Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thất Chủng Binh Khí 4 – Đa Tình Hoàn – Hồi 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mật Mưa

    Sau hoàng hôn, Tiêu Thiếu Anh còn chưa ngủ, nhưng đã say khước. Lần này xem ra y đã say thật.
    Trong
Lưu Xuân Viện, tuy đã có cả mấy cô xinh đẹp nhất được y bao hết cả, tắm
rửa sạch sẽ chờ y ở đó, nhưng y thì đã len lén chuồn ra ngoài, bạng
choạng lắc lư ra tới đường cái, nhìn bên đông, ngó bên tây, tiêu hết năm
trăm lượng bạc, mua trái dưa mật mất năm phân tiền, nhưng lại thuận tay
ném xuống rãnh.
    Bởi vì y lại nghe có mùi rượu đâu đây.
    Y lại lập tức lảo đảo đi về hướng quán rượu.
    Hiện tại tuy là lúc quán rượu tấp nập người ra vào, cũng còn vài bàn trống.
    Y
không ngồi xuống bàn, mà cứ xông vào một góc riêng có bình phong để
chắn, hôm nay là ngày Bàng đại gia mời khách, người được mời là Ngưu
tổng tiêu đầu, tiệc đang bày ra trong góc.
    Phổ ky cứ ngỡ y là
khách được Bàng đại gia mời lại, cũng chẳng ai dám ngăn trở y. Khách của
Bàng đại gia, còn ai dám đắc tội vào.
    Ngưu tổng tiêu đầu đã đến, còn đem theo mấy cô nương kè một bên.
    Mọi
người đã uống tới mức ngọt ngào nồng nhiệt, cao hứng phi thường, Tiêu
Thiếu Anh bỗng xông vào, cầm lấy tô canh để giữa bàn, thè lưỡi ra liếm
một cái, cười hì hì nói:
    – Tô canh này không ngon, ta đổi tô khác cho các ngươi.
    Y đổ tô canh ra hết cả ngoài bàn, mở nút quần ra, tiểu ngay vào trong tô.
    Các người đàn bà trong tiệc la toáng cả lên … dĩ nhiên trong đó cũng có người đang len lén cười.
    Bàng đại gia mặt mày xanh lè, lão gằn giọng hỏi:
    – Tên này đang làm gì vậy ?
    Không ai biết tên này đang làm gì, ở đâu ra.
    Tiêu Thiếu Anh thì cười hì hì nói:
    – Ta đang làm con mẹ ngươi đó.
    Câu nói vừa chưa thốt ra xong, đã có bảy tám nắm tay lớn như quả phật thủ đấm lại, đấm vào mặt y.
    Cả người y đã bị uống mềm ra, đở được hai quyền đã bị đấm ngã xuống, nằm soài ra mặt đất không động đậy.
    Mấy tay tiêu đầu ở nơi khác mình mẩy còn đầy những nước, có người đã rút chủy thủ trong ống giày ra.
    – Rạch mặt nó ra trước, rồi thiến sau, xem nó còn dám tiểu bậy tiểu bạ nữa không.
    Ba
phần rượu, thêm vào bảy phần tức giận, mấy người này vốn quanh năm làm
bạn với đao kiếm, còn có chuyện gì không làm được ?
    Bàng đại gia vừa phân phó, người này lập tức nhắm vào mặt Tiêu Thiếu Anh rạch một đao liền.
    Chính ngay lúc đó, bên ngoài bình phong bỗng có hai bàn tay nắm người này giữ lại.
    Bàng đại gia giận dữ nói:
    – Ai dám xen vào chuyện của ta vậy ?
    Ngoài bình phong có người thò đầu vào nói:
    – Tôi đây.
    Thấy mặt người này, cơn giận của Bàng đại gia lập tức tiêu tan, lão còn tươi cười mặt lên nói:
    – Thì ra là Cát nhị ca.
    Cát nhị ca chỉ vào Tiêu Thiếu Anh đang nằm soài ra mặt đất nói:
    – Ông có biết người này là ai không ?
    Bàng đại gia lắc lắc đầu.
    Cát nhị ca ngoắc tay ra hiệu, kêu lão lại gần, thì thầm nói hai ba câu vào tai lão.
    Gương mặt của Bàng đại gia lập tức biến hẳn, lão gượng cười nói:
    – Vị nhân huynh này nếu đã thích nằm nơi đây, chúng tôi xin đổi sang nơi khác uống rượu vậy.
    Lão nói đi là đi ngay, không những vậy còn kéo luôn toàn bộ khách khứa theo mình.
    Ngưu tổng tiêu đầu còn chưa chịu phục:
    – Gã tiểu tử này rốt cuộc là thứ gì ? Tại sao mình phải nhượng hắn ?
    Bàng
đại gia cũng thì thầm vài câu vào bên tai y, Ngưu tổng tiêu đầu cũng
biến hẳn sắc mặt, đi ra còn nhanh hơn cả Bàng đại gia.
