Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Thất Dạ Tuyết – Chương 08 – part 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

XUẤT CỐC

Trong khoảnh khắc người đàn bà mất con kia vừa cười điên dại vừa uống thuốc độc đoạn trường ấy, ở ngoài xa ngàn dặm có người giật mình tỉnh giấc…
Tiết Tử Dạ ngồi dậy trong đêm, cảm giác lạnh lẽo lạ thường.
Trong giấc mộng vừa rồi, nàng mơ thấy mình đang không ngừng bỏ chạy, sau lưng có vô số đao kiếm vấy máu bức tới… nhưng, người đang nắm tay nàng, lại không phải là Tuyết Hoài.
Là ai? Nàng vừa ngoảnh đầu lại nhìn rõ gương mặt ấy, lớp băng dưới chân đã kêu lên “răng rắc” rồi vỡ tan.
“Hoắc Triển Bạch!” Nàng buột miệng thốt lên, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hạ Chi viên tĩnh lặng như tờ, bóng tối âm u, vô số bướm dạ quang đang múa lượn.
Còn nàng thì ngồi bên cửa sổ, nhớ lại giấc mộng vừa nãy, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm bất tường.
Nàng không rõ Hoắc Triển Bạch đã tới Lâm An chưa, Mạt Nhi có được cứu không, thậm chí nàng còn có cảm giác: mình vĩnh viễn không bao giờ gặp lại gã nữa.
“Tiết cốc chủ, sao vậy?” Bên ngoài chợt có người nhẹ nhàng lên tiếng, làm Tiết Tử Dạ giật mình đánh thót.
“Ai?” Vừa mở cửa sổ đã nhìn thấy mái tóc màu xanh lam kỳ dị, nàng khẽ thở hắt ra một hơi nhè nhẹ, sau đó không nén nổi giận, tiện tay vớ lấy một chiếc gối ném vù ra: “Ngươi điên à? Thân là bệnh nhân mà nửa đêm canh ba đến trước cửa sổ phòng người ta đứng làm gì? Cút về cho ta!”
Diệu Phong bị nàng làm giật mình, nhưng gương mặt vẫn đeo nụ cười cố hữu, chỉ khẽ nghiêng người, bàn tay giơ lên, chiếc gối ném ra tựa như có mắt mà ngoan ngoãn dừng lại trên tay y.
“Trước khi Tiết cốc chủ đến Đại Quang Minh cung, tại hạ phải chắc chắn cốc chủ luôn được an toàn.” Y đưa trả chiếc gối lại, khe khẽ cúi người.
Tiết Tử Dạ nhất thời cũng không nói được gì, đành xua tay mấy cái: “Được rồi, trong cốc rất an toàn, ngài trở về ngủ đi.”
“Không cần,” Diệu Phong vẫn mỉm cười: “Tại hạ hộ vệ Giáo vương đã nhiều năm nên quen rồi.”
Quen không ngủ? Hay là quen đứng cạnh cửa phòng người ta cả đêm? Hay là bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng mất mạng vì bảo vệ một người nào đó?
Tiết Tử Dạ nhìn y một lát, đột nhiên trong lòng cảm thấy có chút khó chịu, nàng thở dài một tiếng, rồi khoác áo đi ra ngoài.
“Tiết cốc chủ không ngủ nữa à?” Diệu Phong có chút ngạc nhiên.
“Không ngủ nữa,” nàng xách theo một chiếc đèn lưu ly, đi về phía mặt hồ: “Gặp ác mộng, không ngủ được.”
Diệu Phong cũng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đi theo sau nàng, xuyên qua rừng cây dẻ ngựa. Dọc đường lũ bướm dạ quang tung tăng bay lượn xung quanh y, vài con thậm chí còn đậu cả lên vai y nữa.
Tiết Tử Dạ nhìn thấy, không nén được một nụ cười: “Ngài thật không giống một trong Ngũ Minh Tử của Ma giáo chút nào.”
Diệu Phong không hiểu ý nàng nói gì, chỉ khẽ mỉm cười đáp lại.
“Người nào sát khí quá nặng, lũ bướm sẽ không đậu lên người y.” Tiết Tử Dạ giơ tay lên, một con bướm dạ quang liền thu cánh đậu xuống đầu ngón tay, nàng ngước mắt nhìn Diệu Phong, hiếu kỳ hỏi: “Ngài đã giết người bao giờ chưa?”
