Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tháng Sáu trời xanh lam – Chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Ngày 24 tháng 3? Chính là đêm trước khi Thiên Lãng mất.

Lẽ nào anh đã linh cảm được từ lâu rằng mình sẽ gặp chuyện bất trắc, nên mới viết bức thư này?
Thiên Lãng, anh nói đúng, em thực sự là một con bé ngốc nghếch!

Vi Lam ngồi trước máy tính, nhìn từng hàng chữ xuất hiện trên màn hình, nước mắt dần dần trào ra.

Chàng trai cao ngạo lạnh lùng này, lại đem lòng yêu cô bằng phương thức kín đáo ấm áp này!

Thiên Lãng, tại sao anh không nói với em? 

Nước mắt nhạt nhoà, trước mắt cô hiện ra cảnh lần đầu tiên gặp Thiên Lãng từ 15 năm về trước.

Chuyện cũ như thước phim tái hiện trước mắt cô, mỗi nét mặt, mỗi câu nói của anh, hoá ra đều chứa đầy ẩn ý.
“Ba đã dặn, phải bảo vệ em cẩn thận”.

“Hạ Vi Lam, 8 năm qua không có ngày nào anh quên được em!”

“Vi Lam, tại sao em có thể… tại sao em có thể thích người đàn ông khác?”

“Anh luôn là người anh trai trên danh nghĩa của em đúng không? Em không hề cảm nhận được tình cảm của anh dành cho em hay sao?”

“Hiện giờ mới biết, thế giới này tàn khốc như vậy. Việc anh muốn làm nhất lại không làm được, những thứ mình muốn có được nhất lại không thể có!”

“Anh không quan tâm đến việc không phải là người đàn ông đầu tiên của em, anh chỉ biết, em là đồng loại của anh!”
“Vi Lam, nếu có kiếp sau, anh muốn em yêu anh ngay từ lần đ
ầu tiên nhìn thấy anh!”

Thiên Lãng luôn ám chỉ với cô rằng, anh yêu cô. Nhưng cô lại bị sự tự ti và hẹp hòi che kín đôi mắt, trốn vào lòng anh để chữa trị vết thương, sau đó lại đưa chân ra đá, gây tổn thương cho anh bằng phương thức tàn nhẫn nhất!

Cuối cùng cô đã biết, tại sao Thiên Lãng lại nói phải chịu đựng rất khổ! Lòng tự trọng của anh lớn như vậy, sống trong cảnh phải ăn nhờ ở đậu, đã đủ để khiến anh phải khó xử rồi, lại còn phải chịu đựng sự giễu cợt, khinh miệt, oán hận, báo thù của cô hết lần này đến lần khác. Thậm chí cô còn nghi ngờ động cơ tình cảm của anh không trong sáng, là ham hố tài sản nhà học Hạ, là “có ý đồ khác”.

Bao lâu nay, vì cô mà anh phải chịu đựng bao nỗi ấm ức, chỉ vì yêu cô, mà phải nghiến răng kiên trì.

Trong thư anh nói rằng: có lúc vì giận dỗi mà cô đã làm những việc không sáng suốt.

Không, không chỉ không sáng suốt, mà cô thực sự ngu xuẩn! Cô chưa bao giờ biết suy nghĩ cho người khác, cảm thấy mọi người trên toàn thế giới đều mắc nợ với cô.

