Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thất Chủng Binh Khí 7 – Quyền Đầu – Hồi 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Gặp người sói lần đầu tiên 1   

Mười hai tháng chín, buổi chiều.

    Trời đẹp.

    Nắng mùa thu diễm lệ vô cùng.

    Ánh mặt trời chiếu thẳng vào song cửa, làm cho quán rượu xiêu
vẹo của bà già xem ra càng thêm đổ nát, cũng làm cho Lục Nhân Bì Thường
Lão Đao xem ra càng đáng sợ.

    Thường Lão Đao thường thường được gọi là Thường Lục Bì. Quả thật y thường thường đi lột da người khác.

    Vừa thấy y, lão Bì đã lập tức đi tuốt đằng xa, không những còn
hơn ngoài một trượng, hình như y rất sợ Thường Lục Bì sẽ lột da y ra.

    Bất cứ ai gặp phải Thường Lục Bì, đều không khỏi có cảm giác sợ
hãi là da mình đang bị lột ra. Thật tình y là một người trông rất đáng
sợ.

    Người y lùn tịt, ốm nhách, khô khan, toàn thân da thịt cộng lại chưa chắc đã được bốn lạng.

    Nhưng y còn dễ sợ hơn là một người khổng lồ nặng ba trăm tám
mươi tám cân, y trông giống như một cây đao… một cây đao nặng bốn
lạng, còn đáng sợ hơn cây đao nặng ba trăm tám mươi tám cân.

    Huống gì cây đao ấy, cái lưỡi vừa mỏng vừa bén, không những vậy
đã rút ra khỏi vỏ… Bất cứ ai gặp phải con người như y, đều nhất định
sẽ có cái cảm giác đó. Nhất là cặp mắt của y.

    Cặp mắt của y lúc nhìn vào người nào, người đó thông thường sẽ
có cảm giác hình như có cây đao đang đâm vào người mình… đâm vào chỗ
dễ đau nhất trong người.

    Hiện tại Lam Lan đang có cái cảm giác đó, bởi vì Thường Lục Bì đang nhìn cô lom lom.

    Lam Lan là một cô gái rất xinh đẹp, không những vậy còn rất hấp
dẫn, đủ để kéo một người từng gặp qua cô một lần, từ ba trăm dặm kéo lại
trước mặt cô.

    Có điều cô đã phát hiện ra, ánh mắt của người đàn ông này không phải là đồng một loại.

    Ánh mắt người đàn ông khác, chỉ bất quá muốn lột y phục cô ra, ánh mắt của người đàn ông này, chỉ bất quá muốn lột da cô ra.

    Ánh mắt muốn lột y phục ra, đàn bà còn có thể chịu được, tùy
tiện người đàn bà nào cũng có thể chịu được… chỉ cần không lột ra thật
sự, là còn chịu được.

    Ánh mắt muốn lột da ra, đàn bà có vẻ chịu muốn hết nổi, tùy tiện loại đàn bà nào cũng chịu hết nổi.

    Vì vậy Lam Lan đang nhìn Tiểu Mã hỏi :

    – Thường tiên sinh có phải cũng bằng lòng đi theo chúng ta qua núi Lang Sơn?

    Tiểu Mã đáp :

    – Y nhất định bằng lòng.

    Lam Lan hỏi :

    – Anh chắc không?

    Tiểu Mã nói :

    – Chắc.

    Lam Lan hỏi :

    – Sao chắc được?

    Tiểu Mã nói :

    – Bởi vì y làm cho Chương Trường Thoái biến thành người không có chân.

    Lam Lan hỏi :

    – Chương Trường Thoái cũng là người sói?

    Tiểu Mã nói :

    – Không phải.

    Trương Lung Tử nói :

    – Hắn chỉ bất quá la bồ ruột của Liễu Đại Thoái.

    Lam Lan hỏi :

    – Liễu Đại Thoái là ai?

