Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thanh Sơn Ẩm Ướt- Chương 13-14 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13

Trong phòng có hương thơm nhàn nhạt. Sở Bích Trúc quay đầu liền thấy bình hoa tươi cắm trên bàn trà. Dù chỉ vài cành phù dung lổm chổm bình thường, nhưng lại đậm chất xinh đẹp tinh tế. Bà ta ngồi xuống bảo nha hoàn lui ra, hỏi: “Tiểu thư Tĩnh Kỳ tìm bà già này có việc gì?”

Tĩnh Kỳ nhìn bà ta, đáp: “Lão phu nhân, nếu tôi thực hiện xong những việc từng giao hẹn, ngài có thể tuân thủ lời hứa… thả tôi đi.” Hắn đã thờ ơ với nàng, chắc tin tưởng lời nàng nói. Huống gì mấy ngày trước biểu hiện của hắn đối với Lam tiểu thư quá rõ ràng. Dẫu hai người sống chung chẳng bao lâu nhưng nàng hiểu cá tính của hắn, nếu hắn không có ý thì hắn quyết không liếc mắt đưa tình.

Sở Bích Trúc phủi áo, nhàn nhạt đáp: “Sao tiểu thư Tĩnh Kỳ lại nóng vội quá vậy? Nếu tôi đã hứa thì nhất định sẽ thả cô.”

Tĩnh Kỳ nhìn bà ta, nói: “Chẳng phải việc ngài căn dặn, tôi đã hoàn thành rồi ư?” Xong rồi thì bà ta nên thực hiện lời hứa.

Sở Bích Trúc gật đầu: “Đúng, chính xác đã xong tám chín phần! Chẳng qua tôi hy vọng cô có thể tham gia lễ đính hôn của Húc Lỗi…” Bà ta kịp thời nhìn thấy sắc mặt bỗng nhiên tái mét như bị rút sạch máu của nàng. Bà ta cười bồi tiếp: “Dù sao cô và Húc Lỗi cũng là bạn bè, nói một câu chúc mừng cho phải phép.” Bà ta cười rất hòa ái lại hiền lành, nhưng kèm theo sự lạnh lẽo: “Ồ, tôi quên báo với cô, Húc Lỗi đã cầu hôn Lam tiểu thư rồi!”

Nụ cười của bà ta dày đặc như chất chồng lên nhau, rồi từ từ biến thành mũi dao nhọn đâm thẳng vào đầu nàng khuấy đảo không tiếc thương. Tĩnh Kỳ bật cười chông chênh, may mắn nàng đang ngồi: “Nếu đúng thế, tôi xin chúc mừng lão phu nhân được toại nguyện.” Cuối cùng cũng kết thúc, không còn cách nào để tiếp tục.

Sở Bích Trúc chầm rãi đứng lên xoay gót ra ngoài, tay vừa đụng tới nắm cửa thì bà ta quay đầu nhìn nàng, nói: “Thực ra không phải do tôi không chịu thả cô, mà Húc Lỗi muốn giữ cô lại để cùng Hách Liên tư lệnh trao đổi một thỏa hiệp.” Động tĩnh nào trong quân đội miền Nam cũng có người tới bẩm báo với bà ta.

Tĩnh Kỳ ngước lên từ từ đứng dậy, hỏi: “Thỏa hiệp gì?” Hóa ra tới tận cùng hắn vẫn lợi dụng nàng để lấy thứ gì đó trong tay anh cả. Trái tim nàng rạn vỡ.

Sở Bích Trúc ngấm ngầm nhìn nàng, đáp: “Lấy cô đổi bốn thành thị Quan Bình, Chính Hải, Mộc Châu và Hải Xuyên.” Dường như cả bầu trời nổ ‘đoàng’ một tiếng, mọi thứ đổ sập xuống trong chớp mắt, bụi đất tung bay… Nàng lắc đầu: “Không, tôi không tin!” Cho dù lừa mình gạt người, nàng vẫn không tin. Chẳng lẽ từ đầu hắn ‘mời’ nàng từ Hải Xuyên tới đây cũng là cạm bẫy? Quan Bình, Chính Hải, Mộc Châu, Hải Xuyên là bốn thành thị trọng yếu của vùng Minh Giang tại miền Bắc. Nếu đem bốn tòa thành này dâng cho Nam bộ, chẳng phải Nam bộ có bốn cứ điểm mà tiến có thể công, lui có thể thủ? Dẫu mù tịt về chính trị, nàng cũng biết việc này.

