Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thất Chủng Binh Khí 7 – Quyền Đầu – Hồi 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tiểu Mã phẫn nộ 1   

Mười một tháng chín. Hai ngày sau tết Trùng Dương.

    Trời đẹp.

    Hôm nay cũng không thể nói là một ngày đặc biệt lắm. Nhưng lại
là một ngày rất may mắn cho Tiểu Mã. Ít nhất là một ngày may mắn trong
vòng ba tháng nay.

    Bởi vì hôm nay y chỉ đánh lộn có ba lần. Chỉ ăn phải có một nhát đao. Không những vậy, đến bây giờ còn chưa bị uống say.

    Bây giờ đêm đã khuya, y vẫn còn đang đi bộ ngay ngắn chững chạc trên đường cái, đó cũng là một kỳ tích lắm rồi.

    Đa số người uống rượu nhiều như y, ăn phải một nhát đao như vậy, chuyện duy nhất còn làm được, là nằm lăn ra chờ chết.

    Nhát đao ấy cũng không thể nói là nặng cho lắm, có điều chém
xuống một cái trụ bằng đá mập mạp cho gãy làm đôi cũng không phải là
chuyện khó khăn. Nhát đao ấy cũng không thể nói là nhanh cho lắm, có
điều muốn chém một con ruồi đang bay qua bay lại chung quanh thân y cũng
rất dễ dàng thôi.

    Nếu để ba tháng sau đó, cỡ nhát đao đó dù có năm ba cây đồng
thời nhắm vào người y chém vào, ít nhất y cũng đoạt được một hai cây, đá
văng một hai cây, còn thừa lại chụp lấy bẻ gãy hết cả làm đôi.

    Hôm nay y bị chém một nhát đao, không phải vì y né không khỏi, cũng không phải y đã say.

    Y bị chém một nhát là vì y muốn nếm thử xem, Ngũ Hổ Đoạn Môn đao của Bành Lão Hổ chém xuống người mình sẽ có mùi vị thế nào.

    Mùi vị này dĩ nhiên là không dễ chịu, cho dến bây giờ, vết thương vẫn còn chảy máu.

    Một cây đao bằng thép ròng nặng bốn mươi ba cân, chém vào bất cứ chỗ nào trong người, chẳng có ai đi vui sướng cho được.

    Bởi vì Bành Lão Hỗ hiện giờ đã nằm lăn ra mặt đất không động
đậy. Bởi vì lúc đao chém lên người y, đại khái y cũng tạm thời quên đi
được nổi thống khổ trong lòng.

    Y đang muốn hành hạ chính mình, ngược đãi chính mình, bởi vì y muốn ráng sức quên đi nổi thống khổ.

    Y không sợ chết, trời sập xuống đầu, y cũng chẳng thèm để ý.

    Nhưng cái nỗi thống khổ ấy, thật tình y chịu hết được.

    Ánh trăng vằng vặc, chiếu trên con đường dài ngoẵng. Đèn đã tắt,
người ta đã đi ngủ, trừ y ra, trên đường hầu như không còn bóng dáng
ai, vậy mà bỗng có một cổ xe ngựa chạy như bay lại.

    Ngựa tốt, xe lộng lẫy, thùng xe mới bóng lộn còn hơn kính, sáu
gã đại hán đang ngồi trên xe, gã đánh xe cầm trong tay cây roi dài đen
xì, đánh lên không trung kêu lên những tiếng lách phách.

    Tiểu Mã hình như không nghe thấy gì cả.

    Nào ngờ cổ xe lại ngừng ngay bên cạnh y, sáu gã đại hán nhảy
xuống dồn y vào giữa, người nào người nấy mặt mày dữ tợn, cử động nhanh
nhẹn, họ trừng mắt nhìn y hỏi:

    – Ngươi chính là tên Tiểu Mã chuyên môn tìm người đánh lộn?

    Tiểu Mã nói:

    – Không phải.

    Tiểu Mã gật gật đầu nói:

    – Vì vậy nếu các ngươi tìm người đánh lộn, các ngươi tìm lộn người rồi.

    Bọn đại hán cười nhạt, hiển nhiên không xem gã say rượu này vào đâu:

    – Chỉ tiếc là chúng ta không lại đây tìm ngươi đánh lộn.

    Tiểu Mã hỏi:

    – Không phải sao?

    Đại hán nói:

    – Chúng ta chỉ bất quá mời ngươi theo chúng ta đi một chuyến.

    Tiểu Mã thở ra, hình như cảm thấy thất vọng vô cùng.

    Bọn đại hán hình như cũng thất vọng lắm, có người lấy ra một tấm khăn màu đen, nói:

    – Ngươi cũng thấy chúng ta không phải là kẻ sợ đánh nhau, chỉ
tiếc là lão bản chúng ta muốn gặp ngươi, nhất định phải đòi chúng ta đem
ngươi nguyên con mang về, nếu thiếu tay thiếu chân gì, y sẽ không chịu.

