Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thất tịch không mưa – Chương 15 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ánh lửa lò sưởi bùng cháy, cô nghiêng đầu, nghiêng tai lắng nghe tiếng đốt rất nhỏ, lách tách, thấy thích thú, bờ môi cong nhẹ, thư thái mỉm cười.

Một góc khác trong căn phòng, người đó ngồi cạnh cô, anh lặng lẽ đọc sách, còn cô tìm kiếm niềm vui nhỏ bé nhỏ trong cuộc sống, không cần nói chuyện, cũng không cần sự tiếp xúc thân thể nào, chỉ cần biết anh và cô cùng ở trong một không gian, trái tim đã có thể cảm nhận được một cách chân thực.

Đây chính là hạnh phúc cô kiếm tìm, rất bình thường, rất đơn giản.

[Cười gì?] Giọng nói dịu dàng trầm lắng vang lên bên tai cô, Thẩm Hàn Vũ đổ cốc trà lạnh đi, đổ thêm nước ấm vào, đặt trong lòng bàn tay để cô sưởi ấm, không quên nhẹ giọng nhắc: [Cẩn thận nóng đấy.]

[Có giai điệu] Cô nhẹ nhàng trả lời anh.

[Cái gì?]

[Lách tách, có giống con yêu tinh nghịch ngợm nhảy trong ánh lửa không? Anh, anh nghe, nó còn có tiết tấu có quy luật – non xanh nước biếc tĩnh mịch, một cơn gió bay đến từ giữa hồ, trái tim, trái tim lặng lẽ lặng lẽ … có giống bài hát ngày xưa anh thường hát cho em nghe không?]

Thẩm Hàn Vũ ngừng lại 3 giây, mới hiểu cô đang nói tới âm thanh của lò sưởi.

Giống ư?

Anh lắng nghe một chút, giai điệu gì không xâu chuỗi nổi, không nỡ phá hỏng trí tưởng tượng của cô.

Hai mắt mất đi ánh sáng, lại thêm cử động không tiện, việc cô có thể làm đã rất hạn chế rồi, nhưng cô dường như không quấy rầy anh bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng tự mình tìm niềm vui, hoặc không muốn trở thành gánh nặng của anh, hoặc cô thực sự thích nghi một cách vui vẻ, hưởng thụ trọn vẹn sự ấm áp trong điều bình thường.

[Đây có gì vui chứ, đáng để em cười ngọt ngào thế?] Anh chiếm luôn chỗ trống bên cạnh cô trên ghế sô fa, đồng thời ôm cô vào khoảng không của lồng ngực.

Chuyện vặt cuộc sống bé nhỏ thế, cô lại như phát hiện ra bí mật to lớn, nở nụ cười vui mừng đến vậy.

[Đó là một phần đáng quý nhất trong ký ức của em và anh! Em nhớ khi còn rất nhỏ, rất nhỏ, anh thường ôm em, khẽ hát bài Thuyền Thái Hồ, đặc biệt là trước khi ngủ, và cả khi tâm trạng em không tốt. Cho tới bây giờ, em vẫn không tìm ra được bất kỳ giai điệu nào đẹp hơn.] Cũng có thể cô nhớ mãi không quên, không phải vì bản thân ca khúc mà là cảm giác được người khác dỗ dành, yêu thương, khiến cô trước sau không thể quên được âm luật làm rung động lòng người này, từ đó dùng cả cuộc đời để nhớ, yêu chủ nhân của giọng nói.

Đây chính là nguyên nhân khiến khóe miệng cô nở nụ cười dịu dàng ngọt ngào.

Mắt Thẩm Hàn Vũ sáng rực. Vì mất đi thị lực nên cô không thể nhìn thấy tình yêu say đắm tới mức nhói tim trong mắt anh.

Thẩm Thiên Tình đặt cốc trà xuống, hai tay ôm chặt lấy, tìm kiếm nơi ấm áp, yên tâm nương náu: [Lâu lắm rồi chưa nghe anh hát bài này, anh còn nhớ hát thế nào không?]