– Có thực là cô đã từng yêu Sở Hảm hay không? Chẳng qua là cô ghen với sự “thập toàn” của Phương Mộ Tình mà thôi, ngưỡng mộ cô ấy có một tình yêu ngọt ngào, còn mình thì không có. Giống như một đứa trẻ trong tay không có gì, nhìn thấy người khác có con búp bê đẹp, liền không từ thủ đoạn, nghĩ ra trăm phương nghìn kế để cướp lấy.
Trong cả sự việc này, Phương Mộ Tình là người bị hại vô tội, bị tình bạn và tình yêu phản bội cùng một lúc, hoàn toàn có thể hiểu được nỗi đau và sự phẫn nộ. Nhưng cô lại không bao giờ cảm thấy áy náy vì chuyện này, tiếc một câu “xin lỗi“ với đối phương, cuối cùng vì để “trả thù”, mà lại đâm một nhát dao nữa vào ngực ngườt ta.
Còn cả Hứa Thiếu Hàm, mặc dù rõ ràng là cô không yêu anh, nhưng lại chấp nhận tình cảm của đối phương. Khi anh do dự, lùi bước vì biết về quá khứ của cô, cô không thông cảm cho anh bằng một trái tim khoan dung, mà chơi ván bài cuối cùng, phơi bày ra “lịch sử” bất kham của mình mà không giấu diếm điều gì.

Với cha mẹ đẻ của mình, cô chưa bao giờ cảm kích trước công ơn sinh thành dưỡng dục của họ, luôn nghĩ rằng chính họ là người có lỗi với cô. Sau khi người cha của cô bị tai biến mạch máu não, cô đã nhẫn tâm bỏ đi, ném ông cho Tần Tang Ảnh.

Tần Tang Ảnh, mặc dù là mẹ kế, nhưng những năm qua bà đối xử với cô không tồi, đừng nói đến chuyện ngược đãi đánh chửi, ngay cả một câu nói nặng cũng không có, mà còn thường xuyên phải nhịn cô.

Và trong số tất cả mọi người, người mà cô có lỗi nhất trong kiếp này chính là Thiên Lãng.1

Giống như Thẩm Hạo Thiên đã từng nói, người đàn ông yêu hoặc bị cô yêu đều rất khổ. Và Thiên Lãng phải khổ gấp trăm lần so với họ. Cô không làm bất cứ chuyện gì cho anh, chỉ muốn đòi hỏi, lại còn trách cứ thái độ của anh ngang ngược, không biết anh quá sâu nặng trong chuyện tình cảm, lúc nào cũng sợ mình trắng tay.

Tính hiếu thắng, ích kỷ, ngu muội quá mức, khiến cô đã mất đi cái quý giá nhất trong cuộc đời. Tất cả những điều này đều do tự cô gây ra, không trách được người khác.

Một người không có trái tim biết ơn, không biết trân trọng những gì mình đang có, cuối cùng sẽ hoàn toàn trắng tay.

“Thiên Lãng, anh nói chúng ta là đồng loại. Thực ra là không phải, ít nhất anh còn hiểu cách yêu, hiểu cách hy sinh. Bề ngoài của anh mặc dù lạnh lùng, sắt đá, nhưng lại có một trái tim dịu dàng, nhân hậu và đầy lòng bao dung. Còn em, từ trong ra ngoài đều lạnh lùng, băng giá. Em luôn nhìn người khác bằng ánh mắt thù hằn, dùng sự lạnh lùng để để làm tổn thương mình và người khác”.

“Một cô gái như em, không đáng để anh phải đối xử nhẹ nhàng, yêu thương sâu sắc như vậy!”

“Nếu quả thật là có kiếp sau, Thiên Lãng, anh đừng gặp em nữa. Em mong anh gặp được một cô gái dịu dàng tốt bụng, chắc chắn cô ấy sẽ đem lại được hạnh phúc cho anh!”

Có giọt nước mắt lạnh giá rơi xuống bàn phím máy tính.

Vi Lam ngồi xuống đất với vẻ chán chường, cảm thấy vô cùng hối hận, và cả căm ghét chính bản thân mình.

Đây là một buổi sáng trời âm u.

Bốn xung quanh sương mù dày đặc, bao vây những cành cây cao vút bên đường. Thấp thoáng có thể nhìn thấy những chồi non đầu cành, báo hiệu mùa xuân đã đến.

Vi Lam lái xe đi trên đường cao tốc.

