Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thất tịch không mưa – Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7.1

Giải quyết xong hậu sự của mẹ, Thẩm Hàn Vũ đưa em gái cùng đi Đài Bắc, khi trở về chỗ ở đã lúc chiều tối.

[Em đi tắm trước, đợi chút anh đưa em đi ăn tối, tiện thể mua thêm ít đồ dùng hàng ngày] Anh lấy khăn lông, bàn chải mới, chỉ chỉ vào góc. [Phòng tắm ở kia, có vấn đề thì gọi anh.]

Cô mới vừa quay người vào nhà tắm, điện thoại liền reo lên.

[Thẩm Hàn Vũ, cuối cùng cậu cũng ở nhà rồi! Mấy ngày nay cậu chết ở đâu? Đều không nghe điện thoại!] Vừa nhận điện thoại, đầu kia giọng Tề Quang Ngạn liền ầm ầm tới.

Anh đặt ống nghe cách ra một chút, tránh bị điếc tai.

[Này? Này? Thẩm Hàn Vũ, cậu còn sống không?]

[Cảm ơn miệng quạ của cậu!] Anh khó chịu. [Nhà có chút việc, tôi về Bính Đông một chuyến, cậu tìm tôi có việc gì?]

[Chính là muốn hỏi cậu, đi đâu cũng không nhắn lại một tiếng, Tâm Bình người ta tìm không được cậu, lo lắng sắp chết rồi, chạy tới hỏi tôi, muốn tôi hỏi thăm một chút.]

Thẩm Hàn Vũ nhìn chăm chú xuống nền nhà, nói khẽ: [Tôi và cô ấy chẳng có gì, sao phải nhắn cho cô ấy?]

[Thẩm Hàn Vũ! Cậu nói đây là lời người à? Tâm Bình đối với cậu tốt biết bao, chỉ cần không phải tên ngốc cũng nhìn ra.]

[Tôi không cần cô ấy tốt với tôi.]

[Cậu –] Tề Quang Ngạn hết sức hít vài hơi. [Tâm Bình cần khuôn mặt có khuôn mặt, cần thân hình có thân hình, cần tính cách có tính cách, cái khó kiếm nhất là mấy năm nay cô ấy trước sau đều đối với cậu một lòng, chỉ cần là đàn ông đều nên cảm động mà dập đầu tạ ơn, rốt cuộc cậu có cái gì không vừa lòng?]

[Mình không phải không vừa lòng, chỉ là …] Anh thở dài. [Cậu không hiểu đâu.]

Bỏ đi! Chẳng buồn nhiều lời với cậu ta. Tề Quang Ngạn đổi chủ đề: [Hôm nay là sinh nhật Tâm Bình, hẹn Hoa, Thái, Phổ Tường, Bội Như, Tư Doanh, Uyển Huyên đi Tiền Cự chúc mừng sinh nhật cô ấy, có muốn đi cùng không?]

[Không, dù sao mọi người đông rồi, chẳng qua chỉ thiếu mình tôi thôi mà.]

[Người đông không quan trọng, cậu mới là người mà cô ấy muốn gặp nhất.]

Thẩm Hàn Vũ lại không nói gì…

[Một câu, rốt cuộc đến hay không?] Thái độ nói rõ này cậu ta dám nói không, sẽ có người đích thân tới nhà cậu ta áp tải ra khỏi cửa.

[Thực sự không được, em gái tôi ở đây, tôi không thể để cô ấy lại]

[Oa, hóa ra tiểu mỹ nhân tới rồi!] tính Trư Bát Giới* (háo sắc)Tề Quang Ngạn lập tức lộ ra.

[Vậy có vấn đề gì, đưa cô ấy tới! Lâu lắm rồi tôi chưa gặp cô ấy, nhất định còn xinh đẹp hơn 3 năm trước nhỉ?]

[Không được, Tình không quen mấy người đó, cô ấy sẽ không tự nhiên.] Anh lắc đầu. [Còn nữa, em gái tôi xinh hay không xinh không liên quan tới cậu, thu lại nước miếng của cậu đi.]

Tề Quang Ngạn lẩm bẩm khẽ, còn hy vọng ㄌㄨˊvào anh ta [Thực sự không đến à?]

[Việc tôi quyết định đã khi nào sai lời chưa?] Cúp máy, quay đầu phát hiện Thẩm Thiên Tình đứng đằng sau. [Sao thế? Còn thiếu gì à?]

