Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thái tử phi thăng chức ký – Tập 2 – Chương 08 – Phần 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vừa dứt lời, trên tường thành vang lên một loạt tiếng cười ha hả.

Vẻ mặt của viên tướng Bắc Mạc dưới thành có chút biến sắc, nhưng ngay lập tức điềm tĩnh trở lại, cao giọng phản kích: “Con đàn bà này miệng lưỡi chua ngoa đanh đá, hành động lỗ mãng, hoàn toàn không có dáng vẻ của một hoàng hậu, rõ ràng là giả mạo!”.

Tôi cười nhạt một tiếng, vùng ra khỏi tay Tề Thịnh, chỉ vào số quân thủ thành đang đứng đằng sau, hướng về bọn người dưới thành kia, cao giọng: “Ngươi hỏi các đấng nam nhi của Đại Hạ trên tường thành này xem, ai không biết Trương thị ta là cháu ruột của Hộ quốc đại tướng quân Trương Sinh? Tổ phụ ta năm đó đã gầm vang Giang Bắc, khiến tổ tiên Tác-ta các ngươi mới nghe tiếng đã sợ vỡ mật. Phụ thân ta là Thượng thư bộ Binh đương triều, thúc phụ ta trấn giữ Tĩnh Dương đã trên mười bảy năm rồi, các thúc bá khác đều là danh tướng trong quân, ta vốn là con nhà tông, ra trận giết giặc đều không phải là việc chỉ nói suông, sao phải học nữ nhi của các gia đình hèn mọn mà giả vờ ngại ngùng e thẹn chứ!”.

Giọng nói của tôi vốn đã cao, lần này lại cố gắng hét to, theo chiều gió lập tức truyền đi thật xa. Tiếng vọng còn chưa hết thì trên tường thành đã vang lên tiếng khen hay.

Trong tiếng reo hò chấn động trời đất, tôi liếc Tề Thịnh, cười hỏi: “Bây giờ đã biết ưu điểm của nhạc gia có thế lực lớn rồi chứ?”.

Tề Thịnh khẽ cười một tiếng, định nói câu gì thì đột nhiên biến sắc, đưa tay ra kéo mạnh người tôi. Vì hoàn toàn không đề phòng nên tôi va vào ngực anh ta, trong nháy mắt, một mũi tên khắc đuôi công sượt qua vai tôi. Tiếp đó liền nghe thấy tiếng la thất thanh của Lý Hoằng đứng bên cạnh: “Hoàng thượng cẩn thận!”.

Tôi giật mình kinh hãi, chưa kịp phản ứng gì thì Tề Thịnh đã ôm tôi quay đi, để tôi nằm gọn trong lòng anh ta. Qua bờ vai của Tề Thịnh, tôi chỉ có thể mở to mắt nhìn mũi tên thứ hai xé gió bay tới, đâm phập vào lưng Tề Thịnh.

Liên hoàn tiễn! Mũi tên thứ nhất bắn vào tôi để đánh lạc hướng, mũi tên thứ hai bắn vào Tề Thịnh mới là mục đích chính.

Nếu như khi mũi tên thứ nhất lao tới, Tề Thịnh đẩy tôi ra thì anh ta hoàn toàn có thể tránh được mũi tên thứ hai, nhưng khi tay Tề Thịnh nắm lấy cánh tay tôi thì lại không chút do dự kéo tôi vào lòng mình.

Tề Thịnh không thể chết được! Tuyệt đối không thể chết vào thời điểm này được!

Khoảnh khắc đó, bên tai tôi bỗng yên ắng lạ lùng, ngay sau đó, mọi âm thanh ùn ùn dội tới như bom nổ. Bọn Hạ Bỉnh Tắc và Lý Hoằng đều bổ nhào tới, còn có người đưa thân ra chắn ngang đằng trước, đề phòng có tên bắn lén.

Lý Hoằng kinh hoàng kêu lên: “Hoàng thượng!”.

Tôi cố gắng đỡ cơ thể Tề Thịnh, dứt khoát lấy phần lông chim phía đuôi mũi tên trên vai Tề Thịnh cắm vào trước người mình, vừa kiên định vừa lạnh lùng hạ lệnh: “Người bị trúng tên là Hoàng hậu, kêu Hoàng hậu nương nương!”.