Cô phải ra sân bay đón một khách hàng, cách giờ máy bay hạ cách chỉ còn nửa tiếng đồng hồ, cô phóng như bay trên đường cao tốc.

Bởi vì đêm qua thức trắng cả đêm, cô thấy hơi buồn ngủ, tinh thần cũng không tập trung, để quên điện thoại di động ở nhà.

Hai mắt nặng trĩu, tầm mắt mơ hồ, màn sương bên ngoài dường như mỗi lúc một dày.

Đợi đến khi cô phát hiện ra phía trước có một chiếc ô tô, vội phanh xe lại, nhưng lại phát hiện ra không thể dừng được xe, đầu liền đập xuống.

Lần này chắc là sẽ chết!

Vi Lam không kinh ngạc, thậm chí cũng không sợ hãi.

Thế giới không có Thiên Lãng, mặc dù rộng rãi bao la, nhưng đối với cô, lại hoàn toàn vô nghiã.

Cô không sợ chết, lại cảm thấy là một sự giải thoát. Trong tích tắc bị đâm xe, trong lòng lại nảy ra một suy nghĩ muốn huỷ diệt, khiến cô rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Thượng Đế lại không để cô chết.

Đây là một vụ tai nạn đâm vào đuôi xe. Vi Lam chỉ bị thương nhẹ, xe cũng không bị hư hỏng nặng, nhưng đã làm kinh động cảnh sát giao thông trên đường cao tốc.

Sau khi quan sát hiện trường, họ đã tìm ra nguyên nhân gây ra vụ tai nạn mà cô muốn tìm hiểu.

Vi Lam vừa xem đồng hồ, vừa nói: “Anh công an, anh có thể đợi một lát rồi gỉải quyết sau được không? Em phải ra sân bay đón một người!”

Đối phương dừng bút lại, nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc, nói: “Cô gái, tại sao lại lầ em nhỉ?”

Vi Lam đã nhận ra viên cảnh sát này trông rất quen, nhưng lại không nhớ được ra, anh ta vừa hỏi như vậy, cô liền nhận ra ngay: “Anh có phải là cảnh sát Vương lần trước không?”

Viên cảnh sát gật đầu, nhiệt tình hỏi: “Em và bạn trai em thế nào rồi? Đã kết hôn chưa?”

Tim cô đau nhói. Đợi cơn đau này trôi qua, cô mới chật vật thốt ra một câu: “Anh ấy… anh ấy… không còn sống nữa…”

Giọng cô mơ hồ đến mức không thể nghe rõ, nhưng cảnh sát Vương lại nghe như sét đánh ngang tai: “Sao có thể như thế được? Rõ ràng là lúc đó cậu ấy đã cứu được rồi mà!”

Vi Lam kinh ngạc sững người, toàn thân run rẩy: “Anh nói gì cơ ạ?”

“Không phải bạn trai em tên là Tần Thiên Lãng đó sao? Hôn mê đến ngày thứ ba thì tỉnh, lại còn ký trên trên bản báo cáo giám định tai nạn”. Ánh mắt sắc lạnh của cảnh sát Vương toát lên một vẻ nhẹ nhàng, “nếu không tin, em có thể đi cùng với tôi để xem bản báo cáo đó, trên đó có bút tích ký tên của cậu ấy”.

“Không, em tin! Em còn nhớ lúc đó anh còn đến phòng bệnh thăm em, nói em phải biết trân trọng sinh mệnh và tình yêu. Nếu người chết rồi thì làm sao anh lại nói là trân trọng tình yêu được?” Cô nhíu mày nhìn người đàn ông đang nhen nhóm lên đốm lửa hy vọng trong lòng mình này, rên rỉ một cách đau khổ: “nhưng, tại sao lại?… Tại sao họ lại lừa em…?”

Cảnh sát Vương lắc đầu thở dài, nhìn gương mặt trắng bệch của Vi Lam, không biết là thương hại hay thấy mừng cho cô.

