Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thế nào một loại yêu không đau – Chương 009-10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 9. Họp lớp

Edit: Hanayang

Bước xuống xe buýt, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, gió đêm lạnh lẽo quét ngang tấm thân gầy mảnh mai, hoa hồng bên giậu cửa sổ nhà ai đang nở rộ, hương hoa lan tỏa theo làn gió, làm cho toàn bộ bóng đêm trở nên mềm mại đáng yêu.

Cô dường như là người về trễ nhất trong tiểu khu. Bảo an nghe được tiếng bước chân, rời mắt khỏi chiếc TV, liếc mắt nhìn cô một cái, lại quay đầu trở về.

Cô cũng không sợ hãi, chỉ là nghe tiếng bước chân của mình, nhìn cái bóng chợt dài chợt ngắn, trong lòng liền trào lên một nỗi cô đơn.

Cửa thang máy vừa mở ra, phát hiện hôm nay hành lang đặc biệt sáng ngời. Thì ra là căn hộ của Hạ Dịch Dương để cửa mở, đèn trong phòng khách đều hắt ra ngoài.

Hình như không chào hỏi không được tốt cho lắm.

Cô tăng nhanh bước chân, đang loay hoay tìm cái chìa khóa, túi xách “bịch” một tiếng rơi xuống sàn. Cô xoay người nhặt lên, vừa nhấc mắt, Hạ Dịch Dương đứng ở trước cửa, tay áo sơ mi cuốn đến khửu tay, quần dài từ thắt lưng đến bàn chân cơ hồ là một đường thẳng tắp.”Diệp Phong, có thể giúp anh việc này không?” Ánh mắt trong suốt như gương, soi rõ vẻ mặt bối rối của cô.

“Chuyện gì?”

“Em vào trong đi, anh và em nói chuyện.” Anh nghiêng người đi vào.

Cô do dự xong, đi theo vào cửa, ngồi co quắp ở trên sô pha. Anh pha cho cô tách trà nóng, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, trong tay cầm vài cuộn băng ghi hình, “Anh có người bạn làm ở kênh Du lịch muốn làm tiết mục về Edinburgh, tìm rất nhiều tư liệu cũng không quá vừa ý. Mấy đoạn phim này là anh ấy nhờ người quen ở nước ngoài tìm được, nhưng bên trong giải thích và phụ đề đều là tiếng Anh. Anh ấy muốn tìm một người phiên dịch, anh liền nghĩ tới em. Em có thể dành chút thời gian không?”

“Có cần gấp lắm không?”

“Không gấp, có thể trong vòng một tháng.”

“Ân, vậy không thành vấn đề, em dịch xong sẽ báo cho anh.” Cô nhận đĩa, đứng lên.

“Để anh cho em số điện thoại của anh.” Anh trở lại giá sách lấy di động, “Số của em là?”

Cô cắn môi, đọc ra một chuỗi con số. Anh nhìn cô, bấm số gọi. Cô mở ra di động, nhìn đến dãy số trên màn hình không ngừng chớp sáng, mười một số lộn xộn, không có một chút quy luật, dù có cố nhớ đi nữa nhưng căn bản là không thể được, nhìn hai số đuôi cô liền thoải mái một chút, 56. Cô nhớ tới con số Tiểu Vệ từng đưa cô, không khỏi nở nụ cười. Cô đã nói mà, người đàn ông đó không có khả năng là Hạ Dịch Dương, chỉ là giọng nói có chút hơi giống mà thôi.

Kỳ thật thanh âm xuyên qua sóng điện, truyền đến tai nghe, cùng với lúc nói chuyện mặt đối mặt còn có điểm khác nhau mà.

“Lưu lại chưa?”

Cô ngẩng đầu, chống lại đôi mắt sáng như sao của anh, “Rồi!”

Anh dường như lo lắng, lấy điện thoại của cô qua xác định đúng mới trả lại cho cô.

“Em thích ứng với công tác ở Radio chưa?” Lúc cô chuẩn bị nói tạm biệt, anh giành trước hỏi.

“Em còn đang cố gắng. Em cảm thấy em hiện tại đặc biệt cần phải đọc nhiều, bằng không thực theo không kịp tư duy của thính giả.” Cô ngửi được trong phòng phiêu đãng một mùi hương của thức ăn, “Anh nấu cơm sao?”

“Về nhà cảm thấy hơi đói, nên anh làm chút đồ ăn, sao cà tím và món canh. Cùng ăn nhé?” Anh dắt khóe miệng, đôi mắt ôn hòa đột nhiên trở nên thật nồng nhiệt.