Sở Bích Trúc nói: “Cô có thể không tin, nhưng đấy là sự thật.” Đứa con trai này không làm bà thất vọng.

Nàng nhìn Sở Bích Trúc chậm rãi ra khỏi phòng, toàn thân như bị rút hết sức lực, ngã ngồi trên mặt thảm. Thì ra từ đầu tới cuối hắn chỉ lợi dụng nàng. Lúc ở miền Bắc cũng vậy, giờ đến miền Nam thì sao? Hắn đối xử dịu dàng với nàng, chẳng qua nhận biết nàng có giá trị lợi dụng. Vậy mà nàng dại dột cho rằng hắn yêu nàng… Buồn cười, quả thực quá buồn cười!

Nàng gục xuống mặt thảm, hai vai run lẩy bẩy, bật cười… nhưng có thứ gì đấy từng chuỗi từng chuỗi rơi xuống?

Khắp phủ bắt đầu lu bù công việc, nhân viên tới lui thường xuyên. Dẫu nàng phớt lờ, vẫn thỉnh thoảng thấy đám kẻ hầu người hạ tất bật ngoài cửa sổ. Tiểu Hương chỉ xuất hiện vào giờ dùng cơm, nàng ta muốn nói gì đó lại thôi. Nàng ta là một cô gái tốt bụng, điều ấy khiến nàng nhớ Cúc Lan ở miền Bắc.

Tiểu Hương gọi: “Tiểu thư Tĩnh Kỳ…” Thật lâu sau Tĩnh Kỳ mới phục hồi tinh thần hỏi: “Sao vậy?” Tiểu Hương chỉ lắc đầu. Nàng ta mù tịt về mối quan hệ giữa vị tiểu thư Tĩnh Kỳ này với Tam thiếu gia. Rõ ràng nàng là người của Tam thiếu gia, dạo trước êm ấm khiến lúc kẻ hầu người hạ đùa giỡn còn nói nàng sẽ trở thành Tam thiếu phu nhân. Thế mà sau lần tranh cãi ầm ĩ, Tam thiếu gia đã đính hôn cùng Lam tiểu thư. Nhưng nếu Tam thiếu gia đính hôn rồi, sao còn giữ nàng trong phủ? Tiểu thư Tĩnh Kỳ đáng thương cứ bị nhốt mãi trong phòng, chắc nàng chẳng biết ngày mai Tam thiếu gia sẽ đính hôn!

Tiểu Hương hầu hạ vị tiểu thư Tĩnh Kỳ này đã hơn một tháng, thấy nàng đối với người cấp dưới rất hòa nhã, không sai bảo quá đáng, vì vậy trong lòng nàng ta rất thích. Nhưng chuyện của gia chủ, nàng ta mù tịt cũng chẳng dám lắm mồm.

Hồi lâu sau nàng ta mới nói: “Tiểu thư Tĩnh Kỳ, thức ăn này không hợp khẩu vị của chị sao? Em gọi nhà bếp nấu chút cháo nhé.” Nhiều ngày nay tiểu thư Tĩnh Kỳ gần như không ăn gì, nhiều lắm cũng chỉ uống vài miếng canh. Cả người trông thực tiều tụy, chẳng chút tinh thần.

Nàng lắc đầu: “Thôi, tôi không muốn ăn.”

Tiểu Hương nói: “Hôm nay phu nhân kêu chị Song Bảo mang tới ít tổ yến, em đã gọi nhà bếp nấu rồi, chốc nữa sẽ bê lên.”

Nàng ‘ồ’ một tiếng, nói: “Cô cảm ơn Tư lệnh phu nhân giúp tôi.” Nàng không ngờ Thẩm Nhiễm Thanh quan tâm đến mình. Hôm đánh bài, nàng ta luôn che chở nàng, đầu tiên là thả nhiều bài tốt, sau đó giúp nàng giành lợi thế. Chắc nàng ta chưa biết thân phận thật sự của nàng?

