Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thất tịch không mưa – Chương 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Từ khi anh trai đồng ý sẽ không lén đi, nụ cười ngây thơ vô lo lại trở về trên khuôn mặt cô, mỗi ngày cô đều cười rất vui vẻ, dường như trên thế giới không có gì có thể khiến cô ưu phiền.

Cô từng cho rằng, anh trai muốn bỏ cô tự mình rời đi, cô cảm thấy rất sợ hãi, giống như hồi nhỏ đồ chơi yêu thích bị Đại Mao hàng xóm cướp mất, chỉ có thể khóc oa oa thể hiện sự đau lòng.

Lúc đó, cô còn có thể chạy mách anh, nhưng bây giờ, người bị cướp là anh trai, cô không biết tìm ai, người anh trai tốt ấy vô tình vô nghĩa, cái gì cũng đều không nói với cô……

Nhưng bây giờ, cô biết anh trai mãi mãi không thể không để ý đến cô, cho dù anh ở đâu, nhất định cũng sẽ trở về tìm cô, cô yên tâm rồi, không còn hục hặc nữa.

Có lúc cô cảm thấy anh trai rất ngớ ngẩn, lại cho rằng cô ghen tị vì có một người anh giỏi giang.

Ông anh ngốc nghếch, lẽ nào anh không biết, cô rất vui sướng có một người anh giỏi giang, xuất sắc như thế? Mỗi lần bạn nói với cô bằng ngữ khí ngưỡng mộ : [Thiên Tình, anh cậu thật giỏi, cái gì cũng biết, có thể dạy cậu làm bài, chẳng giống anh mình, ngu chết đi được, đi thi bị thầy giáo đánh vào lòng bàn tay, chỉ có thể kéo tóc tớ, cướp đồ ăn của tớ, không giống anh cậu, đối xử tốt với cậu, còn có thể đợi cậu cùng về nhà.]

Cô cảm thấy rất hãnh diện, vì anh trai cô là độc nhất vô nhị, ai cũng không bằng.

Cô thích anh trai, rất thích, rất thích.

Vì vậy từ bây giờ trở đi, cô phải chăm chỉ học hành, như vậy mới có thể đi Đài Bắc, ở cùng anh.

Cuối cùng, sát ngày thi học kỳ, vì quá căng thẳng, có chút thất thường, anh trai an ủi cô: [Không sao, cố gắng hết sức là được.]

Kỳ nghỉ hè, trường sắp xếp hoạt động đoàn cứu quốc, cho bọn họ sau khi thi xong có thể hồi phục tâm trạng, cũng để lưu lại ký ức vui vẻ trong kỳ nghỉ cuối cùng.

Cô nói việc này với anh, anh cổ vũ cô đi.

[Nhưng 5 ngày 4 đêm đấy! Cảm giác lâu quá!] Như vậy 5 ngày 4 đêm cô không được gặp anh rồi ……

[Không phải vẫn kêu gào mình lớn rồi ư? Mới rời nhà có 5 ngày 4 đêm đã bỏ cuộc rồi?] anh trai cười cười trêu cô.

[Không phải như thế--]

[Vậy thì thể hiện cho anh xem nào! Thẩm Tiểu Tình, cố lên, để anh trai thấy mặt độc lập của em.]

Định nói nhưng rồi lại nuốt xuống, đổi thành: [Anh, anh còn nhớ ngày 7 tháng 7 là ngày gì không?]

[Ai đều biết là ngày lễ tình nhân.]

[Còn nữa?] Cô chớp mắt, gương mặt tràn đầy hy vọng.

[Uhm……] Anh nghiêng đầu nghĩ một chút. [Ngày gặp gỡ của Ngưu Lang và Chức Nữ.]

[Còn nữa?]

[Còn nữa ư…… anh nghĩ đã, căn cứ theo kinh nghiệm bao năm qua, ngày này hơn phân nửa đều mưa…….]

[Người ta không phải nói cái đó!] Cô sốt ruột, khó lòng nói ra.

Anh mắc cười, vuốt vuốt tóc cô. [Ai không hiểu ngày đó là ngày sinh nhật của tiểu công chúa nhà chúng ta, không cần em nhắc, chút ghi nhớ trong lòng không dám quên.]

[Thật không?] Cô lại mỉm cười, hai tay giơ ra. [Vậy quà đâu? Anh phải chúc mừng sinh nhật tuổi 15 của em như thế nào?]