    Tiêu Thiếu
Anh thì nằm sóng sượt ra mặt đất như một người chết, người khác muốn
làm thịt y cũng được, bỏ đi cũng xong, y hoàn toàn không hay biết gì.
    Cát
nhị ca nhìn y một thoáng, lắc lắc đầu, kéo lại tấm bình phong ngay ngắn
cho y, rồi cũng được Bàng đại gia kéo theo uống rượu luôn.
    Tiêu Thiếu Anh bỗng mở trừng một con mắt ra, từ dưới bình phong nhìn vào bàn chân bọn họ, rồi mới thở ra, lẩm bẩm:
    – Xem ra Thương Hương Đường oai phong quá chừng.
    Chỉ nghe Cát nhị ca đang phân phó bên ngoài:
    –
Liệu mà chiếu cố cho kỹ càng vị đại gia phía sau bình phong đó nếu ông
ta tỉnh lại, có muốn gì, mau mau đi lấy cho ông ta, rồi sai người lại mé
bên này báo cho ta biết.
    Bọn họ rốt cuộc đã xuống lầu hết.
    Bọn phổ ky thì còn đang bàn tán om sòm.
    – Cái con quỷ rượu này rốt cuộc tính làm gì đây ? Hắn dựa vào đâu mà hoành hành bá đạo quá vậy ?
    – Nghe nói y chính là phân đường chủ mới nhậm chức của Thương Hương Đường.
    – Thảo nào.
    Mấy gã phổ ky thở ra:
    –
Làm phân đường chủ của Thương Hương Đường, đừng nói muốn tiểu vào tô
canh, dù có tiểu vào miệng người nào, người đó cũng chỉ có nước mở miệng
ra đón.
    Tiêu Thiếu Anh phảng phất như đang cười nhạt, y mở cửa sổ, nhảy ra con hẽm phía sau.
    Nếu có người theo dõi sau lưng y, y sẽ say mèm ngay.
    Nhưng hiện tại, y đã tỉnh táo lắm, tỉnh táo cũng rất nhanh.
    o O o Đêm vắng.
    Trên
gò núi có những điểm sáng lân tinh như lửa ma, tuy xem ra thật âm u
ngụy bí, nhưng cũng có cái thứ đẹp đẽ thần bí của nó.
    Sao đêm càng rực rỡ, gió thu ngày hạ đang thổi qua gò.
    Chỉ
tiếc là Vương Nhuệ không được hưởng thụ tới những thứ đó. Y đang nằm
soài trong quan tài, gặm một miếng thịt bò khô cứng như hòn đá và lạt
lẻo vô vị, không đến lúc khẩn yếu, y nhất định không ra ngoài.
    Y vốn là người trước giờ rất cẩn thận.
    Vết thương đã đóng lại thành sẹo, sức lực cũng dần dần hồi phục lại, nhưng báo thù vẫn còn hoàn toàn không có chút hy vọng.
    Thế lực của Thương Hương Đường, chắc là mỗi ngày mỗi lớn thêm.
    Song
Hoàn Môn vốn như là một cây cổ thụ lớn, Thương Hương Đường thì chỉ bất
quá là một cái nấm mọc dưới gốc cây, bị cây cổ thụ hút hết đi nước và
ánh mặt trời, vì vậy lúc nào cũng có vẻ thiếu dinh dưỡng không phát
triển nổi.
    Hiện tại cổ thụ đã đổ xuống, trên đời này không còn chuyện gì cản trở được nó sinh sôi nảy nở trưởng thành.
    Vương
Nhuệ thở nhẹ ra, y nuốt hết miếng thịt bò khô cuối cùng, vỗ nhẹ lên cái
vòng bằng sắt trong lòng, lên cái chỗ khắc dấu trên vòng.
    Đa Tình Hoàn.
    Cái tên của nó tuy là đa tình, thật ra lại là vô tình.
    Nó vẫn còn lạnh lẻo như vậy, cứng cáp như vậy, chuyện hưng suy của thế gian, nó chẳng thương tiếc, mà cũng chẳng bùi ngùi.
    Nhưng
lúc Vương Nhuệ vuốt nhẹ lên cái vòng sắt đã từng làm y thét ra lửa một
thời, từng làm y vào sinh ra tử biết bao lần, nước mắt đã bất giác trào
ra khóe mắt.
    – Bình, bình, bình !
    Vương Nhuệ nắm chặt cái vòng:
    – Ai ?
    –
Tôi là chú em bên cạnh nhà, lại mượn cây đao chẻ trúc, chẻ trúc làm cái
rỗ chưng, chưng vài cái bánh bao, đem tặng anh ăn điểm tâm.
    Tiêu Thiếu Anh !
    Nhất định là Tiêu Thiếu Anh ! Nhất định lại say nữa !
