Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Thằng thỏ đế – Chương 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3

Cái trò bắt lá quả thật là chán phèo. Tiểu Long và Quý ròm chơi một hồi đã nản. Nhưng sợ Duy Dương buồn, hai đứa cố nhảy tưng tưng, reo inh ỏi:

– A, tao bắt được thêm một lá nữa nè!

– Hì hì, tao bắt được chín lá rồi!

Duy Dương có vẻ khoái chí lắm. Nó tưởng nó đem lại niềm vui cho hai đứa bạn. Nó tưởng nó là nhà sáng tạo vĩ đại. Và nó sung sướng nói:

– Vui ghê hở tụi mày?

Quý ròm định sầm mặt “Vui cái đầu mày!” nhưng cuối cùng nó kềm lại được. Và nặn ra một nụ cười méo xẹo:

– Ừ, vui ghê! Xưa nay tao chưa thấy trò nào vui như trò này!

– Vậy mà khi nãy mày bảo chán!

Quý ròm lại cười đau khổ:

– Ừ, cái trò này nghe tả thì tưởng chán thật, nhưng khi chơi thì thú vị ngoài sức tưởng tượng!

Tất nhiên là Quý ròm vờ vịt. Và đúng như nó nói, cái “thú vị” của trò chơi này “ngoài sức tưởng tượng” nên chẳng đứa nào trong lớp tưởng tượng ra nổi. Vì vậy, ba đứa mới nhảy tưng tưng một lát, tụi bạn đã tò mò bu quanh.

Đặng Đạo trán nhăn tít:

– Tụi mày đang chơi trò gì thế?

Quang sún lẩm bẩm:

– Ba đứa này “ấm đầu” chắc?

Còn Quốc Ân ôm bụng cười rũ:

– Lại đây xem khỉ làm trò, tụi mày ơi!

Câu châm chọc của Quốc Ân làm Quý ròm tím gan, nhưng suy đi nghĩ lại, nó có cảm giác ba đứa nó đang nhảy nhót giống như ba con khỉ thật.

Thế là nó dừng phắt lại, quay sang Duy Dương:

– Hôm nay chơi thế đủ rồi! Tao mỏi chân quá!

Duy Dương vui vẻ:

– Thế ngày mai chơi tiếp nhé?

Quý ròm nhún vai:

– Chuyện ngày mai để ngày mai tính!

Duy Dương nhìn Tiểu Long:

– Mày bắt được cả thảy mấy lá?

– Mười.

– Thế là mày thua tao! – Duy Dương hớn hở – Tao bắt được mười bốn lá lận.

– Ừ, mày giỏi ghê!

– Còn mày? – Duy Dương hỏi Quý ròm – Mày bắt được mấy lá?

Quý ròm uể oải xòe tay ra:

– Tao cũng chẳng biết nữa. Tao vứt hết rồi!

Duy Dương gật đầu dễ dãi:

– Vứt rồi thì thôi! Nhưng ngày mai mày nhớ giữ lại nhé. Đếm xong rồi hãy vứt.

– Ừ.

Quý ròm “ừ” nhưng bụng lại làu bàu: còn khuya tao mới chơi cái trò nhảm nhí này nữa!

Trên đường về Quý ròm không ngăn được mình than thở với Tiểu Long:

– Trò bắt lá chán ghê mày ạ!

– Ừ, chán ghê!

– Y như trò con gái!

– Ừ, y như trò con gái! – Tiểu Long lại hùa theo.

– Còn bị bạn bè nhạo nữa!

– Ừ, tao cũng thấy nhồn nhột thế nào!

Quý ròm lé mắt nhìn bạn:

– Thế ngày mai mày có định chơi trò này nữa không?

Tiểu Long khịt mũi phân vân:

– Tao cũng chẳng biết.

– Sao lại chẳng biết? – Quý ròm nhăn mặt – Tao là tao dứt khoát rồi, tao chẳng muốn thằng Quốc Ân kêu tao là khỉ.
Nghe Quý ròm nhắc tới chuyện này, Tiểu Long đâm cáu sườn:

– Thế thì tao cũng chẳng chơi nữa!