[Bây giờ còn đòi quà, có phần hơi quá sớm rồi.]

[Vậy bằng không nói trước cho em, quà là gì.]

[Không được, như vậy thì mất đi cảm giác thần bí của việc mong đợi được nhận quà, dù sao cũng vài ngày nữa, đợi em tham gia hoạt động cứu quốc trở về thì biết ngay.]

[Vậy sau khi em về, cũng có thể thấy quà của em chứ?]

[Ừ, em gái thật biết bắt bí, anh không khoanh tay chịu tóm có được không?] Anh nửa trêu trả lời .[Có điều nói trước, anh rất nghèo, không thể tặng quà gì to đâu.]

[Không sao.] Chỉ cần là anh tặng, cô đều sẽ thích.

Ngày hôm đó, tà dương lúc hoàng hôn thật đẹp, nhưng tiếc rằng mưa nhỏ, bọn họ dựa lưng vào nhau, ngồi bên cửa sổ cùng ngắm mưa.

[Ghét quá, lại mưa rồi.] Hy vọng ngày sinh nhật cô, bầu trời sẽ trong.

[Ừ, trời không biết chiều lòng người, rất đáng ghét!] Anh cười cười nói.

Hồi nhỏ người lớn nói với hai đứa, thất tịch * (mùng 7 tháng 7) sẽ mưa, bởi vì một năm Ngưu Lang và Chức Nữ chỉ có thể gặp nhau một lần, khi tương phùng liền rơi những giọt lệ nhung nhớ vì xúc động, thành mưa thất tịch.

Cô nhỏ thật biết lựa ngày, chọn ngày này để ra đời, có một năm anh nói với cô, đợi mưa tạnh, muốn dẫn cô ra ngoài thả diều, bắt cá, để cô có một ngày sinh  nhật vui vẻ nhất.

Nhưng rất tiếc rằng, vài năm liền, thời tiết không tốt, khiến ngày thực hiện lời hứa của bọn họ cách xa không thời hạn.

[Oái, anh đợi đó, hôm đấy nhất định không mưa, xem anh quỵt nợ như thế nào!]

[Thật không?] Anh dùng ánh mắt nghi ngờ, liếc nghiêng xuống cô bé với lời lẽ hùng hồn.

[Nếu quà không thể đưa bây giờ, em có thể hẹn trước chút lãi không?]

[Em muốn gì?]

Cô quay người, vẻ mặt nghiêm túc. [Anh, anh thật không tin em lớn rồi à?]

Đột nhiên nói ra câu này, khiến anh không hiểu, nghi ngờ quay đầu. [Cái gì --]

Ngày hôm đó, cô làm một việc rất to gan, đến cô cũng không dám tin .

Gần lên phía trước, đôi môi ấm áp của cô chạm vào môi anh.

Cô vĩnh viễn nhớ, khi ấy anh thể hiện sự thảng thốt, kinh ngạc.

Ngày hôm đó, cô làm một việc rất to gan, đến cô cũng không dám tin .

Gần lên phía trước, đôi môi ấm áp của cô chạm vào môi anh.

Cô vĩnh viễn nhớ, khi ấy anh thể hiện sự thảng thốt, kinh ngạc.

***

[Tình! Thẩm Thiên Tình!]

Bạn học vỗ vai cô từ đằng sau, cô chợt hoàn hồn, trong phút chốc không biết mình đang ở đâu.

Đúng rồi, cô tham gia hoạt động đoàn cứu quốc, 5 ngày 4 đêm, bây giờ đang trên đường về nhà.

5 ngày 4 đêm này, dài như một đời, cả con tim cô sớm đã bay về nhà, thả trên người chàng trai khôi ngô hứa sẽ đợi cô.

Từ trước tới nay, cô đều không dám tin, cô thực sự hôn anh rồi. Cảm giác bay bổng, không thật chút nào, cô thực sự đã làm ư? Hay chỉ là mơ mộng hão huyền của cô mà thôi, vì quá chân thực, không cẩn thận đã cho rằng đó là thật?

Nói thẳng ra, đây không thể coi là nhất thời xúc động, trong lòng cô đã sớm tưởng tượng biết bao lần, loại nụ hôn ngọt ngào lãng mạn đó được miêu tả trong tiểu thuyết giả tưởng, nếu xảy ra giữa cô và anh trai, sẽ như thế nào?