Đám người ngây ra, Hạ Bỉnh Tắc là người phản ứng lại sớm nhất, vội cao giọng kêu lên: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương! Hoàng hậu nương nương trúng tên rồi!”.

Quân Bắc Mạc dưới thành chậm một bước, tiếng kêu “Tên hoàng đế Nam man trúng tên rồi” đã bị chìm trong tiếng kêu gào của binh sĩ Nam Hạ: “Bọn Tác-ta đê tiện, dám bắn lén! Hoàng hậu nương nương trúng tên bị thương rồi! Giết! Giết sạch đám người Tác-ta này! Báo thù cho Hoàng hậu nương nương”.

Khi tiếng kèn phát lệnh tấn công của quân Bắc Mạc vang lên, Hạ Bỉnh Tắc dẫn đoàn quân giương cung bắn trả, cuộc chiến thủ thành lại bắt đầu.

Các thân vệ yểm trợ cho tôi và Tề Thịnh lùi vào lầu canh gác ngay trên cổng thành, thái y đi theo đoàn quân lập tức xúm lại, cởi bỏ áo giáp của Tề Thịnh để xử lý vết thương. Tôi thẫn thờ ngồi bên cạnh, cảm thấy chân tay đều lạnh ngắt.

Vết thương sau lưng Tề Thịnh đúng vào chỗ hiểm nên chỉ có thể nằm lên một cái giường nhỏ, có điều ý chí của anh ta thì rất kiên cường, đến giờ phút này thần trí vẫn tỉnh táo, căn dặn: “Việc ta bị thương tuyệt đối không được để lộ ra ngoài, Lý Hoằng mặc áo giáp của ta ra ngoài trấn thủ. Nhất định phải chống đỡ được hai ngày, quân chi viện sắp đến rồi!”.

Lý Hoằng nặng nề gật đầu, nhanh chóng mặc bộ áo giáp mà Tề Thịnh vừa cởi ra, ôm mũ sắt cúi đầu về phía Tề Thịnh rồi quay người bước ra ngoài.

Tề Thịnh lại quay sang dặn dò các tướng sĩ khác vài câu, đến lúc mọi người đã ra ngoài gần hết mới hỏi thái y: “Tình hình vết thương thế nào?”.

Mấy vị thái y cứ đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám nói.

“Nói, trẫm muốn biết sự thật”.

Lúc đó, viên thái y nhiều tuổi nhất mới cất giọng run rẩy: “Mũi tên sát ngay tim, lúc rút mũi tên ra sẽ vô cùng nguy hiểm, chỉ cần Hoàng thương có thể chịu đựng qua thời điểm đó thì sẽ không có trở ngại gì lớn cả”.

Vẻ mặt Tề Thịnh vẫn điềm tĩnh, chậm rãi nói: “Các ngươi lui ra trước, chọn một người vững tay rút mũi tên ra cho trẫm”.

Mấy thái y cẩn thận lùi ra một chỗ khá xa.

Tề Thịnh quay đầu nhìn tôi: “Hoàng hậu lại đây, trẫm có lời muốn dặn”.

Tôi bước lên phía trước, ngồi xuống bên cạnh anh ta. Tề Thịnh nhìn tôi, nói thầm: “Có lẽ nàng sắp được toại nguyện rồi”.

Trong lòng tôi đau đớn nhưng chỉ cắn răng nói khẽ: “Yên tâm đi, chàng không thể chết dễ dàng như vậy đâu”.

Tề Thịnh hơi ngây ra, mắt mở to lặng lẽ nhìn tôi, một lát sau mới khẽ thở dài, căn dặn: “Nếu ta chết, nàng bảo Lý Hoằng giả làm ta, chỉ cần cố gắng chống cự hai ngày thì sẽ có quân chi viện của Lão ngũ. Đến lúc đó Lão ngũ sẽ bảo vệ nàng trở về Tĩnh Dương rồi cho gọi bọn Dương Dự về, đóng chặt cửa khẩu đề phòng quân Tác-ta phản công. Sau đó giữ bí mật, tuyệt đối không được phát tang, để Lão ngũ và Hạ Lương Thần ở lại bảo vệ Tĩnh Dương, nàng đem theo Dương Dự và hạ Bỉnh tắc trở về Thịnh Đô, giúp Hạo nhi đăng cơ, nghe rõ chưa?”.

