Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Thần Chết trong rừng – Chương 15 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lại vào bệnh viện. Tôi không biết giờ là mấy giờ rồi. Người ta chăm sóc, băng bó và tiêm thuốc giảm đau cho tôi. Gassin đã lấy lại con dao. Khó khăn lắm tôi mới buông được con dao ra. Giờ thì tốt hơn rồi. Có vẻ như tóc tôi đã bị cháy nham nhở. Giờ trông tôi chắc là xinh lắm. Một xác ướp băng bó toàn thân với một túm tóc ở trên đỉnh đầu.
Cô Yvette đang ở trong phòng cấp cứu. Cô ấy bị nứt sọ. Các bác sĩ sẽ quét scan cho cô ấy. Chúng tôi chỉ còn biết cầu nguyện cho cô ấy mà thôi. Ông Guillaume đang đợi trước cửa phòng phẫu thuật, cứ đi đi lại lại đến chóng cả mặt. Virginie thì vẫn ngủ. Người ta đã để con bé trong một phòng đặc biệt. Còn chúng tôi đang ở đây, trong phòng chờ, Gassin, tôi, một cas làm nhiệm vụ gác cửa và Tony. Tony bị khâu hàng chục mũi ở đùi và đã được chăm sóc cái mũi bị gãy. Chắc là anh ta sẽ bị một cái băng to tướng ở giữa mặt, khuôn mặt mà tôi chưa từng nhìn thấy. Khi anh ta cử động, tôi nghe thấy tiếng còng tay kêu lách cách. Anh ta bị buộc phải chịu trách nhiệm trước hàng động những tội danh như “chiếm đoạt căn cước”, “giả mạo và đùng đồ giả”, “xúc phạm người đang thi hành công vụ”, “tạo chứng cứ giả:…, đấy là còn chưa nói đến việc anh ta vẫn phải chịu quyết định bị giam giữ cách đây bảy năm…
-Làm sao anh đoán ra được? – thanh tra Gassin vừa châm thuốc vừa hỏi.
-Tôi chẳng phải đoán gì cả. – Tony trả lời. – Tôi chỉ bắt đầu hiểu ra vào lúc cuối thôi. Bởi vì, anh thấy đấy, tôi không biết liệu tôi có phải là thủ phạm vụ giết người mà vì nó tôi bị kết tội không. Tôi không biết có phải là mình đã giết đứa trẻ ấy hay không.
-Sao lại như vậy được?
-Tôi sẽ giải thích hết cho anh. Lúc xảy ra vụ việc, vào năm 1988, tôi nghiện rượu, tôi uống nhiều đến mức khi cảnh sát đến bắt tôi, tôi còn thật thà đến mức tự hỏi: liệu có phải mình đã làm chuyện đó không? Hélène bảo là có, cảnh sát bảo là có, các bác sĩ tâm thần cũng bảo là có. Còn tôi? Tôi chẳng biết gì hết, tôi chẳng nhớ gì cả. Tôi sợ rằng mình đã hành động trong trạng thái vô ý thức. Tôi đã làm hành động những việc dại dột mà không nhớ gì cả. Những cuộc ẩu đả. Những việc điên rồ… Nửa thời niên thiếu của tôi đã được dùng để điều trị tâm thần. Thế rồi, khi đã bị giam giữ, bị bắt buộc cai nghiện, tôi mới bắt đầu suy nghĩ. Có một điều gì đó khó hiểu đã xảy ra, tôi đã bóp cổ đứa bé đó hay không, tôi không biết, đã quá muộn để quay ngược trở lại quá khứ. Tôi không muốn đời mình sẽ kết thúc trong trại tâm thần. Tôi muốn gặp lại Hélène, muốn gặp lại con gái tôi. Tôi lo sợ cho nó. Trong thời gian điều trị, tôi biết được là những người đã từng là nạn nhân của bạo lực trong thời thơ ấu sẽ thường tái diễn cảnh bạo lực đó với người khác. Tôi đã suy nghĩ đến trường hợp của chính mình khi liên hệ với bạo lực. Hélène cũng đã từng có một thời thơ ấu bị tổn thương tinh thần. Tôi biết là cô ta thỉnh thoảng xuất hiện những ham muốn phá hoại, hủy diệt. Virginie thường xuyên khóc lóc mà không vì lý do gì cả. Con bé chỉ nín khi tôi ôm nó trong tay mà thôi…