    Tiểu Mã hỏi:

    – Lão bản các ngươi là ai?

    Đại hán nói:

    – Đợi ngươi gặp y, tự nhiên sẽ biết ngay.

    Tiểu Mã nói:

    – Cái khăn màu đen này để làm gì đây?

    Đại hán nói:

    – Khăn màu đen dùng để bịt mắt lại là tốt nhất, bảo đảm chẳng thấy gì cả.

    Tiểu Mã nói:

    – Bịt mắt ai?

    Đại hán nói:

    – Bịt mắt ngươi.

    Tiểu Mã nói:

    – Bởi vì các ngươi không muốn ta nhớ đường?

    Đại hán nói:

    – Lần này hình như ngươi đâm ra thông minh đấy.

    Tiểu Mã nói:

    – Ta không đi thì sao?

    Đại hán cười nhạt, một người trong bọn bỗng tung người lên, đấm
ra một quyền vào cột cây số bằng đá bên vệ đường, “cách” một tiếng, cây
trụ bằng đá to bằng nắm tay lập tức bị gãy làm đôi.

    Tiểu Mã la lên thất thanh:

    – Lợi hại quá chừng.

    Đại hán vỗ nhè nhẹ vào nắm tay của mình, kiêu ngạo nói:

    – Ngươi thấy được lợi hại là tốt đấy, ngoan ngoãn theo bọn ta thôi.

    Tiểu Mã nói:

    – Bàn tay ngươi không thấy đau đớn gì sao?

    Hình như y trông có vẻ rất hứng thú, đại hán lại càng đắc ý, một
gã đại hán khác cũng không chịu kém, bỗng rùn người xuống, quạt chân
qua một cái, cột đá bị chôn xuống đất cả hai thước lập tức bị đá bật lên
khỏi mặt đất.

    Tiểu Mã càng kinh hãi, nói:

    – Chân của ngươi không bị đau sao?

    Đại hán nói:

    – Nếu ngươi không chịu theo chúng ta, chân của ngươi sẽ bị đau, toàn thân chỗ nào cũng sẽ đau muốn chết đi luôn.

    Tiểu Mã nói:

    – Tốt lắm.

    Đại hán nói:

    – Tốt lắm là nghĩa làm sao?

    Tiểu Mã nói:

    – Tốt lắm có nghĩa là, bây giờ ta có thể tìm được người để đánh lộn.

    Câu nói ấy vừa chấm dứt, y đã xuất thủ, một quyền đấm vỡ cái mũi
của người đó, một cái bạt tai quất cho người bên kia điếc luôn, rồi lại
xoay ngược bàn tay lại đấm cho y một quyền gãy mất năm rẻ xương sườn,
rồi lại đá cho một người khác bay như một trái banh ra đằng xa.

    Còn một người khác thì ăn phải một cú dưới hạ bộ, đau muốn gập
cả lưng lại, nước mắt nước mũi mồ hôi nước dải tiểu tiện đại tiện đồng
thời đổ một đống ra ngoài.

    Chỉ còn lại một gã đại hán cuối cùng đang đứng đối diện với y, toàn thân trên dưới mồ hôi chảy ra đầm đìa.

    Tiểu Mã nhìn y, nói:

    – Bây giờ ngươi còn muốn ép ta theo các ngươi nữa không?

    Đại hán lập tức lắc đầu, liều mạng lắc đầu.

    Tiểu Mã nói:

    – Tốt lắm.

    Đại hán không dám mở miệng.

    Tiểu Mã nói:

    – Lần này sao ngươi không hỏi ta “tốt lắm” có nghĩa là sao?

    Đại hán lắp bắp:

    – Tôi… tiểu nhân…

    Tiểu Mã hỏi:

    – Ngươi không dám hỏi?

    Đại hán lập tức gật đầu, liều mạng gật đầu.

    Tiểu Mã bỗng vênh mặt lên, trừng mắt nói:

    – Không dám cũng không được, không hỏi là ăn đòn!

    Đại hán đành phải mặt dày mày dạn, lắp ba lắp bắp hỏi:

    – Nghĩa là sao tốt lắm… Tốt lắm nghĩa là sao?

    Tiểu Mã bật cười, nói:

    – Tốt lắm có nghĩa là, hiện tại ta đã chuẩn bị theo các ngươi.

    Y còn tự kéo cửa xe ra, đang tính chui vào, bỗng quay đầu lại nói:

    – Đưa đây!

    Đại hán lại giật nãy mình lên, hỏi:

    – Đưa… đưa gì?

    Tiểu Mã nói:

    – Đưa cái khăn màu đen đây, cái khăn màu đen trên tay ngươi đó, đưa đây cho ta bịt mắt lại.