“Tôi không biết giữa em và bạn trai em đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết tại sao cậu ấy lại nói mình đã chết rồi, nhưng có một điều mà tôi có thể khẳng định là, cậu ấy yêu em thật lòng!”

Nghe viên cảnh sát nói như vậy, Vi Lam cảm thấy vô cùng chua xót trong lòng.

“Cảm ơn anh”. Cô cố gắng mỉm cười với viên cảnh sát, nước mắt lấp lánh trên hai hàng mi, “em biết phải làm gì rồi!”
Cô quay người đi ra, chạy vội đến bốt điện thoại gần đó, bấm số điện thoại của nhà: “Dương Dương à? Chị đây, mau gọi mẹ ra nghe máy đi em”.

Tần Tang Ảnh nghe máy, chưa kịp đợi đối phương mở lời, cô bèn nói: “Thiên Lãng vẫn còn sống, đúng không mẹ? Hiện giờ anh ấy đang ở đâu?”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, Vi Lam sốt sắng nói: “Mẹ, con đã biết hết cả rồi! Mẹ còn định giấu con đến bao giờ nữa?”

“Đúng”, Giọng Tần Tang Ảnh rất bình tĩnh, “Thiên Lãng không chết…”

Ống nghe trên tay Vi Lam rơi xuống. Đột nhiên nước mắt cô nhạt nhoà trên mặt, mừng quá nên khóc, trái tim biết ơn đập mạnh biết bao.

Thượng Đế vẫn rất nhân từ đối với cô!

Linh cảm của cô không sai, Thiên Lãng vẫn còn sống! Anh nói sẽ chăm sóc cô suốt đời, làm sao lỡ lòng nào lại bỏ rơi cô?

Cô nhìn thấy, sương mù bao phủ bốn xung quanh đang tan dần, lộ ra bầu trời trong xanh.

31

Giải quyết xong các sự vụ của công ty, ngay buổi chiều hôm đó Vi Lam lái xe về thành phố N.
Về đến nhà, trời đã chuyển sang tối.

“Tại sao mẹ lại nói dối con, nói Thiên Lãng chết rồi?” Cô sốt sắng hỏi Tần Tang Ảnh.

Tần Tang Ảnh nhìn cô, thở dài nói: “Mặc dù Thiên Lãng thoát khỏi cái chết, nhưng đã không còn là Thiên Lãng của ngày trước nữa!”

Trái tim Vi Lam đau nhói.

Thực ra đáng lẽ cô đã phải nghĩ đến từ lâu, nếu không Thiên Lãng đã không trốn gặp cô.
“Rốt cục anh ấy ra sao rồi hả mẹ?”

“Khớp đầu gối phải bị gãy, bác sĩ nói ít nhất phải mất 3 năm mới đi lại được bình thường. Nghiêm trọng nhất là phần đầu của Thiên Lãng bị thương nặng…”

“Thiên Lãng biến thành người ngớ ngẩn rồi ư?” Vi Lam trợn tròn mắt, tim đập thình thịch.

“Không! Hơn một năm nay, sức khoẻ Thiên Lãng đã dần dần bình phục, chỉ có điều một số ký ức không phục hồi được, tức bị mất trí nhớ”.

“Ý mẹ là anh ấy đã mất một phần trí nhớ ư?” Vi Lam cau mày, “Vậy thì anh ấy còn nhớ được những gì?”

“Sau khi tỉnh lại, nó nhớ mình tên là Tần Thiên Lãng, nhớ mẹ, nhớ Thụy Dương, nhớ ba con. Điều duy nhất là không còn nhớ con, càng không nhớ về vụ tai nạn đó nữa. Chính vì thế, đối với Thiên Lãng, hình ảnh con hiện nay hoàn toàn là một người xa lạ”.

