Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thất tịch không mưa – Chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Anh:

Dạo này anh khỏe không? Em rất nhớ anh.

3 năm nay đã viết vô số thư, nhưng vẫn không nhận được hồi âm của anh, không biết anh sống ở Đài Bắc có tốt không, phải chăng vì bận quá nên không có thời gian viết thư cho em?

Không sao, em sẽ không khóc, không làm ầm lên, em sẽ kiên nhẫn từ từ chờ đợi, nhưng ít nhất anh cũng cho em ít tin tức, được không? Cho dù là vài chữ cũng được, để em biết, anh đã nhận được thư của em, biết được nỗi nhớ của em.

Anh biết nỗi nhớ là cảm giác gì không? Giống như hàng vạn con kiến cắn trên người, vừa ngứa, vừa tê, vừa đau, nhưng không biết phải bắt ở chỗ nào mới có thể ngăn không bị ngứa, em nghĩ, phải tới ngày gặp được anh, những con kiến này mới có thể biến mất!

Em nói những lời này không phải cố ý làm khó anh đâu, chẳng qua muốn anh biết, hàng ngày em đều nhớ anh, rất nhớ, rất nhớ! Mỗi lần nghĩ tới là đôi mắt nóng bỏng, sống mũi cay cay, em liền giam mình trong phòng anh, nhìn từng thứ anh dùng qua, tưởng tượng anh vẫn bên cạnh, em không có khóc, thật đấy, em thề!

Em của bây giờ, trở nên rất kiên cường, rất hiểu chuyện rồi, anh không muốn xem sự thay đổi của em ư? Anh, khi  nào anh về? Em sẽ không đối đầu với anh, sẽ không vô cớ gây sự nữa, chỉ cần anh trở về, em sẽ rất nghe, rất nghe lời anh, không làm anh tức giận, được không? Được không anh?

Mấy ngày nay lại mưa, thật đáng ghét, ông trời sao có nhiều nước đến thế, rớt xuống không hết. Sinh nhật em lại sắp tới rồi, từ sau khi anh đi, em không còn nhận qua bất cứ món quà sinh nhật nào nữa, em sẽ không quên, chính ngày hôm đó em mất anh, mỗi lần nhớ tới điều này, tim rất đau rất đau, sắp không thể thở nổi……

Lại qua vài ngày, em sắp tròn 18 tuổi, hy vọng ngày đó trời trong, chỉ cần một lần là được, năm nay đừng mưa nữa, em thực sự hy vọng ngày này, có thể có anh ở bên.

Em tin, chỉ cần không ngừng cầu nguyện, sẽ có một ngày, ông trời nghe thấy lời thỉnh cầu của em, đúng không? Em sẽ từ từ đợi, năm nay đợi không được, còn có sang năm, sang năm đợi không được, còn có năm sau nữa, năm sau sau nữa……

Bởi vì anh từng nói, chỉ cần trời ngừng mưa, anh sẽ trở về, đưa em đi thả diều, bắt cá bên con rạch, đúng chứ?

Gần đây, tình trạng sức khỏe của cha không tốt lắm, bác sỹ muốn chúng ta chuẩn bị hậu sự,tuycha  không nói, nhưng em có thể thấy cha rất nhớ anh. Anh, tranh thủ thời gian về nhà một chuyến đi nhé, có thể đến gặp cha lần cuối cũng không được …. Anh thực sự không quan tâm ư?

Tình    nửa tháng trước sinh nhật-- 

Lại vài ngày qua đi, giống như trước, bức thư vẫn chìm trong biển rộng.

3 năm nay, anh chưa hề trở về.

Năm đầu tiên, cô còn tràn đầy hy vọng anh sẽ đột nhiên xuất hiện, thực hiện lời hứa của anh, đưa cô đi.

Năm thứ 2, cô đã không dám ước mong quá nhiều, chỉ cần anh trở về nhìn cô một lần, như vậy đã đủ rồi.

Nhưng, hy vọng lại tan vỡ, năm thứ 3, cái gì cô cũng không dám nghĩ, chỉ cần một cuộc điện thoại, một lá thư, để cô biết, anh không quên cô, cô đã rất mãn nguyện rồi.

Mỗi ngày, mỗi ngày, cô đều tràn đầy hy vọng trấn thủ bên cạnh hòm thư chờ người đưa thư, lại một lần một lần thất vọng. Cô không nén được đoán xem, anh có nhận được thư không? Nhiều thư đến vậy, một bức cũng không có ư?

Hay là mẹ quên không gửi cho cô?

Cô không biết anh học trường nào, khoa gì, cũng không biết địa chỉ, phương tiện liên lạc của anh, muốn gửi gắm nỗi nhớ cũng không biết gửi đi đâu.

Cô không dám hỏi mẹ, sợ mẹ tức giận, tinh thần và suy nghĩ không tỉnh táo.

Thấy bệnh tình của cha càng ngày càng yếu hơn, chỉ duy trì được một hơi thở, cô biết, cha thực ra rất muốn gặp anh lần cuối.

Suy nghĩ mấy ngày, nhân dịp lúc mẹ đi bệnh viện chăm cha, cô trộm chìa khóa, cô nhớ đồ quan trọng của mẹ đều đặt trong ngăn tủ khóa trên đó, cô tìm thấy địa chỉ ở Đài Bắc của anh.

Cô biết, nếu cô lén chạy tới tìm anh, mẹ sẽ phát cuồng, có thể sẽ đánh cô chết, nhưng cô đã không còn quan tâm nhiều đến vậy, cô nhớ anh trai, rất nhớ, rất nhớ!

Cô cảm thấy cứ như vậy, cô sẽ chết cùng với cha.

Chính ngày sinh nhật của cô năm ấy, mưa như xối xả, cô không màng tất cả mà rời ngôi nhà đó, chạy tới thành phố của anh.

Ngồi trên tàu hỏa của Bắc Thượng, thực ra cô rất sợ hãi, cô chưa từng rời nhà xa đến vậy, đến một thành phố hoàn toàn xa lạ, nhưng cô tự nói với chính mình, chỉ cần tới bên anh, thì cái gì cũng không cần phải sợ nữa……

Nhìn đoàn tàu băng qua ga này lại tới ga kia, có trạm dừng quen, có trạm không quen, 一一những thứ trải qua trước mắt, mỗi lần qua một trạm, cô cách nhà một xa, cũng cách anh càng gần hơn chút, chỉ cần nghĩ như vậy, cô liền có thể chờ đợi được.

Trạm xe Đài Bắc to hơn cô tưởng tượng, người ở đây rất đông, sân ga rất hỗn loạn, hoàn toàn khác với Bính Đông, cô nhìn tới nỗi choáng váng, hỏi vài người, ngồi nhầm vài chuyến xe bus, cuối cùng cũng tìm thấy nơi anh trai sống.

