Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thất Chủng Binh Khí 4 – Đa Tình Hoàn – Hồi 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mộ Hoang Trong Mưa Bão    Tiếng sét nổ đùng, ánh chớp lóe lên sáng cả một vùng loạn thạch có tầng tầng lớp lớp những ngôi mộ hoang.
    Trong mõm núi, hai đại hán ăn mặc lam lũ đội cái mũ lông rách nát, đang đào mộ trong cơn mưa lũ.
    Cơn
mưa lớn đã làm tắt hết lửa ma, cũng làm tắt hết đèn đuốc họ đem lại,
mặt đất một màn tối mịt, khắp nơi đều là mộ hoang đầy một vẻ âm trầm ma
quái làm người ta muốn rỡn cả tóc gáy lên.
    Hai người này là ai ?
    Người bọn họ đang chôn đây, lại là ai ?
    Một người trong bọn là gã hán tử mũi gãy mắt lé, đang lẩm bẩm phàn nàn:
    – Nếu không bị thua sạch túi tối hôm qua, dù cho ta hơn hai chục lượng, ta cũng chẳng thèm làm cái chuyện quỷ này.
    – Chuyện này dù không giao cho ta, chúng mình cũng phải làm.
    Người kia cái miệng tuy hơi móm méo, cặp mắt không bị lé.
    –
Triệu lão đại bình thời đối xử anh em mình rất tốt, hiện tại gia đình
người ta có chuyện, anh em mình không lẽ không giúp ?
    Gã mắt lé thở ra, dùng sức cuốc mạnh xuống.
    Lại
một tiếng sét đánh xuống, trong ánh chớp lóe lên, một gã đại hán thân
hình như một tòa tháp, đánh chiếc xe lừa, xông lên gò núi, trên xe rõ
ràng để hai cổ quan tài mới nguyên.
    – Triệu lão đại tới rồi.
    – Ngươi đoán xem trong quan tài có ai ?
    Gã mắt lé còn đang cả một bụng nghi ngờ muốn hỏi:
    – Người chết rồi phải chôn xuống đất thôi, tại sao còn cứ phải làm cái chuyện quỷ quái thế này ?
    – Mấy chuyện đó anh em mình tốt nhất là ít hỏi đi một chút.
    Người kia lạnh lùng nói:
    – Biết ít chừng nào, phiền phức ít chừng đó.
    Cỗ
xe lừa ngừng lại tuốt đằng xa, Triệu lão đại đang đưa tay hô hoán, hai
người lập tức chạy lại, đẩy quan tài ra khiêng lên, một mình Triệu lão
đại khiêng cái quan tài kia, miệng y đang hò hét, đặt cái quan tài vào
trong cái huyệt vừa mới đào lên đâu đó rồi.
    Hai người kia đang
tính thả quan tài xuống, bỗng nghe bình lên một tiếng, làm như có người
đang gõ cửa, tiếng động còn rất lớn.
    Nơi đây đâu có ai, đâu có cửa nhà gì, tiếng động ở đâu ra bây giờ ?
    Gã mắt lé rùng mình lên một cái, bỗng nhiên, lại bình lên một tiếng nữa.
    Lần này, y cũng đã nghe được ra, tiếng động từ trong quan tài phát ra !
    – Trong quan tài làm sao lại có người gõ cửa ?
    Triệu lão đại làm vẻ gan dạ, gượng cười nói:
    – Không chừng có con chuột chạy vào trong quan tài.
    Y nói chưa dứt lời, trong quan tài bỗng có một tiếng cười âm u lạnh lẻo vang lên.
    Chuột chắc chắn không biết cười, chỉ có người mới cười.
    Trong quan tài chỉ có người chết thôi !
    Người chết mà còn đang cười, cười không ngừng.
    Ba người sắc mặt đã biến thành xanh lè, nhìn nhau một cái, lập tức vắt giò lên cổ chạy, chạy thật là nhanh.
    Mưa còn không ngớt rơi xuống, ba người trong chớp mắt đã chạy xuống gò, ngay xe lừa cũng không kịp mang theo.
    Tiếng cười trong quan tài bỗng ngưng bặt.
    Một hồi thật lâu nữa, nắp cỗ quan tài bên trái bỗng từ từ đưa lên.
    Một
người theo đó ngồi dậy, mũi chim ưng, cặp mắt sắc bén, cái áo màu đen
đầy những vết máu loang lổ, cánh tay trái đã bị chặt đứt đến tận vai.
    Y nhìn quanh bốn phía hai lượt, rồi tung mình lên, đã nhảy ra khỏi quan tài như một con mèo.
    Nhìn nét mặt trắng bệch của y, lập tức biết ngay không những thương thế của y rất nặng, y còn mất máu rất nhiều.
    Nhưng y hành động xem ra vẫn rất nhanh nhẹn, vừa nhảy ra ngoài, đã nhấc lấy cái nắp quan tài bên kia lên, trầm giọng hỏi:
    – Ngươi còn chịu nổi không vậy ?
    Người trong quan tài cắn chặt răng, gắng gượng gật đầu.
    Gương
mặt của người đó còn dễ sợ hơn cả người chết, người y cũng đầy những
máu me, y bị cụt chân phải, vì vậy ngay cả ngồi dậy cũng ngồi dậy không
muốn nổi.
    – Chịu nổi sao còn nằm lười biếng trong quan tài giả chết ?
    Người này cắn chặt răng, hằn học nói:
    – Ngươi không thấy ta chỉ còn một chân đây sao ?
    – Không có chân cũng phải đứng dậy, nếu không sẽ chết rục trong đó đấy.
    Gã áo đen mũi ưng mắt sắc bén đó, lòng dạ như sắt thép:
    – Không phải ta đã nhờ Triệu lão đại chuẩn bị cho ngươi một cây nạng sao ?
    Trong quan tài quả nhiên có cây nạng.
    Những
hạt mưa còn lớn hơn cả hạt đậu, đang rơi trên người y, mặt y, gã bị
chặt hết cả chân phải loạng choạng đứng dậy thật, chống nạng đứng dậy !
    Xem ra y cũng là một người bằng sắt thép !
    Bảy đại đệ tử của Song Hoàn Môn vốn toàn bộ đều là tấm thân luyện bằng đồng, bằng thép !
