Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thất tịch không mưa – Chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Trở về

Sau buổi chiều mưa phùn bay bay, họ trở về nhà.

Hàng xóm xung quanh thấy họ trưởng thanh, Tiểu Tình bệnh tới mức tiều tụy gầy trơ xương mà đau lòng, muốn giúp cô tẩm bổ.

Cả tối, om sòm nói chuyện vui của anh em họ hồi nhỏ, cho tới đêm muộn mới tha cho họ trở về nhà.

Thật ấm áp quá đi, thật sự có cảm giác về nhà.

Sau khi phiêu bạt chân trời góc bể, toàn thân mệt mỏi, mới phát hiện nhà vẫn ấm áp nhất.

Họ muốn tìm một ngày tới thắp hương cho cha mẹ, kể cho cha mẹ rằng đứa con gái bất hiếu đã về, nhân tiện sắp xếp lại ngôi mộ bao năm chưa được chăm sóc, cỏ hoang mọc đầy.

Tối đó, họ đều không ngủ, ngồi dưới cây khế đã theo họ suốt những năm tháng thơ ấu, nghe tiếng côn trùng kêu, nói chuyện phiếm, cứ dựa vào nhau như vậy tới tận khi trời sáng.

Cô không nhớ cuối cùng ngủ thế nào, sau khi bị bệnh, người rất dễ mệt mỏi, không thể chống đỡ lâu, thường nói chuyện rồi ngủ ngục trong vòng tay anh. Thực sự khiến cô tỉnh dậy chính là từng trận đau nhói như kim châm.

Cô cắn chặt răng, không dám cử động, đầu tiên gọi khẽ Thẩm Hàn Vũ hai tiếng, chắc chắn không trong tầm nhìn của anh, mới cuộn người, mặc sức bộc lộ sắc mặt đau đớn.

Đau, đau quá, toàn thân như có hàng vạn mũi kim châm vào, sự đau đớn này, cứ hai ba ngày cô lại phải chịu đựng một hồi, cô đã rất quen rồi, thật đấy, cô thuyết phục bản thân phải quen dần, không cho anh trai thấy, điều đó sẽ đau đớn hơn là giết anh ấy, cô biết, cô luôn biết.

Cô cố gắng nhịn cơn đâu, nhịn tới mức đầu toát mồ hôi, đau tới mức cảm giác gần như tê liệt. Thời gian không biết qua bao lâu, ý thức dần dần trở về, cô đặt lòng bàn tay lên ngực, cảm giác nhịp đập yếu ớt, cô thở nhẹ, lau mồ hôi trên trán, dựa vào cảm giác tìm kiếm phán đoán xem chắc cô đang trong phòng. Cô tìm tới giường, sờ thấy đôi tượng Chồng – Vợ, đây là phòng anh trai.

Cô cười khẽ, ôm tượng sứ trong lòng xoa nhẹ. Đây là quà cô tặng anh sinh nhật 18 tuổi, trước khi anh đi Đài Bắc học; sau đó, cô chưa từng vui vẻ. Sự ra đi của anh, đồng thời cũng mang đi sự tươi cười trong cuộc đời cô.

[Tỉnh rồi?] Giọng Thẩm Hàn Vũ vọng từ ngoài cửa vào, cô đặt tượng sứ xuống, giơ tay để anh ôm lên xe lăn, anh thuận tay vuốt mái tóc dài của cô.

[Cắt đi có được không ạ?] Cô nghiêng đầu hỏi.

[Đang đẹp cắt đi làm gì?] Mười ngón tay thon dài qua lại không dừng trên mái tóc dài. [Bím tóc hay đuôi ngựa?]

[Đuôi ngựa] Cô trả lời, rồi tiếp tục: [Đỡ phiền anh.]

[Lại khách khí với anh thế, Thẩm tiểu thư.] Chải đầu xong, đẩy cô vào phòng tắm, lấy khăn ướt lau mặt cho cô. [Không được cắt, anh không thấy phiền chút nào.]

[Để tự em.]

Thẩm Hàn Vũ giúp cô túm cao lên. [Có việc cứ gọi anh một tiếng.]

Anh tiện tay sắp xếp lại căn phòng. Bao năm không về nhà, bụi đầy như núi, rất nhiều chỗ cần quyét dọn.

Thẩm Thiên Tình thở dài. Cô biết mình là gánh nặng rất phiền toái, một người đàn ông như anh, phải làm những sinh hoạt thường ngày cho cô, giặt quần áo, nấu cơm đều tự mình, còn cô cái gì cũng không giúp được, vì anh nói, cô là niềm vui duy nhất của anh……

Nhưng, thực sự có đáng không? Vì niềm vui ngắn ngủi này, anh đã trả một cái giá quá lớn……

[Ngơ ngẩn gì thế? Anh làm chút cơm, sau khi ăn xong, anh đưa em đi dạo xung quanh, lâu rồi không về, em muốn đi nơi nào trước?]