Cô là ký ức đau khổ nhất trong sinh mệnh của anh, sau vụ tai nạn đó, theo bản năng, anh đã xóa đi bộ phận này.
Một cảm giác hẫng hụt cực lớn đã khiến Vi Lam không thể đứng vững được nữa, bèn ngồi phịch xuống ghế sofa.
Trước hết là Thiên Lãng không chết, sau đó là Thiên Lãng mất trí nhớ, một tin vui và một tin buồn. Liên tiếp những điều bất ngờ, khiến cô vô cùng choáng váng, thực sự không thể suy nghĩ được nữa.

Tần Tang Ảnh cũng không nói gì, mỗi người ngồi ở một đầu ghế sofa theo đuổi một tâm sự riêng, ngồi cho đến khi màn đêm buông xuống.

Vi Lam đứng dậy, cầm chìa khoá ô tô trong tay, nói: “Thôi con về tỉnh đây!”

Tần Tang Ảnh hơi sững người, nét mặt rất phức tạp, tần ngần hỏi: “Con không muốn đi thăm Thiên Lãng ư?”
“Không ạ”, cô chậm rãi lắc đầu, miệng nở nụ cười yếu ớt, “Con nghĩ không có con, anh ấy sẽ sống yên lặng, hạnh phúc hơn. Con không nên bước vào cuộc đời của anh ấy một lần nữa, lại một lần nữa khiến anh ấy phải đau khổ”.

Hãy coi như đây là kiếp sau của Thiên Lãng, cô nên buông tha cho anh, để anh không còn phải đau khổ vì cô nữa.
“Con nỡ lòng nào mà không đi thăm nó ư?” Giọng Tần Tang Ảnh nhẹ nhàng trầm lắng, “con phải biết rằng, nếu không có con, sinh mệnh của Thiên Lãng chỉ là một vùng trống trải, nó sống như thế cũng chỉ là sống mà thôi”.
Vi Lam giật mình, cô quay người lại, nhìn chằm chằm vào Tần Tang Ảnh.

“Thực ra, hơn một năm nay mẹ vẫn do dự, không biết có nên nói cho con biết Thiên Lãng vẫn còn sống hay không”. Tần Tang Ảnh nói, “Thời gian đầu, mẹ cũng không muốn để con phá vỡ cuộc sống bình lặng của nó. Nhưng mẹ phát hiện ra rằng, chỉ có con mới có thể cứu được Thiên Lãng”.

Vi Lam nắm chặt hai tay, nghe một cách bị động.

“Đây cũng là nguyên nhân khiến mẹ không ngăn cản Thiên Lãng và con yêu nhau”. Tần Tang Ảnh nhìn cô, nói một cách thẳng thắn, “nói thực là, tính cách của con không dễ gần, từ trước tới nay lại luôn có thành kiến với mẹ. Hơn nữa, mẹ cũng không cảm thấy con xứng với Thiên Lãng. Nói thật lòng là mẹ không muốn con trở thành con dâu của mẹ”.

Vi Lam không cảm thấy bực. Bất kỳ ai cũng đều cảm thấy cô và Thiên Lãng không xứng đôi, trong đó có cả cá nhân cô.

“Nhưng không có cách nào cả, thằng bé Thiên Lãng yêu con tự đáy lòng. Trên thế gian này, chỉ có tình yêu là không gì có thể ngăn cản”. Tần Tang Ảnh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, “Mẹ cũng đã từng có một thời trẻ, cũng đã từng trải qua tình yêu, biết được sự ngọt ngào và đau khổ trong đó, ngoài ra còn có cả sự bất lực và không thể lý giải”.

Đèn lửa của vạn nhà, lấp lánh như sao đêm, dệt thành nhân gian thế tục thiên biến vạn hóa. Dưới mỗi ánh đèn, đều có một câu chuyện, mặc dù kết cục không nhất thiết phải là đẹp.

