Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Thần Chết trong rừng – Chương 15 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Những thứ trong hộp được sắp xếp rất cẩn thận… hai bàn tay nhỏ co quắp, trái tim nhỏ bé, hai con mắt được đặt trên vải nhung. Đôi mắt trông to tướng sau khi bị móc ra khỏi hốc mắt. Và những lọn tóc vàng, mềm mại và được chải mượt… Cảm ơn Chúa đã không cho tôi phải trông thấy những thứ đó!
-Rồi sau đó? – Gassin sốt ruột hỏi.
-Sau đó? Trò chơi ghép hình đã xong. Tôi mất hết hy vọng, tôi ước mình trốn khỏi đây thật xa, nhưng tôi thấy buộc phải ở lại và phải tiêu diệt người đàn bà mà tôi từng rất yêu, và là người hiển nhiên là quá mức điên rồ…
-Thế còn vai trò của Migoin trong tất cả những chuyện này? – Gassin hỏi, giọng hơi bực tức.
-Stéphane Migoin đã nghi ngờ Hélène lừa dối Paul. Anh ta bắt đầu nghi ngờ cô ta. Anh ta tin rằng chính vì thế mà cô ta mượn chiếc xe break màu trắng của mình. Nói thẳng ra là cô ta cũng đã ngủ với Stéphane. Ngủ với đàn ông là cách mà cô ta chế ngự họ. Nghĩ lại thì có lẽ cô ta đã ngủ với tất cả bọn đàn ông ở cái khu này. Thật ra, tôi nghĩ là cô ta bị lạnh cảm. Anh biết không, bố cô ta đã cưỡng hiếp cô ta trong nhiều năm liền. Thêm nữa, tôi tin rằng chính ông ta là bố của Max.
Vậy đấy! Gassin chắc đang sửng sốt giống như tôi vì tôi không nghe thấy anh ta nói gì cả. Tôi nghe thấy anh ta nuốt nước bọt, chỉ vậy thôi. Nhưng đương nhiên là đúng thế rồi! Người bố khốn nạn chắc chắn đã cưỡng bức cô ta và họ đã làm cho mọi người tin rằng bà Siccardi là mẹ đứa bé… Tôi chắc chắn về lập luận của mình.
-Tôi nói đến đâu rồi? – Tony nói tiếp. – À, đến đoạn Stéphane. Cô ta đã thú nhận với chúng tôi là đã sắp xếp mọi chuyện để đổ tội lên đầu Stéphane. Chắc chắn là cô ta đã đánh Stéphane đến chết ngất trong công viên và đẩy cô xuống ao Elise ạ. Cô ta căm thù cô vì Benoît, bởi vì Benoît thích cô hơn cô ta. Anh ấy đã cắt đứt quan hệ với cô ta. Tôi biết bởi vì anh ấy đã nói với tôi.
Benoît đã nói chuyện đó với Tony?
-Đúng, tôi biết Delmare. Có một lần chúng tôi đến bảo dưỡng tòa nhà, hành lang, thang máy… Chính là nhà Benoît của cô, Elise ạ. Anh ấy hỏi tôi trong thời gian ở đây, tôi có muốn sơn lại nhà cho anh ấy không, và trả công cho tôi. Tôi đồng ý. Tôi đã trông thấy ảnh của cô trên bàn ngủ, tôi đã nói chuyện về cô. Chúng tôi rất hợp nhau, anh ấy đã mời tôi uống bia và kể cho tôi nghe về cuộc sống của anh ấy, chuyện đàn ông ấy mà. Anh ấy không thể nói với ai khác… cứ nghĩ một chút mà xem nếu người ta biết được anh ấy có quan hệ với Hélène Fansten!
Tuần đó, Benoît đến nhà tôi ngủ vì nhà anh đầy mùi sơn. Đúng, tôi còn nhớ, mùi sơn tường, anh đã nói với tôi về việc sơn lại tường, về “một người dễ mến, không vớ vẩn”. Tôi đã trông thấy người thợ sơn tường này chưa? Không, tôi nghĩ là không.
Như vậy là Benoît đã cắt đứt quan hệ với Hélène. Cảm giác thật lạ khi đồng thời biết được người yêu của mình vừa lừa dối mình vừa bỏ rơi tình địch của mình. Thật cay đắng khi nghĩ đến lúc anh chọn tôi thì cũng là lúc anh chết!