Cô lắc đầu. [Anh có việc thì đi đi, em không sao đâu.]

[Không có gì, em nghĩ nhiều quá rồi.] Cầm máy sấy tóc, ngoắc đầu ngón tay hướng về phía cô. [Qua đây, anh trai giúp em sấy tóc.]

Cô chậm rì bước lên phía trước, nói khẽ: [Em có thể tự sấy…]
[Được, vậy em tự làm, anh đi tắm, đúng 10 phút sau ra ngoài.]
[Anh…]

Anh quay đầu ở trước cửa phòng tắm, thấy cô định nói gì rồi thôi. [Sao vậy?]

[Em tới đây … có quấy rầy cuộc sống ban đầu của anh không?]

Thẩm Hàn Vũ dừng lại một chút, nhìn thấu nỗi sợ hãi trong sâu thẳm trái tim cô, sửa lại sắc mặt, nói với cô: [Tình, anh hy vọng em nhớ một điều, trên thế giới này, em chỉ còn lại anh, người thân duy nhất có thể dựa dẫm, với anh mà nói, chẳng phải cũng như vậy ư? Chúng ta là anh em, là hai người thân thiết nhất trên thế giới này, không có bất cứ người nào có thể thay đổi sự thật, anh đã đồng ý với cha, chỉ cần anh còn một hơi thở thì sẽ chăm sóc em, cho tới khi em không cần anh nữa, em hiểu không?]

[Vâng.] Cô cười, ra sức gật đầu.

Thẩm Hàn Vũ lập tức dọn dẹp tổng thể thư phòng một lượt, lục ra một cái chăn để cô dùng tạm, sau này rảnh thì bố trí lại, nhờ Tề Quang Ngạn luôn luôn mặt dày mày dạn tới quấy rầy nên cái cần đều không thiếu.

Sau 12h, Thẩm Hàn Vũ vẫn chưa buồn ngủ chút nào, trở mình, nhìn chăm chú lên đồng hồ báo thức sáng như đom đóm trên bàn.

[Anh –] Tiếng gọi khe khẽ vang lên.

Thẩm Hàn Vũ ngồi dậy. [Sao vẫn chưa ngủ, lại lạ giường à?] Tình từ nhỏ đã như vậy, lần đầu tới nơi lạ sẽ có cảm giác không an toàn.

Cửa hé mở, Thẩm Thiên Tình ôm chăn đứng ở cửa. [Anh, em có thể qua đây ngủ với anh không?]

Anh không đáp lời, trực tiếp giơ tay ra với cô, cô thở phào một cái, bay nhanh lên giường, hai tay ôm chặt anh, náu vào trong lòng anh, yên tâm nhắm mắt.

[Em đấy, lớn thế này rồi, còn không sửa được tật đó đi, thế phải thay đổi môi trường, chẳng phải cả đêm em không ngủ được à?]

[Có vấn đề gì? Trước đây anh đều sẽ ôm em ngủ…]

[Vấn đề là bây giờ em lớn rồi!]

[Lớn hơn cũng vẫn là em gái anh mà!] Cô nói một cách đương nhiên.

Anh cười, [Đúng, lớn hơn nữa cũng vẫn là em gái của anh.] Anh em bọn họ luôn giúp đỡ lẫn nhau, không rời xa, đây là lời anh đã đồng ý với cha.

Thẩm Hàn Vũ ôm cô vỗ về, che chở cô vào giấc ngủ.

Đợi bao năm rồi, cuối cùng cô lại được trở về bên anh một lần nữa – Thẩm Thiên Tình mãn nguyện thở dài trong lòng.

Cho dù chỉ làm anh em cũng được, ít nhất cô nhìn thấy anh, chạm vào anh, không cần mỗi đêm mơ về anh mà không thể đến gần, sau khi tỉnh giấc chỉ còn tràn ngập cảm giác sợ hãi, không yên…

Trước khi đi vào giấc ngủ, cô vô thức hỏi khẽ: [Anh, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa, đúng không?]

[Ừ, không bao giờ xa nhau nữa…] Anh thở dài, nhìn chăm chú gương mặt buồn ngủ ngọt ngào ngây thơ khẽ cười, trong ngực vừa chua vừa ngọt, gần như cảm giác hạnh phúc của nỗi đau…

Anh sẽ dùng toàn bộ sức lực bảo vệ cô, không bao giờ để cô chịu một chút khổ nào, chỉ có điều, cả đời này anh sẽ mãi mãi chỉ có thể ở bên cạnh với thân phận người anh trai.