    Trương Lung Tử nói :

    – Người sói có đực có cái, Liễu Đại Thoái là con sói cái hung hãn nhất trong bọn.

    Lam Lan cười nói :

    – Chân dài đối với chân to, cũng thật là trời sinh một cặp xứng đôi.

    Tiểu Mã nói :

    – Vì vậy “chân dài” biến thành “không có chân”, Liễu Đại Thoái
nhất định tức giận ghê gớm, dù Thường Lão Đao không chịu lên Lang Sơn,
Liễu Đại Thoái cũng sẽ xuống núi tìm y.

    Lam Lan đảo chuyển tròng mắt nói :

    – Y lên Lang Sơn không phải là đem dê vào hang cọp, tự lọt vào lưới sao?

    Tiểu Mã nói :

    – Thường Lão Đao không phải là dê, cũng không phải lão Bì, y đã
dám đụng vào Chương Trường Thoái, nhất định đã có chủ ý muốn biến Liễu
Đại Thoái thành không có chân luôn.

    Trương Lung Tử nói :

    – Thường Lão Đao trước giờ mau mắn lẹ làng, nhổ cỏ nhổ tận gốc, nhất định không để hậu hoạn.

    Thường Lục Bì nãy giờ chỉ lắng nghe, gương mặt không lộ vẻ biểu tình gì, y bỗng nói :

    – Mười vạn lượng bạc, hai bình rượu ngon.

    Y không thích nói nhiều, y nói chuyện trước giờ ít có ai hiểu.

    Lam Lan không hiểu, nhưng cô nhận ra Tiểu Mã và Trương Lung Tử hiểu.

    Trương Lung Tử nói :

    – Đấy chính là điều kiện của y.

    Lam Lan hỏi :

    – Muốn y đi Lang Sơn, phải đưa cho y trước mười vạn lượng bạc, hai bình rượu ngon?

    Trương Lung Tử nói :

    – Đúng vậy.

    Y lại bổ sung :

    – Tiền bạc không được thiếu một lượng, rượu nhất định phải là thứ thượng hảo hạng.

    Thường Lão Đao ra giá, trước giờ chưa hề có mặc cả.

    Tiểu Mã nói :

    – Nhưng những thứ đó không phải y muốn cho chính mình, y không thích uống rượu.

    Trương Lung Tử nói :

    – Y muốn tiền, nhưng lại thích chỉ dùng cách riêng của mình.

    Cách y thích dùng nhất, chính là, hắc đạo nuốc hắc đạo.

    Tiểu Mã nói :

    – Vì vậy, y muốn những thứ đó, nhất định là dành cho người nào khác.

    Lam Lan hỏi :

    – Cho ai?

    Tiểu Mã không trả lời, Trương Lung Tử cũng không… bởi vì bọn họ không ai biết.

    Lam Lan cũng không hỏi thêm, càng không nghĩ ngợi, lập tức đứng
dậy bỏ ra ngoài. Lúc cô trở lại, cô đem theo tập ngân phiếu mười vạn
lượng bạc, và hai bình Nữ Nhi Hồng thượng hảo hạng.

    Cô là đàn bà, nhưng cô làm chuyện còn mau mắn lẹ làng hơn đa số đàn ông.

    Thường Lục Bì chỉ nhìn cô một thoáng, không nói tiếng nào, đưa
tay ra cầm lấy hai bình rượu, hai ngón tay kẹp tờ ngân phiếu, đứng dậy
bỏ đi. Không phải là ra ngoài, mà là vào trong nhà, vào trong gian phòng
ba già đang ở.

    Một gian phòng vừa dơ vừa bừa bộn, vừa cũ nát, vừa nhỏ, bà già
đang nằm ngủ trên một cái phản đặt ở một góc phòng, cả người co ro lại
thành một đống.

