Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thất Dạ Tuyết – Chương 00 – part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tự chương

 

Tuyết, không biết rơi tự bao giờ.


Tuyết lớn, phảng phất như một bầy hồ điệp đang lặng lẽ sà xuống từ tầng mây xám xịt lạnh lẽo, xuyên qua khu rừng linh sam trải dài mênh mông, giăng giăng mù trời kín đất. Chỉ một thoáng, cánh đồng hoang lương đã trắng toát một màu.


Đợi đến khi hơi thở gã đều đặn trở lại, tuyết đã phủ kín đầu mũi kiếm.

Tuyết nhuộm đỏ hồng đọng trên thân kiếm đen kịt. Mùi tanh của máu khiến cái dạ dày đã hai ngày một đêm chưa có thứ gì cồn cào khó chịu. Kể ra thì, đối với một kẻ xưa nay vốn quen không để bàn tay nhuốm máu như gã, lần này quả thực là đã giết… hơi bị nhiều người.
Hoắc Triển Bạch thở dốc, thân thể không dám nhích động một phân một tấc, cánh tay cứng đờ, giữ nguyên tư thế sau khi phóng ra một kiếm ấy.
Đó là một trận kịch chiến vô cùng thê thảm: kiếm trong tay gã xuyên qua ngực đối thủ, găm cứng hắn vào cây linh sam đen sì sau lưng. Song tên sát thủ đeo mặt nạ bạch ngọc ấy cũng đã đâm kiếm xuyên qua thân thể gã, từ mạn sườn bên phải đến tận phổi. Sau đòn quyết định ấy, hai người đều đã đến cực hạn của thể lực, miệng thở hổn hển.
Chỉ cần bất cứ bên nào khẽ nhúc nhích một chút, kết cục sẽ lập tức trở thành đồng quy ư tận.
Trên đồng hoang, nhất thời tĩnh mịch như cõi chết.
Tuyết vẫn rơi không ngưng không nghỉ, cây linh sam cao lớn sừng sững như một tấm bia mộ chọc thẳng lên trời xanh. Gã và tên ngân y sát thủ vẫn im lìm đối mặt với nhau trong rừng, giữ nguyên tư thế kỳ quái lúc xuất ra sát chiêu cuối cùng, kiếm trong tay vẫn găm lại trong cơ thể đối phương.
Hoắc Triển Bạch thận trọng thở dốc, cảm giác lá phổi trong lồng ngực mình cơ hồ sắp chạm đến lưỡi kiếm lạnh buốt kia.
Gã cố hết sức duy trì tư thế và thần trí, không để mình gục ngã trước đối phương. Còn đối thủ bị trường kiếm của gã xuyên qua, lồng ngực cũng phập phồng dữ dội, đôi mắt sau tấm mặt nạ bạch ngọc đang dần dần trở nên u tối.
Xem ra, đối phương cũng như cây cung kéo căng hết cỡ rồi.
Cho dù đối phương đã gắng sức mấy lần, nhưng lưỡi kiếm xuyên qua mạn sườn Hoắc Triển Bạch vẫn bị ghim cứng trong xương sườn gã, cuối cùng không đủ lực xuyên vào màng phổi, đành dừng lại ở đó. Cái đầu đeo mặt nạ kia đột nhiên khẽ ngoẹo sang một bên, rồi lặng lẽ gục xuống.
Hoắc Triển Bạch âm thầm thở hắt ra một hơi… rốt cục, gã cũng đã thắng!
Trên cánh đồng tuyết băng lạnh nhường này, nếu cứ tiếp tục giằng co nữa, chỉ sợ cả hai cùng bị đông cứng mà chết cũng nên? Gã nhìn chăm chăm vào tấm mặt nạ bạch ngọc chỉ cách mình gang tấc, rồi từ từ chuyển trọng tâm thân thể ra phía sau từng phân, từng phân một, để kiếm đối phương chầm chậm rời khỏi lá phổi của mình.
Chỉ có một chút máu ứa ra ngoài.
Máu vừa chảy ra gặp tiết trời lạnh cóng đã đông cứng lại ở miệng vết thương.
