Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thất Dạ Tuyết – Chương 03 – part 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cửa đã đóng lại, nhưng Tiết Tử Dạ vẫn ngơ ngẩn nhìn theo bóng lão bà, nhất thời không khỏi có chút hoang mang… Đinh đã theo hầu 3 đời cốc chủ, biết được rất nhiều chuyện bí mật trong quá khứ nên mới khuyên nàng như vậy. Song bà ta làm sao hiểu được cảm giác bất lực và thất bại của một người hành y khi nhìn bệnh nhân của mình đang tiến về phía cái chết mà không thể ngăn cản cơ chứ?

Nàng mệt mỏi ngồi xuống, cúi nhìn đôi bàn tay thanh tú mà trắng nhợt đến thất thần.
Đúng vào khoảng khắc cánh cửa vừa khép lại, đôi mắt trong bóng tối ấy mở bừng ra.
Chỉ một khắc trước Đồng vẫn còn đang giãy giụa trong cơn hôn mê, vậy mà vừa mở ra, cặp mắt hắn đã sáng rựa lên như tuyết, lặng lẽ nhìn theo hướng đi của Tiết Tử Dạ. Trong khoảng khắc đó, mắt hắn lóe lên thần sắc phức tạp lạ thường: hoài nghi, cảnh giác, sát ý và cả… hoang mang ngỡ ngàng.
Kỳ thực, 3 ngày trước khi thương thế đỡ dần, hắn đã hồi phục được ý thức, nhưng hắn tuyệt nhiên không để những người chung quanh phát giác – hắn giả như đang ngủ say, giả như phát bệnh hết lượt này đến lượt khác để chờ đối phương lơ là phòng bị.
Dưới sự yểm hộ của bóng tối, hắn ngấm ngầm quan sát nét mặt của nữ đại phu kia, hòng thăm dò xem rốt cuộc vì cớ gì mà nàng ra tay cứu mình, đồng thời cũng để xác định tình cảnh bản thân thế nào, rồi quyết định xem sẽ hành động ra sao… Xét cho cùng, hắn cũng là sát thủ hàng đầu xuất thân từ Tu La trường của Đai Quang Minh cung, dù ở trong hoàn cảnh khốn cùng thế nào cũng có thể trấn tĩnh để quan sát và bày mưu tính kế.
Vậy nhưng, mỗi khi hắn rên rỉ lăn lộn trên giường, ánh mắt nữ nhân ấy lại chỉ toàn những lo lắng và quan tâm…
Mỗi khi hắn ôm đầu kêu lên đau dớn, bàn tay giữ chặt bờ vai hắn của nàng lại lạnh toát, run rẩy…
Thậm chí, cuối cùng khi hắn giả như đã chìm sâu vào giấc ngủ, đồng thời thi thoảng lại làm bộ nói mớ một hai câu, nàng ta đều cúi sát người xuống tỉ mẩn quan sát, nước mắt âm thầm rơi xuống mặt hắn…
Nữ nhân này… nữ nhân này… rốt cuộc là vì cớ gì mà lại như vậy?
Lẽ nào, đúng như những gì thị nói… ta là người quen cũ của thị? Là đệ đệ của thị?
Thôn trang tuyết phủ, căn phòng tối đen, thiếu niên tên Tuyết Hoài và nữ tử tên Tiểu Dạ… rốt cuộc… có phải là ta đã trúng phải thuật thôi miên của đối phương nên trong đầu mới sinh ra những ảo giác này?
Hắn khổ sở ôm lấy đầu, chợt thấy đau đau giữa hai chân mày, cái đau lớn dần, rồi lan vào tận trong óc.
Hắn biết, đó là mũi kim châm Giáo vương đã cắm vào đầu mình.
Dấu hiệu chứng tỏ hắn bị khống chế, bị nô dịch.