Đó là một toàn nhà xem ra đã cũ, cô không biết mẹ có gửi phí sinh hoạt cho anh không, sống trong thành phố lớn này chắc không dễ dàng gì? Anh phải nộp học phí, tiền thuê phòng, còn những nhu cầu trong sinh hoạt ……Có điều không sao, cô tốt nghiệp cao đẳng rồi, 3 năm nay cô vừa làm vừa học, cũng tích lũy được chút kinh nghiệm công việc, cô không muốn học tiếp, dù sao học cũng không phải là hứng thú của cô, cô muốn kiếm tiền, không thành gánh nặng cho anh trai.

Cô ấn chuông cửa, nhưng không có tiếng đáp lại, cô nghĩ, anh trai có lẽ đi học, vốn dĩ anh là học sinh rất chăm chỉ mà.

Không sao, cô sẽ đợi.

Chương 5.2

Những giọt mưa phiền não lại tiếp tục rơi, hoàn toàn không có thiên hướng ngừng lại, toàn thân cô ướt đẫm, lạnh run rẩy, nhưng anh vẫn chưa về.

3 tiếng, 4 tiếng, 5 tiếng … cô không nhớ mình đợi bao lâu, trời đã chuyển tối, mưa rớt trên người, lạnh tới mức sắp không còn cảm giác nữa, sau đó, cô mệt mỏi ngồi xổm trên đôi chân tê dại.

Cho tới khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc lại xa lạ, ngưng tụ trong ánh mắt mơ hồ--

[Mình nói con người bây giờ á, ăn ngon mặc đẹp, sống trong nhung lụa, linh hồn đều bị ăn mòn rồi. Thời xưa đã có bài học, sống gian nan cực khổ, chết yên vui, cuối thời Minh có Ngô Tam Quế bán nước cầu vinh, đời Thanh có lão yêu bà Từ Hy làm những việc đồi bại như dám cắt đất đền bù, nhục nước mất chủ quyền, trong thời đại dân chủ sắp bước vào thế kỷ 21, càng vì không muốn bị ướt như chuột lột lại làm ra những việc vô sỉ của mánh khóe kẻ cắp, thật là thói đời ngày sau, mất đạo đức, tự bảo vệ mình trước, lễ nghĩa liêm sỉ gì cũng không có…]

[Cậu nói đủ chưa?] Bị trận mưa dưới mái hiên, tâm trạng Thẩm Hàn Vũ đã đủ bực bội rồi, bạn cùng phòng còn ồn ào bên tai, ai chịu được?

Có điều chỉ mất ô thôi mà, có nghiêm trọng vậy không? Hơn nữa là ô của anh, anh không kêu, hắn còn kêu ca gì? Còn nhục nước mất chủ quyền!

[Người anh em, điều này cậu còn không biết, cái gọi là nhìn lá rụng biết mùa thu, thấy mầm biết cây, từ chỗ nhỏ có thể thấy nỗi lo lớn, việc chúng ta bị ướt là chuyện nhỏ, chỉ số đạo đức con người thấp mới là chuyện lớn.]

[Điều này lại liên quan gì tới đạo đức suy giảm?] thua cậu ta rồi, lại có thể thổi phồng thành bài luận văn dài.

[Vì sao không? Chúng ta chỉ vào mua hai bát mỳ nước thôi, đi ra đã không thấy ô rồi, thân thủ nhanh nhẹn, sao khiến người ta xúc động vô cùng? Vô sỉ nhất là, chúng ta đã đủ nghèo rồi, không ăn trộm người khác, lại hạ thủ với chúng ta, ăn trộm người còn nghèo hơn, hành vi lương tri bị mất đi, cậu nói tôi có nên rủa anh ta té xuống cống nước thối không, còn thảm hại hơn cả chúng ta?]

Thẩm Hàn Vũ lười biếng liếc cậu ta một cái. [Sáng ra khỏi nhà, tôi đã nhắc cậu mang ô, là chính cậu ngại phiền.] Dù sao hắn cũng mặt dạn mày dày chui vào ô của anh, đuổi thế nào cũng không đi, có ô hay không đều bị ướt như nhau, ô mất đi cũng đâu cần phí sức thể hiện sự bi thương.

[Tôi nào biết anh linh thế? Nói mưa liền mưa thật.] Tề Quang Ngạn lẩm bẩm.

[Không phải tôi linh, kinh nghiệm cho tôi biết, ngày này mỗi năm đều sẽ mưa.]

[Anh làm gì mà rảnh rỗi chú ý ngày này mưa hay không?] Tề Quang Ngạn kỳ lạ liếc anh một cái.

Thẩm Hàn Vũ bị hỏi, thần sắc ngẩn ngơ.

Ánh nhìn hướng về phía màn mưa, anh đo khoảng cách, hít sâu, định một hơi rồi bước qua con đường này --

Anh cần chút mưa, để anh quay về hiện thực.

[Này, Thẩm Hàn Vũ, cậu đợi tôi với!] Tề Quang Ngạn vội vàng đuổi theo.

Ở nơi cách nhà không tới 100m, anh đột nhiên dừng bước, hại Tề Chí Quang suýt chút đâm đầu vào.

[Thẩm Hàn Vũ, cậu làm cái --] Theo nơi ánh mắt anh dừng lại, lập tức huýt sáo vang. [Oa, mỹ nhân này đúng giờ nhé! Lẽ nào cậu nhìn ngơ ngẩn rồi --]

Một khắc sau, mỹ nhân [đúng giờ] trong lời Tề Quang Ngạn nhanh chóng chạy về phía bọn họ, ôm chặt anh ta.

[Anh  --]

Nước mưa vô tình ướt đẫm toàn thân, Thẩm Hàn Vũ hoảng hốt, trong đầu trống rỗng.

[Oa, Thẩm Hàn Vũ, cậu thật chẳng ra sao, có cô em gái xinh đẹp đáng yêu thế này, lại không nhắc tới, nếu mình biết sớm, cần gì khổ sở tìm kiếm trong các cụm hoa, trực tiếp tới nhà cậu hẹn trước là được rồi…]

Thẩm Hàn Vũ thất thần dựa vào cửa, nhìn em gái 3 năm không gặp, anh không ngờ cô có thể ôm túi chạy tới Bắc Thượng tìm anh, đến tận bây giờ, cô ngồi trong phòng anh, đổi sang bộ quần áo khô ráo, chầm chậm lau mái tóc dài, anh cũng vẫn không dám tin, cô thực sự đã ở bên cạnh anh.