Cảm giác không thể hô hấp lại nổi lên, cô nhắm mắt, ra vẻ tươi cười, “Cám ơn anh, em chưa bao giờ ăn bữa khuya.”

Nói xong, cô cơ hồ là từ căn hộ anh chạy ra. Tay cầm chìa khóa tra vào mãi mà không khớp với ổ khóa, cô gấp đến độ sắp khóc, một đôi cánh tay dài từ phía sau vươn đến, từ tay cô lấy ra cái chìa khóa, thay cô mở cửa, mở đèn lên.

“Em làm rơi cuộn băng.” Anh đưa trả cái chìa khóa còn kèm theo mấy cái đĩa vừa rồi.

“Ha ha, ” cô làm bộ cười cười, nghe thấy tiếng thở dài của anh, trái tim như bị bóp nghẹt, nắm chặt nắm tay, đầu ngón tay đâm vào lòng bàn tay, đau đến run rẩy.

“Làm phiền em. Ngủ ngon!” Anh xoay người.

“Hạ Dịch Dương, em …” Những lời này, cô dường như phải dùng hết toàn bộ khí lực, ngực kịch liệt phập phồng , đôi môi không ngừng run lên.

Anh không có quay lại, chính là tự giễu cười cười.

“Em mệt lắm rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi!” Anh thay cô khép cửa lại.

Cô “Phịch” một tiếng ngã ngồi trên sàn nhà, không phải chỉ giáp mặt uống một tách trà sao, cũng không phát sinh chuyện gì khác, đột nhiên, nước mắt tuôn rơi không cách gì kềm lại được.

Nửa đêm ngày chủ nhật, là một tuần một lần ra Billboard, cô cũng có một buổi tối không cần ngồi ở bên trong toa xe trống rỗng ngơ ngác nhìn cảnh phố đêm.

Điều này như niềm hạnh phúc nho nhỏ của cô.

Đương nhiên, hôm nay Chủ nhật tâm tình thực không sai.

Ngủ thẳng một giấc đến lúc tự nhiên tỉnh, buổi chiều, Ngả Lỵ lại đây đón cô. Vào phòng, Ngả Lỵ liền thẳng ninh mi, “Phong cách của cậu thật đúng là giữ gìn rất khá, luôn có cách đem một cái phòng ở đàng hoàng biến thành ổ chó. Cậu ở nước ngoài sáu năm có thể sống sót trở về thật sự là kỳ tích.”

“Đi!” Cô tức giận đẩy Ngả Lỵ một phen, đẩy mớ quần áo vứt lung tung trên sô pha qua bên cạnh, dành ra một chỗ cho Ngả Lỵ ngồi.”Đại ca đừng nói nhị ca, cậu xem xe cậu, so với mình còn muốn liều mạng.”

Ngả Lỵ ha ha cười, “Đôi ta thật đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.”

Cô đá nàng ta một cước, xem đi xem đi còn gì so sánh ngu hơn nữa chứ, còn muốn làm tấm gương tốt gì chứ! ( Ngả Lỵ là cô giáo đó, mọi người nhớ không)

Khóa cửa xong, cô giương mắt nhìn cánh cửa đối diện, không biết có nên gõ cửa rủ anh cùng đi hay không.

“Còn đứng ngơ ngác đó làm gì, thang máy đến rồi.” Ngả Lỵ ở trong thang máy thúc giục .

Cô đáp một tiếng, chạy vào. Quên đi, vẫn là tự đi thôi!

“Hôm nay họp lớp có bao nhiêu người đến?” Trên đường đi, cô lơ đãng hỏi.

“Những người ở Bắc Kinh đều đến, còn người ở tỉnh ngoài không có cách nào đi được, nhưng mà bọn họ đều nhờ mình hỏi thăm cậu. À, Hạ Dịch Dương cũng không có thời gian tới đây. Cậu còn nhớ Hạ Dịch Dương không?”

Cô lườm Ngả Lỵ một cái, “Mình đâu phải già cả lú lẫn, đến bạn học cũng không thể nhớ?”

“Anh ta khi đó rất im lìm, cũng không thân thiết với ai. Haizz, trước kia chúng ta ai đều so với anh ta có tiền đồ hơn, còn bây giờ đó lại là người thành công nhất.”

“Mình có xem buổi phỏng vấn anh ấy.”