Có người khẽ đẩy cửa đứng phía sau nàng, nói: “Tiểu thư Tĩnh Kỳ, Tiểu Hương bảo tôi đưa canh tổ yến lên.” Giọng nói hoàn toàn xa lạ. Nàng xoay qua thì thấy một bà già chưa bao giờ gặp đứng sau lưng. Bà ta ăn mặc như người hầu bình thường, nhưng ánh mắt minh bạch đúng mực nhìn nàng.

Nàng lập tức phát giác sự bất thường, hỏi: “Bà là ai?”

Bà vú già làm một dấu nói khẽ: “Tiểu thư Tĩnh Kỳ, Hách Liên tư lệnh phái tôi tới dò la hành tung của tiểu thư.”

Nàng vui sướng cầm lấy tay bà ta, hỏi: “Anh trai tôi à? Sao anh ấy biết tin tôi đang ở miền Nam?”

Bà vú già cung kính đáp: “Tư lệnh nhận được tin tiểu thư Tĩnh Kỳ trên đường đi bị bắt, hiện giờ đã cài người vào Thanh Đức, xin tiểu thư nhẫn nại vài ngày.”

Nàng chầm rãi lùi về phía sau vài bước, hỏi: “Bà có gì làm bằng chứng không?” Thậm chí cả người chung gối mà còn liên tiếp lợi dụng nàng, thờ ơ nhìn nàng đấu tranh vật vã, nàng còn có thể tin ai?

Bà vú già đưa một tờ giấy, nàng chầm chậm mở ra, đấy là hình thanh ngọc như ý. Hoa văn này nàng dĩ nhiên biết rõ, đó là vật gia truyền của dòng họ Hách Liên, trước giờ đều do cha cất giữ. Mãi đến lúc Giang Tịnh Vi gả vào Hách Liên gia, trước mặt toàn thể mọi người cha mới trao cho chị dâu làm quà gặp mặt.

Đoạn Húc Lỗi lấy từ túi quần ra một sợi dây chuyền bằng viên Đông châu tròn tròn. Đặt trong lòng tay, nó trơn mượt hệt như còn mang theo nhiệt độ cơ thể nàng. Hôm đó chị dâu tự tay giao cho hắn, nói: “Chị nghĩ thứ này nên để em trả lại cho tiểu thư Tĩnh Kỳ mới đúng.” Liên tiếp mấy ngày nay, hắn vẫn không gặp nàng.

Lý Giới Tái gõ cửa, tiến vào nói: “Tham mưu trưởng, Tư lệnh mời ngài qua đó.” Hắn gật đầu, cầm chiếc vòng thả vào túi quần.

Thì ra miền Bắc đã hồi âm, Hách Liên Tĩnh Phong đồng ý dùng bốn thành thị để đổi lấy em gái mình. Đoạn Húc Nhân đứng dậy vui vẻ vỗ bờ vai hắn, nói: “Chú ba, chú lại vì Nam bộ mà lập công lớn! Chẳng dùng tên lính nào mà cũng lấy được bốn vị trí quan trọng nhất.” Không thể ngờ Hách Liên tư lệnh coi trọng em gái mình như thế. Húc Lỗi đi kế này chính xác là tuyệt chiêu. Hồi ở trong phủ, hắn săn sóc Hách Liên Tĩnh Kỳ chu đáo, khiến y âm thầm lo lắng hắn chưa dứt tình, té ra sau lưng lại bày một cục diện lợi hại đến vậy. Chả trách khi cha còn sống, đánh giá hắn rất cao.

Hắn chẳng chút sướng vui gì. Hắn có thể đưa ra giao dịch này, đương nhiên biết mức độ Hách Liên Tĩnh Phong yêu thương nàng. Hắn thản nhiên nói: “Đây là trách nhiệm của em.” Nếu nàng vô tình, thì hắn còn gì để không làm được? Ấy vậy mà trái tim hắn lại khe khẽ đau, từng cơn từng cơn rất nhẹ, nhưng luôn âm ỉ.

Đoàn Húc Nhân nói: “Đã quyết định thời gian rồi, mười ngày sau sẽ ký thỏa hiệp tại Hải Xuyên. Lúc đó em hãy phụ trách việc này.” Hắn gật đầu. Đoàn Húc Nhân nhìn hắn bằng ánh mắt khiếp người: “Chú ba, đại trượng phu lo gì không lấy được vợ!”

