Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Thám tử Hercule Poirot – Đàn cừu của Andersen – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi tha thiết xin lỗi ông, ông Poirot, tôi đã lạm dụng thời giờ của ông.
Bà Carnaby nắm chặt lấy chiếc quai của túi xách tay và lo lắng nói. Bà ta, như thường lệ, lúc nào cũng thở vội vàng.
– Ông còn nhớ tôi đấy chứ, đúng không? – Bà ta hỏi.
– Đối với tôi thì bao giờ bà cũng là kẻ phạm tôi khôn ngoan mà tôi chưa hề gặp – Poirot trả lời với vẻ tinh quái.
– Ôi! Tại sao ông lại nói như vậy? Ông đã đối xử rất tốt với tôi. Chúng tôi thường nói về ông, Emily và tôi, và mỗi khi chúng tôi thấy một tờ báo viết về ông, chúng tôi cắt ra ngay lập tức và chúng tôi dán vào một quyển sổ riêng.
– Rất cảm ơn. Thế còn con chó Auguste hiện nay ra sao?
– Ô! Ông Poirot nó trở nên thông minh hơn bao giờ hết. Nó biết tất cả. Có một lần tôi mải ngắm một cháu nhỏ trong xe thì tôi thấy xe rung động mạnh, Auguste đã nhanh nhẹn cắn đứt dây an toàn buộc cháu bé ra. Thế có giỏi không? Chúng tôi đã học được ở nó một việc làm tốt. Chúng tôi bảo nó: Hãy sống chết vì Hercule Poirot! Và nó đã làm như thế.
– Tôi có cảm giác rằng Auguste đã tham gia vào một tội ác nào đó với bà mà chúng ta sắp sửa nói đến.
Bà Carnaby không cười. Bộ mặt béo tốt của bà tối sầm lại.
– Thưa ông Poirot – Bà ta nói với giọng có phần nghẹn ngào – Tôi đang rất lo ngại.
– Có việc gì vây? – Nhà thám tử nhẹ nhàng hỏi.
– Tôi sợ… một nỗi sợ hãi không thể dứt bỏ đươc! Tôi có những ý nghĩ!
– Ý nghĩ về việc gì?
– Ô! Những ý ngĩ lạ lùng nhất! Ví dụ như hôm qua, trong óc tôi nghĩ đến một kế hoạch tài tình để ăn cướp ở một trạm bưu điện. Tôi không chủ tâm! Tự dưng nó đến thôi! Tôi cũng đã nghĩ đến những thủ đoạn tinh vi để vận chuyển hàng cấm, hàng lậu… Tôi tin chắc rằng sẽ thành công.
– Tôi không nghi ngờ gì về điều đó. Vì cái đó mà những ý nghĩ của bà đều nguy hiểm cả.
– Cái đó làm tôi lo lắng vô cùng, nhất là khi nghĩ đến cái cách mà tôi đã làm. Cái đó chắc đã làm cho tôi có nhiều thích thú. Tôi đã rời bỏ nhà bà Hoggin và tới làm việc cho một bà già khác với chân đọc sách cho bà nghe và viết thư giúp bà. Thư từ thì viết nhanh thôi, còn đọc sách thì tôi bắt đầu đọc bà già đã ngủ rồi. Thế là tôi dùng thời gian để suy nghĩ. Tôi đã đọc một cuốn sách dịch từ tiếng Đức nói về những thủ đoạn phạm tội một cách tinh vi, loại trừ mọi sự xúc động. Do đó tại sao tôi tìm gặp ông.
– A! ra thế đấy.
– Ông thấy không, trong bản thân tôi có nhiều thói xấu, có nhiều mong muốn hành động! Cuộc dời khốn khổ của tôi rất nhàm chán. Thật thà mà nói tôi muốn sống như những con chó Bắc Kinh. Tôi hy vọng, nếu có thể được từ bỏ ý định hành động bằng những việc làm tốt.
– A! Đó là vì muốn cộng tác với tôi mà bà tới đây ư?
Bà Carnaby đỏ mặt.
– Đấy là điều tự hào về phần tôi, tôi hiểu điều đó. Ông đã là người rất tốt…
Bà ta ngừng lời. Người ta thấy trong cặp mắt xanh của bà một sự van nài âm thầm.
– Đó là một ý định – Poirot chậm chạp nói.
– Tôi không thông minh lắm. Nhưng tôi có… khả năng giả vờ rất giỏi. Như vậy rất cần thiết cho việc có một chỗ đứng. Tôi đã nhận thấy người ta thu được nhiều kết quả tốt nếu tỏ ra ngu ngốc hơn.
Hercule Poirot cười.
– Thưa bà, bà làm tôi thích thú.