3 năm không gặp, cô thay đổi rất nhiều, khi rời đi, cô mới tốt nghiệp cấp 2, giống như tất cả học sinh khác, tóc ngắn chưa tới vai, chưa hết vẻ ngây thơ, nhưng bây giờ, tóc cô đã nuôi dài, trong ký ức đôi má quả táo tròn tròn, đã thành gương mặt trái xoan, thêm nhiều phần thanh nhã xinh đẹp, đồng thời cũng thuộc vào hàng thướt tha dịu dàng--

Cô thay đổi rất nhiều, chỉ có đôi mắt to đầy sinh khí vẫn không thay đổi, khi nhìn anh, dường như toàn thế giới chỉ xoay quanh anh --

Một trận co rút đau đớn sắc bén trong lồng ngực, anh nhắm mắt, không để bản thân nghĩ sâu xa nữa.

Lúc đầu khi rời đi, chính là muốn chặt đứt nỗi nhớ của cô, anh không thể, cũng không cho phép để cô có bất kỳ mơ mộng sai lầm nào --

[Này, anh em các người không phải rất lâu không gặp ư? Vậy chắc có nhiều lời cần nói? Cái đó … Thẩm Hàn Vũ, cậu có cần nói gì không? Hai là nói Thẩm tiểu muội…]

Cậu ta cảm thấy không khí….. yên lặng có phần kỳ quái.

[Em tên là Thẩm Thiên Tình.] Cô nhẹ nhàng nói với cậu ta.

[Sớm nói mà! Chỉ cần là tên của mỹ nhân, anh đều vui lòng nhớ tới khi biển cạn đá mòn.]

Thẩm Thiên Tình bị lời nói khoa trương của cậu ta chọc cười. [Anh, bạn học của anh rất thú vị.]

[Có thể được mỹ nhân khen ngợi là vinh hạnh của anh.] Tề Quang Ngạn quỳ nửa người theo kiểu kịch, cầm mu bàn tay cô định hôn. [Em gái xinh đẹp, chào em, anh tên Tề --]

Đột nhiên một bàn tay giơ ra ngăn nụ hôn lang sói, Thẩm Hàn Vũ giật tay em gái lại, không để bàn tay thanh khiết của em bị thê thảm bởi sắc ma làm bẩn.

[Cách xa em gái mình ra một chút] Anh lạnh lùng cảnh cáo, đồng thời giải thích: [Cậu ta học luật, anh học y, không coi là bạn học] Có loại bạn hở tí là động đực thật mất mặt, anh hận không thể quăng xa tận mười vạn tám nghìn dặm.

[Vậy sao bọn anh quen nhau?]

[Tên không cần thể diện này không có tiền ăn trưa, lại làm hành vi thổ phỉ, cướp bánh bao của anh ăn.]

[Này này này, đều là việc cũ tám trăm năm trước, cậu còn nhắc tới nó làm gì? Hơn nữa, thực ra cậu rất thích tôi vì không câu nệ tiểu tiết, phải không? Nếu không khi đó sao cậu có thể không tính toán với tôi?]

[Sai! Tôi chỉ đang nghĩ, tôi đã rất nghèo rồi, còn có người nghèo hơn tôi, đến bánh bao cũng không có mà gặm, tôi thương cậu, đừng có tưởng ai cũng mê mình.]

[Ôi, làm tổn thương người quá, uổng công tôi coi cậu như anh em--] Tề Quang Ngạn ra vẻ Tây Thi dâng trái tim, vờ yểu điệu.

Xem nhiều thật không thể tiêu hóa nổi, Thẩm Hàn Vũ khinh thường nghếch mặt sang một bên.

[Sau đó thì sao?] Thẩm Thiên Tình hứng thú hỏi.

[Sau đó thì cậu ta liền ỷ lại anh tới mức nghiện, có một ngày liền nói, tình cảm anh em chúng ta còn cứng hơn đá, mời anh tới ở cùng cậu ta, chăm sóc lẫn nhau, anh nhìn người không rõ, lên nhầm thuyền địch, mới phát hiện hóa ra anh ta không nộp được tiền nhà, mới để ý tới anh! Em tin có loại người vô sỉ đến vậy trên thế giới không?]

Tề Quang Ngạn gãi gãi đầu, chột dạ cười khan. [Bạn bè lưu thông vật chất mà! Tôi cũng không muốn như vậy, thật là lạ, mỗi lần cần tiền, đều sẽ phát hiện ra túi chỉ còn có vài đồng, cảm giác đó rất đau lòng!]

[Cậu hào phòng ra tay với mỹ nhân, chẳng thấy cậu đau lòng vì tiền cả.]

[Đây là vì ông trời không công bằng, ngày trước tôi không tốt, chỉ có thể dựa vào ngày sau mà cố gắng, nào giống anh đẹp trai họThẩm nhà cậu, không cần phải tốn chút suy nghĩ, phụ nữ liền chọn không hết, dùng không hết.]

Thẩm Thiên Tình cười nhẹ, nghiêng đầu liếc anh. [nhân duyên với phụ nữ của anh rất tốt ư?]

Thẩm Hàn Vũ biểu hiện cứng lại, không tự nhiên trợn nhìn bạn cùng phòng một cái. [Ngày trước không tốt? Cậu còn mất cân bằng cơ năng đấy! Cậu sinh non mà!]

[NO, NO, NO!] Tề Quang Ngạn giơ ngón trỏ ra lắc lắc. [Cậu có thể sỉ nhục nhân cách của tôi, nhưng không thể sỉ nhục cơ thể tôi, tôi bảo đảm [cơ năng] của tôi vô cùng tốt, vì tôi nhiều lần khiến các cô gái cảm giác hạnh phúc như sống trong mùa xuân, nên có thể nhìn thấy.]

Thẩm Hàn Vũ sầm mặt [Đừng nói linh tinh trước mặt em gái tôi.]

[Lại chẳng phải thiếu nữ vị thành niên, nói chút cũng không được? Cậu đưa phụ nữ về, để tôi nghe [âm thanh mờ ám] cả đêm, tôi cũng đủ tốt để mắt nhắm mắt mở.]

Lời vừa nói ra, Thẩm Hàn Vũ đã cứng người tới nỗi không thể cứng hơn được nữa.

Cảm giác được ánh mắt của Tình rơi trên người, anh hoàn toàn không có dũng cảm nhìn biểu hiện của cô.

[Đủ rồi đấy, đã biết anh em chúng tôi lâu rồi không gặp, có thể cho chúng tôi chút không gian riêng nói chuyện cũ không, đừng cứ ỳ ra ở đây nói những thứ đồi trụy vứt đi chẳng có chút dinh dưỡng gì, ô nhiễm tai của em gái tôi.]

Nhận ra cậu ta ngầm tức giận, nội tâm Tề Quang Ngạn cực kỳ ngạc nhiên.