Không biết hắn đã nằm trong bóng tối mù mờ đó được bao lâu, chỉ thấy ánh sáng nhàn nhạt sau tấm màn dày ảm đạm đi rồi lại dần sáng rõ, cảm giác đau đớn trong óc cũng từ từ biến mất. Đồng vươn tay ra, cẩn thận chạm khẽ vào huyệt Bách Hội giữa đỉnh đầu. Cơn đau kịch liệt lập tức làm đầu óc hắn trở nên trống rỗng.
Từ khi có ký ức đến nay, mấy mũi kim châm đó đã khóa chặt số phận hắn lại, vĩnh viễn trở thành kẻ thay Giáo vương tung hoàng Tây Vực, lấy đầu chư hầu các nước.
Giáo vương ngồi trên ngọc tọa, nét mặt hiền từ nhân hậu: “Đồng, vì muốn tốt cho ngươi, nên ta đã xóa phần lý ức đau khổ kia cho ngươi… ngươi là một đứa trẻ bị tất cả mọi người ruồng rẫy, đối với ngươi, những ký ức đó chẳng hế có chút ý nghĩa nào, chi bằng quên đi còn hơn.”
“Đời người ta, nếu như có thể quên đi được khoảng thời gian thống hổ đó, thực ra cũng là một chuyện tốt…”
Xung quanh là Tam Thánh Nữ, Ngũ Minh Tử, Giáo vương ngồi trên ngọc tọa nheo đôi mắt sâu không thấy đáy, mỉm cười đặt tay lên đầu ái tướng đang quỳ bên dưới chầm chậm vuốt nhẹ, tựa như đang vuốt ve con chó ngao Tuyết Vực được người sủng ái nhất vậy. Nhưng hắn cũng biết rất rõ chỉ cần Giáo vương không vui một chút thì bất cứ lúc nào người cũng có thể lấy đi tính mạng của hắn, đơn giản tựa như giết chết đám chó ngao kia.
Đáng chế! Đáng chết! Hắn vung quyền đấm vỡ tan chiếc khay đựng thuốc cạnh đó, tròng mắt chuyển sang màu ngọc lưu ly… Nữ nhân này, kỳ thực cũng chẳng khác gì Giáo vương cả! Bọn họ đều muốn thay đổi ký ức của hắn, hòng bắt hắn phải cúi đầu phục tùng nghe theo mình mà thôi!
Toàn thân hắn run lên cầm cập trong bóng tối.
Hắn căm hận những kẻ muốn sắp xếp số phận và ký ức cho mình. Đám người này chà đạp lên cuộc đời hắn, cưỡng đọat mọi thứ của hắn, vậy mà còn ra vẻ cứu rỗi hắn, lúc nào cũng làm bộ làm tịch với hắn nữa!
“Quác…!” Hắn vừa đấm vỡ khay thuốc, một bóng đen liền kinh hãi kêu lên một tiếng như bị giật mình, rồi lách qua tấm màn che cửa sổ lao vù đi. Đó là gì vậy? Đồng thoáng ngẩn người, rồi sực nhận ra: Một con chim? Là con tuyết ưng đã mổ cho hắn một cái đau điếng người khi đang quyết chiến với Đỉnh Kiếm các Thất công tử!
Nói như vậy, lúc này tên Hoắc Triển Bạch đó cũng đang ở trong Dược Sư cốc này?
Đồng ngồi bật dậy, trong mắt thấp thoáng một tia sáng dị thường như trong mắt loài dã thú: không xong!
Hắn nhẹ nhàng xuống giường không gây một tiếng động, bắt đầu lục tìm căn phòng tối này. Không cần vén màn cửa, không cần đốt đèn, song hắn vẫn nhanh nhẹn như một con báo săn mồi trong đêm, chỉ chưa đầy một khắc thời gian đã tìm được thanh kiếm của mình gác trên giá gỗ tử đàn sau tấm bình phong. Kiếm tên Lịch Huyết, từng trảm sát vô số chư hầu hào kiệt, trong bóng tối lờ mờ ẩn hiện sắc máu nhàn nhạt.
Kiếm về với tay, lòng cũng vững thêm mấy phần – người như hắn, cũng chỉ có thể tin tưởng vào mình nó mà thôi.
