Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thất Chủng Binh Khí 3 – Bích Ngọc Đao – Hồi 4 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đêm Trăng Đi Câu Con Rồng Xanh 1

    Rất ít người bị bỏ vào trong rương, lại càng ít người còn sống ra khỏi rương.

    Người này gặp phải Đoàn Ngọc, thật là vận khí của y rất tốt.

    Hiện tại y đã ngồi xuống nhưng cặp mắt còn đang nhìn vào tờ giấy.

    Hoa Hoa Phong đã biến sắc, nhưng Đoàn Ngọc thì cười cười hỏi:

    – Các hạ xem y có giống một kẻ hung thủ giết người không ?

    Người này nói:

    – Không giống.

    Y đã mở miệng ra nói chuyện, Đoàn Ngọc tựa hồ như có vẻ mừng lắm, y lại cười nói:

    – Tôi xem cũng không giống.

    Người này hỏi:

    – Người ta nói y đã giết ai ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Giết người, y ngay cả gặp còn chưa gặp qua, họ Nghiêm tên là Nghiêm Tiểu Vân.

    Người này nói:

    – Thật ra Nghiêm Tiểu Vân không phải là y giết đâu.

    Đoàn Ngọc cười khổ nói:

    – Dĩ nhiên là không phải, chỉ bất quá nếu có mười người nói mình
giết người, mình cũng sẽ thình lình biến thành kẻ hung thủ giết người.

    Người này chầm chậm gật gật đầu nói:

    – Tôi biết mùi vị đó ra sao, tôi cũng bị người ta bỏ vào trong rương.

    Hoa Hoa Phong nhịn không nổi nói:

    – Nhưng hiện tại anh đã ra khỏi đó, chính y cứu anh ra đấy.

    Người này lại chầm chậm gật đầu.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Vì vậy dù anh không có cách nào cứu được y, ít ra anh cũng không nên tham năm ngàn lượng bạc.

    Gương mặt người này lại lộ vẻ thống khổ, y buồn rầu nói:

    – Quả thật tôi không có cách nào cứu được ai, hiện tại tôi chỉ muốn uống một ly rượu.

    Đoàn Ngọc cười nói:

    – Anh cũng uống rượu ?

    Người này cười cười, cười rất cay đắng, y chầm chậm nói:

    – Người bị bỏ vào trong rương, ít ra cũng biết uống một chút đỉnh.

    Y uống không chỉ một chút đỉnh.

    Thật ra, y uống vừa nhiều lại vừa nhanh, ly này qua ly khác, liên tiếp không ngừng.

    Càng uống, mặt của y càng trắng bệch ra, nét mặt càng lộ vẻ thống khổ.

    Đoàn Ngọc nhìn y, thở ra:

    – Tôi biết anh rất muốn giúp tôi một tay, nhưng dù anh không làm
được, cũng đừng có khó chịu gì, bởi vì hiện tại không ai có thể đem tôi
cứu ra khỏi rương.

    Người này bỗng ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào y, hỏi:

    – Còn chính anh thì sao ?

    Đoàn Ngọc trầm ngâm một hồi rồi nói:

    – Hiện tại không chừng tôi còn có một đường để đi.

    Người này hỏi:

    – Đường nào ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Trước tiên là tìm Hoa Dạ Lai, chỉ có cô ta mới chứng minh được
tối qua tôi quả là ở trong căn nhà đó, không chừng cũng chỉ có cô ta
mới biết ai mới là hung thủ giết Nghiêm Tiểu Vân.

    Người này hỏi:

    – Tại sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Bởi vì cũng chỉ có cô ta mới biết hành tung trong mấy ngày nay của Nghiêm Tiểu Vân.

    Người này hỏi:

    – Sao vậy ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Mấy hôm nay Nghiêm Tiểu Vân nhất định là ở một nơi với cô ta,
vì vậy trân châu và ngọc bài nhà họ Nghiêm mới lọt vào tay cô ta.

    Người này hỏi:

    – Anh tìm được cô ta không ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Muốn tìm cô ta, chỉ có một cách.

    Người này hỏi:

    – Cách gì ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Cô ta giống như một con cá, muốn câu cá, phải dùng mồi câu.

    Người này hỏi:

    – Anh tính dùng mồi gì câu cá ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Dùng chính tôi đây.

    Người này chau mày hỏi:

    – Dùng chính mình ? Anh không sợ bị cô ta nuốt luôn sao ?

    Đoàn Ngọc cười khổ nói:

    – Nếu để bị bỏ vào rương rồi, bị bỏ vào bụng cá cũng đã sao đâu.

    Người này trầm ngâm một hồi, uống liên tiếp ba ly rượu, mới chầm chậm nói:

    – Thật ra anh không nên nói với tôi chuyện này, tôi chỉ bất quá là một người lạ, anh vốn không biết lai lịch tôi ra sao.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Nhưng tôi tin vào anh.

    Người này ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ cảm kích.

    Nếu mình vô tình cứu mạng người nào đó, đấy không phải là chuyện
gì làm họ cảm động, nhưng nếu mình hiểu họ, tin vào họ, thì đó là
chuyện khác hoàn toàn rồi.

    Nhưng bấy giờ nếu Đoàn lão gia tử mà đang ở đây, ông ta nhất định sẽ tức giận lắm.

    Bởi vì Đoàn Ngọc lại quên mất lời giáo huấn của ông ta, y lại đi kết bạn với một người lạ, lai lịch không rõ ràng.

    Đoàn Ngọc bỗng quay người lại lấy một ly rượu trên song cửa.

    Trong ly rượu không có rượu, nhưng có một thứ gì lóng lánh, xem ra giống lưỡi câu, trên lưỡi còn có tí máu.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Đây là thứ ám khí tôi lấy trong người anh ra đấy, anh thu lấy làm kỷ niệm.

    Người này hỏi:

    – Kỷ niệm gì ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Kỷ niệm bài học lần này, người khác sau này có muốn ám toán anh phía sau lưng, cơ hội cũng e không nhiều lắm đâu.

    Người này cứ uống rượu không ngừng, chẳng buồn nhìn đến ám khí đó nửa con mắt.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Anh không muốn nhìn thử xem đây là thứ ám khí gì ?

    Người này đại khái cũng ngẩng đầu lên nhìn một cái nói:

    – Xem ra có vẻ giống lưỡi câu cá.

    Đoàn Ngọc cười nói:

    – Đúng là có chỗ giống thật.

    Người này bỗng nhiên cũng cười cười nói:

    – Vì vậy anh thử dùng nó để câu cá thử xem.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Cái thứ này cũng câu cá được sao ?

    Người này nói:

    – Không những câu được cá, có lúc không chừng còn câu được con rồng thật lớn lên.

    Đoàn Ngọc cười cười, y cảm thấy người này xem chừng có vẻ say.

    Nhưng người này lại nói:

    – Trong nước không những có cá, còn có rồng. Có rồng lớn, cũng
có rồng nhỏ, có rồng thật, cũng có rồng giả, có rồng trắng, rồng đỏ, còn
có rồng xanh.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Rồng xanh ?

    Người này nói:

    – Rồng xanh là thứ khó câu nhất. Nếu anh muốn câu rồng xanh, tốt
nhất tối nay đi, bởi vì tối nay là mồng hai tháng hai, ngày rồng cất
đầu lên.

    Y quả thật đã say rồi, nói toàn là lời say cả.

    Hiện tại rõ ràng là đã hết tháng ba, y lại cứ nói mồng hai tháng
hai rồng cất đầu lên, nhưng cái đầu của y thì đã hết cất lên nổi.

    Sau đó không những miệng y không còn ổn thỏa, ngay cả tay y cũng
không vững, ly rượu trong tay bỗng rớt xuống đất vỡ tan tành.

    Hoa Hoa Phong nhịn không nổi cười nói:

    – Người như vậy thảo nào mà không bị người ta bỏ vào rương.

    Nhưng Đoàn Ngọc còn đang nhìn lưỡi câu trong ly rượu đến xuất thần, hình như không nghe cô đang nói gì.

    Bánh bao ở Hựu Nhất Thôn nổi danh thiên hạ, vì vậy mắc hơn chỗ
khác một chút, bởi vì mùi vị của nó quả thật là ngon, vì vậy người mua
không có lời gì để oán than.

    Nhưng đợi lúc nó nguội rồi mới ăn, mùi vị lại chẳng ra gì cả, thậm chí còn khó nuốt hơn cả bánh bao ở một nơi bình thường.

    Đoàn Ngọc miệng nhai bánh bao nguội lạnh, y bỗng phát hiện ra một đạo lý trước giờ y chưa bây giờ nghĩ tới.

    Y phát hiện ra, trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối, đã
không có tuyệt đối bánh bao nào ngon, cũng không có tuyệt đối bánh bao
nào dở, một cái bánh bao mùi vị ngon hay dở, chủ yếu phải xem mình đang ở
đâu, và ăn lúc nào.

    Vốn là một thứ như nhau, nếu mình đổi thời khắc đi, đổi cách nhìn đi, không chừng lại biến thành hoàn toàn khác hẳn.

    Vì vậy nếu y muốn nhận xét cho rõ chân tướng một sự việc, phải
từ các góc cạnh khác nhau nhìn nhìn, tốt nhất là đem nó bổ ra từng
miếng, rồi ghép lại từ từ.

    Cái đạo lý này phảng phất cho Đoàn Ngọc thật nhiều tài liệu suy
nghĩ, y tựa hồ suy nghĩ muốn mất thần ngay cả bánh bao đang nhai trong
miệng cũng quên cả nuốt xuống.

    Đối diện là một cái cửa phòng, có cái rèm cửa, trên đó có họa một bức xuân dạ chiết hoa đồ.

    Hoa Hoa Phong đã vào trong đó, bên trong hình như là khuê phòng của cô.

    Người lạ mặt vừa được cứu trong rương ra, được Đoàn Ngọc dìu lại phòng khác nằm nghỉ.

    Hình như y đã say quá chừng, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.

    Tửu lượng cũng không phải là chuyện tuyệt đối, thể lực của mình
tốt, tâm tình của mình tốt, có thể uống nhiều lắm nhưng có lúc lại
thường thường không biết sao say túy lúy.

    Đoàn Ngọc thở ra, y rót cho mình ly rượu, y tính uống xong ly này, sẽ đi câu cá.

    Không chừng y sẽ câu lên một con rồng thật, trên đời này không phải là không có chuyện gì tuyệt đối không thể được sao ?

    Chính ngay lúc đó, trong bức rèm bỗng có bàn tay thò ra.

    Một bàn tay rất xinh xắn, đang vẫy vẫy gọi y vào.

    Khuê phòng con gái, làm sao lại dám tùy tiện kêu đàn ông vào vậy ?

    Đoàn Ngọc do dự một lát hỏi:

    – Chuyện gì vậy ?

    Không có ai trả lời.

    Không trả lời thường thường là câu trả lời hay nhất.

    Đoàn Ngọc trong lòng còn đang nghi ngại, nhưng cũng đứng dậy bước lại.

    Cửa mở, trong phòng có một mùi thơm ngào ngạt, trên giường bày
ra loạn cả mấy bộ quần áo, trong đó có một bộ Hoa Hoa Phong vừa mặc lúc
nãy.

    Rõ ra là cô vừa mới thử mấy bộ xong, mới quyết định mặc bộ đó.

    Hiện tại cô lại cởi ra, thay vào đó một bộ đồ rất bó màu đen,
đầu tóc cũng dùng một tấm khăn đen bao lại, xem ra giống như một nữ tặc
sắp sửa đi ăn cướp.

    Đoàn Ngọc chau mày hỏi:

    – Cô đang tính làm gì vậy ?

    Hoa Hoa Phong đứng trước mặt y xoay một vòng nói:

    – Anh xem tôi giống đang đi làm gì ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Giống một tên nữ tặc.