    Có
người thậm chí còn cho là, dù mình có đem chặt đầu họ đi, họ cũng vẫn
mở miệng cắn cho mình một cái, cắn sâu vào tận xương tủy, uống tận máu
của mình !
    Hai người này chính là Dương Lân và Vương Nhuệ, hai người trong bọn bảy đại đệ tử, còn chưa bị chết dưới loạn đao.
    oOo Lại một ánh chớp lóe lên, soi sáng cả một vùng loạn thạch và hoang phần.
    Vương Nhuệ đưa cánh tay còn lại, từ trong xe lừa lấy ra một cái rương gỗ, xoay tay ném một cái, qua bên Dương Lân.
    Dương Lân chụp lấy, y còn chưa bổ ngữa ra.
    Nhưng
cây nạng cả người y dựa vào, đã bị lún xuống đám bùn đất ướt nhẹp. Y có
thể cảm thấy vết thương đã được băng bó đâu vào đó trên chỗ đùi phải bị
đứt, bắt đầu rỉ máu ra.
    Vương Nhuệ lại lấy trong xe ra một bình
nước, dùng sức đá mạnh vào mông con lừa một cái, con lừa đau quá hiù lên
kinh hoảng, chạy xuống dưới gò.
    Dương Lân nhìn y cầm bình nước đang bước nhanh lại, ánh mắt y đầy vẻ bi phẫn thống hận.
    Vương Nhuệ nói:
    – Trong rương có lương khô và thuốc chữa thương, chỉ cần tiết kiệm một chút, chúng ta còn có thể ở đây được nửa tháng.
    Dương Lân đang dỏng tai nghe.
    Vương Nhuệ nói:
    –
Cát Đình Hương nhất định sẽ không ngờ mình còn trở lại nơi đây, được
nửa tháng trời dưỡng sức, thương thế chúng ta cũng đại khái sẽ lành lặn
lại.
    Chỗ gò núi này chính là phía sau Song Hoàn sơn trang. Những
người được chôn ở đây, ít ra cũng có một nửa là chết dưới tay bọn môn hạ
của Cát Đình Hương.
    Thi thể một nhà của Thịnh Thiên Bá cũng được Cát Đình Hương mai táng tại nơi đây.
    Vương Nhuệ nói:
    – Buổi sáng chúng ta nhất định phải núp trong quan tài nhưng trời tối, chúng ta còn có nhiều chuyện để làm.
    Y đang cắn chặt hàm răng, gắng gượng đè nén bi phẫn trong lòng, một hồi thật lâu, mới chầm chậm nói tiếp:
    –
Mộ của sư phụ và đại ca nhất định là ở quanh đây, tuy chúng ta tạm thời
còn chưa báo thù được cho lão nhân gia, ít nhất cũng lại trước mộ của
lão nhân gia cúi đầu làm lễ.
    Dương Lân nhìn y chăm chú, chầm chậm bỏ rương gỗ vào quan tài, y bỗng hỏi:
    – Chúng ta đồng môn cũng được mười năm nay, trong mười năm đó, ngươi và ta đã nói chuyện với nhau được mấy lần ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Không nhiều.
    Dương Lân cười nhạt nói:
    –
Ta biết ngươi coi thường ta, bởi vì ta vốn là kẻ trong hắc đạo, ngươi
nghĩ là ta bị bức bách không có đường để đi, mới gia nhập Song Hoàn Môn.
    Vương Nhuệ cũng đang cười nhạt, y nói:
    – Có phải là chỉ mình ngươi biết trong bụng thôi sao ?
    Dương Lân nói:
    – Ngươi đừng nói vậy.
    Vương Nhuệ lạnh lùng nói:
    – Nhưng ta vẫn còn mạo hiểm, cứu ngươi theo.
    Dương Lân nói:
    – Vì vậy ta mới không hiểu.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Ngươi không hiểu ?
    Dương Lân nói:
    – Ngươi cứu ta, nhất định không phải là vì tình nghĩa đồng môn, bởi vì trước giờ ngươi có xem ta là huynh đệ đồng môn đâu.
    Vương Nhuệ trầm mặc một hồi thật lâu, mới nhìn y lom lom, nói từng tiếng một:
    – Ngươi muốn ta nói thật ra ?
    Dương Lân gật gật đầu.
    Vương Nhuệ nói:
    – Vậy thì ta hỏi thử ngươi trước, công phu của Cát Đình Hương, so sánh bằng sư phó chúng ta không ?
    Dương Lân nói:
    – Thua xa lắc.
    Vương Nhuệ nói:
    – Nhưng lần này y cơ hồ không phí chút sức lực gì, đã đánh ngã sư phó.
    Dương Lân nói:
    – Đấy là vì lúc đó sư phó uống rượu say, không những vậy, còn say túy lúy.
    Vương Nhuệ nói:
    – Sao lão nhân gia lại uống rượu say quá vậy ?
    Dương Lân nói:
    – Hôm ấy là ngày kỷ niệm lão nhân gia và sư mẫu gặp nhau lần đầu tiên.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Ngươi biết lão nhân gia mỗi năm đến ngày đó là sẽ uống say mèm sao ?
    Dương Lân nói:
    – Bọn huynh đệ chúng ta đều biết.
    Mỗi
năm đến ngày đó, Thịnh Thiên Bá đều mời đám môn hạ của lão vào sân sau,
uống tận tình hủ rượu Bách Hoa Tửu chôn dưới gốc cây mùa xuân năm
ngoái.
    Bởi vì lão cảm thấy mình thành công một đời, đều là nhờ vào một người nội trợ hiền thục đó.
    Vương Nhuệ nói:
    – Trừ huynh đệ chúng ta ra, còn ai biết được chuyện này không ?
    Dương Lân nói:
    – Hình như là không còn ai khác.
    Mỗi
năm chỉ có một ngày đó, Thịnh Thiên Bá nhất định sẽ tận tình uống, tận
tình say khước. Nhưng lão không bao giờ muốn người khác biết lão cũng có
lúc say khước như vậy.
    Kẻ thù của lão quá nhiều. Lão không thể để người khác có bất cứ cơ hội gì.