“Giết rồi.” Diệu Phong mỉm cười, không hề giấu giếm: “Chẳng những vậy, còn giết rất nhiều nữa.”
Ngưng lại một chút, rồi y bổ sung: “Tại hạ xuất thân ở Tu La trường – trong 500 người, cuối cùng chỉ có ta và Đồng còn sống. 498 người còn lại, toàn bộ đều bị giết rồi.”
Đồng? Thân hình Tiết Tử Dạ đột nhiên run lên, nàng im lặng nắm chặt ngọn đèn, quay người lại.
“Ngài quen biết Đồng không?” Nàng nghe thấy mình không tự kiềm chế được mà buột miệng hỏi, giọng nói run run.
Diệu Phong thoáng ngạc nhiên, lặng im giây lát rồi mới đáp: “Biết.”
“Hắn… làm sao hắn lại đến quý giáo vậy?” Tiết Tử Dạ khẽ khàng hỏi, ánh mắt từ từ ngưng đọng.
Chân mày Diệu Phong khẽ nhướng lên một chút, rất khó nhận ra, cơ hồ suy đoán nguyên nhân tại sao nữ tử này lại đột nhiên hỏi vậy, song khoé miệng vẫn mỉm cười như cũ: “Chuyện này… tại hạ cũng không được rõ. Vì từ khi quen biết Đồng, hắn đã mất đi những ký ức trước đó rồi.”
“Vậy sao?” Tiết Tử Dạ thở ra một tiếng: “Ngài là bằng hữu của hắn à?”
Diệu Phong lại mỉm cười, lắc đầu: “Trong Tu La trường, không có bằng hữu.”
“Thật kỳ lạ…” Tiết Tử Dạ dừng lại bên hồ, quay đầu nhìn Diệu Phong: “Ngài và hắn đều giết người, nhưng tại sao ngài có thể thu giấu sát khí tới mức như vậy? Võ công ngài cao cường hơn Đồng đúng không?”
“Cốc chủ lầm rồi,” Diệu Phong mỉm cười lắc đầu: “Nếu phải đối mặt quyết đấu, chưa chắc ta đã là đối thủ của Đồng.”
Y nghiêng đầu, nhón tay bắt một con bướm dạ quang đậu trên vai, mỉm cười: “Chỉ có đều ta không phải chấp chưởng Tu La trường giống hắn, lúc nào cũng chuẩn bị rút kiếm liều mạng với người ta… trừ phi có người uy hiếp Giáo vương, nếu không…” Y khẽ cử động ngón tay, con bướm liền bay tít lên đầu ngọn cây: “Ta cũng không có ý giết bất cứ người nào cả.”
Tiết Tử Dạ ngoái đầu nhìn y, đột nhiên bật cười: “Thú vị lắm!”
Nàng xách ngọn đèn đi thẳng về phía trước, qua Hạ Chi viên đến giữa hồ. Diệu Phong lặng yên đi theo phía sau, bước chân nhẹ nhàng tựa hồ như không tồn tại.
Tiết Tử Dạ khẽ ho lên mấy tiếng, cúi đầu ngắm nhìn gương mặt quen thuộc dưới lớp băng.
Tuyết Hoài… đây có thể là lần cuối cùng thiếp đến gặp chàng. Bởi vì ngày mai, thiếp phải tới cái ổ quỷ đó dẫn Minh Giới về đây… linh hồn chàng trên trời cao sẽ bảo vệ bọn thiếp nhé?
Thiếu niên kia ẩn hiện trong làn nước lạnh băng, gương mặt mang theo một nụ cười vĩnh hằng, đôi mắt khép hờ nửa nhắm nửa mở.
Nàng cúi rạp xuống mặt băng, lặng lẽ ngắm nhìn, đột nhiên trong lòng bỗng thấy mệt mỏi vô hạn, đồng thời cũng cực kỳ sáng suốt – Tuyết Hoài, thiếp biết, chàng sẽ không bao giờ tỉnh lại… từ khi giao Tử ngọc trâm cho Hoắc Triển Bạch, thiếp đã hiểu ra rồi. Nhưng người chết thì đã rồi, còn người sống… thiếp không thể buông tay không lo. Thiếp phải rời khỏi nơi này, đi qua cánh đồng tuyết kia tới Côn Luân… có lẽ sẽ không quay lại nữa.