Gã phải mất thời gian uống cạn chén trà mới nhích được ra nửa thước. Đợi khi mũi kiếm hoàn toàn rút khỏi thân thể, gã mới lật tay bịt chặt mạn sườn lại. Trận tập kích trên cánh đồng tuyết này, một mình gã khiêu chiến Thập Nhị Ngân Dực, cho dù là Hoắc thất công tử Trung Nguyên đệ nhất kiếm, gã cũng đã mang trên mình tới mười ba vết thương nặng.
Có điều, đây có lẽ là lần cuối cùng rồi.
Không mau đến Dược Sư cốc, chỉ sợ sẽ không thể gắng gượng được nữa.
Kiếm vừa rút ra, tên ngân y sát thủ đã cùng gã liều sống liều chết gần trăm hiệp kia không còn gì chống đỡ, từ từ trượt xuống theo thân cây linh sam, để lại phía sau một vệt máu đỏ tươi.
“Cạch!”
Đúng vào khoảng khắc ngã gập người vào trong tuyết đó, tấm mặt nạ che trên mặt hắn cũng vỡ tan.
Hoắc Triển Bạch đột nhiên sững người, lùi lại một bước, vô thức nắm chặt chuôi kiếm, cẩn thận quan sát. Tên sát thủ quả thực đã không còn chút sinh khí, tuyết rơi trên gương mặt hắn mà cũng không thấy tan.
“Ôi, còn trẻ như vậy mà đã đi liều mạng với người ta…” Gã thở dài một tiếng, mũi kiếm đâm ra như linh xà xuất động, liên tiếp rạch lên y phục đối phương, mở toang áo trong áo ngoài, mũi kiếm lướt từ trên xuống dưới, linh hoạt lật tung mọi thứ hắn mang trên người.
Vậy mà, chỉ có gió luồn qua những mảnh vải rách bươm, rít lên vù vù rồi tiếp tục bay đi.
Không có gì hết.
Hoắc Triển Bạch ngẩn người, đột nhiên cảm thất các vết thương toàn thân cùng lúc đau nhói lên dữ dội, thân hình lảo đảo như muốn ngã.
Làm sao lại như vậy được? Đây là tên cuối cùng trong Thập Nhị Ngân Dực rồi, sau trận đại chiến trên Kỳ Liên sơn, cuối cùng bảo vật đã bị đám người này đem đi, gã cũng lần theo dấu vết này mà tra ra được, định làm chim sẻ rình sau lưng bọ ngựa bắt ve… tên này có lẽ là thủ lĩnh của cả đám, nếu món đồ ấy không ở trên người hắn, vậy thì ở đâu?
Hoắc Triển Bạch không khỏi cau mày, quỳ một chân xuống nền tuyết, không cam tâm, cúi người lục soát thêm lần nữa.
Không lấy được thứ dược liệu cuối cùng này, đơn dược gã cần chắc chắn sẽ không chế được, còn thân thể Mạt Nhi thì mỗi ngày một yếu nhược hơn. Gã đã bôn tẩu khắp bốn phương trong tám năm ròng, khó khăn lắm mới tìm được hết các dược liệu khác, làm sao để tất cả thành công cốc được cho đành?
Gã cắm đầu cắm cổ tìm kiếm tiếp. Khoảng cách với đối phương sao quá gần, đến nỗi chỉ cần ngước đầu lên là nhìn thấy đôi mắt ấy… đôi mắt của người chết như chưa khép hẳn lại, bên trong chất chứa nét lạnh lùng như cười như không, hướng thẳng lên trời cao, phần lòng trắng he hé đó thoáng hiện lên một sắc lam nhạt tà dị.
Thứ sắc lam nhàn nhạt ấy, nếu không có tuyết trắng xung quanh làm nền, thì hầu như không thể nhận ra.
Chỉ vừa liếc nhìn ánh mắt ấy, tim Hoắc Triển Bạch đã giật thót, cảm thấy như có một thứ sức mạnh dấy lên trong vô hình, khóa chặt thân thể gã từ trong ra ngoài. Cảm giác hốt hoảng bần thần đó khiến suýt nữa thì gã đánh rơi cả kiếm.
