Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thanh Sơn Ẩm Ướt- Chương 07-08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7

 
Hắn trở mình đưa tay bắt đầu sờ soạng qua bên cạnh, hồi lâu vẫn không đụng trúng thân hình mềm mại như bông vải của nàng. Xưa nay hắn thích nhất là khi tỉnh giấc được quấn chặt lấy nàng, gây ầm ĩ làm nàng mất ngủ. Lâu dần, điều đó đã trở thành thói quen. Bây giờ sờ tới chỉ trống rỗng, khiến trái tim hắn hoảng hốt, mở ngay mắt ra.
Hắn thấy nàng dựa trên cửa sổ, thò đầu ra bên ngoài. Rèm cũng không kéo hết, gió thổi ánh đèn lúc mờ lúc tỏ hắt vào. Hắn cầm chiếc áo choàng đi tới phía sau khoác lên vai nàng, thuận thế ôm nàng vào lồng ngực.
Nàng quay qua tránh vòng tay ôm ấp của hắn, xoay gót tới ngồi xuống sofa. Hắn nhẹ giọng nói: “Em ngủ thêm đi.” Nàng ngoan ngoãn vâng lời, leo lên giường nằm xuống. Gần đây nàng rất trầm mặc, hắn nói gì nàng cũng nghe, nhưng cả ánh mắt cũng lười nhìn hắn.
Hắn ngồi trên mép giường, kéo chăn qua đắp cho nàng, nói: “Chừng nào em thức, nếu buồn chán thì gọi chị Trương lấy một chiếc xe chở ra ngoài đi dạo.” Vậy thì có gì khác? Dẫu được ra ngoài thì cũng có chị Trương, cộng thêm đám tùy tùng mặc quân phục. Người ta nhìn thấy đã bỏ chạy trốn, sợ bị phiền lụy. Nàng đơn giản trở mình, đưa lưng về phía hắn.
Mái tóc nàng đen nhánh đổ dài như thác nước, uốn lượn trên chiếc gối bằng tơ màu vàng nhạt. Một cảm giác bất lực đánh sâu vào lòng hắn. Hắn có thể thống lĩnh cả trăm ngàn binh sĩ quân đội, có thể chỉ bằng một ý nghĩ trong đầu khiến người ta treo lơ lửng cái chết, nhưng chưa từng có cảm giác bất lực như bây giờ.
Sau giữa trưa thái dương mới miễn cưỡng chiếu sáng, dù không nắng ấm nhưng cũng khiến lòng người thư thái. Giờ là ban ngày, hắn hầu như vắng nhà, ngược lại khiến nàng rất vui mừng. Nàng cầm quyển sách che lêu đầu chuẩn bị về phòng, bỗng nghe dưới chân có tiếng ‘meo meo’. Nàng bất ngờ không có phòng bị, giật mình hoảng hốt.
Nàng cúi xuống nhìn, chỉ thấy một con mèo Ba Tư trắng muốt đang ở bên cạnh nàng lăn lộn, đá hất bốn chân. Nàng thấy nó quá đáng yêu, liền ngồi xổm xuống đưa tay sờ vuốt bộ lông mềm mại như sương của nó. Con mèo rất ngoan ngoãn, lúc nàng vuốt ve thì cái đuôi nó đung đưa. Nàng khẽ bật cười thành tiếng, bế nó lên.
Nó lại kêu ‘meo meo’ vài tiếng. Nàng cười nhẹ, nhỏ giọng hỏi: “Mày đói bụng phải không?” Con mèo nào biết đường trả lời, chỉ kêu mấy tiếng ‘meo meo’ xem như đáp lời.