Một mình chàng ở trong làn nước băng lạnh kia ngủ bao năm nay, có phải cảm thấy rất tịch mịch không?
Có lẽ, Hoắc Triển Bạch nói đúng, thiếp không nên cưỡng ép chàng lại như vậy, đáng lẽ nên giải thoát cho chàng từ sớm, để chàng được luân hồi.
Tiết Tử Dạ áp sát mặt băng, nhìn người nằm an lành bên dưới, cái lạnh thấu xương khiến này không ngừng ho lên dữ dội, ngọn đèn lưu ly trên tay đung đưa, khúc xạ ra những tia sáng rực rỡ trên mặt băng.
Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bả vai nàng, luồng chân khí ấm áp từ từ chảy vào cơ thể, Tiết Tử Dạ chỉ thấy toàn thân mình như được tắm trong làn gió xuân dịu nhẹ.
“Đêm lạnh lắm,” giọng nói sau lưng trầm tĩnh và ấm áp, “Tiết cốc chủ, chú ý sức khoẻ.”
Nàng từ từ đứng lên, lặng người trên mặt băng, thật lâu thật lâu sau đó, mới thấp giọng cất tiếng: “Ngày mai khi lên đường, giúp ta mang cả Tuyết Hoài theo luôn.”
Diệu Phong lặng lẽ gật đầu, nhìn nàng nhấc ngọn đèn lên xoay người đi về Hạ Chi viên – bước chân của nàng thật uyển chuyển nhẹ nhàng, không làm tung bay một bông hoa tuyết, phảng phất như bóng u linh trong đêm vậy.
Dưới hồ này, ẩn chứa một thứ rất quan trọng đối với nàng chăng?
Cuối cùng y cũng đưa mắt nhìn thiếu niên dưới lớp băng, gương mặt luôn nở nụ cười thoáng hiện lên vẻ cảm thán. Y chầm chậm cúi người, dựng tay lên cắt hờ một đường trên băng. Tưởng chừng như có lửa đốt trên tay y, bàn tay khép lại thành đao dễ dàng cắt rời lớp băng dày.
“Cách cách” người bên dưới lớp băng nổi lên mặt nước. Diệu Phong cởi tấm áo choàng trên mình xuống khoác lên người thiếu niên mặt mũi tươi tỉnh như đang sống ấy.
Ngày hôm sau, bọn họ lên đường rời Dược Sư cốc đúng như đã hẹn.
Đối với chuyến đi xa đầu tiên này của cốc chủ, Lục Nhi và Sương Hồng đều rất căng thẳng, hai ả tranh nhau đòi đi theo nàng, nhưng đều bị Tiết Tử Dạ cự tuyệt không chút do dự – Đại Quang Minh cung là nơi thế nào, nàng sao có thể để mấy tên nha đầu này mạo hiểm chung với mình cho được?
Đám thị nữ không biết làm sao, chỉ đành tận tân tận lực chuẩn bị hành trang giúp nàng.
Tiết Tử Dạ bước ra cửa cốc, nhìn cỗ xe hoa lệ tám ngựa kéo và đầy một xe các vật phẩm, không khỏi trợn tròn mắt lên vì kinh ngạc: áo khoác, áo choàng, lò ấp tay, than gỗ, đá lửa, đồ ăn, túi thuốc… la la liệt liệt, thứ gì cũng có.
“Các ngươi tưởng ta đi mở tiệm tạp hoá chắc?” Nhấc lên một đống áo khoác đủ kiểu và một chùm lò ấp tay kêu “đinh đinh đang đang”, Tiết Tử Dạ dở khóc dở cười: “Cả lò ấp tay mà cũng cho vào tới năm cái! Nha đầu ngốc, các cứ nhồi cả Dược Sư cốc vào xe luôn đi cho rồi!”
Đám thị nữ lúng ta lúng túng, rúc rích làm mặt quỷ với nhau.