    Thường Lục Bì bước vào, đặt tờ ngân phiếu và hai bình rượu xuống
cái bàn xiêu vẹo để trước cái lò sưởi cũ kỷ, y bỗng cung kính hướng bà
già vái dài xuống.

    Trước giờ chưa ai thấy y đối với người nào cung kính đến thế.

    Bà già cũng lộ vẻ kinh ngạc, người lại rúc thêm vào một cái, xem ra không những kinh ngạc mà còn sợ hãi.

    Thường Lục Bì nói :

    – Ngân phiếu giá trị mười vạn lượng, rượu là thứ Nữ Nhi Hồng để hai chục năm nay.

    Bà già hình như không hiểu y đang nói gì.

    Thường Lục Bì nói :

    – Vãn bối họ Thường, tên là Thường Vô Ý, trong nhà bày hàng thứ ba.

    Bà già bỗng hỏi y :

    – Cha ngươi có phải là Thường Mạn Thiên không?

    Thường Vô Ý nói :

    – Phải.

    Bà già bỗng ngồi thẳng người lại, bỗng lại trước cái bàn, chặt
vỡ nắp bình rượu ngửi một cái, cặp mắt mệt mỏi lạc thần lập tức sáng rực
lên.

    Chỉ trong một khoảnh khắc, bà già đã rụng hết cả hàm răng này
bỗng biến thành một người khác hẳn, không những trẻ đi rất nhiều, mà còn
đầy vẻ oai nghiêm tự tín, tàn bạo và trấn định không sao tả được.

    Biến đổi đó không những kinh hồn mà còn đáng sợ.

    Thường Vô Ý chẳng kinh ngạc, cũng chẳng sợ hãi, làm như chuyện đó vốn nhất định sẽ xảy ra như vậy.

    Ba già ngồi xuống lại, ngân phiếu trên bàn đã biến đâu mất tiêu.

    Thường Vô Ý tuy chẳng có tý biểu tình gì trên mặt, ánh mắt đã lộ vẻ hy vọng.

    Chỉ cần bà ta chịu thu mười vạn lượng bạc, sự tình xem ra có mòi hy vọng.

    Bà già nói :

    – Rượu này ngon.

    Thường Vô Ý nói :

    – Vâng.

    Bà già nói :

    – Ngồi xuống đây uống với ta.

    Thường Vô Ý nói :

    – Vâng.

    Bà già nói :

    – Uống rượu phải công bình, ngươi một bình ta một bình.

    Thường Vô Ý nói :

    – Vâng.

    Y kéo cái bàn cũ kỹ lại, ngồi đối diện với bà già, chặt vỡ cái nắp bình rượu thứ hai.

    Bà già nói :

    – Ta uống một miếng, ngươi uống một miếng.

    Thường Vô Ý nói :

    – Vâng.

    Bà già ôm bình rượu lên uống một hớp, Thường Vô Ý cũng ôm bình
rượu lên uống một hớp. Một hớp thật dài, uống xong một hớp, ánh mắt của
bà già lại càng sáng rực thêm.

    Uống tới hớp thứ hai, gương mặt già nua đã có tý đỏ hồng. Bà ta nhìn Thường Vô Ý một hồi, nói :

    – Không ngờ thằng bé nhà ngươi cũng có ý tứ lắm đấy.

    Thường Vô Ý nói :

    – Vâng.

    Bà già nói :

    – Ít nhất là có ý tứ hơn cha ngươi.

    Thường Vô Ý nói :

    – Vâng.

    Bà già lại uống thêm hớp nữa, lại nhìn y lom lom cả nửa ngày, bỗng hỏi :

    – Ngươi tính theo bọn chúng lên Lang Sơn?

    Thường Vô Ý nói :

    – Vâng.

    Bà già nói :

    – Cha ngươi chết rồi, đại ca ngươi, nhị ca ngươi cũng chết rồi, người trong nhà ngươi cũng hầu như đã chết gần hết cả.