Hai đữa quyết tâm là thế nhưng qua ngày hôm sau, khi tiếng trống ra chơi vừa vang lên, thấy băng “tứ quậy” quây tròn quanh Duy Dương, gạ gẫm thằng này chơi “oẳn tù tì”, Tiểu Long và Quý ròm không tài nào dằn lòng được.

Quý ròm đứng bật dậy, ngoác miệng kêu to:

– Duy Dương, đừng thèm chơi trò “oẳn tù tì”! Tụi mình ra ngoài sân chơi trò bắt lá như hôm qua đi!

Duy Dương ngoảnh lại, mắt sáng rỡ:

– Đúng rồi đó! Chơi trò bắt lá đi!

Thế là Quý ròm và Tiểu Long lại bắt chước thằng Duy Dương ra sức nhảy nhót. Thế là thằng Quốc Ân lại được dịp oang oang:

– Khỉ làm trò! Khỉ làm trò, tụi mày ơi!

Khiến những đứa xung quanh cười rộ.

Lần này thì Quý ròm không nhịn nổi. Nó liệng nắm lá trên tay xuống đất lừ lừ tiến về thằng Quốc Ân, hất hàm:

– Mày vừa nói gì nói lại nghe coi!

Quốc Ân đời nào sợ Quý ròm. Nếu xưa nay nó không dám động đến Quý ròm chẳng qua do nó ngán “song phi cước” Tiểu Long.

Nhưng nãy giờ đang ấm ức chuyện bọn Quý ròm rủ rê thằng Duy Dương ngay trước mũi nó, Quốc Ân chẳng buồn kiêng dè nữa. Nó cười khỉnh:

– Tao bảo có ba con khỉ đang làm trò chứ có nói động gì đến tụi mày đâu. Chẳng lẽ mày tự nhận mày là khỉ?

– Khỉ này!

Quý ròm vừa nói vừa xô vào vai Quốc Ân.

– A, mày dám động đến ông mày hả?

Quốc Ân thét lên be be và lập tức vung tay xô trả.

Quý ròm xô Quốc Ân thì không sao nhưng khi Quốc Ân xô lại thì Quý ròm ngã chổng gọng. Nó liền ngoác miệng la như cháy nhà:

– Ối, gãy be sườn tao rồi!

Thấy bạn mình đo đất, Tiểu Long hấp tấp bay lại. Tụi thằng Lâm, Quới Lương, Hải quắn, cũng lập tức ùa vào.

“Khán giả” đang đứng xem tụi Quý ròm nhảy nhót nay thấy sắp sửa có đánh nhau, mặt đứa nào đứa nấy tươi hơn hớn:

– Lại đây xem đấu võ đài tụi mày ơi!

– Lại xem “song phi cước” trổ tài nè!

Nhưng trận đấu đầy hứa hẹn kia chưa kịp khai diễn, một giọng nói thình lình vang lên:

– Đấu võ đài gì vậy các em?

Ngoảnh lại, thấy thầy Đang giám thị đứng lù lù ngay sau lưng, đám “khán giả” đang hào hứng kia xụi lơ ngay tút xuỵt. Mặt xanh lè xanh lét, từng đứa một nối đuôi nhau lảng mất.

Trong nháy mắt, bốn phía “khán đài” trống trơn, chỉ còn trơ lại bọn Quý ròm và bốn đứa trong băng “tứ quậy”.

Thầy Đang không buồn vặn hỏi, chỉ lạnh lùng ngoắt tay:

– Các em theo tôi!

Đám khán giả rút vào hành lang, bàn tán xôn xao và đưa cặp mắt hồi hộp nhìn theo bảy tội phạm đang lủi thủi đi theo thầy Đang và mất húi sau cánh cửa đầy đe dọa chỗ văn phòng Ban giám hiệu.