Người quen Thẩm Hàn Vũ, ai đều biết cậu ta rất điềm đạm, điềm đạm tới mức đến tức cũng lười, đến cơm trưa bị cướp đi cũng không có phản ứng gì quá. Có người nói tính khí cậu ta tốt.

Nhưng căn cứ theo năng lực quan sát nhạy bén của [luật sư kiệt xuất tương lai], thường cảm thấy cậu ta căn bản không quan tâm cái gì, giống như một đầm nước chết, tê liệt, không cảm giác mà sống qua ngày.

Tê liệt? Không thể nào? Cậu ta mới ngoài 20, giáo sư yêu thích cậu ta, con gái ngưỡng mộ cậu ta, tiền đồ tương lai không giới hạn, cậu ta có lý do gì mà khiến bản thân mình không có sức sống, trở nên trầm lặng?

Trực giác mách bảo Tề Quang Ngạn, người con gái này chiếm một phần cực kỳ lớn trong cuộc sống của cậu ta, vì cô vừa xuất hiện, Thẩm Hàn Vũ liền như sống lại, tinh thần không ổn định.

Tự mình không hiểu hai anh em kỳ quái này, anh nhún nhún vai, thức thời quay người bỏ đi.

 

***

Trực giác mách bảo Tề Quang Ngạn, người con gái này chiếm một phần cực kỳ lớn trong cuộc sống của cậu ta, vì cô vừa xuất hiện, Thẩm Hàn Vũ liền như sống lại, tinh thần không ổn định.

Tự mình không hiểu hai anh em kỳ quái này, anh nhún nhún vai, thức thời quay người bỏ đi.

Chương 5.3

Thẩm Hàn Vũ nhìn theo bạn cùng phòng rời đi, cửa phòng vừa đóng, một nguồn nhiệt dính lên anh, phần eo bị ôm chặt, Thẩm Thiên Tình vùi mặt trên ngực, khẽ giọng nói:

[Anh, em rất nhớ anh --]

Anh cứng người, cúi đầu nhìn chằm chằm lên đỉnh đầu cô, đôi tay dừng trên vai cô không còn chút lực, không thể đẩy ra, cũng không thể ôm lấy.

[Đã lớn thế rồi còn nũng nịu] Giọng anh khô khan, quay người không tự nhiên, mượn máy sấy tóc để tạo khoảng cách.

[Anh giúp em sấy] Trước đây cũng như vậy, mỗi lần cô gọi đầu xong liền chạy khắp phòng, thích hưởng thụ, chờ cho tóc tự khô, nhưng anh đều tóm cô lại, ấn lên đùi giúp cô sấy khô, sợ cô cảm.

[Em 18 tuổi rồi, không phải 8 tuổi, tự mình sấy.]

[Điều đó không liên quan tới mấy tuổi, là sự cưng chiều của anh.]

Ánh mắt cô cực kỳ chú tâm, anh dường như không thể đón nhận đôi mắt sáng rực rõ.

[Đừng chỉ nói những lời trẻ con, anh không thể cứ ở bên em được, em phải học cách độc lập, tự mình chăm sóc bản thân.]

[Vì sao không thể? Anh chẳng từng nói rằng, sẽ chăm sóc em cả đời ư?] Cô đứng dậy, đuổi theo dáng anh để hỏi.

Thẩm Hàn Vũ mở cửa sổ, mưa lất phất bay trên mặt anh, giống như 3 năm trước, buổi chiều tối trước khi họ biệt ly--

[Em đến Đài Bắc tìm anh, mẹ biết không?]

[Năm đó vì sao anh không nói một tiếng liền lén chạy tới Đài Bắc?] Cô hỏi lại.

[Anh hỏi trước, Thẩm Thiên Tình]

[3 năm trước em đã muốn hỏi, Thẩm Hàn Vũ]

Anh vuốt nước trên mặt. [Trước khi quyết định, không kịp nói với em.]

[Đó không phải lý do, em không tin cách có vài ngày, anh, anh đang lừa em đúng không?]

[Trả lời đúng rồi, Thẩm Tiểu Tình] Anh cười khẽ, khiến người ta không phân biệt được thật giả.

Cô buồn rầu [Anh!]

[Em còn biết anh là anh trai em, với kiểu thẩm vấn phạm nhân, không đúng lắm nhỉ? Còn nữa, anh không tin mẹ sẽ đồng ý cho em lên đây thăm anh.]

Thần sắc cô lập tức u ám, [Anh, em ở chỗ anh được không? Em không muốn về.]

[Em đang đùa đấy à] Anh bị câu nói này dọa tới nỗi tim rối bời tê dại, không để ý biểu hiện bất thường của cô. [Em cũng thấy rồi, anh không ở một mình, hai thằng con trai sống, thêm em- một đứa con gái rất bất tiện, hơn nữa cái tên cầm thú kia vừa nhìn thấy con gái xinh đẹp là biến thành thú tính không có nhân tính, động đực không phân biệt mùa, em không sợ ư?]

Tề Quang Ngạn nếu biết anh miêu tả cậu ta quỷ dâm loạn háo sắc, chắc chắn sẽ liều mạng với anh, nhưng anh không nghĩ nhiều đến thế, tạm thời nhất định phải hy sinh danh nghĩa bạn cùng phòng.

[Vậy thì tìm một phòng khác. Em tốt nghiệp rồi, có thể đi tìm việc giúp anh kiếm tiền, em sẽ không tạo thành gánh nặng cho anh] Cô vội vàng bảo đảm.

[Em cho rằng việc sống ở Đài Bắc dễ dàng như vậy ư? Ở đây không phải Bính Đông, tốt nghiệp cao đẳng có thể tìm được công việc gì tốt chứ? Anh muốn em tiếp tục học hành, không được suy nghĩ linh tinh.]

[Nhưng em muốn ở cùng anh, anh, xin anh, để em ở lại có được không? Anh đã biết 3 năm nay--]

[Anh biết 3 năm nay anh đi mà không từ biệt khiến em oán giận không ít, nhưng rất nhiều việc, không phải như chúng ta muốn thế nào thì thế ấy, nếu em thực sự qua đây, vậy cha làm thế nào? Mẹ làm thế nào? Ai chăm sóc họ? Chúng ta không thể việc gì cũng chỉ nghĩ tới bản thân?]

[Nhưng em --] Em quay về không nổi nữa! Ngôi nhà đó không dung chứa em, anh có biết không?

Nhưng những lời này, Thẩm Hàn Vũ lại không để cô có cơ hội nói ra.

[Đừng có tùy ý, Tình. Hoàn cảnh anh cũng rất khó, em hiểu chuyện một chút, được không?] Anh day day lông mày, tinh thần mệt mỏi.

Vì vậy …… cô quấy rầy anh, là ý này ư?