    Đại hán lập tức lấy cái khăn màu đen bịt mắt mình lại.

    Tiểu Mã nói:

    – Đưa cái khăn không phải là bịt mắt ngươi, mà là bịt mắt ta.

    Đại hán kinh ngạc nhìn y, y không biết gã này là một tên khùng, hay đã uống đến mê man cả thần trí không còn biết gì.

    Tiểu Mã đã giựt lấy cái khăn, bịt mắt mình lại, sau đó y ngồi xuống ghế một cách thoải mái, rồi than thở:

    – Dùng vải đen bịt mắt lại, quả thật là tốt không cách gì chê được.

    Tiểu Mã không hề điên, y cũng không hề say.

    Chỉ bất quá, người ta ép y làm chuyện gì, dù trên người y có bị đâm mười bảy mười tám lỗ thủng xuyên thấu, y cũng không làm.

    Cả đời y làm chuyện gì, cũng đều là do y muốn làm, thích làm.

    Y ngồi trên cổ xe, chỉ vì y cảm thấy chuyện này không những có vẻ thần bí, mà còn hứng thú nữa.

    Vì vậy hiện tại dù người khác có muốn đuổi y đi cũng không xong.

    Ngựa vừa bắt đầu chạy, y đã nằm đó ngáy khò khò, ngủ như một con heo chết:

    – Lúc nào tới đó thì kêu ta tỉnh lại, nếu có tên nào phá giấc ngủ của ta, ta đập vỡ đầu nó ra.

    

    

    

    Không có ai dám phá giấc ngủ của y, vì vậy, lúc y tỉnh lại, ngựa đã ngừng ở trong một cái sân rộng mênh mông.

    Tiểu Mã không phải là một người chưa từng trải giang hồ, nhưng
cả đời y chưa bao giờ thấy một nơi nào quyền quý mỹ lệ như vậy, y cơ hồ
tưởng rằng mình đang còn trong giấc mộng.

    Nhưng bọn đại hán đã mở cửa xe ra, cung kính mời y xuống xe.

    Tiểu Mã nói:

    – Có muốn ta lấy khăn bịt mắt lại nữa không?

    Bọn đại hán nhìn nhau, chẳng ai dám mở miệng.

    Tiểu Mã lấy khăn bịt mắt mình lại, y cảm thấy như vậy càng tăng thêm vẻ thần bí và hứng thú.

    Y vốn là người yêu chuộng kích thích, yêu chuộng mạo hiểm, không những vậy còn là người đầy mơ mộng.

    Truyền thuyết không phải đã có nói rằng có vô số các cô công
chúa phi tần mỹ lệ, thích sai người đi bắt cóc những chàng trai tráng
trẻ tuổi, đem về khuê phòng, liên hoan một trận qua đêm. Không chừng y
không được coi là một người đẹp trai, nhưng ít nhất y cũng trẻ tuổi lực
lưỡng, cũng không đến nỗi xấu xí gì.

    Có người đã đưa cho y cây gậy, để y cầm một đầu, y bèn đi theo
bọn họ, bước cao bước thấp, quẹo qua quẹo lại đi một hồi thật lâu. Đi
tới một gian phòng mùi thơm sực nức.

    Y cũng không nhận ra, đây là mùi gì, chỉ cảm thấy mùi thơm ở nơi đây cũng là thứ y chưa bao giờ từng trải qua.

    Y chỉ hy vọng lúc tấm khăn màu đen được mở ra, y sẽ lập tức nhìn thấy một người đẹp y chưa từng được thấy qua.

    Chính ngay lúc y đang tưởng tượng đến chỗ thích thú, bỗng có hai
tiếng dộng xé gió, một trước một sau đâm vào người y. Tốc độ đã nhanh,
mà còn nhanh hơn bình sinh y đã từng gặp phải.

    Tiểu Mã từ lúc còn nhỏ đã thích đánh nhau, nhất là ba tháng trời
nay, y đánh nhau hầu như còn nhiều hơn người ta cả đời đánh nhau ba
trăm lần.

    Y uống rượu chẳng chọn lựa thứ gì, Mâu Đài cũng được, Trúc Diệp
Thanh cũng tốt, Đại Khúc cũng ngon, dù có rượu mạnh ba tiền một lượng, y
cũng cứ uống sạch.

    Y đánh nhau cũng cùng một cách.

    Chỉ cần trong bụng không được thoải mái, chỉ cần có người đòi đánh nhau, ai cũng được.

    Dù là Thiên Vương lão tử, y cũng đánh xong rồi tính sau, dù đánh không lại người ta, y cũng cứ liều mạng trước đã.

    Vì vậy kinh nghiệm đánh nhau của y rất phong phú, số cao thủ y đụng độ, người trong giang hồ ít có ai được bằng y.

