Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thất Chủng Binh Khí 4 – Đa Tình Hoàn – Hồi 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hỏi Cung 2

Y phục trên người của Tiêu Thiếu Anh, vốn là thứ hàng mới, chất
liệu quý giá, cắt xén hợp người, tinh xảo, chỉ tiếc là hiện tại, nó đã
biến ra vừa hôi vừa dơ dáy, còn bị lủng mấy cái lỗ.
    Túi tiền dĩ nhiên cũng trống lổng, trống trơn như một trái dừa đã bị hút hết nước.
    Nhưng
y đứng trước mặt Cát Đình Hương, lại giống như một viên đại tướng vừa
đi chinh chiến bốn phương, đắc thắng khải hoàn về triều lãnh thưởng vậy.
    Cát Đình Hương nhìn y, nhìn từ đầu đến chân, nhìn tới ba lần, rồi bỗng hỏi:
    – Bộ y phục trên người của ngươi trị giá bao nhiêu tiền ?
    Câu đầu tiên lão ta hỏi là một câu như vậy, thật tình ai cũng phải bất ngờ.
    Tiêu Thiếu Anh thì hình như chẳng có gì bất ngờ, y lập tức trả lời:
    – Vừa vải vừa công may, mất năm chục lượng.
    Cát Đình Hương nói:
    – Bộ y phục này hình như không tới bao nhiêu đó.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Trước giờ tôi vẫn rất rộng rãi chuyện tiền bạc.
    Cát Đình Hương nói:
    – Ngươi có biết năm chục lượng bạc, đủ để một nhà tám người ăn uống no đủ trong vòng hai ba tháng không ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Không biết.
    Cát Đình Hương nói:
    – Ngươi không biết ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Trước giờ tôi không hề nấu ăn bao giờ.
    Cát Đình Hương nói:
    – Ngươi mặc bộ đồ này đã bao lâu rồi ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ba ngày.
    Cát Đình Hương nhìn vết bùn, vết rượu, và lỗ thủng trên y phục của y rồi nói:
    – Mặc bộ đồ như vậy, đi uống rượu bất kỳ chỗ nào cũng nên cẩn thận một chút.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi không tính mặc bộ đồ này ăn tết.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ngươi mặc một bộ đồ thường thường được bao lâu ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ba ngày.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Chỉ có ba ngày ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Bất kể y phục ra sao, tôi mặc xong hai ngày, đều sẽ biến thành ra như thế này.
    Cát Đình Hương nói:
    – Y phục dơ rồi có thể giặt sạch lại.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Y phục mặc qua rồi tôi chưa bao giờ mặc lại.
    Quách Ngọc Nương bật cười.
    Tiêu Thiếu Anh cũng bật cười.
    Cặp mắt của y nãy giờ vẫn cứ chuyển động chung quanh người Quách Ngọc Nương.
    Cát
Đình Hương phảng phất như không chú ý chuyện đó lắm, nét mặt không
những không thấy có gì tức giận, ngược lại ánh mắt còn đượm vẻ cười cợt,
lão lại hỏi:
    – Mỗi tháng thông thường ngươi xài mất bao nhiêu tiền ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Có bao nhiêu, tiêu hết bấy nhiêu.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Nếu không có gì hết ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Không có thì mượn, mượn không được thì thiếu.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Có người chịu cho ngươi mượn tiền sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ít nhiều gì cũng có vài người.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Đều là những người như thế nào ?
    Tiêu Thiếu Anh thản nhiên nói:
    – Đều là những người đàn bà.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Bà chủ quán Lão Hổ Lâu là một trong những người đó ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Bà ta là người rất rộng rãi.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Không những bà ta chịu đưa cho ngươi, bà ta còn thường hay thông đồng với ngươi đi gạt người khác ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Chúng tôi gạt cũng không mấy ai.
    Cát Đình Hương nói:
    –
Nhưng các ngươi gạt đúng Vương Đồng, không những vậy, còn nghĩ ra được
cái bẫy thật xảo diệu, ép y phải cởi Kim Ty giác hộ thân ra giao cho
ngươi mặc, còn ép y đem ngươi lại đây gặp ta.
    Tiêu Thiếu Anh hình như rất kinh ngạc:
    – Hình như ông biết chuyện không ít ?
    Cát Đình Hương nói:
    – Ngươi không ngờ y nói hết mọi chuyện cho ta nghe ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Mấy chuyện đó vốn là thứ làm mất mặt người ta lắm.
    Cát Đình Hương lạnh lùng nói:
    – Bất kỳ chuyện gì, y đều chưa bao giờ giấu ta, vì vậy hiện tại, không những y còn sống sót đó, mà còn sống thoải mái nữa.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi nhìn ra được, tôi cũng muốn sống như y vậy.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Vì vậy ngươi muốn lại đây gặp ta ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Đúng vậy.