    Hoa Hoa Phong bật cười, cười tươi nói:

    – Nữ tặc đi với hung thủ ra ngoài, thật cho người ta nhìn đã con mắt đấy chứ.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Cô tính đi với tôi ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không đi với anh thì thay y phục này làm gì ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Nhưng tôi chỉ bất quá ra ngoài câu cá.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Vậy thì chúng ta đi câu cá.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Cô không đi được.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Tại sao ?

    Đoàn Ngọc thở ra:

    – Người đi câu cá, thường thường ngược lại hay bị cá tha đi, cô không sợ cá nuốt vào bụng sao ?

    Hoa Hoa Phong cười nói:

    – Vậy cũng tốt, tôi ăn cá hàng ngày, ngẫu nhiên bị nó ăn một lần, có gì quan hệ ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Cô nghĩ tôi đang nói đùa sao ? Cô không thấy chuyện này nguy hiểm lắm sao ?

    Hoa Hoa Phong hững hờ nói:

    – Nếu nhìn không ra, tôi cần gì phải đi theo anh ?

    Cô nói xem ra hững hờ lạnh nhạt, nhưng ánh mắt cô đầy vẻ quan
thiết và ưu lự, cũng đầy tình cảm không tiếc cùng sống chết với Đoàn
Ngọc, cùng chia sẻ hoạn nạn.

    Cái thứ tình cảm ấy, dù là một người bằng gỗ cũng phải cảm thấy được.

    Đoàn Ngọc không phải là người gỗ, trái tim của y đã biến thành như một cục đường rớt vào trong nước.

    Y tựa như không dám đưa mắt nhìn cô, đi nhìn bộ đồ màu xanh lụa để trên giường, rồi bỗng nói:

    – Cái bộ quần áo này của cô đẹp đấy chứ.

    Hoa Hoa Phong trợn mắt trắng dã lên nhìn y, rồi nhịn không nổi cười nói:

    – Không lẽ anh không nhìn ra lúc nãy tôi cứ mãi chờ anh nói câu đó, hiện tại mới nói không phải là chậm lắm sao ?

    Đoàn Ngọc cũng nhịn không nổi cười nói:

    – Chậm một chút còn hơn là không nói.

    Hoa Hoa Phong nhoẻn miệng cười, quay người đóng cửa lại.

    Rõ ràng là đi ra ngoài, tại sao lại bỗng nhiên đóng cửa ?

    Trái tim của Đoàn Ngọc bỗng đập lên thình thịch, đập nhanh lạ thường.

    Hoa Hoa Phong lại khóa trái cửa lại.

    Trái tim Đoàn Ngọc đã đập thiếu điều muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, trước giờ y chưa gặp phải hoàn cảnh nào như thế này.

    Thật y không biết nên làm sao cho phải.

    Hoa Hoa Phong đã quay lại mỉm cười nói:

    – Hiện tại dù cái gã nằm bên kia có tỉnh lại, cũng không biết chúng ta đi làm gì.

    Cô cười thật ngọt ngào.

    Đoàn Ngọc đỏ mặt ấp úng nói:

    – Chúng ta đi làm gì ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không phải anh nói đi câu cá sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Câu cá trong phòng này ?

    Hoa Hoa Phong phì cười lên một tiếng, bỗng nhiên, mặt của cô cũng đỏ lên.

    Cô rốt cuộc đã hiểu ra Đoàn Ngọc đang nghĩ gì.

    – Đàn ông thật không phải là thứ tốt lành.

    Cô cắn môi, trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc một cái, rồi bỗng bước lại, dùng sức mở toang cửa sổ ra.

    Bên ngoài song cửa là Tây hồ.

    Căn nhà này vốn kiến trúc xây trên mặt hồ.

    Ánh trăng chiếu trên mặt hồ nước, nước hồ sáng rực như một tấm gương, một chiếc thuyền con nho nhỏ đang đậu bên song cửa.

    – Thì ra cô ta muốn từ chỗ này đi ra.

    Đoàn Ngọc rốt cuộc cũng hiểu ra, y thở phào một hơi thật dài, rồi cười nói:

    – Thì ra nơi đây còn có con đường đi, tôi cứ ngỡ …

    Hoa Hoa Phong lập tức ngắt lời y, nói lớn lên:

    – Anh còn ngỡ gì nữa ?

    Mặt cô càng đỏ thêm, cô hằn học trừng mắt nhìn y rồi nói:

    – Bọn đàn ông các anh đó, tại sao không đi nghĩ chuyện gì tốt đẹp một chút ?

    oo Đêm.

    Đêm trăng.

    Mặt hồ dưới ánh trăng tựa như tấm gương, trên mặt hồ ánh trăng bàng bạc, trong gió nghe như có mùi thơm của gỗ cẩm hoa.

    Chiếc thuyền nhỏ lắc nhẹ trên mặt hồ, người trên thuyền lắc nhẹ mái chèo.

    Cái gì ôn nhu nhất nhỉ ?

    Mặt hồ ? Hay ánh trăng ? Hay là ánh mắt của người ấy ? Người đã muốn say, say không phải vì rượu.

    Tây hồ tháng ba, Tây hồ dưới ánh trăng, không phải còn muốn làm người ta say hơn là rượu ?

    Huống gì, người đang độ tuổi xanh.

    Hoa Hoa Phong đưa một mái chèo qua cho Đoàn Ngọc.

    Đoàn Ngọc lẳng lặng đón lấy, ngồi bên cạnh cô, hai cây chèo cùng đưa xuống nước, cùng đưa lên không.

    Chèo bật lên, nước bắn tung tóe như những thỏi bạc vụn.

    Nước hồ cũng say rồi, say thành làn sóng lăn tăn, say thành một cái lúm đồng tiền.

    Xa xa có ai đang thổi sáo ?

    Bọn họ yên lặng nghe tiếng sáo, yên lặng lắng nghe tiếng mái chèo khua nước.

    Tiếng chèo khua còn hay hơn cả tiếng sáo, còn có âm điệu hơn.

    Hai cặp bàn tay tựa hồ biến thành một người.

    Bọn họ không ai nói chuyện.

    Nhưng bọn họ lại cảm thấy mình chưa bao giờ gần gũi một người nào đến như vậy.

    Hai trái tim đã cùng nhịp, hà tất phải nói gì nữa.

    Không biết trải qua bao lâu, Đoàn Ngọc mới thở nhẹ ra một tiếng, rồi nói:

    – Nếu tôi chẳng có chuyện phiền phức này thì sẽ tốt bao nhiêu.

    Hoa Hoa Phong trầm mặc một hồi lâu, mới nói nhỏ:

    – Nếu không có chuyện phiền phức đó, chiếc thuyền này sẽ không có anh trên đó, cũng không có em.

    Đoàn Ngọc nhìn cô, cô cũng đang nhìn Đoàn Ngọc, bàn tay của hai người cùng đưa ra nhẹ nhàng chạm nhau, rồi lại thụt về.

    Nhưng chỉ có cái đụng chạm nhẹ nhàng ấy, đã thấy hơn ngàn lời vạn lẽ.

    Thuyền nhỏ đã cập bờ.

    Trên bờ có cây liễu rũ, chính là chỗ Đoàn Ngọc gặp Kiều lão tam.

    Hoa Hoa Phong gát chèo qua một bên hỏi:

    – Anh nói em đưa anh đến chỗ này, bây giờ sao đây ?

    Đoàn Ngọc nối lời:

    – Bây giờ mình lên bờ, anh tính đi tìm thêm lần nữa.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Tìm căn nhà đó ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Anh cứ không tin được mình tìm lộn chỗ.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Trên đời này rất có nhiều gã lầm cửa, chỉ vì bọn họ không tin là mình tìm lộn nhà.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Vì vậy anh phải tìm lại lần nữa.

    Lần này y lại càng cẩn thận, cơ hồ quan sát hết tất cả những căn nhà có thể là căn nhà đó, một hồi thật lâu.

    May mà bây giờ đã khuya lắm, không ai thấy bọn họ, nếu không họ sẽ cho bọn họ là thứ trộm cướp.

    Bọn họ tìm một hồi lâu, nhìn qua mười mấy căn nhà, cuối cùng kết luận rằng:

    Đoàn Ngọc hồi sáng này không hề lầm nhà.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Sáng nay anh đem bọn Cố đạo nhân lại đây ?

    Đoàn Ngọc gật gật đầu.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Tối hôm qua anh uống rượu với Hoa Dạ Lai, cũng là chỗ này ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Nhất định không sai lầm.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Vậy thì tại sao Thiết Thủy lại ở đây ? Không những vậy, mà còn ở đây lâu lắm rồi.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Đấy chính là chuyện đầu tiên anh muốn tra xét cho ra.

    Trong sân không có đèn đuốc, cũng không có tiếng động.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Anh tính vào đó ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Không vào đó xem thử, làm sao tra xét cho ra ?

    Hoa Hoa Phong cười cười, chỉ cười, không nói thêm gì nữa.

    Đoàn Ngọc cũng không cách gì nói thêm, bởi vì cô đã nhảy vào trước rồi, khinh công của cô cũng không tệ tí nào.

    Trong sân yên lặng như tờ, hoa tường vi dưới ánh trăng, tuy cũng kiều diễm như buổi sáng, mà lại càng nhu mỵ.

    Vào trong rồi, bọn họ mới phát hiện ra, còn có một căn phòng đang để đèn sáng.

    Ánh đèn vàng vọt chiếu từ song cửa ra, chiếu ra cái bóng của ba chậu hoa để trên song cửa.

    Đoàn Ngọc hạ giọng nói:

    – Tối qua anh ngủ ở trong căn phòng này đây.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Còn Hoa Dạ Lai ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Cô ta cũng ở đó.

    Y nói xong câu đó, lập tức phát hiện ra mình lỡ lời.

    Gương mặt của Hoa Hoa Phong, chỉ thoáng chốc đã biến ra như một kẻ đòi nợ, cô cười nhạt nói:

    – Xem ra tối hôm qua anh được diễm phúc quá nhỉ ?

    Đoàn Ngọc đỏ mặt nói:

    – Anh … anh …

    Hoa Hoa Phong lớn tiếng nói:

    – Anh đã hưởng phúc vậy, dù có chịu chút tội, cũng là đáng lắm.

    Hình như cô quên mất đây là nhà người khác, hình như cô quên bọn họ đến đây làm gì.

    Nghe nói rằng một người đàn bà nổi ghen lên, ngay cả hoàng đế lão tử cũng còn không quản thúc được, huống gì là Đoàn Ngọc.

    Đoàn Ngọc chỉ còn nước cười khổ, chỉ còn nước nóng ruột ra đó.

    Nào ngờ trong phòng ngay cả một chút động tĩnh cũng không có, người bên trong hình như toàn bộ đã ngủ say như chết.

    Tùy tiện nhìn thế nào, Thiết Thủy không phải là kẻ ngủ say như
chết được như vậy. Hoa Dạ Lai thì có thể, nghe nói, mấy người đàn bà dâm
đãng đều ham ngủ.

    Không lẽ tối hôm nay y không có mặt tại đây ?

    Hoa Hoa Phong cắn chặt môi, cô bỗng xông lại, lấy móng tay chọt lủng miếng giấy dán cửa sổ.

    Thật tình cô không phải là nhân tài chuyện trộm cướp, cô chẳng
biết tay phải thấm nước miếng trước, cho khỏi chọt lủng giấy phát ra
tiếng động.

    Chỉ nghe “bốc” một tiếng, cô chọt lủng một lỗ lớn thật lớn trên cửa sổ.

    Gương mặt của Đoàn Ngọc đã muốn trắng bệch ra, nào ngờ trong phòng vẫn còn không có tí động tĩnh gì.

    Trong phòng không lẽ không có người ?

    Trong phòng quả thật không có người.