– Ôi! Ông thật là một con người kỳ diệu! Như vây, tôi có thể hy vọng được chứ? Tôi được chia một phần gia tài nhỏ, ôi, rất nhỏ thôi, nhưng cái đó cho phép chúng tôi, cô em tôi và tôi, sống một cuộc sống đơn giản ngoài phần tôi kiếm thêm được.
– Tôi phải nghĩ việc sử dụng những tài năng của bà một cách có ích nhất. bà đã có một suy nghĩ nào về việc này chưa?
– Thưa ông Poirot, ông đúng là người đọc được tư tưởng của những kẻ khác. Một trong những người bạn tôi có những hành động làm tôi lo ngại và tôi muốn mang chuyện này đến hỏi ý kiến ông. Có thể ông cho đây là công việc lố bịch của một cô gái già chăng? Nhiều khi người ta cường điệu vấn đề, người ta nhìn sự cố ý như là một sự ngẫu nhiên.
– Cái đó làm tôi ngạc nhiên, thưa bà. Nói xem bà đang suy nghĩ về việc gì?
– Thế này. Tôi có một chị bạn. Một người bạn rất thân tuy rằng những năm gần đây tôi ít gặp chị. Chị ấy tên là Emmeline Clegg. Chồng chị qua đời để lại cho chị một số tiền kha khá. Nhưng cái chết của chồng làm chị rất khổ sở. Chị cảm thấy cô độc. Chị có phần nào nhẹ dạ, tôi sợ là như vậy. Tôn giáo có thể giúp chị nhiều… nhưng tôi thấy ở đây không phải là thứ đạo chính thống.
– Bà muốn nói về Nhà thờ Hy Lạp ư?
Bà Carnaby hình như phật ý:
– Ồ! Không, Nhà thờ Anh quốc! Tôi không tán thành lắm, nhưng tôi theo đạo Cơ đốc… không, tôi không nói về môn phái xuất hiện vào lúc này, lúc khác… tìm cách lôi kéo tư tưởng nhiều người, nhưng tôi cho rằng chúng vẫn có những yếu tố tín ngưỡng…
– Bà cho rằng bạn bà là một nạn nhân của một môn phái kiểu đó phải không?
– Đúng như vậy! Tôi tin chắc là như thế. Đó là “Đàn cừu của Mục sư”. Trụ sở của nó ở Devonshire… một tòa lâu đài đẹp bên bờ biển. Những thành viên của nó tập trung ở đây từng lúc mà họ gọi đây là thời kỳ ẩn cư. Mỗi đợt kéo dài mười lăm ngày để tiến hành những cuộc lễ dài. Có ba đợt như thế trong một năm: gieo cấy đồng cỏ, chăm bón đồng cỏ và thu hoạch đồng cỏ.
– Thật là lạ lùng – Poirot bình luận – Vì người ta không thu hoạch đồng cỏ như thu hoạch lúa.
– Tất cả đều lạ lùng – Bà Carnaby nói với giọng hăng hái – Cả môn phái quây quần xung quanh người mà họ gọi là Đại Mục sư. Một ông thày thuốc tên là Andersen nào đó. Một con người rất quyến rũ, đầy vẻ hấp dẫn.
– Có phải tín đồ hầu hết là phụ nữ không?
– Có ít nhất ba phần tư là phụ nữ, tôi thấy hình như thế. Còn đàn ông thì hầu hết là bọn tính nết kỳ quặc. Hoạt động của môn phái phụ thuộc vào phụ nữ vì chính họ là những người cung cấp tài chính.
– A! Chúng ta đã biết rõ. Bà có cho rằng đây là một vụ lường gạt không?
– Thật thà mà nói, tôi cho là như vậy. Tôi có cớ để lo ngại. Người bạn gái khốn khổ của tôi đã tin tưởng vào tổ chức này nên chị vừa làm bản di chúc để lại toàn bộ gia tài cho môn phái ấy.
– Chính hắn là người… gợi ý chứ?
– Không phải. Đó là ý kiến của chị ấy. Người Đại Mục sư chỉ hướng cho chị một cách sống mới… theo đó thì sau khi chết mọi thứ ta có đều trở về với cội nguồn của chúng. Nhưng đây chưa phải là điều tôi lo lắng nhất.
– Là điều gì vậy?
– Trong số những người sùng đạo có rất nhiều phụ nữ giàu có. Năm ngoái đã có ba người trong số họ qua đời.
– Và đã để lại toàn bộ gia sản cho môn phái.
– Đúng.
– Người nhà của họ không phản đối ư?