“Thiên Lãng rất giống cha ruột của nó, cũng vì tình yêu mà bất chấp tất cả. Cha đẻ của Thiên Lãng tên là Tần Thiên, là một tay trống trong vũ trường. Ông ấy rất yêu âm nhạc, để tóc dài, người cao gầy, đẹp trai, lạnh lùng. Đối với một cô gái khi đó mới 17 tuổi như mẹ, người đàn ông như thế có sức hấp dẫn nhất. Kể từ khi quen ông ấy ở vũ trường, mẹ như con thiêu thân lao vào lửa yêu ông ấy. Cha mẹ của mẹ đều là trí thức, gia phong rất quy củ, bảo thủ. Họ chê xuất thân của Tần Thiên, coi ông ấy là gã lưu manh, phản đối kịch liệt việc mẹ yêu ông ấy. Vì tình yêu, mẹ đã lựa chọn bỏ nhà ra đi cùng với ông ấy, cha của mẹ vừa xấu hổ vừa tức giận, đăng báo tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với mẹ. Tần Thiên đối xử rất tốt với mẹ, bề ngoài trông ông ấy lạnh lùng, nhưng lại rất biết cách quan tâm, chăm sóc người khác, và cũng rất chung thuỷ. Ông ấy nói rằng, nếu ông ấy đã yêu một người thì dù có chết cũng không thay đổi. Cho đến giờ mẹ vẫn không hối hận vì đã yêu ông ấy. Tình yêu mặc dù rất đẹp, nhưng cuộc sống lại vô cùng tàn khốc. Lúc đó mẹ có bầu Thiên Lãng, chỉ dựa vào khoản thu nhập của một mình Tần Thiên không thể đủ để duy trì cuộc sống, không còn cách nào khác, mẹ chỉ biết tranh thủ đi làm nhân viên phục vụ ở hộp đêm vào buổi tối – khi ông ấy đến vũ trường đánh trống. Mẹ không học hành gì nhiều, ngoài việc bán rẻ sắc đẹp tuổi xuân, không biết làm gì khác. Tuy nhiên mẹ cũng có ranh giới của riêng mình, cho dù ông chủ khuyên nhủ dụ dỗ thế nào, mẹ cũng không chịu phản bội Tần Thiên. Suy nghĩ của mẹ hồi đó rất ngây thơ, chỉ cần giữ cho mình trong sạch là được rồi. Nhưng một buổi tối, mẹ đưa đồ uống đến các phòng, một người đàn ông trạc tuổi trung niên đã mượn hơi men đòi giở trò với mẹ, đồng thời muốn mẹ làm người tình của ông ta. Mẹ đã bạt tai ông ta một cái, khóc chạy ra ngoài cửa. Chuyện này sau đó đã đến tai Tần Thiên, ông ấy không thể chịu được cảnh mẹ bị người khác bắt nạt, nên đã gọi một đám người đánh cho gã đó một trận tơi bời. Ông ta bị thương rất nặng, suýt thì mất mạng. Cảnh sát đã nhanh chóng đưa Tần Thiên đi. Người đàn ông đó rất có thế lực ở thành phố N, Tần Thiên bị phạt 10 năm tù giam. Ông ấy thích uống rượu, hút thuốc, lại thường xuyên phải thức đêm, sức khoẻ vốn đã không tốt, cộng với sự chán nản về tinh thần, chẳng bao lâu thì chết trong tù. Tần Thiên chết vì mẹ, nếu không gặp mẹ, không đem lòng yêu mẹ thì hiện giờ chắc chắn ông ấy vẫn đang sống trên thế giới này!”

Tần Tang Ảnh dừng lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn Vi Lam: “Chính vì thế hồi đầu, mẹ rất hiểu tâm trạng hối hận, đau đớn của con trước cái chết của Thiên Lãng, và mẹ cũng đã tha thứ cho con tất cả những điều mà trước đó con đã gây ra cho nó”.