-Hãy nghĩ xem Hélène cảm thấy gì khi cô ta đến chơi nhà cô, sau khi Paul đã làm quen với cô và cô ta nhận ra cô. Cô ta sẽ căm thù cô và thấy rất hân hoan vì cô, kẻ tình địch của cô ta không thể tự vệ được. Cô ta hẳn là đã rất thích thú khi nói dối cô.
Thích thú? Đó không phải là từ ngữ mà tôi muốn. Phải chăng Hélène đã vui thích khi muốn làm hại tôi, muốn làm cho tôi sợ hãi? Phải chăng cô ấy đã vui thích khi giết hại bọn trẻ? Tôi không nghĩ thế. Tôi tin là cô ấy đau đớn, lúc nào cũng đau đớn. Tôi tin là ngay cả khi cô ấy thấy vui vẻ, cô ấy vẫn thấy đau đớn. Tôi nhớ lại những lời kêu than, rên rỉ của cô ấy, rồi những lúc cô ấy bỗng bực bội, cáu kỉnh, những lo lắng của cô ấy… Cô ấy có ý thức được những việc mình đã làm không? Tôi thậm chí còn không chắc được. Nhưng tôi chắc là cũng có những lúc cô ấy tin rằng mình là một bà nội trợ như những người khác, một bà nội trợ luôn bị những điều rủi ro theo đuổi. Đối với tôi, cô ấy không hề hoan hỉ, không, tôi chắc là cô ấy thấy bất hạnh kinh khủng thì đúng hơn. Ngay cả trong những phút cuối, khi cô ấy muốn giết chúng tôi, tôi thấy vẫn còn có những chỗ đứt gãy trong giọng nói của cô ấy… Tony đang nói gì nữa vậy?
-Tôi nghĩ là cô ta không làm chủ được những hành động của mình, việc giết người còn mạnh hơn cô ta. Nếu cô ta trông thấy một đứa trẻ giống Max là cô ta thấy cần phải hủy diệt nó ngay, cần phải siết nó thật mạnh trong tay mình…
-Anh đã chứng kiến những vụ giết người à? – Gassin hỏi, giọng khàn đục.
-Nếu tôi đã chứng kiến những vụ giết người thì tôi đã không có những nghi ngờ về tội lỗi của cô ta, tôi nghĩ là…- Tony trả lời.
Tôi nghe thấy tiếng Gassin đang giở những trang giấy của cuốn sổ hơi nhanh một chút.
-Cô ta đã thú nhận là chính cô ta giết Stéphane Migoin?
-Đúng thế. Tôi không biết liệu việc đó có nằm trong kế hoạch của cô ta không, nhưng việc Stéphane chạy trốn đã giúp cô ta rất nhiều…
Cú điện thoại cuối cùng của Stéphane… Anh ta nghĩ đến một âm mưu. Giá mà anh ta chỉ việc báo cảnh sát!
-Còn về Sophie Migoin… tôi đã khám phá ra bí mật của cô ta. – Gassin nói, giọng thỏa mãn. – Cô ta có quan hệ với Manuel Quinson.
Anh nói về việc mình phát giác…
-Nhưng không phải là những gì anh biết đâu, không phải thế, – anh ta nói tiếp. – Thực ra là, anh ta là người cung cấp ma túy cho cô ta.
Sao cơ? Manu là kẻ buôn ma túy? Còn Sophie là một con nghiện ma túy? Tại sao lại không thể như vậy chứ? Giờ thì tôi chẳng còn ngạc nhiên về cái gì hết, dây thần kinh ngạc nhiên của tôi đã bị mệt mỏi lắm rồi, tôi tin chắc là ngay cả việc nổ hạt nhân nguyên tử cũng không thể làm tôi phải chau mày được nữa.
-Chính vì thế mà cô ta lúc nào cũng có vẻ rất bận rộn. – Tony thì thầm.
-Thế còn Paul Fansten? Vai trò của anh ta trong những chuyện này là gì?
-Là chồng. – Tony đáp lại. – Anh có hiểu tôi muốn nói gì không? Anh ta chính là một sự cam đoan, một tư cách đáng kính, một sự sung túc…
-Có phải anh ta là tòng phạm không?
-Anh có bảo vệ một phụ nữ mà anh nghi ngờ đã sát hại con trai mình không chứ?