Mãi đến khi tiếng trống vào học vang lên, tụi bạn mới thấy mấy ông nhóc kéo nhau vào lớp.

Duy Dương cúi đầu lặng lẽ tiến bước, chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Chỉ có tụi thằng Quốc Ân là mặt mày nhơn nhơn. Ở bên kia, Quý ròm và Tiểu Long lầm lì đi về chỗ ngồi.

Nhỏ Hạnh quay qua Quý ròm tính hỏi nhưng thấy mặt thằng ròm xụ xuống một đống bèn tặc lưỡi làm thinh. Tiểu Long có vẻ thản nhiên hơn, nhưng lại ngồi tuốt ở đầu bàn phía ngoài.

Cho đến lúc ra về, nhỏ Hạnh mới hắng giọng gạn hỏi:

– Khi nãy Long và Quý đánh nhau với băng “tứ quậy” hả?

Quý ròm làu bàu:

– Đã đánh nhau đâu!

Tiểu Long liếc Quý ròm, mỉm cười:

– Không đánh nhưng mà xô.

Nghe Tiểu Long nhắc đến chuyện này, Quý ròm càng quạu:

– Tại thằng Quốc Ân xô tao bật gọng, thầy Đang không nói gì lại đi rầy tao!

Tiểu Long nheo mắt:

– Tại mày xô trước!

Quý ròm hừ mũi:

– Ai bảo nó kêu tao là khỉ!

Rồi nó nhìn Tiểu Long giọng trách móc:

– Nó nhạo cả mày và thằng Duy Dương nữa chứ đâu phải mình tao! Mày không dám làm gì tụi nó để tao phải đen cái thân còm nhỏm còm nhom ra đối địch, vậy mà bây giờ bày đặt phê phán!

– Không phải là tao không dám làm gì! – Tiểu Long ấp úng phân trần – Tại lúc đó tao thấy tụi mình giống khỉ thật chứ bộ!

Nhỏ Hạnh chợt nhớ ra, tò mò hỏi:

– À, phải rồi! Hai bữa nay Long và Quý chơi trò gì dưới gốc cây vậy?

– Ồ, trò nhảm nhí ấy mà!

Quý ròm phẩy tay, rồi đột nhiên nó đâm tức:

– Trăm sự cũng tại “thằng thỏ đế” kia mà ra!

Nhỏ Hạnh ngơ ngác:

– “Thằng thỏ đế” nào?

– Thằng Duy Dương chứ còn thằng nào! – Quý ròm nghiến răng – Con trai gì mà không dám đá bóng, sợ gãy chân, không dám rượt bắt, sợ u đầu …

Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi:

– Biết đâu Duy Dương thể trạng ốm yếu hoặc mắc phải chứng bệnh gì đó nên không thể chơi những trò hoạt động mạnh được!

Quý ròm bĩu môi, vừa nói nó vừa giơ hai cánh tay ra trước mặt:

– Nếu nói đến ốm yếu thì phải nói đến thằng ròm này nè! “Thằng thỏ đế” kia chỉ mắc mỗi chứng bệnh là bệnh nhát gan thôi!

Thằng Duy Dương có vẻ như mắc phải chứng bệnh nhát gan thật. Hôm sau, Tiểu Long và Quý ròm ngoắt nó, ngạc nhiên thấy nó làm lơ.

Và khi Tiểu Long và Quý ròm ra sân chạy nhảy chán, quay vô, đứa nào đứa nấy bỗng há hốc miệng khi thấy nó đang hì hục cõng tụi Quốc Ân đi lòng vòng quanh lớp y như những ngày đầu.

Quý ròm nghe máu dồn lên mặt. Nó hét tướng:

– Duy Dương!

Duy Dương xoay người dòm, Hải quắn đang ngồi một đống trên lưng nó cũng xoay theo.

Thấy phía trên Hải quắn hếch mặt lên trời vẻ khiêu khích, phía dưới thằng Duy Dương giương mắt ếch ra ý hỏi, Quý ròm muốn lộn ruột:

– Mày hất thằng Hải quắn xuống đất đi!