[Việc lâu lắm rồi, cũng quên gần hết.] Mảnh khuyết suốt những năm đến nay trong tim đã được lấp đầy, anh siết chặt hai tay, sự đầy đủ trong vòng tay khiến anh hạnh phúc tới nỗi muốn thở dài.

Đoạn quá khứ thuộc về anh và cô đã từng bị anh cố kìm nén, quên lãng, lâu rồi dường như cho rằng bản thân thực sự đã quên.

[Thử xem thế nào, được không? Em muốn nghe.]

Anh mở miệng định nói gì, chuông cửa reo.

[Anh đi xem chút.] Thẩm Hàn Vũ buông cô ra, đứng lên ra phía cửa.

Tiếng đối thoại vọng đến tai, thái độ của anh trai vẫn luôn dịu dàng lịch sự, cô lờ mờ nhận ra người hàng xóm bên cạnh.

Hồi đầu tới Thụy  Sỹ, anh không chút do dự bỏ khu nội thành mà dừng chân nơi thị trấn không tên này, tuy hơi xa một chút nhưng môi trường yên tĩnh, thích hợp cho cô dưỡng bệnh.

Ở đây, không ai biết họ, cũng không ai có thể tới quấy rầy cuộc sống bình yên của họ, anh nói như vậy.

Anh quyết định muốn đưa cô rời xa nơi huyên nào ồn ào.

Hàng xóm của họ là một đôi vợ chồng già về hưu, và một cô gái vừa tròn 20, may mắn họ cũng là người Đài  Loan.

Có thể biết những điều này, vì khi vừa tới, anh sợ có lúc phải ra ngoài, không yên tâm cô ở nhà một mình, nên tất nhiên phải làm hàng xóm gần gũi, hòa thuận, có thể trông nom lẫn nhau.

Phía trước nói chuyện được một lúc, Thẩm Hàn Vũ trở về bên cô.

[Có chuyện gì?]

[Vợ chồng ông bà Phương bên cạnh làm thêm vài cái bánh ngọt, kêu con gái mang một ít sang cho chúng ta.]

[Vậy bánh đâu?] Cô giơ tay đòi, Thẩm Hàn Vũ nhón miếng cô thích ăn đặt vào tay.

Nếm một chút, là bánh bích quy mùi oải hương.

Cô cười khẽ. [Từ ba bữa tới điểm tâm đều được quan tâm, thật sự chu đáo. Họ chắc thấy anh – một người đàn ông chăm em rất vất vả đây!]

[Ừ ừ.] Anh khẽ ho nhẹ một tiếng.

[Sao vậy anh? Anh không vui à? ] Tuy cái gì anh cũng không nói nhưng cô nhanh nhạy cảm nhận được.

[Em nói với họ, chúng ta là anh em à?] Giọng anh có chút không vui.

Cô chợt hiểu, nhướng môi cười: [Anh, cô Phương xinh không?]

[Vô cùng xinh đẹp, em có ý kiến gì à?] anh lạnh nhạt nói.

[Vậy thật sự chúc mừng anh rồi. Anh Tề nói không sai, anh rất có duyên với phụ nữ, đi tới đâu đều như vậy.]

[Thẩm Thiên Tình, em ngứa da à?] Đã biết ý đồ của vợ chồng nhà họ Phương, sao cô còn nói?

Ban đầu, nhà họ Phương tưởng họ là vợ chồng, cũng không có nhiều suy nghĩ. Cô có biết cô nói thế, anh sẽ phiền phức biết bao không?

Trước đây không biết thì thôi, bây giờ  biết rồi, còn có không coi thành chuyện không?

Nợ ân huệ dễ trả, nợ tình cảm lại khó trả, điểm này không ai rõ hơn anh.

[Chúng ta vốn dĩ là anh em, nói như vậy có gì không đúng?]

[…..] Anh mở miệng nhưng không thể đáp lời, cảm giác nặng nề khó nói trong lồng ngực.