    Vương Nhuệ cắn chặt răng, đến giờ phút này, gã tiểu tử này còn có tâm tình đùa giỡn.
    Người
đến quả nhiên là Tiêu Thiếu Anh. Y mặt một bộ áo lụa mỏng mới tinh, vấy
đầy dấu rượu và bùn đất, trên mặt còn có một vết đao chém, máu vừa đông
lại, trên đầu thì u lên một cục.
    Nhưng y vẫn cứ một dáng điệu cười cợt như không, mùi rượu từ người y xông ra đủ làm người ta ngạt thở chết luôn.
    Vương Nhuệ chau mày, mỗi lẫn gặp gã tiểu tử này, y đều nhịn không nổi muốn chau mày.
    Dương Lân cũng đứng dậy, trầm giọng hỏi:
    – Chung quanh đây không có ai ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ngay cả một cái bóng ma cũng không có.
    Dương Lân ngồi xuống quan tài, thương thế của y tuy cũng đã đóng vảy lại, nhưng đứng một chân, vẫn còn không thuận tiện lắm.
    Tiêu Thiếu Anh cười hì hì nhìn bọn họ:
    – Xem ra khí sắc các anh không tệ lắm, hình như toàn bộ đã chuyển vận lại rồi đó.
    Dương Lân rắn mặt lại hỏi:
    – Ngươi đã tìm ra Vương Đồng chưa ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Không phải tôi tìm hắn, hắn tìm tôi đấy.
    Ánh mắt của Dương Lân loang loáng:
    – Ngươi đã thanh toán hắn rồi sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Không phải.
    Dương Lân hỏi:
    – Tại sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Bởi vì tôi muốn câu con cá lớn, hắn còn chưa đủ lớn.
    Dương Lân cười nhạt nói:
    – Người câu cá lớn, thường thường hay bị nó nuốt ngược lại.
    Tiêu Thiếu Anh nhẫn nha nói:
    – Tôi chẳng sợ, máu tôi đã biến thành rượu cả rồi, cá không uống rượu đâu.
    Y bỗng cười lên một tiếng, nói:
    – Nhưng Cát Đình Hương có uống rượu, không những vậy, tửu lượng còn không tệ chút nào.
    Vương Nhuệ thay đổi nét mặt hỏi:
    – Ngươi đã gặp lão ta ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Không những đã gặp, mà còn uống vài ly với lão.
    Dương Lân cũng nhịn không nổi biến sặc mặt hỏi:
    – Lão ta không làm gì ngươi sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Hiện tại tôi đang còn sống đây.
    Dương Lân lập tức hỏi tới:
    – Tại sao lão ta không hạ độc thủ với ngươi ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Bởi vì lão ta cũng muốn câu con cá lớn, tôi cũng chưa đủ lớn.
    Vương Nhuệ cười nhạt nói:
    – Ta biết, hai chúng ta còn chưa chết ngày nào, lão ta sẽ không ngủ yên giấc ngày đó.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    –
Vì vậy, lão ta muốn dùng tôi để câu các anh, tôi cũng đang dùng các anh
để câu lão, chỉ bất quá, đến lúc này còn chưa biết ai sẽ cắn phải mồi
của ai thế thôi.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Ngươi đã có cách đối phó lão ta rồi sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Chỉ có một cách.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Cách gì ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Vẫn là cái cách cũ rích đó.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Cách cũ rích gì ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Cái cách cũ rích của Kinh Kha đó.
    Vương Nhuệ biến sắc hỏi:
    – Ngươi vẫn còn muốn lại mượn cái đầu của bọn ta ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ừm.
    Dương Lân cũng biến sắc, y lạnh lùng nói:
    – Làm sao chúng ta biết ngươi không tính dùng cái đầu bọn ta để làm cái thềm tiến thân, vào nương nhờ Cát Đình Hương ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi có giống một người bán bạn cầu vinh không ?
    Dương Lân nói:
    – Giống lắm.
    Y cười nhạt nói tiếp:
    – Huống gì, nếu ngươi không thông đồng với Cát Đình Hương, làm sao lão để cho ngươi đi như vậy được ?
    Tiêu Thiếu Anh thở ra nói:
    – Xem ra, anh không bằng lòng rồi phải không ?
    Dương Lân nói:
    – Cái đầu của ta chỉ có một cái, ta không tính đem giao nó cho kẻ tiểu nhân bán bạn cầu vinh.
    Tiêu Thiếu Anh cười khổ nói:
    – Nếu mượn không được thì chỉ còn nước trộm, trộm không được thì giành thôi.
    Dương Lân gằn giọng hét:
    – Tại sao ngươi còn chưa lại đây giành ?
    Y vừa hét, vừa ra tay trước.
    Tuy y chỉ còn có một chân, nhưng cái chồm lại đó, vẫn còn rất kiêu hãn hung mãnh như một con báo.