“Các phóng viên đánh giá anh ta là biên tập viên tin tức chuyên nghiệp, không sợ nguy hiểm, cố gắng nhất của CCTV.”

Cô bĩu môi, “Biên tập viên tin tức vốn đã là vị trí cao đáng ngưỡng mộ rồi, cậu còn nói vậy làm anh ta càng hoàn mỹ như thần thánh.”

“Ha ha, dù là thần cũng phải động phàm tâm. Anh ta cùng Kha An Di, được dân cư mạng xưng là tổ tin tức ảo mộng, nghe nói thật ra hai người họ cũng là tình nhân.”

“Thật tốt quá!” Cô hạ thấp lưng ghế, tìm cái tư thế thoải mái ngả lưng, nhắm mắt lại, tâm trạng hoảng loạn trốn chạy mấy ngày nay trong chớp mắt lại tĩnh mịch như mặt nước ao tù.

Năm tháng làm người ta già đi, ai có thể không thay đổi?

Bên ngoài nhà hàng chay không còn chỗ đậu xe, Ngả Lỵ để Diệp Phong đi vào trước, còn cô lái vòng sang đường đối diện đậu xe. Diệp Phong đã tới đây một lần, có chút quen thuộc. Nhân viên tiếp đón mỉm cười mở cửa cho cô, cô gật đầu cảm ơn, nói chỗ mình đã đặt trước. Nhân viên đó chuẩn bị đưa cô vào chỗ ngồi lại nhìn thấy một người phụ nữ mang thai từ bên ngoài đi vào nên xoay người mở cửa.

“Nha bộ muội!” Người phụ nữ mang thai theo bản năng nhìn về Diệp Phong đang đứng bên cạnh, bật thốt lên một tiếng.

Diệp Phong vừa ngẩng đầu, cả người liền chấn động, cô nhận ra người phụ nữ mang thai trước mắt chính là người mà trong đêm giông tố hôm đó, cùng với Biên Thành thân mật che chung một cái ô – Hứa Mạn Mạn, cô cũng nhìn thấy cái bụng nhô cao của cô ta.

Bọn họ đã có kết tinh tình yêu, không cần phải nói, nhất định là phi thường hạnh phúc. Trên khuôn mặt mượt mà của Hứa Mạn Mạn, cũng ghi rõ hai chữ “hạnh phúc”.

Thực không thất vọng mà, ngực từng đợt nhói đau, đau đến đầu ngón tay đều chết lặng .

“Nha bộ muội?” Thấy cô không trả lời, đôi lông mày thanh tú của Hứa Mạn Mạn nhíu lại.

“Hi !” Cô cuống quít thu hồi lại những xúc cảm của bản thân mình nhưng lại không kịp giấu đi vẻ mặt tái nhợt, giây phút đó đều rơi vào một đôi mắt lạnh lùng khác.

“Hạ Dịch Dương, anh cũng tự tới được sao!” Hứa Mạn Mạn mếu máo, chọc ghẹo nói. Nàng ta so với lúc còn đi học thì trông hòa nhã hơn, trước kia kiêu ngạo như chim khổng tước.

“Bạn học tề tựu, tôi không dám không đến, bằng không lần sau lại bị khu trừ ra ngoài .” Anh khoác áo màu đen, thân hình cao gầy, có nhân viên phục vụ nhận ra anh, ở một bên thì thầm.

“Sao lại đứng hết ở cửa, không vào trong à?” Anh hỏi Hứa Mạn Mạn, ánh mắt lại gắt gao nhìn cô.

“Em đang đợi Ngả Lỵ.” Hạ thấp mi mắt, Diệp Phong tránh nhìn vào bụng Hứa Mạn Mạn.

“Vào trong chờ đi! Nha bộ muội, bạn phù mình một tay, tình trạng này làm trọng tâm của mình không được ổn định.” Hứa Mạn Mạn không khỏi phân trần túm lấy tay Diệp Phong, thân thiết giống như cô ta chưa từng làm gì làm biến đổi cuộc sống của Diệp Phong.

Tất cả đều đã trôi qua, chẳng lẽ cô lại phủi tay mà đi? Diệp Phong cười khổ, đành phải phù Hứa Mạn Mạn đi vào. Đã có vài người bạn học đến, nhìn thấy cô, cùng nhau tiến đến, thay nhau oanh tạc, cô phải đem vài năm sống ở nước ngoài báo cáo ngắn gọn.