Gassin làu bàu điều gì đó khó chịu. Paul biết nhiều hơn là anh tưởng đấy, “thanh tra Yssart” ạ, thậm chí anh ta không chắc là mình biết nữa cơ. Tôi nhớ lại những cuộc nói chuyện mà tôi đã rất lấy làm ngạc nhiên. Tôi nhớ đến những cơn giận dữ của Paul, đến những lần anh ta nổi khùng với Hélène. Anh ta có ác cảm với Hélène, bởi vì tận thâm sâu anh ta phải biết là vợ mình xấu xa, thế nhưng anh ta tự dối lòng. Giống như anh, Tony thân mến ạ.
Có tiếng xô đẩy ghế, tiếng đế giày lạo xạo, áo veste của nhân viên an ninh canh gác bốc mùi len bị ẩm.
-Anh không sợ Hélène sẽ nhận ra anh à?
-Anh biết đấy, lần cuối cùng cô ta trông thấy tôi, tôi nặng hơn bây giờ 10kg, lúc đó tôi mập phì, râu ria lởm chởm, tóc dài màu hạt dẽ. Tôi đã mang kính, cắt tóc rất ngắn, nhuộm màu đen, và tôi rất cảnh giác để không bị cô ta trông thấy. Vậy thôi.
-Một trò chơi nguy hiểm!
-Không nguy hiểm hơn việc cải trang thành ông Yssart và tản bộ trên phố đâu. Khi người ta bị nhốt hàng tháng hàng tháng trời mà không hy vọng được ra ngoài, buộc phải nuốt hàng đống thuốc có hại, đó là chưa nói đến những cái áo trói và liệu pháp điện và hàng trăm giờ tâm lý trị liệu về tội ác của người khác, thì khái niệm về sự nguy hiểm trở nên rất tương đối.
Có tiếng ho húng hắng. Cứ như là chúng tôi đang ở trong nhà điều dưỡng vậy.
-Tôi vẫn không biết kế hoạch của cô ta khi đưa Elise ra sân bay.
-Cô ta đã phát hiện ra tôi. Tôi là người tạm coi là có tội, tốt thôi, nhưng tôi cũng đang sắp phát hiện ra cô ta, thế mới là điều không tốt. Cô ta phải biến mất. Tôi nghĩ là cô ta đã quyết định thủ tiêu tất cả nhân chứng đang quấy rầy cô ta, Paul là người đầu tiên, và cô ta sẽ làm lại cuộc đời ở nơi khác, như là cô ta đã từng làm. Theo tôi nghĩ, cô ta không hành động theo trình tự đã định nữa, mà cô ta chuyển sang hành động theo nhu cầu hủy diệt cấp bách.
Có tiếng quẹt diêm.
-Anh đã chứng kiến vào vụ tai nạn?
-Tiếc là không. Buổi chiều hôm đó, tôi đến nhà Elise nhưng thấy đóng cửa. Tôi đã qua nhà Fansten, vẫn thế, không thấy có ô tô trước nhà. Thế là, tôi lao ra đường một cách không chủ định, hy vọng sẽ gặp bọn họ. Vừa ra khỏi đường vòng Véligny, tôi trông thấy xe ô tô đỗ bên sườn dốc, gần một cái cây. Trong xe trống rỗng.
-Trống rỗng? – Gassin kêu lên, vẻ hoài nghi.
-Trống rỗng. Có vết máu ở băng sau. Và vết bánh xe trên cỏ. Ngay lập tức tôi nghĩ đến cái xe đẩy của Elise. Tôi đã lần theo vết xe và đến căn lều. Tôi đã nhìn thấy Elise qua cửa sổ. Cô ấy có vẻ hoảng sợ và cho xe đẩy chạy tới chạy lui về mọi phía. Hélène đang đứng ở cửa ra vào, nhìn Elise và cười… Tôi sợ đến lạnh hết cả sống lưng. Sau đó tôi thấy Hélène tiến lại và gì một cốc nước vào miệng Elise, Elise uống xong rồi ngủ luôn. Tôi trông thấy ngực cô phập phồng nên tôi biết là cô chưa chết. Tôi chẳng biết làm gì cả. Vào ư? Nhưng để làm gì?
-Để cứu Elise. – Gassin gợi ý, giọng gay gắt.
-Đúng, nhưng không phải là để bắt Hélène. Cô ta cần phải thú tội, trước mặt các nhân chứng, nếu không sẽ chẳng có ai tin tôi cả. Đột nhiên tôi nghĩ đến Virginie. Lúc đó là 16 giờ 45, tôi nghĩ là nếu Hélène đã cho cô uống thuốc mê, Elise ạ, thì đó là vì cô ta chưa muốn giết cô ngay lúc đó.
Một sự đánh cược nguy hiểm đấy, đúng không hả Tony thân mến?