“Những thứ này đều không dùng đến… các ngươi phải nghe lời Đinh bà bà, nên làm chuyện gì thì làm chuyện đó.” Tiết Tử Dạ dỡ ra một đống tạp vật ném cho Lục Nhi, rồi quay sang phía Diệu Phong, giọng nói đột nhiên thấp hẳn xuống: “Giúp ta đưa Tuyết Hoài ra đi.”
“Xin nghe cốc chủ phân phó.” Diệu Phong cúi mình, mũi chân điểm nhẹ một cái rồi biến mất.
Đám thị nữ đứng quanh đó còn chưa kịp nhận ra, thì y đã từ bờ hồ quay lại, trên tay ôm ngang một vật bọc trong tấm áo khoác dày, nhấp nhô một cái đã đến bên xe ngựa, khẽ gật đầu với Tiết Tử Dạ, rồi khom mình đặt vật trên vào trong thùng xe.
“Tuyết Hoài…” Tiết Tử Dạ lẩm bẩm thở dài, vén một góc áo lên, nhìn gương mặt băng lạnh ấy: “Chúng ta về nhà thôi!”
Mấy ả thị nữ kinh hãi nhìn thi thể bên trong tấm áo khoác, cơ hồ không tin vào mắt mình – Đây, đây chẳng phải là thiếu niên dưới mặt hồ đóng băng hay sao? Bao nhiêu năm rồi, hôm nay, cốc chủ lại đào y dưới băng lên ư?
“Đúng rồi, Lục Nhi, đừng quên những gì ta nói với ngươi đấy!” Trước khi nhảy lên xe ngựa, Tiết Tử Dạ quay đầu lại dặn dò, khoé miệng thấp thoáng một nụ cười.
Đám thị nữ còn chưa kịp trả lời thì Diệu Phong đã tung mình lên xe, khẽ quát một tiếng, roi dài vung lên, thúc đàn ngựa kéo xe lao vút về phía trước, trong chớp mắt đã lao qua màn tuyết, biến mất khỏi tầm mắt.
Cách đó ngàn dặm, một cánh chim trắng như tuyết đang vượt qua bầu trời kinh sư, cố gắng vỗ mạnh đôi cánh trên bầu trời Tử Cấm Thành đầy gió và tuyết, tiến về phương Bắc xa xôi.
Gió to, tuyết lớn. Tấm khăn tung bay phấp phới.
Hoàng hôn ngày thứ hai, bọn họ đi dọc theo Mạc hà ra khỏi đồng tuyết, đặt chân lên con đường cái phủ tuyết.
Tiết Tử Dạ ra hiệu cho Diệu Phong dừng xe bên một dịch trạm rách nát.
“Chính là ở đây.” Nàng vén tấm màn dày lên, khe khẽ ho húng hắng, ra sức ôm người đang được quấn trong tấm áo choàng kia ra.
“Để tại hạ.” Diệu Phong nhảy xuống, đưa tay đỡ lấy, nghiêng đầu nhìn quanh thôn làng hoang vắng ven đường – đó là một ngôi làng đã bỏ hoang phế nhiều năm, từ lâu không có người trú ngụ, tuyết đã đè sập hầu hết các căn nhà gỗ.
Gió rít lên từng hồi, phát ra những âm thanh sắc lạnh trong thôn làng vắng tanh.
Y ôm thi thể quay người lại, nhìn thôn làng tan hoang phía trước, sâu thẳm nơi đáy mắt đột nhiên sáng bừng lên – quả nhiên là nơi này!
Tiết Tử Dạ bám vào vai y, bước xuống xe, đứng dước cây linh sam đã chết khô cạnh dịch trạm, chăm chú nhìn hồi lâu, rồi lặng lẽ giẫm lên lớp tuyết ngập tới đầu gối, gắng sức đi vào trong làng.
Diệu Phong cũng lặng lẽ đi theo sau nàng tới khoảng đất trống phía Bắc.
Ở đó, là khu mộ của thôn làng, thấp thoáng thấy những ngôi mộ nhấp nhô.
Sau trận đại kiếp nạn 12 năm trước, sư phụ từng dẫn nàng trở lại đây, cẩn thận thu liệm từng bộ di cốt của người trong thôn.
Tất cả mọi người đều đã trở về khu mộ địa truyền đời này, trở về với mảnh đất quê hương – chỉ có mình Tuyết Hoài là vẫn còn say ngủ dưới băng. Chắc là chàng phải cô độc lắm?
