Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện ma kinh dị

Thần đang nhìn Ngươi đấy ! – Chương 01 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi nên bắt đầu kể từ đâu nhỉ? Câu chuyện này như một vòng tròn luẩn quẩn, không đầu không cuối. Tôi chỉ có thể rút ra một điểm bất kì nào đó trên quỹ đạo của nó mà thôi. 

Quyển sách sẽ bắt đầu như thế này… 

Với anh, buổi tối đó chính là một buổi tối trí mạng. 

Có thể nhiều năm sau nữa, cho dù có thành công hay thất bại trong cuộc sống, Mã Đạt sẽ vẫn cứ nghĩ như vậy. Trước lúc này, anh không hề biết gì về buổi tối mà cuộc đời anh sẽ buộc phải trải qua. Nếu như buổi tối hôm đó anh không ra khỏi nhà mà cứ ngồi xem hết buổi tường thuật trực tiếp bóng đá tẻ nhạt vô vị thì tất cả những gì ghê sợ, li kì đến nghẹt thở mà anh phải trải qua, với Mã Đạt, sẽ mãi mãi chỉ có thể tồn tại trong các bộ phim kinh dị của Hollywood hoặc trong các cuốn tiểu thuyết rùng rợn mà thôi. 

Thế nhưng, vào buổi chiều tối hôm đó, dường như mọi việc sớm đã được vận mệnh an bài. 

19 giờ 55 phút, Mã Đạt tắt tivi. Con chim xấu xí trong chiếc lồng đang treo trước cửa sổ bỗng nhiên phát ra tiếng kêu vô cùng chói tai. Chính vì tiếng kêu kinh khủng đó mà Mã Đạt đã nhiều lần muốn thả nó đi. Nhưng bình thường chẳng bao giờ nó kêu vào buổi tối cả. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời ngoài cửa sổ. Màn đêm đã bao trùm lên cả cái thành phố này nhưng con chim của anh vẫn cất tiếng kêu bất thường như vậy. Nó chưa bao giờ kêu thảm thiết như hôm nay. Từ tiếng kêu như dốc hết sức lực của con chim, Mã Đạt có thể hiểu được là động vật bé nhỏ đáng thương này đang ra sức cảnh báo anh một điều gì đó. “Chắc không phải là động đất chứ hả?” Mã Đạt tự nói với mình với giọng chế giễu. Thành phố này đã 300 năm nay rồi không xảy ra một trận động đất nào. 

Tiếng kêu thống thiết của con chim đã làm lay động trái tim Mã Đạt. Anh có đôi chút lưỡng lự, nhưng sau 30 phút suy nghĩ, Mã Đạt đã cầm chìa khóa xe, mở cửa và đi ra ngoài. 

Mười phút sau, Mã Đạt, một người lái xe taxi, đã lái chiếc xe Santana đỏ ra đường lớn. Mưa đã tạnh. Nhưng trận mưa phùn rả rich hai hôm trước vẫn làm cho mặt đường còn trơn ướt. Với bản tính cẩn thận, Mã Đạt lái xe rất từ từ. Anh vừa đi vừa chú ý xem hai bên đường có người khách nào để có thể kiếm ăn được không. Số lượng xe taxi hiện nay quá nhiều, khiến cho những lái xe trẻ và thiếu kinh nghiệm như Mã Đạt thường xuyên phải để xe chạy không, lượn quanh kiếm khách. Thu nhập tháng trước của anh hẻo vô cùng, đến cả tiền xăng dầu anh cũng phải tiết kiệm, thế nên anh không thể bỏ qua bất cứ cơ hội kiếm tiền nào. 

Lái xe trên phố vào buổi tối, Mã Đạt luôn cảm thấy như có một bóng đen đang chuyển động ở bên đường, bất cứ lúc nào cũng có thể lao vào đầu xe anh. Cơn ác mộng hai năm về trước lại hiện về trước mắt. Anh bỗng thấy hơi buồn nôn nên vội lắc mạnh đầu. Chắc có lẽ mấy ngày hôm nay do thức đêm lái xe nhiều nên anh mệt quá rồi. Ngã tư phía trước có thể rẽ, anh không biết mình nên đi đâu nên dừng trước ngã tư do dự mấy giây. Xe ở phía sau đã bắt đầu bấm còi giục inh ỏi. Mã Đạt có đôi chút hoảng loạn khó hiểu. Dường như không hề suy nghĩ, anh cho xe rẽ sang bên phải vào một con đường nhỏ để thoát khỏi những kẻ như lũ quỷ đang rượt đuổi phía sau. 

Chính vào lúc đó, người đàn ông đó xuất hiện. 