Thanh tra cảnh sát húng hắng ho, Tony ngừng một chút rồi tiếp tục:
-Nhiều lần, tôi thấy vết bầm trên người con bé, Hélène nói rằng nó bị ngã. Có hôm tôi đến, Hélène đang uống whisky còn con bé thì khóc ngằn ngặt. Cô ta nhìn con một cách lơ đãng không thèm dỗ dành gì cả. Tôi lại gần và thấy một cây kim băng đang cắm nhẹ vào da con bé. Hélène quay lại nhìn tôi mà không biểu lộ tí tình cảm nào hết. “Con bé đang bị đau”, cô ta chỉ nói vậy. Tôi run rẩy rút cái kim băng ra, dỗ dành đứa trẻ và điên tiết quay về phía Hélène. Cô ta trách mắng tôi, bảo tôi là hay gây chuyện, cô ta coi tôi như một thằng điên nghiện rượu. Tôi không bỏ qua. Cô ta để cho con bé bị đau và lên án tôi là người vô trách nhiệm! Tôi giận điên người và đã túm lấy cô ta. Cô ta bắt đầu chửi bới tôi, lăng nhục tôi, cô ta bị kích động cao độ. Chúng tôi đã xô xát với nhau. Chính trong buổi tối hôm đó tôi đã làm gãy tay cô ta. Sau đó, cô ta nói là cô ta không biết mình bị làm sao nữa, như một con điên, và rằng sau cái chết của Max, cô ta thỉnh thoảng bị đãng trí như vậy. Nhưng cô ta không hề lập lại chuyện đó, không bao giờ.
-Max?
Đúng, Max là ai?
-Con trai của cô ta. Đứa con trai mà cô ta có khi mới mười bảy tuổi.
-Con trai nào? Chưa bao giờ thấy cô ta nói đến một đứa con trai?
-Đương nhiên rồi, vì nó đã chết.
-Khoan đã, tôi không theo kịp anh nữa. – Gassin nói.
-Thôi được rồi, tôi sẽ nói lại từ đầu. Khi tôi gặp Hélène vào năm 86, đó là lúc tôi đang điều trị cai nghiện, còn cô ta thì vừa mới chết hụt sau ba lần định tự tử. Chúng tôi ở cùng trong một nhóm điều trị, và tôi biết được cô ta đã có một đứa con trai lúc cô ta mới mười bảy tuổi. Không ai biết bố của đứa bé là ai. Thằng bé đã chết trước đó hai năm. Nó chắc khoảng tám tuổi gì đó. Theo những gì tôi biết thì đó là một tai nạn. Hiển nhiên là không ai có thể an ủi được cô ấy. Đối với cô ta, đứa bé đó chắc chắn là có thể sửa chữa được tất cả, hàn gắn tất cả những đau đớn mà cô ta phải chịu đựng suốt thời thơ ấu. Thế nhưng nó đã chết.
-Thật khó tin! Không thấy có thông tin này trong bất kỳ hồ sơ nào về cô ta! – Gassin phẫn nộ.
-Chắc chắn là anh chưa hỏi cô ta về sổ hộ tịch nhà cô ta?
-Rất kỳ quặc! Anh có thể tưởng tượng được chúng tôi đi điều tra gia phả của tất cả những người có liên quan đến vụ giết người không?
-Vậy thì chỉ còn mỗi một giải thích, đó là cô ta không khai báo gì về đứa trẻ đó.