Tôi thấy mắt mình cay xè, đành phải nhắm chặt mắt lại, không nói câu nào.

Giọng của Tề Thịnh dần trở nên yếu ớt, dừng một lúc mới nói tiếp: “Nhất định phải giết Lão cửu, nếu không ngôi vị của Hạo nhi sẽ không bền, nàng đừng mềm lòng”.

Tôi gật đầu, chua chát đáp: “Thiếp biết rồi”.

Tề Thịnh cười bình thản: “Nàng lui ra đi, gọi họ vào rút tên ra”.

Tôi không nhúc nhích, chỉ gọi mấy vị thái y lại, sau đó nắm chặt lấy tay Tề Thịnh, điềm tĩnh nói: “Thiếp sẽ ở đây với chàng”.

Mắt Tề Thịnh xẹt qua một tia bất ngờ rồi nhanh chóng bình thường trở lại: “Được”.

Mấy vị thái y đã chuẩn bị tốt đồ cầm máu, đặt vào miệng Tề Thịnh miếng sâm, còn vị thái y nhiều tuổi nhất thì nhẹ nhàng nắm lấy đoạn mũi tên trên lưng Tề Thịnh, khẽ nói: “Hoàng thượng, bỉ chức sắp rút mũi tên ra”.

“Đợi chút đã”, Tề Thịnh đột nhiên lên tiếng. Anh ta lại đưa mắt lên nhìn tôi, cặp lông mày nhíu chặt vì đau đớn bỗng từ từ giãn ra, khuôn mặt thoảng nhẹ một nụ cười: “Nàng lại đây, ta vẫn còn câu này chưa nói với nàng”.

Tôi chẳng suy nghĩ gì liền cúi người kề sát tai vào miệng Tề Thịnh, thì nghe anh ta khẽ nói: “Bồng Bồng, ta thực sự rất thích nàng”.

Môi Tề Thịnh lướt qua tai, tôi sửng sốt bật thẳng người dậy, ngạc nhiên nhìn anh ta.

Tề Thịnh chỉ khẽ cười, quay sang nói với thái y bên cạnh: “Làm đi”.

Thái y không đáp lại nhưng tay thì đã mạnh mẽ rút mũi tên ra, máu phun ra như xối. Tề Thịnh khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể thuận theo mũi tên cong lên, sau khoảnh khắc cứng đờ thì rơi xuống, hoàn toàn không có động tĩnh gì.

Các giác quan của tôi gần như mất tác dụng, trước mắt chỉ còn lại màu máu. Cũng không biết trôi qua bao lâu mới nghe thấy có tiếng người nói nhỏ bên tai: “Nương nương, nương nương, Hoàng thượng không sao, Hoàng thượng đã qua cơn nguy hiểm rồi!”.

Tôi thấy lòng nhẹ bẫng, trước mắt bỗng tối sầm lại, trước khi ngất, trong đầu còn loé lên một ý nghĩ: Mẹ kiếp, mình thật vô dụng!

Lần ngất này quả nhiên lợi hại, tôi thậm chí còn tỉnh dậy sau cả Tề Thịnh. Vừa mở mắt ra thì phát hiện mình đã chuyển chỗ khác, Tề Thịnh đang nằm sấp bên cạnh nhìn tôi: “Tỉnh rồi à?”.

Tôi ngồi bật lên, lo lắng hỏi: “Bây giờ là lúc nào rồi?”.

Hình như tư thế của Tề Thịnh không thoải mái lắm nên anh ta chau mày lại rồi di chuyển thân người, đến khi đã nằm thoải mái rồi mới trả lời: “Lão ngũ đến rồi”.

Triệu vương đã đến? Tức là thành Bình Ninh đã được giải vây? Đến lúc này thì tôi mới hoàn toàn nhẹ lòng, đập tay xuống giường, nói: “Thế thì tốt rồi!”.

Tề Thịnh cũng khẽ cười.

Tôi quay đầu lại nhìn Tề Thịnh, tuy sắc mặt anh ta vẫn còn nhợt nhạt nhưng tinh thần thì rất tốt, liền thận trọng hỏi: “Trước khi rút tên chàng có nói một câu, là thật sao?”.

Tề Thịnh nhìn tôi, hỏi vặn lại: “Nàng nói đi?”.