“Chôn ở đây đi.” Nàng trầm mặc thẫn thờ một lúc, che miệng ho rũ rượi, rồi lấy trong tay áo ra một thanh trủy thủ bắt đầu đào đất.
Mặt đất nhiều năm đóng băng trở nên rắn cứng như sắt thép, nàng dùng hết sức đào xuống, cũng chỉ để lại trên mặt băng một điểm màu trắng nhạt.
“Để tại hạ.” Không muốn lãng phí thời gian, Diệu Phong cúi xuống cạnh nàng, đưa tay ra – y không có bất cứ công cụ nào, nhưng mặt đất đóng băng rắn cứng kia chạm phải tay y đều vỡ ra như đậu phụ, chỉ cắt xuống một chưởng mà đã tách ra cả thước.
“Cút đi! Để ta tự làm!” Không ngờ nàng lại phẫn nộ đẩy y ra, rồi càng gắn sức chém mạnh trủy thủ xuống đất.
Diệu Phong lặng lẽ nhìn nàng, không nói gì thêm, chỉ ấn hai tay xuống đất, nội lực cuồn cuộn chảy ra lòng bàn tay, lẳng lặng truyền vào lòng đất, từng chút từng chút, làm mặt đất đóng băng từ muôn ngàn năm trước tan ra.
Tiết Tử Dạ dùng hết sức chặt xuống đất, ho sù sụ. Mới đầu đất đóng băng rắn như thép, sau đó mỗi lần chém xuống, mặt đất bên dưới bắt đầu mềm ra, càng về sau lại càng thấy dễ dàng.
Không biết bao lâu sau, cuối cùng nàng cũng đào được một cái huyệt.
Nàng sức cùng lực kiệt, quỳ trên mặt đất thở dốc, rồi cẩn thận nhẹ nhàng đặt thi thể Tuyết Hoài vào bên trong.
Tiết Tử Dạ run run tay bốc đất vụn rải xuống. Đất lẫn với tuyết, dần dần che lấp đi gương mặt nhợt nhạt xanh xao – nàng nghiến chặt răng, trân trân nhìn bộ mặt quen thuộc ấy.
Rải thêm đất nữa, thì sẽ vĩnh viễn không gặp lại nữa… không còn ai dẫn nàng đi xem Bắc Cực quang, không còn ai đỡ kéo nàng lên trong khoảnh khắc nàng rơi xuống sông băng đen tối mịt mùng.
Giấc mộng nàng cố chấp giữ lại hơn mười năm, chỉ trong chốc lát thôi sẽ hoàn toàn kết thúc. Từ nay trở đi, nàng sẽ không còn lý do để lẩn tránh nữa.
Gió tuyết như đao, Tiết Tử Dạ mỏi nhừ người loạng choạng đứng lên, đột nhiên thấy trước mắt tối sầm lại.
“Cẩn thận!”
Lúc tỉnh lại nàng đã nằm trong xe ngựa, thân xe chầm chậm lắc nhẹ, vượt lên lớp tuyết dày tiếp tục tiến về phía trước.
Diệu Phong không hề để lỡ giây phút nào đã đưa nàng lên đường luôn, xem ra bệnh tình của tên ma đầu trên Côn Luân sơn kia đã rất nguy cấp.
Bên ngoài gió thổi ù ù, nàng mở mắt ra, hoang mang nhìn trần xe một lúc thật lâu, ngọn đèn lưu ly cũng đang đong đưa nhè nhẹ.
Nàng chỉ thấy toàn thân lạnh buốt, tay chân xương cốt đều như bị những mũi kim băng lạnh đâm chi chít vào. Thì ra… sức khỏe của nàng lại yếu đến mức độ này sao?
Tâm trí đang ngẩn ngơ, đột nhiên nàng nghe thấy trong gió loáng thoáng vang lên tiếng nhạc…
“Cát sinh mông cước
Bụi gai thì sắn lên lấp phủ,
Liêm man vu vực.
Cỏ liêm kia lan mộ khắp nơi.
Dư mỹ vong thử
Ở đây vắng mặt chồng rồi.
Thùy dữ độc tức?