[Anh —] Cô nũng nụi giơ tay, tìm vị trí anh ngồi để dựa vào, anh không tình nguyện chút nào, nhưng hai tay vẫn tự động vòng tay ôm chặt cô.

Cô cắn một miếng bánh, anh há miệng, ăn nốt một nửa giúp cô.

[Em muốn ngủ, anh chưa hát cho em nghe!]

[Em mấy tuổi rồi? Còn muốn nghe hát ru!] Tâm trạng vẫn có chút không vui.

[Vì là anh mà, anh độc nhất vô nhị.]

Vài ba câu đã xoa phẳng những tích tụ trong nội tâm anh.

Anh hiểu rồi.

Trong mắt cô, anh chính là anh, Thẩm Hàn Vũ độc nhất vô nhị, cho dù người khác có thêm các thân phận khác cho họ như là tình nhân, vợ chồng, hay anh em đều không thay đổi được gì, điều đó đã không còn quấy rầy cô.

Xem ra, cô thích ứng nhanh hơn cả anh.

Anh thở khẽ, dịu dàng nhìn cô chăm chú, [lâu lắm rồi không hát, sai âm luật đừng trách anh.]

[Không đâu.]

Anh vỗ nhẹ cô, khe khẽ hát, đó là giai điệu dịu dàng thương yêu nhất.

Cô dựa dẫm nghỉ ngơi, lắng nghe kỹ càng, trái tim dâng lên một cảm xúc mềm mại nhất

Non xanh nước biếc tĩnh mịch, một cơn gió bay đến từ giữa hồ……

Một bài hát dân ca, giai điệu đơn giản lại thể hiện tình cảm thuần khiết mãi không phai màu giữa anh và cô.

[Anh, anh bảo ngày mai có tuyết rơi không?]

[Chắc sẽ có!] Tay anh nắm lấy bàn tay bé lạnh của cô, má anh chạm vào mái tóc cô.

[Vậy, sáng mai nếu tuyết rơi, anh phải nhớ gọi em dậy nhé]

[Uh, em yên tâm ngủ đi.]

[Vâng.] Cô nhắm mắt.

Không biết đã qua bao lâu, trong vòng tay không còn vang đến chút âm thanh nào, biểu hiện của cô quá bình thản, yên lặng tựa như … đã chết.

Anh nín lặng, đặt tay lên ngực cô, cảm giác được nhịp đập nhè nhẹ, mới thở phải một hơi.

Dường như mỗi đêm, anh đều lặp lại động tác như vậy, mới có thể chắc chắn cô thực sự ngủ ngon, không rời xa anh.

Mấy đêm đầu, anh gần như tỉnh giữa đêm, sau khi tỉnh chỉ có thể ngắm gương mặt ngủ say của cô, không thể nào ngủ tiếp được. Sau đó, cô phát hiện ra, liền kéo tay anh lên trước ngực cô, cảm nhận được nhịp đập của nó, để anh có thể yên tâm mà ngủ.

Còn cô, sẽ gối đầu lên ngực anh, kề sát vào nơi trái tim.

[Vì em chỉ muốn nghe tiếng con tim anh đập, sẽ không rời đi.] Cô nói như vậy.

Anh tin cô, thật sự tin, chỉ cần trái tim anh cố gắng đập, cô sẽ không rời đi. Tuyết rơi rồi

 

Sáng vừa tỉnh dậy, chân trời bay lả tả những bông hoa tuyết, cô luôn mong đợi được nghịch tuyết ngoài cửa sổ, hưng phấn giống như đứa trẻ.

[Đóng cửa sổ vào, cẩn thận cảm lạnh.] Thẩm Hàn Vũ sắc thuốc trong bếp ngay đầu nhìn cô, nhíu mày nói.

[Thêm một chút nữa.] Giơ tay hứng bông tuyết mịn, cảm giác lành lạnh trong lòng bàn tay, quả nhiên giống như cô tưởng tượng.

Câu này cô đã nói 5 lần rồi.