Nàng ôm lấy nó đi vào đại sảnh, căn dặn một nha hoàn: “Em mang chút thức ăn lên đây, tốt nhất là cá.” Nha hoàn kia đâu biết để mèo ăn, một lát sau đã bưng lên đủ thứ đồ, nhưng đa số đều là cá.
Nàng dùng đũa gắp một miếng thịt bò đút cho con mèo nhỏ, quả nhiên nó rất đói, lập tức đớp nhanh. Nàng lại gắp thêm ít thứ đặt trong bát, đút nó ăn.
Chị Trương hầu hạ bên cạnh nhìn nàng cười vui vẻ, đôi con ngươi đen lay láy như ngọc lưu ly ngâm nước, long lanh nhẹ nhàng, trông rất đẹp. Từ sau khi vào phủ, đây là lần đầu tiên chị ta thấy nàng cười. Chị ta không khỏi buột miệng: “Phu nhân, cô cười đẹp quá. Cô nên cười nhiều thêm.” Bình thường phu nhân im lìm, nhắc tới Tam thiếu gia liền nghiêm mặt.
Da mặt Tĩnh Kỳ mỏng, bị chị Trương trêu chọc thì mặt đỏ bừng, nói: “Em mà đẹp gì chứ?”
Chị Trương cười, đáp: “Nếu phu nhân xấu xí, Tam thiếu gia đâu có mỗi ngày đều về nhà sớm?” Nàng không chỉ như thiếu nữ từ trong tranh bước ra, mà còn là người có xuất thân tốt, cử chỉ hào phóng, hiền hòa. Chị Trương sống ở Đoàn gia đã mấy mươi năm, đoán mặt người rất chuẩn. Chị ta thấy Đoàn Húc Lỗi yêu chiều vị tiểu thư này, lại căn dặn mọi người trong phủ phải gọi bằng phu nhân. Đâu ai nào dám qua loa, dĩ nhiên phải toàn tâm hầu hạ. Chưa kể là phục vụ vị tiểu thư này rất khỏe, dù nàng kiệm lời và khách sáo, nhưng chẳng bao giờ gây khó dễ cho ai. Có điều ngày nào nàng cũng nghiêm mặt, buồn bã kém vui. Dù Tam thiếu gia dỗ dành ra sao vẫn không khiến nàng tỏ ra hưng phấn.
Nụ cười của Tĩnh Kỳ từ từ phai nhạt, chị Trương vội im bặt. Chị ta xem chừng nàng cũng không quá để ý, chốc lát sau mới dám mở miệng nói: “Phu nhân à, thiếu gia thực sự cưng chiều cô lắm. Nếu không, sao ngay cả thực đơn mỗi ngày cô dùng, ngài ấy cũng xem qua? Dù cô có oán trách gì thiếu gia, thì hãy nghĩ tới ngài ấy đối với cô quá tốt mà bỏ qua cho nhau.” Một ngày ba bữa, thậm chí uống miếng nước, dùng miếng bánh, Tam thiếu gia cũng hỏi han. Chị ta ở Đoàn gia lâu nay, nhưng chưa từng thấy Tam thiếu gia có kiểu cách này.
Tĩnh Kỳ vẫn chỉ nô đùa với con mèo. Chị Trương tiếp tục khai sáng nàng: “Thiếu gia tính tình như vậy đấy! Nếu cô ngọt ngào với ngài ấy một chút, ngài ấy nhất định sẽ rất vui mừng. Hôm bữa phu nhân ăn nhiều tí xíu, mà thiếu gia đã cao hứng kêu người khen thưởng nhà bếp kìa.”
Vậy sao? Nàng thầm nghĩ. Hắn để ý đến nàng ư? Không, nàng lắc đầu. Không đâu! Hắn chỉ muốn tra tấn nàng thôi. Hắn lấy nàng ra tra tấn để làm niềm vui. Còn nếu nàng đấu tranh với hắn thì sẽ thế nào? Chẳng phải nàng đang nằm trong bàn tay hắn, muốn tròn muốn méo gì đều tùy thuộc vào hắn?