– Đó là những người độc thân, những người không có bà con xa, gần, bạn bè. Chắc chắn là không có một sự phản kháng nào. Theo tin tức tôi thu lượm được thì những cái chết đó không có nghi vấn gì. Một người chết vì bệnh cảm cúm sau đó chuyển thành sưng phổi. Một người khác bị ung thư dạ dày. Không có gì đáng ngờ và họ không chết ở thánh đường Green Hill mà chết ở nhà. Tất cả đều là chuyện thường tình, tôi không băn khoăn gì, nhưng bây giờ… tóm lại… tôi không muốn chuyện đó xảy ra với Emmeline.
Poirot yên lặng suy nghĩ. Khi anh lên tiếng thì đó là bằng giọng nghiêm trang:
– Bà có thể ghi tên, tuổi và địa chỉ những người trong môn phái ấy đã chết không? – Anh hỏi.
– Chắc chắn là được.
– Tôi tin chắc rằng bà rất can đảm và quyết đoán. Và bà cũng giỏi đóng kịch. Liệu bà có thể đảm nhận một công việc có thể gọi là khá nguy hiểm được không?
– Không có gì làm tôi thích thú hơn!
– Tôi cũng xin báo trước nếu có điều rủi ro gì xảy ra thì nó sẽ là rất ghê gớm. Chúng ta chẳng đã chạm trán với bọn mất trí, bọn trộm cướp đó sao? Chỉ có một cách là nắm chặt được sự việc. Đó là gia nhập môn phái ấy. Rất tốt nếu bà thổi phồng số tài sản bà có. Bà rất giàu và sống chẳng có mục đích gì cả. Bà nói chuyện với bà bạn Emmeline của bà về thứ tôn giáo mới này. Bà tìm cách tỏ ra mình ngốc nghếch. Bà ta sẽ thuyết phục bà. Bà sẽ được rủ đến thăm thánh đường Green Hill. Ở đấy bà sẽ bị thất bại vì tài dụ dỗ và lôi kéo của tên thầy thuốc Andersen. Tôi cho rằng tôi có thể hoàn toàn tin tưởng bà.
Bà Carnaby cười.
– Tôi tin rằng mình sẽ thắng cuộc!
*
– Thế nào, anh bạn, anh bạn gặp tôi có việc gì vây?
– Đúng là có việc đấy – Poirot nhăn mặt trả lời thanh tra Japp – Tôi ghê tởm cái bọn lang băm tóc dài, nhồi sọ những người đàn bà bằng những lời dối trá. Những tên này đã có những đề phòng. Không dễ gì mà lật tẩy hắn.
– Nhưng anh đã biết những gì về viên thầy thuốc Andersen này?
– Đó là một nhà hóa học tương lai, nhưng hắn đã bị một trường đại học nào đó ở Đức đuổi cổ đi. Vì mẹ hắn là người Do Thái, hình như thế. Hắn thích thú những chuyện hoang đường và những tôn ggiáo phương Đông. Hắn để mọi thời gian rảnh rỗi vào việc nghiên cứu và đã viết được một vài cuốn sách về vấn đề này… Về phần tôi, tôi không hiểu gì cả.
– Có thể lão ta là một tên cuồng tín chăng?
– Cái đó đối với tôi là quá rõ ràng.
– Có liên quan gì đến những tên và địa chỉ mà tôi đã cung cấp cho anh không?
– Không. Cả ở đây cũng vậy. Bà Everitt chết vì bệnh viêm ruột. Theo bác sĩ chữa bệnh cho bà thì không có gì đáng nghi ngờ. Bà Lloyd thì chết do bị sưng phổi. Lady Western bị bệnh lao. Bà này bị bệnh từ nhiều năm… trước khi gặp tên lang vườn này. Bà Lee bị sốt rét sau khi ăn món xà-lách ở phía Bắc nước Anh. Ba người trong số họ ngã bệnh và chết tại nhà. Bà Lloyd qua đời tại một khách sạn ở miền trung nước Pháp. Thoạt nhìn thì không một cái chết nào liên quan đến Đại Mục sư. Có thể đây đơn giản chỉ là một sự ngẫu nhiên.
Hercule Poirot thở dài:
– Tuy nhiên, anh bạn, tôi có cảm giác rằng đây giống như công việc thứ mười của Hercule và tên thày thuốc Andersen giống như con quỷ Geryon mà tôi có trách nhiệm trừ khử hắn.
Japp nhìn anh với vẻ nghi hoặc:
– Poirot, anh nói xem, anh vẫn chưa rời được những cuốn sách lạ lùng thời cổ hay sao?
– Bao giờ cũng vậy – Poirot nói với vẻ đĩnh đạc, những ý kiến của tôi cũng xuất phát từ thiện tâm.
– Anh có thể đưa ra một tôn giáo mới với lời tụng: Không ai thông minh hơn Hercule Poirot. Amen!…
*
– Tôi thấy công việc thật là kỳ diệu nhờ vào sự yên tâm và bình tĩnh của mình – Bà Carnaby thở dài nói.