    Vì vậy y vừa nghe có tiếng gió rít lên, đã biết hai người ám
toán y, đều là tay đệ nhất lưu cao thủ trong giang hồ, chiêu thức họ
đang sử dụng không những nhanh nhẹn chính xác, mà còn hiểm ác vô cùng.

    Tuy y đang đau khổ, đau khổ muốn chết đi được, đau khổ đến độ
muốn mỗi ngày tự đánh mình ba trăm cái bạt tai, y còn chưa muốn chết, y
còn muốn sống để gặp lại người đã làm cho y đau khổ, làm cho y vĩnh viễn
không quên được đó.

    Cái người đàn bà vừa mỹ lệ, vừa tàn bạo, vừa đa tình, lại vừa ác độc đó.

    … Tại sao đàn ông lúc nào cũng phải bị đau khổ vì đàn bà?

    Tiếng động của binh khí xé gió dồn lại phía sau ngực và chỗ eo lưng của y, chiêu thức trí mệnh, vũ khí trí mệnh.

    Tiểu Mã bỗng thét lên một tiếng, như một con sư tử đang giận dữ gầm lớn, tiếng gầm vừa phát ra, y đã nhảy lên.

    Y không hề tránh né binh khí đâm lại đằng sau, lưỡi thép lạnh
như băng xuyên thấu qua hông bên phải, đấy không phải chỗ yếu hại, y
chẳng thèm để ý.

    Bởi vì y đã tránh khỏi thế công ở đằng trước, một quyền đấm vào
mặt đối phương, y không nhìn thấy mình đấm trúng chỗ nào trên người địch
thủ, y không kịp kéo khăn che mặt xuống.

    Nhưng tai mắt y không vì vậy mà bị che mất, y đã nghe xương trên
người đối thủ vỡ răng rắc, tiếng động đó tuy không làm cho người ta
thích thú gì, nhưng y thì rất thích thú.

    Y rất ghét những tên tiểu nhân đánh lén.

    Bên hông y còn cắm phải lưỡi thép bén nhọn của đối phương, lưỡi
thép bén nhọn cơ hồ chạm vào tới xương, đau muốn chết đi được.

    Nhưng y chẳng thèm để ý tới.

    Y quay người lại, xoay ngược tay đấm một quyền vào mặt người sau lưng, đấm còn mạnh hơn.

    Hai người đánh lén này dĩ nhiên đều là những tay võ lâm cao thủ
đã từng trải trăm trận, vậy mà cũng bị đánh cho sợ run rẩy ngẫn cả người
ra.

    Không phải bị đấm cho hôn mê, mà là bị đấm cho run rẩy sững người ra.

    Cái kiểu đánh nhau liều mạng như thế này, bọn họ không những
chưa từng thấy qua, ngay cả nghe nói còn chưa được nghe tới, dù có nghe
cũng chẳng dám tin.

    Vì vậy, đến lúc Tiểu Mã gầm lên tiếng thứ hai, hai người đó đã
chạy ra ngoài, chạy nhanh còn hơn hai con hồ ly bị trúng phải tên.

    Tiểu Mã nghe tiếng y phục hai người phần phật hướng ra khỏi phòng, nhưng y chẳng rượt theo.

    Y đang cười, cười lớn lên.

    Trên người y lại bị thêm một vết thương, bên hông bị ăn thêm một lưỡi kiếm, nhưng y vẫn cười khoái trá vô cùng.

    Mặt của y còn bị tấm khăn màu đen che lại, không biết trong
phòng còn có ai đang núp ở đó để ám toán y nữa hay không, nhưng y chẳng
thèm lo ngại, chẳng thèm để ý.

    Lúc y đang muốn cười, y chỉ nghĩ đến chuyện cười.

    … Khi người ta muốn cười mà cười không được, sống như vậy mới là không có ý vị.

    Đây dĩ nhiên là một căn phòng thật hoa lệ. Lúc y bị bịt mắt, y không thể tưởng tượng được căn phòng này hoa lệ đến mức nào.

    Hiện tại y cũng đã bỏ cái khăn bịt mắt ấy ra.

    Y không thấy một ai.

    Người đẹp nhất và người xấu nhất, chẳng thấy người nào. Căn phòng không có lấy đến một nửa người.

    Cửa sổ đang mở, gió đêm thổi vào đem theo mùi hoa thoang thoảng.

    Hai người ám toán y, chạy trốn ra từ cánh cửa sổ, bên ngoài màn đêm chìm đắm, không nghe lấy một tiếng người.

    Y ngồi xuống.

    Y chẳng buồn nghĩ đến chuyện rượt theo hai người đó, cũng chẳng
nghĩ đến chuyện bỏ đi, y tìm một cái ghế dựa lưng thật thoải mái, ngồi
xuống cho thoải mái trước.

    … Lão bản của bọn đại hán đó là ai? Tại sao lại dùng cách này
để kéo y lại? Tại sao lại ám toán y? Lần đầu không trúng, có phải là sẽ
có lần thứ hai?