Đối với Vi Lam, câu chuyện này rất xa lạ, cũng rất kinh hồn lạc phách. Bất giác cô hỏi: “Ba của Thiên Lãng là người đàn ông mà mẹ yêu nhất trong cuộc đời này, mẹ cũng không thể quên được ông. Sau đó tại sao mẹ lại lấy ba con?”

“Sau khi Tần Thiên mất, một mình mẹ nuôi Thiên Lãng, cuộc sống rất khó khăn, ngay từ nhỏ Thiên Lãng đã là một đứa trẻ cô độc, lòng tự trọng của nó lại rất cao, mọi người xung quanh đều coi thường hai mẹ con mẹ. Khi vào làm thuê trong công ty Vân Thiên, mẹ đã quen ba con. Có lẽ là do cảm thương, ông rất quan tâm, chiếu cố cho mẹ con mẹ, điều này đã khiến một số người trong công ty hiểu lầm, và nó nhanh chóng được truyền tới tai mẹ con. Họ bắt đầu cãi nhau như cơm bữa, thậm chí mẹ con còn đến công ty khóc lóc, gây chuyện. Bực quá ba con liền ly hôn với bà ấy. Sau khi họ ly hôn, mẹ và ba con mới thực sự qua lại với nhau. Thời gian đầu mẹ và ông ấy rất trong sáng”.
Vi Lam hiểu rõ tính cách của mẹ mình, tính khí nóng nảy, đa nghi, cố chấp nhưng lại thích gây chuyện vô cớ. Những điều Tần Tang Ảnh nói, rất có thể là sự thật.

“Thời gian đầu mới lấy ba con, chủ yếu là do mẹ nghĩ đến quá trình trưởng thành của Thiên Lãng. Nó quá khát khao có một người cha, có một môi trường sống yên ổn, ấm áp. Thế gian có người cha người mẹ nào không nghĩ cho con mình? Càng huống hồ mẹ luôn cảm thấy mắc nợ với nó. Mẹ muốn nó về nước, cũng là vì không nỡ nhìn nó một mình phiêu bạt ở nước ngoài. Kể cả chuyện nó và con yêu nhau, mẹ cũng có một chút tính toán riêng, mong sau khi nó và con lấy nhau, danh chính ngôn thuận trở thành người kế thừa của công ty Vân Thiên. Nhưng Thiên Lãng không hề nghĩ đến chuyện đó, nó chỉ vì yêu con nên mới muốn ở bên con. Nếu nó là người muốn dựa vào cuộc hôn nhân của mình để kiếm lời thì lấy cô con gái ông giám đốc Sở kiến trúc có phải có lợi hơn là lấy con không?”

Thực sự là một lời nói làm thức tỉnh kẻ đang mơ! Đúng vậy, xét về xuất thân, điều kiện gia đình, nhan sắc, khí chất, cô bé Dương Đan Mạt đó hơn Vi Lam mọi mặt.

“Nhưng Thiên Lãng chỉ cầu hôn với con, và không chỉ một lần. Nhưng con lại hiểu lầm nó như thế!” Cuối cùng giọng Tần Tang Ảnh đã lộ ra vẻ trách móc, “con trai mẹ, mẹ là người hiểu nó nhất, nó giống cha nó, có tính cao ngạo không chịu để ai làm nhục. Thiên Lãng đã từng nói với mẹ rằng, hồi học ở Australia nó đã từng từ chối một cô gái con nhà tỉ phú. Nếu thực sự là nó vì tiền thì thà ở lại Australia còn hơn, việc gì phải về nước?”

Thiên Lãng chưa bao giờ nói về chuyện cô gái con nhà tỉ phú ngỏ lời cho cô nghe, thậm chí trong thư anh cũng không nhắc đến chữ nào. Xem ra thực sự là anh không để tâm đến chuyện này.

Thiên Lãng là chàng trai cao ngạo, nhưng lại chân tình biết bao! Trong xã hội đồng tiền là trên hết, vật chất là đỉnh cao này, hiếm hoi như gấu trúc rồi. Trong khi cô lại hiểu lầm anh hết lần này đến lần khác.