    Cát Đình Hương bỗng sa sầm nét mặt, nhìn y lom lom, nói từng tiếng một:
    – Không phải ngươi lại đây tìm cơ hội báo thù ?
    Tiêu Thiếu Anh thở ra nói:
    – Ông hỏi tôi mấy câu lúc nãy, câu nào cũng rất xảo diệu, tôi ngỡ ông đã biết tôi là hạng người thế nào rồi.
    Cát Đình Hương nói:
    – Hạng người như ngươi, không lẽ sẽ không biết báo thù cho người khác sao ?
    Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:
    – Ít nhất tôi cũng không bỏ qua những ngày sống thoải mái, để đâm đầu vào trong chảo dầu.
    Y lại nói tiếp:
    –
Huống gì tôi đã thấy rõ ràng Vương Đồng là tay trợ thủ đắc lực của ông,
nếu tôi muốn báo thù thật, tại sao tôi không giết y quách ?
    Cát Đình Hương nói:
    – Ngươi giết được y sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Kim Ty giáp hộ thân của y, đã nằm trên người tôi, nếu tôi muốn giết y thật, y đừng hòng còn sống sót ra khỏi quan tài.
    Cát Đình Hương cười nhạt nói:
    – Ngươi có chắc không vậy ?
    Tiêu
Thiếu Anh đột nhiên xuất thủ, cầm lấy ly rượu trước mặt lão, mọi người
chỉ thấy hoa mắt lên một cái, ly rượu lại để trên bàn, rượu trong ly thì
đã cạn queo.
    Cát Đình Hương lại nhìn y lom lom một hồi thật lâu, rồi chầm chậm gật đầu nói:
    – Ngươi xuất thủ quả không chậm.
    Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói:
    – Tôi uống rượu cũng không chậm.
    Ánh mắt của Cát Đình Hương lại lộ ra một nụ cười, lão nói:
    – Nhưng chuyện ngươi làm nhanh nhất, vẫn là chuyện tiêu tiền.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Vì vậy tôi không thể không lại đây, trên đời này, đàn bà rộng rãi không có nhiều.
    Cát Đình Hương nói:
    – Ngươi nghĩ rằng ta sẽ cấp đủ tiền cho ngươi tiêu phí ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi đáng cái giá đó, ông cũng rộng rãi hơn Thịnh Thiên Bá nhiều.
    Cát Đình Hương cười lớn, nói:
    – Tốt, hảo tiểu tử, coi như con mắt ngươi không lầm lẫn.
    Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói:
    – Người thường thường mượn được tiền, con mắt nhìn người không thể nào lầm lẫn.
    Mượn tiền quả thật là thứ học vấn rất cao thâm, không phải là ai ai cũng học được.
    Cát Đình Hương bỗng ngưng bặt tiếng cười, nói:
    – Nhưng ngươi quên mất đi một chuyện.
    Tiêu Thiếu Anh cười hỏi:
    – Chuyện gì ?
    Cát Đình Hương nói:
    – Hình như ngươi có hai thứ lễ vậy, nên đem lại cho ta.
    Tiêu Thiếu Anh cũng cười, nói:
    – Ông cũng quên mất một câu nói.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Câu gì ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Lễ chuộng có qua có lại, có qua mà không có lại, không thể xem là lễ được.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ta còn chưa “qua”, vì vậy lễ vật của ngươi còn chưa chịu lại ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ông là tiền bối, thấy hậu sinh tiểu tử, cũng phải có lễ kiến diện.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ngươi muốn gì ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Hai năm nay, tôi đã thiếu nợ tổng cộng tới ba bốn vạn lượng bạc.
    Cát Đình Hương nói:
    – Ta có thể trả giùm cho ngươi.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Trả xong nợ rồi, túi vẫn còn trống rỗng, mùi vị đó không dễ chịu cho lắm.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ngươi còn muốn bao nhiêu ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    –
Một người đàn ông phải có trong người ít nhất là năm ba vạn lượng bạc,
ra ngoài đường mới tranh mày tranh mặt được với người ta.
    Cát Đình Hương mỉm cười nói:
    – Xem ra vị khẩu của ngươi cũng không nhỏ gì.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Một người đàn ông phải cần nở mày nở mặt ra, chỉ có tiền không thôi còn chưa đủ.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Còn chưa đủ ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Trừ tiền ra, còn phải có quyền thế.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ngươi tính làm đề đốc ? Làm tể tướng ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Trong con mắt tôi, mười chức đề đốc cũng không bì được với một chức phân đường chủ Thương Hương Đường.