    … Lần thứ hai bọn họ sẽ dùng cách gì?

    Những chuyện đó, y chẳng buồn nghĩ đến.

    Y có một người bạn thân thường nói y thích đánh nhau bằng tay chân, không thích động tới trí não.

    Bất kể tên lão bản ấy còn muốn làm gì, sớm muộn gì cũng sẽ dở trò ra.

    Trước sau gì y cũng sẽ biết, vậy thì sao bây giờ lại phải đi vặn
óc cho mệt? Thoải thoải mái mái ngồi dưỡng sức, không phải là chuyện
thích thú hơn nhiều sao?

    Điều đáng tiếc là, cái ghế tuy rất thoải mái, cái bàn tọa của y
lại không thoải mái. Sự thực là, y vừa ngồi xuống đã đau muốn chết luôn.

    Lưỡi kiếm lúc nãy đâm xuyên thấu hông, thật không phải là nhẹ.

    Y đang nhìn quanh xem có rượu để ở đâu đó không, bỗng nghe ngoài cửa có tiếng người nói.

    Căn phòng có hai cánh cửa, một cái phía trước, một cái phía sau, tiếng người vọng ra từ mé cánh cửa phía sau.

    Giọng nói của một người đàn bà, một người đàn bà rất trẻ tuổi, tiếng nói rất dễ nghe.

    – Góc phòng có để rượu trong hộc tủ, các thứ các dạng đều có, nhưng tốt nhất anh đừng nên uống.

    – Tại sao?

    Dĩ nhiên Tiểu Mã nhịn không nổi muốn hỏi.

    – Bởi vì trong bình rất có thể đã bị bỏ thuốc độc, các thứ các dạng thuốc độc, thứ nào cũng có thể có chút ít.

    Tiểu Mã chẳng hề nói một tiếng, y đứng dậy, lấy ra một bình
rượu, mở nắp, đưa lên miệng, tu ừng ực, y uống rất nhanh, nhanh không
kịp thở, một bình rượu thoáng chốc đã cạn sạch.

    Không những không nếm ra trong rượu có thuốc độc gì hay không, ngay cả mùi vị của rượu thế nào cũng không biết.

    Người phía sau cửa thở ra nói:

    – Rượu như vậy mà bị anh uống kiểu đó, quả là vương bát ăn đại liên, uổng cả của trời.

    – Không phải vương bát ăn đại liên, rùa đen ăn đại liên.

    Tiểu Mã đang cải chính lối dùng chữ của cô ta.

    Cô bật cười, tiếng cười như chuông ngân:

    – Thì ra anh không phải là vương bát, anh là rùa đen.

    Tiểu Mã cũng bật cười, thật tình y cũng không phân biệt ra được thế nào là rùa đen thế nào là vương bát.

    Y bỗng cảm thấy cô gái này rất thú vị. Gặp người đàn bà thú vị
mà không uống tý rượu, cũng như mình đánh cờ với mình chán chết đi được.

    Do đó y lại lấy ra một bình rượu nữa, lần này uống xem ra chậm hơn chút xíu.

    Cô gái sau cánh cửa lại nói:

    – Trên cửa có một lỗ hổng, tôi đang tắm trong này, anh uống rượu say rồi không được lại nhìn trộm.

    Tiểu Mã lập tức bỏ bình rượu xuống, mau mắn lại tìm lỗ hổng trên cánh cửa.

    Nghe có con gái tắm trong phòng, cửa lại có chỗ nhìn vào, đại đa
số đàn ông đều không thể nào không tìm ra được. Dù tìm không ra, cũng
phải tìm cách đấm thủng một lỗ ra, dù có đưa đầu lại đụng, cũng phải
đụng cho ra một lỗ hổng.

    Y lấy một con mắt nhìn vào lỗ hổng, chỉ nhìn một cái, trái tim đã cơ hồ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

    Trong phòng không những chỉ có một cô đang tắm trong đó, trong
phòng ít nhất có bảy tám cô đang tắm. Tám cô gái trẻ tuổi, thân hình
nuộc nà chắc nịch, bộ ngực nở nang nhô lên cao vút.

    Thanh xuân, vốn là một thứ mỵ lực lớn nhất của các cô, huống gì,
cô nào cô nấy đều rất đẹp, nhất là cặp đùi thon dài mà chắc nịch.

    Các cô đang tắm trong một cái hồ lớn, nước hồ xanh mà trong vắt, bất kể nhìn chỗ nào, đều có thể thấy rõ mồn một.

    Chỉ có một cô thiếu nữ là ngoại lệ.

    Cô này không chừng không đẹp hơn các cô kia, nhưng Tiểu Mã cứ muốn nhìn vào cô.

    Cô này lúc tắm còn mặc trong người bộ áo đen vừa dài vừa dày, chỉ để lộ một cái cổ trắng ngần.