Đúng vậy, lo gì không lấy được vợ! Hắn cũng đã tới lúc phải thành gia lập thất. Năm đó khi quay về miền Nam, hắn vẫn không quên được nàng, cứ kéo dài mãi. Thực ra chẳng phải không có người thích hợp, mà lòng hắn luôn tồn tại một bóng hình, luôn chọn tới lựa lui… Nhưng trên đời này làm sao có người giống người?

 

Chương 14

“Hai miền Nam – Bắc đã vào thế bế tắc, giống như nước với lửa. Chú ba, chú đừng quên lời cha dặn trước khi mất.” Đoàn Tông Khang lúc còn sống luôn nhắc nhở rằng, không gì quý hơn việc ba anh em đồng tâm hiệp lực đánh bại các miền, đặc biệt là miền Bắc, thống nhất đất nước.

Đoàn Húc Nhân thấy sắc mặt hắn u ám dửng dưng, y thở dài thườn thượt: “Dù chú có bất mãn chuyện hôn ước với Lam gia, thì hãy nể tình anh và mẹ mà tạm thời nhân nhượng. Sau này chú muốn làm sao, anh tuyệt đối cũng không xen vào.” Sau này ư? Ý của anh cả chắc chờ binh quyền Lam gia suy yếu, rồi cho phép hắn tùy ý cưới vợ lẽ hoặc tùy ý hoang đàng? Hắn bật cười khốn khổ.

“Nếu chú không muốn, coi như anh và chú chưa bàn tới việc này.” Đoàn Húc Nhân quan sát hắn rồi chậm rãi nói.

Hắn lắc đầu: “Không, em chẳng bất mãn gì cả. Em đồng ý với hôn sự của Lam gia và tuyệt đối không thay đổi.” Nếu vĩnh viễn phải mất nàng, hắn cưới ai đều như nhau. Trời đất bao la, nhưng không có người thứ hai giống nàng. Năm đó nàng dùng cách tuyệt tình để chặt đứt mối quan hệ với hắn, thì dẫu hôm nay hắn yêu nàng ra sao cũng mãi mãi không thể quay trở lại.

Lam Thủy Tiệp là do chính hắn tự mình cầu hôn cũng không thể phá bỏ, mọi thứ đã thành kết cuộc. Hắn chầm chậm xoay người, nói: “Anh cả, nếu hết việc rồi thì cho em xin phép về trước.”

Lễ đính hôn được cử hành tại phủ Đoàn gia. Đoàn lão phu nhân cũng có lòng, sớm cho người mời nàng xuống dưới. Nàng cười nhàn nhạt đứng xa xa nhìn đôi tình nhân thần tiên. Trong đại sảnh treo chùm đèn pha lê nhập khẩu từ Pháp, nhè nhẹ chiếu ánh sáng lên không gian lộng lẫy. Hắn mặc Âu phục, Lam tiểu thư mặc sườn xám màu đỏ thẩm ánh kim ôm sát thân, thướt tha như vẽ. Hai người ôm lấy nhau đẹp hệt trong phim, đẹp đến mức hư ảo.

Sở Bích Trúc mặc sườn xám bằng nhung màu tím đậm, trên cổ đeo sợi dây chuyền đơn giản bằng bằng kim cương, chính giữa gắn viên ngọc lục bảo tỏa ánh sáng xanh kín đáo, rất tinh tế và chói lọi. Thấy nàng, bà ta cười xòa: “Mới vài không gặp mà sao cô trông gầy quá vậy? Chẳng nhẽ đám nha hoàn phục vụ thiếu chu đáo?” Bà ta quả nhiên vừa khéo léo lại vừa nham hiểm. Nàng buồn bã, nếu bà ta không hận Hách Liên gia tới tận xương, thì với phong thái của bà ta chắc chắn sẽ không xử sự như thế.

Đáng tiếc, chỉ cần nàng vừa rời khỏi đây thì mọi thứ nơi này đã được rủ sạch, nàng việc gì phải sĩ diện? Nàng cười nhẹ nhàng, đáp: “Tại Tĩnh Kỳ nhớ nhà thôi ạ! Lão phu nhân còn không biết?”