Đây chính là nguyên nhân năm đó anh ra đi mà không lời từ biệt? Cô là một gánh nặng rất lớn, anh không gánh nổi, đúng không?

Có điều gì không thể nói ra nữa, anh bất lực, nói cũng chỉ càng làm anh thêm tự trách mình, đó không phải là điều cô hy vọng nhìn thấy.

Cô cắn môi, lặng lẽ rơi nước mắt.

Thẩm Hàn Vũ nhìn thấy mà đau lòng, bước lên ôm cô. [Xin lỗi, Tình]

[Thật sự không còn cách nào ư? Anh, em thực không muốn xa anh--] Cô nghẹn lời, khóc không thành tiếng.

[Xin lỗi, thực sự xin lỗi. Coi như Tình giúp anh, thay anh chăm sóc cha mẹ , được không?]

Giúp -- anh trai?

Cô hít hít mũi, ngẩng đầu, mu bàn tay quyệt nước mặt, dũng cảm gật đầu. [Được, em giúp anh]

Cô từng nói, phải rất nghe lời, rất nghe lời anh, anh nói không được thì thực sự không được, nếu có cách, anh sẽ không cố ý vứt bỏ cô, vì vậy cô phải thông cảm cho anh.

[Tình --] Nhìn biểu hiện này của cô, trái tim anh như vỡ ra, lại không thể nén được, trong phút chốc dường như mất đi lý trí, mở miệng định giữ cô lại --

[Không sao, em sẽ đợi anh] Cô cười nhẹ, rất dịu dàng, rất nồng thắm --

Thẩm Hàn Vũ chấn động, giống như bị rắn độc cắn, đau đớn rối loạn lùi lại.

[Anh?]

Cộc cộc!

Tiếng gõ cửa khiến anh hoảng loạn va vào góc bàn, Tề Quang Ngạn bước vào [Hai người ôn chuyện cũ xong chưa? Tôi đói bụng quá.] Tiếp theo, kỳ lạ liếc anh một cái [Thẩm Hàn Vũ, cậu đang căng thẳng cái gì? Biểu hiện thấp thỏm hơn cả làm kẻ trộm.]

Anh ấn trước ngực, thở nhẹ  một cái [Cậu xuất quỷ nhập thần, ai không bị dọa?]

[Cậu chẳng làm việc gì xấu, sợ cái gì?] Nếu không biết hai người họ là anh em, sẽ cho rằng yêu đương vụng trộm bị anh bắt được.

[Không đôi co với đồ quỷ nhà cậu. Tình, em đói không?]

[Em chưa.] Thực ra từ sáng ngồi trên chuyến tàu đầu tiên tới bây giờ, cô chưa ăn gì, nhưng trong lòng chỉ muốn gặp anh, căn bản không cảm thấy đói.

Thẩm Hàn Vũ ra khỏi phòng ngủ, mở tủ lạnh tìm xem có thứ nào có thể ăn được.

[Không cần tìm, cậu quên là vì trong nhà không còn gì, chúng ta đi mua mỳ nước về, mới bị kẻ xấu lấy mất ô à?] Tề Quang Ngạn mát mẻ nhắc nhở. Không còn cách nào, đến cuối tháng rồi, học sinh  nghèo chỉ có thể thít chặt thắt lưng, ăn mỳ qua ngày. Anh làm sao có thể để em gái ăn mỳ?

Thẩm Hàn Vũ không nói lời nào, lấy chìa khóa. [Mình mượn xe cậu.]

[Không cần đâu, anh, ngoài trời đang mưa, em và hai người ăn mỳ cũng được mà.]

Anh coi như không nghe thấy, đi thẳng ra ngoài.

[Anh mua về, em cũng không ăn!]

Thẩm Hàn Vũ dừng bước, quay đầu trợn mắt nhìn cô.

[Em nói thật đấy, đợi anh về, em đã ăn no rồi.] Cô tăng thêm ngữ khí.

Thẩm Hàn Vũ lại trừng mắt nhìn cô mấy giây, đầu hàng bỏ chìa khóa ra, lấy mỳ, giúp cô đổ gia vị, thêm nước, đập thêm một quả trứng trong nhà còn.

[Vậy còn tôi?] Tề Quang Ngạn chớp mắt, dùng ánh mắt đầy hy vọng nhìn anh.

Thẩm Hàn Vũ chẳng thèm nhìn, vứt gói mỳ chưa bóc sang chỗ cậu ta. [Tự úp]

[Kém xa đến thế!] Anh lẩm bẩm, cam chịu động tay úp mỳ.

Thẩm Hàn Vũ chẳng buồn để ý tới cậu ta, đi thẳng ra ban công.

[Anh không ăn à?]

[Em ăn trước đi, anh vẫn chưa đói] Anh châm điếu thuốc, hút vài hơi.

Thẩm Thiên Tình nhíu mày [Anh học hút thuốc khi nào vậy?]

Tề Quang Ngạn nhiệt tình giải thích: [Thuốc là của anh, cậu ta hiếm khi --]

[Cậu có thể im mồm, yên lặng mà ăn mỳ của cậu không?] Thẩm Hàn Vũ không vui liếc cậu ta một cái.

Tề Quang Ngạn bĩu bĩu môi, chẳng buồn để ý cậu ta.

Ai biết hôm nay cậu ta ăn nhầm thuốc gì, tính tình đặc biệt khó chịu, anh em gặp mặt, chẳng phải nên vui ư? Sao biểu hiện của cậu ta hoàn toàn không phải như vậy, lẽ nào thời tiết u ám, đến tính tình con người cũng chịu ảnh hưởng?

Mỳ ăn được một nửa, chuông điện thoại reo, thấy cậu ta không có ý nhấc lên, Tề Quang Ngạn đành tự mình vận động, buông đũa, cầm điện thoại lên nói vài câu, sau khi ấn vào nút mở cửa lớn, đột nhiên một gương mặt nịnh bợ kề sát Thẩm Hàn Vũ. [Tiểu Thẩm Thẩm, chúng ta là anh em tốt đúng không? Vậy anh em tốt có phải là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chung không?]

Thẩm Hàn Vũ dụi tắt đầu thuốc lá, vẻ mặt chán ghét đẩy cậu bạn cùng phòng ra, còn Tiểu Thẩm Thẩm nữa! [Cậu muốn ngầm mưu tính gì với tôi?]

[Cũng chẳng có gì, thì  --tiểu học muội xinh đẹp đó của cậu đến rồi.]

[Tâm Bình? Đến thì đến!] Điều này có cần bày ra gương mặt nịnh bợ không?

Sự nghi ngờ của anh rất nhanh có được lời giải đáp.