Nàng cười nhẹ nhìn chị Trương: “Cảm ơn chị, chị Trương!” Xem ra chị ta bắt đầu dông dài mà nàng lại nghiêm túc nói lời cảm ơn, khiến chị ta cảm thấy ngại ngùng. Hai tay chị ta xoa xoa quần áo, cười híp mắt nói: “Phu nhân khách sáo quá!” Phu nhân thực sự rất hiền hòa, hèn nào Tam thiếu gia yêu thích nàng như thế.
Hôm nay hắn về nhà sớm, vừa đẩy cửa vào thì thấy nàng ngó ra cửa sổ ngẩn người. Hắn đi tới, nhỏ giọng hỏi: “Mỗi ngày em cứ nhìn ra đó, rốt cuộc em đang nhìn gì?”
Thông thường nàng tuyệt đối phớt lờ hắn, thế mà hôm nay lại đáp: “Chỗ kia có con chim nhỏ.” Dù nàng chẳng ngoái đầu, dáng vẻ ngó lơ, nhưng tâm trạng hắn lập tức phấn khởi. Hắn từ phía sau ôm lấy vòng eo mềm mại không xương của nàng, bật cười: “Nó ở đâu?” Nàng lấy cùi chỏ thụi thụi, ý bảo hắn buông ra. Hắn không chịu mà còn ôm chặt hơn, rồi đem cằm mình đặt trên vai nàng, nhìn xung quanh: “Nó ở chỗ nào? Sao anh không thấy?”
Nàng không hề phản kháng, để mặc hắn ôm lấy mình. Hồi lâu sau mới dùng ngón tay chỉ vào phía trước một góc khoảng ba mươi độ, thì thầm: “Chỗ kia kìa!” Hắn tập trung nhìn kĩ, nơi đó có một tổ chim, bên trong có ba con chim non đang kêu chiêm chiếp. Hắn cười: “Làm sao em thấy hay quá vậy?” Thì ra mỗi ngày nàng đứng đây nhìn chúng.
Nàng im re, hắn nghĩ nàng phớt lờ hắn rồi thì cũng lơ đễnh. Hồi lâu sau lại nghe nàng đáp nhỏ: “Lúc buồn chán thì tôi nhìn thấy chúng.” Trái tim hắn hoảng hốt. Sau khi hai người gặp nhau, đây là lần đầu tiên nàng chân chính để ý và nói chuyện cùng hắn.
Hắn kéo nàng xoay lại, đặt trên trán nàng một nụ hôn: “Anh biết em buồn lắm, nên mỗi ngày đều cố gắng về sớm.” Nàng ngỡ ngàng, cứng đờ tại chỗ. Hắn vẫn ôm lấy nàng, suy tư chốc lát rồi nói: “Ngày mai em kêu đám chị Trương đánh mạt chược với em.” Trước kia ở miền Bắc, các bà mẹ kế túm tụm đánh bài giải trí mỗi ngày. Thỉnh thoảng nàng cũng chơi chút đỉnh.
Tĩnh Kỳ lắc đầu, nàng chẳng thích thú gì mấy thứ đó. Hắn trầm ngâm một lát rồi nói: “Vậy ngày mai anh sẽ cùng em đi dạo. Miền Nam của bọn anh khác với miền Bắc bên em, em đi ngắm cảnh xung quanh, biết đâu chừng sẽ thích. Hoặc tới cửa hàng nhập khẩu mua sắm chút đồ.” Nàng im lặng, hắn chỉ chờ nàng đáp lại.
Chị Trương đứng ngoài gõ cửa, nói: “Tam thiếu gia, có dùng bữa tối luôn không ạ?”
Đoàn Húc Lỗi nắm tay nàng, nói: “Đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn cơm trước.” Tay nàng nhỏ bé mềm mại như bông, hắn dường như không dám dùng sức.
Những thức ăn kia nấu dựa theo khẩu vị của nàng, dù ít nhưng tinh tế. Hắn gắp vài thứ bỏ vào trong bát của nàng. Nàng ăn mấy miếng rồi bỏ xuống. Hắn có vẻ thất vọng nhưng cố sức kiềm chế: “Em ăn nhiều chút đi.”