Sở Bích Trúc mỉm cười, tầm mắt chuyển vào đại sảnh, nói: “Đúng là một đôi trai tài gái sắc mà ông trời đã tác hợp. Tiểu thư Tĩnh Kỳ, cô thấy thế nào?”

Tim nàng nhoi nhói tựa như có người cầm kim đâm từng nhát, từng nhát nhỏ nhưng đau nhức tới tận tủy. Vậy mà trên mặt nàng vẫn ung dung: “Ai dám nói không phải chứ, lão phu nhân?”

Thẩm Nhiễm Thanh mỉm cười đi qua, nói: “Lão phu nhân, quý bà nhà họ Khúc đang tìm mẹ kìa. Bà ấy bảo muốn tự mình chúc mừng mẹ.” Nàng ta ngoái đầu ra hiệu cho Song Bảo tới dìu lão phu nhân tới chỗ Khúc phu nhân bên phía Đông. Thấy lão phu nhân ngồi xuống sofa, nàng ta mới xoay lại nói: “Tiểu thư Tĩnh Kỳ, đám Cao phu nhân vừa hỏi thăm cô đó! Họ cứ tưởng cô rời Thanh Đức rồi. Tôi đưa cô tới chào bọn họ nhé, họ đang thiếu một tay chơi bài đấy.”

Xem ra Thẩm Nhiễm Thanh tới đây để giải vây giúp nàng. Tĩnh Kỳ nói: “Tư lệnh phu nhân, cảm ơn chị!”

Thẩm Nhiễm Thanh nhìn nàng mỉm cười, chẳng hiểu sao lòng nàng ta luôn thấy thương xót nàng. Nàng ta kéo tay nàng đi thẳng tới phía Tây, bấy giờ mới nói: “Mấy ngày nay tôi bận rộn điên cuồng, không đủ thời gian đến thăm cô. Nếu cô thiếu thốn gì, hãy sai Tiểu Hương nói với Song Bảo là được.”

Trên bàn có ba người, trong đó hai người nàng đã quen biết. Họ là Cao phu nhân và Lâm phu nhân mà dạo trước thường cùng nhau đánh bài. Còn một người nữa nàng chưa từng gặp, nhưng chắc cũng là vợ của tướng lĩnh Nam bộ.

Thẩm Nhiễm Thanh kéo ghế cho nàng, cười nói: “Cô ngồi chơi với Cao phu nhân và mọi người nhé.” Rồi nàng ta quay qua hù dọa các vị phu nhân: “Đừng thừa dịp tôi vắng mặt mà ăn hiếp tiểu thư Tĩnh Kỳ đấy.”

Ba vị phu nhân kia bật cười: “Không dám, không dám, thưa Tư lệnh phu nhân.”

Tĩnh Kỳ giữ nụ cười nhàn nhạt tựa đóa hoa. Hóa ra con người bị dồn tới đường cùng vẫn có thể cười. Chơi bài hồi lâu, Cao phu nhân và Lâm phu nhân buôn chuyện: “Chị thấy cô vợ mới của Hà quân trưởng chưa?”

Lâm phu nhân cười cười: “Vừa trẻ trung vừa xinh đẹp thế kia, nếu không thấy cũng khó.” Nàng không quen nên chỉ cúi đầu nhìn bài.

Cao phu nhân thở dài: “Nhớ hồi đó Hà phu nhân cũng hiền lành hào phóng, nay thì…”

Lâm phu nhân nói: “Đàn ông mà, mấy ai không hám của lạ! Đừng thấy ông Lâm nhà tôi thành thật, biết đâu chừng bên ngoài cũng dấu diếm này kia?” Té ra khắp nơi đều có cảnh người mới cười mà chẳng thấy người cũ khóc. Nàng đưa tay định nhận tách trà nóng của nha hoàn đưa tới, ai dè nó đổ sạch lên chiếc sườn xám.

Ả nha hoàn vội vàng cầm khăn luống cuống lau chùi giúp nàng, nàng thản nhiên nói: “Thôi đừng, để tôi đi thay áo khác.” Dứt lời, nàng áy náy nói với Cao phu nhân: “Hay chị tìm người khác thế chỗ tôi nhé? Tôi lên thay bộ đồ khác.”