    Không những không có người, ngay cả đồ đạc trong phòng đều đã
được dọn sạch, nơi đây biến thành một cái phòng không, chỉ còn thừa ba
chậu hoa để trên cửa sổ, quên không đem đi.

    Đoàn Ngọc ngẩn mặt ra.

    Hai người ở trong căn phòng trống lỗng đó thộn mặt ra một hồi.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không chừng cái chỗ anh lại buổi sáng không phải chỗ này.

    Đoàn Ngọc gật gật đầu.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Anh đi rồi, Hoa Dạ Lai sợ anh trở lại tìm cô ta, vì vậy cô ta bèn dọn đi luôn.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Vậy thì sáng nay, căn nhà tôi đã đến, bây giờ lại đi đâu mất ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không chừng nó ở gần đâu đây, nhưng hiện tại anh lại tìm không ra.

    Đoàn Ngọc thở ra, y cười khổ nói:

    – Không chừng tôi gặp phải quỷ.

    Hoa Hoa Phong cười nhạt nói:

    – Anh vốn đã gặp phải quỷ rồi mà, không những vậy mà là nữ quỷ nữa đấy.

    Đoàn Ngọc không dám nói gì thêm, may mà y không nói gì thêm. Bởi
vì chính ngay lúc đó, y bỗng nghe bên ngoài có một tiếng còi thật kỳ
quái.

    Cái loại tiếng còi đó, thông thường là ám hiệu của kẻ dạ hành phát ra.

    Quả nhiên có kẻ dạ hành bên ngoài, bọn họ nghe có hai người đang nói chuyện bên ngoài.

    – Ngươi có chắc là ở đây không ?

    – Nhất định không sai, ta mới đến tháng trước.

    – Nhưng tại sao trong nhà chưa có ai ra ?

    – E rằng đã ngủ cả.

    – Trong giang hồ còn ai dám nhắm vào đây ? Người quen ngày tháng êm ả thái bình, dĩ nhiên là ngủ say hơn chút.

    – Nhưng …

    – Ta không sai đâu, mình vào trong xem thử rồi tính sau.

    – Cứ như vậy mà vào sao ?

    – Mọi người đều là người nhà với nhau, sợ gì ?

    Giọng nói tuy từ ngoài tường vọng vào, nhưng trong đêm vắng, nghe rõ mồn một.

    Đoàn Ngọc nhìn nhìn Hoa Hoa Phong, thì thầm nói:

    – Hai người này hình như là bạn bè gì với chủ nhân nhà này.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Vì vậy, mình chỉ cần hỏi thử bọn họ, là có thể biết chủ nhân nơi này rốt cuộc là ai.

    Cô không đợi Đoàn Ngọc đồng ý, đã nhảy ra khỏi song.

    Hai người ngoài kia cũng đang nhảy qua tường vào, hai người đều ăn mặc kình trang, hiển nhiên đều là kẻ giang hồ đi đêm.

    Bọn họ thấy Hoa Hoa Phong, lập tức một bàn tay đưa lên trời, một bàn tay chỉ xuống đất, làm ra cái tư thế thật kỳ quái.

    Hoa Hoa Phong cũng làm tư thế in hệt như họ.

    Hai người này đồng thời lại hỏi một câu thật kỳ quái:

    – Hôm nay là mồng mấy tháng mấy ?

    Hoa Hoa Phong đảo quanh tròng mắt, nói:

    – Mồng hai tháng hai.

    Hai người này bấy giờ mới thở phào ra, gương mặt lộ vẻ mỉm cười, đồng thời ôm quyền thi lễ.

    Một người có vẻ cao hơn trong bọn, ôm quyền nói:

    – Huynh đệ Chu Sâm, thuộc mồng ba tháng ba, có công chuyện đến Trấn Giang nhân, trên đường qua quý địa, đến đây bái phỏng.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Qúa lời, quá lời.

    Chu Sâm nói:

    – Long đầu lão đại đã ngủ rồi sao ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Ông ta có chuyện phải ra ngoài, hai vị có chuyện gì, cứ việc nói với tôi cũng được.

    Chu Sâm ngần ngừ, cười vả lả nói:

    – Huynh đệ chúng tôi thật không may mắn, ở trong thành thử thời
vận thua hết cả tiền đi đường, lâu nay nghe tiếng Long lão đại chiếu cố
anh em rất tận tình, vì vậy tính lại đây mong ông ta giúp đỡ chút đỉnh.

    Hoa Hoa Phong cười nói:

    – Đã là người trong nhà, các ngươi không đến đây, Long lão đại mà biết được, không chừng lại nổi giận.

    Chu Sâm cười nói:

    – Chúng tôi nếu mà không nghe cái tiếng khẳng khái của Long lão đại, cũng không dám đến đâu.

    Hoa Hoa Phong quay đầu lại, hướng về Đoàn Ngọc đang ở trong nhà vẫy tay mấy cái, rồi nói:

    – Đem năm trăm lượng bạc ra đây, tặng hai vị đại ca này làm lộ phí.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Vâng.

    Y đành phải nhảy ra cửa sổ, móc mười tờ ngân phiếu trong người
ra, đang tính đếm năm tờ, Hoa Hoa Phong đã đưa ngân phiếu toàn bộ qua,
miệng cười nói:

    – Chút đỉnh “ý tứ”, Chu đại ca thu giùm cho.

    Chu Sâm tiếp lấy ngân phiếu, mặt mày tươi rói, cám ơn liền liền:

    – Không ngờ Hoa cô nương còn khẳng khái hơn cả Long lão đại.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Người nhà mà khách khí quá, là làm khách đó.

    Chu Sâm cười nói:

    – Anh em chúng tôi đã nghe đại danh của Hoa cô nương từ lâu, hôm nay được gặp cô nương, thật là may mắn quá chừng.

    Hoa Hoa Phong nở nụ cười quyến rũ nói:

    – Hai vị không gấp gì, cứ ở lại đây hai ngày, chờ Long lão đại về gặp mặt rồi đi sau.

    Chu Sâm nói:

    – Không dám làm phiền đâu. Anh em chúng tôi còn phải trở về có
chuyện, đợi Long lão đại về, xin cô nương hỏi thăm giùm cho chúng tôi,
nói giùm anh em mồng ba tháng ba chúng tôi, đều chúc lão nhân gia vạn sự
như ý, sớm có quý tử.

    Hoa Hoa Phong cười nói:

    – Chu đại ca chúc tụng hay quá, tôi cũng chúc Chu đại ca may mắn thuận lợi, ném súc sắc được ngay tứ ngũ lục.

    Chu Sâm cười phá lên, hai người cám ơn mấy lần, đi rồi còn không
ngớt xưng tụng ra miệng, cái vị Hoa cô nương này thật quá nghĩa khí,
thật biết cách xử thế:

    – Hiện tại cô vào hội còn chưa lâu, nhưng sẽ có ngày, cô nhất
định thăng lên làm đường chủ, anh em chúng ta mà được làm việc dưới tay
cô, mới là hăng hái.

    Đợi cho tiếng nói của bọn họ đã hoàn toàn xa hẳn rồi, Đoàn Ngọc mới thở ra một hồi, cười khổ nói:

    – Em xài tiền xem ra cũng rộng rãi quá chừng, một lần xài thôi đã tiêu hết gia tài bao nhiêu anh có trong người.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Thì anh cũng còn một vạn lượng thắng được còn để quán rượu Cố đạo nhân đấy.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Sao em biết trong người anh có sẵn bao nhiêu đó tiền ?

    Hoa Hoa Phong cười nói:

    – Hôm đó ở trên thuyền của Hoa Dạ Lai, tiền bạc rớt cả ra đó, em
không đưa luôn hết cả bằng đó ra, là đã khách khí lắm rồi đó.

    Đoàn Ngọc cười khổ nói:

    – Tiền bạc không được lộ ra ngoài, câu nói này xem ra quả có đạo lý thật.

    Y thở ra, rồi lại nhịn không nổi hỏi:

    – Nhưng anh vẫn còn chưa hiểu lắm, chuyện này rốt cuộc là ra sao ?

    Vẻ mặt của Hoa Hoa Phong bỗng trở nên nghiêm trang ra, cô nói:

    – Anh có nghe đến ba tiếng “Thanh Long Hội” bao giờ chưa ?

    Dĩ nhiên là Đoàn Ngọc có nghe, gần đây, ba tiếng đó trong giang
hồ đã trở thành một thứ bùa chú thần bí, bản thân nó như có một thứ lực
lượng không tưởng tượng được, có thể làm người ta sống, cũng có thể kêu
người ta chết.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Nghe nói Thanh Long hội tổng cộng có ba trăm sáu mươi lăm phân
đà, một năm cũng tấu xảo có ba trăm sáu mươi lăm ngày, vì vậy bọn họ
vừa hỏi em hôm nay là mồng mấy tháng mấy, em lập tức nhớ ra lời vị nhân
huynh ở trong rương đã nói.

    Đoàn Ngọc cũng sáng mắt lên, y nói:

    – Y có nói trong hồ có rồng, rồi nói hôm nay là mồng hai tháng hai.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Lúc đó em đã thấy y nói chuyện có vẻ kỳ quái, chắc trong đó có thâm ý gì rồi.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Vì vậy em cũng nói hôm nay là mồng hai tháng hai ?

    Hoa Hoa Phong cười nói:

    – Thật ra em cũng chỉ bất quá thử xem ra sao, không ngờ lại may rủi trúng chóc.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Em nghĩ bọn họ đều là người trong Thanh Long hội ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Dĩ nhiên rồi.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Vậy thì nơi đây chính là chỗ phân đà bí mật của Thanh Long hội ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Nơi đây chính là phân đà Mồng Hai Tháng Hai của Thanh Long hội, chắc là lấy nhật kỳ làm ký hiệu bí mật.

    Đoàn Ngọc càng sáng mắt lên, nói:

    – Không lẽ Tăng Vương Thiết Thủy là Long đài đầu lão đại ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Rất có thể.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Thiết Thủy là một hòa thượng, gã họ Chu kia tại sao lại chúc y sinh quý tử ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Đạo sĩ còn lấy vợ được, tại sao hòa thượng không sinh con được ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Nhưng bọn họ chưa gặp em bao giờ, sao lại dễ tin em như vậy ?

    Hoa Hoa Phong chớp mắt, nói:

    – Lúc nãy anh mới nói em cải trang giống gì ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Giống một nữ tặc.

    Hoa Hoa Phong cười nói:

    – Vì vậy bọn họ cũng coi em là nữ tặc, không lẽ anh không nghe bọn họ kêu em là Hoa cô nương ?

    Đoàn Ngọc sực hiểu ra, nói:

    – Thì ra bọn họ tưởng em là Hoa Dạ Lai.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Vì vậy anh không hề tìm sai chỗ tí nào, Hoa Dạ Lai và Thiết Thủy đều là chủ nhân nơi đây, bọn họ vốn là cùng một bọn.

    Đoàn Ngọc nhìn nhìn cô, y nhịn không nổi thở ra một hơi, y bỗng
phát hiện ra, cô bé này xem ra còn thông minh hơn cái dáng bên ngoài của
cô nhiều lắm.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Thật ra, cái đạo lý này anh vốn phải nghĩ ra từ lâu, chỉ bất
quá anh bị người ta gạt vào bẫy, vì vậy mới bị chuyện người trong cuộc
mù mờ.

    Đoàn Ngọc cười khổ nói:

    – Em học cái cách khen thưởng người ta hồi nào thế ?

    Hoa Hoa Phong nhoẻn miệng cười nói:

    – Vừa mới tức thì.

    Thật ra, chuyện này quả thật quá phức tạp, giống như mê hồn trận
vậy, nếu lúc đầu mình đã sai rồi, thì bất cứ mình đi đâu, cũng đều đi
lầm đường cả.

    Đoàn Ngọc vốn đang đứng, y bỗng ngồi xuống, ngồi bệch xuống.