    Cát Đình Hương cười nhạt nói:
    – Vị khẩu của ngươi xem ra cũng không khỏi lớn quá đấy.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi chỉ bất quá tấu xảo biết được, trong Thương Hương Đường đang có vài chỗ trống để đó thế thôi.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ngươi còn biết gì nữa ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi còn biết nếu một người không nở mày nở mặt được nhất định sẽ không bán mình, rồi đi bán bạn bè.
    Cát Đình Hương sa sầm nét mặt, hỏi:
    – Dương Lân và Vương Nhuệ là bạn của ngươi sao ?
    Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:
    –
Bởi vì tôi là bạn của họ, ông không phải, vì vậy tôi mới tìm được bọn
họ, lấy cái đầu của họ về giao cho ông, còn ông thì ngay cả chuyện bọn
họ Ở đâu còn chưa biết.
    Cát Đình Hương nói:
    – Chính vì Vương Đồng cũng ngỡ ngươi xem y là bạn bè, mới bị gạt vào quan tài.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ông nói không sai tí nào.
    Y mỉm cười, nhẫn nha nói tiếp:
    – Cái câu, bạn bè có lúc còn nguy hiểm hơn cả kẻ thù đáng sợ nhất của mình, trước giờ tôi đều nhớ rõ.
    Cát Đình Hương lại cười lớn lên, nói:
    – Hay, nói hay lắm, chỉ câu đó thôi đã không hổ là phân đường chủ của Thương Hương Đường.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Chỉ tiếc là hiện tại tôi còn chưa phải.
    Cát Đình Hương nói:
    – Hiện tại ngươi đã là đường chủ rồi đấy.
    Tiêu Thiếu Anh mừng rỡ ra mặt:
    – Nghe tin vui, tôi nhịn không nổi muốn uống vài ly.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Cái tin này có đủ để ngươi vui không ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Cái tin này ít nhất là đáng để uống ba trăm ly thật thống khoái.
    Cát Đình Hương cười lớn, nói:
    – Tốt, đem ly lớn lại đây, xem y uống được bao nhiêu ly ?
    Ly bằng vàng, rượu lưu ly.
    Quách Ngọc Nương lấy bàn tay mềm mại trắng ngần như bạch ngọc đưa ly rượu lại trước mặt Tiêu Thiếu Anh.
    – Mời !
    Tiêu
Thiếu Anh đón lấy lập tức uống ngay, uống ly này tới ly khác, cặp mắt
thì cứ nhìn dính vào Quách Ngọc Nương, như con đĩa đang bám vào đùi hút
máu vậy.
    Cát Đình Hương thì vẫn mãi nhìn y, rốt cuộc lão nhịn không nổi mở miệng ra hỏi:
    – Ngươi có biết nãy giờ ngươi đang nhìn chăm chăm vào ai không ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi chỉ biết cô ta là người đáng được nhìn ngắm.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ngươi chỉ bất quá nhìn nhìn thôi ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi còn muốn …
    Cát Đình Hương ngắt ngang lời của y, lão lạnh lùng nói:
    – Bất kể ngươi còn muốn làm gì, tốt nhất là đừng có nghĩ tới nữa.
    Tiêu Thiếu Anh vẫn còn muốn hỏi:
    – Tại sao ?
    Cát Đình Hương nói:
    – Bởi vì ta nói vậy.
    Lão rắn nét mặt lại, nói từng tiếng một:
    –
Hiện tại ngươi đã là thuộc hạ của Thương Hương Đường, bất kể ta nói gì,
đều là mệnh lệnh, ngươi chỉ được nghe, không được hỏi.
    Tiêu Thiếu Anh trả lời:
    – Tôi hiểu rồi.
    Cát Đình Hương tươi mặt nói:
    – Ta nhìn ra ngươi là một người hiểu biết lắm.
    Lão bỗng rút từ dưới bàn trong hộc ra một tập ngân phiếu:
    – Chỗ này là năm vạn lượng, trừ chỗ nợ ra, còn thừa chắc là đủ cho ngươi tiêu xài trong mấy ngày.
    Tiêu Thiếu Anh không thò tay ra nhận.
    Cát Đình Hương nói:
    – Hiện tại ngươi có thể lấy đi thôi, ta biết ngươi uống rượu rồi nhất định tính đi tìm đàn bà.
    Tiêu Thiếu Anh cười khổ nói:
    – Tôi nhìn ra được ông là một người hiểu biết lắm, chỉ tiếc là …
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Chỉ tiếc gì ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Chỉ tiếc là còn chưa đủ.