-Nhưng tại sao anh lại muốn…
-Cô ta hoàn toàn có thể sinh con và nuôi con một mình, chỉ cho mình cô ta mà thôi. Việc đó rất hợp với tính cách của cô ta.
-Thế còn trường học, còn những người khác?
Bỗng nhiên tôi suy đoán: Nếu Hélène, lúc mười bảy tuổi và vì những lý do nào đó, không muốn người ta biết là cô ta có một đứa con, cô ta chỉ việc nói đó là của mẹ cô ta… Đúng rồi! Đương nhiên là không một ai trong số những chàng trai sáng giá của tôi nghĩ đến chuyện đó cả. Gassin nhấn phím trên điện thoại của mình:
-Chào, mình đây. Hỏi ngay Cục Lưu trữ thông tin về hồ sơ Siccardi… Đúng rồi. Cậu xem xét tỉ mỉ nó cho tôi, tìm cho tôi điều gì đó về Max Siccardi. Nếu không tìm thấy gì thì cậu gọi đến Marseille nhé, khẩn cấp đấy… Đúng, gọi cho mình ngay khi cậu thấy điều gì đó nhé.
Anh ta bực tức ngắt cuộc nói chuyện.
-Chúng ta đến đâu rồi?
-Đến cuộc gặp gỡ của tôi với Hélène. Hélène và tôi rất hợp nhau. Chúng tôi cũng khốn khổ như nhau. Cả hai chúng tôi đều chung hoàn cảnh khó khăn nên chúng tôi cảm thấy gần gũi, và rồi cô ta báo có thai Virginie. Cô ta không muốn giữ con bé, nhưng tôi đã nài nỉ, tôi nghĩ là cần phải có một cuộc sống khác đến để thay thế cuộc sống hiện tại… Giá mà tôi có thể biết trước, lạy Chúa, giá mà tôi có thể đoán ra…
Gassin đằng hắng, căng thẳng.
-Tiếp tục đi!
-Thế là, Virginie ra đời và mọi việc diễn ra khá tốt đẹp cho đến lúc Hélène gặp Paul. Lúc đó, anh ta đang làm việc tại Marseille.
-Gì cơ, anh ta cũng như thế?
-Tôi thề với anh đó không phải là lỗi của tôi. Paul đã mất vợ vì bệnh ung thư và anh ta một mình nuôi đứa con trai hai tuổi. Nó là Renaud. Hélène và anh ta gặp nhau ở ngân hàng, lúc đó anh ta làm ở quầy giao dịch khách hàng.
Paul, lúc đó còn rất trẻ, hoạt bát, đã yêu người phụ nữ trẻ hay khóc sướt mướt và từng tự tử… với hy vọng là cô ta sẽ nuôi nấng con trai của mình… Giá mà anh ta biết được…
-Chuyện gì xảy ra sau đó?
-Theo anh thì chuyện gì xảy ra? Hélène ngay lập tức bị anh ta cuốn hút. Một người đàn ông có cuộc sống ổn định an toàn, bình thường. Cô ta lấy làm vui khi nói với tôi rằng bọn họ có quan hệ với nhau. Nhưng cô ta không biết chọn ai trong hai chúng tôi. Cho nên mọi chuyện vẫn cứ tiếp diễn, trừ những lúc tôi uống như hũ chìm, còn lại là tôi không thể chịu đựng nổi việc Hélène ngủ với Paul. Nhưng tôi rất yêu cô ta, cô ta như một liều ma túy đối với tôi: cô ta luôn khiến tôi quay về với quá khứ, với nỗi đau của quá khứ.
Anh ta nói nhát gừng, nhưng nói nhanh, như thể là có rất nhiều hình ảnh diễn ra trong đầu.