    Hoa Hoa Phong chau mày hỏi:

    – Anh mệt à ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Không phải mệt, chỉ bất quá anh còn vài chuyện muốn tự mình suy nghĩ.

    Hoa Hoa Phong cũng ngồi xuống, ngồi bên cạnh y, dịu dàng nói:

    – Sao anh không hỏi em ? Hai người cùng suy nghĩ, dù gì cũng hơn một người.

    Đoàn Ngọc nhìn cô, ánh mắt đầy cảm kích, y bất giác thò bàn tay ra.

    Hoa Hoa Phong cũng đưa tay ra.

    Bàn tay hai người lại đụng vào nhau, rồi thu lại.

    Đoàn Ngọc cúi đầu, một hồi thật lâu, mới chầm chậm nói:

    – Nếu như Thiết Thủy quả thật là Long đầu lão đại, thì chuyện này cũng là một trong những âm mưu của Thanh Long hội.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Đúng vậy.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Mục đích của bọn họ là gì nhỉ ? Để đối phó anh sao ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Rất có thể, cái bọn họ muốn không chừng là chính anh, không chừng là thứ gì trên người anh bọn họ đang cần.

    Đoàn Ngọc gật gật đầu, y đang nghĩ đến thanh Bích Ngọc Đao trong người.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Bọn họ nghĩ ra cái bẫy này để hãm hại anh, để anh không còn đường đi.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Nếu vậy Nghiêm Tiểu Vân lại bị ai giết bây giờ ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Dĩ nhiên là bọn họ rồi.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Nhưng Nghiêm Cửu là bạn của Thiết Thủy mà.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Người Thanh Long hội làm gì, trước giờ có chọn lựa thủ đoạn
đâu, có lúc ngay cả lão tử còn muốn bán đứng, huống gì là bạn bè.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Lấy vũ công của Thiết Thủy và thế lực của Thanh Long hội, không phải là có thể đơn giản giết quách anh đi sao ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Nhưng nhà họ Đoàn trong vũ lâm danh vọng rất cao, bạn bè cũng
nhiều, bọn họ mà giết anh, nhất định sẽ có hậu hoạn, Thanh Long hội làm
chuyện gì trước giờ cũng đều thích dùng cách mượn đao giết người.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Mượn đao giết người ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Bọn họ vốn ngỡ là Nghiêm Cửu chắc chắn giết anh để báo thù cho
con mình, nhưng không biết vì lẽ gì, Nghiêm Cửu lại có vẻ tin vào anh
quá.

    Đoàn Ngọc nối lời nói:

    – Bởi vì ông ta biết rằng anh không phải là người nói dối.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Sao ông lại biết được ? Ông ta đâu có quen biết gì anh đâu ?

    Đoàn Ngọc cười cười nói:

    – Nhưng lúc bọn anh đánh bạc với nhau, không lẽ em không nghe
nói rằng ở trên sòng bạc rất dễ dàng nhận biết được tính khí của một
người.

    Hoa Hoa Phong cũng bật cười nói:

    – Nói vậy, tiền bạc hình như cũng không hoàn toàn là không có chỗ tốt của nó.

    Đoàn Ngọc trầm tư một hồi, rồi chầm chậm nói:

    – Thiên hạ vốn không có chuyện gì là tuyệt đối xấu xa, em nói có đúng không ?

    Hoa Hoa Phong dịu dàng nói:

    – Em không biết, em không nghĩ nhiều như anh vậy.

    Đoàn Ngọc cười khổ nói:

    – Nhưng anh vẫn còn nghĩ chưa ra, phải làm sao mới chứng minh được Thiết Thủy mới là chân hung.

    Hoa Hoa Phong thở ra:

    – Đây quả thật là chuyện khó khăn, chuyện này vốn không có người đối chứng.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Ít ra cũng chứng minh y là người Thanh Long hội trước, chứng minh y và Hoa Dạ Lai là đồng đảng.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Anh nghĩ ra cách gì rồi ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Chưa gì cả.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Thanh Long hội tổ chức chặt chẽ lắm, cơ hồi không có chỗ nào
đánh vào được, nếu anh muốn tìm người khác chứng minh bọn họ là người
của Thanh Long hội, anh sẽ nhất định không làm được.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Anh cũng có nghe nói, mấy trăm năm nay, trong giang hồ chưa có tổ chức nào chặt chẽ như cái bang hội này.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Vì vậy chúng ta vừa lúc nãy có giữ Chu Sâm lại, y cũng nhất định không dám tiết lộ bí mật của Thiết Thủy ra.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Vì vậy lúc nãy anh cũng không nghĩ đến chuyện đó tí nào.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Thiết Thủy và Hoa Dạ Lai tự mình dĩ nhiên là không thừa nhận rồi.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Dĩ nhiên là vậy.

    Hoa Hoa Phong thở ra nói:

    – Vậy thì anh còn nghĩ ra được cách gì bây giờ ?

    Đoàn Ngọc cười cười nói:

    – Hiện tại anh còn chưa biết … hiện tại anh chỉ biết trên đời này vốn không có chuyện gì không làm được.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không lẽ trước giờ anh chưa bao giờ tin trên đời này còn có chuyện anh làm không được thật sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Ừm.

    Hoa Hoa Phong nhìn y, cô bỗng bật cười lên.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Em cười gì ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Em cười anh, xem ra dù anh bị người ta bỏ vào rương thật, anh cũng không tuyệt vọng gì.

    Đoàn Ngọc cười nói:

    – Không sai chút nào.

    Hoa Hoa Phong nhoẻn miệng cười nói:

    – Có lúc ngay cả em cũng không biết, con người anh rốt cuộc thông minh hơn người ta, hay là ngu hơn người ta ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Chính anh cũng không biết, nhưng anh biết anh sống còn dễ chịu hơn người khác một chút.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Anh còn biết gì nữa ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Anh còn biết nếu mình cứ ngồi mãi ở đây, nhất định sẽ không ai chạy lại tự thú nhận mình là hung thủ.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Anh tính đi đâu đây ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Đi tìm Thiết Thủy.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Anh đi tìm y ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Không lẽ chỉ cho y được đi tìm anh, còn không cho anh đi tìm y sao ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Anh muốn đem mình lại nộp mạng sao ?

    Đoàn Ngọc cười khổ nói:

    – Anh không thể cả đời cứ lén lút trốn tránh mọi người được.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Trốn vài ngày cũng không được sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Không được.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Tại sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Anh nhất định phải lại cho kịp Bảo Châu sơn trang trước ngày mười lăm tháng tư.

    Hoa Hoa Phong bỗng không nói gì nữa.

    Đêm thật khuya, thật yên lặng, ánh sao nhợt nhạt chiếu vào song
cửa, phảng phất chỉ thấy được nét mặt mỹ lệ của cô, và cặp mắt sáng rực.

    Ánh mắt cô hình như có thứ tình cảm gì đó thật kỳ dị.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Mười lăm tháng tư là ngày lễ thọ của Châu nhị thúc, Châu nhị thúc là huynh đệ lâu năm rất thân với phụ thân của anh.

    Hoa Hoa Phong bỗng ngẩng đầu lên, đưa cặp mắt sáng rỡ ấy nhìn trừng trừng vào y hỏi:

    – Anh vội vã đến đó, có phải là để bái thọ Châu nhị gia không ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Sao còn giả được ?

    Hoa Hoa Phong cúi đầu, kéo dây lưng, dùng sức quấn chặt vào đầu
ngón tay mình, cô lại trầm mặc một hồi thật lâu, mới chầm chậm nói:

    – Nghe nói Châu nhị gia có một cô con gái đẹp lắm, có phải cô ta mặt mày xinh lắm thật không ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Anh không biết, anh chưa gặp bao giờ.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Nghe nói Châu nhị gia làm lễ thọ lần này, là để chọn nữ tế phải không ?

    Cô lại ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc, lạnh lùng nói tiếp:

    – Xem ra anh cũng có hy vọng được chọn lắm đấy.

    Đoàn Ngọc gượng cười một tiếng, y tính nói gì đó, nhưng nhịn
lại, y muốn nhìn cô, nhưng lại không dám đụng vào tia mắt của cô.

    Gió thổi qua lá cây, kêu lên xào xạt.

    Y bỗng thở nhẹ ra một hơi rồi nói:

    – Em cũng nên về nhà đi.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Còn anh thì sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Anh đi tìm Thiết Thủy …

    Hoa Hoa Phong cười nhạt nói:

    – Không lẽ chỉ cho anh được đi tìm y, còn không cho em đi tìm sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Chuyện này vốn không có liên hệ gì đến em.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Vốn là không có liên hệ, nhưng bây giờ thì có rồi.

    Đoàn Ngọc rốt cuộc nhịn không nổi quay đầu lại, nhìn cô chăm chú.

    Cô không hề tránh né ánh mắt của y.

    Ánh sao chiếu vào ánh mắt của cô, ánh mắt của cô tựa như ra chiều u oán.

    Cô không nói ra, nhưng y cũng nhìn được ra.

    Y nhịn không nổi thò tay ra.

    Bàn tay của họ bỗng nắm chặt vào nhau, lần này không ai rụt tay lại.

    Bàn tay của cô mềm mại làm sao, nhưng cũng lạnh làm sao.

    Đêm càng khuya, càng yên lặng, ánh sao mông lung, gió xuân ôn nhu dịu dàng.

    Cả mặt đất như chừng tan biến đi dưới ánh xuân quang.

    Cũng không biết trải qua bao lâu, Đoàn Ngọc mới chầm chậm nói:

    – Anh đi kiếm Thiết Thủy, bởi vì anh không còn đường nào khác để
đi, phụ thân anh dù có chịu đựng được bất cứ chuyện gì, cũng nhất định
chịu không nổi chuyện người ta coi anh là một kẻ hung thủ giết người.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Em biết.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Vì vậy anh biết làm vậy là nguy hiểm lắm, ngu xuẩn lắm, nhưng anh không thể không làm.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Em biết.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Thật ra anh không chắc trong bụng làm sao đối phó y.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Em biết.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Nhưng em còn muốn đi theo anh ?

    Hoa Hoa Phong cắn môi nói:

    – Em vốn có thể không đi, nhưng hiện tại không thể không đi, không lẽ anh còn chưa hiểu rõ sao ?

    Đoàn Ngọc nhìn cô chăm chú, rốt cuộc thở ra một hơi thật dài nói:

    – Anh hiểu lắm, dĩ nhiên là anh hiểu.

    Hoa Hoa Phong nhoẻn miệng cười, dịu dàng nói:

    – Chỉ cần anh hiểu điểm đó thôi, là đủ lắm rồi.

    – Mình phải làm sao mới tìm ra được Thiết Thủy ?

    – Anh chẳng cần phải đi tìm y.

    – Tại sao ?

    – Bởi vì chỉ cần có người thấy anh, họ sẽ lập tức thông báo ngay cho y lại tìm anh.

    – Hiện tại mình đi bây giờ sao ?

    – Hiện tại không phải là lúc.

    – Tại sao ?

    – Bởi vì hiện tại chẳng ai nhìn thấy được anh.

    – Không lẽ mình phải ngồi đây chờ cho đến khi trời sáng ?

    – Nếu như anh tin trên đời này không có chuyện gì tuyệt đối
không làm được, hiện tại anh nên ngoan ngoãn nằm đây ngủ một giấc.

    Đoàn Ngọc ngủ thật.

    Y còn trẻ, một người trẻ tuổi mệt mỏi, bất cứ nơi nào cũng đều ngủ được.

    Huống gì y đang ở bên cạnh cô.

    Trên đời này còn có nơi nào ấm áp an toàn hơn nơi đây ?

    Trong lòng một người đàn bà ôn nhu dễ thương, không phải vốn là thiên đường của đàn ông sao ?

    Ngày xuân, trời nắng diễm lệ.