Mãi mãi.
Thẩm Hàn Vũ đánh chùm chìa khóa khác cho cô, nói qua những chỗ gần nhà, sau khi thu xếp ổn thỏa, dặn cô có việc đợi anh tan làm rồi nói.

Cô biết, trước khi đi làm anh sẽ không đi nổi vì lo lắng cô sống không quen…

Thực ra anh quá lo rồi, mấy năm nay không có anh ở bên, cô trưởng thành rất nhiều, cũng hiểu chuyện hơn rất nhiều, việc anh bận rộn với công việc đã rất vất vả, cô sẽ cho anh thấy sự trưởng thành của cô, không cần anh phân tâm lo lắng.

Vì vậy, cô dùng thời gian anh không ở nhà, không chỉ giặt quần áo, quyét nhà, lau cửa sổ, sắp xếp căn phòng, còn tìm được chợ, mua đồ ăn về nhà, chuẩn bị làm cho anh một bữa tối thơm phức, coi như đền đáp một ngày lao động vất vả của anh.

Trưa, anh không yên tâm về cô, vội tranh thủ thời gian gọi điện về hỏi cô ăn cơm chưa? Có gặp vấn đề gì không?

Còn cho cô biết, muộn chút sẽ về đưa cô ra ngoài ăn tối, muốn cô nghĩ trước sẽ ăn gì…

Cô nhìn thức ăn nóng hổi trên bàn, mỉm cười mãn nguyện.

Tuy chỉ có 2, 3 món ăn gia đình thường ngày, một chút cũng không hấp dẫn, nhưng anh nhìn thấy, nhất định sẽ rất vui, vì đó là bữa cơm đầu tiên cô làm cho anh.

 

Nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa, cô nhảy lên, vui vẻ chạy ra cửa đón.

[Anh, hoan nghênh về nhà] Cô cười ngọt ngào, chào đón anh trở về.

Thẩm Hàn Vũ đón nhận nghi thức ôm nồng nhiệt hoan nghênh anh, cười nói: [Hôm nay vẫn ổn chứ?]

[Rất tốt ạ! Em giặt quần áo, lau bàn, quyét nhà, sắp xếp phòng khách, còn giúp anh khâu cúc áo!] Cô ngẩng đầu, giơ ngón tay ra – đếm tỉ mỉ.

[Giỏi thế cơ à? ] vẻ mặt anh tò mò. [Vậy mùi thơm anh đang ngửi thấy?]
[Đó là cơm tối em làm, anh đi rửa tay rồi có thể ăn!]

[Chẳng trách người ta đói bụng rồi, đến đây, để anh xem em nấu những món gì.] Thẩm Hàn Vũ ôm vai cô bước vào bếp.

[Chỉ vài món đơn giản thường ngày, không có gì đặc biệt cả, hai chúng ta thôi mà, tha hồ ăn.] cô thêm cơm đưa anh.

Thẩm Hàn Vũ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.

Chẳng qua vài động tác cực kỳ đơn giản, vài món ăn cực kỳ bình thường, nhưng lại khiến anh có cảm giác khó nói lên lời…

Vì có cô, lại một lần nữa khiến anh cảm nhận được cảm giác có gia đình, và ấm áp vì có người chờ đợi, trái tim tĩnh lặng từ lâu sống lại trong lồng ngực, ấm áp.

Bưng bát lên định ăn, chuông cửa reo, bọn họ nhìn nhau.

[Em ăn trước đi, anh đi xem là ai.]

Anh buông bát đũa đứng dậy, cửa vừa mở, Tề Quang Ngạn lập tức nhảy ra [Ông già Noel mang quà tới nè!]

Thẩm Hàn Vũ trợn mắt nhìn anh. [Thần kinh] Còn lâu mới tới Noel.

Lưu Tâm Bình đằng sau giờ hộp thức ăn trong tay, dịu dàng giải thích: [Hôm qua nghe Tề Quang Ngạn nói em gái anh đến rồi, bình thường anh không chú trọng ba bữa, chắc cũng bắt Thiên Tình ăn linh tinh với anh, vì vậy cùng Quang Ngạn mua chút đồ quà.]

[Không cần, Tình nấu rồi.] Anh lạnh nhạt nói, quay đầu tiếp tục ăn cơm.