Nhét bát và đũa vào tay, Thẩm Hàn Vũ không ngừng thêm thức ăn cho cô.

[Em muốn đi ra con rạch mà hồi nhỏ anh thường bắt con cá bụng to cho em.]

[Được, có điều bây giờ chắc chẳng còn cá bụng to mà bắt nữa.] Thời đại tiến bộ, môi trường thiên nhiên bị phá hoại gần hết, đến nông thôn mộc mạc cũng không loại trừ.

[Đúng vậy……] Cô thất vọng lẩm bẩm. Hồi ức quý báu như thế đều dần dần biến mất, không lưu giữ nổi.

Thẩm Hàn Vũ nhìn sự vắng lặng trong đáy mắt cô không nén được liền lập tức đổi sang giọng điệu vui vẻ: [Đúng rồi, thím hàng xóm vừa nãy tới giúp anh quyét dọn nhà cửa, còn cho anh biết, tuần sau con trai của Đại Mao nhà dì ấy đầy tháng, muốn mời chúng ta sang uống rượu mừng. Em còn nhớ Đại Mao không? Tên con trai hơn em 2 tuổi, thường bắt nạt em tới mức khóc hu hu chạy về nhà mách anh.]

[Em còn nhớ, anh ta rất lỗ mãng, lần nào cũng trêu chọc em, em từng thề ít nhất một nghìn ba trăm năm mươi lần không thèm để ý anh ta nữa. Không ngờ anh ấy kết hôn rồi, không biết bây giờ anh ấy còn kéo bím tóc của con gái, hất nước vào người ta nữa không……]

Anh cười khẽ: [Nếu bây giờ còn tệ thế, có thể thấy anh ta một chút cũng không tiến bộ.]

[Đúng rồi, em muốn châm chọc anh ấy, kể cho vợ anh ấy chuyện xấu trước kia.]

[Em đừng có thất đức thế, phá hoại nhân duyên của người ta, rồi bị báo ứng đấy.]

[Không sao, nếu có báo ứng cứ tới tìm anh.]

[Liên quan gì tới anh?]

[Em là em gái anh, anh không gánh vác cho em thì ai gánh vác?]

[Em giỏi lắm , Thẩm Thiên Tình! Bản thân làm điều thất đức, còn kéo anh xuống nước.]

Cô lè lưỡi. [Đáng đời, ai bảo anh là anh trai em.]

Nói nói cười cười, họ ăn xong bữa sáng.

Anh đưa cô đi qua mỗi một nơi tạo nên ký ức thời niên thiếu của họ, nhớ lại mỗi một việc xảy ra ở một nơi, rồi dựa vào nhau dưới cây khế trong đêm, ngắm sao đêm qua đôi mắt anh, sáng biết bao, cho tới khi ngủ trong vòng tay anh.

Nếu anh rời nhà, cô sẽ đốt một ngọn đèn, trong góc sân ánh sao rực rỡ lặng lẽ chờ anh trở về; anh về luôn nhớ mang một bó hoa ngải tiên dại cho cô, để hương thơm đại diện cho sự hạnh phúc bay vào giấc mơ mỗi đêm của cô.

Khi rảnh rỗi, anh sẽ gối lên chân cô đọc sách, còn cô với tốc độ như con rùa, chăm chỉ đan khăn màu vàng nhạt.

Cô nói muốn đan cho anh cái khăn, còn nhờ thím hàng xóm dạy cách đan.

Anh nói, với tốc độ của cô, đợi cô đan xong đã mùa hè rồi.

Cô lại cười trả lời anh: [Không sao, em có thể giữ lại hơi ấm của em, sang năm anh không sợ lạnh nữa.]

Cô không nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào cảm giác, cách đan quá phức tạp, cô không làm được, hàng ngày cô đều đan, đan tới khi mệt, ngủ thì thôi, anh nhẹ nhàng lấy bán thành phẩm trong tay cô, cười khẽ với cô còn đang say ngủ: [Ngốc ạ, anh không cần khăn len, em chính là sự ấm áp của anh.]

Anh thực sự không nỡ nói cho cô, khăn len này đan này đáng buồn cười biết bao, thực sự nếu muốn quàng ra khỏi cửa, cũng cần dũng cảm vô cùng!

Nhưng anh thích cảm giác này, thích cô làm mỗi việc vì anh, thích khi về nhà, từ xa đã nhìn thấy hình dáng chờ yên lặng chờ đợi của cô, cuộc sống ở nhà rất giản dị, giống như đôi vợ chồng trẻ bình thường trên thế giới, sống những ngày tháng bình thường, nhưng vô cùng vui vẻ.

Họ rất giống vợ chồng, thực sự rất giống.