    Ánh mặt trời sáng lạn, trời cao một màu xanh thắm.

    Đoàn Ngọc cảm thấy tinh thần thật khỏe khoắn.

    Thật ra, y không ngủ bao lâu, nhưng y ngủ rất ngon, cũng giống
như y ngủ trong lòng mẹ mình lúc còn nhỏ vậy, trong giấc mộng ấm áp ngọt
ngào.

    Lúc tỉnh lại, y phát hiện ra mình ngủ gối đầu trên đùi của Hoa Hoa Phong.

    Đùi của cô ấm áp và rắn chắc.

    Cô không ngủ, cô đang nhìn y.

    Y vừa mở mắt ra là thấy cô, thấy cái tình ý ôn nhu trong ánh mắt bình thường cô vẫn giấu kín.

    Trong khoảng khắc nhỏ bé đó, y bỗng cảm thấy cô đã là một người
đàn bà chân chính, cô không còn là đứa bé thích đi theo y cãi nhau ỏm
tỏi.

    Y nhìn cô một hồi lâu rồi cười.

    Hai người cười thật sung sướng chân thành, không ai cảm thấy xấu hổ gì, không ai cảm thấy lỗi lầm gì.

    Y gối đầu trên đùi cô, hình như vốn là chuyện rất tự nhiên, rất hợp lý thôi.

    Tâm tình của họ cũng như bầu trời bên ngoài song cửa, mới mẻ, trong lành, đầy hy vọng, đầy ánh sáng.

    Ánh mặt trời ngày xuân, dù gì cũng không làm ai thất vọng.

    Bọn họ đi giữa ánh mặt trời.

    Bọn họ thấy rất nhiều người, thấy ai ai cũng có vẻ sung sướng
lắm, dĩ nhiên có rất nhiều thấy bọn họ, dĩ nhiên cũng thấy bọn họ sung
sướng lắm.

    Bọn họ vốn là một cặp rất được người ta ngưỡng mộ, nhưng được người ta chú ý, không phải là Đoàn Ngọc, mà là Hoa Hoa Phong.

    Đàn bà mặc áo bó vào người đi giữa đường cái không có mấy ai, đàn bà có thân hình như cô cũng không có mấy ai.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Người ta ai cũng nhìn em kìa.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Sao ?

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Tại sao bọn họ không nhìn anh ?

    Hoa Hoa Phong ôm miệng cười nói:

    – Bởi vì anh không được dễ nhìn bằng em.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Nhưng anh đáng giá năm ngàn lượng ?

    Hoa Hoa Phong bấy giờ mới cảm thấy có chỗ kỳ quái thật.

    Lúc nãy cô còn chưa nghĩ tới, cô bé được nhiều người ngắm nghía, trong lòng còn nghĩ được chuyện gì khác ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không chừng người đang thấy anh bây giờ, tấu xảo đều chưa thấy tấm giấy thưởng của Thiết Thủy vẽ ra.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Em thấy nó ở đâu ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Trong quán trà.

    Quán trà ở bất cứ nơi nào, thông thường đều là những nơi tạp
nhạp nhất, hiện tại tuy còn sớm lắm, nhưng đại đa số quán trà đều đã mở
cửa.

    – Sáng bì bào thủy, chiều thủy bào bì.

    Dân Hàng Châu biết hưởng thụ, sáng sớm dĩ nhiên không nằm trong nhà ăn đồ hẩm của bà vợ.

    Thang bao trong quán trà Hàng Châu, Giải Xác Hoàng, Dương Châu
Thiên Ty, vốn cùng với Ngư giao, Thiêu mãi ở quán trà Quảng Đông, rất
được người ta hoan nghênh.

    Đoàn Ngọc bước vào quán trà, quả nhiên thấy ngay tấm hình của mình đang treo trên tường.

    Kỳ quái là, người trong quán vẫn chẳng có ai chú ý đến y, cặp
mắt người nào cũng đều vẫn chăm chú vào Hoa Hoa Phong. Mấy người này
không lẽ toàn bộ đều là kẻ háo sắc, không có ai ham tiền cả sao ?

    Hai gã hảo hán ngoài phố chợ, mặc chiếc áo ngắn, tay cầm một cái
lồng chim, đi nghênh ngang vào quán, chỗ bọn họ chọn lại tấu xảo ngay
phía dưới tấm hình.

    Có một gã đang ngẩng đầu lên nhìn tấm hình có khuôn mặt Đoàn Ngọc, miệng đang nói gì đó với bạn mình.

    Đoàn Ngọc đưa mắt ra dấu với Hoa Hoa Phong, rồi đi rụt rè tới, không biết hữu ý hay vô ý đứng ngay dưới tấm hình.

    Gã hảo hán ngoài chợ cầm lồng chim cũng có nhìn y vài lần, nhưng ngoảnh đầu đi, lớn tiếng gọi phổ ky:

    – Đem lại giùm hai mâm tiểu bao, một bình trà Long Tĩnh.

    Không lẽ y còn thích thang bao hơn cả năm ngàn lượng bạc sao ?

    Đoàn Ngọc ho lên hai tiếng, bắt đầu lẩm bẩm mấy hàng chữ phía trên:

    – Bất cứ ai phát hiện hành tung người này, lại thông báo giùm, sẽ thưởng năm ngàn lượng bạc đúng.

    Phía dưới còn có để địa chỉ.

    Đoàn Ngọc làm như bây giờ mới phát hiện ra người đang bị tróc nã là chính mình, lập tức làm ra vẻ sợ hãi vô cùng.

    Nào ngờ hai gã này vẫn còn không để ý gì đến y.

    Đoàn Ngọc bỗng nhìn hai gã cười lên một tiếng nói:

    – Anh xem người trên bảng này có giống tôi không ?

    – Không giống.

    – Không giống tí nào.

    Hai gã này trả lời thật mau mắn.

    Đoàn Ngọc ngẩn mặt ra, y gượng cười nói:

    – Nhưng sao chính tôi lại càng nhìn càng thấy giống vậy ?

    Hai gã này bắt đầu uống trà, ngay cả nhìn cũng không buồn nhìn y nửa mắt.

    Đoàn Ngọc thật tình muốn kéo lỗ tai hai gã lên, hỏi xem có phải hai gã là kẻ mù, hay là kẻ ngốc không.

    Có một người trà bác sĩ đang cầm bình trà lớn lại đổ thêm vào cho khách hàng.

    Đoàn Ngọc bỗng chụp lấy y, lớn tiếng nói:

    – Ông xem người được vẻ trên đó có phải là tôi không ?

    Trà bác sĩ ráng lắc đầu, làm như y đang nhìn một người điên, gương mặt vì sợ quá trắng bệch cả lên.

    Đoàn Ngọc lại ngẩn mặt ra.

    Hoa Hoa Phong đã bước lại, khẽ kéo vào tay áo của y.

    Đoàn Ngọc đảo quanh tròng mắt, cố ý nói lớn cho mọi người đều nghe:

    – Cái người trong hình này rõ ràng là anh, may mà mấy người này chẳng một ai nhận ra.

    Y vừa nói vừa liếc mắt xem chừng người khác ra sao.

    Nhưng cả một phòng đầy người hình như bỗng toàn bộ biến thành
quỷ đói đầu thai, người nào cũng cúi đầu ăn điểm tâm, chẳng có thèm
ngẩng đầu lên nhìn y nửa mắt.

    Đoàn Ngọc đã bắt đầu thấy muốn dở khóc dở cười !

    – Năm ngàn lượng bạc dễ kiếm như vậy, tại sao chẳng có ai muốn kiếm nhỉ ?

    Thật tình y nghĩ không ra.

    Hoa Hoa Phong cũng nghĩ không ra.

    Cô kéo Đoàn Ngọc ngồi xuống, gượng cười nói:

    – Không chừng đã có người đi báo tin rồi, chỉ bất quá không dám cho anh thấy thế thôi.. Đoàn Ngọc thở ra nói:

    – Cũng mong là vậy.

    Do đó, bọn họ bèn ngồi đó chờ, may mà nơi đây thang bao và can ty mùi vị cũng không tệ tí nào.

    Đợi đến lúc một mâm thang bao, hai tô can ty đều đã vào bụng, vẫn còn chưa thấy động tĩnh gì.

    Đoàn Ngọc nhìn tấm hình trên tường, lẩm bẩm:

    – Không lẽ bức vẽ này không giống mình thật sao ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không giống mới là lạ.

    Đoàn Ngọc thở ra một hơi, cười khổ nói:

    – Nếu như anh không muốn bị nhận diện ra, chắc là bây giờ mọi người trong phòng e đã toàn bộ nhận ra anh rồi.

    Hoa Hoa Phong cũng thở ra, cười khổ nói:

    – Trên đời này có nhiều chuyện vốn là như vậy.

    Cô nói còn chưa hết câu, bỗng có một người đi hiên ngang vào, lại bức tường giựt tấm hình xuống.

    Người trong quán hình như không ai nhìn thấy gì cả.

    Đoàn Ngọc dĩ nhiên là nhìn thấy.

    Người này mặt mày đen thui, cặp mắt loang loáng, chính là kẻ thích xen vào chuyện người ta nhất, Kiều lão tam.

    Đoàn Ngọc đang tính lại hỏi thử y, tại sao lại đến đây làm chuyện thiên hạ nữa.

    Nào ngờ, lúc bấy giờ lại có người y quen biết đang bước lại.

    Một đạo nhân cụt tay mặt mày thanh tú ốm nhom.

    Y không đợi Đoàn Ngọc chào hỏi, đã bước lại ngồi xuống, mỉm cười nói:

    – Hai vị hôm nay nhàn nhã quá, mới sáng mà đã rảnh rỗi ra đây uống trà.

    Hoa Hoa Phong lạnh lùng nói:

    – Đạo nhân hôm nay nhàn nhã quá, mới sáng mà đã rảnh rỗi ra đây uống trà.

    Cố đạo nhân cười nói:

    – Nghe nói có vị cô nương chuyên môn đi chọc ghẹo mọi người, chắc là vị này rồi đây.

    Đoàn Ngọc cũng nhịn không nổi, cười nói:

    – Không sai tí nào.

    Hoa Hoa Phong trừng mắt cho y một cái, ráng nhịn lại, không gây gỗ gì cả.

    Bởi vì bấy giờ Kiều lão tam cũng đã lại, trong tay cầm tấm giấy vẽ hình treo trên tường, đặt xuống bàn rồi cười nói:

    – Đây là mấy tờ cuối cùng đây, một mình tôi thu lại đã có tới ba trăm tờ hơn.

    Đoàn Ngọc nhịn không nổi hỏi:

    – Tại sao lại thu về ?

    Kiều lão tam nói:

    – Bởi vì ta trời sinh ta vốn hay xen vào chuyện người ta.

    Đoàn Ngọc thở ra, y cũng không thể không thừa nhận gã đang nói thật.

    Hoa Hoa Phong vênh mặt lên nói:

    – Nếu ngươi đã ham xía vào chuyện người khác, hiện tại mời ngươi bỏ từng tờ một lại chỗ cũ.

    Kiều lão tam chau mày một cái hỏi:

    – Tại sao phải đem bỏ mấy miếng giấy vụn này trở lại ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Ai nói đây là giấy vụn ?

    Kiều lão tam nói:

    – Ta nói đấy.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không lẽ ngươi không muốn lấy năm ngàn lượng bạc sao ?

    Kiều lão tam nói:

    – Muốn thì muốn, nhưng tiếc là không ai chịu đưa cho ta.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Không lẽ Thiết Thủy không muốn bắt y nữa sao ?

    Kiều lão tam nói:

    – Bây giờ ngươi mới biết sao ?

    Hoa Hoa Phong ngẩn mặt ra, Đoàn Ngọc cũng ngẩn mặt ra.