Lưu Tâm Bình lúng túng cứng người tại chỗ, nhất thời không biết làm thế nào, Thẩm Thiên Tình nghe thấy, vội vàng ra mặt hóa giải sự lúng túng này, cầm vài cái đĩa: [Vừa may thêm thức ăn cho bọn em, nếu không lưu tâm, cùng ăn nhé!]

[Vẫn là tiểu mỹ nhân của chúng ta khá hiểu đạo lý đối nhân xử thế, không giống người nào đó –] Tề Quang Ngạn dừng lại đúng lúc, liếc sáng hướng nào đó, ý rất rõ ràng.

Thẩm Hàn Vũ vùi đầu ăn cơm, hoàn toàn làm lơ.

Cả một buổi tối, anh dường như chỉ ăn thức ăn Thẩm Thiên Tình làm, nếu không phải Thiên Tình chủ động gắp vào bát anh, chỉ sợ thức ăn khác, đến đụng anh cũng không đụng vào.

Sau bữa cơm, Thẩm Thiên Tình rửa bát trong bếp, Tề Quang Ngạn buột miệng hỏi: [ Lần này, cậu định giữ cô ấy bao lâu?]

[Không biết.]

[Không biết?] Lưu Tâm Bình không hiểu.

[Chính là không có thời hạn nhất định.] Thẩm Hàn Vũ đáp một cách đương nhiên, thuận tay lật đống báo chí xếp gọn gàng bên cạnh.

[Thật hay giả?] Phân vân ký ức lần trước, đối với các biểu hiện tình cảm của hai anh em  này khiến người khác khó lý giải, Tề Quang Ngạn chẳng nằm ngoài hy vọng.

[Cô ấy muốn đi cũng không có chỗ đi.] Thẩm Hàn Vũ nói rõ hơn.

[Hóa ra như vậy, chẳng trách cậu sẽ giữ cô ấy lại.]

Thẩm Hàn Vũ nhíu mày. [Tôi không phải không đuổi được cô ấy mới giữ lại, cậu đừng nói những lời thừa thãi với Tinh]

Ôi, bây giờ lại là cục cưng rồi? Sao bọn họ nhìn thấy lại không phải như vậy?

Tề Quang Ngạn nhướng mày. [Vậy lần trước là ai không quan tâm, đóng gói cô ấy vứt lên tàu?]

[Tôi –] Đang định nói gì, ánh mắt liếc thấy gạch bút trên tờ báo, thay đổi sự chú ý của anh, nhìn chăm chú nội dung tìm việc.

Lưu Tâm Bình tò mò sát lên trước.[Ớ, Thiên Tình muốn tìm việc à? Việc gì phải phiền phức đi đọc báo, xem cô ấy muốn tìm công việc gì, em quen rất nhiều người, giúp cô ấy thu xếp cũng không thành vấn đề?]

[Ô ô! Không bằng phòng hành chính chỗ chúng tôi có thể sắp xếp vị trí cho cô ấy, bây giờ cạm bẫy tìm việc nhiều đến thế, một cô bé xinh đẹp non nớt như Tình, chưa bao giờ sống ở thành phố, rất dễ bị lừa, cậu làm anh phải lưu ý hơn một chút…]

Lời vẫn chưa nói xong, Thẩm Hàn Vũ một tay rút báo, bước vào bếp.

[Tình, cái gì đây?]

Thẩm Thiên Tình ngạc nhiên  nhìn thứ anh giơ lên một cái. [Báo ạ!]

[Anh muốn nói nội dung trong đó! Chuyện em muốn tìm công việc, vì sao không bàn bạc với anh trước?]

[Cần không? Em muốn nói, nếu em ra ngoài làm việc, có thể giảm nhẹ gánh nặng cho anh..] Đây là điều đương nhiên, cô không hiểu vì sao anh phải tức giận.

[Ai cần em giảm nhẹ gánh nặng của anh? Anh đã nói, em chỉ cần yên tâm ở đây là được, những thứ khác anh sẽ giải quyết, sao em không tin anh?]

[Thiên Tình cũng là ý tốt, anh đừng gắt cô ấy, bình tĩnh trước đã]

Thấy tình cảnh căng thẳng, Lưu Tâm Bình vội vàng lên trước xoa dịu tinh thần anh.

[Em không phải không tin anh, em chỉ không muốn anh quá mệt, hơn nữa cả ngày ở nhà em cũng không có việc gì làm…]

[Ai nói em không có việc gì làm? Anh đã lên kế hoạch ổn cả rồi, em chăm chỉ học cho anh, năm sau tham dự kỳ thi, tiếp tục học cao lên.]