Nàng nâng cằm lên, lắc đầu: “Tôi không ăn vô.” Nhìn những thứ này, mà một chút thèm ăn nàng cũng chẳng có.
Chị Trương thấy sắc mặt Đoàn Húc Lỗi sắp phát giận, vội nói: “Tam thiếu gia, hồi chiều phu nhân nói với tôi thời tiết này mà ăn khoai nướng là rất hợp.” Ánh mắt hắn dịu xuống, quay sang dặn dò: “Chuẩn bị một thau nước, gọi Vượng Tài đi tìm ít khoai lang.” Rồi hắn xoay qua cười nhìn nàng, dỗ dành: “Hay em ăn thêm vài miếng nữa, đến tối sẽ ăn khuya.”
Nàng luôn thích ăn lung tung này nọ, chẳng hạn các loại bánh ngọt… nhưng ít chịu ăn cơm. Lúc còn ở An Dương, vào mùa đông hắn thường cùng nàng ăn khoai lang nướng, hơn nữa không phải thứ khoai mua sẵn, mà phải tự tay mình nướng lấy. Khi ấy hắn và nàng mới yêu nhau, hắn vẫn chưa biết nàng là Hách Liên đại tiểu thư.
Kỳ thực bây giờ muốn tìm khoai lang cũng hơi hiếm. Khoai lang không chịu được giá rét, thường đến mùa đông sẽ hư hỏng hết, có rất ít người chôn khoai trong hầm. Nhưng Đoàn Húc Lỗi đã ra lệnh muốn đi tìm, đầy tớ nào dám chậm trễ? Vẻn vẹn khoảng hơn một tiếng đồng hồ, đã có người đưa thứ hắn cần dâng lên.
Chị Trương cũng được hắn giữ lại, chị ta xoắn tay áo lên tự mình làm việc. Trên bếp lò gác một vỉ nướng bằng sắt, đặt vài củ khoai lang đã rửa sạch. Bếp than bốc khói nghi ngút, rất nhanh đã hun nóng củ khoai. Cứ vài phút, tới lật trở củ khoai là xong.
Nàng ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm bếp lò đến xuất thần. Nếu nàng tháo nét mặt ủ rủ, thì hiện rõ đường cong tinh tế mà nhu hòa, hệt như dùng lối vẽ phác thảo tỉ mỉ nhất mà miêu tả thành.
Nhớ lần đầu tiên hắn và nàng gặp nhau, nàng mặc chiếc sườn xám viền ren trắng, đi vội vàng chạm phải vòm ngực hắn, rồi liên tục lặp đi lặp lại lời xin lỗi. Nàng ngước lên, để lộ gương mặt mắt mày như vẽ, phiếm đầy sắc hồng xấu hổ, hệt một nụ hoa chớm nở trên cành. Trái tim hắn co thắt như còn sót lại nỗi đau nhức, khó chịu do nàng đụng trúng. Tới nay, nơi nào đó vẫn còn nhức nhối!
Khoai lang chín rất mau. Hắn lấy ra một củ, vì còn nóng nên hắn liên tục đổi tay, vừa thổi vừa cười: “Ăn được rồi.” Nàng kinh ngạc ngước lên, thì thào trả lời ‘vâng’, rồi đưa tay nhận lấy. Hắn đánh nhẹ vào tay nàng, nói: “Chỉ cho em động miệng, không cho em động tay!”
Nàng chấn động mạnh toàn thân. Cảnh tượng này quá mức quen thuộc, nàng buột miệng: “Em muốn tự mình làm!” Vừa dứt lời, nàng mới ý thức được nơi này không phải là tiểu viện của miền Bắc, mà hắn cũng chẳng phải Sở Thiên Lỗi.