Đồng tiếp tục tìm kiếm, chẳng mấy chốc đã tìm thấy bộ y phục hắn mặc khi tới đây, khoé miệng liền nở một nụ cười đắc ý. Bộ đồ này dệt bằng tơ Thiên Tằm và Băng Tằm ở Tuyết Vực núi Côn Luân, đao kiếm bình thường không thể làm tổn hại được, là thứ trang phục đặc biệt của Ma giáo dành cho những sát thủ tinh anh trong Quang Minh giới.
Hắn lần gỡ những sợi dây chằng chịt buộc ngang buộc dọc, đang định khoác bộ đồ lên người thì đột nhiên ngẩn ra.
Vết rách do trận ác chiến với Hoắc Triển Bạch để lại, tất cả… đều được khâu lại hết sức tỉ mỉ.
Là nữ nhân ấy sao?
Khoảng khắc ấy, đầu hắn lại nói đau, Đồng không chịu đựng nổi, ôm đầu gập người xuống, chỉ muốn há miệng hét lên thật lớn.
Tại sao… tại sao…? Rốt cuộc tất cả những chuyện này là vì cái gì? Nữ đại phu ấy, rốt cuộc là muốn gì ở hắn? Hắn vốn đã không tin vào bất cứ điều gì, mà y thị cứ nằng nặc nhét những thứ ấy vào đầu gã cho bằng được!
Trong bóng tối, Đồng thở hổn hển, ngón tay chợt chạm phải một thứ gì đó lạnh như băng.
Hắn thở mạnh, cầm tấm mặt nạ bạch ngọc đó lên, run tay đeo mặt nạ. Chất ngọc lạnh buốt áp lên da, ẩn náu sau tấm mặt nạ đó, toàn thân hắn cũng từ từ thôi không run lên từng chặp một nữa.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt sau tấm mặt nạ chợt loé lên sắc tím nguy hiểm.
Bất luận thế nào, cũng phải lấy được Long huyết châu! Hoắc Triển Bạch vẫn còn ở trong cốc, bất cứ lúc nào cũng có thể có nguy hiểm!
Hắn nhanh chóng lật tung mọi thứ trong phòng lên, không bỏ qua nơi nào, song tìm mãi mà vẫn không thu hoạch được gì. Đáng ghét thật… nữ nhân đó, rốt cuộc để Long huyết châu ở đâu rồi? Lẽ nào đã cất trong một nơi bí mật khác?
Đồng chần chừ giây lát, cuối cùng cũng cầm kiếm bước ra khỏi Thu Chi quán nơi hắn đã nằm nhiều ngày nay.
Hoắc Triển Bạch đứng dưới gốc mai, mắt hướng mũi, mũi hướng tâm, Mặc Hồn kiếm trong tay nhưng đọng giữa không trung. Gã lặng lẽ hồi tưởng lại trận kịch chiến trong rừng linh sam ngày ấy, nhớ lại xem chiêu kiếm cuối cùng đâm vào hông mình phát ra thế nào, cảnh tượng cực hung cực hiểm lúc đó dần dần hiện ra trong tâm thức.
Đường kiếm thật độc! Đó gần như là một thứ kiếm pháp xả thân lấy mạng đổi mạng, cực kỳ hiếm thấy ở Trung Nguyên.
Gã vừa nhớ lại trận quyết đấu trên tuyết hôm ấy, trường kiếm trong tay nhanh tựa gió bay, kiếm này tiếp kiếm kia cơ hồ phong tỏa mọi đường tấn công của đối thủ giả tưởng trước mắt.
Nguyệt chiếu lan luân
Phong hồi thiên dã
Đoạn kim thiết ngọc…
“Vù” một tiếng, sau khi đâm thẳng ra phía trước một kiếm, gã chợt dừng tay lại.
Hoắc Triển Bạch chống kiếm đứng dưới gốc cây, cánh hoa rơi lả tả như tuyết phủ đầy người, tâm thần chìm vào trong trầm tư mặc tưởng, rồi gã khe khẽ lắc đầu. Không, vẫn không được… cho dù đổi sang dùng một chiêu Vương giả đông lai cũng không thể cản lại đường kiếm liều mạng cuối cùng đó!