Cao phu nhân lịch sự đáp lời: “Được.”

Thấy nàng lên lầu, lúc này Cao phu nhân mới giận dữ nói: “Chỉ một tháng không gặp mà cô ấy đã gầy đến mức này.”

Lâm phu nhân xen vào: “Chẳng hiểu tại sao Tam thiếu gia vẫn giữ cô ấy ở trong nhà. Chẳng nhẽ không sợ Lam gia khởi binh hỏi tội à?”

Vị Quyền phu nhân nhíu mày, hé răng nói: “Chị cho rằng Lam gia vẫn còn hưng thịnh như thời lão Tư lệnh còn sống hả? Lại còn khởi binh hỏi tội? Nếu Lam gia có khí thế ấy, bảo đảm chả đồng ý hôn sự với Tam thiếu. Ở miền Nam này, ai mà không biết ban đầu Lam gia theo Nhị thiếu. Nếu chẳng phải mấy người trong Lam gia còn chút quyền lực, thì hôn sự này tới lượt họ sao?”

Cao phu nhân cười, đáp: “Rất có lý! Chúng ta chỉ nên đứng nhìn náo nhiệt thôi. Nói tới nói lui, bản thân tôi vẫn thấy tính tình tiểu thư Tĩnh Kỳ tốt hơn.”

Lâm phu nhân bối tiếp: “Tính tình tốt thì lợi ích gì? Chắc gia cảnh cô ấy kém cỏi, nếu không sao lão phu nhân có thể từ chối? Ngạn ngữ có câu ‘môn đăng hộ đối’, đúng hoàn toàn! Huống chi xuất thân lão phu nhân như vậy, càng chú ý mấy thứ đó.”

Nàng đẩy cửa vào, chỉ thấy khắp phòng tối om. Xem ra đã theo đúng kế hoạch, nàng hỏi: “Mọi thứ đều chuẩn bị sẵn sàng?” Nàng chọn hành động vào ngày lễ đính hôn của hắn, với mục đích thừa dịp mọi người trong phủ bận rộn, phân tán chú ý.

Chu Hồng đưa tay bật đèn, gật đầu đáp: “Đã sắp xếp xong xuôi, xin tiểu thư thay quần áo khác.” Đó là một bộ quần áo đầy tớ già và đôi giày vải, nàng gật đầu nhận lấy chuẩn bị đi thay. Tách trà bị đánh đổ cũng nằm theo dự toán, thì ra muốn tính kế phải đi từng bước thực khó khăn.

Chu Hồng xoay mặt đi nơi khác, dù đều là phụ nữ nhưng họ vẫn không cùng cấp bậc. Nàng đang cài mấy nút thắt áo, thì bên ngoài bỗng có tiếng động. Chu Hồng hơi hé cửa ngó ra, giọng tên gác cửa vọng tới: “Chào tham mưu trưởng.” Tên gác cửa đã sớm bị đổi, lúc này gã gọi to tiếng cố ý cảnh báo cho bọn họ.

Đến đúng lúc thật, chẳng phải lúc này mọi người đang túm tụm mời rượu hắn ư? Sao hắn lại tới đây? Nàng ra hiệu cho Chu Hồng cầm quần áo trốn đi, nhưng rất sốt ruột vì trong phòng không có chỗ nào để ẩn nấp ngoài nhà tắm. Nàng sờ công tắc đèn đánh ‘tách’ một tiếng, căn phòng chìm vào bóng đêm, Chu Hồng thừa cơ lẩn vào nhà tắm.

Vừa rồi mọi người bủa đến mời rượu, hắn liên tục uống cạn. Hắn đang muốn hít thở, thì thấy nàng lên lầu. Cả buổi tối, dẫu không thừa nhận nhưng hắn biết mắt mình quét về phía nàng rất nhiều lần. Lẫn trong đám đông và khoảng cách như vậy, hắn không thể nhìn rõ biểu hiện của nàng. Lòng hắn chẳng biết là đau khổ, là oán hận hay bao gồm cả hai. Từ xa, hắn thấy nàng chầm chậm bước lên lầu rồi từ từ ngoảnh lại nhìn xuống, hệt một đóa lan rừng cô liêu.