    Thường Vô Ý nói :

    – Vâng.

    Bà già hỏi :

    – Ngươi không tính chết chứ?

    Thường Vô Ý nói :

    – Không.

    Bà già phì cười, cái miệng mở ra hầu như không còn một cái răng trong đó :

    – Ta lấy tiền của ngươi, uống rượu của ngươi, ta cũng không muốn ngươi chết.

    Thường Vô Ý nói :

    – Vâng.

    Bà già nói :

    – Nhưng ngươi đòi lên Lang Sơn, ta cũng không dám bảo đảm ngươi còn sống sót trở về!

    Thường Vô Ý nói :

    – Tôi biết.

    Bà già nói :

    – Trên Lang Sơn, có đủ các thứ các dạng sói, có sói ban ngày,
sói ban đêm, có sói quân tử, sói tiểu nhân, có sói không ăn thịt người,
còn có sói ăn thịt người thật.

    Bà ta lại uống thêm một hớp rượu :

    – Trong các loại sói đó, ngươi có biết loại nào đáng sợ nhất không?

    Thường Vô Ý nói :

    – Sói quân tử.

    Ba già lại bật cười nói :

    – Xem ra, không những ngươi có điểm ý tứ, còn không ngốc tý nào.

    Những thứ quân tử đạo mạo, bất kỳ ở đâu cũng đáng sợ nhất.

    Bà già nói :

    – Lão đại của bọn sói quân tử được gọi là Quân Tử, gã này trông
giống như một tên thư sinh học rộng, làm bất kỳ chuyện gì cũng rất quy
củ, nói chuyện rất ôn tồn khách khí, người không biết y, gặp mặt nhất
định sẽ cảm thấy y rất đáng bội phục, rất đáng thân cận.

    Bà ta bỗng vỗ vào bàn một cái, lớn tiếng nói :

    – Nhưng gã đó quả thật chẳng phải là con người, đáng phải bị chặt đầu đi ba vạn bảy ngàn tám trăm sáu chục lần.

    Thường Vô Ý yên lặng ngồi nghe.

    Bà già lại uống thêm vài hớp nữa, cơn giận mới tiêu đi được phần nào, bà ta lại nói :

    – Trừ những thứ sói ấy ra, hiện tại trên núi còn có thêm một loại sói nữa.

    Thường Vô Ý hỏi :

    – Loại gì?

    Bà già nói :

    – Chính là sói cười, còn được gọi là sói mê.

    Hai cái tên đó nghe thật là kỳ quái.

    Cái loại sói đó chắc chắn là cũng kỳ quái rồi.

    Ba già nói :

    – Bọn chúng tuổi tác không lớn lắm, đa số thuộc vào đời thứ hai,
sinh ra số mạng đã chú định là người sói, phải sống trên núi cả đời.

    Thường Vô Ý hiểu bà ta nói gì.

    Con cái người sói, trừ Lang Sơn ra, còn có nơi nào khác để mà đi?

    Thiên hạ tuy lớn vậy, nhưng nhất định không còn chỗ nào khác cho họ sinh tồn.

    Bởi vì người sói trước giờ không để cho ai được sinh tồn.

    Có điều bọn họ còn trẻ.

    Những người trẻ tuổi dù gì cũng lương thiện hơn một chút, bao
nhiêu thứ khổ não trong lòng không có chỗ phát tiết, đối với đời sống
của chính mình lại rất tuyệt vọng, vì vậy bọn họ biến thành một lũ người
kỳ quái.

    Bà già nói :

    – Bọn chúng chẳng màng đến bất cứ chuyện gì, ăn uống tùy tiện,
mặc quần áo rách nát, có lúc vô duyên vô cố giết người, có lúc cũng biết
cứu người. Chỉ cần ngươi đừng đụng đến bọn chúng, thông thường bọn
chúng cũng không làm gì ngươi, vì vậy…

    Thường Vô Ý nói :

    – Vì vậy tốt nhất tôi đừng nên chọc vào bọn chúng.