    Cát Đình Hương nói:
    – Không phải lúc nãy ngươi chỉ muốn có bao nhiêu đó ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    –
Lúc nãy tôi chỉ bất quá là một tên bần cùng không tên tuổi không đồng
bạc nào trong túi, còn thiếu nợ đầy cả đầu tối đa cũng chỉ có thể muốn
có bao nhiêu đó.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Còn bây giờ ?
    Tiêu Thiếu Anh ưỡn ngực lên, nói:
    –
Bây giờ tôi đã là phân đường chủ của Thương Hương Đường, thân phận địa
vị dĩ nhiên là khỏi phải nói, có thể muốn nhiều thêm chút đỉnh.
    Y cười hì hì rồi lại nói tiếp:
    –
Huống gì, phân đường chủ Thương Hương Đường ra ngoài, trên người không
có đủ tiền bạc để tiêu, lão gia tử có phải mất mặt lắm không ?
    Cát Đình Hương nhịn không nổi lại cười lớn nói:
    – Hay, hảo tiểu tử, ta cho ngươi tiêu cho đã luôn.
    Lão quả thật rút ra thêm một tập ngân phiếu nữa, lại là năm vạn lượng.
    Tiêu Thiếu Anh đón lấy, cũng chẳng liếc tới nửa mắt, tùy tùy tiện tiện nhét vào trong ống giày.
    Quách Ngọc Nương bỗng hỏi:
    – Anh đã mấy ngày rồi chưa rửa chân ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Hai ngày.
    Quách Ngọc Nương hỏi:
    – Anh bỏ ngân phiếu vào giày mà không sợ thúi sao ?
    Tiêu Thiếu Anh cười cười:
    – Chỉ cần đổi được tiền, bất kể ngân phiếu thúi bao nhiêu, cũng đâu có người giành lấy.
    Quách Ngọc Nương nhịn không nổi bật cười lên. Cô vốn đã là đàn bà trong đám đàn bà, cô cười lên càng lộ vẻ kiều mỵ.
    Lúc cô cười, thiên hạ không có mấy người đàn ông nhịn được không nhìn vào cô.
    Lần này Tiêu Thiếu Anh chẳng nhìn đến cô.
    Cát Đình Hương lộ vẻ rất bằng lòng, lão bỗng hỏi:
    – Lễ vật của ngươi chừng nào mới đem lại đưa ta ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ba ngày.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ba ngày đã đủ rồi sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Trước giờ tôi chưa làm chuyện gì không chắc trong tay.
    Cát Đình Hương mỉm cười gật đầu:
    – Được, ta chờ ngươi ba ngày.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ba ngày nữa, giờ Tí, nhất định tôi sẽ đem lễ vật lại.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Đúng vào giờ Tí ?
    Tiêu Thiếu Anh gật gật đầu, nói:
    – Chỉ bất quá tôi cũng có điều kiện.
    Cát Đình Hương nói:
    – Ngươi nói đi.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Trong ba ngày này tôi được hành động tự do, ông không được sai người theo dõi tôi, nếu không …
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Nếu không thì sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Nếu không lễ vật mà chạy mất tiêu, ông đừng có trách gì tôi.
    Cát Đình Hương trầm ngâm một lát, rốt cuộc gật đầu nói:
    – Ta chỉ hy vọng ngươi là kẻ thủ tín.
    Tiêu Thiếu Anh lạnh lùng nói:
    – Nếu ông tin tôi không nổi, hiện tại ông giết tôi còn chưa muộn.
    Cát Đình Hương mỉm cười nói:
    – Tại sao ta lại muốn một người chết làm phân đường chủ của ta được ?
    Tiêu Thiếu Anh cũng bật cười.
    Cát Đình Hương nói:
    – Hiện tại tốt nhất ngươi nên tìm nơi nào ngủ một giấc, điều dưỡng tinh thần để mà còn sức làm việc.
    Tiêu Thiếu Anh cười nói:
    – Trong người có mười vạn lượng bạc, nếu không tiêu đi chút đỉnh, làm sao tôi ngủ được.
    Quách Ngọc Nương đã mở cửa cho y, cô nhoẻn miệng cười:
    – Anh đi trước đi tôi kêu Cát Tân dẫn đường cho anh.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Cám ơn.
    Cát Đình Hương bỗng cười nhạt nói:
    –
Ta đưa cho ngươi mười vạn lượng, cho ngươi một chức đường chủ, ngươi
chẳng thèm nói cả nửa tiếng cám ơn, cô ta chỉ bất quá mở cửa cho ngươi,
ngươi bèn cám ơn ngay.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi chỉ có thể cám ơn cô ta, tôi không cám ơn được ông.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Tại sao ?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+