Con người đáng sợ như vậy, đến giờ gã vẫn chưa hết kinh hồn.
Có điều cũng không sao… tên Đồng đó, giờ này chắc đã chết trong tuyết kia rồi cũng nên?
Chợt nghe thấy trên không có tiếng đập cánh, một con tuyết ưng kêu lên “khục khục”, chao lượn một vòng rồi đậu xuống cành mai.
“Tuyết Diêu?” Hoắc Triển Bạch thấy con chim bay từ Thu Chi uyển về, lại thấy trên mỏ nó đang ngậm một vật thì không khỏi thầm kinh ngạc: “Ngươi đi đâu thế? Thu Chi uyển à?”
Con linh điểu mở cái mỏ đang khép chặt ra, một miếng bạch ngọc nhỏ liền rơi vào lòng bàn tay Hoắc Triển Bạch.
“Đây là… mặt nạ của sát thủ trong Tu La trường của Đại Quang Minh cung!” Vừa liếc một cái Hoắc Triển Bạch đã buột miệng thốt lên: “Bệnh nhân ở Thu Chi uyển, lẽ nào là… ôi, nữ nhân ngu xuẩn này!”
“Quác!” Tuyết Diêu kêu lên một tiếng bất an, cơ hồ như để khẳng định lại suy đoán của gã, đôi mắt đen láy như hạt đầu đảo qua đảo lại.
“Hỏng rồi…” Hoắc Triển Bạch không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức điểm mũi chân xuống một cái, phóng ra khỏi Đông Chi quán.
Mục đích của Đồng là Long huyết châu, có lẽ Tiết Tử Dạ đã xảy ra chuyện không chừng!
Lá phong trong Thu Chi uyển đỏ như lửa, nữ tỳ áo đỏ đứng ngoài cổng vườn, nhận ra một bạch y nhân bước ra khỏi rừng phong.
“Minh Giới công tử, cốc chủ đã nói rồi, bệnh của ngài còn chưa trị dứt, không thể đi lại bừa bãi được.” Sương Hồng không có vẻ gì là quá kinh ngạc, chỉ khẽ cúi người, cản bệnh nhân đó lại: “Xin công tử trở về nghỉ ngơi… hôm qua cốc chủ đã vào Tàng Thư các nghiên cứu y thư, chắc rằng không lâu sau sẽ tìm được cách chữa trị cho ngài thôi.”
Lúc nói chuyện ả chỉ cúi mặt nhìn chằm chằm vào ngực đối phương, ánh mắt không dời đi nơi nào khác.
“Vậy sao?” Đồng đột nhiên mở miệng, ngữ khí lạnh băng: “Bệnh của ta khó trị lắm à?”
Sương Hồng không trả lời, chỉ khẽ cúi người một chút: “Xin công tử tin vào y thuật của cốc chủ.”
Ánh mắt Đồng từ từ tụ lại: “Tại sao ngươi không nhìn ta?”
“Nô tỳ không dám.” Sương Hồng điềm đạm trả lời càng cúi thấp hơn nữa: “Cốc chủ đã dặn dò, tất cả nha đầu trong cốc đầu không được nhìn vào mắt công tử.”
“Hừ… thì ra là vậy.” Đồng ngưng lại, rồi thân hình đột nhiên biến mất khỏi tầm nhìn của Sương Hồng.
“Được, nói mau…” Sương Hồng chưa kịp định thần thì lưỡi kiếm lạnh buốt đã kề vào cổ họng: “Long huyết châu để ở chỗ nào?”
Kiếm khí làm sắc mặt ả trắng nhợt, nhưng hoàn toàn không có vẻ kinh hoàng sợ hãi: “Nô tỳ không biết.”
“Thật không biết sao?” Đầu mũi kiếm hất lên, làm Sương Hồng không thể không ngẩng mặt nhìn thẳng vào đôi mắt yêu dị của hắn.