Không đúng! Hoàn toàn không đúng!
Hoắc Triển Bạch muốn bật dậy thoái lui theo bản năng, muốn bạt kiếm, muốn phong kín môn hộ… vậy mà, gã không làm được bất cứ điều gì. Thân thể trong nháy mắt như bị điểm trúng huyệt đạo, đừng nói là cử động gì, cả đôi mắt gã cũng không thể chuyển động được chút nào.
Đây là chuyện gì vậy? Cảm giác này… rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Thân thể và ánh mắt của gã cùng lúc bị một thứ sức mạnh vô hình “khóa” chặt tại đó, không thể nhích động dù chỉ một chút.
Sau đó, gã nhìn thấy đôi mắt màu lam nhạt đã “tử vong” kia khe khẽ chuyển động.
Đôi mắt ấy chỉ khẽ chớp chớp, rồi mở bừng ra, vừa hay đối nhãn với gã. Đôi mắt vừa trong suốt thuần khiết lại sâu không thấy đáy, chỉ một ánh nhìn thôi đã làm gã lạnh buốt khắp châu thân, tựa hồ như có dao thương xuyên qua người.
Không xong rồi! Hoắc Triển Bạch thầm kêu lên một tiếng, nhưng vẫn không có cách nào dịch ánh mắt đi nơi khác, chỉ có thể giữ nguyên tư thế phục người quỳ trên nền tuyết như vậy mãi.
So với tròng trắng quái dị kia, màu sắc đôi đồng tử có vẻ bình thường. Đen. Chỉ có điều màu đen ấy nồng đậm quá, nồng như thứ mực không thể mài tan hay màn đêm thăm thẳm không thể vén lên trên bầu trời xa. Đôi đồng tử ấy ở trên nền tròng trắng kỳ dị, tạo thành vô số màu sắc yêu tà quái dị khó mà tả nổi bằng lời. Trong khoảnh khắc đôi mắt kỳ dị như lưu ly ấy mở bừng ra, toàn thân gã tựa như bị trúng một lời cấm chú, cứng đờ không thể nào cử động.
Trong sát na ấy, trong đầu Hoắc Triển Bạch hiện lên đủ thứ bí thuật trong các truyền thuyết trên giang hồ gã từng nghe nói, rồi lòng bỗng lạnh toát…
Đồng thuật (thuật thôi miên bằng mắt)? Đây… lẽ nào chính là Đồng thuật trong truyền thuyết?!
Tuyết vẫn rơi lất phất, tan chảy trên trán gã, như những giọt mồ hôi lạnh nhễ nhại chảy xuống. Tên Ngân Dực sát thủ nằm gục trong tuyết kia mở mắt nhìn gã, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, ánh mắt yêu dị cực kỳ. Tuy đã tỉnh lại, nhưng tuyết trên mặt hắn vẫn không hề tan chảy, cả hơi thở cũng lạnh buốt, phảng phất như một bóng u linh hoàn hồn nhập xác vậy.
“Đây là nhiếp hồn.” Tên sát thủ đưa tay bịt vết thương lại, dựa vào than cây linh sam từ từ ngồi dậy, “Thất công tử Đỉnh Kiếm các, chắc ngươi cũng nghe qua rồi chứ?”
Hoắc Triển Bạch thoáng giật mình kinh hãi: chuyến đi này gã đã cố che giấu danh tính, không ngờ đối phương sớm nhận ra được thân phận của gã từ trước.
Tên sát thủ cười nhạt, nhãn thần băng lạnh lạ lung: “Chỉ chút xíu nữa là chết dưới Mặc Hồn kiếm của ngươi rồi!”
Hoắc Triển Bạch không thể trả lời, bởi cả thanh âm của gã cũng đã bị khóa chặt.