Chuông cửa vừa reo, chỉ thấy Tề Quang Ngạn chạy như bay ra mở, loại tốc độ này, chỉ có thể so sánh với khi theo đuổi người đẹp, nhưng người đẹp tuyên bố trái tim đã có chủ, vì vậy không nằm trong danh sách săn bắn của cậu ta……

[Ăn mỳ? Quả nhiên tôi đoán được. Hai người các anh, vừa đến cuối tháng là bắt đầu ngược đãi dạ dày] Giọng nhẹ nhàng mềm mại cười nhẹ, giơ túi nilon về phía ban công.

[May mà tôi dự kiến trước, mua ít món kho, mau qua đây ăn lúc đang nóng!]

Anh nhăn mày, không di chuyển bước chân [Anh nói rồi, em đừng làm như vậy nữa.]

Lưu Tâm Bình hơi gượng cười, rất nhanh sau đó lại nhoẻn miệng cười: [Tiện đường mà, lại không phiền.]

Con đường này hơi xa để tiện đường.

Thẩm Hàn Vũ trong lòng biết rõ, không nói thẳng ra.

Từ chối chỉ làm cô ấy khó xử, anh không nói nhiều nữa, bước vào phòng lấy bát ra đựng thức ăn, ngẩng đầu thấy bộ dạng thèm ăn với vẻ mặt nịnh nọt của Tề Quang Ngạn, tức giận nói: [Nhìn gì tôi? Bỏ tiền ra lại chẳng phải tôi, đi mà hỏi Tâm Bình]

Cậu không bỏ tiền, nhưng người ta mang tới cho cậu! Tề Quang Ngạn lẩm bẩm trong lòng.

[ Tiểu Bình Bình thân mến, em nên biết, người ta không thể chỉ coi người nhà của mình là người nhà, không thể chỉ coi con cái của mình là con cái? Tuy anh không phải học trưởng của em, nhưng anh cũng rất cần sự quan tâm yêu mến của em…]

Lưu Tâm Bình ngượng đỏ mặt [Em không bảo anh không được ăn]

[Vạn tuế!] Tề Quang Ngạn bổ nhào về phía thức ăn mà cướp [Em đúng là thiên sứ do ông trời phái đến.]

Không có khí tiết!

Thẩm Hàn Vũ trong lòng cảm thấy mất thể diện vì tên cùng phòng là ma đói đầu thai, nghiêng mặt sang một bên, gắp vài món ăn, đưa bát vào tay em gái

[Cái đó đừng ăn, Tình.]

[Nhưng --] Cô mở miệng định nói gì, song anh đã lấy bát mỳ cô ăn dở rồi.

Lưu Tâm Bình sững người, trầm lặng không nói, nhìn họ

Đây là tấm lòng của cô, anh lại dễ dàng đưa cho một người con gái khác sự quan tâm này, hành động chăm sóc đơn giản, nhưng bộc lộ thân mật mà không ngôn từ nào có thể diễn đạt…

Cô cảm thấy … rất bối rối.

[Không cần có ý thức về nguy cơ một cách nặng nề thế, đó là em gái cậu ta] Không còn cách nào, ăn của người ta, răng miệng không sạch của Tề Quang Ngạn đành nói rõ.

[Thật ư?] Lưu Tâm Bình nhìn kỹ bọn họ, cảm thấy  … không giống.

Thẩm Thiên Tình buông bát, lễ phép gật đầu với cô. [Chào chị, em tên là Thẩm Thiên Tình, cảm ơn sự chăm sóc của chị dành cho anh em.]

Hóa ra như vậy. Lưu Tâm Bình cười nhẹ thoải mái.

[Đâu có, em không cần nói như vậy. Trước đây chưa từng nghe qua học trưởng nhắc tới anh có em gái, vì vậy lần đầu gặp khó tránh khỏi tò mò. Lần này em lên Đài Bắc thăm anh trai, định ở bao lâu? Chị sinh ra và lớn lên ở Đài Bắc, rất quen thuộc, nếu dư dả thời gian, chị có thể đưa em đi dạo quanh!]

Thẩm Thiên Tình nhìn anh trai, anh không nhìn cô, cũng không lên tiếng.

Cô thở dài. [Em cũng không biết……]

[Chiêu này cao thủ nha, đầu tiên nịnh nọt em chồng, tạo mối quan hệ tốt, nào sợ ý trung nhân không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ ……] Tề Quang Ngạn giơ ngón cái ra khen ngợi.

Lưu Tâm Bình đỏ mặt, xấu hổ không nói nên lời.

[Tề Quang Ngạn, cậu nói nhiều vậy không sợ bị chết nghẹn à?] Quen nhau lâu vậy, Thẩm Hàn Vũ bất giác phát hiện cậu bạn cùng phòng cực thích bị đòn!

Thẩm Thiên Tình đánh giá người con gái xinh đẹp yêu kiều trước mặt, lại nhìn anh trai bên cạnh, dường như hiểu ra, há hốc miệng. Hóa ra …… là như vậy ư?

Cô buông bát đũa, đột nhiên không còn cảm giác muốn ăn.

******

 

Thẩm Thiên Tình đánh giá người con gái xinh đẹp yêu kiều trước mặt, lại nhìn anh trai bên cạnh, dường như hiểu ra há hốc miệng. Hóa ra …… là như vậy ư?

Cô buông bát đũa, đột nhiên không còn cảm giác muốn ăn.

Chương 5.4

Sau  khi dùng bữa xong, cô kiên quyết rửa bát, nghe thấy Tề Quang Ngạn đang huyên thuyên bên tai, muốn anh trai và học muội xinh đẹp hãy đi tâm sự…

[Em gái cậu rất xinh]

[……]

[Cô ấy bao tuổi rồi? Chắc có bạn trai rồi chứ? Con gái kiểu này, bình thường chắc là mục tiêu theo đuổi của rất nhiều chàng trai.]

[……]

[Học trưởng!] Gọi liền ba tiếng, anh mới đột nhiên hoàn hồn.

[Cái gì? Em nói lại lần nữa, anh nghe không rõ.] Thẩm Hàn Vũ tắt thuốc, quay người nhìn cô.

Lưu Tâm Bình thở khẽ. [Hôm nay anh không tập trung tinh thần gì.]  Con người anh đang nói chuyện với cô ngoài ban công, nhưng hồn vía thì đã bay xa từ lâu.

[Có sao?]

[Em vừa hỏi anh, em gái anh có bạn trai chưa? Mẫu người như cô ấy chắc thu hút rất nhiều chàng trai.]

[Anh không biết.] Vậy ư? Rất nhiều chàng trai thích cô ấy? Anh chưa từng nghĩ Tình sẽ nhận được nhiều sự yêu thích từ người khác giới ……

[Xem ra người anh như anh không làm tròn bổn phận.]