“Công tử tốt nhất đừng nên tuỳ tiện ép người khác như vậy.” Không nóng nảy bộp chộp như Phong Lục, Sương Hồng vẫn vô cùng trấn định, điềm đạm thản nhiên như không: “Nô tỳ phụng mệnh cốc chỉ chăm sóc công tử, nếu nô tỳ có chuyện, chỉ sợ không ai có thể giải khai ‘Huyết phong’ ở 2 mạch Nhâm Đốc cho công tử nữa đâu!”
Huyết phong? Đồng không khỏi giật mình: thủ pháp này chuyên dùng để phong toả chân khí lưu chuyển, lẽ nào ta…
“Đinh!” Hắn không kịp quay người, lập tức vung kiếm ra sau, chỉ trong nháy mắt đã chặn được một kiếm nhanh như chớp đâm tới sau lưng mình – có cao thủ! Cũng trong chớp mắt đó, Đồng thuận tay điểm nhẹ lên huyệt đạo của Sương Hồng, kế đó ấn lên vai ả, nương thế mượn lực nhún mình nhảy lên không, xoay người một vòng, Lịch Huyết kiếm mỏng như cánh ve vẽ bảo hộ khắp châu thân. Chỉ nghe hai thanh kiếm chạm nhau phát ra những tiếng “đinh đinh” liên miên bất tuyệt.
Song một tia chớp đen tuyền đã phá vỡ kiếm ảnh đỏ như máu ấy.
Hoắc Triển Bạch sắc mặt nặng nề, lặng lẽ lao thẳng tới Thu Chi uyển – quả nhiên vừa tới nơi đã thấy Đồng kề kiếm vào cổ Sương Hồng! Còn Tiết Tử Dạ đâu? Liệu có phải đã bị con rắn độc mà chính nàng cứu về này cắn cho một phát rồi không?
Lửa giận đang bừng bừng cháy lên trong gã, nên Hoắc Triển Bạch tự nhiên cũng không hạ thử lưu tình.
“Ối! Ối! Hai người đừng đánh nữa!” Sương Hồng gắng sức vận khí mà không tự giải được huyệt đạo bị phong bế, chỉ biết đứng bên cạnh cuống quýt kêu lên. Hai bệnh nhân của Dược Sư cốc đọ kiếm trong rừng phong, lá đỏ rơi lả tả, rồi bị kiếm khí giao nhau cắt thành vô số mảnh vụn, toé ra như máu trong không trung, làm ả đau rát cả mặt.
“Vù!” Chỉ trong chớp mắt, một đạo kiếm quang đã bắn vụt khỏi quầng lá đỏ, rơi vèo xuống đất.
“Tại sao bỗng nhiên lại tệ như vậy?” Chưa đầy 3 chiêu đã đánh bay được kiếm đối phương, Hoắc Triển Bạch cũng không tiếp tục tấn công, mà chỉ thắc mắc: “Nội lực của ngươi đâu? Đâu rồi?”
Đồng thở hổn hển, cảm giác chân khí của mình cứ đến Khí Hải là nghẽn lại ở đó, kinh mạch toàn thân trống rỗng, không thể nào vận khí lên nổi.
Quả nhiên đúng là… nữ nhân ấy đã nhân lúc liệu thương mà phong toả Nhâm Đốc nhị mạch của hắn.
Nữ nhân này, quả nhiên đã rắp tâm đối phó với hắn!
Đồng định ngưng tụ niệm lực sử dụng Đồng thuật, nhưng dù sao thì thương thế của hắn cũng chưa bình phục hẳn, vừa mới tập trung đuợc một chút sức mạnh tinh thần, thì huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu đã bắt đầu đau nhói lên như muốn vỡ tung, thậm chí gã còn chưa kịp nghĩ xem đó là chuyện gì thì trước mắt đã tối sầm lại.
“Hoắc công tử, mau bỏ kiếm xuống!” Sương Hồng thấy Đồng ngã gục, thì vội vàng kinh hãi hét lên: “Không được làm bị thương Minh Giới công tử!”