[Em không muốn! Anh biết em từ nhỏ đã không thích học, học nhiều vậy đối với em cũng vô dụng mà!]

[Em không thích học? Thực là như vậy không? Thẩm Thiên Tình, em lừa ai cũng được, nhưng đừng nghĩ lừa được anh, em tưởng anh sẽ không biết, thực ra em chỉ vì hoàn cảnh gia đình mới muốn bố mẹ toàn tâm vun trồng cho anh, vì thế không bao giờ để tâm vào việc học hành?]

[Không phải như vậy–] Cô lên tiếng thanh minh.

[Có phải hay không trong lòng anh biết rõ! Tình, em gọi anh tiếng anh trai bao nhiêu năm rồi? Đây không hề phí sức gọi, anh hiểu em, hiểu bản thân em hơn cả em rất nhiều, sự thông minh của em không thua kém anh, anh có thể học tới đại học, vì sao em không thể? Cho dù em không thích học, vậy hội họa? Từ nhỏ em thích viết nguệch ngoạc, khi anh tức giận còn có thể vẽ tranh chọc anh cười, đây lẽ nào không phải khát vọng của em ư? Nghe lời anh, thi khoa mỹ thuật, có thể để em vẽ thỏa thuê]

[Em không muốn! Đó là anh cho rằng như vậy, em lại chưa từng đồng ý, em ngốc như thế, nhất định thi không đỗ, anh đừng lãng phí tâm trí, em ghét học!] Muốn nghe lời anh đi học, vậy học phí làm thế nào? Tuy anh trai nói rất nhẹ nhàng, nhưng cô sẽ không thể vô tri đến mức không biết đây là gánh vác rất nặng nề, cô không muốn anh vì cô mà mệt mỏi.

[Em ép anh nặng lời có phải không? Thẩm Thiên Tình, em có biết có một đứa em gái học cao đẳng rất mất mặt không? Nếu em thi không đỗ, ra ngoài đừng nói anh là anh trai em, rất mất thể diện!]

[Hàn Vũ!]

[Thẩm Hàn Vũ!!] Hai giọng cùng lúc lên tiếng can ngăn, lời này thực sự làm người khác tổn thương đến mức đánh đòn.

Thẩm Thiên Tình cắn môi, trong lòng đau đớn, nhưng không dám khóc thành tiếng.

Anh trai nói … ghét bỏ cô…

Không khí ngưng đọng 3  phút, hai anh em trừng mắt nhìn nhau, không ai thỏa hiệp –

Như vậy có thể thuyết phục được cô ấy không? Con bé cố chấp này—

Thẩm Hàn Vũ thở dài, đầu hàng.

Anh bước lên trước, ôm cô vào lòng, cuối cùng nói ra những lời thật lòng. [Xin lỗi, anh không phải cố ý nói những lời tệ hại đó, làm tổn thương tới em, anh xin lỗi. Anh biết em đang nghĩ cho anh, nhưng Tình à, em có từng nghĩ tới tâm trạng anh chưa? Vì không thể kịp thời phát hiện ra cảnh ngộ của em, khiến em 6 năm sống vất vả, anh đã rất tức giận với bản thân, vì vậy anh hy vọng cố hết sức có thể khiến em vui vẻ, làm những việc bản thân em muốn làm, nếu đến ở bên cạnh anh cũng khiến em thiệt thòi, anh sẽ không thể nào tha thứ cho mình, em hiểu không? Nếu em thực sự vì anh, thì nghe lời anh, được không?]

[Nhưng–] Cô lưỡng lự. Đồng ý, sẽ khiến anh vui hơn ư?

Cô ngước mắt lên nhìn anh. [Vậy không bằng chúng ta mỗi người lùi một bước, nếu em thi đỗ, không ảnh hưởng tới tình hình học hành, anh cho em đi làm thêm –]

Anh vừa định mở miệng, cô lập tức tiếp tục: [Coi như là kinh nghiệm cuộc sống học tập, như vậy cũng không có gì không tốt.]

Lưu Tâm Bình nắm đúng thời cơ giảng hòa. [Được rồi, Hàn Vũ, em thấy quyết định như vậy đi, chuyện công việc không có gì to tát ấy để em thu xếp, em sẽ giúp anh trông em gái, một cọng lông cũng không thiếu, như vậy anh có thể yên tâm rồi chứ?]