    Y
vốn là tay độc hành đại đạo nổi danh ở Lũng Tây, nếu không phải là kẻ
lòng dạ độc ác, hung hãn không sợ chết, làm sao hoành hành được ở cái
đất cao nguyên cát vàng mười năm qua !
    Chỉ nghe “tinh” lên một tiếng, cái vòng sắt trong tay Vương Nhuệ cũng đã vung ra.
    Bất kỳ ai cũng chỉ có một cái đầu, không ai muốn nguyện ý hồ đồ để người ta mượn đem đi.
    Bọn
họ hai người cùng xuất thủ, trái phải giáp công, một thì kiêu hãn ác
độc, một thì chiêu trầm lực mãnh, người có thể tránh khỏi được chiêu này
của bọn họ, chỉ sợ cả vùng tây bắc không có mấy ai.
    Tiêu Thiếu Anh lại tránh khỏi được.
    Y như say mà chẳng say, nửa say nửa tỉnh, rõ ràng đã té ầm ra, vậy mà cứ đứng khơi khơi ra ngoài hai trượng xa.
    Bọn họ đồng môn với nhau tuy đã bao nhiêu năm nay, nhưng hai bên đều không biết đối phương vũ công cao thấp đến đâu.
    Nhất
là Vương Nhuệ, y tự phụ mình xuất thân từ Thiếu Lâm, danh môn chính
tông, trừ đại sư huynh là Thịnh Trọng trời sinh có thần lực ra, thật
tình y không xem bọn huynh đệ đồng môn khác lọt vào mắt.
    Cho đến hôm nay, y mới biết mình trước giờ đã đánh giá người khác quá thấp.
    Dương
Lân tuy chỉ còn thừa một chân, còn phải dùng hai tay giữ lấy cái nạng,
nhưng mỗi chiêu đánh ra, đều rất chắc cú, rất hữu hiệu, kinh nghiệm đánh
nhau, hiển nhiên hơn xa Vương Nhuệ.
    Tiêu Thiếu Anh thân pháp nhẹ nhàng phiêu hốt, biến hóa kỳ quái ngụy dị, càng làm cho Vương Nhuệ không ngờ tới.
    Thoáng chốc bọn họ đã đánh nhau được hơn mười chiêu.
    Vương
Nhuệ cắn chặt răng lại, bỗng ném cái vòng sắt xuống, dùng cánh tay độc
nhất thi triển Phục Hổ La Hán quyền của chùa Thiếu Lâm ra.
    Y vào
chùa Thiếu Lâm từ thuở nhỏ, bộ quyền pháp này y đã ít nhất có tới mười
lăm năm sáng tối khổ luyện không ngừng, thật tình thuận tay hơn là sử
dụng Đa Tình Hoàn nhiều, bấy giờ chiêu thức vừa phát động ra, quả có oai
thế của hàng long phục hổ.
    Dương Lân cũng không chịu kém, lấy cây nạng làm thiết quải, kèm tay trái đại ưng trảo công sử ra.
    Trong môn hạ Song Hoàn Môn, y vốn là kẻ có vũ công tạp nhạp nhất.
    Tiêu
Thiếu Anh thì không hoàn thủ lấy một chiêu, y bỗng tung người lộn một
vòng, thoái lui ba bốn trượng, đáp xuống phía sau một cái gò đất, vỗ tay
cười nói:
    – Tốt ! Hảo công phu !
    Dương Lân cười nhạt, đang tính thừa thế đuổi theo.
    Vương Nhuệ đưa tay cản y lại nói:
    – Chờ một chút.
    Dương Lân nói:
    – Còn chờ gì nữa ? Chờ hắn lại lấy đầu bọn mình đấy à ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Nãy giờ y đều tránh né, không công kích lại.
    Dương Lân cười nhạt nói:
    – Hắn còn sức để công kích lại sao ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Y cũng không đem theo bọn Thương Hương Đường lại giúp một tay, vì vậy …
    Dương Lân hỏi:
    – Vì vậy ngươi tính giao cái đầu cho hắn mượn đấy chăng ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Xem ra y không tính mượn đầu của chúng ta thật.
    Dương Lân hỏi:
    – Ngươi nói vậy là có nghĩa gì ?
    Tiêu Thiếu Anh nói xen vào:
    – Tôi chỉ bất quá muốn thử thử các anh, xem còn có khả năng giết người không.
    Dương Lân hỏi:
    – Hiện tại ngươi đã thử xong chưa ?
    Tiêu Thiếu Anh gật gật đầu.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Ngươi lại đây kiếm bọn ta đi giết người ?
    Tiêu Thiếu Anh lại gật gật đầu.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Giết ai ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Cát Đình Hương !
    Vương Nhuệ thay đổi nét mặt, lập tức hỏi tới:
    – Chúng ta giết được lão sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Ít nhất cũntg có được năm phần thành công.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Chỉ có năm phần ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Hiện tại nếu chúng ta không xuất thủ, sau này chỉ e ngay cả một phần cũng không có.