Mã Đạt nhìn mãi mới thấy anh ta. Người đàn ông đó băng qua hàng cây phân cách, đi sang phía bên kia đường. Mã Đạt không nhìn rõ hình dáng của anh ta, chỉ thấy bóng đen như đang hòa vào với màn đêm, thậm chí Mã Đạt còn tưởng anh ta là một ảo ảnh. Thế nhưng mọi ảo ảnh cuối cùng lại biến thành hiện thực. Trực giác của Mã Đạt tự bảo rằng, người đàn ông đó hình như đang gọi xe. Thế là Mã Đạt dừng xe lại trước chỗ người đàn ông đó đứng. 

Mã Đạt đoán không sai, người đàn ông đó gật đầu, mở cửa xe và ngồi vào ghế phía trước. 

Lúc đó, Mã Đạt mới nhìn rõ anh ta. Đó là một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi, diện một bộ đồ vest rất lịch sự, tay xách một chiếc ca táp, mái tóc đen được cắt rất gọn gang. Anh ta có một đôi mắt làm người ta khó mà quên được. Ánh mắt sâu, hai đồng tử bên trong sáng lấp lanh. Anh ta nói với giọng mũi, rất trầm: “Cho tôi đến đường An Tức.” 

“Đường An Tức?” Mã Đạt chưa bao giờ đi đến con đường đó. Anh ngượng ngùng hỏi: “ở ngoại ô ạ?” 

“Không, đó là một con đường rất nhỏ ở đằng sau công viên ven sông.” 

“Vâng.” Mã Đạt gật đầu, gạt đồng hồ tính tiền cho nó bắt đầu chạy. Xe chuyển bánh về phía trước. 

Vài phút sau, cửa kính phía trước bắt đầu xuất hiện vài hạt mưa. Lại mưa rồi. Mã Đạt quan sát thấy lá cây hai bên đường bắt đầu xào xạc. Chắc đêm nay sẽ là một đêm mưa gió đây. Xe chạy không được thuận lợi lắm, gần như đến ngã tư nào cũng gặp phải đèn đỏ. Mặt đường ngày càng trơn. Hai bên đường âm u tối mịt khiến cho Mã Đạt lien tưởng lung tung. Anh chỉ có thể cố gắng cẩn thận lái xe. Một lát sau, cửa kính trước mặt đã bị mưa làm cho mờ đi. Mã Đạt bật cần gạt nước. Mưa càng ngày càng to. Nước mưa cứ chảy dọc từ trên nóc xe xuống cửa kính phía trước lại bị cần gạt nước gạt đi, tạo thành vết hằn hình hai cánh quạt xòe sang hai bên. 

Mã Đạt vừa lái xe vừa liếc nhìn sang người đàn ông đang ngồi bên cạnh. Bình thường anh chẳng mấy khi chú ý đến vẻ ngoài của khách trừ khi người khách đó là một phụ nữ hấp dẫn. Nhưng hôm nay, nguời đàn ông này lại làm cho Mã Đạt có một cảm giác thật đặc biệt, nhất là đôi mắt. Mã Đạt là một người rất giỏi quan sát. Anh nhận ra người đàn ông này hình như đang có việc gì đó rất căng thẳng mặc dù bề ngoài khuôn mặt anh ta vẫn giữ được sự bình thản. 

Bỗng nhiên, người đàn ông đó nhận ra Mã Đạt đang lén quan sát mình. Anh ta vội quay đầu sang bên phải, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Mã Đạt thấy vậy cũng đưa mắt nhìn thẳng về phía trước. Cách điểm đến khoảng chừng mười mấy phút, Mã Đạt đưa tay bật đài, liên tục đổi các dải tần số để chọn. Anh không phải là loại lái xe thích buôn chuyện với khách. Thông thường vào những lúc như thế này, anh sẽ dùng việc nghe đài để xua đi không khí buồn tẻ trên xe. Nhưng tối nay trên đài chẳng có gì hay để nghe cả. Lúc Mã Đạt chỉnh đến một kênh đang phát một bản nhạc piano, người đàn ông bên cạnh bỗng cất tiếng nói: “Để nghe cái này đi.” 

Chiếc loa đang phát ra bản lời thì thầm của mùa thu của Franz Liszt 1. Mã Đạt cảm thấy giai điệu cảm thấy giai điệu của bản nhạc này rất hay cũng rất quen thuộc nhưng anh không thể nào nhớ được tên bản nhạc. Cùng với giai điệu ngân nga của bản nhạc piano của Franz Listz, chiếc Santana tiếp tục tiến về phía trước trong đêm tối. Nước mưa vẫn tiếp tục gột rửa cửa kính xe. Chiếc cần gạt nước cứ gạt lên, gạt xuống trước mắt Mã Đạt. Anh bắt đầu cảm thấy trong người dễ chịu hơn. Mã Đạt lại lén nhìn người đàn ông ngồi cạnh. Hình như anh ta đã không còn căng thẳng như lúc trước nữa. Người đàn ông đó nới lỏng chiếc ca-ra-vát trên cổ, mắt gần như nhắm nghiền, có vẻ như đang đắm chìm trong điệu nhạc. 