    Một hồi lâu, Hoa Hoa Phong lại nhịn không nổi bèn hỏi:

    – Thiết Thủy tại sao bỗng đổi ý vậy ?

    Kiều lão tam nhìn cô rồi lại nhìn Đoàn Ngọc, nói:

    – Các ngươi còn chưa biết sao ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Nếu đã biết còn hỏi ngươi làm gì ?

    Kiều lão tam nhìn lom lom vào hai người cả nửa ngày, y bỗng cười cười nói:

    – Đấy không chừng chỉ vì y bỗng thành ra người tốt.

    Hoa Hoa Phong lại thộn mặt ra, cô lớn tiếng nói:

    – Bất kể ra sao, chúng tôi vẫn muốn tìm lại y.

    Kiều lão tam hình như cũng đớ người ra, y hỏi:

    – Các ngươi muốn tìm người ?

    Hoa Hoa Phong cười nhạt nói:

    – Không lẽ chỉ cho y lại tìm chúng tôi, chứ không cho chúng tôi tìm y sao ?

    Kiều lão tam bật cười nói:

    – Các ngươi dĩ nhiên là tìm y được, không những vậy, nhất định là tìm ra.

    Y cười có vẻ thật kỳ quái, thật thần bí.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Sao ngươi biết chúng tôi nhất định tìm ra ?

    Kiều lão tam nói:

    – Bởi vì ta có thể đưa các ngươi lại.

    Quả nhiên, y đem bọn họ đi thật, không những vậy còn tìm tới Thiết Thủy thật nhanh chóng.

    Thiết Thủy đã biến thành một người tốt thật.

    Người chết nhất định không thể nào còn làm chuyện gì xấu xa.

    Vì vậy, người chết là người tốt.

    Thiết Thủy là một người đã chết.

    Đoàn Ngọc nằm mơ cũng không ngờ được Thiết Thủy bỗng dưng chết được.

    Không những vậy, còn chết rất thảm thiết.

    Người phát hiện ra thi thể của y đầu tiên là Kiều lão tam.

    – Người phát hiện ra ở đây ?

    – Ở đầu đường cái.

    – Y làm sao chết vậy ?

    – Bị người ta chặt mất đầu, người của y còn ở giữa đường cái, đầu lâu thì đã rớt ra ngoài đó một trượng.

    Y chết quả thật thảm thiết.

    – Ai giết y vậy ?

    – Không biết, ta chỉ thấy thanh đao đã giết y !

    Đao nằm trong quan tài.

    Quan tài để trong chùa Phong Lâm, thanh đao rành rành lại là thanh Bích Ngọc Thất Tinh đao của Đoàn Ngọc.

    Người ở trong chùa lo chuyện tang sự là Nghiêm Cửu.

    Cái người bệnh hoạn này, ở cái tuổi về chiều lại chỉ trong một
ngày, mắt thấy con mình bạn mình liên tiếp chết thảm thiết dưới thanh
đao đó.

    Chết thảm thiết bởi cùng một thanh đao.

    Ánh mặt trời chiếu qua hết tàng lá rậm rạp của cây bồ đề, đã biến thành thật u ám.

    Ánh mặt trời lờ mờ, chiếu trên hai cổ quan tài trước mặt y, chiếu lên gương mặt trắng bệnh của ông ta.

    Xem ra ông ta tựa hồ đã già đi nhiều lắm.

    Đến nơi này, ngay cả tâm tình của Hoa Hoa Phong cũng đều biến thành nặng nề.

    Nghiêm Cửu lấy miếng khăn tay che miệng, ho khẽ lên vài tiếng. Khăn tay đã dơ, nhưng ông ta chẳng màng nữa.

    Trầm mặc một hồi lâu, Hoa Hoa Phong rốt cuộc nhịn không nổi nói:

    – Đao vốn vẫn nằm trong tay của Thiết Thủy, có phải không ?

    Cố đạo nhân nói:

    – Nhưng y không hề đem nó theo bên mình.

    Hoa Hoa Phong hỏi:

    – Y để thanh đao ở chỗ nào ?

    Cố đạo nhân nói:

    – Không biết, ta chỉ biết vào lúc hoàng hôn, đao không thấy đâu nữa.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Tôi có thể chứng minh hoàng hôn tối hôm qua, Đoàn Ngọc vẫn ở một chỗ với tôi.

    Cố đạo nhân nói:

    – Sao ?

    Hoa Hoa Phong lại nói tiếp:

    – Trừ tôi ra, còn có một người có thể chứng minh được nữa.

    Cố đạo nhân hỏi:

    – Một người nào ?

    Hoa Hoa Phong đáp:

    – Một người tôi không quen biết.

    Cố đạo nhân hững hờ nói:

    – Cô không quen biết người này, nhưng người này lại biết các người ở một chỗ với nhau ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Bởi vì y được bọn tôi cứu từ trong một cái rương ra, không những vậy y còn bị thụ thương.

    Cố đạo nhân nhìn nhìn Kiều lão tam, Kiều lão tam ngẩng mặt nhìn
lên trần nhà, gương mặt của hai người không có lấy một chút vẻ mặt gì
cả.

    Nhưng gương mặt của Hoa Hoa Phong thì đã đỏ lên vì nóng nảy, chính cô cũng biết những lời mình nói khó làm cho ai tin được.

    Hiện tại dù có thể tìm được ra người đó, cũng chẳng được gì cả. Lời một người lạ mặt nói, ai mà tin được ?

    Cố đạo nhân bỗng hỏi:

    – Tối hôm qua các người ở đâu ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Ở trong phòng của Thiết Thủy.

    Cố đạo nhân nói:

    – Ở đó còn có người sao ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không những không có ai, ngay cả đồ đạc cũng dọn sạch.

    Cố đạo nhân nói:

    – Các vị hai người bèn ở trong căn nhà trống đó qua một đêm ?

    Hoa Hoa Phong lại càng đỏ mặt.

    Chuyện đó cũng rất khó làm người ta tin.

    Cố đạo nhân bỗng thở ra một tiếng nói:

    – Thiết Thủy không phải là bạn của ta.

    Kiều lão tam nói:

    – Cũng chẳng phải là bạn của ta.

    Cố đạo nhân ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào Đoàn Ngọc nói:

    – Nhưng chú là bạn của ta.

    Đoàn Ngọc chầm chậm gật đầu, nhưng y không nói gì, bởi vì thật tình y không biết nói gì.

    Cố đạo nhân nói:

    – Tuy chúng ta là bạn bè, nhưng hiện tại nếu chú muốn đi, ta cũng nhất định không giữ chú.

    Đoàn Ngọc rất cảm khích.

    Dĩ nhiên y hiểu cái hảo ý của Cố đạo nhân, Cố đạo nhân đang khuyên y mau mau rời khỏi chốn thị phi này.

    Nghiêm Cửu bỗng thở ra một tiếng nói:

    – Quả thật, y cũng nên đi thôi.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Tôi …

    Nghiêm Cửu nói:

    – Đây là cây đao của chú, chú có thể đem đi.

    Ông ta nhìn thanh đao trên quan tài, chầm chậm nói tiếp:

    – Bởi vì ta cũng nói chú là bạn của ta, không những vậy, ta tin chú.

    Nghiêm Cửu lại nói tiếp:

    – Chú đến Bảo Châu sơn trang, xin chú nói giùm với Châu nhị gia, nói là … nói là cha con ta không đến bái thọ được.

    Đoàn Ngọc gắng gượng nhịn không cho nước mắt trào ra, y cắn răng nói từng tiếng một:

    – Nhưng tôi không hề muốn đi.

    Nghiêm Cửu chau mày hỏi:

    – Tại sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Bởi vì tôi đi không được.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Thiết Thủy đã qua đời rồi, nơi đây hiện tại không còn ai làm khó dễ gì chú.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Tôi biết.

    Nghiêm Cửu hỏi:

    – Vậy thì chú còn gì nữa mà không đi ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Bởi vì nếu hiện tại tôi mà đi, cả đời tôi sẽ không khỏi bị người ta hoài nghi mình là hung thủ.

    Cố đạo nhân tiếp lời:

    – Nhưng chúng ta tin chú, không lẽ như vậy còn chưa đủ sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Các vị tin tôi, chỉ vì các vị là bạn của tôi, nhưng trên đời này còn có rất nhiều người không phải là bạn bè của tôi.

    Y nhìn chăm chú vào thanh đao trên quan tài, chầm chậm nói tiếp:

    – Huống gì, đây quả thật là thanh đao nhà họ Đoàn chúng tôi, bất
kể ai dùng thanh đao này giết người, nhà họ Đoàn đều chịu liên hệ.

    Cố đạo nhân hỏi:

    – Ngươi tính tìm kẻ chân hung ?

    Đoàn Ngọc gật gật đầu.

    Cố đạo nhân hỏi:

    – Ngươi có manh mối gì không ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Chỉ có một đường.

    Cố đạo nhân hỏi:

    – Manh mối gì ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Một con rồng, con rồng xanh.

    Cố đạo nhân thay đổi hẳn sắc mặt, hỏi:

    – Rồng xanh ? Thanh Long hội ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Đúng vậy, Thanh Long hội.

    Nghe đến ba tiếng Thanh Long hội, mọi người đều phảng phất biến hẳn sắc mặt.

    Mấy trăm năm nay, trong giang hồ quả thật chưa từng có tổ chức nào bí mật, đáng sợ như Thanh Long hội.

    Cái tổ chức này thật giống như con rồng, con rồng độc nhất trong
chuyện thần thoại, tuy ai ai cũng nghe nói đến nó, không những vậy còn
tin là nó có thật, nhưng trước giờ chưa ai thấy qua nó bây giờ, cũng
chưa ai biết nó rốt cuộc hình dạng ra sao, lớn nhỏ ra sao. Mọi người chỉ
biết, bất cứ nơi nào, hình như cũng có ảnh hưởng của nó bao trùm, bất
cứ lúc nào, nó cũng đều có thể đột nhiên xuất hiện.

    Có người dạo gần đây thậm chí đã cảm thấy lúc nào cũng đều bị nó uy hiếp, muốn thở cho thoải mái cũng rất khó khăn.

    Một hồi thật lâu, Cố đạo nhân mới thở phào ra một hơi nói:

    – Chú cho là chuyện này Thanh Long hội có dính líu vào ?

    Đoàn Ngọc gật gật đầu, nói:

    – Tôi đến mồng chín mới lại đây.

    Cố đạo nhân nói:

    – Đó là hai ngày trước.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Đúng vậy, hai ngày trước, buổi chiều tôi vừa đến đây, bèn gặp phải Hoa Dạ Lai.

    Cố đạo nhân nói:

    – Nghe nói lúc đó, chú đang ngồi uống rượu ở Tam Nhã Viên.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Hoa Dạ Lai hành tung vốn rất bí mật, bởi vì cô ta biết có
người đang tìm mình, bất cứ ai nếu muốn trốn người ta, đều nhất định
không nên đến một cái nơi như Tam Nhã Viên, nhưng hôm ấy cô ta lại thà
có mặt ở đó.

    Y cười cười, nói tiếp:

    – Không những vậy, còn sợ người khác không thấy cô ta, bèn đặc biệt lại ngồi ở song cửa, còn vén rèm cửa lên, mở cửa sổ ra.

    Cố đạo nhân đang trầm ngâm, y nói:

    – Đây đúng là có chỗ không hợp lý lắm.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Môn hạ của Thiết Thủy, cũng tấu xảo vào lúc đó thấy cô ta, tấu xảo tìm lại cô ta trước mặt tôi.

    Cố đạo nhân nói:

    – Chú nghĩ là chuyện này vốn do bọn họ đã an bày sẵn đâu vào đó rồi ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Thật tình tôi không thể tin rằng thiên hạ có chuyện gì tấu xảo quá như vậy.

