, vẫn là đồng chí lão làng đứng lên.

Thái hoàng thái hậu không những tiếp quản toàn bộ sự vụ trong cung mà còn đưa hoàng tử Tề Hạo và công chúa Tề Uy sang chỗ mình để dạy dỗ. Có Lão phật gia tôn kính cai quản, trong cung lập tức ổn định lại. Hoàng hậu nghe lời thái y, ngoan ngoãn nằm trên giường tĩnh dưỡng, cung Hưng Thánh cũng vì thế mà đóng cửa không tiếp khách.

Cùng lúc đó, Trương Bồng Bồng tôi đã cải nam trang, đem theo Tả Ý cùng hơn hai mươi cao thủ, giữa đêm tối rời Thịnh Đô tiến về phương bắc.

Một đường vung roi thúc ngựa, tốc độ rất nhanh, vài ngày sau đã đến sông Uyển Giang. Ở đó có thuyền chờ sẵn, đợi đoàn chúng tôi xuống là lập tức giương buồm tiến thẳng đến bến Giang Bắc.

Qua được sông Uyển Giang, chúng tôi tiếp tục ngày đêm không nghỉ, men theo tuyến đường Thái Hưng, Dự Châu, Tiểu Trạm tiến về phương bắc, dự tính sẽ qua cửa khẩu Tịnh Dương đến thẳng chỗ đóng quân của Tề Thịnh ở thành Bình Ninh của Bắc Mạc.

Khi đi qua cửa khẩu Tịnh Dương đã là ngày Mười bảy tháng Mười, tính từ ngày rời khỏi Thịnh Đô, tôi đã ở trên lưng ngựa tám ngày, đừng nói hai bên đùi bị cọ sát đến trầy thịt chảy máu mà ngay cả tính mạng e cũng đã mất một nửa.

Buổi trưa, sau khi ngồi nghỉ trong rừng, tôi không cách nào leo nổi lên mình ngựa. Tả Ý đứng bên cạnh dùng cả thân người đỡ tôi lên, mếu máo nói: “Nương nương, người hãy nghỉ thêm chút nữa đi”.

Tôi đẩy cô ra, bám vào yên ngựa tiếp tục leo lên, sau khi té ngã một lần nữa thì nghe thấy tiếng đội trưởng đội thân vệ hộ tống nói: “Xin thất lễ, nương nương”, sau đó luồn tay xuống nách tôi, nhẹ nhàng đặt tôi lên ngựa.

Nắm chặt lấy dây cương, tôi ngồi thẳng lên, quay đầu lại nói: “Làm phiền ngươi giúp luôn thị nữ của ta nữa”.

Anh ta không đáp, chỉ lẳng lặng giúp Tả Ý lên ngựa.

Đoàn người lại tiếp tục quất ngựa tiến về phía trước, đi khoảng một trăm dặm nữa mới đến được một trấn nhỏ. Mấy ngày vừa rồi, dù đi qua thành phố và thị trấn thì chúng tôi cũng không ở trọ, nhưng lần này đội trưởng đội thân vệ lại thúc ngựa đến bên cạnh tôi, tôn kính nói khẽ: “Nương nương, chúng ta dừng lại nghỉ ở đây một đêm rồi hẵng đi tiếp. Mọi người đều đã rất mệt mỏi, hơn nữa sau khi qua cửa khẩu thì không tiện đổi ngựa, cũng phải cho lũ ngựa nghỉ ngơi nữa”.

Tôi đưa mắt lướt một vòng thì phát hiện “mọi người” mà anh ta nói chỉ bao gồm hai người: tôi và Tả Ý. Tôi hơi do dự một chút nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Đêm hôm đó, chúng tôi nghỉ lại khách điếm duy nhất trong thị trấn. Đến nửa đêm thì có một người mặc đồ đen lẻn vào phòng tôi, đánh ngất Tả Ý vừa ngồi dậy định lấy thân ngăn cản, sau đó dùng chăn quấn tôi lại và chạy trốn qua cửa sổ.