“Cốc chủ của các người đâu?” Hoắc Triển Bạch không di chuyển mũi kiếm đi, nôn nóng hỏi.
“Hôm qua cốc chủ đã đến Tàng Thư các ở Xuân Chi đình…” Sương Hồng gắng sức vận khí xung phá huyệt đạo, nhưng thủ pháp điểm huyệt của Đồng cực kỳ quái dị, nên ả cố mấy cũng không có tác dụng gì: “Cốc chủ đã dặn dò bọn tỳ nữ phải chăm sóc Minh Giới công tử… mấy ngày sau người sẽ ra.”
“Ừm…” Hoắc Triển Bạch thở phào nhẹ nhõm, lùi lại một bước rồi thu kiếm, nhưng cũng vẫn không dám lơ là phòng bị.
“Tại sao lại mang tên tiểu tử nguy hiểm này về cốc làm gì!” Thực lòng gã chỉ muốn giải quyết luôn tên tiểu tử trước mắt, nhưng vì ngại Tiết Tử Dạ nên không tiện hạ thủ, chỉ chau mày, nói: “Các ngươi có biết hắn là ai không? Một con rắn độc đấy! Trong Dược Sư cốc này toàn là nha đầu không biết võ công, chỉ cần hắn trở mặt là có thể giết sạch các người rồi… thật đúng là một đám nữ nhân ngu xuẩn.”
“Điều này… cốc chủ nói rồi…” Sương Hồng cười cười: “Có Thất công tử ở đây thì không cần sợ gì hết.”
Hoắc Triển Bạch bị ả nha đầu thông minh lanh lợi này nịnh nọt cho mấy câu cũng thoải mái phần nào, bèn bật cười thu kiếm lại: “Ha ha, không sai, cũng may mà có ta ở đây… nếu không… tên sát thủ hàng đầu Ma giáo này, đừng nói là Dược Sư cốc, mà khắp võ lâm Trung Nguyên cũng không có mấy người đối phó nổi đâu!”
“Sát thủ Ma giáo?” Sương Hồng cả kinh thốt lên: “Nhưng… cốc chủ nói y là bằng hữ sống cùng người ở thôn trại Ma Già năm xưa mà.”
“Bằng hữu ở Ma Già thôn trại?” Hoắc Triển Bạch lẩm bẩm, cơ hồ đang suy tính điều gì – hoá ra vì nguyên nhân này mà nữ nhân nanh nọc kia chịu xuất thủ cứu tên sát thủ Ma giáo này sao? Quá khứ của nàng ta rốt cuộc thế nào?
Gã giải khai huyệt đạo cho Sương Hồng, vừa cử động được ả ta lập tức bổ tới xem xét bệnh nhân đang hôn mê trên mặt đất, rồi thỉnh cầu gã đỡ hắn về Thu Chi uyển. Hoắc Triển Bạch không từ chối, nhưng vừa cúi người xuống đã vung tay điểm lên tám chỗ đại huyệt trên người Đồng.
“Công tử làm gì vậy?” Sương Hồng giận dữ gắt lên, chồm người lên bảo vệ bệnh nhân của mình theo phản xạ.
“Trước khi cốc chủ của các ngươi trở lại đây, làm vậy sẽ an toàn hơn.” Hoắc Triển Bạch giải thích.
Vầng dương đã ngả bóng về Tây, gã vất vả đỡ Đồng quay trở lại phòng bệnh, trong lòng không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười. Gã chưa từng tưởng tượng rằng mình và kẻ đối đầu sinh tử này lại thân mật như vậy… Tuyết Diêu đập cánh “phạch phạch” bay tới, vừa nhìn thấy chủ nhân đang đỡ Đồng, liền lộ vẻ kinh ngạc, đảo một vòng đậu xuống bậu cửa sổ, cọ cọ móng vuốt rồi kêu lên những tiếng “gù gù” khó hiểu.