    Vương Nhuệ hiểu được cái ý của y.
    Thế lực của Thương Hương Đường, mỗi ngày một mạnh, cơ hội của bọn họ dĩ nhiên là mỗi ngày một ít hơn.
    Dương Lân cũng nhịn không nổi mở miệng hỏi:
    – Ngươi đã có kế hoạch động thủ rồi ?
    Sắc mặt của Tiêu Thiếu Anh đã biến ra nghiêm trang, y nói:
    – Mỗi tối, khoảng giờ Tí, lão ta đều sẽ ở trong mật thất uống rượu với ái thiếp của lão ta là Quách Ngọc Nương.
    Dương Lân hỏi:
    – Ngoài cửa có bao nhiêu người hộ vệ ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Cũng chỉ có một người.
    Dương Lân hỏi:
    – Có phải là Vương Đồng không ?
    Tiêu Thiếu Anh lắc lắc đầu nói:
    – Là một kẻ gia đinh tên là Cát Tân.
    Dương Lân hỏi:
    – Hắn là hạng người ra sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Là một đứa nô tài.
    Vương Nhuệ lại thở phào một hơi thật dài nói:
    – Xem ra đây quả là cơ hội tốt cho chúng ta động thủ.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Đây cũng là cơ hội duy nhất.
    Dương Lân nói:
    – Ngươi có biết lối vào của mật thất không ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Không những tôi biết, tôi còn có thể lén vào được.
    Dương Lân hỏi:
    – Ngươi chắc trong tay ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Chắc.
    Dương Lân hỏi:
    – Làm sao chúng ta xông vào ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    –
Hai ngày nữa trước giờ Tí tối đó, tôi lại đợi trước ở mật thất, thấy
đèn ở cửa sổ tắt đi, các anh lập tức xông vào động thủ.
    Dương Lân nói:
    – Làm sao chúng ta biết được cửa sổ ở đâu ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi có thể vẽ họa đồ ở nơi đó ra cho các anh xem.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Đèn vừa tắt đi, chúng ta lập tức xuất thủ ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Lấy sức của ba chúng ta cùng hợp kích, không chừng còn không chỉ có năm phần thôi.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Nhưng đèn đã tắt rồi, làm sao chúng ta phân biệt ra được Cát Đình Hương ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Hôm đó tôi có thể mặc y phục màu trắng.
    Vương Nhuệ nói:
    – Trong phòng còn có một Quách Ngọc Nương nữa ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Quách Ngọc Nương là người đàn bà rất thơm, tai còn đeo bông, dù là kẻ mù cũng phân biệt được ra.
    Vương Nhuệ hỏi:
    – Trừ ngươi và Quách Ngọc Nương ra, còn có một người, là Cát Đình Hương ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Trong mật thất chắc chắn không ai khác được vào !
    Dương Lân hỏi:
    – Còn Vương Đồng ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Dù y có ở đó, đến lúc đó rồi tôi cũng sẽ có cách đẩy y ra chỗ khác.
    Dương Lân hỏi:
    – Bọn họ tin ngươi được sao ?
    Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:
    – Không phải tôi vốn là người rất giống kẻ bán bạn cầu vinh sao ?
    Dương Lân nhìn lom lom vào y, hỏi:
    – Ngươi không phải vậy ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Anh xem tôi ra sao ?
    Dương Lân bỗng đổi qua chuyện khác:
    – Không ai biết ngươi lại đây tìm bọn ta ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Nhất định không có ai.
    Dương Lân hỏi:
    – Ngươi từ Thương Hương Đường ra, phía sau không có ai theo sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Vốn là có đấy, nhưng đã bị tôi bỏ lại dọc đường.
    Y vỗ nhẹ lên vết đao chém trên mặt, rồi nói tiếp:
    – Tuy vì thế mà tôi phải chịu một đao, cái vị Cát nhị ca này trở về lại e rằng ngày tháng không còn được mấy tươi đẹp.
    Dương Lân hỏi:
    – Cát nhị ca ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Gia đinh của Thương Hương Đường đều họ Cát.
    Dương Lân hỏi:
    – Bí mật trong Thương Hương Đường, ngươi đã biết được bao nhiêu rồi ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Biết chắc cũng đủ rồi.
    Bản đồ y vẽ ra, quả nhiên rất tường tận:
    –
Cái cửa bên góc này là lối duy nhất cho các anh vào. Các anh không được
nhảy tường vào, nhất định phải tìm cách mở cái cửa sổ ở đây.
    Dương Lân hỏi:
    – Tại sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Bởi vì trên đầu tường rất có thể có người canh giữ, mở cửa vào, nhiều khi người khác lại không ngờ.