Thân vệ gác đêm rất nhanh đã phát hiện ra, huýt sáo một tiếng, lập tức cả đội thân vệ thức giấc. Hắc y nhân cũng không dây dưa với họ, vung kiếm gạt một thân vệ chặn đường, tiếp tục ôm tôi nhảy qua cửa ra ngoài rồi trèo lên lưng con tuấn mã chuẩn bị sẵn, hiên ngang phóng đi.

Đội thân vệ tách ra, người thì đi lấy ngựa ở sau nhà trọ, người thì lao nhanh đến, trực tiếp dùng khinh công đuổi theo.

Tôi thò đầu ra khỏi ngực của hắc y nhân, vừa vùng vẫy vừa hướng về phía sau kêu gào: “Cứu ta với, cứu ta với!”.

Hắc y nhân không bình tĩnh được nữa, kéo chiếc khăn bịt mặt màu đen ra: “Là thần, Dương Nghiêm đây”.

Tôi tức giận, trừng mắt lên: “Phí lời, không phải ngươi thì ta dám kêu chắc!”.

Nói xong lại tiếp tục ra sức đóng vai con gái nhà lành bị người xấu bắt cóc.

Dương Nghiêm dùng một tay ôm chặt lấy tôi, khẽ nói: “Vậy người cẩn thận một chút, đừng có cào vào mặt thần”.

Tôi cứng người lại, tránh khuôn mặt anh ta, chỉ ra vẻ đánh vào ngực và vai anh ta.

Một đôi chân cuối cùng vẫn không thắng được hai đôi chân, chẳng mấy chốc đám người đuổi theo phía sau dần dần khuất dạng. Tôi lập tức nắm chặt lấy cơ hội để lười biếng, đã chẳng nhìn thấy ai đuổi theo nữa thì cần gì phải vẫy vùng, chỉ thỉnh thoảng kêu lên mấy tiếng là được.

Dương Nghiêm cuối cùng cũng không nhẫn nại được, giơ kiếm lên thương lượng: “Nào, chúng ta phối hợp với nhau chút đi. Người giả vờ hét lên một tiếng để thần có cớ đánh ngất người, đỡ phải mất công kêu nữa làm gì”.

Tôi cân nhắc chốc lát rồi thét lên một tiếng, ngay trước khi Dương Nghiêm ra tay lại đột nhiên im bặt.

Dương Nghiêm nhìn tôi: “Xem như người thức thời”.

Dựa vào ánh trăng, tôi thò đầu nhìn ra đằng sau, hỏi: “Bọn họ liệu có đuổi kịp chúng ta không?”.

Dương Nghiêm cười khà khà, đắc ý nói: “Không đâu, thần đã hạ thuốc cho đám ngựa trước rồi”.

Lúc này tôi mới yên tâm, rúc vào tấm chăn quấn trên người, tìm một vị trí thoải mái dựa vào người anh ta, dặn dò: “Ta chợp mắt một lúc, khi nào đến được chỗ an toàn thì gọi ta”.

Nói xong liền lăn ra ngủ như chết.

Khi tỉnh lại thì thấy mình ở bên một khe suối, trời đã sáng hẳn, tôi đưa mắt nhìn cây cối rậm rạp, to lớn xung quanh, có vẻ đang ở sâu trong rừng.

Dương Nghiêm đang ngồi bên đống lửa hơ nóng lương khô, thấy tôi tỉnh dậy liền đến gần, cảm khái: “Người thật tàn nhẫn với bản thân mình, cứ nhất định phải qua khỏi cửa khẩu Tĩnh Dương mới cho thần ra tay. Nếu cứ theo ý thần mà ra tay ngay khi qua sông Uyển Giang thì người đã đỡ phải chịu tội mấy ngày”.

Tôi chẳng để ý đến lời nói của anh ta, chống người đứng dậy đến bên khe suối rửa mặt.

Dương Nghiêm lại đi theo sau, ngồi xổm bên cạnh mà tiếp tục ca cẩm: “Thần nghĩ mãi vẫn không hiểu, Cửu ca cũng đã truyền tin về nói Tề Thịnh bị trúng độc, thế sao người còn nghe lời bà già Lâm thị kia mà đến Bắc Mạc làm gì? Ở lại Thịnh Đô chờ làm thái hậu có tốt hơn không! Người đi như vậy chẳng phải đã dọn chỗ cho Thái hoàng thái hậu sao? Lỡ bà ta nảy ra ý định gì thì người làm sao mà ứng phó kịp”.