Có lẽ đều là kiếm kế sinh nhai trên màn ảnh nên cả đám người đều rất chú trọng hình thức, thay đổi cũng không quá lớn, chính là so với lúc trước tinh tế hơn, cũng có thêm mấy phần chững chạc và lõi đời.

Chốc lát sau, Ngả Lỵ cùng vài người bạn khác cũng đi vào.

Hơn mười người ngồi vây quanh một bàn, anh một lời tôi một tiếng, không khí náo nhiệt đến độ muốn dỡ nóc nhà.

Cánh đàn ông bắt tay, ôm, vỗ vỗ đánh đánh, cánh phụ nữ thì vây quanh ở một bên tán gẫu. Bạn học đang ở tỉnh thành khác cũng gọi điện thoại đến, nhưng cả đêm không ai nhắc tới Biên Thành.

“Anh không phải không rảnh sao?” Ngả Lỵ nâng ly với Hạ Dịch Dương.

“Còn không phải đều vì nha bộ muội.” Một tên từ trước luôn cùng Diệp Phong đùa giỡn nói.

Hạ Dịch Dương cười cười, nhìn Diệp Phong đang ngồi ở đối diện. Làm nhân vật chính hôm nay, cô thực thất trách, không phải ngẩn người thì là vùi đầu dùng bữa.

“Hứa Mạn Mạn, cô là hoa đán của đài TH Bắc Kinh, sự nghiệp như mặt trời giữa trưa, sao lại bỏ ngang để mang thai?” Một đồng học nữ ngạc nhiên hỏi.

Hứa Mạn Mạn vuốt bụng, “Sự nghiệp tính cái gì, sau này có thể phấn đấu, còn nếu lỡ tuổi sinh con thì cái gì cũng không thay thế được.”

“Mình vào toilet chút.” Cô đại khái uống nhiều nước trái cây, bụng từng đợt trướng đau.

Lúc rửa tay, cô nhìn chính mình trong gương, thở dài, ánh mắt dại ra, màu da tái nhợt, trên mặt nhéo cũng không nhéo ra một tia đỏ ửng.

Hứa Mạn Mạn đứng đợi ở hành lang, “Diệp Phong, hôm nay cậu không hề nói chuyện với tôi, trong lòng cậu có phải hay không còn oán tôi?”

Cô hạ thấp ánh mắt, “Chuyện đã qua lâu như vậy, ai còn nhớ chứ.”

“Tôi cùng Biên Thành… cũng không có bên nhau bao lâu, không tới nửa năm liền chia tay.” Hứa Mạn Mạn cúi đầu nói, “Tôi rất xin lỗi cậu, nhưng này …”

“Tôi không thích nhắc lại chuyện cũ.” Cô cắt ngang lời cô ta. Tuy biết được đứa bé trong bụng Hứa Mạn Mạn không phải kết tinh tình yêu của anh ta, nhưng cô cũng không có gì vui mừng.

Anh ta vì Hứa Mạn Mạn vứt bỏ cô, chẳng sợ tình yêu ngắn ngủi, cuối cùng cũng do lòng người thay đổi.

Một màn trong đêm giông tố đó, mỗi một lần nhớ tới, cô đều đau đến không thể hít thở.

“Uh, vậy không nói nữa. Ông xã tôi và tôi làm cùng một đài, anh ấy là biên đạo, chúng tôi đã kết hôn hai năm rồi.” Hứa Mạn Mạn cẩn thận nhìn về phía cô.

Từ cùng học trở thành bạn bè, có một khoảng cách rất xa, cô tin rằng cô và Hứa Mạn Mạn là khó có thể kéo gần. Cô không nói tiếp, chân bước nhanh hơn lướt qua Hứa Mạn Mạn.

Thứ Hai là ngày bận rộn nên ăn cơm xong không ai dám chuyển chiến trường sang nơi khác, hẹn lần sau lại tụ họp, mọi người liền sớm nói lời từ biệt. Ngả Lỵ là người triệu tập, ngân quỹ do cô nắm, một đám người hi hi ha ha kéo đến quầy tính tiền, chờ cô thanh toán.

“Thưa cô, hóa đơn của cô đã có người thanh toán rồi.” Nhân viên thu ngân cười tươi như hoa.

“Hả? Có lầm hay không, chúng tôi đều ở đây mà!” Mọi người xoay mặt nhìn nhau.

“Sẽ không lầm đâu, cô gái đến thanh toán tôi cũng biết, cô ấy là thư ký của tổng giám đốc công ty văn hóa Hoa Thành, họ Thước.”