    Dương Lân hỏi:
    – Sau đó rồi sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    –
Sau đó các anh bèn đi dọc theo con đường trải sỏi, đến chỗ này, rồi đợi
ở trên cây cổ thụ này. Con đường trải sỏi và cây cổ thụ đều đã được chỉ
rõ ràng trên đây, ở trên cây cổ thụ này, có thể thấy cái cửa sổ đó.
    Dương Lân nói:
    – Đèn trong cửa sổ tắt đi, chúng ta lập tức động thủ ?
    Tiêu Thiếu Anh gật gật đầu, nói:
    –
Cát Đình Hương đã là một lão già, nhãn lực người già, không khỏi tệ đi
một chút, trong bóng tối, võ công của lão nhất định sẽ bị giảm đi rất
nhiều.
    Y chầm chậm nói tiếp:
    – Nhưng các anh thì mấy ngày
nay, cư trú trong bóng tối, đối với bóng tối chắc là quen hơn người khác
nhiều lắm, không những vậy, các anh vốn sẽ ngồi núp trong bóng tối bên
ngoài, vì vậy ánh đèn tuy có tắt đi, các anh còn có thể phân biệt ra
được hình ảnh ai ai trong phòng, người trong phòng thì đang ở trong ánh
đèn, ánh đèn bỗng tắt đi, sẽ chắc gì nhìn thấy được các anh.
    Dương Lân nhìn lom lom vào y nói:
    – Ngươi suy nghĩ cũng chu đáo lắm đấy.
    Tiêu Thiếu Anh cười cười:
    – Tôi không thể không suy nghĩ cho chu đáo một tí, tôi cũng chỉ có một cái đầu.
    Dương Lân thở dài một hơi, nói:
    – Hình như chúng ta đã nhìn lầm ngươi quá.
    Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói:
    – Cát Đình Hương hình như cũng đã nhìn lầm tôi luôn.
    Dương Lân nói:
    – Ta chỉ hy vọng ngươi không nhìn lầm lão ta ! Và cũng không nhìn lầm Quách Ngọc Nương và Cát Tân.
    o O o Cát Tân thỏng tay, cúi đầu, đứng bất động ngoài cửa, cũng ra chiều mệt mỏi như hai hôm trước.
    Cửa đang mở, trong hành lang cũng u ám mù mờ.
    Hiện
tại còn chưa tới giờ Tí, Tiêu Thiếu Anh đã đến rồi, y đi một mạch vào
trong, chẳng ai ngăn trở y, cũng chẳng nghe có tiếng người.
    Thương Hương Đường như một căn nhà trống không.
    Y lại mỉm cười vỗ vỗ vào vai Cát Tân, nói:
    – Ta lại đến nữa đây.
    Cát Tân nói:
    – Vâng.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Hình như ngươi ít ngủ lắm phải không ?
    Cát Tân nói:
    – Vâng.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Trừ tiếng “vâng” ra, ngươi không biết nói gì khác sao ?
    Cát Tân nói:
    – Vâng.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Hai hôm trước ta lại, hình như ngươi nói có nhiều hơn một chút mà.
    Cát Tân nói:
    – Vâng.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Lần này sao ngươi biến đổi rồi ?
    Cát Tân nói:
    – Bởi vì ông cũng biến đổi rồi.
    Cửa bỗng hé ra một chút, bên trong có tiếng Quách Ngọc Nương vọng ra:
    – Lần trước lại đây, anh chỉ bất quá là một tên bần cùng, hiện tại anh đã là phân đường chủ Thương Hương Đường.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Làm phân đường chủ của Thương Hương Đường, người khác sẽ không nói chuyện với tôi nữa sao ?
    Quách Ngọc Nương nói:
    – Người khác ít nhiều gì cũng cẩn thận hơn một chút.
    Tiêu Thiếu Anh thở ra, lẩm bẩm:
    – Xem ra, làm chức phân đường chủ này, cũng chẳng có chuyện gì hay ho cho lắm.
    Quách Ngọc Nương kéo cửa ra, mỉm cười nói:
    – Ít nhất anh cũng có thể tùy tiện tiểu vào trong tô canh người ta.
    Cát Đình Hương quả nhiên đã bắt đầu uống rượu.
    Lão uống rất chậm, rất ít, nhưng trong tay lúc nào cũng có ly rượu.
    Vương Đồng không có trong phòng, không có ai khác, tối đến là thời điểm thuộc về riêng lão ta.
    Tiêu Thiếu Anh đã đứng trước mặt lão, toàn thân bộ đồ trắng như tuyết.
    Cát Đình Hương nhìn y, ánh mắt đầy nụ cười:
    – Ngươi mặc bộ đồ này ngày đầu tiên đấy à ?
    Tiêu Thiếu Anh gật gật đầu nói:
    – Bộ y phục này tôi tính chỉ mặc một ngày.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Tại sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Chẳng tại sao cả.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Hôm nay ngươi còn chưa say sưa sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Chưa.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ngươi có say thật qua lần nào chưa ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Rất ít khi.