Tôi không đồng ý với suy nghĩ đó, Thịnh Đô đã bị Trương Phóng khống chế, Thái hoàng thái hậu có làm gì cũng chẳng thể thay đổi được thế cục, chính chỗ Tề Thịnh mới là quan trọng nhất.

Tôi dùng tay áo lau qua mặt rồi rút từ trong túi ra một cái lọ sứ nhỏ, hỏi anh ta: “Biết đây là cái gì không? “.

Dương Nghiêm cầm lấy quan sát kỹ, còn mở nắp ra ngửi, hỏi: “Thuốc giải?”.

Tôi gật đầu: “Nếu ta không đích thân đi một chuyến, lỡ có người mang lọ thuốc này đến cho Tề Thịnh thì làm thế nào?”.

Nói xong, tôi lấy lại cái lọ sứ trong tay anh ta, dốc miệng đổ xuống đất.

“Ý!?”, Dương Nghiêm vội dùng tay chặn lấy miệng lọ, hết sức kinh ngạc nhìn tôi, hỏi: “Người đã nghĩ kỹ chưa?”.

Nghĩ kỹ chưa?

Tôi nghiêm túc suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn kiên quyết đổ hơn nửa chỗ thuốc giải xuống dòng nước. Những viên thuốc đen nhánh bị nước cuốn đi thật xa, nháy mắt đã không thấy đâu nữa.

Đến giờ phút này thì quan hệ giữa tôi Tề Thịnh đã trở thành anh sống thì tôi chết, chẳng còn tình cảm hay yêu thương gì nữa, dù sao mấy thứ đó cũng đâu thể ăn thay cơm!

Dương Nghiêm im lặng hồi lâu, sau đó mới nói bằng giọng yếu ớt: “Trương Bồng Bồng, người thật độc ác”.

Tâm trạng của tôi bỗng trở nên rất tệ, thẫn thờ nhìn dòng nước, đáp lại, “Đa tạ, quá khen rồi”.

Dương Nghiêm nghẹn họng, mở to mắt nhìn tôi.

Tôi cảm thấy lúc này thực sự không nên đa sầu đa cảm, liền đưa tay đỡ lưng, lê đôi chân bị thương trở về bên đống lửa, cầm lương khô lên ăn.

Dương Nghiêm thở dài, hỏi tôi: “Tiếp sau đây nên làm gì?”.

Tôi lắc đầu: “Trước tiên ngươi mang ta đi trốn vài ngày, đợi phản ứng của đại quân trên Bắc Mạc đã. Nếu đại quân lặng lẽ rút dần về Nam Hạ thì có thể khẳng định Tề Thịnh đã không qua được rồi. Lúc đó chúng ta sẽ liên hệ ngay với người của Trương gia để họ hộ tống ta vào trong quân. Ta sẽ đưa hài cốt Tề Thịnh về Thịnh Đô, đến lúc đó dù là Thái hoàng thái hậu cũng chẳng có cách nào mà gây khó dễ cho ta nữa. Còn nếu như trong quân không có động tĩnh gì hoặc lại tiếp tục đánh lên phương bắc…”.

“Vậy thì làm thế nào?”, Dương Nghiêm hỏi.

Tôi cười: “Điều đó chứng tỏ Tề Thịnh chưa chết, hai chúng ta phải bỏ chạy thôi”.

Lúc này thì Dương Nghiêm chính thức ngây ra, một lúc lâu sau mới đứng dậy, nói: “Sao người không nói sớm!?”.

Miệng còn ngậm nửa miếng bánh, tôi nghiêng đầu hỏi anh ta: “Có vấn đề gì à?”.

Sắc mặt Dương Nghiêm đột nhiên trở nên thiếu tự nhiên, đưa tay gãi đầu, có phần ngượng ngùng nói: “Sớm biết vậy thì thần đã mang thêm ít bạc rồi. Bỏ trốn cũng cần tiền mà, nếu không làm sao có thể trốn xa được!”.