Thẩm Hàn Vũ tắt lò sưởi, dứt khoát tự mình ra đóng cửa sổ, đẩy xe lăn vào trong phòng, không cho cô nghịch tuyết dầy nơi cửa sổ nữa.

Giơ tay nhặt bông tuyết trên tóc cô, chạm vào vùng da thịt lạnh ngắt, anh dùng đôi tay mình xoa tay cô cho ấm, rồi vào bếp bưng bát thuốc nóng ra.

[Anh, đợi chút chúng ta ra ngoài, có được không?] Cô ngẩng mặt, tràn đầy hy vọng.

[Uống hết bát thuốc nóng này rồi nói.] Múc một thìa, thổi qua cho đỡ nóng rồi đưa lên miệng cô.

[Tự em uống.]

[Được, vậy em cẩn thận nóng đấy.] Đặt bát thuốc vào trong tay cô, anh về phòng xem xét tư liệu và giấy tờ đã đầy đủ chưa, hôm nay cô phải ra viện kiểm tra lại.

Đợi anh ra, cô đã uống hết bát thuốc, ngoan ngoãn chờ.

[Có được không?] Cô nghiêng tai, nghe tiếng bước chân anh rời phòng.

Ai không biết cô muốn đi nghịch tuyết.

[Đợi chút nữa.] Anh thuận tay mang theo khăn lông trong phòng quàng qua cổ cho cô, giúp cô đi găng tay, mũ lông, áo khoác, nhìn một lượt từ đầu đến chân, chắc chắn cô không bị lạnh.

[Em sắp bị anh quấn thành con chim cánh cụt rồi.] Cô lẩm bẩm.

[Đừng dài dòng!]

Làm xong kiểm tra theo dõi định kỳ và trị liệu, Thẩm Hàn Vũ thảo luận tình hình bệnh tật với bác sỹ ở bên ngoài xong, trở về phòng bệnh, trong đầu luôn lặp lại câu nói của bác sỹ…

[Tình hình không lạc quan hơn trước, gần đây số lần cô ấy co cơ, đau đớn chắc nhiều hơn chứ?]

[…Không có] Một lần anh cũng không nhìn thấy.  jini83.wordpress.com

Cô uống thuốc đúng giờ, ngoan ngoãn chấp nhận trị liệu, anh luôn cho rằng, bệnh tình cô ấy ổn định hơn rất nhiều rồi …

Bác sỹ cười hiểu rõ: [Có lẽ không muốn anh lo lắng!]

Một đòn nặng đánh vào tâm khảm anh. Đúng vậy, đây đích thực là việc cô có thể làm.

Vì biết, khi cô bị dày vò đau đớn bởi bệnh tật, anh sẽ đau hơn cô, cho nên cô sẽ tự mình trốn đi,  không cho anh thấy, chỉ giữ lại nụ cười đẹp nhất cho anh.

[Em gái anh rất kiên cường, tôi chưa bao giờ thấy bệnh nhân mắc đa xơ cứng phát tính vẫn có thể cười một cách vui vẻ mãn nguyện đến vậy.]

[……Cô ấy là tên lừa đảo.] Anh ngốc tới nỗi bị cô lừa được. jini83.wordpress.com

[Được rồi, vậy chúng tôi đề nghị tốt nhất đưa tên lừa đảo này vào viện tiếp nhận trị liệu đầy đủ, không thể kéo dài nữa.]

Đã… tệ thế ư? Nhưng anh một chút cũng không hiểu rõ tình hình…

Ngẩn ngơ suy nghĩ cho tới khi trở về phòng bệnh, không nhìn thấy cô, quay đi hỏi y tá đang thu dọn bình rỗng: [Cô ấy đâu?]

Y tá chỉ phía cuối hành lang. [Nói muốn đi ngắm tuyết, nếu anh về thì ra ngoài tìm cô ấy.]