Thẩm Hàn Vũ nhíu mày nhìn cô chăm chú, trầm giọng nói: [Vậy em phải bảo đảm, có vấn đề gì nhất định phải nói cho anh ngay lập tức, không được giấu diếm.]

[Em bảo đảm!] Thẩm Thiên Tình giơ ba ngón tay ra thề.

Thẩm Hàn Vũ nắm chặt tay cô. [Anh tin em.]

[Vậy tốt rồi, nếu cần học, vấn đề sách vở phải nghĩ cách. Em nhớ em có một người bạn, em gái cô ấy năm ngoái thi xong, sách cấp 3 chắc vẫn chưa vứt đi, em đi hỏi xem có thể lấy vài quyển về không.]

Lưu Tâm Bình nghiêng đầu bắt đầu suy nghĩ.

[Như vậy sẽ không làm phiền chị Lưu chứ?]

[Không đâu!] Lưu Tâm Bình cười cười xua tay. [Em là em gái của Hàn Vũ, chị cũng coi như em gái mình, em có vấn đề gì cứ việc đến tìm chị, đừng khách sáo.]

Thẩm Thiên Tình ngước mắt nhìn anh, Thẩm Hàn Vũ thanh lọc cổ họng, không nhìn. [Tình, em đi tắm trước đi, những thứ khác sau khi bọn anh thảo luận xong sẽ cho em biết.]

Cô gật đầu, ngoan ngoãn vào bếp. Lưu Tâm Bình theo sau cũng muốn đi ra, anh đột nhiên gọi cô—

[Tâm Bình, cảm ơn em.]

Không đợi cô hồi đáp, anh đi lên trước, còn người được cảm ơn phía sau vẫn sững sờ chưa hoàn hồn lại.

Tình cảm sâu nặng cô dành cho anh, bao việc cô làm cho anh, anh chưa từng nói qua lời cảm ơn, nhưng bây giờ, cô chỉ giúp em gái anh có chút việc mà thôi, anh lại dễ dàng mở miệng thể hiện sự cảm ơn?

Lẽ nào nói – Em gái đối với anh mà nói, còn quan trọng hơn cả bản thân anh rất nhiều?

Tề Quang Ngạn vỗ vỗ vai cô. [Quen thì tốt] sức ảnh hưởng của Thiên Tình đối với Thẩm Hàn Vũ rất lớn, 3 năm trước anh từng thấy qua.

 

Thẩm Thiên Tình tắm xong, ngồi cạnh Thẩm Hàn Vũ, tham gia cuộc thảo luận của bọn họ, anh nhìn cô một cái. [Mặc thêm quần áo, tránh bị cảm.]

[Không sao] Cô ngại đứng lên, trực tiếp dựa vào anh, Thẩm Hàn Vũ một tay ôm cô để truyền hơi ấm, đưa bảng tiến độ vừa dự tính ra trước mặt cô. [Anh nghĩ rồi, em tốt nghiệp cũng được một thời gian, muốn tự mình ôn lại cũng khá vất vả, anh bận việc, không thể bao đồng tất, Tiểu Tề và Tâm Bình đồng ý nhiệm vụ gia sư, Tiểu Tề tuy nhìn có vẻ lưu manh, nhưng lĩnh vực sử địa khá mạnh, văn thì đi hỏi Tâm Bình, anh phụ trách lĩnh vực toán lý.]

Thẩm Thiên Tình cẩn thận cầm bảng tiến độ. [Cảm ơn mọi người]

[Khách khí gì chứ! Anh đang nghĩ, em đã muốn ở lâu dài, hôm nào anh đưa em đi dạo, thuận tiện giới thiệu vài người bạn cho em làm quen, anh trai em bận việc của mình, cũng không thể việc gì cũng dựa vào cậu ấy, em cũng có cuộc sống của mình.] Tề Quang Ngạn cướp lời.

Thẩm Thiên Tình ngẩng đầu nhìn anh trai, trưng cầu ý kiến anh.

Thẩm Hàn Vũ nghĩ một chút, gật đầu. [Quen thêm vài người bạn, mở mang tầm nhìn cũng tốt.] Con người sống trong môi trường xa lạ, ngoài anh ra, không có ai có thể nói chuyện với cô ấy, khó trách cô đơn, để Tề Quang Ngạn giải quyết vấn đề này là được rồi. Tuy hình tượng con người này rất cầm thú, nhưng về cơ bản, anh tin tưởng nhân cách phẩm hạnh, nếu không cũng sẽ không trở thành bạn thân với cậu ta. Giao Tình cho cậu ta, anh không lo lắng gì.