Nghe anh ta nói vậy, miếng bánh trong họng tôi đột nhiên mắc trong họng, thiếu mỗi nước nghẹn chết để đi gặp Diêm Vương nữa thôi.

Dương Nghiêm vội vàng vỗ lưng cho tôi, liên tục hỏi: “Có cần nước không? Có cần nước không? Ở đây không có trà, dùng nước sông có được không?”.

Tôi ho sặc sụa, nước mắt nước mũi đầy mặt, gạt tay anh ta ra rồi ngẩng đầu nhìn lên, oán hận nói: “Làm gì mà ghi hận lâu thế? Ngươi từ trước đến giờ đều là là nữ giả nam đúng không?”.

Dương Nghiêm ngồi xổm đối diện với tôi, nhìn tôi một lát, cuối cùng không nén được mà bật cười to.

Tiếng cười thoải mái lan đi thật xa, thậm chí còn khiến chim chóc gần đỉnh núi cũng giật mình hoảng hốt. Tôi sợ hãi nhào tới bịt miệng anh ta lại, mắng khẽ: “Ngươi muốn chết à? Bị người khác phát hiện ra thì hay rồi!”.

Dương Nghiêm hạ thấp giọng cười mãi một lúc lâu rồi mới dừng lại, đẩy tay tôi ra: “Không sao, thần đã cắt đuôi truy binh xa lắm rồi, không ai có thể bắt được chúng ta đâu”.

Anh ta nói với vẻ vô cùng tự tin, còn tôi thì thấy bán tín bán nghi. Con người Dương Nghiêm trước giờ đều không đáng tin chút nào.

Sáng tinh mơ hôm sau, trời đột nhiên đổ tuyết. Dương Nghiêm vui vẻ nói: “Trận tuyết này thật tốt, vừa vặn có thể xoá sạch dấu vết của chúng ta. Người của Tề Thịnh mà tìm ra chúng ta thì đúng là thần rồi!”.

Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, bèn hỏi Dương Nghiêm có thể tìm được một gia đình thợ săn nào sống ở gần đây để xin một bát canh nóng uống không.

Dương Nghiêm vỗ ngực nói không vấn đề gì, kết quả là dẫn tôi đi lòng vòng trong núi mất mấy ngày mà vẫn chẳng tìm được một bóng người nào cả.

Tôi vô cùng bất đắc dĩ, đành phải từ bỏ hy vọng xa vời là được uống bát canh nóng, bảo Dương Nghiêm đưa tôi ra khỏi núi. Đã cắt đuôi được đám truy binh thì phải nhanh chóng đến Tịnh Dương, thế mới dễ dàng nghe ngóng tin tức của đại quân đang ở phương bắc.

Dương Nghiêm gật đầu, lại khoác lên mình dáng vẻ nghiêm túc dẫn tôi đi hai ngày trong núi, chẳng những không tìm được đường ra mà còn lạc luôn.

Tôi tức giận hỏi: “Không phải là ngươi nói ngươi từ nhỏ lớn lên trong núi sao? Nhắm mắt cũng không đi sai đường cơ mà? Hả?”.

Dương Nghiêm lúng túng, cười khan: “Thần chỉ nói tới núi ở bên ngoài thành Thái Hưng thôi mà!”.

Thái Hưng cách nơi đây cũng phải vài nghìn dặm chứ chả ít! Núi này và núi ở đó giống nhau được à?

Tôi bực đến nỗi phổi cũng đau, sau khi ra sức đá mấy cái vào chân anh ta thì ngồi trên đất thở hổn hển.

Dương Nghiêm phủi tuyết trên người, an ủi tôi: “Lạc đường cũng có cái hay. Chúng ta còn chẳng biết mình đang ở đâu truy binh lại càng không thể biết được”.

Việc đã đến nước này tôi cũng chỉ có thể dối mình dối người mà an ủi bản thân mà thôi. Có điều sự thực đã nhanh chóng chứng minh, Dương Nghiêm không những là người không đáng tin, mà đến cả lời nói cũng chỉ có thể nghe cho vui tai thôi.