Cùng ai ta nghỉ lẻ loi chốn này?
Hạ chi nhật
Ngày mùa hè nhớ trông đăng đẵng,
Đông chi dạ
Sầu canh dài thêm nặng đêm đông.
Bách tuế chi hậu
Trăm năm trọn kiếp má hồng,
Quy vu kỳ cư
Nguyện chôn một huyệt cùng chồng mà thôi.
Đông chi dạ
Đêm đông dài sầu tư thêm nặng,
Hạ chi nhật
Ngày mùa hè đằng đẵng nhớ trông.
Bách tuế chi hậu
Trăm năm trọn kiếp thủy chung,
Quy vu kỳ nhất”
Nguyện chôn một huyệt cùng chồng mà thôi.
Bài hát này trích trong Kinh Thi, phần Đường phong do Khổng Tử biên soạn, được đặt tên là Cát Sinh (cây sắn dây). Bản dịch của Tạ Quang Phát.
Trong chớp mắt, phảng phất như có một lưỡi kiếm sắc đâm sâu vào tận đáy tim nàng, nước mắt đã cạn khô lúc tang lễ bỗng nhiên rơi xuống lã chã, cứ như thế, nàng nghẹn ngào khóc rống lên trong khúc hát.
Đó chẳng phải “Cát Sinh” hay sao? Bài ca miêu tả lại tình cảm của nữ tử thời viễn cổ khi mai táng người mình yêu thương.
Mỗi câu mỗi chữ đều khắc sâu vào trái tim nàng, êm đềm sâu lắng phảng phất như một bàn tay lặng lẽ mà dịu dàng lướt qua. Nàng ngồi bật hẳn dậy, vén rèm nhìn ra ngoài.
“Tiết cốc chủ, tỉnh rồi hả?”
Tiếng nhạc lập tức ngưng lại, người ngoài xe thò đầu vào hỏi.
“Là ngài?” Nàng thấy ống sáo ngắn dắt nơi hông y thì không hỏi thêm nữa, nghiêng mặt hòng che đi vệt nước mắt.
“Đói không?” Diệu Phong vẫn mỉm cười như vậy, đưa cho nàng một bọc vải – bên trong là bánh quýt hồng đã chuẩn bị từ trước. Thời tiết giá lạnh vừa gió vừa tuyết như vậy, nhưng bánh bên trong vẫn nóng hôi hổi.
“Đông cứng cả rồi, tại hạ làm nóng lên một chút.” Diệu Phong khẽ cười, lại đưa qua một túi rượu: “Đây là rượu thuốc bọn Lục Nhi chuẩn bị, nói cốc chủ phải dựa vào thứ này để khử hàn… cũng nóng rồi đây.”
Tiết Tử Dạ ngẩn người, còn chưa nói gì, Diệu Phong đã buông rèm xuống, quay người tiếp tục đánh xe.
Ôi, đối mặt với con người luôn đeo mặt nạ cười, không hề có lấy nửa phần tức giận này, cả cơ hội phát hỏa hay phàn nàn nàng cũng chẳng có – cắn một miếng bánh mềm, lại uống thêm một ngụm rượu thuốc, Tiết Tử Dạ thấy cảm giác tức tối nơi lồng ngực cũng giảm bớt đi phần nào.
Nhìn dấu tay in rõ trên miếng bánh mềm, cuối cùng nàng cũng không nén nổi mà bật cười thành tiếng – tuyệt học cao thâm nhường ấy mà bị dùng để làm nóng điểm tâm, thật đúng là giết gà bằng dao mổ trâu.
Nhưng tiếng cười vừa cất lên đã lập tức im bặt. Nàng ngã xuống sàn xe trải thảm da hổ, đồ ăn trên tay rơi vung vãi.
“Tiết cốc chủ!” Diệu Phong vội nắm chặt tay, cỗ xe ngựa đang lao đi vun vút bỗng sững lại. Y vén màn lên, lao vào trong thùng xe, đỡ nữ tử đang hôn mê dậy, tay phải áp lên huyệt Linh Đài nơi đỉnh đầu, một luồng nội lực ấm áp cuồn cuộn chảy vào, lan đi khắp các kinh mạch, từ từ khai thông những mạch máu bị cái lạnh làm tắc nghẽn.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+