Ngày Đại Mao mời rượu đầy tháng, họ cùng đi

Thẩm Thiên Tình lặng lẽ hỏi nhỏ anh: [Vợ Đại Mao có xinh không?]

Anh cũng nói nhỏ bên tai cô: [Cũng được, có điều còn kém xa em.]

Cô cười, đập nhẹ anh một cái. Nếu anh bị đuổi ra ngoài, cô tuyệt đối không nói giúp cho anh.

Cô và Đại Mao nói chuyện một lúc, khi không có ai, anh ta vô tình nói cho cô biết một bí mật có đánh chết cô cũng không ngờ—

[Em biết không? thực ra anh từng thích em.]

[hả?] Cô kinh ngạc há hốc miệng, hoàn toàn không thể chấp nhận nổi. Đùa, đùa à? Cô chưa quên anh thích chọc cô biết bao, có thể nói bị anh bắt nạt từ nhỏ đến lớn! Sau này cô cảm thấy sự việc không thể tiếp tục như vậy nữa, bắt đầu học cách phản ứng lại, anh có thể thích người con gái giống như người phụ nữ đanh đá đánh nhau với anh ư?

[Gì mà kinh ngạc tới mức ấy? Hồi nhỏ ngốc nghếch mà,  không biết biểu lộ tình cảm thế nào, đành dùng thủ đoạn trêu chọc để thu hút sự chú ý của em, nếu không khi anh thực sự muốn khơi mào, còn có thể thua em sao?]

Như vậy cũng đúng, anh thường bị cô K tới mức rất thảm, lại không thực sự trả đòn để cô bị thương, ngẫm ra anh ấy vẫn đầy uất ức.

[Đáng đời anh, theo cách anh theo đuổi con gái, có ai phục tùng mới lạ.]

[Anh cũng không muốn, ai bảo em suốt ngày chỉ mở miệng là anh trai, anh nghe không nổi, không đối đầu với em thì toàn thân khó chịu. Em còn nhớ không? Có một trận em cả ngày còn kêu muốn gả cho anh trai, anh không phục nói với em: [Anh em không thể kết hôn, đừng mơ giữa ban ngày nữa!] Lúc đó em khóc rất khủng khiếp! Mẹ anh tưởng anh lại ức hiếp em, lôi anh về nhà cho một trận]

[Em nhớ.] Cô cười khẽ. Hình như năm cô 3, 4 tuổi thì phải!

[Bây giờ nhớ lại, Vũ vô cùng yêu mến che chở cho em, anh lại toàn bắt nạt em, chẳng trách trong trái tim em chỉ có anh ấy, mặc kệ anh. Là anh ngốc, dùng cách ngốc nhất, mới có thể yêu thầm bao năm nhưng chẳng có chút tác dụng nào. Năm mẹ em mất đi, Vũ về chịu tang, mẹ anh mắng anh ấy hai câu, thực ra lúc đó bà đã đoán trước anh ấy sẽ đưa em đi, hại anh đến biểu lộ tình cảm cũng không kịp, thổ huyết trọn 3 ngày 3 đêm, đấm tim gan hận tới muốn chết. Mẹ anh nhìn thấu tâm ý anh, bảo anh đừng mơ mộng hão huyền, vì bà tận bắt nhìn Vũ sinh ra, mẹ em chỉ mang thai có một lần, có thể do sợ Vũ cô đơn mới nhận nuôi em. Tình cảm của em và anh ấy tốt như vậy, ở bên nhau cũng là chuyện sớm muộn, vì vậy anh mới dần dần hết hy vọng, từ bỏ tình cảm đối với em, chúc phúc cho bọn em tự đáy lòng.]

[Thế ư?] Mọi người đều nhìn nhận bọn họ như vậy ư?

[Đúng thế, bọn em rất xứng đôi, bao năm rồi, em và anh ấy cũng được ở bên nhau nhỉ?]

[Định nghĩa ở bên nhau là gì?]

[Đương nhiên là kết hôn, sinh con!]

[Em bây giờ thế này, có thể kết hôn, sinh con được không?]

Đại Mao bị hỏi không nói được lời nào.

[Thực ra, bọn em thế này cũng không có gì không tốt. Buổi sáng hàng ngày tỉnh dậy, biết anh ấy ở bên, có thể chạm vào anh ấy, nói chuyện với anh ấy, cảm nhận được sự tồn tại của anh ấy, như vậy là đủ rồi, không ai quy định tình yêu phải trải qua kết hôn, sinh con, thật chí là sự thân mật giới tính, em không nghĩ như vậy, anh trai cũng thế.]

[… Anh không tin Vũ không muốn, yêu thực sự một người, ai không khát vọng, trừ phi anh ta không có khả năng.] Giọng nói rất nhỏ nhưng cô nghe thấy.