    Cặp mắt của Tiểu Mã đang nhìn trừng trừng vào cái cổ trắng ngần ấy.

    Càng nhìn những gì không thấy, càng cảm thấy nó thần bí, càng thần bí lại càng muốn nhìn.

    Đàn ông trên đời này có mấy người không phải như thế?

    Cô gái tắm mà mặc đồ đang thở ra nói:

    – Anh đã cứ muốn nhìn, tôi cũng chẳng biết làm sao, nhưng anh
không được xông vào đây, cửa không khóa, chỉ đẩy một cái là mở ra ngay.

    Tiểu Mã không cần dùng sức, y đưa cả người ra đẩy vào cửa.

    Cửa quả thật mở ra, một tiếng “tỏm” vang lên, Tiểu Mã cũng nhảy luôn xuống hồ.

    Thật ra y cũng không cố ý nhảy xuống đó, nhưng đã lỡ nhảy xuống, y cũng chẳng buồn đi lên.

    Cùng tắm chung một hồ với bảy tám cô con gái, rốt cuộc cũng không phải là một chuyện ai ai đều gặp phải.

    Các cô tuy đang vừa cười vừa la ó lên, không ai lộ vẻ gì là tức giận.

    Đối với bọn họ mà nói, hình như đây không phải là lần đầu tiên.

    Trong bọn không khỏi có người mở miệng ra bàn luận:

    – Cái anh này vừa dơ vừa hôi hám, đến đây tính làm gì vậy?

    Tiểu Mã không đến nỗi tệ lắm:

    – Bởi vì tôi dơ tôi hôi hám, mới tính lại tắm một cái. Các cô tắm ở đây được, dĩ nhiên là tôi cũng tắm được.

    – Nếu đã tắm, tại sao còn mặc đồ?

    – Cô ta mặc đồ tắm được, tại sao tôi làm không được?

    Y có lý do rất vững.

    Cô con gái mặc đồ lắc đầu thở ra nói:

    – Xem ra anh cũng nên tắm một cái, có điều ít nhất anh cũng nên bỏ giày ra đi chứ.

    Tiểu Mã nói:

    – Cỡi giày ra làm gì? Giày rữa luôn sạch khỏe, không phải tiện lợi lắm sao?

    Cô con gái mặc đồ nhìn y, cười khổ nói:

    – Người ta muốn anh làm chuyện này, anh không làm, không muốn
anh làm chuyện này, anh lại đi làm. Con người anh có chứng tật gì không
vậy?

    Tiểu Mã cười nói:

    – Không, một cái tật nhỏ cũng không, con người tôi có tới ba ngàn bảy trăm tám mươi ba cái tật.

    Cô con gái mặc đồ chớp mắt nói:

    – Bất kể anh có bao nhiêu tật, nước chúng tôi tắm, anh không được uống vào.

    Tiểu Mã nói:

    – Tốt, tôi nhất định không uống.

    Cô con gái mặc đồ bật cười, cười ngặt nghẹo nói:

    – Thì ra con người anh cũng không ngu lắm, còn chưa thành một con lừa.

    Tiểu Mã nói:

    – Tôi vốn không phải là con lừa, tôi là một con sói, một con sói hiếu sắc không hơn không kém.

    Y quả thật làm bộ ngay thành một con sói. Cô con gái mặc đồ lập tức lộ vẻ sợ hãi, núp vào sau lưng một cô khác, nói:

    – Anh xem cô ta ra sao?

    Tiểu Mã nói:

    – Được lắm.

    Cô gái ấy quả thật rất được, hai chữ “rất được” bao quát rất
nhiều ý nghĩa… nụ cười ngọt ngào mê hồn, thân hình trẻ trung, cặp đùi
thon dài.

    Cô con gái mặc đồ thở phào một tiếng nói:

    – Cô ta tên là Hương Hương, nếu anh chịu cô ta, tôi sẽ gọi cô ta lại với anh.

    Tiểu Mã nói:

    – Tôi không chịu.

    Cô con gái mặc đồ nói:

    – Cô ta năm nay chỉ mới mười sáu tuổi, người cô rất thơm.

    Tiểu Mã nói:

    – Tôi biết.

    Cô con gái mặc đồ hỏi:

    – Anh vẫn không chịu?

    Tiểu Mã nói:

    – Không chịu.

    Cô con gái mặc đồ cười nói:

    – Thì ra anh không phải chân chính là một con sói.

    Tiểu Mã nói:

    – Tôi đúng là vậy.

    Cô con gái mặc đồ xem ra lại bắt đầu run rẩy lên:

    – Có phải anh chịu người khác?

    Tiểu Mã nói:

    – Đúng vậy.

    Cô con gái mặc đồ hỏi:

    – Anh chịu ai? Mấy cô ở đây tùy anh chọn cô nào cũng được.