    Ánh mắt của Vương Nhuệ như lưỡi đao, dính vào Dương Lân:
    – Chuyện này đã không còn ai biết được, Cát Đình Hương làm sao biết được ?
    Dương Lân biến hẳn sắc mặt.
    Vương Nhuệ lại nói:
    –
Chúng ta uống rượu ở sân sau, bất kỳ ai muốn xông vào, phải qua sáu bảy
thứ cơ quan, chúng ta ắt hẳn sẽ được báo động, nhưng hôm đó Cát Đình
Hương tới, chúng ta chẳng thấy ngay cả cái bóng cũng không hay biết.
    Hôm đó Cát Đình Hương đột nhiên xuất hiện, như một tướng quân bay trên trời xuống.
    Vương Nhuệ nắm chặt nắm tay:
    –
Bọn họ lại tới mười ba người, mười ba người này làm sao xông qua được
cảnh vệ phòng thủ bên ngoài, chuyện này ta nghĩ hoài không ra.
    Dương Lân nói:
    – Vì vậy ngươi nghi ngờ trong Song Hoàn sơn trang, đã có nội gián của bọn họ mai phục từ lâu ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Đúng vậy.
    Dương Lân nói:
    – Ngươi nghi ngờ kẻ gian tế đó chính là ta ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Đúng vậy !
    Dương Lân nói:
    – Ngươi cứu ta theo, đem ta lại nơi đây, chính là muốn điều tra cho rõ chuyện này ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Đúng vậy !
    Dương Lân cũng nắm chặt hai nắm tay, y câm miệng lại.
    Mưa
xuống như lũ, giữa bọn họ đã có một bức màn dày ngăn lại. Bọn họ như
hai con dã thú bị thương đang hầm hè nhau trong cơn mưa lũ.
    Cũng không biết trải qua bao lâu, Vương Nhuệ mới hỏi từng tiếng một:
    – Ngươi có thừa nhận hay không ?
    Dương Lân bỗng cười nhạt nói:
    – Thật ra ta cũng có chuyện nghĩ hoài không ra.
    Vương Nhuệ nói:
    – Ngươi cứ nói.
    Dương Lân nói:
    – Trong mười ba người lại đó, trừ Cát Đình Hương ra, đáng sợ nhất, là kẻ mặc áo xám đã giết Thịnh đại ca.
    Vương Nhuệ nói:
    – Đúng vậy !
    Dương Lân nói:
    – Hắn giết Thịnh đại ca xong, bèn xoay qua, liên thủ với một người khác đối phó với ngươi.
    Vương Nhuệ nói:
    – Đúng vậy !
    Dương Lân lạnh lùng nói:
    –
Ngươi trước giờ tự phụ là Thiếu Lâm chính tông, căn cơ thâm hậu, vì vậy
mới xem thường ta, cái tên sư đệ xuất thân từ nơi thấp hèn, chỉ tiếc là
ngươi cũng chẳng phải đối thủ của gã áo xám đó.
    Vương Nhuệ lập tức cũng thừa nhận:
    – Đúng vậy, vũ công của hắn trên bọn chúng ta xa.
    Dương Lân nói:
    – Hắn luyện cái môn công phu vốn chuyên môn để giết người.
    Vương Nhuệ nói:
    – Đúng vậy.
    – Hắn giết Thịnh đại ca, ngay cả chớp mắt cũng không chớp một cái, nhưng hắn không giết ngươi !
    Gương mặt của Vương Nhuệ hình như cũng biến sắc đi.
    Dương Lân nói:
    –
Hắn vốn giết ngươi được, nhưng lại tha cho ngươi, không những vậy còn
thả cho ngươi một con ngựa, để ngươi đào tẩu, chuyện này ta nghĩ hoài
không sao nghĩ ra.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Không lẽ ngươi cho là ta mới là kẻ nội gián, vì vậy bọn họ mới tha cho ta sao ?
    Dương Lân nói:
    – Trừ chuyện đó, ta nghĩ không ra lý do gì khác.
    Vương Nhuệ cũng câm miệng lại.
    Hai người lại nhìn nhau lom lom một hồi lâu, Vương Nhuệ bỗng nói:
    – Người đó cũng họ Vương, tên là Vương Đồng.
    Dương Lân cười nhạt nói:
    – Thì ra ngươi biết hắn.
    Vương Nhuệ nói:
    – Dĩ nhiên ta biết hắn, ba mươi năm trước, ta đã biết hắn.
    Dương Lân kinh ngạc:
    – Không phải năm nay ngươi mới ba mươi sáu tuổi sao ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Đúng vậy.
    Dương Lân hỏi:
    – Không lẽ ngươi vừa ra đời đã biết hắn rồi ?
    Vương Nhuệ gật gật đầu.
    Dương Lân biến hẳn sắc mặt, thất thanh nói:
    – Hắn cũng họ Vương, không lẽ hắn là anh em với ngươi ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Anh em ruột.
    Dương Lân ngẩn mặt ra.
    Thật tình y không ngờ được bọn họ lại có liên hệ mật thiết như vậy, lại càng không ngờ Vương Nhuệ thừa nhận như không.
    Vương Nhuệ nói:
    – Tuy chúng ta là anh em ruột, nhưng đã lâu năm chưa từng gặp mặt nhau.
    Dương Lân hỏi:
    – Bao nhiêu năm ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Mười bốn năm.
    Dương Lân nói:
    – Ngươi gia nhập Song Hoàn Môn đã được mười bốn năm.
    Vương Nhuệ nói:
    – Ta thoát ly khỏi chùa Thiếu Lâm rồi, bèn thề không bao giờ sẽ gặp lại hắn.
    Dương Lân nói:
    – Tại sao ?
    Vương Nhuệ càng nắm chặt tay lại, ánh mắt lộ đầy vẻ bi phẫn, y chầm chậm nói:
    – Bởi vì ta xuất gia làm hòa thượng là vì hắn, bị trục xuất khỏi chùa Thiếu Lâm, cũng vì hắn.
    Dương Lân nói:
    – Ta không hiểu.
    Vương Nhuệ rầu rầu nét mặt nói:
    – Chuyện này ta vốn không muốn nói ra cho ai nghe.
    Dương Lân nói:
    – Nhưng hiện tại, ngươi không nói ra không được !