-Cô ta chia sẽ với tôi nhiều bí mật về những vết bầm, về cảm giác là một đồ vật mà tất cả mọi chuyện đều có thể xảy đến, bất cứ lúc nào: khi ngủ, khi ăn cơm, bất cứ lúc nào những trận đòn đều có thể xảy đến, cái dây nịt lưng quất mạnh vào người, xé nát da thịt, chỉ có cái tủ tường là giữ kín nỗi sợ hãi của bạn, bàn chân dính đầy nước tiểu của bạn, cơn đói khát của bạn… Anh đã bao giờ phải trải qua những ngày bị đói chưa?
-Xin lỗi, chưa. – Gassin nói. – Thế sau đó chuyện gì xảy ra?
-Khi cảnh sát bắt đầu quay xung quanh tôi thì cô ta muốn cắt đứt quan hệ với tôi. Tôi đã van xin cô ta giúp đỡ tôi, tôi nói với cô ta là tôi yêu cô ta, rằng tôi chưa từng có người nào trong cuội đời trước cô ta cả. Nhưng cô ta nói là mọi chuyện đã chấm dứt, rằng cô ta không yêu tôi nữa…
Anh ta hít một hơi dài:
-Cô ta đồng ý lấy Paul, người đã thừa nhận Virginie. Rồi bọn họ chuyển đi, Paul được bổ nhiệm đến nơi khác. Tôi đã ngẫm nghĩ mọi chuyện khi ở lại một mình trong bệnh viện. Thật ngu ngốc, đúng không, tôi nghĩ là Hélène có thể làm Virginie bị đau, nhưng tôi không thể tưởng tượng được cô ta có thể giết đứa bé ấy trong khu phố của chúng tôi. Thế là, tôi quyết định trốn khỏi trại và tìm lại Virginie. Tôi đã lợi dụng giấy phép của mình để đi tìm bọn họ và tôi đã biết được chỗ ở của bọn họ khi tìm trong danh bạ. Tôi đã vật lộn với quyển danh bạ, tìm trong tất cả các tỉnh thành à tôi đã tìm ra họ. Sau đó là một trò chơi của trẻ con. Tôi đã đến đây, xin vào làm trong một trong những công trường của Stéphane Migoin. Tôi thấy là anh ta biết rõ cô ta. Thật là lạ khi sống như vậy, rất gần họ… Thỉnh thoảng, tôi có trông thấy Virginie chơi trong công viên cùng với Paul Fansten. Con bé gọi anh ta là bố… Tôi không muốn can thiệp, chỉ theo dõi thôi. Đối với tôi, nó như là một kiểu gia đình, được ủy quyền. Tôi thực sự tin là mình đã hoàn toàn đánh mất gia đình đó. Và tôi ghen kinh khủng.
Tôi hình dung ra người đàn ông cao lớn đau khổ này đang nhìn Virginie cười với người đàn ông mà nó tin là bố nó. Người đàn ông chạy trốn này không có nơi nào để đi và sống bằng những mảnh vụn hạnh phúc của người khác…
-Sau đó tôi biết tin là Renaud, con trai của Paul, bị sát hại. Cứ nghĩ xem tôi bàng hoàng đến nhường nào! Nhưng chưa hết: có nhiều đứa trẻ khác trong vùng bị chết và tất cả đều xảy ra từ khi tôi có được giấy phép. Tôi có cảm giác là mình lại bị rơi vào những cơn ác mộng cũ. Nhưng những vụ giết người này, tôi chắc chắn là mình không dính dáng gì đến. Thế là tôi thật sự phát điên lên. Những vụ giết người đó, tôi phải làm sáng tỏ chúng, tôi phải tìm ra được sự thật, để cuối cùng tôi có thể thoát ra khỏi tất cả những chuyện đó.
Một chiếc xe bốn bánh kêu loong coong chạy qua, những tiếng nói tiếng kêu vội vã, tiếng thang máy chạy lên chạy xuống. Tony nói tiếp:
-Tôi nhanh chóng nhận ra Hélène có quan hệ với Benoît Delmare, bạn trai chính thức của chủ rạp chiếu phim Trianon.
Những lời nói lạnh lùng đó như xoáy sâu vào tim tôi.