    Y cười cười, rồi nói tiếp:
    – Ít ra là có người ngồi chung, tôi không hề say.
    Cát Đình Hương thở ra một hơi, nói:
    – Cát Nhị Hổ vốn là một tay rất năng cán, nhưng so với ngươi, y giống hệt một con heo.
    Lão cầm ly rượu lên, không uống, lại đặt xuống.
    Tiêu Thiếu Anh bỗng nói:
    – Tay ông hình như lúc nào cũng có ly rượu.
    Cát Đình Hương nói:
    – Đấy chẳng có gì là kỳ quái.
    Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói:
    – Có lúc ly rượu quả là một thứ vũ khí rất tốt.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Vũ khí ? Vũ khí gì ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Vũ khí mà người ta không để ý.
    Cát Đình Hương nói:
    – Sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Đa số người, thấy người khác cầm ly rượu trong tay, đều sẽ biến ra sơ ý.
    Cát Đình Hương nói:
    – Sao ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Bởi vì mọi người đều nghĩ là, người trong tay lúc nào cũng cầm ly rượu, nhất định sẽ dễ đối phó hơn.
    Cát Đình Hương cười lớn:
    – Ngươi quả thật là kẻ thông minh.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Đúng là tôi không ngu lắm.
    Cát Đình Hương bỗng ngưng bặt tiếng cười, lão lạnh lùng nói:
    – Chỉ tiếc là trí nhớ của ngươi không tốt lắm.
    Y bỗng tung người lên, tay đánh ra.
    Hai cân đèn trong phòng lập tức tắt ngúm, trong phòng lập tức biến thành một màn đen tối.
    Chính ngay lúc đó cửa sổ “bình” lên một tiếng, phảng phất có hai bóng người nhảy vào, không nhìn rõ ràng được là ai.
    Ngoài cửa sổ tuy có ánh sao, nhưng đèn vừa chợp tắt, tuyệt đối không ai có thể lập tức thích ứng cho nổi.
    Trong
bóng tối, chỉ nghe có tiếng kinh hô, có tiếng thét lên giận dữ, có
người ngã ầm xuống, đụng nghiêng cả bàn ghế, tiếp theo đó, tiếng đá lửa
vang lên, ánh đèn lóe sáng.
    Đèn lại được đốt lên.
    Quách Ngọc Nương còn đang ngồi ôn nhã thanh tĩnh ở đó, gương mặt còn đang cười tươi tắn ngọt ngào.
    Cát Đình Hương cũng còn ngồi nghiêm chỉnh không động đậy, trong tay còn đang cầm ly rượu.
    Tiêu
Thiếu Anh xem ra cũng phảng phất như chưa từng cử động, nhưng trên bộ y
phục trắng như tuyết, đã thấy lấm tấm máu tươi, như một cánh hoa mai
đang rơi rải trên mặt tuyết trắng phau.
    Trong phòng có hai người đang nằm gục đó, nhưng không phải là Cát Đình Hương.
    Người đang nằm gục đó là Dương Lân và Vương Nhuệ.
    o O o Không có gió, không có tiếng động.
    Đã quá giờ Tí, đêm càng khuya, trong phòng yên lặng như trong nghĩa địa.
    Bỗng nhiên, “tình” lên một tiếng, ly rượu trong tay của Cát Đình Hương rớt xuống từng mảnh từng mảnh trên bàn.
    Ly rượu đã vỡ tan, vỡ ra thành mười bảy mười tám mảnh nhỏ.
    Vương Nhuệ nằm phục trên mặt đất, rên lên một tiếng nho nhỏ, Dương Lân thì ngay cả hô hấp cũng đều ngưng bặt.
    Tiêu Thiếu Anh cúi đầu, nhìn vết máu trên y phục, bỗng cười lên một tiếng nói:
    – Bây giờ ông có biết tại sao bộ y phục này tôi chỉ tính mặc một ngày thôi ?
    Cát Đình Hương gật gật đầu, ánh mắt lộ vẻ cười cợt:
    – Từ nay về sau, bất kể y phục quý giá đến đâu, ngươi đều có thể chỉ mặc một ngày thôi.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Câu này tôi nhất định sẽ nhớ kỹ.
    Cát Đình Hương nói:
    – Ta biết trí nhớ của ngươi rất tốt.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi cũng không làm chuyện gì hồ đồ.
    Cát Đình Hương mỉm cười nói:
    – Quả thật ngươi không say gì cả.
    Tiêu Thiếu Anh bỗng thở ra nói:
    – Nhưng hiện tại tôi đang chuẩn bị say đây.
    Cát Đình Hương nói:
    – Chỉ cần ngươi muốn say, lúc nào ngươi cũng có thể say.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tôi …
    Y vừa nói được một tiếng, Dương Lân đang nằm bất động như con cá chết bỗng nhảy dậy, chồm tới người y.