[Ngài Đại Mao, anh thật vô lễ.]

Phía trước hai tiếng ho khẽ, Thẩm Hàn Vũ ôm nhân vật nhỏ quan trọng của ngày hôm nay, đứng cách 3 m. [Đại Mao, dì muốn cậu qua tiếp khách.]

[Em qua ngay, Tiểu Tình, chút nữa nói chuyện tiếp.]

Cô xua xua tay. [Anh bận đi!]

Đợi sau  khi cậu ta đi, Thẩm Hàn Vũ lên phía sau. [Bọn em vừa nói chuyện gì thế? Không khí dường như khá tốt, cậu ta không giật tóc em chứ?]

[Anh ta dám! Nếu anh ta bắt nạt em, em sẽ bắt nạt con trai anh ta, nợ cha con trả.]

[Vậy cơ hội em đến rồi.] Thẩm Hàn Vũ đưa đứa trẻ anh ôm vào lòng cô.

[Oa, anh thực sự đem cuỗm con tin nhỏ này tới đây à?] Cô muốn sờ má phinh phính của đứa bé, kết quả lại đụng vào một đống nước miếng.

[Đúng vậy, em hạ thủ tàn độc một chút cũng không sao, anh canh chừng giúp em.]

[Ha ha!] Cô cười một cách vui vẻ, xoa xoa mái đầu ngắn lo thơ của đứa bé, vỗ vỗ mông nhỏ, chỉ thấy một cái bỉm dày. Đứa trẻ không biết lòng người hiểm ác, chơi cùng cô, còn hào phóng thưởng cô nụ cười không “răng”, cộng thêm một đống nước miếng tiết ra như sông Hoàng Hà, mềm mại nhào vào cô, lại chết cũng phải thơm cô một cái, một tuổi đã mất đi nụ hôn thuần khiết của trai tân rồi.

Thẩm Hàn Vũ tròn mắt nhìn. Tên háo sắc nhỏ này quả thực — quả thực hạnh phúc tới mức đáng hận.

Cô sững lại, ngạc nhiên không cười được. [Nhỏ như vậy đã biết trộm sắc, lớn lên nhất định tiền đồ thênh thang.

[Anh đến, em đừng bế nữa.] Anh rất buồn bực!

Cô nghe ra sự khác thường, nghiêng đầu hỏi. [Anh, tâm trạng anh không tốt à?]

[Đâu có? Tốt cực kỳ .]

Rõ ràng rất giận dữ. Cô hiểu ý, cười, gọi khẽ: [Anh, anh quỳ xuống, em nói cho anh —]

[Làm gì?]

Tìm được vị trí của anh, hai tay sát bên má, nhẹ nhàng hôn anh.

Không có sự dây dưa mãnh liệt nóng bỏng, cũng không có sự thể hiện về mặt tình dục, chỉ là in dấu nhiệt độ của cô, sau đó, lùi lại.

Thẩm Hàn Vũ ngạc nhiên, cái gì cũng chưa kịp cảm nhận, xúc giác ấm áp mềm mại trên môi đã rời đi, nhưng, chỉ như vậy đã đủ chấn động cả linh hồn anh!

Tình dục mãnh liệt điên cuồng trên thế gian đều trở nên không còn ý nghĩa, không thể bằng sự đẹp đẽ trong phút chốc này……

Hôm đó, cô bị Đại Mao chuốc cho hai chén rượu, hơi say đi ngủ.

Nằm bên cạnh cô, hồi lâu anh vẫn chưa thể chợp mắt.

Khuỷu tay chống nửa người, nghiêng người ngắm nhìn gương mặt ngủ say của cô một cách chăm chú, ngón tay lưu luyến, luyến tiếc xoa nhẹ lên mặt cô, trái tim hạnh phúc đến phát đau vì giây phút đẹp đẽ này, khẽ thở dài

[Anh –]

Ngón tay anh dừng lại.[Làm em thức giấc à?]

Cô lắc đầu. [Anh, anh có muốn … việc đó không?]

Anh ngẩn người, mới hiểu [việc đó] cô chỉ là gì.

[Sao đột nhiên hỏi như vậy?]

[Hôm nay tình cờ cùng Đại Mao nhắc tới, em đang nghĩ, có lẽ anh cũng cảm thấy hối hận……]

[Em để ý cậu ta nói linh tinh làm gì, chúng ta như thế này rất tốt!]

[Vậy ư?] Cô lẩm bẩm, mệt mỏi nhắm mắt.

Rất lâu, rất lâu, cô lập tức chìm vào giấc mộng, cảm xúc  ấm áp, mềm mại nơi bờ môi, giọng nói xa xôi không biết đến từ nơi nào trong giấc mộng —

Chỉ cần có thể ở cùng em, anh sẽ không hối hận, em hiểu không? Tình?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+