-Thanh tra Gassin, – tiếng một phụ nữ cất lên, – có người hỏi anh.
-Tôi sẽ quay lại. – Gassin xin lỗi rồi đứng lên.
Tiếng người ồn ào ở cuối hành lang. Một viên cảnh sát đang đứng gác hắng giọng.
-Thực ra là cô đã thường xuyên trông thấy tôi ở rạp Trianon, Elise ạ. – Tony nói. – Tôi rất thích xem phim, và tôi lại có nhiều thời gian rỗi. Tôi nhận ra cô vì tôi thấy cô rất quyến rũ.
Có tin được anh ta hay không, tôi thấy mình thật ngu ngốc để mà phải đỏ mặt. Đó chỉ là một kẻ điên rồ còn tôi thì đỏ mặt vì một gã bỏ trốn khỏi trại thương điên nói với tôi là hắn thích tôi. Thật vớ vẩn!
-Tôi không biết tại sao cô ta lại chọn Benoît. Cô ta đã gặp Benoît trong một bữa tiệc tối do Lions Club tổ chức.
Buổi tối hôm đó ư? Benoît đã muốn đi cùng, anh bị buộc phải đi nhưng tôi không muốn, tôi muốn xem phim trên tivi hơn. Chính vì thế mà Hélène đã quen biết anh.
-Hãy quay trở lại cuộc điều tra của chúng ta, anh bạn đồng nghiệp thân mến. – Gassin chế giễu, nói xong liền ngồi xuống. – Anh đã nói với chúng tôi đến Paul và Hélène.
-Đúng, tôi đã quyết định tìm hiểu cuộc sống của họ, cứ gọi là theo dõi đi. Tôi hơi điên rồ. Hélène ở đó, ngay trước mắt tôi, tôi biết là cô ta đang sống với Paul, với cong ái của tôi trong một căn biệt thự nhỏ xinh xắn… còn tôi, tôi thì bị kết tội giết người. Dù sao thì tôi chẳng biết gì về anh ta cả. Anh ta vẫn luôn đáng yêu, duyên dáng, nhẫn nhụi như một hòn đá cuội. Tôi cứ gọi anh ta là kẻ giết trẻ con, không chỉ ở trong vùng Yvelines… Tôi có thể là nạn nhân của vụ giết người bị dựng lên ở Marseille, một vụ án được dàn dựng bởi kẻ có thể vào nhà tôi mà lại không phải bẻ khóa chứ? Ai đó căm thù tôi. Phải nói rằng trong khi tôi nghiền ngẫm lại mọi việc thì tôi không hề nghi ngờ gì Hélène cả. Tôi không thể gán những hành động này cho một phụ nữ.
-Phụ nữ hiếm khi giết người, nhưng khi phụ nữ giết người thì thường là giết trẻ con. – Gassin nói, giọng tỏ vẻ chuyện nghiệp. – Thế còn Virginie, chuyện gì xảy ra với nó?
-Con bé có vẻ được nuôi nấng tốt, được đối xử tử tế, nhưng nó có vẻ rất lạ, thường hay lơ đãng. Nó như là một con búp bê rất lễ độ, chải chuốt, luôn tươi cười… Tôi có ý nghĩ là nếu như Paul có dính dáng đến toàn bộ chuyện này thì con bé chắc chắn là sẽ biết điều gì đó về những vụ giết người. Sau đó xảy ra vụ án thằng bé Michaël bị giết. Tôi chỉ biết thằng bé sơ sơ thôi. Tôi biết là nó với Virginie là bạn bè chơi với nhau, đặc biệt là tôi biết Virginie đã quen biết Elise, người mà nó có thể trao gửi những thông tin thú vị. Tôi cần phải hỏi nó; phải tiến hành cuộc điều tra của tôi một cách thoải mái.
-Chính lúc đó anh quyết định đóng giả thanh tra Yssart?