    Bà già nói :

    – Tốt nhất ngươi làm như chẳng thấy gì, dù bọn chúng có cởi quần
áo nhảy lộn cù mèo trước mặt ngươi, tốt nhất ngươi làm như chẳng thấy
gì. Bởi vì trong bọn đó, rất có nhiều tên có thể nói là cao thủ một thời
của bọn chúng. Nhất là ba đứa con trai của lão sói Bốc Chiến, va hai
đứa con gái của lão sói Quân Tử.

    Thường Vô Ý nói :

    – Nghe nói trên Lang Sơn có bốn tay đầu mục, Bốc Chiến và Quân Tử là hai người trong bọn?

    Bà già gật gật đầu, nói :

    – Có điều, bọn họ chẳng biết làm sao được với con cái của mình.

    Thường Vô Ý hỏi :

    – Trừ Bốc Chiến và Quân Tử ra, còn hai người kia là ai?

    Bà già nói :

    – Một tên là Liễu Kim Liên, là một con sói cái.

    Thường Vô Ý hỏi :

    – Liễu Kim Liên chính là Liễu Đại Thoái?

    Bà già cười tít mắt lại nói :

    – Con sói cái này vừa dâm vừa hung dữ, thù nhất kẻ nào gọi mụ ta
là Đại Thoái, mụ ta mà biết ngươi giết thằng chồng của mụ, không chừng
bắt ngươi lại thay thế, lúc đó ngươi chết đi còn sung sướng hơn!

    Thường Vô Ý đang uống rượu, y lấy bình che mặt mình lại.

    Mặt y đã thấy biến sắc.

    Y không thích nói đùa kiểu này tý nào.

    Bà già nói :

    – Còn có một tên là Pháp Sư, là một gã hòa thượng, chẳng niệm kinh cũng chẳng ăn chay.

    Thường Vô Ý hỏi :

    – Hắn ăn gì?

    Bà già nói :

    – Chỉ ăn thịt người… thịt người còn tươi.

    Một bình rượu đã gần uống xong, bà già đã tít cặp mắt lại, hình như tùy thời tùy lúc sẽ lăn quay ra ngủ.

    Thường Vô Ý vội vã hỏi tiếp :

    – Nghe nói bốn người đó còn chưa hẳn là thủ não chân chính trên Lang Sơn.

    Bà già nói :

    – Ừ.

    Thường Vô Ý hỏi :

    – Thủ não chân chính là ai?

    Bà già nói :

    – Ngươi không cần hỏi.

    Thường Vô Ý hỏi :

    – Tại sao?

    Bà già nói :

    – Bởi vì ngươi không gặp được y đâu, ngay cả người trên Lang Sơn cũng ít khi gặp y.

    Thường Vô Ý hỏi :

    – Trước giờ y không tự mình xuất thủ sao?

    Bà già nói :

    – Tốt nhất ngươi đừng hy vọng y xuất thủ.

    Thường Vô Ý nhịn không nổi phải hỏi :

    – Tại sao?

    Bà già nói :

    – Bởi vì y mà xuất thủ, ngươi chỉ có đường chết.

    Thường Vô Ý lại đưa bình rượu che mặt.

    Bà già nói :

    – Ta biết trong bụng ngươi chắc không phục đâu, ta cũng biết võ
công của ngươi không tệ, có điều so với Châu Ngũ Thái gia, ngươi còn xa
lắc.

    Bà ta lại thở ra nói :

    – Ngay cả ta so với y cũng xa lắc, nếu không tại sao ta phải ở đây chịu khổ?

    Bà ta lại đây, có phải là ngồi chờ cơ hội giết Châu Ngũ?

    Thường Vô Ý không hỏi.

    Y không bao giờ thích đi thám thính bí mật của người khác.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+