-Tôi đã lao đến trường học, nói là tôi làm việc cùng Paul, rằng họ đã gọi điện báo xe của họ bị hỏng, rằng rất gấp vì con bé phải đến nhà bà của nó. Cô giáo cũng biết bà con bé nên đã tin tôi và thế là tôi đón được Virginie. Tôi đã cho con bé lên xe. Đương nhiên là con bé không cần phải biết những chuyện có thể xảy ra. Tôi luôn mang theo người một kim tiêm và hezobarbital, tôi đã lấy rất nhiều hộp khi rời bệnh viện, phòng khi tôi bị lên cơn… Thế là tôi đã tiêm một mũi đầu tiên cho Virginie, trói con bé lại và giấu nó trong cốp xe. Tôi quay trở lại căn lều và trông thấy cả hai người, Hélène và Elise. Tôi không biết Hélène định làm gì, có thể là cô ta muốn vui đùa một chút với Elise…
-Thế Paul và bà Yvette đâu?
-Tôi đoán là họ đã ở nhà Benoît rồi.
-Thật khó hiểu.
Tôi suy luận thế này: nếu Hélène đã đánh thuốc mê cho tôi lúc ở trong căn lều, chính là để có thể chuyển xác của Paul và cô Yvette về nhà Benoît cùng với xe đẩy của tôi. Không, như thế thì người ta có thể trông thấy cô ta… Thêm nữa, từ khúc cua Véligny đã đến nhà Benoît là 300m… Đúng rồi! Chỉ cần theo lối đi nhỏ trong rừng chạy dọc theo sân golf. Nhưng như vậy thì cô ấy sẽ phải đi hai lần liên tiếp và sẽ có nguy cơ bị một người nào đó đang đi dạo chơi phát hiện ra.
Một ý nghĩ chợt nảy ra, giải thích vì sao không ai trông thấy tai nạn cả. Bởi vì chẳng có tai nạn nào cả!
Khi Hélène đến đón chúng tôi, cô ấy chỉ đi một mình. Cô ấy đi một mình bởi vì Paul đã chết! Xác anh ta đã ở trong nhà Benoît! Thế còn việc dừng lại ở ngân hàng? Chỉ là một trò lừa. Tất cả những gì tôi nghe thấy là tiếng cửa xe đóng sập lại và tiếng của Paul. Giọng của Paul đã bị Hélène thu lại vào cái máy ghi âm bỏ túi vào bất cứ lúc nào.
Đúng, tôi chắc chắn là như vậy. Hélène đã bằng cách nào đó dụ Paul đến nhà Benoît và giết anh ta. Rồi cô ta đến đón chúng tôi, cô Yvette và tôi. Ôi, mẹ kiếp, cô Yvette đáng thương! Chắc chắn là cô Yvette đã không thấy Paul lên xe… Nhưng không, tôi mới ngu dốt làm sao! Hélène đã đánh chết cô Yvette ngay lúc đầu, chính là cái tiếng tõm đó, tiếng động mà tôi đã nghe thấy khi cô Yvette ngồi xuống. Tiếng thở dài đó, chính là lúc Hélène vừa mới đập vào đầu cô Yvette. Chính vậy nên mới có máu dính trên băng ghế phía sau. Hélène giả vờ đi đón Paul, rồi giả vờ bị tai nạn và sẽ đập chết tôi. Vậy đấy, trò chơi như thế đấy. Khi ở trong căn lều, cô ấy đã cho tôi uống thuốc mê, rồi dùng xe đẩy của tôi để chuyển cô Yvette đến nhà Benoît, sau đó quay lại căn lều để “hành hạ” tôi một chút, nhưng may mắn thay Tony Mercier đã đến kịp thời. Ở đó, cô ta tự nhủ: “Nào, một phát trúng cả hai, rồi ta sẽ khử tên Tony thân mến này”, và rồi cô ta bắn anh ấy. Sau đó, cô ta đưa tôi đến nhà Benoît, bỏ tôi lại đấy rồi đi tìm Jean Guillaume. Tại sao lại không như thế được chứ?
-Bà ấy qua cơn nguy hiểm rồi. – ông Guillaume nói to, giọng run rẩy.
Cô Yvette đã được cứu sống!
-Ít ra cũng có một tin tốt. – Tony nói. – Nào, ngồi xuống đây đi, ông bạn già của tôi, trông ông trắng bệch ra kìa!
-Tôi muốn đến xem anh thế nào. Chắc là đầu anh cũng bị ảnh hưởng…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+