Từ khi hiểu chuyện tới nay, anh đã ở trong trái tim cô rồi, trước nay chỉ có anh hiểu cô là thừa số mạo hiểm không thể ổn định bình thường, sẽ không thể lấy quy tắc thực tế ra yêu cầu cô, muốn cô làm thục nữ dịu dàng ít nói; chỉ có anh chia sẻ ái ố hỉ nộ trong quá trình cô lớn lên, nhìn cô lột xác, trưởng thành.

Đã quen với mỗi một giai đoạn trong cuộc sống đều có anh tham gia, cùng với thời gian trôi qua, lớn tuổi hơn, hạt giống trong lúc không cẩn thận đã rơi vào trái tim nảy mầm, lớn thành cây đại thụ, cành lá đan xen, không thể nào nhổ đi, tuổi thanh xuân ở các độ tuổi khác nhau, cô mãi mãi chỉ thấy anh, những người khác hoàn toàn không lọt vào mắt cô.

Ngoài anh ra, cô chưa từng nghĩ tới việc chia sẻ với người khác những thứ thân mật.

Anh  -- có lẽ cũng có suy nghĩ như cô chứ!

Về sau, nhưng lá thư tình bao năm qua đó giao hết vào tay cô.

[Cái này --]

[Muốn xé, muốn đốt, muốn vứt, đều tùy em, sau này những thứ như vậy không cần đưa anh nữa, anh không cần.] Anh nói với cô như vậy.

[Nhưng, anh chẳng phải rất để tâm ư?] Những lá thư này, một lá cũng đều chưa bóc!

[Anh giao quyền cho em xử lý, và tùy chủ ý của em, ý nghĩa khác nhau. Anh đang giảng đạo lý với em, không phải vì anh để ý mấy lá thư này.]

[Ờ.] Cô hình như hơi hiểu rồi.

Anh không quan tâm, vì vậy sự ái mộ của các cô gái đó, chẳng có ý nghĩa gì với anh, thế -- anh quan tâm cái gì? Cái gì mới có ý nghĩa đây?

Đêm hôm đó, cô lại chạy tới cùng giường chung gối với anh, ngủ trong vòng tay anh.

Lúc sắp ngủ, anh hỏi khẽ: [Em biết chúng ta sẽ trở thành thế nào chưa? Em thực sự -- chuẩn bị tốt chưa?]

Lúc đó, cô bị giấc ngủ chinh phục, bộ não mơ hồ lộn xộn không nghĩ quá nhiều, nhưng 5 ngày 4 đêm này, cô suy nghĩ đi suy nghĩ lại, cuối cùng cũng hiểu lời anh.

Ý của anh là đang hỏi cô: Chuẩn bị -- yêu anh rồi chứ?

Anh đang nói lời ngốc nghếch, yêu người không cần chuẩn bị, muốn yêu thì yêu!

Cô đã lên kế hoạch rồi, việc đầu tiên trở về nhà, chính là phải nhảy vào lòng anh, nói lớn với anh: [Sớm đã chuẩn bị xong rồi!]

Nghĩ tới điều này, càng nhớ nhà, hận không thể bay ngay tới bên cạnh anh.

Cô vốn cho rằng, về tới nhà sẽ thấy anh đứng trước cửa, cười khẽ, kiên nhẫn chờ cô, nhưng, lại không có.

Anh từng nói, người đầu tiên nhìn thấy khi trở về, sẽ là anh.

Nhưng tìm khắp phòng khách, phòng bếp, cùng các góc của căn nhà, đều không có bóng dáng anh.

Cha nói anh đi rồi, đi Đài Bắc bắt đầu một quãng đời khác, một quãng đời có hy vọng, có tương lai.

Câu này có ý gì? Quãng đời khác của anh? Vậy quãng đời này? Quãng đời bị anh để lại? Không hy vọng, không tương lai ư? Cô nghĩ thế nào cũng không hiểu.

Anh là vật phát sáng trời sinh, điều này cô biết rõ, nếu thị trấn nhỏ bình thường sẽ chôn vùi anh, cô có thể cùng anh đi, cho dù đi đâu, cô đều muốn cùng anh, những điều này anh rõ ràng đã biết!

Anh từng nói, cho dù đi tới đâu, cũng sẽ mang cô theo, anh chưa từng lừa cô, anh sẽ không nuốt lời!

Nhưng vì sao -- anh lại đi như vậy, không gặp nữa, không nói với cô một câu, đã đi không từ biệt?