    Cái chồm tới đó, vẫn còn rất kiêu hãn hung mãnh như một con báo.
    Chính y cũng biết, đây là cú tối hậu của y.
    Mà cú tối hậu thông thường là đáng sợ nhất.
    Nhưng Tiêu Thiếu Anh chỉ xoay tay lại chém một cái vào cổ bên trái của y, người của y lập tức ngã xuống.
    Y ngã xuống rồi, mới gầm lên phẫn nộ:
    – Ngươi quả thật là một tên tiểu nhân bán bạn cầu vinh, ta quả không nhìn lầm ngươi.
    – Ngươi nhìn lầm rồi.
    Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:
    – Trước giờ ta chưa từng bán bạn bè bao giờ.
    Dương Lân lại càng phẫn nộ:
    – Ngươi còn dám ngụy biện ?
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Tại sao ta phải ngụy biện ?
    Dương Lân nói:
    – Ngươi … ngươi không phải bán đứng ta sao ?
    Tiêu Thiếu Anh cười cười nói:
    – Dĩ nhiên là ta bán đứng ngươi, chỉ vì trước giờ ngươi có phải là bạn của ta đâu.
    Y sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói:
    – Trong Song Hoàn Môn, không một ai là bạn bè của ta.
    Lúc y bị trục xuất khỏi Song Hoàn Môn, quả thật không ai nói giùm cho y một tiếng.
    Vương Nhuệ đang nằm phục dưới đất, lấy mặt mình chà mạnh xuống mặt sàn bằng đá lạnh ngắt, bỗng nói:
    – Không thể trách hắn được.
    Dương Lân gào lên:
    – Còn không trách hắn được ?
    Vương Nhuệ nói:
    – Chỉ trách chúng ta thôi, đáng lý ra chúng ta không nên tin hắn, hắn vốn là thứ súc sinh ti bỉ vô sỉ !
    Y ngẩng đầu lên, gương mặt máu me bầy nhầy:
    – Chúng ta tin vào hắn, không phải cũng đã biến thành súc sinh rồi sao.
    Dương Lân bỗng cười lớn lên, cười như điên cuồng:
    – Đúng vậy, ta là tên súc sinh, súc sinh đáng chết.
    Y cũng lấy đầu đập vào nền đá, chà xát vào mặt sàn nhà, gương mặt của y cũng máu me bầy nhầy.
    Tiêu Thiếu Anh nhìn bọn họ, gương mặt chẳng lộ một vẻ gì, y bỗng quay qua Cát Đình Hương:
    – Tôi đã đem bọn họ lại giao cho ông đấy.
    – Đúng vậy !
    – Bọn họ hiện tại là của ông đấy.
    – Đúng vậy.
    Tiêu Thiếu Anh hững hờ nói:
    –
Nhưng bọn họ hiện giờ đang nhục mạ phân đường chủ của ông. Không lẽ ông
ngồi yên đó mà nghe ? Không lẽ ông nghe hay lắm sao ?
    Cát Đình Hương nói:
    – Không hay.
    Lão bỗng cao giọng hô lên:
    – Cát Tân !
    – Có mặt.
    – Đem hai tên này đi, tìm cách nuôi họ béo béo lên, càng béo càng tốt.
    Tiêu
Thiếu Anh vừa vào lúc nãy, ngay cả nửa cái bóng cũng chẳng thấy đâu,
nhưng câu nói ấy vừa thốt ra xong, ngoài cửa đã có bốn người xuất hiện.
    Đợi bọn họ khiêng người ra xong rồi, Cát Đình Hương mới cười cười hỏi:
    – Ngươi có biết tại sao ta muốn nuôi họ béo lên không ?
    Tiêu Thiếu Anh cũng đang mỉm cười.
    Cát Đình Hương hỏi:
    – Ngươi hiểu sao ? Ngươi nói đi.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Chỉ có những người ăn ở thoải mái, người mới phì ra.
    Cát Đình Hương nói:
    – Đúng vậy.
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Nếu một người sống thoải mái quá, sẽ không còn muốn chết.
    Cát Đình Hương nói:
    – Đúng vậy !
    Tiêu Thiếu Anh nói:
    – Người không muốn chết, sẽ nói thật.
    Y mỉm cười, rồi nói tiếp:
    – Ông chỉ chờ đến lúc bọn họ chịu nói thật rồi, ông mới tra hỏi, Song Hoàn Môn có phải đã hoàn toàn bị tiêu diệt hay chưa.
    Cát Đình Hương lại cười lớn lên:
    – Hay, nói hay lắm, đem ly lớn lại đây, tối nay ta cũng say với ngươi một trận.
    Quách Ngọc Nương nhoẻn miệng cười nói:
    – Hiện tại các ông quả thật đã có thể say được rồi đấy.
   

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+