Anh lại châm điếu thuốc, ủ dột hút.

[Hút thuốc nhiều không có lợi cho sức khỏe] Cô quan tâm nhăn trán, nhưng anh để ngoài tai, hút mạnh một hơi, rồi thở ra, dường như cũng muốn thổi hết sự ưu phiền đang tràn ngập --

[Học trưởng……]

[Tâm Bình, em thích anh chứ?] Anh bất ngờ nói.

[Hả?] Cô sững người, hai má nhanh chóng đỏ ửng. [Anh … Anh sao…]

[Em tốt với anh, toàn bộ anh đều có thể nhìn thấy trong mắt, nhưng anh thà rằng thay hết bạn gái này đến bạn gái khác, chính vì không dám hứa với em một cách dễ dàng, vì anh không biết anh có thể cho em cái gì, em là một người con gái rất tốt, xứng đáng với người tốt hơn, còn anh, trái tim này trôi nổi không dừng lại một nơi, anh không chắc chắn có thể dừng nơi em, chính xác mà nói, là không chắc chắn có thể dừng lại với bất kỳ người nào, anh không muốn em chịu uất ức .]

Anh nhìn khói thuốc lượn lờ, chậm rãi nói.

[Không sao!] Cô vội vàng trả lời, chốc lát phát hiện quá gấp gáp, lúng túng cúi thấp đầu, nói khẽ:

[Đây không phải uất ức, vì thích anh, nên không thể nhìn thấy người khác, dù có người tốt hơn, trái tim em vẫn chỉ có anh . Em biết trái tim anh không thể dừng lại bên ai, giống như ngọn gió quen phiêu bạt, đã định sẵn em chỉ có thể chạy theo anh, tùy anh lúc thích lúc không, nhưng nếu như vậy, em vẫn muốn thử, cho dù tới cuối cùng, vẫn không giữ được anh, em cũng sẽ không một lời oán trách, vì em đã từng có được.]

Vài hạt mưa bay vào ban công, tắt ngấm đầu thuốc, Thẩm Hàn Vũ vê vê, vứt xuống dưới chân, quay đầu, chậm rãi nói-- [Em có lưu tâm người vừa hút thuốc xong hôn em không?]

Lưu Tâm Bình mở to mắt, anh giơ hai tay, kiên nhẫn đợi cô quyết định.

Sau đó, cô thẹn đỏ mặt, bước lại gần anh. Anh ôm lấy hai khủy tay cô, nhẹ nhàng hôn.

Âm thanh khe khẽ từ đằng sau vọng lại, anh biết có một đôi mắt ở không xa, nhìn anh chăm chútừ đầu đến cuối.

Hai tay anh càng ôm chặt, nhắm mắt, đóng cửa trái tim, cái gì cũng không muốn nghĩ.

Giờ khắc này, anh để bản thân hoàn toàn tê liệt.

Thấy Lưu Tâm Bình định nói gì rồi thôi, tư thế yêu kiều của người con gái nhỏ nhắn ngả vào Thẩm Hàn Vũ, ngu ngốc mấy cũng biết đã xảy ra chuyện gì tốt đẹp!

Có điều không khí của hai anh em này rất kỳ quặc, kỳ ở chỗ nào, cũng nói không ra, dù sao chính là một loại sức kéo nhạy cảm kỳ quái.

Đến tối, Lưu Tâm Bình tạm biệt về nhà, vẫn không nỡ rời liền hỏi: [Anh có muốn đưa em một đoạn không?]

Tề Quang Ngạn nói theo bản năng: [Không được nhé? Em gái người ta vừa tới ngày đầu tiên, em đã cướp anh trai của cô ấy rồi, dù sao hai người ngày tháng còn dài --]

Thẩm Hàn Vũ không đợi cậu ta nói xong, nhẹ nhàng nói: [Anh đưa em về.]

Hả? Tề Quang Ngạn trợn tròn mắt.

Thẩm Thiên Tình hoàn toàn cứng đơ tại chỗ, không thể cử động.

Như vậy cũng khó trách, người ta từ xa tới thăm, cậu ta lại bỏ cô một bên để tâm sự tình yêu, cảm giác đó khó chịu biết bao, ông anh này thật chẳng quan tâm gì.

[Anh!] Cô gọi anh.

[Có chuyện gì đợi anh về rồi nói.] Tay chạm vào núm cửa, anh không quay đầu lại.

[Cha bệnh rất nặng, anh không về thăm cha ư?] Cô vội vàng nói.

Thẩm Hàn Vũ đột nhiên dừng bước, ngạc nhiên quay người.

Thiên Tình luôn nhạy cảm, lập tức cảm giác có gì không đúng. [Thư của em, anh không nhận được?]

[… Thư?] Anh ngẩn người.

[Em viết rất nhiều, mẹ giúp em gửi đi, một bức anh cũng chưa nhận được à?]

Anh im lặng một lúc--

[……bận quá, không có thời gian xem, không biết vứt ở đâu rồi.]

[Anh … vứt thư của em đi?]

Anh cứng đờ, kéo tay Lưu Tâm Bình, ra khỏi cửa.

Thẩm Thiên Tình thất thần nhìn anh đi khỏi, không di chuyển, không có bất kỳ động tác nào, thậm chí không có biểu hiện cảm xúc……

[Uhm……] Tề Quang Ngạn nhìn không đành lòng, vốn định an ủi cô vài câu, ai dè cái gì cô cũng không nói, lặng lẽ quay người vào phòng.

Cô đứng trước giá sách, đầu ngón tay vuốt qua từng quyển sách. Trước đây, thường thích lật sách của anh, thấy những thứ cô hoàn toàn không hiểu thì cảm thấy anh thật lợi hại, thật quá giỏi.

Lúc đó đã cảm thấy anh trai như thiên thần, đứng ở nơi rất cao rất cao, cô nhất định ngẩng đẩu mới nhìn thấy anh, nhưng bây giờ, anh đi càng nhanh, càng xa, bước chân bé nhỏ của cô không thể đuổi theo nữa.

Cô cắn môi, hai hàng lệ thi nhau rơi xuống.

Anh, không còn là anh trai cô từng quen thuộc rồi ư?

Anh trai của cô, thường coi cô như một điều quan trọng nhất, sẽ không vứt bỏ cô.

Anh trai của cô, đến thư tình cũng đưa cô xử lý, sẽ không ôm nữ sinh khác.

Anh trai của cô… rất cưng chiều cô, sẽ không quên ngày sinh nhật cô.

Cô đặc biệt tới đây, chỉ là muốn cùng anh yên lặng đón ngày này.