    Tiểu Mã nói:

    – Tôi không chịu ai cả.

    Cô con gái mặc đồ hỏi:

    – Anh muốn hai ba cô cũng được.

    Tiểu Mã nói:

    – Cả bọn cũng không.

    Cô con gái mặc đồ hoàn toàn khẩn trương lên:

    – Anh… anh chịu ai?

    Tiểu Mã nói:

    – Tôi chịu cô.

    Câu nói ấy vừa thốt ra xong, y đã nhảy chồm tới.

    Cô con gái mặc đồ cũng nhảy lên, đẩy Hương Hương vào lòng y, còn mình thì đã ra khỏi hồ tắm.

    Một tấm thân mềm mại mát rượi bỗng lọt vào lòng mình, ít có ai còn không động lòng lên.

    Nhưng Tiểu Mã không động lòng.

    Y lập tức đẩy Hương Hương ra, cũng nhảy ra khỏi hồ.

    Cô con gái mặc đồ chạy vòng vòng bên hồ, vừa thở vừa nói:

    – Các cô ấy đều là con gái, còn tôi đã là bà già, tại sao anh còn muốn tôi làm gì?

    Tiểu Mã nói:

    – Bởi vì tôi lại cứ thích bà già, nhất là bà già như cô.

    Dĩ nhiên cô ta không phải là bà già. Không chừng tuổi tác của cô
có hơn mấy người kia chút đỉnh, nhưng điều đó chỉ làm cho cô trông lại
càng thành thạo, càng quyến rũ.

    Chỗ quyến rũ người ta nhất là, không chừng cô còn mặc y phục.

    Cô đang chạy đằng trước, Tiểu Mã rượt theo sau, nhưng y rượt không gấp lắm.

    Bởi vì y biết, cô chạy không thoát.

    Quả thật cô chạy không thoát.

    Phía sau còn có một cái cửa, cô vừa chạy vào, đã bị Tiểu Mã ôm choàng lấy người.

    Phía sau lại có sẵn cái giường, cái giường rộng vô cùng, cô vừa té xuống, tấu xảo nằm ngay trên giường.

    Tiểu Mã tấu xảo cũng nằm lên người cô.

    Cô thở hổn hển, hình như đứt hơi lúc nào không hay, cô nắm chặt tay Tiểu Mã lại nói:

    – Anh chờ chút, anh chờ chút đã.

    Tiểu Mã cố ý lộ hàm răng ra cười hung dữ, nói:

    – Còn chờ gì nữa?

    Bàn tay y đang động đậy, cô lấy sức đẩy y ra.

    – Dù anh có muốn vậy, mình cũng phải trước hết nói chuyện, tâm tình một chút xíu chứ.

    – Hiện tại tôi không muốn tâm tình.

    – Không lẽ anh không muốn biết tại sao tôi gọi anh lại đây?

    – Hiện tại không muốn.

    Tuy cô còn đang dùng sức đẩy y ra, nhưng tiếc là bàn tay của y làm người ta khó lòng kháng cự.

    Cô bỗng không đẩy nữa.

    Toàn thân cô bỗng xịu lơ, ngay một chút sức lực cũng không có.

    Lúc cô đi tắm, cô mặc đồ vào chỉnh tề như đi tiếp khách, hiện tại hình như cô giống như đang đi tắm.

    Tiểu Mã lấy chóp mũi dí vào chóp mũi của cô, mắt nhìn trừng trừng vào mắt của cô, nói:

    – Cô có đầu hàng chưa?

    Cô thở hổn hển, cắn chặt môi nói:

    – Không đầu hàng!

    Tiểu Mã nói:

    – Cô đầu hàng tôi tha cho cô!

    Cô nhất định lắc đầu:

    – Tôi cứ không đầu hàng, xem anh làm gì tôi?

    Một người đàn ông ở trong tình thế đó, còn biết làm gì hơn đây?

    Chuyện gì sẽ xảy ra?

    Có rất nhiều chuyện, không thể suy đoán, cũng không thể nghĩ
tới, nếu không, không những trái tim đập mạnh lên, mặt mày đỏ lên, thân
hình còn nóng cả lên nữa.

    Nhưng cũng có rất nhiều chuyện, không cần phải suy đoán, cũng không cần phải nghĩ, mọi người ai cũng biết…

    Tiểu Mã là đàn ông, một người đàn ông tuổi trẻ trai tráng.

    Cô là người đàn bà, người đàn bà tươi đẹp như đóa hoa.

    Tiểu Mã không ngu, cũng không phải thái giám, cũng không phải thánh nhân.

    Dù có ngu, cũng thấy rằng, cô đang dụ dỗ mình. Vì vậy…

    Vì vậy, bây giờ tiểu Mã cũng đang bất động, toàn thân hình như cũng không có lấy một tý sức lực.