Tôi nhân cơ hội ấy tiến sát lại bên Tề Thịnh, ghé vào mặt anh ta, cười: “Thiếp cho là, khi ở cận kề cái chết con người ta thường nói thật, câu nói ấy chắc cũng có mấy phần thật lòng”.

Tề Thịnh đột nhiên nổi giận, đưa tay đẩy tôi ra, kiêu ngạo nói: “Lúc đó vết thương rất đau, ta chẳng biết mình đã nói gì”.

Tôi lại cười hì hì đưa mặt lại gần anh ta: “Thiếp nhớ mà, chàng nói chàng yêu thiếp”.

Tề Thịnh nhìn tôi với vẻ coi thường, sửa lại: “Ta nói là ta rất thích nàng”.

“Giống nhau mà, giống nhau mà, ý cũng như nhau cả thôi”. Tôi vừa cười vừa ngồi dậy, trèo qua người Tề Thịnh xuống dưới giường: “Thiếp đói rồi, phải đi kiếm cái gì ăn đã, chàng có muốn ăn không?”.

Tề Thịnh đột nhiên túm lấy tay tôi, quay đầu lại nhìn tôi, hỏi: “Thế còn nàng?”.

Tôi ngây ra một chút rồi cười, đáp: “Thích chàng, thích chàng, thiếp cũng rất thích chàng”.

Tề Thịnh vẫn nhất định không chịu buông tay, mở to mắt lặng lẽ nhìn tôi, rất lâu sau mới thở dài một tiếng, nhẹ nhàng hỏi: “Nàng vẫn đang ứng phó với ta, phải không? Nàng vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng ta, phải không?”.

Ánh mắt của anh ta quá tinh tường, tôi chẳng còn cách nào lại tiếp tục giữ bộ mặt tươi cười được nữa, suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Tề Thịnh, chàng là hoàng đế, thiếp là hoàng hậu, chúng ta về sau giúp đỡ lẫn nhau, đồng tâm hiệp lực, thế chẳng phải là tốt rồi sao? Thiếp đã quyết định giao tính mạng của mình cho chàng, thì chàng hãy để thiếp được giữ trái tim mình lại, như thế thiếp sẽ càng lý trí, có thể làm một hoàng hậu xứng đáng hơn. Chàng đã thắng rồi, cần gì phải so bì thiệt hơn nữa?”.

Tề Thịnh lắc đầu, chậm rãi nói: “Ta đã đánh cược cả tính mạng mới đổi được cái nắm tay của nàng, nếu chỉ có lại một cái danh xưng hoàng hậu thì ta lỗ nặng rồi. Thứ ta muốn là cả tính mạng và trái tim nàng kia”.

Tôi cười khổ: “Bây giờ chàng nghĩ vậy, nhưng sau này thì sẽ không còn nghĩ thế nữa đâu. Nếu thiếp cho chàng trái tim mình thì thiếp sẽ không thể làm một hoàng hậu tốt, cũng giống như Trương thị trước kia đã không thể làm một thái tử phi tốt vậy”.

Tay Tề Thịnh hơi cứng lại, tôi nhân cơ hội đó rút tay mình ra, còn chưa đi đến cửa đã nghe thấy tiếng Tề Thịnh ở đằng sau: “Nàng vẫn luôn cảm thấy ta quá vô tình với Trương thị trước đây, phải không?”.

Tôi khựng lại, từ từ quay người về phía anh ta.

“Nhưng nếu ta nói trước đây đã từng thích Trương thị thì nàng có tin không?” Tề Thịnh không nhìn tôi, chỉ đưa ánh mắt nhìn vào chỗ trống, giọng chua chát nói: “Ta và Trương thị là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã cùng chơi với nhau. Tuy cô ấy hay nhõng nhẽo, tính tình ngang ngược, nhưng cũng rất thẳng thắn, xinh đẹp, đều là thiếu niên trẻ người non dạ, sao có thể không rung động? Nhưng thế lực nhà họ Trương quá mạnh, đã không thể tiếp tục nể nang được nữa, nếu không loại bỏ sẽ thành hậu hoạ về sau, vì thế một ngày Trương gia chưa lùi bước thì ngày đó cô ấy chưa thể sinh con. Trong cung, muốn phụ nữ không có con thì thiếu gì cách, nhưng ta không nhẫn tâm khiến Trương gia nhà cô ấy đã thất bại lại không có người nối dõi, cho nên chỉ có thể xa lánh, lạnh lùng với cô ấy. Nhưng cô ấy lại không hiểu, cô ấy chỉ biết yêu ta nhưng không hiểu gì về ta. Dần dần, chút tình cảm đó cũng nhạt đi rồi chẳng còn nữa…”.