    Hiện
tại quả thật đã đến lúc không nói ra không được, nếu không hai người
huynh đệ đồng môn này, không chừng sẽ lập tức thành như hai con dã thú
cắn xé nhau trong đám mộ hoang dưới cơn mưa lũ !
    Cái thống khổ và thù hận trong lòng họ đã bị đè nén quá nhiều, chỉ cần một chút mồi lữa, sẽ lập tức nổ tung ra ngay.
    Vương Nhuệ thở than một hồi, rốt cuộc nói:
    –
Tuy chúng ta cũng một cha, nhưng lại khác mẹ, ta là mẹ chính sinh ra,
cha ta qua đời rồi, hắn bèn thuốc mẹ ta chết, cũng cơ hồ đã ép ta vào
chỗ chết.
    Dương Lân cũng nhịn không nổi phải biến sắc.
    Dĩ nhiên y cũng đã nhận ra Vương Đồng là người lòng dạ ác độc thủ đoạn hung ác thế nào rồi.
    – Ngươi xuất gia làm hòa thượng là để trốn tránh hắn ?
    Vương Nhuệ gật gật đầu, nói:
    – Ta vào chùa Thiếu Lâm, vốn là để luyện võ báo thù.
    Dương Lân nói:
    – Nhưng sau này ngươi lại không đi tìm hắn.
    Vương Nhuệ thở dài nói:
    –
Bởi vì ta xuất gia rồi, được các vị trưởng lão chùa Thiếu Lâm cảm hóa
lần mòn, bèn dần dần coi chuyện thù hận nhạt đi, hà huống, rốt cuộc hắn
cũng là anh em của ta !
    Dương Lân hỏi:
    – Về sau rồi sao ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Nào ngờ ta không đi tìm hắn, hắn ngược lại đi tìm ta.
    Dương Lân hỏi:
    – Hắn biết ngươi ở chùa Thiếu Lâm sao ?
    Vương Nhuệ nói:
    –
Hắn nói hắn vừa biết ta ở đâu, lập tức lại tìm ta ngay, bởi vì hắn cũng
biết lúc trước hắn làm chuyện quá đáng, vì vậy hắn lại để cầu xin ta
tha thứ.
    Dương Lân nói:
    – Dĩ nhiên là ngươi nhận lời.
    Vương Nhuệ nói:
    – Không những ta đã chịu rồi, mà còn cao hứng quá, thật tình ta không ngờ hắn còn có âm mưu chuyện khác nữa.
    Dương Lân hỏi:
    – Hắn mưu đồ chuyện gì ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Chính là kinh thư của chùa Thiếu Lâm.
    Kinh điển chùa Thiếu Lâm, trong cặp mắt người vũ lâm, trước giờ vẫn trân quý còn hơn cả vàng bạc châu báu.
    Chỉ bất quá, bất kỳ ai cũng đều biết, bảy mươi hai đường tuyệt kỷ đáng sợ ra làm sao, vì vậy chẳng ai dám lại vuốt râu cọp.
    Dương Lân thay đổi sắc mặt nói:
    – Hắn lại tìm ngươi, chính là tính lợi dụng ngươi, để ăn trộn kinh điển chùa Thiếu Lâm ?
    Vương Nhuệ thở ra nói:
    – Về sau tuy hắn không làm được chuyện, nhưng ta thì bị trục xuất khỏi Thiếu Lâm.
    Dương Lân nhìn y chăm chú, một hồi thật lâu, mới thở ra một hơi dài, nói:
    –
Ta là một đứa cô nhi, vốn mãi than thở ông trời bất công với ta, bây
giờ ta mới biết, cảnh ngộ của ngươi thật ra còn bất hạnh hơn cả ta.
    Vương Nhuệ cười cười, nụ cười càng lộ vẻ thê lương, y nói:
    – Thật ra, ta cũng không ngờ được, lần này hắn lại thả cho ta đi.
    Dương Lân nói:
    – Hắn cũng là người, trong đời một người, ít ra cũng có lúc động lòng lương thiện lên.
    Vương Nhuệ cười khổ nói:
    – Không chừng hắn đã tính đúng, dù có buông tha cho ta, ta cũng chẳng trốn đâu được xa.
    Dương Lân nói:
    – Bất kể hắn vì lẽ gì, ta đều tin được ngươi không phải là kẻ nội gián.
    Vương Nhuệ nói:
    – Ngươi … ngươi tin được thật sao ?
    Dương Lân cười cười nói:
    – Tuy ngươi có chút tự đại nhưng ngươi nhất định không phải là kẻ biết nói dối.
    Vương Nhuệ nhìn y, vẻ chán ghét trong ánh mắt, hình như đã biến thành cảm kích.
    Dương Lân nói:
    –
Hiện tại nếu ngươi còn nghĩ ta là nội gián, cứ việc lại giết ta, ta
không có gì oán trách, bởi vì ta không có cách gì biện bạch giải thích.
    Vương Nhuệ không lại.
    Hai
người lại đứng bất động ở đó trong cơn mưa lũ, nhìn nhau đăm đăm, nhưng
không còn là hai con dã thú đang chờ cắn xé lẫn nhau.
    Vương Nhuệ bỗng xông lại, nắm chặt lấy tay của Dương Lân, thở ra nói:
    – Thật ra ta cũng biết không phải là ngươi.
    Dương Lân hỏi:
    – Ngươi biết ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Ta đã suy nghĩ kỹ càng, nếu ngươi là nội gián, chắc chắn sẽ không bị bọn họ chém mất đi một cái chân.
    Dương Lân nói:
    – Không chừng bọn họ muốn giết ta bịt miệng.
    Vương Nhuệ nói:
    – Nếu vậy bọn họ đã nhất định không để cho ta cứu ngươi theo, nhất định phải giết cho được ngươi !
    Dương Lân bật cười.
    Vương Nhuệ cũng bật cười.
    Nước mưa tuy lạnh buốt, nhưng máu chảy trong lồng ngực của họ đang nóng lên.
    Vương Nhuệ cười khổ nói:
    –
Hai hôm nay, chuyện bất hạnh chúng ta đụng phải thật tình nhiều quá,
trong lòng thật quá thống khổ, không khỏi biến ra thất thường, vì vậy ta
mới cứ đi nghĩ chuyện đâu đâu, nghi chuyện này ngờ chuyện kia.