Hoàng hôn ngay sau ngày anh ta nói câu này thì lính của Tề Thịnh đã đuổi đến nơi.

Lúc đó tôi đang ngồi dưới gốc cây đếm số lượng bánh thịt trong túi, Dương Nghiêm đang đứng trên ngọn cây nhìn ra xa bỗng nhảy xuống, nét mặt căng thẳng ngồi trước mặt tôi nói khẽ: “Bây giờ thần có ba điều muốn nói với người”.

Thấy thái độ của anh ta nghiêm trọng như thế, tôi không nhìn mấy cái bánh nữa mà dời ánh mắt chăm chú lên mặt anh ta.

“Thứ nhất truy binh đã đuổi đến rồi.”

Tôi giật mình, cái bánh cầm trong tay rơi xuống đất.

“Thứ hai, người dẫn đầu hình như là Tề Thịnh.”

“Bộp” một tiếng, bọc hành lý trên tay kia cũng rơi xuống tuyết.

Dương Nghiêm cúi đầu nhìn xuống, nói với vẻ rất khó khăn: “Thứ ba, thần định sẽ chạy trốn một mình”.

Nghe vậy tôi nhảy dựng lên, lao vào bóp cổ anh ta, chửi: “Dương Nghiêm! Ngươi là đồ chết tiệt!”.

Dương Nghiêm không hề kháng cự, chỉ hạ giọng nói nhanh: “Tề Thịnh lần này đem theo toàn cao thủ, nếu thần mang theo người chắc chắn chạy không thoát. Hơn nữa, nếu Tề Thịnh vô sự thì Cửu ca nhất định đã có chuyện, thần phải đi cứu Cửu ca. Người hãy bỏ tay ra đi, họ đã đến chân núi rồi, chẳng mấy chốc sẽ lên tới đây thôi”.

Tính mạng ông đây so với tính mạng Cửu ca nhà ngươi nhỏ nhặt không đáng kể thế cơ à! Tôi càng phẫn nộ hơn. Ngươi đã bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa, chết thì tất cả cùng chết! Tôi nghiến răng, nhảy lên điên cuồng xé áo Dương Nghiêm. Ta không tin Tề Thịnh biết chuyện ngươi cắm sừng anh ta mà còn có thể tha thứ cho cả nhà ngươi!

Dương Nghiêm ngây ra một lát mới giật mình phản ứng lại, vội ghìm tay tôi, bực tức nói: “Người làm gì thế?”.

Tôi cười lạnh, cúi đầu cắn mạnh vào cổ anh ta.

Người anh ta cứng lại nhưng không đẩy tôi ra.

“Thần đã cố gắng hết sức rồi”, anh ta hít sâu một hơi, nói tiếp: “Bọn họ đã sắp đuổi đến nơi, thần đã đi vòng vèo bốn ngày đường mà vẫn không cắt đuôi được, giờ họ đã bao vây chúng ta rồi, thần thực sự không có cách nào cả”.

Tôi từ từ nhả ra, đứng dậy nhìn anh ta.

Yết hầu anh ta chuyển động, nói một cách khó khăn: “Thần thực sự muốn mang người bỏ trốn nhưng thần không làm được. Tề Thịnh đã đích thân đi tìm người, chứng tỏ anh ta rất coi trọng người, chỉ cần người một mực nói là bị thần ép buộc thì dù Tề Thịnh có bắt người về cũng không làm hại đến tính mạng của người đâu. Cửu ca lúc này chẳng biết sống chết thế nào, thần phải đi tìm huynh ấy”.

Dương Nghiêm giơ cao cánh tay, tôi chỉ cảm thấy gáy đau dữ dội, trước mắt tối sầm lại rồi không còn biết gì nữa.

Khi tỉnh lại tôi thấy mình đang nằm trên một cái giường hành quân thấp nhỏ trong lều, cách đó không xa, mấy ngọn nến thấp phóng to bóng Tề Thịnh lên tấm vải bạt, có phần hơi mờ ảo.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+