Không hiểu vì sao, rõ ràng biết Trương thị mà Tề Thịnh nói đến chẳng có chút quan hệ nào với mình, nhưng tôi vẫn thấy vô cùng xót xa, dường như chỉ cần mở miệng là có thể tuôn ra tất cả những nỗi đắng cay trong lòng ấy.

Tôi dùng sức lắc đầu, ngắt lời: “Chỉ làm hoàng hậu là tốt nhất. Nhân chuyện xuất binh tấn công Bắc Mạc lần này phân tán binh quyền của Trương gia, để họ làm một gia đình giàu có bình thường thôi. Sau khi trở về thiếp sẽ ngoan ngoãn làm hoàng hậu của chàng”.

Nói xong cũng chẳng đợi Tề Thịnh đáp lời đã sải bước ra ngoài.

Triệu vương đang ngồi xổm dưới mái hiên, nghe có tiếng động liền đứng dậy nhìn tôi, vừa giậm chân vừa tươi cười chào: “Hoàng tẩu, đã lâu không gặp”.

Tôi gật đầu, đến gần nhìn anh ta, cười: “Đệ và Tề Thịnh đúng là huynh đệ tốt, anh ta dám đặt toàn bộ tính mạng của người thân vào tay đệ, đệ cũng không phụ lòng của anh ta. Những lời đệ nói lần trước có vài phần đúng, tất cả những chuyện thật thật giả giả này không phải là thứ ta có thể nhìn thấu được. Hổ thẹn, thật hổ thẹn, hiểu biết của ta quá nông cạn”.

Triệu vương cho tay vào áo, xấu hổ cười hà hà: “Phải nói Hoàng thượng là người trọng tình mới đúng. Sau này Hoàng tẩu nhất định sẽ hiểu rõ thôi”.

Tôi cười cười rồi chuyển chủ đề, hỏi: “Chiến trận thế nào rồi?”.

Triệu vương mở to mắt, cố ra vẻ ngạc nhiên nhìn tôi: “Hoàng tẩu, tẩu thực sự không biết sao? Hoàng thượng bảo thần đệ đem binh mã đi chặn quân cứu viện đến kinh đô của bọn Tác-ta. Bây giờ quân cứu viện đã bị chúng ta tiêu diệt rồi, kinh đô Bắc Mạc không có tiếp viện, tin rằng chẳng mấy chốc sẽ bị đại quân của Dương Dự đánh bại thôi”.

Tôi sững người một lát, kinh thành thất thủ, há chẳng phải là Bắc Mạc đã bị tiêu diệt sao?

Đầu tháng Mười hai, Dương Dự gửi tin về, đại quân viễn chinh đã công phá được kinh thành Thượng Kinh của Bắc Mạc, Hoàng đế, Thái hậu, hoàng hậu, các phi tần… và hai nghìn họ hàng hoàng thất của người Tác-ta đều đã bị bắt giam.

Tề Thịnh vốn có ý định đích thân đến Thượng Kinh, nhưng thời tiết giá lạnh không tiện cho việc hành quân, hơn nữa vết thương trên người Tề Thịnh vẫn chưa khỏi nên đành ở lại, truyền chỉ lệnh cho Dương Dự sau khi cử người trấn giữ Thượng Kinh thì đích thân áp giải hoàng tộc Bắc Mạc về Nam Hạ.

Trong hành dinh tại thành Bình Ninh, tôi tiện tay giở xem tấu sớ từ các nơi gửi đến, không nén được tiếng thở dài.

Thân thể Tề Thịnh vẫn chưa hồi phục, đang đắp áo lông chồn, uể oải nằm nghiêng người chợp mắt dưỡng thần trên giường nhỏ, nghe thấy vậy thì “ừm” một tiếng rồi hỏi: “Sao thế?”.