– Tôi đã nói điều đó với chị rồi – Bà Emmeline Clegg lưu ý.
Hai người bạn gái đang ngồi trên một sườn đồi dốc về phía biển màu xanh thẳm. Cỏ màu xanh ngọc, đất màu đỏ. Thánh đường Green Hills nhô ra trên một mỏm đất nhỏ nối với đất liền.
– Đất đỏ… – Bà Clegg lẩm bẩm – Mảnh đất vinh quang và hứa hẹn ở đây hộ tống ba định mệnh.
– Đức ngài đã có nhiều lời nói đẹp trong buổi lễ tối qua! – Bà Carnaby thì thào.
– Hãy đợi đến buổi lễ tối nay, lễ Chăm bón đồng cỏ!
– Tôi rất ngóng đợi, tôi thú nhận điều đó.
– Chị sẽ thấy một cuộc thí nghiệm kỳ diệu.
Bà Carnaby đã tới thánh đường Green Hills vào tuần lễ trước. Bà đã nói với người bạn gái: Tại sao lại như thế. Emmeline, một người thông minh như chị v.v…
Khi tiếp xúc lần đầu tiên với thày thuốc Andersen bà đã chú ý nói rõ ràng mọi vấn đề:
– Cha tôi là giáo đồ Nhà thờ Anh quốc và lòng tin của tôi không bao giờ phai nhạt. Tôi không tin vào một tôn giáo nào khác.
– Bà thân mến, bà là bạn của bà Clegg và là vị khách nồng nhiệt theo danh nghĩa ấy. Nhưng xin bà hãy tin chúng tôi, tôn giáo của chúng tôi không phải là một tà giáo.
– Nó rất tốt đẹp – Bà Carnaby nói với bạn như thế sau khi tạm biệt Đức ngài.
– Phải, và với một tinh thần cao cả, kỳ diệu.
Bà Carnaby cảm thấy rõ ràng ảnh hưởng của cái tinh thần siêu đẳng ấy. Bà giật mình. Bà không tới đây để chịu thất bại vì cái ảo giác ma quái của tên Đại Mục sư này! Để từ bỏ những ám ảnh xấu, bà nhớ lại những lời của Hercule Poirot. Anh hiện ra từ chốn rất xa xăm…
– Này! Hãy nhớ lại, mi tới đây để làm gì? – Bà lẩm bẩm.
Nhưng, ngày qua ngày, bà cảm thấy sự thú vị của Thánh đường. Sự yên tĩnh, êm dịu, thức ăn đơn giản nhưng rất ngon. Sự phục vụ ân cần và những bài thánh ca về tình yêu, tài hùng biện của Đức ngài thức dậy ở mỗi người cái đẹp, cái tao nhã của nhân loại… Tất cả đã xóa sạch và ném đi cái xấu xa của đời thường.
Tối nay sẽ có buổi lễ lớn… Tối nay, Amy Carnaby sẽ được khai sáng và trở thành một con chiên trong đàn.
*
Buổi lễ được tiến hành trong một tòa nhà quét vôi màu trắng toát gọi là “Chuồng cừu Thiêng liêng” rửa tội cho những người mới gia nhập môn phái. Mọi tín đồ đều tập trung ở đây đúng vào lúc mặt trời vừa lặn. Họ được đứng trên một chiếc bục đặt giữa phòng và mang trên người một loại áo khoác bằng da cừu. Andersen khoác chiếc áo dài màu xanh lá cây, tay cầm một chiếc gậy mục đồng bằng vàng. Râu tóc màu vàng, mắt xanh, vẻ đẹp trai, dáng người cao lớn, hắn tỏ ra rất đường bệ.
Hắn nâng chiếc gậy chăn cừu lên, sự yên lặng tuyệt đối được thiết lập.
– Các con chiên của ta đâu?
– Chúng con đang ở đây, ôi Mục sư! – Các con chiên đồng thanh trả lời.
– Sự vui mừng của sự biết ơn tràn ngập trong tim của các con. Đây là ngày hội của sự vui mừng.
– Ngày hội của sự vui mừng và chúng con rất sung sướng.
– Không còn lo âu đối với các con, không còn thống khổ đối với các con nữa. Chỉ có sự vui mừng!
– Mục sư có bao nhiêu cái đầu?
– Ba cái đầu: một cái bằng vàng, một cái bằng bạc và một cái bằng đồng.
– Mục sư có bao nhiêu cơ thể?
– Ba cơ thể: một cái bằng xương thịt, một cái bằng đạo lý và một cái bằng ánh sáng.
– Các con cống hiến cho môn phái bằng gì?
– Bằng máu.
– Các con đã sẵn sàng chưa?
– Đã sẵn sàng!
– Các con hãy bịt mắt lại và đưa cánh tay phải ra.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+