Cuối cùng, Mã Đạt cũng lái đến con đường ở bên cạnh công viên ven sông. Buổi tối ở đây vô cùng tĩnh mịch. Bốn bề dường như không có người và xe nào qua lại. Cây cối trong công viên đưa những cành lá rậm rạp của mình vượt ra khỏi bức tường vây, chạm cả vào nóc xe của Mã Đạt. 

“Sắp rẽ rồi.” Người đàn ông nhắc Mã Đạt. 

Ngay sau lời nói đó, quả nhiên Mã Đạt nhìn thấy một con đường nhỏ trước mặt. Dưới ánh đèn xe hắt lên, anh có thể nhìn thấy chiếc biển đề tên “Đường An Tức.” Mã Đạt rẽ trái vào con đường đó. Anh chưa bao giờ đi đến con đường này cả. Anh nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh. Anh ta chẳng hề có ý bảo dừng xe, nên Mã Đạt vẫn tiếp tục cho xe chạy về phía trước. 

Tiếng nhạc trên đài vẫn đang vang lên. Mã Đạt nhìn sang hai bên đường, không hề có chút ánh sáng đèn nào, cũng không hề có bóng dáng của người và xe cộ, cứ như anh đang lái xe vào một bãi đậu xe hoang phế vậy. Mã Đạt cảm thấy vô cùng kì quặc, một chỗ như thế này mà cũng có người lui đến sao? Nhất là còn vào một đêm mưa gió thế này nữa. 

“Được rồi, anh dừng lại ở đây đi.” 

Mã Đạt dừng xe lại, chiếc đồng hồ tính tiền hiện lên con số 32 tệ. 

Người đàn ông đó có vẻ ngại ngùng nói: “Xin lỗi, tôi không có tiền lẻ.” Sau đó anh ta đưa cho Mã Đạt một tờ 100 tệ. 

Mã Đạt sớm đã chuẩn bị sẵn tiền để trả lại cho khách: “Anh có cần hóa đơn không?” 

“Không, cảm ơn anh.” 

Người đàn ông đó dường như lưu luyến bản nhạc piano. Bản nhạc đang phát lúc này là bản Cho đến mãi mãi. Sau khi đã trả xong tiền, anh ta vẫn còn ngồi ở trên xe để nghe tầm nửa phút. Mã Đạt tính vốn cả nể nên cũng ngại không bắt anh ta xuống xe. Lúc bản nhạc kết thúc, người đàn ông đó mới lịch sự nói với Mã Đạt: “Thật ngại quá, đã bắt anh phải đợi.” 

Sau đó, anh ta xuống xe. 

Mã Đạt nhìn người đàn ông đó giúp mình đóng chặt cửa xe, sau đó đội mưa chạy về phía một ngôi nhà. Trong mưa đêm, Mã Đạt không nhìn rõ ngôi nhà đó. Anh chỉ cảm thấy ngôi nhà đó có một cảm giác âm u, không một ánh đèn. 

Đài radio lại bắt đầu phát tiếp một bản nhạc khác. Mã Đạt ngả đầu vào ghế, yên lặng lắng nghe bản nhạc và tiếng mưa rơi gõ đều trên kính xe. Rồi anh nhìn đồng hồ, bây giờ là 21 giờ 15 phút. 

Không biết tỉ số trận bóng lúc nãy là bao nhiêu nhỉ? Mã Đạt bỗng nghĩ đến trận bóng tẻ nhạt mà anh đã xem trước khi ra khỏi nhà. Anh gượng cười một mình. Từ trước đến giờ Mã Đạt vốn không thích quay đầu xe đi ngược con đường vừa chạy nên anh tiếp tục lái về phía trước. 

Lái tiếp được mấy trăm mét thì trước mặt Mã Đạt bỗng xuất hiện một bức tường. Ánh đèn xe chiếu vào mảng xi măng trên tường, dưới mưa trông nó trắng bệch chói đến gai mắt. 

“Tiêu rồi.” Mã Đạt vội vàng đạp chân phanh. Bánh xe rất trơn. Cách tường tầm chưa đến 1 mét chiếc xe mới dừng lại được. Tim anh đập nhanh, đặt người lên chiếc vô lăng thở một hơi dài. Không ngờ con đường An Tức chết tiệt này lại là một con đường cụt, chẳng trách nó lại u ám vậy. Mã Đạt nhìn xung quanh, chẳng còn con đường nào khác, anh chỉ có thể cho xe chạy lùi về phía sau. Anh tắt đài. Tiếng nhạc trong xe bỗng im bặt. Chiếc xe chầm chậm lùi về phía sau. Mã Đạt cho quay đầu xe rồi chạy về theo con đường cũ. 