Tôi quay đầu lại nhìn anh ta, nói: “Bây giờ đang là lúc băng tuyết ngập trời, không biết đám phi tần, công chúa yểu điệu mỏng manh kia làm sao mà chịu nổi! Lẽ ra nên bảo Dương Dự qua Tết rồi hãy quay về”.

Tề Thịnh bật cười, mắt cũng không mở ra nói tiếp: “Các binh sĩ của ta còn có thể chịu đựng được cái lạnh này, người Tác-ta vốn dĩ đã sống quen ở đây sao lại không chịu nổi. Yên tâm đi, lạnh thế chứ lạnh nữa cũng chẳng giết được mấy người đâu”.

Tôi vừa lắc đầu, thầm than Tề Thịnh thật tàn ác, vừa không nhịn được hỏi: “Hoàng thượng dùng Lão ngũ cũng được thôi, nhưng sao chàng lại dám sử dụng Dương Dự? Chẳng phải ông ta có một nửa dòng máu Bắc Mạc sao?”.

Tề Thịnh đưa mắt lên nhìn tôi, trả lời: “Đó là vì nàng chưa biết hoàn cảnh của ông ta”.

Câu nói của Tề Thịnh đã kích thích trí tò mò của tôi. Tôi đoán bí mật này ngay cả Lục Ly cũng không biết, đến khi trở về nhất định sẽ khiến cho cô bị chấn động. Tôi đến bên cạnh giường đẩy Tề Thịnh lùi vào trong rồi ngồi xuống, sau đó rúc chân vào chiếc áo lông chồn của Tề Thịnh cho ấm, háo hức hỏi: “Mau nói, mau nói, rốt cuộc chuyện là thế nào?”.

Tề Thịnh cười cười, ngoắc ngoắc ngón tay về phía tôi, đến khi tôi chuyển sang ngồi sát bên cạnh thì anh ta mới nói: “Chuyện này rất bí mật, mẹ của Dương Dự, bà Từ thị là vốn người Giang Bắc. Giữa năm Thành Nguyên người Tác-ta xâm lược phía Nam, trong khoảng thời gian lưu lạc ở Dự Châu, Từ Thị đã thất thân bởi tên tướng tiên phong của Bắc Mạc là Thôi Diễn, do đó mà có Dương Dự. Mạch soái và Từ thị từ trước đã quen nhau, thương xót cho cảnh ngộ Từ thị, Mạch soái đã lấy bà, nhưng chỉ là trên danh nghĩa thôi. Sau khi biết được thân thế của mình, Dương Dự đã từng đến Thượng Kinh tìm Thôi Diễn. Lúc này Thôi Diễn mới biết Từ thị đã sinh cho mình một đứa con trai. Phải nói là Thôi Diễn đối với Từ thị cũng rất có tình, biết Từ thị đã vì mình mà chịu khổ cả nửa đời liền đón hai mẹ con Từ thị về Thượng Kinh, nào ngờ người nhà họ Thôi sống chết không bằng lòng. Vì thân phận của Từ thị đặc biệt, nhà họ lại có mối bất hoà sâu sắc với Mạch soái, chuyện này không biết thế nào lại truyền đến tai Hoàng đế Bắc Mạc. Năm đó, chính Mạch soái đã dẫn quân đánh đuổi Bắc Mạc ra khỏi cửa khẩu Tĩnh Dương, Hoàng đế Bắc Mạc vì thế nuôi hận, lúc này liền ra mặt ưng thuận cho Thôi Diễn đón hai mẹ con Từ thị về, sau lưng lại âm thầm dùng việc này để dụ Mạch soái vào bẫy…”

Tôi không khỏi sửng sốt, nôn nóng hỏi: “Sau đó thì sao?”.

Tề Thịnh khép mắt lại, bình thản đáp: “Sau đó Từ thị qua đời, Mạch soái vì cứu Dương Dự mà bị trọng thương, suýt nữa thì mất mạng ở Bắc Mạc. Đến lúc này Thôi Diễn mới biết mình bị lợi dụng, thấy Từ thị đã chết, trong lòng vô cùng hối hận, cũng rút kiếm tự vẫn. Trong một đêm, phụ mẫu chết thảm hại, dưỡng phụ trọng thương, tất cả bi kịch ấy đều do Bắc Mạc mang đến cho Dương Dự, vậy tại sao ta lại không dám dùng ông để tấn công Bắc Mạc chứ?”.