Chương 8

Hắn bật cười, trông có vẻ rất thư thái, nói: “Được, được! Em muốn làm thì làm, nhưng cẩn thận kẻo bỏng đấy!” Hắn đưa củ khoai, mà nàng lại bàng hoàng như đang trôi dạt tận phương nào, không vươn tay cầm lấy.

Hắn đi tới ôm nàng từ đằng sau, nhỏ giọng: “Em có thể ăn rồi.” Dứt lời liền cầm củ khoai đã bóc sạch vỏ đưa tới gần miệng nàng. Nàng giật bắn người, hồi lâu mới khẽ há miệng cắn một miếng. Nó có vị ngòn ngọt, bùi bùi thơm lừng. Đáy lòng nàng lên men, hệt như đám bọt khí nổi từng đám bong bóng nhỏ xông thẳng lên cổ họng, lên khoang mũi. Khóe mắt nàng không kiềm chế nổi, cảnh tượng này quá mức thân quen, như đã diễn ra trong những giấc chiêm bao.

Cảnh vật đã trôi qua ngần ấy năm, nàng ngỡ mình đã quên, nhưng giờ phút này vẫn tái hiện rõ ràng như thuở ban đầu. Hệt một chiếc hộp bị phong ấn, chỉ cần bật nắp thì mọi quá khứ sẽ trào tuôn ào ào. Nó còn tươi nguyên là thế, như thể mới diễn ra… Những dịu dàng trao tay, những bước chân vướng víu…

Hắn gối đầu trên vai nàng, hỏi: “Sao em không ăn nữa? Chẳng phải em bảo thèm à?” Nàng im lặng. Hắn cảm thấy bất thường nên kéo nàng xoay lại, chỉ thấy nước mắt nàng chảy đầy mặt, từng giọt rơi xuống như cơn mưa hoa.

Hắn quăng củ khoai, kéo nàng xoay qua đối diện với mình: “Em làm sao thế?” Nàng chỉ gập người rơi lệ, như sợi ngọc trai bị chặt đứt, từng hạt từng hạt liên tục rơi xuống.

Hắn luống cuống lấy tay lau cho nàng, ai ngờ càng lau nàng càng khóc lớn. Hắn hết cách, đành nhẹ nhàng đặt một nụ hôn hệt như cộng lông vũ gạt đi những giọt nước mắt của nàng. Hắn dừng ở hốc mắt, dịu dàng uống những giọt lệ nơi ấy. Nàng tựa đầu trong lồng ngực hắn, liên tục run lẩy bẩy, khiến trái tim hắn cũng bần bật run theo, cuối cùng hắn đặt nụ hôn lên đôi môi bé nhỏ của nàng.

Những củ khoai đều cháy khét, đen thui thành cục chẳng thể ăn được nữa. Nhưng hắn cảm thấy nàng đã có chút chuyển biến, không cố ý lãnh đạm với hắn, mặc dù vẫn còn hơi xa cách.

Trải khắp mùa xuân là những đoàn ca múa nhạc nổi tiếng. Hắn biết mỗi ngày nàng ở trong phòng buồn chán nên đã sai người đi mua vé, dùng xong bữa tối sẽ tới rạp xem kịch.

Ghế lô trên lầu hai được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, hắn cởi chiếc áo choàng đen của nàng đưa cho người hầu bên cạnh. Vừa ngồi xuống, bọn sai vặt đã đem bánh mứt, hạt dưa, hoa quả tươi, trá nóng lên.

Hắn cầm chén trà hớp một ngụm, bỗng cau mày. Lý phụ tá đứng bên cạnh tinh mắt nhìn thấy, bước lên phía trước từng bước, hỏi: “Tham mưu trưởng, ngài làm sao vậy?”

Đoàn Húc Lỗi quay đầu, nói: “Anh đi xuống hỏi xem ở đây có trà Bích Loa Xuân[1] không?” Nàng xưa nay thường uống trà xanh Bích Loa Xuân.

Lý Giới Tái đi ra ngoài chốc lát rồi trở lại rất mau, cười nói: “Tham mưu trưởng có vận may. Bữa nay rạp hát không lấy sẵn trà Bích Loa Xuân, tôi định quay lại báo cho ngài thì gặp Tư lệnh phu nhân. Nha hoàn của bà ấy có đem theo, bảo là sẽ lập tức mang qua ngay.”

Hắn ngẩng đầu lên hơi kinh ngạc: “Thật à? Chị dâu tôi cũng tới đây xem kịch hả?” Rõ ràng hắn cho người hầu đi hỏi thăm, nói mẹ và chị dâu đã tới xem hôm qua. Huống gì vở ‘tội phạm Tô Tam bị áp giải’[2] cũng chẳng phải tuồng mới, chị dâu bỏ đánh bài chạy đến xem diễn? Lòng hắn khẽ động, không lẽ có cả mẹ?

Lý Giới Tái đáp: “Tư lệnh phu nhân và lão phu nhân cùng tới.” Y vừa dứt lời thì nghe giọng cười giòn tan từ ngoài cửa truyền vào: “Chú ba, sao đi xem kịch mà chẳng thèm rủ rê bà chị dâu này một tiếng?”