[Những người bạn đó, anh cũng quen à?] Cô tò mò hỏi.

[Quen, bạn thời đại học chiếm đa số, có người còn từng qua lại với anh trai em, đến bây giờ vẫn còn khó quên tình cũ với cậu ta nữa đấy!]

[Thật ư?] Cô nghiêng đầu tìm chứng thực, Thẩm Hàn Vũ nhắm mắt không tự nhiên.

[Em nghe cậu ta đang nói xằng.]

[Tôi nói xằng? Cậu mới nên dựa vào lương tâm mà nói, Gia Nghi chẳng phải từng qua lại với cậu ư? Vận Như là bạn gái cũ thứ mấy của cậu? Còn nữa, lần trước gặp Uyển Huyên, cô ấy nói bây giờ nghĩ tới cậu vẫn đau lòng, từng yêu đương với cậu thì rất khó rung động với người đàn ông khác? Đổi người yêu so với ai cũng nhanh hơn cả, hơn nữa mỗi một người con gái cậu từng qua lại, mãi mãi chỉ có nhớ nhung mà không có oán hận với cậu?]

Thẩm Hàn Vũ ho sặc. [Cậu nhất định phải nói những lời này trước mặt em gái mình hả?]

Kỳ thật, vì sao mỗi lần chỉ cần nhắc tới tình sử phong lưu của cậu ta trước mặt Thiên Tình, cậu ta liền có dáng vẻ đứng ngồi không yên? Nói biểu hiện không tự nhiên bao nhiêu thì có bấy nhiêu không tự nhiên…

[Đi không ngay thẳng, ngồi không đoan chính còn sợ người khác nói? Thiên Tình, anh nói cho em biết, tuy nhìn anh có bộ dạng rất ăn chơi, thực ra trong tình cảmthuần khiết tận xương tủy , nào giống anh trai em, bề ngoài chính nhân quân tử, nhưng sâu thẳm chơi còn dữ hơn bất kỳ ai, đây gọi là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!]

Nếu ánh mắt có thể giết người, Tề Quang Ngạn đã tử trận rồi!

Không bịt được cái miệng nay, anh thay đổi chủ đề: [Thời gian không còn sớm nữa, Tình, chẳng phải em nên ngủ rồi ư?]

[Em muốn nghe thêm chút chuyện của anh, vẫn chưa muốn ngủ.]

[Những lời phát ra từ miệng tên này chẳng có gì bổ béo, không nghe cũng được]

[Vậy em nghe chị Lưu nói–]

[Tình! Nghe lời!]

Thẩm Thiên Tình cam chịu ngậm miệng, đi được vài bước thì dừng lại, quay đầu nhìn anh.

[Muốn ngủ phòng anh không?] Anh hỏi.

Cô gật đầu. [Có được không?]

[Ngủ phía trong, nếu không em sẽ rớt xuống giường.]

[Cảm ơn anh]

Đợi cô biến mất sau cánh cửa, Thẩm Hàn Vũ quay đầu, bắt gặp hai gương mặt kinh ngạc.

[Hai người—không phải ngủ chung đấy chứ?] Tề Quang Ngạn lắp ba lắp bắp, nói lắp nghiêm trọng.

[Bọn tôi ngủ chung từ nhỏ, tôi còn giúp cô ấy tắm, thay bỉm.]

[Nhưng đó là hồi nhỏ mà, bây giờ cô ấy lớn như vậy …] Lưu Tâm Bình định nói nhưng thôi.

Thẩm Hàn Vũ liếc bọn họ một cái, lạnh nhạt nói: [Lớn hơn cũng vẫn là em gái tôi, cô ấy vừa tới một nơi xa lạ, tôi ở bên cô ấy có gì không đúng?]

[Nhưng…] Tình cảm anh em dù có tốt hơn nữa cũng có giới hạn, bọn họ như vậy chẳng phải … thân mật quá mức ư?

Tề Quang Ngạn nuốt nước bọt. [Điều đó … các người … có thật là anh em ruột không?]

Nhìn thấu sắc xuân ngập đầu óc cậu ta, Thẩm Hàn Vũ cuộn tròn tờ báo, trực tiếp đập.