-Đúng. Đó là cách tiện lợi nhất, thêm nữa tôi biết là Elise không thể biết được việc giả mạo này.
Ồ đúng rồi, một con búp bê câm đáng thương ngồi trên xe đẩy mà…
-Thế là tôi cải trang thành ông Yssart để tìm kiếm những bằng chứng chống lại Paul. Tôi hầu như tin rằng hung thủ chính là anh ta. Cho đến khi một phần tử mới xuất hiện: Jean Guillaume. Tôi đã điều tra và phát hiện ra trước đây ông ấy có gia đình ở La Ciotat và hàng năm, ông ấy thường cùng vợ đến nghỉ hè ở đó. Năm 1988, ông ấy ở Marseille, cùng thời điểm với vụ giết người mà tôi bị bắt án… Sự trùng hợp này làm tôi sững sờ. Tôi thấy có một kẻ khả nghi mới.
-Rồi sao nữa?
-Thế là… tôi tiếp tục cuộc điều tra và báo cho Elise biết những tình tiết mới…
Dù sao cũng xin cảm ơn.
-Tôi nghĩ là có lẽ tôi đã quá tập trung vào Paul, thế là tôi quyết định theo dõi tất cả mọi người, và Stéphane, tôi phải công nhận là anh ta rất đáng ngờ. Nhưng có điều gì đó làm cho tôi băn khoăn: tại sao người ta lại đẩy Elise xuống ao? Tại sao Paul, Stéphane, Guillaume hay bất kỳ một tên sát nhân nào lại muốn làm hại cô? Ai có thể oán giận cô? Hay có kẻ nào đó thù hằn Stéphane, và cô chỉ là nạn nhân một cách gián tiếp trong vụ tấn công nhằm vào anh ta? Tôi thật sự thấy lúng túng. Thậm chí tôi đã nghĩ là chính ông Guillaume đã dàn dựng vụ đẩy cô xuống hồ rồi xuất hiện trong vai trò người cứu hộ… Sau đó, có một khả năng đáng xảy ra hơn, đó là Hélène. Hélène, người ghen tức với cô và Benoît, Hélène chắc chắn là người căm thù cô… Nhưng cho dù Hélène căm thù cô và muốn làm hại cô thì nó cũng không có nghĩa là cô ta là hung thủ giết bọn trẻ. Phải nói là tôi không hề muốn xem xét khả năng rất có thể xảy ra này, cho dù nó không ngừng xuất hiện trong đầu tôi, và tôi cố xua đuổi nó như một ý nghĩ ngốc nghếch luôn quấy rầy mình.
-Tôi không muốn ngắt lời anh, nhưng chúng ta có thể đi nhanh hơn được không? Chỉ cần bắt đầu bằng những tình tiết chính. – Gassin đề nghị, giọng nói đã dịu dàng hơn một chút.
-Xin lỗi, tôi mãi đi sâu vào chi tiết. Thật ngu ngốc vì chính cuộc sống riêng của người ta bị người khác rình mò…
-Từ khi nào anh nghĩ Hélène chính là hung thủ?
-Từ lúc Elise bị tấn công bằng dao. Tôi bất ngờ đến và thấy cô ấy đang rất hoảng sợ, máu me đầy người. Con dao vẫn ở đó, ở dưới đất, một con dao Laguiole màu vàng. Ngay lúc đó, tôi chỉ nghĩ đến việc gọi xe cấp cứu. Khi họ đi khỏi, tôi mới nhẹ nhàng chuồn luôn. Trời mưa lất phất, một cơn mưa phùn lạnh, tôi cứ đi dưới trời mưa, rồi tôi thấy mình đang ở gần cái ao. Con dao đó làm cho tôi băn khoăn. Hình dáng của lưỡi dao, kích cỡ của nó… tất cả đều trùng hợp với kết quả của công tác khám nghiệm tử thi. Do đó người muốn hại Elise và hung thủ của những vụ giết người chỉ là một. Và một cách logic, đó chỉ có thể là Hélène.