Tôi im lặng hồi lâu mới than lên: “Hỡi thế gian tình là gì, mà đôi lứa thề nguyện sống chết”.

Tề Thịnh hơi bất ngờ, ngạc nhiên nhìn tôi một lúc rồi nằm hẳn xuống giường, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Dương Dự đi ngày đi đêm nhưng vẫn không kịp áp giải tù binh về trước Tết, lúc tới nơi thì cũng đã là rằm tháng Giêng. Bất ngờ nhất là ông ta trói cả Dương Nghiêm lại, hai cha con cùng quỳ trước mặt Tề Thịnh xin tạ tội.

Hoá ra Nhà xí huynh dùng cảm tử quân để mưu sát Tề Thịnh, nhưng Tề Thịnh lại tương kế tựu kế giả vờ bị thương, đưa binh lính đóng quân ở Bình Ninh, một mặt thu hút binh lực của Bắc Mạc, một mặt lệnh cho Triệu vương đem đại quân ra khỏi thành Bình Ninh, phục kích quân cứu viện của Bắc Mạc, giúp Dương Dự quét sạch chướng ngại bên ngoài.

Ai ngờ, Nhà xí huynh sau khi được Dương Nghiêm cứu khỏi thành Bình Ninh đã tiết lộ tình hình trong thành cho một cánh quân của Bắc Mạc. Đối phương thấy không thể cứu viện cho Thượng Kinh được nữa, bèn quyết định quay lại sống chết đánh Bình Ninh, định tìm cách bắt Tề Thịnh trước khi Dương Dự công phá Thượng Kinh.

Dương Dự tạ lỗi: “Đều do nghịch tử ngu đần này đi cứu tên phản nghịch Tề Hàn nên mới để lộ chuyện thành Bình Ninh, khiến Hoàng thượng gặp nguy hiểm. Là thần dạy con không nghiêm, xin Hoàng thượng trị tội”.

Tề Thịnh cười nói: “Dương tướng quân có công lớn trong việc công phá Thượng Kinh, Dương Nghiêm có tội, nhưng cũng là bị người ta lừa gạt, hơn nữa trẫm cũng không có chuyện gì nghiêm trọng. Dương tướng quân không phải lo lắng, trước hết cứ nghỉ ngơi cho khoẻ, đợi về Thịnh Đô rồi hãy bàn đến chuyện thưởng phạt”.

Dương Dự vội khấu đầu lạy tạ, Dương Nghiêm thì cứ quỳ gối ở bên cạnh, chẳng có phản ứng gì. Anh ta gầy hơn nhiều so với lúc chia tay tôi, thần sắc ủ rũ, mắt cứ cúi nhìn xuống, đến lúc chuẩn bị rời đi mới cất giọng khàn đặc: “Thần không biết anh ta sẽ đem tình hình binh lực của thành Bình Ninh tiết lộ cho người Tác-ta, nếu biết, hôm đó thần đã không… đi cứu anh ta”.

Anh ta nói xong thì dập đầu một cái rất mạnh rồi theo cha lui ra ngoài.

Mặc dù từ đầu đến cuối Dương Nghiêm không nhìn tôi, nhưng tôi vẫn hiểu rõ suy nghĩ của anh ta. Anh ta mặc dù luôn đi theo Nhà xí huynh, nhưng chưa hề nghĩ đến việc thông đồng với địch bán nước. Nếu anh ta biết kết quả thế này thì hôm đó đã không vứt bỏ tôi mà đi.

Tề Thịnh quay đầu lại nhìn tôi với ý tứ sâu xa, hỏi: “Nàng nói xem, nếu ta không giết Dương Nghiêm mà chỉ phạt anh ta sung quân ba nghìn dặm thì Dương Dự có biết ơn ta không?”.

Tôi nghĩ, Tề Thịnh thực ra chẳng quan tâm đến việc Dương Dự có biết ơn hay không, cái chính là anh ta muốn biết tôi có cảm kích trước cách giải quyết của anh ta hay không mà thôi.

Tôi cười, đáp: “Cảm kích, vô cùng cảm kích. Có điều dù sao cũng phạm vào trọng tôi, ba nghìn dặm có vẻ hơi gần, chi bằng thêm hai nghìn dặm nữa đi!”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+