Lưu Tâm Bình trầm mặc không nói, nhìn anh chăm chú như có điều suy nghĩ, đồng thời không bỏ qua khóe miệng mím chặt của anh, vẻ đau khổ không dễ gì nhận biết…

Tiễn khách, Thẩm Hàn Vũ vào phòng xem xét, thấy vẻ mặt ngủ say của cô, đắp chăn cho cô, bước ra bên cửa sổ châm điếu thuốc, từ từ nuốt vào nhả ra.

Lâu lắm không hút thuốc, trước đây khi áp lực học hành và áp lực cuộc sống quá lớn, đều ít khi đụng tới, anh không biết những người khác vì sao hút thuốc, nhưng đối với anh mà nói, hút thuốc có thể khiến anh cảm thấy tê liệt, đầu óc hoàn toàn trống rỗng—

[Anh–]

[Mùi thuốc làm em tỉnh à?] Anh vội vàng dập ánh lửa yếu ớt duy nhất trong bóng tối, mở cửa sổ hết cỡ, để gió đêm thổi bay mùi thuốc lá còn lại trong phòng.

Cô lắc đầu. [Anh, sao anh muốn hút thuốc?]

[Thấy bạn bè bên cạnh hút, tự nhiên biết, đó chỉ là một cách giải tỏa tâm lý, em yên tâm, anh hiếm khi hút.]

[Bây giờ tâm trạng anh không tốt à?]

[Không có, em ngủ đi!] Thẩm Hàn Vũ vứt đầu thuốc lá đi, cầm bộ đồ vào phòng tắm.

Không biết đã qua bao lâu, tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn, vị trí cạnh cô trên giường hơi lún xuống, mùi thơm nam tính sau khi tắm xong vấn vít bên mũi.

Sau khi im lặng một hồi, cô nhẹ nhàng nói: [Anh thực sự — qua lại với rất nhiều bạn gái như?]

[Ừ.]

[Vì sao?]

[Vì cô đơn, vì muốn có người ở bên.] Vì sợ – cảm giác bị thế giới vứt bỏ.

[Vậy tình yêu? Anh từng yêu bọn họ không?]

Yêu? Anh bị hỏi đến nỗi ngớ ra.

[Anh không biết.] Anh thực sự không biết  đó có phải là yêu không, anh chỉ cần có người có thể ôm anh, lấy nhiệt độ cơ thể của loài người nguyên thủy an ủi lẫn nhau, xua đuổi cả một khoảng lớn lạnh lẽo cô độc tới phát hoảng trong nội tâm –

Cô không nói gì nữa.

Thẩm Hàn Vũ nhắm mắt, lồng ngực đau thắt. [Tình có cảm thấy anh rất thối rữa không?] Đừng nói cô, đến anh cũng phỉ nhổ hành vi lăng nhăng của mình!

Cô đột nhiên quay người sang, ôm chặt anh. [Em cứ tưởng người bị vứt bỏ là em, bây giờ mới biết, hóa ra anh trai cũng bị vứt bỏ.–]

Không ngờ cô sẽ nói như vậy, Thẩm Hàn Vũ sững người, lập tức đau lòng ôm chặt cô.

Cô hiểu… vậy mà cô hiểu.

6 năm vứt bỏ cô, đồng thời anh cũng vứt bỏ bản thân,  lưu đày trái tim trong sự cô đơn và giày vò ác độc, đây là trừng phạt, anh chưa hề sống tốt hơn cô.

[Chị Tâm Bình – khác – à?] Một câu nói không ngờ, làm anh sững sờ.

Anh lơi tay. [Sao có thể nói vậy?]

[Em cảm thấy được, anh đối với chị Tâm Bình không phải hoàn toàn không quan tâm, vậy tại sao anh có thể qua lại với nhiều cô gái thế, đối với chị Tâm Bình lại không thể tùy ý ham muốn? Với cá tính của anh, càng là người hay việc anh quan tâm, càng giấu trong lòng, suy tính quá nhiều, ngược lại không dám dễ dàng đi giành lấy, em đoán đúng không?] Tim nhâm nhẩm đau. Sáu năm, có thể thay đổi bao nhiêu? Có phải anh trai sớm đã không còn là của cô nữa?

Anh nín lặng, một câu cũng không đáp nổi.

Rất lâu, rất lâu sau, cô khẽ giọng nói – [Anh, trong lòng anh rốt cuộc yêu ai?]

Trong lòng anh rốt cuộc yêu ai?

Câu hỏi yếu ớt nhợt nhạt đưa ra trong màn đêm, lay động nội tâm bị chấn động, quanh quẩn nhiều lần.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+