Không khí lập tức lắng đọng, từng đạo ánh mắt nhìn nhìn ngó ngó đều bắn về phía cô.

(1) Billboard là tạp chí âm nhạc hàng tuần của Mỹ

 

 

 

 

Chương 10. Phức tạp

Edit : Hanayang

Sương mù phấp phới, mấy ngọn đèn ven đường tỏa ra ánh sáng vàng bàng bạc, trong khoảnh khắc mơ hồ giữa màn sương, người ta dễ dàng lầm lẫn rằng mình đang lạc trên con đường nào đó ở Luân Đôn.

Ngả Lỵ lái xe rất chậm, bày ra vẻ mặt thâm trầm.

“Đừng nhịn nữa, muốn nói gì thì nói đi!” Diệp Phong từ từ hạ kính xe xuống. Gió đêm thổi vào làm tay cô nổi hết da gà.

Phía trước dường như lại tắc đường, xe chạy còn chậm hơn người đi bộ, Ngả Lỵ tức mình chửi tục một câu, chớp mắt rồi yên lặng nhìn chằm chằm phía trước.

“Năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp, mọi người đều là người mới, ai mà không mang theo cái đuôi làm người, chịu thiệt thòi cũng không dám lên tiếng, chỉ có những lúc họp lớp, mới có thể giải tỏa những ấm ức trong lòng. Trong một năm đó tụi mình tụ họp hơn ba lần. Năm thứ hai, công việc của mọi người dần tốt hơn, cũng bận rộn hơn nhiều, có người trở lại Quảng viện tiến tu, chúng mình liền tụ họp, mình nhớ rõ tổng cộng là hai lần. Sau đó nữa, cả đám đều việc như điên như cuồng, đừng nói là gặp mặt, ngay cả nói chuyện điện thoại cũng rất ít, ngẫu nhiên trên diễn đàn lớp gặp nhau, nói không được hai câu, người đã không thấy đâu, nhưng chúng mình ít nhất có thể duy trì một năm họp lớp một lần. Mỗi lần họp lớp mình đều có mặt, lần nào cũng là mình thanh toán, nhiệm vụ này từ đó đến nay không có ai giành hết.”

Ngả Lỵ nghiêng mắt nhìn, gió ngoài cửa sổ lướt nhẹ qua gương mặt không có gì biểu tình gì của Diệp Phong.

“Bạn gái cũ của anh ta đâu chỉ có mình, đêm nay ăn cơm rất nhiều người, không tới phiên mình một người đi cảm kích.”

“Hứa Mạn Mạn không phải lần đầu tiên tham gia họp lớp.” Ngả Lỵ nói to lên, bực bội sự cố chấp cứng đầu của cô.

“Có lẽ trước kia anh ta cũng không dư dả, hiện tại có khả năng rồi, đến khoe khoang.” Cô nhếch lên khóe miệng, giọng điệu châm chọc.

“Nha bộ muội, phải nói như vậy cậu mới dễ chịu sao?”

Cô cười cười, “Bằng không cậu bảo mình phải nói như thế nào? Mình đã qua cái thời còn mơ mộng rồi.”

Trước hai mươi mốt tuổi, thực ngây thơ. Ngồi phía sau xe đạp của anh, mỗi khúc quanh, cô ôm lấy thắt lưng gầy gò của anh, chòm người tới phía trước, giành ấn chuông. Động tác tuy rất mạo hiểm, nhưng cô không sợ, cô tin tưởng cho dù có ngã xuống, Biên Thành cũng sẽ che chở cô.

Thi cuối kỳ, có môn phải nộp luận văn, bạn học ai cũng vội vội vàng vàng đi thư viện, lên mạng tìm tư liệu, chọn đề tài, còn cô thì nằm ở trên giường vừa ăn quà vặt vừa đọc tiểu thuyết tình cảm, Biên Thành đã làm luận văn giúp cô từ sớm rồi. Ngả Lỵ mắng cô giống cái đầu heo. Cô vô cùng tự hào nói, mình thì thích làm “trư” của Biên Thành .

Nghỉ hè, bạn học rủ nhau đi du lịch. Hôm đó trời mưa, mấy người túm tụm tá túc ở nhà dân trên núi. Ngủ thẳng đến nửa đêm, cô cảm thấy bụng quặn đau, “mẹ kế” đến sớm rồi. Cô ngồi dậy lục lọi, trong túi không có băng vệ sinh. Cô lay lay Ngả Lỵ, Ngả Lỵ đẩy tay cô ra, nói mớ gì đó rồi xoay người sang chỗ khác ngủ tiếp. Cô mò mẫm chạy qua gõ cửa phòng nam sinh, chỉ gọi một tiếng, anh liền đi ra.