    Sợ hãi vốn làm người ta biến thành đa nghi, đã nghi sẽ không khỏi sinh ra lầm lẫn trí mệnh.
    Dương Lân nói:
    – Vì vậy chúng ta nhất định phải trấn tĩnh lại, suy nghĩ xem nội gián là ai.
    Vương Nhuệ nói:
    – Ta nghĩ không ra.
    Dương Lân nói:
    – Nhưng lần thảm bại này của Song Hoàn Môn, nhất định là vì có người đã bán đứng chúng ta.
    Vương Nhuệ rầu rầu nét mặt nói:
    – Nhưng trừ hai người chúng ta ra, trong môn hạ Song Hoàn Môn, đã không còn ai sống sót.
    Dương Lân nói:
    – Còn một người.
    Vương Nhuệ lập tức hỏi:
    – Ai ?
    Dương Lân nói:
    – Tiêu Thiếu Anh !
    Vương Nhuệ nói:
    – Y không còn được xem là môn hạ của Song Hoàn Môn.
    Dương Lân nói:
    – Nhưng bí mật của Song Hoàn Môn, y biết không ít hơn bọn ta.
    Vương Nhuệ nói:
    – Ngươi nghĩ là y bán đứng bọn ta ?
    Dương Lân không nói gì nữa, hai nắm tay của y nắm chặt lại.
    Chính ngay lúc đó, bỗng nghe đánh “cách” lên một tiếng, từ một ngôi mộ bên cạnh phát ra.
    Ngôi mộ đã bị đổ nát, lòi ra một góc quan tài.
    Trong quan tài cũ nát đó, bỗng có một bàn tay thò ra.
    oOo Một đôi bàn tay trắng xanh xám, bàn tay đang cầm ly rượu.
    Người nằm trong quan tài, bất kể là sống hay chết, đều nhất định là con quỷ rượu.
    Vương Nhuệ và Dương Lân đều biến sắc mặt.
    Bọn họ không ai tin được trên đời này có quỷ thật, nhưng hiện tại đối với bọn họ, người còn đáng sợ hơn cả quỷ.
    Người trong quan tài là ai ?
    Bàn tay đang cầm ly rượu, đang đưa ly rượu ra hứng lấy những giọt mưa đã nhỏ hạt dần, ly rượu đã hứng đầy ắp.
    Bàn tay rút lại, trong quan tài lại có tiếng than lên.
    Một người đang than thở, cất tiếng ngâm nga:
    –
Đản nguyện vũ thủy giai hóa tửu (xin nước mưa biến thành rượu cả) – Chỉ
hận thử sinh dã phi nhân (chỉ hận kiếp này không còn là người nữa)
Vương Nhuệ, Dương Lân đưa mắt nhìn nhau, gương mặt bỗng lộ vẻ thật kỳ
quái.
    Bọn họ đã nhận ra được giọng của người này.
    Dương Lân đột nhiên cười nhạt nói:
    – Ngươi không còn là người !
    Người trong quan tài lại than thở:
    –
Đã không phải là người, cũng không phải là quỷ, chỉ bất quá là thứ
không phải người không phải quỷ, không phải lừa không phải ngựa, không
ra gì cả.
    Lại nghe phách lên một tiếng, nắp quan tài đã bật lên,
một người chầm chậm ngồi dậy, trong quan tài, gương mặt trắng bệch, cả
khuôn mặt đầy râu lún phún, còn đầy cả mùi rượu. Nước mưa như thác lũ
kia cũng không thể tẩy hết, chỉ có cặp mắt là còn đen lánh sáng rực.
    Dương Lân nhìn y chăm chú, nói từng tiếng một:
    – Tiêu Thiếu Anh, đáng lý ra ngươi không nên lại đây.
    oOo Mưa đã nhỏ đi.
    Mưa lớn nào cũng qua mau, cũng như danh tiếng lúc nào cũng khó mà giữ được lâu.
    – Đúng là tôi không nên lại đây thật.
    Tiêu Thiếu Anh chầm chậm bò ra khỏi quan tài:
    – Chỉ tiếc là tôi đã đến đây.
    Vương Nhuệ cũng đang nhìn lom lom vào y nói:
    – Ngươi đã biết tai họa xảy ra cho bản môn ?
    Tiêu Thiếu Anh cười thê thảm nói:
    – Tuy tôi không còn mặt mũi nhìn ai, tôi còn chưa điếc.
    Vương Nhuệ nói:
    – Ngươi biết chúng ta lại nơi đây ?
    Tiêu Thiếu Anh gật gật đầu:
    – Tôi biết Triệu lão đại là tay hảo hán có nghĩa khí !
    Vương Nhuệ nói:
    – Vì vậy ngươi tính đúng, ta nhất định sẽ tìm đến y ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi cũng biết y là bạn của anh.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Ngươi còn biết chuyện gì nữa ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi còn biết y nhất định sẽ không tự nhiên vô cớ gọi Tà nhãn lão lục đến đây đào mộ.
    Vương Nhuệ nói:
    – Vì vậy ngươi bèn theo lại.
    Tiêu Thiếu Anh lại gật gật đầu.
    Vương Nhuệ nói:
    – Ngươi tính đúng là bọn ta nhất định sẽ lại đây ?
    Tiêu Thiếu Anh cười càng thêm thê lương:
    –
Bất kể các anh lại hay không, quan tài cũng là chỗ uống rượu, dù tôi
uống say quá chết đi, nơi đây cũng không có ai sẽ đuổi tôi đi.
    Vương Nhuệ nhìn y, ánh mắt hình như lộ vẻ đồng tình.
    Nhưng Dương Lân thì đang cười nhạt:
    –
Ngươi vốn rõ ràng có thể làm một con người, tại sao lại cứ muốn sống
cái lối người không ra người quỷ không ra quỷ như vậy ?
    Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:
    – Bởi vì tôi cao hứng.
    Dương Lân đóng miệng lại, gương mặt y đã lộ vẻ giận dữ.
    Vương Nhuệ bỗng nói:
    – Trong rương còn có rượu, đem ra đây, ta uống với ngươi hai ly.