Nhiếp hồn… Thứ Đồng thuật này còn lưu truyền trên thế gian thật sao? Không phải đã từ trăm năm trước, sau khi Sơn Trung Lão Nhân Hoắc Ân chết trong tay Đại tư tế Phong Nhai của Bái Nguyệt Giáo, Đồng thuật đã thất truyền rồi hay sao? Không ngờ đến giờ vẫn còn người có năng lực ấy!
“Không ngờ, ngươi cũng đến vì viên Vạn niên long huyết xích hàn châu đó… ta còn ngỡ rằng Thất công tử ngay đến Đỉnh Kiếm các chủ cũng không thèm làm, tất phải nhân vật siêu nhiên không màng ngoại vật nữa cơ đấy.” Tên sát thủ vất vả đứng lên, nhìn Hoắc Triển Bạch đang bị khóa chặt trên mặt tuyết, đột nhiên cất tiếng cười gằn: “Chỉ đáng tiếc, ta cũng quyết phải đoạt được thứ này.”
Nói đoạn, hắn xoay người, vỗ nhẹ một chưởng vào cây linh sam sau lưng.
“Cách cách” một tiếng, vỏ cây khô khốc vỡ ra, một hạt châu đỏ như máu liền rơi ngay vào tay hắn.
Hoắc Triển Bạch “A!” lên một tiếng, nhưng vẫn không thể cựa quậy.
Chính là nó! Vạn niên long huyết xích hàn châu… vừa rồi kịch chiến, hắn đã giấu nó vào thân cây phía sau từ lúc nào? Thu Thủy, nàng… nàng… đang đợi thứ này để cứu mạng Mạt Nhi! Không thể chết ở đây được… tuyệt đối ta không thể chết ở chốn này được.
Nhưng bất kể gã có giãy giụa thế nào, thân thể vẫn cứng đờ như bị thôi miên, một cỗ niệm lực vô cùng lớn mạnh đang đè chặt lấy gã, khiến Hoắc Triển Bạch không thể nào cử động. Trước ánh mắt đen tối âm lạnh đó, cả thần trí gã cũng đang dần bị nuốt lấy, ánh mắt dần dần trở nên tán loạn.
Làm sao… làm sao trên đời này lại có thứ yêu thuật như vậy?
Tên sát thủ này vẫn còn trẻ như vậy, tại sao lại sở hữu sức mạnh áp chế mà chỉ Ma giáo trưởng lão mới có?
Ngân y sát thủ cúi đầu ho khẽ, giọng nhẹ mà lạnh. Tuy đã chiếm thượng phong, nhưng thuộc hạ thương vong hết cả, thể lực bản thân hắn cũng đến cực hạn. Hành trình này quả thực quá gian nan, trước tiên là đoạt lấy Long huyết châu trong tay quần hùng bốn phương ở Kỳ Liên sơn, kế đó là liên tục gặp phục kích, truy sát trên đường chạy về phía Tây. Mới rồi trong rừng linh sam lại gặp phải tay kiếm khách đứng hạng nhất nhì Trung Nguyên này!
Hắn thở gấp, não bộ bắt đầu nhói lên từng đợt. Đồng thuật là thứ ma thuật cực kỳ tiêu hao linh lực, nếu cứ tiếp tục thế này, chỉ sợ bệnh đau đầu sẽ lại phát tác. Hắn không nói nhiều nữa, cánh tay từ từ đưa lên trong gió tuyết…
Cùng với cử động của hắn, Hoắc Triển Bạch nằm dưới đất cũng đờ đẫn giơ một tay lên, tựa như một con rối bị kéo dây vậy.
“Nhớ cho kỹ, tên ta là ‘Đồng’.”
Đôi mắt lạnh lẽo sau tấm mặt nạ, ánh lên sắc lam nhàn nhạt như tảng băng vạn năm,
Toàn thân Hoắc Triển Bạch run lên nhè nhẹ: Đồng? Sát thủ thần bí đứng hàng đầu trong Ma giáo Đại Quang Minh cung?
Người của Ma giáo… không ngờ lần này cũng đến Kỳ Liên sơn tranh đoạt Long huyết châu!