Hai người che chiếc ô vải dầu màu vàng xuống núi tìm siêu thị, đường núi khó đi lại thêm trời tối, anh gắt gao nắm chặt tay cô, lúc xuống đến chân núi, hai người đều ướt đẫm. Mua xong lại trở lên núi, ở bên đường, anh đứng xoay lưng lại, tay đem ô giơ cao cao, cô ở sau lưng anh vội vàng thay băng vệ sinh. Trên đường trở về, hai người nắm tay nhau đặc biệt dùng sức, cô cảm giác được hơi thở nóng bỏng của anh càng lúc càng tăng. Đến trước cửa phòng cô, cô vội nắm lấy góc áo của anh.

“Em muốn ở lại Bắc Kinh, em muốn gả cho anh.”

Giọng của cô rất nhỏ, ở trên núi yên tĩnh, giữa tiếng mưa rơi tí tách, câu nói kia lại rõ ràng làm cho anh cảm giác được đó không phải là một yêu cầu, mà là một lời hứa hẹn.

“Được!” Anh gật đầu, kéo cô đến gần, ở trên môi cô in lại sự hứa hẹn của anh.

Chỉ có hồi ức vụn vặt như vậy, trong những đêm tha hương, cô một lần một lần rồi lại một lần vuốt ve, suy nghĩ, cũng không cách nào sưởi ấm nỗi cô đơn trong lòng.

Hồi ức đều là dối trá.

“Anh ta không có liên hệ với bất cứ ai trong đám bọn mình, cũng chỉ có cậu là có thể kinh động tới anh ta – người thanh niên trẻ tuổi tài hoa. Mình nghĩ anh ta sẽ sớm liên hệ với cậu thôi.” Ngả Lỵ nói.

“Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi.” Cô cười Ngả Lỵ có trí tưởng tượng quá phong phú, trả tiền thì có thể nói lên cái gì? Anh ta tự mình tới tham gia họp lớp lại có thể nói lên điều gì?

Hứa Mạn Mạn đi rồi, đến cuối chỉ còn mình anh, có lẽ đã là một cặp Mạn Mạn – Biên Thành, cũng không phải là Diệp Phong – Biên Thành.

Ánh đèn tràn trề sáng tỏ trước cổng khu nhà, cô nói Ngả Lỵ, “Không cần đi vào, dừng bên ngoài cho mình xuống được rồi.”

Ngả Lỵ thở dài, xe vừa mới tấp vào, còn chưa dừng hẳn, một chiếc Passat màu xám xẹt qua sát bên cạnh, lao vào giữa bóng đêm.

“Hoa mắt sao, sao mình lại thấy giống xe Hạ Dịch Dương vậy?” Cô lầm bầm lầu bầu.

Diệp Phong ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn.

Lúc nói lời chào tạm biệt mọi người trước cửa nhà hàng, cô chỉ lo che giấu cảm xúc của mình, đã quên mất việc mình ở đối diện nhà Hạ Dịch Dương trụ, đúng ra phải cùng anh về, không nên phiền Ngả Lỵ tốn công một chuyến.

Trong đầu loạn thành một đoàn, bụng rất khó chịu, ai nói chuyện với cô, cô liền ráng nở nụ cười, cũng không chú ý Hạ Dịch Dương rời đi khi nào.

“Chẳng lẽ anh ta cũng ở khu này? Chắc không đâu, mình cũng có đồng sống ở đây, mình đã tới mấy lần cũng chưa bao giờ thấy anh ta, chỉ túm được cậu thôi. Nhất định là hoa mắt .”

Diệp Phong chột dạ mếu máo, nếu bây giờ mà nói Hạ Dịch Dương là hàng xóm của cô, Ngả Lỵ chắc sẽ điên cuồng lên mất. Trời tối rồi, cũng không nên dọa người như thế.” Cậu lấy thời khoá biểu dạy học gửi mail cho mình, mình sẽ không đi quấy rối cậu.” Cô ghé vào cửa kính xe, vẫy vẫy tay chào Ngả Lỵ .