“Hà…” Gã thở dài một tiếng – cũng may trong Dược Sư cốc lúc này không có nhân sĩ giang hồ nào khác, bằng không nếu để người ta nhìn được cảnh này, chỉ sợ gã và Tiết Tử Dạ sẽ gặp không ít phiến phức.
Bởi cho dù là đại phu ẩn cư nơi thế ngoại này, cũng không thoát được vòng xoáy tranh tranh đoạt đoạt trên giang hồ.
Đỡ Đồng lên giường xong, Sương Hồng mới cẩn thận cúi sát người, khẽ chạm vào đỉnh đầu hắn, rồi thở phào nhẹ nhõm: “Cũng may, kim châm còn chưa bị chấn động rời vị trí.”
“Kim châm?” Hoắc Triển Bạch giật mình kinh ngạc: “Hắn… hắn bị kim châm phong não?”
“Ư…” Sương Hồng thở dài một tiếng: “Thủ pháp này cực kì quái dị, cốc chủ đã nhổ ra được hai mũi kim châm, nhưng đến mũi thứ ba thì không dám rút ra nữa.”
Hoắc Triển Bạch thoáng biến sắc – là kẻ nào hạ thủ mà cả Tiết Tử Dạ cũng không thể trị được?
Gã đang định kiểm tra kỹ hơn thì chợt nghe chỗ tấm màn sau lưng vang lên tiếng gọi: “Sương Hồng tỷ tỷ!”
Một tiểu nha đầu chạy vụt vào trong, phía sau dẫn theo một lão bà già nua.
“Tiểu Tinh, vội vội vàng vàg cái gì thế?” Sương Hồng sợ là kinh động đến bệnh nhân, quay đầu lại mắng khẽ: “Đứng ngoài cửa nói cũng được!”
“Nhưng mà… nhưng mà, Đinh bà bà nói cốc chủ, cốc chủ…” Nét mặt Tiểu Tinh có vẻ vô cùng lo lắng, giọng nói cũng nấc nghẹn: “Cốc chủ… người đã xem sách một ngày một đêm, buổi chiều hôm nay đột nhiên lăn ra ngất xỉu bên trong Tàng Thư các rồi!”
“Cái gì!” Sương Hồng thất thanh kêu lên một tiếng – khoảnh khắc ấy, nguyên nhân cái chết của Lâm Hạ cốc chủ 20 năm trước hiện lên trong tâm trí ả.
“Nhanh, mau dẫn ta…” Ả không còn để ý đến Đồng đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, vội vàng đứng bật dậy. Nhưng chỉ nghe một trận gió lướt qua, Hoắc Triển Bạch đã lao ra ngoài trước, biến mất trong rừng phong.
Đợi cho người trong phòng đều bỏ đi hết như những cơn gió, đôi mắt trong bóng tối kia chợt mở bừng ra.
Khóe mắt còn lưu lại dấu vết của cơn đau, nhưng hắn vẫn cố gắng gượng, chầm chậm ngồi dậy, xoa bóp tay phải, hổn hển thở nhè nhẹ – trong khoảng khắc Hoắc Triển Bạch điểm ngón tay xuống, hắn đã kịp thời dùng Càn Khôn Đại Na Di chuyển dịch các huyệt đạo toàn thân đi một chút. Tuy nhiên, Huyết phong ở Nhâm Đốc nhị mạch thì thủy chung vẫn không thể nào giải khai được.
Làm sao đây… đã gần một tháng từ khi rời khỏi Côn Luân rồi, cũng không biết giờ này Giáo vương đã xuất quan hay chưa nữa, không biết y đã phát hiện ra kế hoạch của bọn hắn chưa… Thập nhị Ngân Dực đi theo hắn toàn bộ đều bị tiêu diệt, lại ly tán với Diệu Hỏa một thời gian cũng khá lâu rồi, nếu như không lấy được Long huyết châu, làm sao mà trở về được đây?
Ở Đại Quang Minh cung, Diệu Thủy và người trong Tu La trường đều đang chờ đợi bọn hắn trở về…
Cho dù thế nào, nhất định phải mang được Long huyết châu trở về!
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+