Duy Dương đáp lại mệnh lệnh của Quý ròm bằng một cái lắc đầu chậm chạp, rồi bỏ mặc thằng ròm đứng trơ ra đó, nó từ từ xoay người lại và chăm chỉ cõng thằng Hải quắn đi tiếp.

Quý ròm điên tiết mắng.

Nhưng “thằng thỏ đế” dường như chẳng nghe thấy gì. Nó lặng lẽ và nặng nhọc bước, ngất ngưởng trên lưng là thằng Hải quắn đang nhếch mép cười đắc thắng.

Quý ròm tức muốn xịt khói lỗ tai. Nó đập mạnh vào lưng Tiểu Long:

– Giờ tính sao mày?

Tiểu Long khụt khịt:

– Tính cái quái gì được mà tính! Đây là thằng Duy Dương tự nguyện chứ bộ!

Quý ròm đấm tay lên ngực:

– Thật tức chết cho cái thằng này!

Nhưng Quý ròm không chết được. Nó phải sống để hỏi cho ra lẽ.

Trưa đó, trên đường về nó lại gần Duy Dương, hậm hực hỏi:

– Hôm nay mày sao thế?

– Tao có sao đâu!

Câu trả lời tỉnh khô của thằng này càng làm Quý ròm phát khùng. Nó nghiến răng trèo trẹo:

– Mày còng lưng làm ngựa cho tụi kia cưỡi mà bảo là không sao hả?

– Tại tao chơi thua.

– Thì mày đừng chơi cái trò “oẳn tù tì” chết tiệt đó nữa! – Quý ròm giận dỗi nói – Tụi tao rủ mày chơi bắt lá ai bảo mày không chơi!

Lần này, Duy Dương không đáp. Nó cụp mắt xuống, lầm lũi bước.

Thái độ của Duy Dương khiến Quý ròm đâm nghi:

– Tụi thằng Quốc Ân không cho mày chơi với tụi tao phải không?

Duy Dương vẫn làm thinh.

Quý ròm gầm gừ:

– Phải vậy không? Sao mày không nói?

Thấy thằng ròm khói xịt ra đằng mũi, Duy Dương bối rối gật đầu.

Quý ròm nhếch môi:

– Thế là mày tuân lệnh răm rắp?

Duy Dương lí nhí:

– Tụi nó hăm nếu tao không nghe theo, tụi nó sẽ cho tao nhừ đòn!

– Mày đừng sợ! – Tiểu Long nãy giờ im lặng đi bên cạnh, nghe vậy liền đặt tay lên vai Duy Dương, dịu dàng trấn an – Hôm qua mới bị kêu lên văn phòng Ban giám hiệu, tụi nó không dám làm gì mày đâu. Tụi nó chỉ dọa thôi!

Quý ròm cười hê hê:

– Tao gọi mày là “thằng thỏ đế” quả không sai chút nào! Tụi nó mới hù một tí mà mày đã són ra quần rồi!

Duy Dương lầm bầm:

– Tại tao không thích đánh nhau.

– Thích không thích quái gì! – Quý ròm cười mát – Mày sợ tụi nó thì có!

Tiểu Long mỉm cười, hắng giọng:

– Ngày mai mày cứ ra sân chơi trò bắt lá với tụi tao, đừng thèm chơi “oẳn tù tì” ăn cõng nữa!

Vừa nói, Tiểu Long vừa nháy mắt với Quý ròm. Quý ròm liền ngoác miệng bô bô:

– Trò bắt lá hấp dẫn thế mà mày không chơi! Thật từ bé đến giờ tao chưa thấy trò nào hay như trò này!

Nghe vậy, thằng Duy Dương hớn hở ngẩng đầu lên. Nó nói, mặt tươi roi rói:

– Ừ, ngày mai tụi mình sẽ chơi trò bắt lá.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+