    Cố đạo nhân suy nghĩ một thoáng rồi nói:

    – Nói vậy, Thiết Thủy và Hoa Dạ Lai không lẽ đã quán thông sẵn với nhau từ lâu ?

    Đoàn Ngọc gật gật đầu nói:

    – Bọn họ chắc là đã chú ý đến hành tung của tôi từ lâu, biết tôi
lại đây, bèn đặc biệt an bày một màn kịch, diễn ra cho tôi xem.

    Cố đạo nhân nối lời:

    – Nhưng nếu lúc đó chú không lại xen vào chuyện bất bình đó thì sao ?

    Đoàn Ngọc thở ra, y cười khổ nói:

    – Bọn họ chắc cũng tính đúng là tôi nhất định không thỏng tay đứng nhìn một bên.

    Hoa Hoa Phong bỗng nhiên cũng thở ra, hừ lên một tiếng nói:

    – Một gã trai trẻ huyết khí phương cương, cho mình là tay phi
phàm, lại uống thêm chút rượu, nếu thấy mấy gã hòa thượng hung hăng đi
khinh lờn một người đàn bà cô thân, lại đẹp đẽ như thế, làm sao còn để
lỡ cơ hội tốt làm anh hùng cứu mỹ nhân ?

    Đoàn Ngọc cười khổ nói:

    – Huống gì lúc đó, dù tôi không ra tay, bọn họ cũng nhất định không chịu ngừng tay ở đó.

    Hoa Hoa Phong lấy đuôi mắt liếc qua y, nói:

    – May là Đoàn công tử của chúng ta là tay hảo hán anh hùng
chuyên môn xen vào chuyện bất bình, vì vậy bọn họ cũng không đến nổi
phải phí công làm gì thêm.

    Xem ra đàn bà nếu có cơ hội nuốt phải giấm, cô ta nhất định không chịu bỏ qua.

    Cố đạo nhân chau mày nói:

    – Bọn họ làm vậy, mục đích là thế nào ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Thứ nhất, bọn họ vốn muốn trừ khử Nghiêm Tiểu Vân, rồi giá họa cho tôi.

    Cố đạo nhân dỏng tai nghe.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Vì vậy tối hôm đó bọn họ bèn kêu Hoa Dạ Lai trộm thanh đao của tôi, đi giết Nghiêm công tử.

    Cố đạo nhân nói:

    – Bọn họ cho là Nghiêm Cửu gia nhất định sẽ giết chú để báo thù cho Nghiêm công tử ?

    Đoàn Ngọc trả lời:

    – Đúng vậy, đây gọi là kế Nhất Thạch Lưỡng Điểu, Tá Đao Sát Nhân.

    Cố đạo nhân nói:

    – Trân châu và ngọc bài trên người của Nghiêm công tử, không lẽ cũng là Hoa Dạ Lai cố ý đưa cho chú ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Đấy chắc không phải đâu, nếu cô ta đưa cho tôi, tôi chắc chắn sẽ không nhận đâu.

    Y lại thở ra một hơi, cười khổ nói:

    – Cô ta dùng một cách thật xảo diệu, lúc đó ngay cả tôi cũng bị cô ta gạt luôn.

    Đến bây giờ, y mới phát hiện ra, Hoa Dạ Lai không phải ngu ngốc như y tưởng tượng.

    Cô cố ý trộm ngân phiếu và thanh Bích Ngọc Đao của Đoàn Ngọc, cố ý giấu vào trong chậu hoa, cố ý để Đoàn Ngọc thấy.

    Sau đó cô mới cố ý ngủ vùi, để Đoàn Ngọc trộm lại mấy thứ đồ đó.

    Dĩ nhiên cô cũng tính đúng, Đoàn Ngọc được chuyện rồi, nhất định
sẽ rón rén bỏ đi, trong lúc vội vã, Đoàn Ngọc đương nhiên cũng sẽ không
phát hiện mấy thứ đồ có thêm một vài thứ nữa, huống gì, những thứ đó
vốn ở trong cùng một cái bọc. Đợi đến lúc Đoàn Ngọc phát hiện ra mấy món
đồ dư này, dù y có lập tức trở lại, cô nhất định đã không còn ở đó.

    Vì vậy, Đoàn Ngọc sẽ không cách nào tìm ra được người nào chứng minh giùm y tối hôm đó y đã ở đâu.

    Huống gì, bất cứ ai cũng biết Nghiêm Tiểu Vân là kình địch của
y. Một người nếu vì muốn lấy được cô vợ vừa đẹp vừa giàu, bèn lén lút
trong bóng tối giết quách tình địch của mình đi, đó cũng chẳng phải là
chuyện gì kỳ quái.

    Đợi đến lúc Nghiêm Cửu phát hiện ra trân châu và ngọc bài cũng
nằm trong người của Đoàn Ngọc, dĩ nhiên ông ta sẽ nhận định chắc, y là
kẻ hung thủ.

    Cố đạo nhân than thở một hồi nói:

    – Xem ra cái kế này của y, vốn thật có thể nói là không có một kẽ hở, văn võ nhất thất vậy.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Chỉ tiếc là bọn họ còn tính sai một chỗ.

    Cố đạo nhân nói:

    – Sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Bọn họ không ngờ rằng, Nghiêm Cửu gia lại nhận được con người
tôi trên chiếu bạc, không những vậy, còn nhận tôi làm bạn bè.

    Nghiêm Cửu nãy giờ đang lắng nghe, vẻ mặt thống khổ và nghiêm trang, bấy giờ bỗng nói:

    – Thiết Thủy vốn cũng là bạn của ta.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Tôi biết.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Lúc nhỏ y vốn là hàng xóm của ta, mười hai tuổi mới vào chùa Thiếu Lâm.

    Thật ra Thiết Thủy vốn là con của người nhà của ông ta, vì cảm
thấy mình xuất thân thấp hèn, vì vậy mới nuôi thành cái tính khí vừa
thiên khích vừa tự đại như vậy.

    Người ta vì muốn giấu diếm cái nhược điểm trong tâm lý của mình, thường thường sẽ làm những chuyện kỳ quái.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Y không tiếc xuất gia làm hòa thượng, chỉ vì muốn học vũ công
của chùa Thiếu Lâm, để lộ mặt với đời, vì vậy lúc y học võ ở Thiếu Lâm,
chuyên cần khắc khổ hơn cả ai.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Vì vậy y mới luyện được thành một thân vũ công cao cường như vậy.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Trước giờ tôi rất hiểu y, tôi cũng tin là y không đi làm chuyện gì xấu xa với những hạng đàn bà như Hoa Dạ Lai.

    Đoàn Ngọc nối lời:

    – Nhưng chắc ông chưa gặp y đã lâu lắm rồi ?

    Nghiêm Cửu nói:

    – Đúng là đã quá lâu năm rồi, vì vậy lần này y mời ta lại gặp nhau ở đây, ngay cả ta cũng cảm thấy hơi bất ngờ.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Trải qua bao nhiêu năm tháng, con người ta thường thường sẽ đổi.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Dù y có biến đổi, nhưng chùa Thiếu Lâm trước giờ rất trọng
thanh quy giới luật, y ở trong chùa hai mươi năm nay, gần đây mới nhập
giang hồ, làm sao mà đi quen biết mấy đứa nữ tặc như Hoa Dạ Lai.

    Đoàn Ngọc trầm ngâm một hồi rồi nói:

    – Lấy tính cách của y, dĩ nhiên là không kết giao với Hoa Dạ Lai.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Nhất định không thể nào.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Y kết giao, không phải là Hoa Dạ Lai, mà là Thanh Long hội.

    Nghiêm Cửu chau mày hỏi:

    – Thanh Long hội ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Y giận dữ bỏ ra khỏi chùa Thiếu Lâm, chỉ vì biết mình ở chùa
Thiếu Lâm không còn cách nào nở mày nở mặt được, vì vậy muốn ra ngoài
đời làm chuyện kinh thiên động địa, oanh liệt một phen.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Nhưng một mình y rốt cuộc là khó làm nên được gì, huống gì y
xuất gia đã lâu, người và chuyện trong giang hồ, y đều rất bỡ ngỡ, muốn
làm đại sự, nhất định phải tìm một tay trợ thủ.

    Nghiêm Cửu trầm ngâm một hồi, rốt cuộc gật gật đầu.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Thanh Long hội chắc là tính lợi dụng nhược điểm ấy của y, dụ y vào trong hội.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Lấy tính khí của y mà nói, làm sao y chịu cam lòng bị người khác lợi dụng ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Bởi vì y cũng muốn lợi dụng Thanh Long hội, có những người kết giao với nhau, chỉ vì muốn lợi dụng lẫn nhau thôi.

    Y thở ra, nói tiếp:

    – Thanh Long hội muốn có người là có ngay, muốn có tiền là có
ngay, điều đó đối với bất kỳ ai, đều là một thứ dụ hoặc rất lớn, huống
gì con người y vốn rất thiên khích.

    Nghiêm Cửu không nói gì nữa.

    Ông ta cũng biết Đoàn Ngọc không những nói đúng, y còn nói rất khách khí.

    Lần này ông ta gặp Thiết Thủy, ông ta cũng cảm thấy Thiết Thủy
làm những chuyện có hơi quá lố, có lúc thậm chí còn làm người ta không
cách nào chịu nổi.

    Có điều ông ta dễ dãi bỏ qua cho Thiết Thủy, bởi vì ông ta thủy chung vẫn cho rằng Thiết Thủy là một kẻ anh hùng.

    Hành vi của kẻ anh hùng, dù gì cũng có chỗ khác với người thường.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Chỉ tiếc là Thiết Thủy có mạnh, Thanh Long hội còn mạnh hơn,
vì vậy y nhập vào Thanh Long hội rồi, bèn dần dần bị người ta kềm chế,
dần dần không được tự chủ, phải bị bắt làm những chuyện y không muốn
làm, bấy giờ dù y có muốn thoát ly khỏi Thanh Long hội cũng đã quá muộn.

    Bởi vì bấy giờ y đã bị quen với cái lối hưởng thụ xa xỉ ở đó,
quen với chuyện đàn bà đẹp nhất, rượu ngon nhất. Không chừng trong lòng y
cũng biết mình làm chuyện không đúng, và đang hận chính mình đã trụy
lạc. Vì vậy y lại càng trụy lạc, càng liều mạng đi tìm những kích thích
hưởng thụ, chỉ muốn báo thù chính mình. Vì vậy y mới bị Thanh Long hội
nuốt chửng.

    Nghiêm Cửu than thở một hồi, buồn rầu nói:

    – Y xuất gia làm hòa thượng, chỉ vì muốn nổi tiếng, không phải thật lòng muốn quy y cửa Phật, chuyện đó đã tự nó sai rồi.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Bất hạnh là y còn phải sai lầm thêm nữa, đi gia nhập Thanh Long hội.

    Nghiêm Cửu thở ra:

    – Thanh Long hội thật tình mạnh quá, lớn quá, bất kỳ ai đã gia nhập vào rồi, đều khó mà tránh khỏi bị nó nuốt chửng.

    Cố đạo nhân nãy giờ vẫn trầm mặc đã lâu lắm, bây giờ mới bỗng cất tiếng hỏi:

    – Chú cho là chuyện này Thanh Long hội chỉ sử Thiết Thủy làm ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Chắc là vậy.

    Cố đạo nhân nói:

    – Nghe nói Thanh Long hội có phân đà tổng cộng là ba trăm sáu mươi lăm chỗ, Hàng Châu phải là một trong những chỗ đó.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Đúng vậy.

    Cố đạo nhân nói:

    – Không lẽ Thiết Thủy là đường chủ nơi đây ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Tôi cũng ngỡ là y.

    Cố đạo nhân nói:

    – Nhưng bây giờ thì sao ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Bây giờ tôi biết phải là người khác, Thiết Thủy ở đây, vốn bị
người này giám thị, vì vậy chuyện này bị hỏng rồi, y bèn lập tức bị giết
ngay.