Cô luôn đợi anh nhớ ra, giống như mọi năm, nói với cô: [Sinh nhật vui vẻ]

Nhưng, rốt cuộc cô không đợi được……

Để lại bức thư, cô không nói lời tạm biệt với anh, lặng lẽ đi.

Khi đến cô không cho anh biết, khi đi, cũng không còn cần thiết.

Bước vào sân ga, cô dồn hết tâm trí mua vé tàu chuyến cuối cùng, lẻ loi đứng một góc, ôm tia hy vọng cuối cùng, chú ý dòng người đi lại.

Cô có cảm giác rất kỳ lạ, luôn cảm thấy anh sẽ chạy đến……

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, từng đoàn tàu này nối tiếp đoàn tàu kia, cho tới khi đoàn tàu cuối cùng dừng ở sân ga. Hơn 11 giờ rồi, nếu lỡ chuyến tàu này, đêm nay cô chỉ có thể ngủ ngoài đường……

Cô thở dài, bước chân nặng nề, xé vé, vào trước sân ga, vẫn quay đầu lại nhiều lần.

Nhưng, cuối cùng, cô vẫn không thấy được anh--

[Oa! Thẩm Hàn Vũ, cậu rớt xuống hố nước nào vậy?] Vừa thấy bạn cùng phòng bước vào, Tề Quang Ngạn kinh ngạc kêu lên.

Thật là, toàn thân không chỗ nào không ướt, bọn họ chẳng phải che ô đi ư? Sao có thể như vừa bước ra khỏi vũng nước?

Thấy ô nắm trong tay còn chưa mở, lại ngẩng đầu nhìn cậu ta. [Có ô không dùng, cậu bị thần kinh à?]

Thẩm Hàn Vũ không lên tiếng, trực tiếp đi vào phòng. Tề Quang Ngạn đi theo, dựa vào tường, kêu lên  một tiếng: [Này]

[Đừng có phiền tôi!] Thẩm Hàn Vũ đầu cũng không quay lại, vùi mặt vào lòng bàn tay. Một giây, hai giây, ba giây, đột nhiên ngẩng đâu. [Em gái tôi đâu?]

[Cuối cùng cũng nghĩ ra rồi? Tôi còn tưởng cậu say sưa trong tình yêu mà quên mất còn có cô em gái nữa!]

[Em gái tôi rốt cuộc đi đâu rồi?]

[Chẳng phải cậu kêu tôi đừng phiền cậu?] Giọng nói tỉa tót từng câu chữ* (chỉ bám vào nghĩa đen của câu nói), cố tình dụ anh.

Nếu Tề Quang định kiểm tra tính kiên nhẫn của anh, vậy chỉ sợ là thất vọng. Anh túm cổ áo Tề Quang Ngạn, nghiến răng rít lên: [Tôi hỏi cậu, em gái tôi đi đâu rồi!]

[Về rồi! Đây là thứ cô ấy nhờ tôi gửi cho cậu.] Tề Quang Ngạn khó chịu hất tay anh ta.

Mở thư ra, trong đó chỉ viết vài chữ đơn giản:

Anh, em về đây.

Em không ngốc, toàn bộ năm tháng biết anh trong đời, sẽ không thể không hiểu ý anh.

Từ khi gặp mặt tới nay, anh luôn có ý bóng gió với em, quá khứ không bao giờ quay lại được nữa, rõ có, ngầm có, thậm chí là điều anh muốn làm, không muốn làm.

Thực ra, anh không cần làm vậy, em từng nói nghe lời anh, thì sẽ ngoan ngoãn làm theo ý anh, vì vậy em trở về, lặng lẽ chờ đợi, cho tới khi anh không còn cảm thấy em là gánh nặng mệt mỏi.

Em biết con người không thể không trưởng thành, rất nhiều việc đều đã thay đổi, cho dù chúng ta muốn hay không muốn, nhưng, có vài việc mãi mãi không đổi thay, ví dụ -- vị của quả khế.

Anh nhìn thấy quả khế vừa chín trong tay, có một phần nhỏ không cẩn thận bị hỏng. Căn cứ vào kinh nghiệm tích lũy được trong bao năm ăn khế cô hái, cho anh biết, quả khế này tuyệt đối chua, nhưng trong chua lại mang cả vị ngọt.

Hơi nước mù mịt trong khoang mắt anh. Một câu [Vị của quá khế này], nói hết tất cả nỗi lòng chua xót khổ sở.

Cô biết anh hiểu, vì vậy mới viết ra câu này, thay cho tất cả những điều không thể nói.

Việc đã qua như đoạn phim, từng cảnh từng cảnh chạy lướt trong đầu, liên quan tới anh và cô, những ký ức cùng nhau cười khóc,  mãi mãi không phai màu…

Anh đang làm gì? Người con gái này là người anh toàn tâm toàn ý bảo vệ từ trước tới nay, anh từng sợ cô tổn thương đau lòng biết bao, nhưng bây giờ, lại chính tay anh đẩy cô ra, để cô một mình mù mịt, bất lực đối diện với cuộc sống cô độc……

Tề Quang Ngạn nghiên cứu biểu hiện của anh, lẩm bẩm tự nói: [Thực không hiểu cậu, rõ ràng rất quan tâm tới em gái, sao còn thể hiện cái vẻ đức hạnh chết tiệt chỉ mong sao đuổi cô ấy đi…..]

Thẩm Hàn Vũ vo lá thư trong tay, không thể nào nghĩ nhiều hơn, quay người chạy ra ngoài.

Anh phải đuổi theo cô! Nếu đuổi kịp, anh sẽ không màng tất cả mà giữ cô ở lại!

Nhảy lên xe, anh chạy như điên trên đường, mưa càng lúc càng to, rớt xuống vào mắt anh, tầm nhìn bị mờ nhạt. Anh nếm được nước mưa trong mắt chảy xuống, mằn mặn.

Tề Quang Ngạn sai rồi, anh không phải thần kinh có ô không dùng, mà là nếu không ướt mưa, anh không thể giải thích vì sao nước có thể chảy đầy mặt dù cách một cái ô….

Tiếng nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, anh tăng ga lên, chạy điên cuồng trên đường lớn của Đài Bắc, trong mắt không nhìn thấy tín hiệu giao thông, càng nhanh hơn chút! Chỉ cần nhanh hơn chút, anh có thể đuổi kịp cô --

Đèn xe chói mắt đối diện, anh không kịp phản ứng, một cơn đau tới tận xương, anh chỉ nghe thấy tiếng va chạm đinh tai nhức óc, đồng thời, cũng làm mất đi cả thính giác, thị giác của anh --

Nhưng, ý thức anh vẫn còn, trước khi nhắm mắt, trong tay vẫn giữ chặt bức thư cô để lại.

Tình, Trái tim của anh, cũng vẫn luôn không thay đổi, em biết không?

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+