Bước vào cửa là một phụ nữ ngoài ba mươi, ăn mặc hợp mốt cao quý, với đôi chân mày lá liễu và chiếc áo sườn xám ôm sát thân, dáng vẻ hơi đẫy đà. Nàng ta cười, nói: “Nếu không gặp Lý phụ tá, chắc chúng tôi cũng chẳng biết chú ba đang ở đây.”

Đoàn Húc Lỗi đứng dậy, nói: “Chị dâu cứ đùa.” Đoàn phu nhân vừa vào đã liếc nhìn Tĩnh Kỳ, rồi vỗ tay cười: “Thì ra là vậy! Trong sương phòng dấu một cô gái xinh đẹp tuyệt trần.” Da mặt Tĩnh Kỳ mỏng, bị nàng ta trêu ghẹo thì vành tai đỏ lên.

Hắn ung dung kéo nàng tới giới thiệu: “Đây là chị dâu của anh!” Mặt nàng càng thêm đỏ bừng liếc hắn, dường như hắn đang cáu gắt vô cớ mà chẳng thấy sự bối rối của nàng. Nàng đành ngước lên, nhỏ nhẹ nói: “Xin chào chị dâu!”

Trên mặt Đoàn phu nhân thoáng hiện sự kinh ngạc, nhưng rốt cuộc nàng ta vẫn là người giàu kinh nghiệm, rất nhanh đã đè xuống. Nàng ta cười lườm Đoàn Húc Lỗi một cái: “Tốt lắm! Tốt lắm! Chú ba, nên xưng hô vị tiểu thư này thế nào đây?”

Đoàn Húc Lỗi đáp: “Chị gọi cô ấy bằng Tĩnh Kỳ là được.”

Đoàn phu nhân đi lên nắm tay nàng đánh giá kĩ, cười nói: “Tĩnh Kỳ tiểu thư, rãnh rỗi tới nhà ngồi chơi, đánh mấy ván mạt chược với tôi. Cô đừng lo, nếu thua có người trả dùm!”

Nàng cười nhẹ, trả lời: “Vâng ạ!”

Bọn sai vặt mang ghế dựa và bưng nước trà lên. Đoàn phu nhân nói: “Thôi khỏi, tôi còn qua chỗ lão phu nhân nữa. Hôm qua bà ấy vừa xem xong, thấy hay quá nên bữa nay lại kéo tôi tới xem tiếp.” Rồi nàng ta quay đầu kêu: “Song Bảo, còn không mau đưa trà Bích Loa Xuân lên?” Song Bảo đưa gói trà Bích Loa Xuân cho gã sai vặt, kêu bọn họ làm ấm trà mới.

Câu chuyện qua lại thêm vài câu nữa, thì tiếng chiêng trống đã vang lên. Đoàn phu nhân cười, nói: “Các người xem đi nhé, tôi tới chỗ lão phu nhân đây.” Nàng ta vừa đến cửa, bỗng quay đầu dặn: “Chú ba à, lát nữa đưa Tĩnh Kỳ tiểu thư tới chỗ chúng tôi nhé, để lão phu nhân nhìn với.” Đoàn Húc Lỗi chỉ cười cười, không trả lời.

Nàng giả vờ như đang xem kịch, trên sân khấu đang ngâm: “Tại hạ tôn sùng công đạo, huyện Hồng Động làm sai công lý. Bởi vì đâu ta vừa lên mấy tuổi đã biến thành người già, vì vậy thái gia tống ta vào nhà lao nữ…” Trên mặt nàng sức nóng vẫn chưa tan, nàng quay đầu thì thấy hắn đang xem đến xuất thần. Hồi lâu sau, hắn mới xoay lại nhìn nàng cười, hỏi: “Sao vậy em?”

Nàng đang oán trách hắn, nên chỉ ‘hừ’ một tiếng rồi ngoảnh đi. Hắn bật cười, ghé sát nàng, hỏi: “Em làm sao vậy? Đang tức giận gì thế?” Nàng phớt lờ. Bây giờ hắn đã biết cách trị nàng, vì vậy quay qua nói: “Các người ra ngoài hết đi.”

Hắn cười kéo nàng qua đặt trên đùi mình, ôm lấy eo nàng, nói: “Ngồi thế này xem mới hay.” Nàng vẫn oán trách, giãy dụa muốn né tránh. Hắn thì thầm bên tai nàng: “Em đừng nhúc nhích.”