    Tiêu Thiếu Anh bật cười.
    Dương Lân sa sầm nét mặt lạnh lùng nói:
    – Ngươi còn muốn uống rượu với y ?
    Vương Nhuệ thở ra:
    – Tuy y không còn là môn hạ của Song Hoàn Môn, y vẫn còn là bạn của ta.
    Dương Lân cười nhạt nói:
    – Y là thứ bạn bè gì vậy ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Ít ra không phải là thứ bạn bè đi bán đứng bạn bè.
    Dương Lân nói:
    – Y không phải vậy ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Nếu y là người bán đứng bọn ta, hiện tại chúng ta đã vào quan tài thật rồi.
    Tiêu Thiếu Anh bỗng nhiên cười lớn.
    Tiếng cười đượm đầy vẻ bi thương và tịch mịch không sao tả được:
    – Thật tình ta không ngờ, trên đời này còn có người chịu xem ta là bạn bè đấy !
    Y rót đầy một ly rượu, đưa qua:
    – Nào, tôi mời anh một ly, anh dùng ly, tôi dùng bình, chúng ta cùng cạn.
    Một bình rượu đầy ắp, y uống từng ngụm từng ngụm cho đến lúc cạn sạch.
    Vương Nhuệ chau mày nói:
    – Sao ngươi cứ muốn uống rượu kiểu như vậy ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Uống như vậy có gì không tốt ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Đấy không còn là uống rượu nữa, mà là liều mạng.
    Tiêu Thiếu Anh chầm chậm nói:
    – Chỉ cần còn có mạng để liều, lại có gì là không tốt ?
    Ánh mắt y lại lộ vẻ thật kỳ quái, nhìn chăm chú không chớp mắt vào Vương Nhuệ.
    Vương Nhuệ bỗng dùng sức nắm chặt lấy tay y, than lên một tiếng:
    – Ngươi chịu liều mạng thật sao ?
    Tiêu Thiếu Anh khẳng khái nói:
    – Ít nhất tôi cũng còn cái mạng đây !
    Giọng nói của Vương Nhuệ trở nên nghẹn ngào:
    – Ngươi nguyện ý đem bán cái mạng mình cho Song Hoàn Môn ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Không phải là bán cho Song Hoàn Môn, mà là bán cho bạn bè.
    Y dùng sức nắm chặt lấy tay Vương Nhuệ:
    – Tuy tôi không còn là đệ tử Song Hoàn Môn, nhưng Song Hoàn Môn vẫn còn có rất nhiều người là bạn của tôi !
    Bàn tay Vương Nhuệ run lên, cổ họng y nghẹn lại.
    Thật tình y không ngờ, trong giờ phút này, còn có người dám thừa nhận mình là bạn bè của Song Hoàn Môn.
    Tiêu Thiếu Anh chầm chậm nói tiếp:
    – Huống gì, dù tôi không đi tìm Cát Đình Hương, lão ta nhất định cũng không buông tha tôi.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Tại sao ?
    Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:
    –
Song Hoàn Môn tuy không nhận tôi, cái tên đệ tử bất tiếu này, nhưng
trong cặp mắt người khác, tôi còn sống là người của Song Hoàn Môn, chết
đi là quỷ của Song Hoàn Môn.
    Giọng nói của y tuy lãnh đạm, nhưng đôi bàn tay của y đang run rẩy.
    Cặp mắt của Vương Nhuệ bất giác lộ vẻ áy náy, y buồn rầu nói:
    – Tuy ngươi lầm lỗi, nhưng chúng ta … chúng ta không chừng cũng có lỗi nữa.
    Y nói chưa dứt lời, Tiêu Thiếu Anh đã hướng câu chuyện:
    – Các anh nói nãy giờ, tôi đều nghe cả.
    Dương Lân lạnh lùng nói:
    – Ta biết ngươi không hề điếc tai.
    Thái độ của y đối với Tiêu Thiếu Anh, giống hệt như thái độ của Vương Nhuệ trước đây đối với y vậy.
    Tiêu Thiếu Anh thì hoàn toàn chẳng màng:
    – Hôm ấy bọn họ đến mười ba người, có mấy người anh biết mặt ?
    Dương Lân trầm ngâm một hồi, rốt cuộc nói:
    – Chỉ có năm người !
    Tiêu Thiếu Anh hỏi:
    – Có phải là Cát Đình Hương và bốn đại phân đường chủ thuộc hạ của Thương Hương Đường ?
    Dương Lân gật gật đầu.
    Trận đó, Thương Hương Đường quả đã phái ra toàn bộ tinh nhuệ, nhưng hảo thủ trong Thương Hương Đường không có nhiều.
    – Kỳ dư tám người kia là ai ?
    –
Có bốn người lúc nào cũng bịt mặt, còn bốn người kia đều lạ mặt, ta
chưa bao giờ thấy qua, chắc là những tay giết mướn mà Cát Đình Hương đem
vàng bạc mua chuộc từ bên ngoài lại.
    Tiêu Thiếu Anh lại hỏi:
    – Công phu của bọn họ ra sao ?
    Dương Lân nói:
    – Đều không thua gì bốn đại phân đường chủ Thương Hương Đường.
    Tiêu Thiếu Anh hỏi:
    – Tổn thương ra sao ?
    Dương Lân nói:
    – Bốn người của Thương Hương Đường lại, chết mất ba, trọng thương một.
    Tiêu Thiếu Anh trầm tư một lát, chầm chậm nói:
    –
Trận này Thương Hương Đường tuy đánh bại Song Hoàn Môn, chính bọn họ
cũng đã tổn thương nguyên khí cực kỳ lớn, xem ra người được hưởng lợi
chân chính, chỉ bất quá là bốn tay giết mướn Cát Đình Hương mời lại.
    Dương Lân nói:
    –
Xem vũ công của tám người đó, nhất định không phải là vô danh tiểu tốt
trong giang hồ, nhưng cũng không biết lão ta tìm ở đâu ra.
    Vương Nhuệ bỗng nói:
    – Vương Đồng hình như đã theo Cát Đình Hương từ lâu, chỉ bất quá chưa hề lộ mặt ra thôi.