Mới đầu, cô không tin anh sẽ tuyệt tình mà vứt bỏ cô, mặc kệ trái tim cô tan vỡ, cô kiên nhẫn chờ đợi, đợi anh về đón cô, bọn họ đã ngoắc tay mà, nói cả đời đều ở bên nhau, cô tin anh!

Nhưng một ngày, hai ngày; một tháng, hai tháng…… cô chỉ đợi được một bức  thư nhà, gửi cho cô, thậm chí chỉ có vài chữ--

Tất cả bình yên, đừng lo.

Tất cả bình yên sao anh không hỏi cô có ổn không?

Anh không biết, cô sẽ bị tổn thương ư?

Anh không biết, cô sẽ bất lực mà khóc ư?

Anh không biết, khi ngủ cô sẽ đá chăn ư? Tỉnh dậy trong đêm tìm không thấy anh, phải làm thế nào?

Anh không biết…. Anh đều không biết, cô không thể không có anh ư?

Cho dù thế giới đổ sập trước mắt cô, chỉ cần có anh, cô có thể dũng cảm không sợ hãi, nhưng bây giờ, thế giới không sụp đổ, giấc mộng của cô lại sụp đổ, chính anh đã duy trì giấc mộng bé nhỏ này cho cô…

Theo thời gian từng ngày trôi qua, cô dần dần chấp nhận, biết rõ sự thật anh sẽ không trở về, nhưng món quà sinh nhật cô từng tràn đầy hy vọng, chỉ đổi lại là sự ruồng bỏ vô tình.

Năm sinh nhật 15 tuổi năm đó, đau tới nỗi khắc cốt ghi tâm, cả đời khó quên.

Sau khi anh rời  nhà, cha dường như già đi mấy tuổi trong chốc lát, tình trạng sức khỏe càng ngày càng kém, không lâu sau thì mắc bệnh; nhưng mẹ có lẽ không chấp nhận được áp lực và đòn tấn công đột ngột, tâm trạng cũng trở lên không ổn định, đối với cô càng động một chút là đánh, không còn là người mẹ dịu dàng hiền từ trước đây  nữa……

Anh trai yêu thương nhất đi rồi, người cha kính yêu nhất bị bệnh, người mẹ yêu quý nhất dường như phát điên, thế giới của cô trong phút chốc gió mây cũng biến sắc, lại không có ai có thể nói cho cô vì sao có thể như vậy?

Mẹ tâm tình không còn tỉnh táo nữa, thường cuồng loạn lặp đi lặp lại: [Đều là lỗi của mày, đều là mày hại! Vì sao mày tới thế giới này, vì sao phải hủy hoại nhà tao--]

Thật không? Anh đã đi, cha bị bệnh, đều là do cô hại? Vậy, ai nói cho cô biết, cô làm sai cái gì?

Thím hàng xóm muốn cô đừng nghĩ nhiều quá, những lời của mẹ là vì tinh thần và trí tuệ không còn minh mẫn, nhưng cô tin, cô thực sự tin. Vài lần trong đêm, cô trốn trong phòng anh, đếm số lần mẹ mất đi sự tỉnh táo về tinh thần đã tạo ra những sẹo trên cơ thể cô, rớt nước mắt xét lại mình.

Là vì thành tích thi của cô không lý tưởng như mong đợi, khiến anh trai tức giận?

Hay là vì cô không hiểu chuyện đòi anh đón sinh nhật, tặng quà, quấy rầy anh, anh không tặng được, mới đi?

Biết rõ đây không phải sự thật, nhưng cô phải nghĩ như vậy, mới có thể khiến bản thân vui hơn chút.

Cô thực sự tin, tất cả là lỗi của cô.

Từ đó, cô cũng không bao giờ đón sinh nhật nữa.

Có lúc, cô không nén nổi đã nghĩ, có phải anh đoán đúng cô sẽ khóc ầm ĩ, mới cố ý rời xa cô, không cho cô cơ hội quấn quýt chết không rời?

Nhìn vết thương trên người, kỳ thực đau nhất lại là trái tim.

Trước đây khi bị bắt nạt, có anh bảo vệ; bị thương, có anh thương xót; gây họa, anh sẽ giải quyết giúp cô. Nhưng bây giờ, cô tìm không thấy người nữa, cô không biết nên làm thế nào, anh trai trước giờ luôn yêu thương cô, phải chăng biết sự bất lực của cô? Phải chăng biết, giây phút anh quay lưng, đồng thời cũng chính là mang đi ánh nắng và nụ cười vui vẻ trong cuộc đời cô?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+