Mặt nàng bỗng đỏ bừng, mắng: “Anh là tên dâm đãng!”, rồi đưa tay lên đấm hắn.

Hắn lại cười vô cùng sung sướng, híp mắt nhìn nàng chằm chằm, hệt như muốn ăn tươi nàng: “Dâm đãng với em cũng không được hả?” Mặc dù trong rạp chẳng có ai, nhưng nàng vẫn lúng túng chịu không nổi, vội đưa tay che kín miệng hắn.

Hắn mỉm cười nhưng không náo loạn nữa, tay vẫn ôm lấy nàng, ra vẻ quy tắc: “Được rồi, chúng ta xem kịch đi.” Trong chốc lát trên sân khấu đã ồn ào, vở Tô Tam đã diễn đến cảnh thứ hai: “Tô Tam rời huyện Hồng Động, gởi thân ở ngoài đường. Chưa từng mở lời tâm sự từ sâu thẳm trái tim ta, các quân tử xin nghe ta nói. Vị nào đi về hướng Nam Kinh, xin truyền giúp ta lá thư tới Tam lang. Hãy nói rằng mạng Tô Tam đã đứt, kiếp sau ta nguyện biến thành trâu ngựa để đáp đền…”

Nàng âm thầm thở dài, dù rất nhẹ nhưng hắn vẫn nghe được rõ ràng. Hắn ôm chặt lấy nàng, hỏi: “Gì vậy em?” Nàng im lặng. Hắn kéo đầu nàng xoay qua nhìn đối diện và để trán hai người cụng vào nhau: “Sao em lại không vui? Vừa rồi anh chỉ pha trò thôi, nếu em giận thì hãy đánh anh một chút cho bớt giận đi.”

Vì kề sát nhau nên hơi thở cả hai giao hòa. Hắn thấy trên mặt nàng có thứ gì đó ẩm ướt nong nóng rơi xuống lan trên mặt mình, dời ra thì đã thấy nàng đang rơi lệ. Lòng hắn hoảng hốt, vội hỏi: “Em sao vậy? Đừng làm anh sợ, em mệt hả?”

Nàng vẫn nằm trong lồng ngực hắn, không chịu để hắn dỗ dành. Hồi lâu sau mới ôm lấy hắn, thút thít: “Anh thả anh Đổng ra đi! Em ở bên cạnh anh mỗi ngày, mà cảm thấy có lỗi với anh ấy lắm. Em nợ anh ấy rất nhiều, anh nên thả anh ấy đi.”

Mặt hắn nhanh chóng chìm xuống, nhìn nàng chằm chằm hồi lâu sau mà chẳng nói lời nào. Nàng ngước lên, hai mắt đẫm lệ: “Thiên Lỗi?” Giọng điệu cần khẩn mềm mại ấy đánh thẳng vào tim hắn. Đã bao lâu rồi nàng chưa gọi hắn như thế? Lâu đến mức trái tim hắn cũng đã đau nhức.

Năm đó lần đầu gặp gỡ, nàng ngẩng đầu e lệ nói xin lỗi với hắn. Ánh mắt buổi đầu nhìn nhau đã cướp mất trái tim hắn, khiến hắn vô tình chờ đợi nàng xuất hiện. Thậm chí hắn quên bẵng mình vào đại học An Dương của miền Bắc học ngành quản lý quân sự với mục đích gì.

Nàng chưa từng đề cập tới các thành viên trong gia đình, hắn cứ ngỡ nàng xấu hổ khi nói về điều đó. Nhìn cách ăn mặc của nàng, hắn đoán nàng xuất thân từ gia đình giàu có, nhưng chưa bao giờ nghĩ nàng lại tới từ Hách Liên gia. Mãi đến ngày sinh nhật, nàng mời hắn tới nhà thì hắn mới phát hiện… Hóa ra nàng là con gái của Hách Liên Khiếu, trời già thật trêu chọc hắn.