Đại Quang Minh cung ở Tây Côn Luân là tử địch của võ lâm Trung Nguyên, bên dưới có Ngũ Minh Tử, Tam Thánh Nữ và Tu La trường, chia làm tam giới. Tu La trường là nơi sát thủ nhều như mây trên trời, người sáng lập ra Đỉnh Kiếm các, công tử Thư Dạ, mấy trăm năm trước cũng xuất thân từ đây. Trăm năm nay, Tu La trường đời nào cũng có tinh anh, khiến cho võ lâm Trung Nguyên đều không khỏi thở dài cảm thán, đồng thời cũng coi đây là một mối uy hiếp cực lớn.
Còn tên Đồng trước mắt Hoắc Triển Bạch đây chính là nhân vật đỉnh cao, là nhân vật trăm năm mới xuất hiện một lần của Tu La trường.
Trong khoảng khắc ngắn ngủi ấy, Hoắc Triển Bạch mới biết mình đã nhất thời sơ ý phạm phải một sai lầm vô cùng lớn!
Cánh tay Đồng chầm chậm chuyển động, đưa tới gần cổ, đôi mắt như lưu ly phát ra những tia sáng băng lạnh.
Ánh mắt Hoắc Triển Bạch chứng tỏ gã đang kháng cự kịch liệt thế nào, vậy mà thân thể bị Đồng thuật chế trụ vẫn chuyển động không theo ý muốn. Cánh tay như bị một sức mạnh vô hình nắm chặt, mô phỏng theo động tác của Đồng, nắm chặt lấy Mặc Hồn kiếm, chầm chậm kề vào cổ họng.
Tuyết Diêu, Tuyết Diêu! Trong lòng gã không ngừng gào thét. Đi đã lâu như vậy rồi, tại sao giờ này vẫn chưa quay lại!
“Tạm biệt, Thất công tử!” Tay Đồng từ từ đưa lên sát cổ họng mình, khóe mắt ánh lên một nét cười yêu dị, đột nhiên lật mạnh cổ tay, giật mạnh vào trong, làm thành động tác cắt cổ họng!
Không tự chủ được, Mặc Hồn cũng lóe lên, cắt ngược vào cổ họng của người cầm nó.
“Oác…”
Bỗng nhiên, trong tuyết vang lên một tiếng rít the thé, rạch toác cơn gió lạnh.
Đồng buộc miệng kêu lên một tiếng khe khẽ, không kịp né tránh, tay đã nhói lên. Máu đỏ tươi chảy dọc xuống cổ tay, rồi nhanh chóng ngưng kết lại thành những hạt huyết châu trên nền tuyết trắng.
Một con bạch điểu xuyên qua gió tuyết bay tới, bất ngờ tấn công Đồng, cái mỏ nhọn hoắt đâm xuyên qua bàn tay hắn.
Sau đó, con chim vẽ thành một chiếc cầu vồng trắng muốt bay vút trở về đậu trên vai Hoắc Triển Bạch.
Là… một con tuyết ưng! Dẫu bị tấn công đột ngột, Đồng vẫn không rối loạn, vừa thở hổn hển vừa bịt chặt vết thương, ánh mắt vẫn không rời mắt đối phương. Chỉ cần hắn không giải trừ cấm chú, Hoắc Triển Bạch sẽ không thể nào thoát được.
Nhưng, cho dù hắn chưa từng thả lỏng áp chế lên tinh thần Hoắc Triển Bạch, thân hình đang cứng đờ trên mặt tuyết kia vẫn đột nhiên khẽ nhúc nhích!
Phảng phất như sức mạnh trong cơ thể gã đã bừng tỉnh, bắt đầu tranh đoạt quyền khống chế thân thể với sức mạnh ngoại lai kia. Hoắc Triển Bạch nghiếm chặt răng, cánh ta từ từ di động, dịch chuyển Mặc Hồn kiếm đang kề sát cổ mình ra xa.
Lần này thì đến lượt ánh mắt Đồng lộ vẻ hãi hùng.
Làm sao lại như vậy được? Đã trúng phải Nhiếp Hồn thuật từ chính diện, vậy mà kẻ này vẫn có thể kháng cự được sao?