Đầu hắn hơi choáng váng, đưa tay sờ nắm cửa, hồi lâu sau mới đẩy ra đi vào. Phòng khách tối tom nhưng hắn vốn quen thuộc từng ngóc ngách, vì đây là nơi hắn sinh hoạt nhiều năm. Đẩy cửa phòng ngủ cũng tối đen, hắn đưa tay muốn mở đèn.

Giọng nàng thều thào truyền tới: “Đừng mở đèn.” Tay hắn đã chạm tới công tắc không kịp thu lại, đèn đã bật mở. Ánh đèn nhàn nhạt chiếu sáng khắp nơi. Nàng nằm gục trên giường, quần áo xốc xếch để lộ bờ vai trần mảnh khảnh trắng ngần.

Hắn chầm chậm tới gần đưa hai tay kéo đầu nàng quay lại, chỉ thấy khuôn mặt nàng đẫm lệ. Hắn ngẩn ngơ cứng đờ tại chỗ. Nàng bướng bỉnh xoay đi chỗ khác, lòng sốt ruột vô cùng, trăm tính ngàn tính cũng không ngờ hắn sẽ tới đây. Sát ghế sofa còn một đôi giày vải nằm đó, tim nàng đập thình thịch hoảng loạn, sợ hắn nhận ra sự bất thường. Rốt cuộc làm kẻ trộm cũng hỏng bét.

Lời của hắn đến bên cửa miệng mà không thể thốt ra, chỉ đành câm nín, trăm ngôn ngàn ngữ mà chẳng biết bắt đầu từ đâu. Lòng hắn bị bóp nghẹt như thể lần đầu nhìn thấy nàng thế này, trái tim đau đớn đập thình thịch mang theo tia hy vọng mong manh. Nàng cố ép mình vượt lên, hơi thở hắn dồn dập, giọng khản đặc: “Em…” Nhưng đôi môi mềm mại của nàng đã phủ lên môi hắn, vòng tay ôm chặt cổ hắn, đẩy cả hai nằm sóng xoài xuống giường… Làn môi nàng dường như chứa lửa, thiêu rụi răng lưỡi hắn, khiến máu toàn thân hắn dồn hết lên đầu. Hắn lật mạnh người đặt nàng bên dưới…

Bóng đèn vụt tắt ngấm, dưới ánh trăng mờ ảo còn nghe ngoài phòng khách có tiếng động. Lý trí hắn hơi quay về, khẽ nhếch người rời khỏi nàng. Nàng rên rĩ ‘ưm’ một tiếng, thổi hơi như hương lan, thủ thỉ: “Là con mèo…”

Không biết qua bao lâu, ngoài cửa có giọng nói vang lên, vì đêm tối thanh vắng nên nàng nghe rất rõ. Đó là tiếng của nha hoàn Song Bảo bên cạnh Thẩm Nhiễm Thanh: “Tiểu thư Tĩnh Kỳ?” Nàng khẽ lật người nhưng tay hắn ôm chặt eo, khiến nàng không thể nhúc nhích. Hắn cất giọng oang oang: “Có việc gì?”

Ngữ điệu của Song Bảo không có vẻ kinh ngạc: “Phu nhân mời Tam thiếu qua đó. Lão phu nhân đã tìm Tam thiếu lâu rồi.” Có lẽ Thẩm Nhiễm Thanh đã sớm biết hắn đến đây, cũng không vạch trần mà chỉ âm thầm sai Song Bảo tới.

Hắn chẳng muốn nhúc nhích, miễn cưỡng nói: “Tôi biết rồi.” Nàng nằm cứng đờ bất động trong lòng hắn. Hắn từ từ đứng dậy mặc quần áo, không bật đèn và nhẹ giọng: “Em nghỉ ngơi đi.”

Nàng rúc vào trong chăn, hơi thở nồng đậm của hắn vẫn vấn vít xung quanh. Bóng lưng hắn dưới màn đêm đã lu mờ, hình dáng còn nhìn rõ nhưng lại như hư ảo.

Thật lâu sau nàng mới bật đèn, mặc bộ quần áo Chu Hồng để sẵn trong nhà tắm. Cải trang xong, nàng xoay người nhìn vào gương… Đó là một bà đầy tớ già trong phủ, dù lướt ngang cũng khó nhận ra.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+