Hắn cũng không thể buông tha nàng. Hắn dùng thủ đoạn hèn hạ chiếm lấy nàng, đoạt lấy thân thể của nàng. Sau đó hắn lại lợi dụng thành thân cùng nàng, tiến vào phủ Đốc quân. Hách Liên Tĩnh Phong chẳng hề đề phòng hắn, thậm chí còn có ý bồi dưỡng, mà hắn liên tục rảnh tay lấy nhiều tin tình báo.

Mãi cho đến cái ngày mà nàng phát hiện được…

Sau khi về miền Nam, hắn cố tình chẳng thèm nhớ tới nàng, tê liệt phóng túng bản thân. Thực sự ngay từ ngày đầu đi vào miền Bắc, hắn đã không thể quay đầu. Sau khi cha mất, Hách Liên Tĩnh Phong thâu tóm cả Tây bộ và Giang Nam, hắn lại càng không thể quay đầu. Bất cứ lúc nào Nam bộ cũng sẽ bị Hách Liên Tĩnh Phong tiêu diệt, nếu không lấy tin tình báo thì chẳng lẽ hắn làm thất vọng người cha đã khuất, người anh đang cầm quyền lớn tại miền Nam?

Mãi đến khi thám tử ở miền Bắc báo tin, nàng sảy thai nằm trong bệnh viện… Hắn mới như được nước cam lộ của Bồ Tát rưới lên, đầu óc quay cuồng… Giờ thì hắn biết mình đã mất đi điều gì. Hóa ra hắn để lạc mất một bộ phận cơ thể ở miền Bắc, ở chỗ nàng, mãi mãi không cách gì thu hồi đầy đủ. Hắn luôn nghĩ có đứa con nàng đang mang trong bụng, thì từ nay về sau dù chân trời góc bể, dù xa xôi ngàn dặm, cũng vĩnh viễn không thể chặt đứt được mối dây ràng buộc. Nhưng cuối cùng vẫn là vô ích…

Rồi tin tức miền Bắc lại báo, nàng với con trai của Đổng Đức Toàn – Đổng Mộ Huân qua lại thân thiết. Hắn đương nhiên biết Đổng Mộ Huân, hồi đó cũng biết y đối với Tĩnh Kỳ luôn có tình. Nhưng hắn chưa từng nghĩ có một ngày nàng sẽ thuộc về người khác… hắn chưa từng nghĩ như thế. Sau đó có tin nàng và Đổng Mộ Huân đính hôn… Hôm ấy hắn đã đem chiếc điện thoại đang cầm đập nát, khiến đám thị vệ còn tưởng đã xảy ra chuyện gì.

Hắn trăm phương nghìn kế cho thám tử tới miền Bắc điều tra tin tức về nàng, rốt cuộc cũng biết nàng cùng Đổng Mộ Huân sắp đi tới Mỹ. Khoảnh khắc đó, hắn chỉ có một ý nghĩ trong đầu, hắn tuyệt đối không thể để nàng đi, tuyệt đối không thể!

Hắn chẳng sợ nàng câm lặng với hắn, chẳng sợ nàng phớt lờ hắn, chẳng sợ nàng không bao giờ cười với hắn nữa… Hắn cũng tuyệt đối không thể thả nàng đi. Nàng là của hắn, cả đời này đều là của hắn, cả đời chỉ có thể là của hắn.

 [1]Trà Bích Loa Xuân: Là một trong thập đại danh trà của TQ. Trà xanh này có xuất xứ ở Động Đình hồ, Tô Châu.

[2]Kịch kể về danh kỹ Tô Tam cải danh là Ngọc Xuân Đường thời triều Minh, nàng và lại bộ thượng thư Vương Cảnh Long kết bạn, thề se tơ kết tóc. Vương Cảnh Long ở trong kỹ viện dùng hết tiền bạc bị chủ nhà chứa đuổi đi, Tô Tam tặng chàng ta tiền để quay về Nam Kinh. Chàng Vương đi rồi, chủ nhà chứa đem Tô Tam lừa bán cho thương nhân Thẩm Yến Lâm ở Sơn Tây làm thiếp. Vợ họ Thẩm ngoại tình với người khác, bỏ độc giết chết Thẩm Yến Lâm, vu cáo cho Tô Tam. Quan huyện nhận hối lộ, phán Tô Tam thành tội chết.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+