Không kịp nghĩ ngợi nhiều, biết không thể để đối phương lấy lại hơi, sát thủ Đồng lập tức bổ nhào tới trước, đoản kiếm trong tay đâm thẳng vào tim đối phương. Song chỉ nghe “đinh” một tiếng, hổ khẩu của hắn lại bị chấn động đến tóe máu.
Mặc Hồn kiếm kịp thời đẩy ra phía trước, cản lấy thế công của hắn.
Tuyết trên mặt đất bị kiếm khí làm bay tung tóe, che mờ tầm nhìn của hai người. Lực phản chấn từ một chiêu vừa rồi khiếm thân thể đã trọng thương của Đồng không thể tiếp tục chịu đựng, ánh mắt yêu dị cũng tắt lịm theo, cả người hắn bắn ngược về phía sau hơn ba trượng, một tia máu vọt ra từ lồng ngực bị rạch nát, vẽ trên mặt đất một bông hoa máu đổ rực, rồi không còn động đậy gì nữa.
Long huyết châu tuột khỏi tay, rơi vào trong tuyết.
Hoắc Triển Bạch loạng choạng đứng lên, toàn thân vương đầy hoa tuyết, hơi thở hổn hển nặng nề.
Tuyết Diêu vẫn đứng trên vai gã, cái mỏ sắc nhọn đâm vào huyệt Kiên Tỉnh nơi hõm vai đến cả lóng tay. Cũng nhờ con chim thông minh này kịp thời mổ một cái, dùng cái đau mãnh liệt giải khai thân thể bị tê liệt, thì gã mới kịp thời cản được chiêu công cuối cùng của Đồng.
Cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Gã chống kiếm xuống đất, lảo đảo bước tới, gập người lần mò trong tuyết, cuối cùng cũng tìm thấy Long huyết châu. Trước mắt gã là một vùng mơ mơ hồ hồ, không chỉ là hoa tuyết, mà còn rất nhiều tia sáng đang chuyển động không ngừng, tựa hồ có vô số dư ảnh không ngừng trào ra, mịt mù che hết mọi thứ trước mắt gã… Đây, đây là gì vậy? Là tác dụng còn sót lại của Đồng thuật sao?
Gã nắm chặt hạt châu trong tay, còn định ra xác nhận lại cái chết của đối thủ, nhưng một trận gió thổi qua làm thân thể đã suy kiệt của gã như muốn ngã nhào.
“Oác!” Tuyết Diêu rút cái mỏ nhuốm đầy máu ra, kêu lên một tiếng lanh lảnh.
Rõ rồi… nó đang thúc giục ta lập tức rởi khỏi đây, nhanh chóng đến Dược Sư cốc.
Gió tuyết mỗi lúc một lớn, cơ hồ như muốn đẩy kẻ phải chống kiếm xuống đất để đứng vững như gã ngã xuống. Sau một hồi chém giết, những vết thương trên khắp cơ thể cùng lúc nhói lên làm gã cảm thấy trời xoay đất chuyển. Nếu còn không đi cho nhanh… nhất định gã sẽ chết trong khu rừng linh sam hoang vắng không dấu chân người này mất.
Gã không màng xem xét đối phương chết sống thế nào, chỉ cố gượng hết sức quay người loạng choạng lê bước về một hướng nào đó.
Đằng bào thì từ khi bước chân vào giang hồ năm mười lăm tuổi, gã cũng đã không có thói quen đuổi tận giết tuyệt đối thủ rồi.
Hoa tuyết rơi qua rừng linh sam, im lìm phủ lên mặt đất, chỉ nháy mắt thảm tuyết đã dày thêm cả thước. Tuyết trắng thuần khiết hoàn hảo phủ lấp vết máu, từng chút, từng chút một, đồng thời mai táng luôn cho mười ba thi thể đang nằm la liệt ngổn ngang trong rừng.
Những cây linh sam khổng lồ đứng sừng sững tựa như những tấm bia mộ màu xám, chỉ thẳng lên bầu trời tuyết lạnh buốt.
Trắng. Trắng, Trắng toát một màu.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+