– “Em vẫn không tin anh ư?”

– “Tại sao em phải tin anh? Thế gian này có rất nhiều đàn ông đều là cao thủ lừa tình! Họ lừa dối tình cảm của con gái, đầu tiên thì quyến rũ sau đó lại bỏ rơi, không bao giờ yêu thật lòng…”

– “Vi Lam! Anh sẽ không như thế! Anh mãi mãi sẽ không như thế… Em hãy tin anh!”

– “Thiên Lãng, em vẫn nghĩ rằng, có thể anh không yêu em thật lòng, mà chỉ là không chịu được việc em bị người khác cướp đi. Hoặc có khả năng là vì muốn trả thù, bởi em đã từng bày mưu hãm hại anh, chính vì thế anh muốn phản công, để em phải thần phục dưới chân anh, sau đó đá một cái, dùng cách này để giành lại lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của anh!”

– “Hạ Vi Lam, anh nghi ngờ rằng em không hề có tim gan!”

-…“Hạ Vi Lam, em luôn tưởng mình là đúng như thế, ích kỷ như thế, lạnh lùng như thế, anh thật hối hận tại sao mình lại yêu em!”

– “Đừng nói chuyện tình yêu với anh! Em thực sự không xứng đáng!”

Bên tai lại vang lên lời đối thoại trước kia, trái tim Vi Lam đau thắt lại.

Cô đã từng có một tình yêu chân thành nhất trong thế gian này, nhưng cô lại lầm lỡ để nó trôi qua.

“Con bỏ cuộc như thế này sao?” Tần Tang Ảnh nói, “Vì con mà Thiên Lãng phải chịu nhiều khổ sở, đắng cay như vậy, giờ nó đã biến thành người tàn tật, làm sao con có thể để mặc nó không quan tâm được?”

“Nhưng Thiên Lãng đã quên Hạ Vi Lam rồi”. Vi Lam nhắm mắt lại, nói bằng giọng run rẩy, “hiện giờ con đã không còn có ý nghĩa gì với anh ấy nữa, không thể đem lại hạnh phúc cho anh ấy được nữa!”

“Bác sĩ nói, Thiên Lãng chỉ mất trí nhớ tạm thời thôi. Kể cả khi nó mãi mãi không nhớ lại được phần ký ức đó, lẽ nào con không muốn thông qua sự nỗ lực của mình, để nó làm quen lại với con từ đầu, yêu con, chấp nhận con hay sao?”

Mắt Vi Lam sáng lên: “Mẹ đặt lòng tin vào con như vậy thật ư?”

“Mẹ đều vì Thiên Lãng mà thôi. Bởi chỉ có con mới có thể đem lại hạnh phúc cho nó”.

“Con cảm ơn mẹ”. Vi Lam khẽ nói, mạnh dạn bước lên trước, đưa hai tay ra, ôm Tần Tang Ảnh bằng vòng tay chân thành nhất.

Đây là lần đầu tiên kể từ 16 năm qua Vi Lam gần gũi với bà.

“Mẹ, nhất định con sẽ trả lại cho mẹ một Thiên Lãng khoẻ mạnh, vẹn toàn!” Vi Lam thì thầm bên tai bà.
Tần Tang Ảnh có phần rung động, mắt hơi ươn ướt.

“Tính cả cuộc điện thoại buổi sáng, đây là lần thứ hai con gọi mẹ là mẹ đúng không”.

Vi Lam sững người, rồi lập tức chớp chớp mắt, nói bằng giọng tinh nghịch: “Đằng nào sớm muộn cũng phải gọi, thà rằng luyện trước cho quen!”

Tần Tang Ảnh liền cười bằng nụ cười thấu hiểu.

Bà tin rằng, bỏ đi sự oán hận và cố chấp của quá khứ, cô gái trước mắt bà, sẽ là thiên thần cứu lấy Thiên Lãng.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+