Thẩm Hàn Vũ không nói lời nào, bước nhanh ra ngoài. jini83.wordpress.com

Đoạn phía cuối, bóng dáng trầm tĩnh của cô lặng lẽ chờ đợi, trái tim anh mềm nhũn, bước chân bất giác chậm hơn, lặng lẽ đến gần cô.

Hai tay cô giơ ra ngoài mái hiên hứng tuyết, hình như đang ngâm nga giai điệu nào đó anh không thuộc.

[Em đang ngâm nga niệm kinh gì đấy?]

Anh trở lại rồi. Thẩm Thiên Tình cười vui sướng, giơ tay về nơi phát ra tiếng nói. [Đợi anh lâu quá rồi. Anh và đồ cổ kia nói gì thế? Lắm lời để nói vậy.]

Cái gì mà đồ cổ, bác sỹ Lyon chỉ không để ý lời phản đối của cô, châm cứu cho cô mà thôi, cô liền hận tới tận giờ.

Ánh mắt anh dừng lại nơi nụ cười hoàn mỹ không tì vết của cô, quyết định không phá vỡ. [Cũng chẳng có gì, chỉ nói chuyện chút thôi, ông ấy nói em là bệnh nhân hợp tác nhất mà ông ấy từng gặp, nếu em có thể đừng gọi ông ấy bằng đồ cổ thì còn tốt hơn nữa.]

Tiếng cười vui vẻ khe khẽ. [Em cũng thích ông ấy, nhưng nếu ông ấy có thể đừng có mỗi lần gặp em lại kêu em nằm viện, em sẽ càng thích ông ấy.]

Anh trầm mặc một lúc. [Vì sao không nằm viện?] jini83.wordpress.com

Nụ cười cô hơi cứng lại, lập tức như không có chuyện gì chỉ cảnh tuyết bên ngoài. [Anh, cả thế giới bây giờ đều bị phủ bởi tuyết trắng, ngước mắt nhìn ra xa, chắc là một màu trắng xóa, có phải rất đẹp không?]  jini83.wordpress.com

[Uhm, rất đẹp, bây giờ anh nhìn thấy là cây màu trắng, nhà màu trắng, thế giới màu trắng.]

[Ha, em biết mà.] Hai tay cô vắt chéo trước ngực, giống như tận mắt thấy. [Anh, anh biết vì sao em muốn anh đưa em đi ngắm tuyết không?]

Anh không nói, cô im lặng một lúc. [Anh, em hát cho anh nghe nhé!]

Cô nhẹ nhàng khe khẽ hát, từng đoạn từng đoạn giai điệu mềm mại uyển chuyển bay khỏi vành môi cô, bay vào trong trái tim đau khổ chưa kịp đóng lại của anh.

 

Nói tạm biệt phải chăng có thể sẽ không còn nhung nhớ, Nói xin lỗi phải chăng có thể thấu hiểu được tất cả.

Nước mắt thay em hôn lên gương mặt anh,

Thế giới của em đột nhiên tuyết trắng ngập trời.

Giữa năm ngón tay còn sót lại ngày hôm qua của anh, từng mảnh từng mảnh ghép sao cho trọn vẹn?

Mùng 7 tháng 7 trời trong, đột nhiên tuyết rơi, không dám mở mắt hy vọng đó là ảo giác của em.

Em đứng phía địa cầu, nhìn tuyết phủ kín con đường anh đến.

Mùng 7 tháng 7 trời trong, đêm đen đột nhiên trở thành ban ngày, em mất đi cảm giác nhìn thấy giới hạn của tình yêu.

Em nhìn về phía chân trời, bầu trời bao la không bờ bến, không nghe thấy anh nói lời tạm biệt…..

 

[… giai điệu thê lương quá.] Năm đó, cô ôm tâm trạng này rời xa anh ư?

[Anh biết, vì sao em muốn hát bài này cho anh nghe không?]  jini83.wordpress.com

Anh thu lại tầm nhìn, gạt mái tóc dài bay trong gió của cô ra sau tai, ngón tay vuốt nhẹ hai má hơi lạnh của cô, đáp khẽ: [Uhm.]