    Dương Lân hỏi:
    – Sao ngươi biết ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Hai năm trước ta ở Lan Châu gặp y một lần, lúc đó Cát Đình Hương cũng ở Lan Châu.
    Dương Lân nói:
    – Nhưng ngươi không đề cập đến chuyện này bao giờ !
    Vương Nhuệ cười khổ nói:
    – Lúc đó thật tình ta không ngờ Cát Đình Hương lại có âm mưu lớn lao như vậy, lá gan to lớn như vậy.
    Tiêu Thiếu Anh thở ra nói:
    – Huống gì, chẳng ai muốn đề cập đến chuyện đau lòng riêng tư của mình.
    Dương Lân phảng phất còn muốn nói gì nữa, y nhìn Vương Nhuệ một cái, rốt cuộc câm miệng lại.
    Tiêu Thiếu Anh lại hỏi:
    – Trong tám người đó, vũ công cao nhất là ai ?
    Dương Lân không hề suy nghĩ, lập tức nói ngay:
    – Vương Đồng !
    Tiêu Thiếu Anh lại nói tiếp:
    – Nhưng y ở trong giang hồ chẳng phải là người danh tiếng gì.
    Dương Lân nói:
    – Không chừng cái hứng của hắn không phải ở tiếng tăm, mà là ở chuyện giết người !
    Tiêu Thiếu Anh hỏi:
    – Y luyện vũ công là thứ chuyên môn giết người ?
    Dương Lân nói:
    – Vũ công của y không đẹp mắt, nhưng rất hữu hiệu.
    Tiêu Thiếu Anh thở phào một hơi dài, y cười khổ nói:
    – Nếu vậy lần này người Cát Đình Hương phái ra đối phó tôi, nhất định phải là Vương Đồng.
    Dương Lân hỏi:
    – Tại sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Bởi vì lão còn chưa biết lai lịch tôi ra sao, huống gì, lão mà xuất thủ, nhất định không muốn về tay không.
    Cát Đình Hương mà đã xuất thủ, đúng là phải có được chín phần mười trong tay rồi.
    Trước giờ lão chưa hề làm chuyện gì không nắm chắc trong tay.
    Vương Nhuệ đã nhịn không nổi lộ vẻ tư lự:
    – Nếu lão đã phái Vương Đồng ra tìm ngươi, tốt nhất ngươi tạm thời trốn ở đây.
    Tiêu Thiếu Anh thì lắc đầu:
    – Nếu y đã lại tìm tôi, tôi sẽ để cho y tìm ra.
    Vương Nhuệ chau mày nói:
    – Tại sao ?
    Tiêu Thiếu Anh trả lời:
    – Tôi nhất định phải để cho y tìm ra, rồi mới có cơ hội hỗn nhập vào Thương Hương Đường.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Tại sao phải nhất định hỗn nhập vào Thương Hương Đường ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Bởi vì tôi phải hỗn nhập vào Thương Hương Đường rồi, mới có cơ hội để báo thù.
    Dương Lân bỗng cười nhạt nói:
    – Chỉ tiếc là người chết không cách nào báo thù cho bạn bè được.
    Tiêu Thiếu Anh cười cười nói:
    – Tôi còn chưa chết mà.
    Dương Lân nói:
    – Đó là vì Vương Đồng còn chưa tìm ra ngươi thôi.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Chỉ cần y tìm ra tôi, là tôi chắc phải chết không nghi ngờ gì ?
    Dương Lân nói:
    – Ta đã thấy y xuất thủ, ta cũng biết vũ công của ngươi.
    Tiêu Thiếu Anh lại cười.
    Dương Lân hỏi:
    – Ngươi không tin ?
    Tiêu Thiếu Anh cười không nói gì.
    Dương Lân nói:
    – Lão đại của chúng ta, công phu Song Hoàn, ngươi cũng đã biết.
    Dĩ nhiên Tiêu Thiếu Anh biết.
    Thịnh
Trọng sử Song Hoàn, phân lượng gấp đôi người khác, thêm vào sức trên
tay của y, cú đánh ra, quả thật là có sức vỡ núi tan non.
    Dương Lân nói:
    –
Nhưng ta chính mắt trông thấy lão đại đánh ra song hoàn, trúng vào ngực
của hắn, mà hắn làm như hoàn toàn không có cảm giác gì.
    Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:
    – Tôi tin y là người rất đáng sợ, chỉ bất quá, tôi không thể trốn y cả đời được.
    Vương Nhuệ nói:
    – Ngươi có thể trốn nửa tháng gì đó, chờ chúng ta thương thế lành lặn rồi tính sau.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Đợi đến lúc đó, chúng ta dựa vào sức người nào đánh lại Thương Hương Đường ?
    Vương Nhuệ nói không ra lời.
    Tiêu Thiếu Anh lộ vẻ trầm tư một hồi, bỗng hỏi:
    – Vương Đồng giết Thịnh lão đại rồi, bèn lại đối phó anh ?
    Vương Nhuệ gật gật đầu.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Y dung tình tha cho anh, không chừng không phải là động lòng lương thiện đâu.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Ngươi nghĩ hắn làm vậy vì lẽ gì ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Không chừng bởi vì y bị Thịnh lão đại đánh một cú xong, đã bị nội thương, thương thế đến lúc đó mới phát tác ra.
    Vương Nhuệ nối lời:
    – Nhưng còn người khác …
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    –
Lúc đó Cát Đình Hương đang đối phó với lão gia tử, dĩ nhiên không rảnh
đi lo chuyện khác, còn mấy người kia là trông vào y thôi, thấy y thả
anh, cũng không dám đa sự thò tay vào.
    Lối suy đoán đó quả cũng hợp lý lắm.
    Suy đoán hợp lý, đều làm người ta để mắt chú ý đến, ngay cả Dương Lân bây giờ cũng nhìn y với cặp mắt khác đi.
    Tiêu Thiếu Anh trầm ngâm một hồi, rồi lại nói:
    –
Nhưng Thịnh lão đại đánh cú đó, đáng lý ra lập tức phải đưa y vào chỗ
chết, nhưng y còn chi trì cho đến lúc đó, vì vậy tôi nghĩ, trên người y
nhất định có mặc thứ áo giáp phòng thân gì đó.