Gassin thở dài. Chắc chắn anh ta đang tự nhủ rằng lẽ ra mình cũng có thể có được những suy luận tương tự.
-Điều đó đối với tôi bất ngờ như thể tôi vừa bị tạt nguyên một xô nước lạnh vào mặt vậy, – Tony nói tiếp. – như thể tôi bỗng trở nên tỉnh táo sau hai mươi năm say xỉn. Tôi lại nghĩ đến Max, về bức ảnh của Max mà Hélène luôn mang theo người, nghĩ về Max mà cái chết của nó đã làm cho cô ta gần như hóa điên. Tôi lại nghĩ đến ánh mắt trống rỗng mà đôi khi cô ta nhìn Virginie hay nhìn tôi, “ánh mắt của đêm” như tôi thường gọi cô ta, bởi vì mắt cô ta như thể chỉ nhìn thấy bóng đêm mà thôi. Tôi đã nghĩ lại tất cả những chuyện đó và lần đầu tiên tôi nghĩ chỉ có thể là cô ta. Đó là một sự nghi ngờ khủng khiếp, nó cũng cho thấy cô ta đã cố tình làm cho tôi bị buộc tội ở Marseille, nó cũng cho thấy cô ta không chỉ là một kẻ giết người mà còn là một kẻ đồi bại và đầy thủ đoạn xảo quyệt. Tôi muốn biết rõ ràng chính xác mọi chuyện, nhưng tôi cần phải có bằng chứng.
-Tôi không hiểu, – Gassin ngạc nhiên nói. – Anh gần như chắc chắn là vợ cũ của mình thủ phạm giết người nhưng anh không báo cảnh sát mà lại trốn tránh để cho cô ta giết thêm những đứa bé khác?
-Thế anh muốn tôi làm gì? Chẵng nhẽ anh muốn tôi đến báo cảnh sát để người ta lại tố cáo tôi thêm tội giết người hay sao? Thật là ngẫu nhiên, một tên tội phạm nguy hiểm đang bỏ trốn và người ta tìm thấy hắn ở nơi có những đứa trẻ bị giết! Chắc anh nghĩ rằng họ sẽ đón tiếp tôi với những bó hoa hay sao? Rằng họ sẽ tin tôi khi tôi buộc tội bà Fansten đáng kính? Thêm nữa, tôi không muốn kẻ giết người là cô ta. Từ đáy lòng, tôi muốn tin là cô ta vô tội… Đó là mẹ của con gái tôi, anh hiểu không?
-Tiếp tục đi! – Gassin thở dài.
-Ý nghĩ hung thủ có thể là cô ta làm tôi phát điên, nhưng cũng may lúc đó tôi thấy rõ suy nghĩ đó là đúng.
-Thế anh không sợ cô ta sẽ làm hại Virginie hay sao?
-Không. Ở điểm này thì không. Tất cả nạn nhân đều là bé trai. Cho dù hung thủ có là ai đi chăng nữa thì rõ ràng là nạn nhân toàn là các bé trai trong suốt tám năm trời. Tôi thấy là, nếu hung thủ chính là Hélène thì cô ta có thể sẽ giết những đứa trẻ giống Max. Nhưng Max có tóc nâu với mắt đen, vậy mà Charles-Eric có tóc nâu, Michaël tóc vàng, Mathieu tóc hạt dẻ, còn Renaud tóc nâu… và tất cả bọn chúng có màu mắt khác nhau. Tôi không thể phân biệt được trình tự của các vụ giết người. Tôi thật ngốc nghếch.
-Trình tự?
-Tóc màu nâu của Renaud, mắt đen của Charles-Eric, đôi bàn tay của Michaël, tim của Mathieu, bộ phận sinh dục của Joris…
-Để tạo ra một đứa trẻ mới… – Gassin lẩm bẩm.
-Đúng thế. Một đứa trẻ ảo ảnh.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+