[Mấy năm đó anh không ở đây, mỗi lần nghe bài hát này đều sẽ nhớ tới anh, em luôn nghĩ, nếu có một ngày, Thất tịch không mưa* (Mùng 7 tháng 7 trời không mưa) nữa, em sẽ có thể muốn anh ngắm tuyết cùng em.]

Bởi vì bài hát này chính là cõi lòng cô, cô giấu tận sâu đáy tim, là tâm trạng đau xót không thể nói thốt ra…

Thẩm Hàn Vũ nhìn cô chăm chú. Cô nhìn thấy giới hạn của tình yêu rồi ư?

Anh và cô, giới hạn tình yêu dưới tuyết trắng đầy trời…

[Vì sao không nằm viện?] Anh lại hỏi một lần nữa.

Lần này, cô không có ý đồ trở lại chủ đề này, trầm mặc hồi lâu –

[Anh, em muốn về nhà.]  jini83.wordpress.com

Ánh mắt anh lay động, biết rõ ý cô, không đơn giản chỉ là ở câu chữ.

[Em mệt rồi, em rất nhớ nhà, rất nhớ cha mẹ. Anh, chúng ta về nhà, được không?]

Sống mũi Thẩm Hàn Vũ cay cay, nắm chặt tay cô, nói khẽ: [Được, về nhà, về nhà của chúng ta.]

Hôm nay là đêm cuối cùng họ ở Thụy Sỹ, trời vừa sáng, họ đã đáp chuyến bay sớm nhất về Đài Loan.

Nửa đêm tỉnh dậy, phát hiện vòng tay trống không, anh ngồi dậy, gió lạnh ngoài cửa thổi vào trong phòng, anh quay đầu nhìn, Thẩm Thiên Tình ngã ngồi dưới đất, cuộn thành một đống, môi dưới cắn chặt trắng bệch.

Nhiệt độ bên ngoài thấp tới mức đóng băng, toàn thân cô lại toát mồ hôi một cách bất thường.

Anh xuống giường, lấy thuốc bệnh viện chích cho cô, động tác vững vàng, bình tĩnh.

[…… Anh?] Cô giật mình  jini83.wordpress.com

Cái gì anh cũng không nói, lặng lẽ xoa bóp hai chân cho cô, xoa dịu cơn đau.

[… Anh sớm đã biết rồi?] Cô cảm thấy khác thường. Anh phát hiện ra từ khi nào? Làm sao phát hiện được? Cô luôn cho rằng cô che giấu rất tốt…

Anh vẫn không nói gì.

[Anh?] Thẩm Thiên Tình hoảng sợ tìm kiếm anh.

Anh đột nhiên dang tay ôm chặt cô, giọng nói buồn bã: [Em nên cho anh biết.]

Cô mặc kệ anh ôm, chặt tới mức có chút đau, nhưng cô không có ý vùng vẫy.

Rất lâu sau, cô mới thấp giọng hỏi: [Anh, thực ra anh rất rõ, vì sao em không nằm viện, đúng không?]

Toàn thân anh run rẩy, mím chặt môi không muốn trả lời, giả vờ như vậy cũng có thể không phải đối mặt.

Thẩm Thiên Tình thở dài không nói.  jini83.wordpress.com

Thời gian của cô không nhiều nữa, những ngày tháng còn lại rất đáng quý, cô không muốn lãng phí thời giờ để nằm viện và chữa trị vô ích, cô muốn tranh thủ từng phút từng giây ở bên anh. jini83.wordpress.com

Vì thế, cô muốn về nhà, nơi cô và anh cùng trưởng thành, những ngày tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô là ở đây, hồi ức đẹp đẽ ngọt ngào nhất cũng là ở đây, trở về nơi cô quen thuộc nhất, bên cạnh có người cô lưu luyến nhất bầu bạn, cả đời này cô không còn gì luyến tiếc nữa…..

Anh hiểu em, cho dù em không cần nói gì, anh cũng nhất định hiểu, đúng không? Anh trai?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+