    Cố đạo nhân hỏi:

    – Tại sao giết y ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Để bịt miệng, và cũng để lập oai.

    Cố đạo nhân hỏi:

    – Lập oai ?

    Đoàn Ngọc nói:

    – Người trong Thanh Long hội làm chuyện gì hỏng, chỉ còn đường chết !

    Y than thở một hồi rồi nói tiếp:

    – Vì vậy, người làm chuyện gì cho Thanh Long hội, không ai dám không hết sức mình.

    Cố đạo nhân thở ra nói:

    – Không chừng đây chính là nguyên nhân mà Thanh Long hội thành công quá sức vậy.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Nhưng chuyện này bọn họ chưa thành công được.

    Cố đạo nhân gật gật đầu tươi nét mặt nói:

    – Hiện tại không chừng chú còn sống sờ sờ ra đây, mà còn muốn đi là đi …

    Đoàn Ngọc ngắt lời, nói:

    – Nhưng tôi mà bỏ đi, bọn họ lại thành công rồi.

    Cố đạo nhân hỏi:

    – Tại sao ?

    Đoàn Ngọc cười cười nói:

    – Bọn họ kế hoạch lần này, mục đích lớn nhất là muốn trừ khử tôi và Nghiêm Tiểu Vân.

    Cố đạo nhân nói:

    – Hiện tại Nghiêm công tử đã chết.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Đúng vậy, nhưng tôi tuy còn sống đó, cũng như đã chết rồi.

    Cố đạo nhân hỏi:

    – Tại sao ? Ta còn chưa hiểu.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Bởi vì tôi đã là một kẻ hung thủ, ít ra cũng không cách nào
chứng minh mình không phải là hung thủ, vì vậy dù tôi còn mặt dạn mày
dày lại Bảo Châu sơn trang, chắc là cũng đi không về không thôi.

    Cố đạo nhân sực hiểu ra nói:

    – Đúng vậy, Châu nhị gia dĩ nhiên là không muốn một người bị tình nghi là hung thủ làm con rễ của mình.

    Đoàn Ngọc cười khổ nói:

    – Một người bị tình nghi là hung thủ, bất kỳ đi đến đâu, cũng sẽ
không được người ta tôn trọng, dù có bỗng nhiên bị chết ngay giữa
đường, cũng không ai thương tình cho.

    Cố đạo nhân nói:

    – Vì vậy chú nghĩ là bọn họ tùy thời tùy lúc đều có thể ám toán chú nữa không sợ gì cả.

    Đoàn Ngọc thở ra nói:

    – Không những vậy, bọn họ giết tôi rồi, còn có thể đẩy trách
nhiệm qua cho Nghiêm Cửu gia, bởi vì Nghiêm Cửu gia không muốn ra mặt
gây oán thù với nhà họ Đoàn, mà lại không cam lòng con mình bị chết
thảm, vì vậy chỉ còn cách kiếm người lại ám toán tôi, như vậy không phải
là hợp lý lắm sao ?

    Cố đạo nhân nhìn y một hồi, bỗng thở dài một tiếng nói:

    – Thật ta nhìn lầm chú quá chừng.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Nhìn lầm tôi ?

    Cố đạo nhân cười nói:

    – Ta vốn ngờ chú là một tay cờ bạc rượu chè, chuyện gì cũng tinh
thông, về sau ta đổi ý, nhưng bây giờ vẫn còn không ngờ được chú là một
người như vậy.

    Hoa Hoa Phong cũng đã lâu lắm chưa mở miệng ra, cô bỗng xen vào nói:

    – Ông thử xem y là hạng người như thế nào ?

    Cố đạo nhân mỉm cười nói:

    – Y xem ra tuy có vẻ là một tay đại thiếu gia chuyện gì cũng
không hiểu, thật ra y hiểu chuyện còn hơn bọn lão hồ ly chúng ta nhiều.

    Hoa Hoa Phong nhịn không nổi nhoẻn miệng cười nói:

    – Cái bản sự lớn nhất của gã này, là giả trang làm lợn mà ăn
được cả cọp, nếu có người nào tưởng y là kẻ ngốc, người đó sẽ lầm to.

    Ánh mắt cô sáng rực lên, gương mặt cô cũng rạng rỡ.

    Cố đạo nhân cười nói:

    – Vì vậy ta mà là Châu nhị gia, ta không chọn y làm con rễ còn chọn ai bây giờ ?

    Gương mặt của Hoa Hoa Phong bỗng sa sầm xuống, cô lạnh lùng nói:

    – Chỉ tiếc là ông không phải.

    Nghiêm Cửu ho khẽ lên mấy tiếng, chầm chậm đứng lên.

    Trời hình như đã tối, gió tựa hồ đem lại chút hơi lạnh.

    Ông ta đứng trong gió, nhìn chăm chú vào quan tài, chầm chậm nói:

    – Người nằm trong này, là con trai của ta.

    Không ai nói gì, không ai biết phải nói gì.

    Nghiêm Cửu chầm chậm nói tiếp:

    – Tuy nó không thông minh lắm, cũng không thể nói là thành thực, nhưng ta cũng chỉ có mình nó là con.

    Con mình dù gì cũng là tốt, không cần ông ta nói, bất cứ ai cũng hiểu chuyện đó.

    Nghiêm Cửu lại nói tiếp:

    – Mẹ nó hiểu nó nhất, mẹ nó biết thằng bé này trời sinh tính khí
rất quật cường, rất hiếu thắng, vào giang hồ sẽ rất dễ dàng chịu thiệt
thòi, vì vậy lâm tử có cầu ta mấy lần, xin ta chiếu cố cho nó cẩn thận.

    Gương mặt ông ta càng trắng bệch ra, giọng nói cũng ra vẻ nghẹn ngào, rồi lại buồn rầu nói tiếp:

    – Bà ấy mười sáu tuổi vào làm dâu nhà họ Nghiêm, cần kiệm khắc
khổ, xây dựng gia đình mười mấy năm, cho đến chết, chỉ bất quá xin ta có
bao nhiêu chuyện đó, mà ta … ta không làm được.

    Đoàn Ngọc cúi đầu xuống.

    Y hiểu cái tâm tình đó, y cũng có một bà mẹ.

    Nghiêm Cửu chăm chú nhìn y, chầm chậm nói:

    – Ta nói cho chú nghe những lời này, chỉ bất quá muốn cho chú
biết ta cũng hy vọng tìm cho ra được hung thủ chân chính, vì thằng bé
này báo thù, ta hy vọng tấm lòng phục thù còn mãnh liệt hơn cả chú.

    Đoàn Ngọc cúi đầu nói:

    – Tôi hiểu.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Nhưng hiện tại không có bằng cớ gì thực tiễn, chúng ta không thể nào hoài nghi bất cứ ai là hung thủ.

    Đoàn Ngọc nói:

    – Tôi hiểu.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Chú không hiểu.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Tại sao ?

    Nghiêm Cửu nói:

    – Ý của ta là, tuy Thanh Long hội hành động bất nghĩa, chúng ta cũng không thể hoài nghi họ được.

    Đoàn Ngọc nhịn không nổi phải hỏi:

    – Tại sao ?

    Nghiêm Cửu nói:

    – Bởi vì trong lòng chúng ta nếu có thành kiến, có khi sẽ không
khỏi làm chuyện lỗi lầm, nhưng Thanh Long hội thật tình quá mạnh, quá
lớn, chúng ta mà lầm lẫn một chuyện, sẽ không khỏi cũng bị nó nuốt chửng
luôn.

    Đoàn Ngọc nghiêm mặt nói:

    – Lão nhân gia muốn nói gì, hiện tại tôi đã hoàn toàn hiểu rồi.

    Nghiêm Cửu nói:

    – Chú hiểu rồi thì tốt lắm.

    Ông ta chẳng nói gì thêm, lấy khăn che miệng, khẽ ho lên, chầm chậm bước ra ngoài.

    Gió thổi lại, thổi trên người ông ta.

    Ông ta gập người lại, ngay cả một trận gió tựa hồ cũng chịu không nổi.

    Đi đến trước cửa, ông ta ho lên đến cả khom lưng xuống không thẳng người lại được.

    Bấy giờ trong gió bỗng đưa lại một trận thở dài thật nặng nề.

    Nơi để linh cửu, là một bên điện chùa Phong Lâm, ngoài điện là
một cái sân nho nhỏ, trong sân có trồng một bụi tử trúc và một cây bồ
đề.

    Nghe tiếng thở dài đó, Nghiêm Cửu bỗng biến hẳn sắc mặt, la khẽ lên một tiếng:

    – Ai đó ?

    Ông ta vừa la, người đã bắn ra như mũi tên.

    Con người già lão bệnh hoạn này, chỉ trong khoảnh khắc, bỗng biến thành một con chim ưng.

    Cũng trong cái khoảnh khắc đó, chỉ nghe có tiếng trúc loạt xoạt
vang lên, một bóng người cũng từ trong bụi trúc xông ra, thân hình
thoáng qua một cái đã đến ngoài tường.

    Thân pháp của Nghiêm Cửu tuy nhanh, người này cũng không chậm.

    Ngoài tường cũng là một khu rừng, cành lá rất là rậm rạp, đợi
đến lúc Nghiêm Cửu ra tới nơi, người này đã chẳng còn thấy đâu.

    Không biết từ lúc nào, mặt trời đã bị mây đen che kín, trong gió hơi lạnh nghe càng nồng đậm.

    Bây giờ chỉ mới là đầu xuân.

    Nghiêm Cửu nhìn dãy núi xa xa, đứng đó như ngây như dại, gương
mặt ông ta đầy vẻ gì đó thật kỳ quái, không ai biết được ông ta đang
nghĩ gì trong lòng.

    Đoàn Ngọc cũng nhìn không ra, vì vậy y nhịn không nổi hỏi:

    – Ông có thấy y là ai không ?

    Nghiêm Cửu ngẩn ngơ, gật gật đầu, rồi bỗng lại lắc lắc đầu ! Đấy rốt cuộc ý nghĩa ra sao, vẫn còn không ai hiểu được.

    Người này rốt cuộc là ai ? Tại sao lại núp trong rừng trúc lén lút nhìn trộn ? Rồi lại thở dài ?

    Không lẽ Nghiêm Cửu đã nhận ra y là ai, nhưng lại không muốn nói ra ?

    Đoàn Ngọc thở ra nói:

    – Bất kể ra sao, tôi thấy người này không hề có ác ý.

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Không có ác ý tại sao lại phải bỏ chạy ?

    Đoàn Ngọc giải thích:

    – Không chừng y chỉ bất quá không muốn bị người ta thấy mặt thế thôi.

    Nhưng tại sao y lại không muốn bị người ta thấy mặt, không lẽ y
cũng có chuyện gì khổ ải không nói được cho người khác nghe ?

    Hoa Hoa Phong bỗng nói:

    – Em thấy y có vẻ rất giống một người.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Giống ai ?

    Hoa Hoa Phong nói:

    – Tuy em không thấy rõ gương mặt của y, nhưng trên người y bộ y phục đang mặc là của ai, em đại khái cũng thấy được ra.

    Đoàn Ngọc hỏi:

    – Y mặc y phục ra sao ?

    Hoa Hoa Phong hỏi lại:

    – Không lẽ anh không nhận ra y đang mặt bộ đồ của ai thật sao ?

    Đoàn Ngọc bỗng không nói gì nữa.

    Dĩ nhiên y không phải là không nhận ra đó là y phục của ai, thật
ra y thấy rất rõ ràng, người này mặc bộ đồ của Hoa Hoa Phong mặc lúc
cải trang thành đàn ông, bộ đồ màu tím nhạt.

    Lúc cô nhảy xuống nước, vẫn còn mặt bộ đồ này, về nhà mới đổi bộ khác, thuận tay ném ra sau cửa.

   

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+