Bước ra thang máy, cô theo bản năng nhìn cửa nhà Hạ Dịch Dương trước tiên, sau đó di chuyển, hạ tầm xuống, trước cửa nhà cô có một chậu lô hội rất tươi tốt, nhánh thật dài, sắc màu xanh biếc, đáng tiếc cái chậu hoa màu trắng rất thô, còn bị mẻ một miếng. Bên dưới chậu hoa có kẹp tờ giấy, Hạ Dịch Dương – chữ cũng giống người, đẹp rõ ràng mạnh mẽ.

“Diệp Phong: có tin tức khẩn cấp, anh phải đi công tác vài ngày, giúp anh chăm sóc nó cẩn thận nhé. Dịch Dương!”

Nhìn chằm chằm vào dòng chữ, qua một hồi lâu cô còn chưa lấy lại tinh thần. Cô bất đắc dĩ nâng lên chậu hoa, thầm nói: “Mày quý giá lắm sao, được người ta quan tâm như vậy? Tao ngay cả bản thân mình còn không chăm sóc nổi, không sợ tao đem mày làm đồ ăn ăn mất?”

Vào nhà, cô vẫn thật cẩn thận đem cái chậu đặt trên bậu cửa sổ, dẹp mấy thứ linh tinh khác đi, bảo đảm nó an toàn.

Đêm hôm qua, một nơi gọi là Ngọc Thụ thuộc tỉnh Thanh Hải đã xảy ra trận động đất mạnh 7,1 độ richer.

Diệp Phong rời giường, sau khi tưới nước cho chậu lô hội, lúc ngồi xuống ăn cơm, nhìn thấy trên TV, Hạ Dịch Dương đứng trên một mảnh phế tích, mặc áo bông thật dày, trầm trọng nói cho khán giả xem truyền hình, trước mắt có bao nhiêu nhà cửa đổ sập, con số thương vong là bao nhiêu, tai đó độ ấm là bao nhiêu, bao nhiêu ….

Cô chớp mắt mấy cái, anh làm tin tức so khi nhận phỏng vấn chuyên nghiệp hơn rất nhiều.

Tiểu Vệ gọi điện thoại đến, bởi vì động đất, tất cả tiết mục giải trí đều tạm dừng, tin tức phát thanh hai mươi bốn giờ đã cử phóng viên đến Ngọc Thụ .

Tuy không cần làm tiết mục, nhưng vẫn phải đi làm , bất quá đổi thành ban ngày. Cô đọc thư của thính giả gửi tới, cùng với biên tập thảo luận một ít ý tưởng của cô. Có thính giả gửi thư khen ngợi, khen giọng nói cô dễ nghe, chọn âm nhạc rất hợp với thời điểm, mỗi lời dạo đầu đều đặc biệt cảm động, cũng có người tò mò cô bộ dáng ra sao, hỏi có thể đăng ảnh của cô lên web của đài hay không. Lời phê bình cũng có, nói cô như người phụ hoạ, chỉ biết ừ, căn bản không thể giúp người nghe tư vấn tình cảm, có người nghe viết bốn bức thư, nói người tiếp điện thoại của đài nặng bên này nhẹ bên kia, anh ta gọi đến mấy lần, cũng không nói chuyện được với cô.

“Em biết làm thế nào, hắn ta nói chuyện mập mờ, em dám cho hắn vào nói chuyện trực tiếp sao?” Tiểu Vệ trừng lớn mắt, miệng giận dữ nói.”Điện thoại mỗi lần gọi đến, đã nói “cho gặp Tiểu Diệp”, em hỏi hắn họ gì, hắn nói “cô không phải lá cây, nói cho cô lãng phí nước miếng”. Chị Diệp, chị nói xem có tức hay không?”

Diệp Phong cười, “Nếu lần sau hắn lại gọi tới, em chuyển cho chị, yên tâm, chị sẽ xử lý .”

Ánh mắt Tiểu Vệ nhanh như chớp đảo một vòng, nhìn biên tập nhóm đều ở đó, nhìn cô ra hiệu. Hai người đi đến cuối hành lang, Tiểu Vệ nâng tay lên chém vào không khí, ” Chị Diệp, chị nói xem tiết mục của chúng ta có thể bị khảm hay không?”

“Em lại nghe được chuyện gì ?” Tiểu vệ không giống Diệp Phong – một ngày chỉ ở radio vài giờ, cô ấy nói không sai thì cả ngày đều ngâm mình ở trong này. Thực tập làm trợ lý, là phi thường vất vả.