    Hô hấp của cô đã ngừng lại một hồi lâu, bây giờ cô mới bắt đầu thở lại, cô lập tức vừa thở vừa nói:

    – Thì ra anh thật tình không phải là người tốt.

    – Tôi vốn không phải, nhất là gặp phải người như cô.

    – Anh biết tôi là người như thế nào?

    – Không biết.

    – Hoàn toàn không biết?

    – Tôi chỉ biết không những cô không phải là người tốt, mà so với tôi còn xấu hơn, xấu hơn gấp trăm lần.

    Cô bật cười, cười ngặt nghẹo nói:

    – Nhưng tôi biết anh.

    – Hoàn toàn biết?

    – Anh tên là Tiểu Mã, người ta gọi anh là Tiểu Mã Phẫn Nộ, bởi vì anh nóng nảy còn hơn ai cả.

    – Đúng.

    – Anh còn có một người bạn tên là Đinh Hỷ, Đinh Hỷ Thông Minh.

    – Đúng.

    – Hai người vốn không rời nhau như bóng với hình, nhưng hiện
giờ, y đã có bà vợ, người ta vợ chồng ân ái đậm đà, dĩ nhiên anh không
nỡ xen vào ở giữa bọn họ.

    Tiểu Mã không đáp, ánh mắt lộ vẻ đau khổ.

    Cô lại nói tiếp:

    – Anh cũng có một cô bạn, anh nghĩ anh sẽ lấy cô ấy, cô ấy cũng
đã chuẩn bị lấy anh, tiếc là tính tình anh nóng nảy quá, anh chọc cô ấy
giận bỏ đi. Anh tìm cô ấy luôn ba tháng, tìm không ra bóng hình ở đâu.

    Tiểu Mã câm miệng, bởi vì y đang sợ.

    Y sợ mình sẽ khóc lớn lên, la lớn lên, sẽ nhảy dựng lên, đụng đầu vào tường.

    – Em họ Lam.

    Cô bỗng nói tên mình ra:

    – Em tên là Lam Lan.

    Tiểu Mã nói:

    – Tôi có hỏi tên họ cô đâu.

    Tâm tình y không được vui vẻ cho lắm, nói những lời dĩ nhiên thật khó nghe.

    Lam Lan chẳng tức giận tý nào, cô lại nói:

    – Cha mẹ em đều chết cả, để lại cho em cả một gia tài.

    Tiểu Mã nói:

    – Tôi không hỏi gia thế của cô, cũng chẳng muốn lấy một bà vợ giàu có.

    Lam Lan nói:

    – Nhưng em đã nói ra rồi đấy, và anh cũng đã nghe hết rồi.

    Tiểu Mã nói:

    – Tôi chẳng phải kẻ điếc.

    Lam Lan nói:

    – Vì vậy bây giờ anh dã biết em thuộc hạng người nào, em cũng biết anh là một người như thế nào.

    Tiểu Mã nói:

    – Hừ.

    Lam Lan nói:

    – Vì vậy bây giờ anh có thể đi được rồi.

    Tiểu Mã đứng dậy, mặc quần áo vào lập tức bỏ đi.

    Lam Lan không giữ y lại, ngay cả một vẻ gì muốn giữ y lại cũng không có.

    Có điều Tiểu Mã đi đến cửa, nhịn không nổi quay đầu lại, hỏi:

    – Cô là lão bản ở đây phải không?

    Lam Lan nói:

    – Ừ.

    Tiểu Mã hỏi:

    – Kêu người đem tôi lại đây có phải là cô?

    Lam Lan nói:

    – Ừ.

    Tiểu Mã hỏi:

    – Tôi đánh đập năm người của cô, uống hết hai bình rượu, lại cùng cô…

    Lam Lan không để cho y nói tiếp hết:

    – Anh làm chuyện gì em đều biết hết rồi, anh nói làm gì.

    Tiểu Mã hỏi:

    – Cô tốn bao nhiêu đó công sức, làm ra vẻ thần bí kêu bọn họ đem
tôi lại đây, chỉ vì lý do muốn tôi lại uống rượu, đánh đập người?

    Lam Lan nói:

    – Không phải.

    Tiểu Mã hỏi:

    – Cô định nhờ tôi làm chuyện gì?

    Lam Lan nói:

    – Dĩ nhiên em vốn có chuyện khác trong đầu.

    Tiểu Mã hỏi:

    – Bây giờ thì sao?

    Lam Lan nói:

    – Bây giờ em chẳng còn muốn nhờ anh làm nữa.

    Tiểu Mã hỏi:

    – Tại sao?

    Lam Lan nói:

    – Bởi vì bây giờ em thích thích anh rồi, vì vậy em không nỡ để anh đi nạp mạng.

    Tiểu Mã hỏi:

    – Nạp mạng? Đi đâu nạp mạng?

    Lam Lan nói:

    – Lang Sơn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+