    Y lại cười cười rồi nói tiếp:
    – Người muốn giết người khác, đại khái là phải đề phòng bị người ta giết trước.
    Dương Lân lắng nghe, bỗng nói:
    – Ngươi không phải là con quỷ rượu thật đâu, ngươi thật không hồ đồ chút nào.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi …
    Dương Lân ngắt lời nói:
    – Ngươi đã không phải thứ hồ đồ, hai năm trước, tại sao lại làm ra chuyện hồ đồ như vậy ?
    Hai
năm trước, Tiêu Thiếu Anh say túy lúy, xông vào phòng con gái độc sinh
của lão gia tử … đây là nguyên nhân lớn nhất tại sao y bị trục xuất ra
khỏi Song Hoàn Môn.
    Ánh mắt của Tiêu Thiếu Anh bỗng lộ ra một vẻ gì đó thật không thể hình dung, cũng không biết là hối hận, hay là bi thương.
    Nhưng y đã lấy lại vẻ bình thường thật nhanh chóng, rồi hững hờ nói:
    – Dù là người tỉnh táo đến đâu, cũng có lúc làm chuyện hồ đồ, huống gì tôi vốn là kẻ không ra gì cũng chẳng giống ai.
    Vương Nhuệ thở ra một hơi, cười khổ nói:
    – Bất kể ra sao, con người không ra gì của ngươi suy nghĩ còn có vẻ nhiều hơn hai chúng ta cộng lại nhiều.
    Dương Lân nói:
    – Bất kể ra sao, nếu ngươi muốn hỗn nhập vào Thương Hương Đường, chuyện đó không khác gì là dê nhảy vào miệng cọp.
    Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói:
    –
Thương Hương Đường dù có là hang cọp thật, tôi cũng có thể giả trang
thành một con cọp giấy, để bọn họ không nhìn ra tôi là một con dê.
    Dương Lân không hiểu, Vương Nhuệ cũng không hiểu.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi vốn là người bị Song Hoàn Môn trục xuất, tại sao tôi không gia nhập vào Thương Hương Đường được ?
    Dương Lân rốt cuộc hiểu ra:
    – Chỉ tiếc là Cát Đình Hương không phải là người dễ dàng gì bị gạt.
    Tiêu Thiếu Anh nối lời:
    – Không chừng tôi có cách.
    Dương Lân hỏi:
    – Cách gì ?
    Tiêu Thiếu Anh bỗng hỏi:
    – Anh có biết sự tích Kinh Kha ám sát Tần Thủy Hoàng không ?
    Dĩ nhiên Dương Lân biết.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    –
Tần Thủy Hoàng cũng không phải là kẻ dễ gì bị gạt, nhưng còn cơ hồ muốn
bị Kinh Kha gạt, bởi vì Kinh Kha đem tới một thứ đồ y rất mong muốn.
    Mỗi người ai ai cũng có nhược điểm.
    Bất kỳ ai thấy món đồ mình mong muốn lâu nay bỗng đến tay, cũng không khỏi phấn khởi sơ sót đi.
    Tiêu Thiếu Anh chầm chậm nói:
    – Kinh Kha biết Tần Thủy Hoàng mong muốn cái đầu của một người, vì vậy y bèn mượn cái đầu của người ấy đem theo.
    Dương Lân thay đổi nét mặt nói:
    – Cái đầu của Phàn tướng quân ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Đúng vậy.
    Dương Lân biến hẳn sắc mặt Vương Nhuệ cũng biến sắc còn thảm hơn.
    Dĩ nhiên bọn họ biết, Cát Đình Hương mong muốn, không phải cái đầu của Phàn Vu Kỳ, mà là cái đầu của bọn họ !
    Dương Lân nhịn không nổi hỏi:
    – Ngươi … ngươi tính lấy đầu bọn ta đem lại gặp Cát Đình Hương ?
    Tiêu Thiếu Anh không nói gì, chỉ nhìn bọn họ.
    Nhìn cái đầu của bọn họ.
    Hai bàn tay của Dương Lân đều đã nắm chặt lại, y bỗng ngẩng đầu lên trời cười nói:
    – Cái đầu của ta đây vốn được lại khơi khơi, nếu ngươi muốn lấy thật, cứ việc lại lấy bây giờ không sao cả !
    Tiêu Thiếu Anh bỗng cười cười nói:
    – Tôi không muốn.
    Dương Lân thộn mặt ra:
    – Ngươi không muốn ?
    Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói:
    – Tôi chỉ bất quá muốn đề tỉnh anh, cái đầu của các anh, đều trân quý lắm, không thể nào để cho ai lại lấy đi.
    Dương Lân nhìn y, bàn tay đang nắm chắc lại đã dần dần lỏng ra.
    Vương Nhuệ cũng thở phào một tiếng, gương mặt lộ vẻ ưu lự:
    – Ngươi có cách để đối phó với Cát Đình Hương và Vương Đồng thật sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Không có.
    Vương Nhuệ hỏi tiếp:
    – Nhưng ngươi vẫn còn cứ đi ?
    Tiêu Thiếu Anh ngáp lên một cái, hình như cảm thấy cơn rượu đã nổi lên, y tít mắt lại nói:
    – Nơi đây không còn rượu, tôi không đi ở đây làm gì ?
    Không lẽ đến bây giờ y mới say thật sao ?
    Dương Lân lại nhịn không nổi hỏi y:
    – Tại sao ngươi không đem đầu lâu của ta theo ?
    Vương Nhuệ thở ra:
    – Tại sao ngươi không đem đầu lâu của ta theo luôn ?
    Tiêu Thiếu Anh thở ra nói:
    –
Bởi vì cái cách ấy đã lỗi thời rồi, gạt không nổi Cát Đình Hương đâu,
đầu lâu của các anh cũng không bằng được của Phàn tướng quân.
    Mưa đã tạnh.
    – Vài chục ngày nữa tôi sẽ về lại đây, hy vọng lúc đó nơi đây có rượu.
    Vương Nhuệ và Dương Lân nhìn bước vào bóng đêm, bước xuống gò núi, bất giác thở ra.
    – Ngươi xem y rốt cuộc là hạng người như thế nào ?
    – Bất kể y là hạng người như thế nào, y là hy vọng duy nhất để chúng ta báo thù.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+