Mưa đêm càng ngày càng nặng hạt. 

Mã Đạt cẩn thận nắm chặt vô lăng, chú ý nhìn đường phía trước. Đêm mưa, mọi thứ trở nên mờ ảo. Chiếc cần gạt nước không ngừng gạt nhưng dường như chẳng có tác dụng gì. Lúc Mã Đạt lái xe đến chỗ vừa trả khách thì bỗng nhiên anh nhìn thấy một bóng đen chạy vụt ra trong màn mưa. 

Lúc bóng đen đó đến gần xe của Mã Đạt, với sự trợ giúp của ánh đèn xe, anh mới nhìn rõ hình dạng của người đó. Có vẻ như là dáng của một người đàn ông đang chạy, tay chân khua loạn lên. Anh ta vội vội vàng vàng chạy thẳng ra đường. 

Thằng cha này điên rồi sao? 

Thấy người đó sắp đâm vào xe của mình, tim Mã Đạt đập thình thịch. Anh lại vội đạp mạnh phanh. Gần như đúng cái giây phút mà xe dừng lại, người đó ngay lập tức nằm trên phía trước xe. 

Trời ạ, chính là người đàn ông đó. 

Mã Đạt mở to đôi mắt kinh hãi. Cuối cùng qua lớp kính trước của xe và làn mưa, anh đã nhìn rõ khuôn mặt của người đó. 

Bây giờ đã có thể xác định rõ khuôn mặt đang nằm trên xe của anh lúc này chính là của người đàn ông vừa ngồi trong xe của anh. 

Quan trọng hơn là, lúc này người anh ta dính đầy máu. 

Những vết máu này không liên quan gì đến xe của Mã Đạt mà là từ vết thương do một vật nhọn nào đó đâm trên người đàn ông đó. Anh ta đang mở to mắt nhìn Mã Đạt qua lớp kính phía trước xe. Một ánh mắt rất kì lạ. Chiếc cần gạt đánh vào khuôn mặt ấn tượng đó bị lệch sang một bên. 

Lúc này, Mã Đạt có thể nghe rất rõ tiếng răng của mình đang va vào nhau. Anh chưa bao giờ sợ hãi như lúc này. 

Người đàn ông đó hình như muốn nói điều gì, đôi môi trắng nhợt do mất máu cứ liên túc mấp máy. Bàn tay dính đầy máu của anh ta đập mạnh vào cửa kính xe, lưu lại trên đó những vết máu, nhưng chỉ trong tích tắc đã được nước mưa rửa sạch. Máu và nước mưa hòa vào nhau rồi bị chiếc cần gạt nước gạt đi. 

Mã Đạt cuống quýt hạ cửa kính bên phía tay trái xuống. Nước mưa lập tức bắn vào mặt anh. Dường như đúng vào giây phút đó, người đàn ông kia lập tức ngoảnh chiếc đầu từ trên cửa kính trước hướng về phía chiếc cửa xe vừa được mở. 

Anh ta muốn làm gì vậy nhỉ? Mã Đạt quá căng thẳng đến mức không thốt được lời nào. 

Người đàn ông đó gần như thò khuôn mặt nhợt nhạt của mình vào trong xe, chỉ cách mặt của Mã Đạt có mười mấy cm mà thôi. Lúc này, anh ta nhìn Mã Đạt bằng đôi mắt đặc biệt của kẻ sắp chết, có lẽ là anh ta sắp tiêu rồi. 

“Hãy nhớ rằng.” Người đàn ông đó đột nhiên lên tiếng, giọng nói của anh ta chứa đầy sự sợ hãi, giống như một lời di chúc lúc lâm chung. 

Mã Đạt không biết phải trả lời như thế nào chỉ gật nhẹ đầu. 

“Thần đang nhìn ngươi đấy.” 

Năm chữ này được nói ngắt ra từng chữ một, rõ ràng và rất nhấn mạnh được thốt ra từ miệng của một người sắp chết. 

Mã Đạt kinh hãi vô cùng. Anh ta nói thế nghĩa là thế nào? Thần đang nhìn ngươi đấy? Chẳng hiểu ra làm sao. Nhưng lúc này việc quan trọng nhất là phải cứu anh ta. Lúc Mã Đạt vừa định mở cửa sau cho anh ta vào xe thì anh ta đã ngả ngửa ra phía sau. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+