” Tiết mục của chúng ta vừa mới phát sóng, còn chưa có sinh khí gì, hiện tại xảy ra trận động đất, ít nhất phải ngừng một tuần lễ, em sợ người nghe sẽ quên mất chúng ta. Người ở phòng quảng cáo nói, năm nay rất nhiều nhãn hàng quảng cáo đều chọn kênh giao thông, nói đài chúng ta lượng quảng cáo cần còn rất thấp, cấp trên muốn cắt bớt chi phí bù vào khoảng doanh thu quảng cáo. Em lo lắng sẽ đổ lên đầu chúng ta.”

“Sẽ không đâu, cấp trên tìm rất xem trọng tiết mục này, sẽ không làm qua loa vậy đâu. Giám đốc Lâu không phải đã nói rất hy vọng ở chúng ta sao?” 

“Chỉ mong là vậy!” Tiểu vệ chu miệng, không mấy tin tưởng lời Diệp Phong. 

“Về văn phòng đi, đừng để giám đốc Lâu tóm được chúng ta trốn việc.” 

“Uhm.”

Nhắc giám đốc Lâu, giám đốc Lâu liền đến. Hai người nhìn tháy Lâu Dương sắc mặt xanh mét từ văn phòng đi ra, “Cạch” một tiếng đẩy cửa đi vào văn phòng Thôi Linh, lại “Cạch” một tiếng đóng cửa.

“Nội chiến?” Tiểu Vệ nhìn cô thè lưỡi.

Cô đưa lên một ngón tay, ý bảo Tiểu Vệ chớ có lên tiếng, hai người nhè nhẹ bước trở lại văn phòng.

Lâu Dương nói rất to, Thôi Linh cũng không chịu yếu thế, lời lời tiếng tiếng vút cao từ cửa phòng truyền ra, muốn giả bộ điếc cũng rất khó.

“Không có thương lượng gì hết, trực tiếp cắt hợp đồng với cô ta. Một người phụ nữ mà ngay cả chồng mình cũng không quản được, làm thế nào đến thay người khác giải quyết tình cảm phiền não?” Lâu Dương nói.

Thôi Linh nói tiếp: “Anh không cần công tư không phân biệt, công tác là công tác, gia sự là gia sự. Cô ấy viết mấy bài tạp văn tình cảm, nổi tiếng cỡ nào, anh so với tôi càng rõ ràng.”

“Tôi nghiêm trọng hoài nghi mấy quyển sách kia có phải hay không là cô ta sao chép.”

“Lâu Dương, anh ngoan cố gì chứ?”

“Tôi chỉ là không tín nhiệm cô ta, tôi không cần cô ta đến phá hỏng tiết mục. Tiết mục như bây giờ tốt lắm rồi.” Lâu Dương kiên quyết nói.

“Tốt lắm? Anh nghe được mấy kỳ? Anh đọc được mấy là thư của thính giả? Diệp Phong chỉ nói qua vài câu khiến anh tỉnh ngộ, làm người khai sáng sao? 

Trong văn phòng, mọi người đột nhiên trở nên bận rôn, không có ai rảnh nhìn Diệp Phong liếc mắt một cái.

“Chúng ta đi ăn cơm thôi!” Diệp Phong nhìn đồng hồ trên tường, đã đến thời gian ăn trưa.

Tiểu vệ sụm vai xuống, kéo hai chân theo cô xuống lầu, “Chị Diệp, nếu chị khó chịu, cứ việc nói với em!”

“Chị nên khó chịu sao?” Cô nhún nhún vai, ngẩng đầu lên, mặt trời lúc sáng sớm còn treo ở trên cao đã không thấy đâu, bị một tầng mây rất dầy che khuất, trên đầu ngọn cây, khó khăn lắm mới xuyên qua vài tia sáng, làm cho tầm mắt thêm phần vui vẻ. “Chuyên gia đến đây rất tốt, như vậy chị có thể thoải mái chút.”

“Không phải chuyên gia, em cảm thấy Thôi trưởng phòng có thành kiến với chị.” Tiểu vệ xắn tay áo lên, giống như đại hiệp ra tay bênh vực kẻ yếu.

“Cô ta cũng vì muốn tốt cho tiết mục. Bọn họ thường xuyên tranh cãi như vậy ở đài sao?”

“Không gọi là thường, từ khi em vào đài có thấy qua hai ba lần. Chị Diệp, chị có cảm thấy rất kỳ quái không, giám đốc Lâu ôn nhã khiêm tốn, trưởng phòng Thôi kiêu căng bừa bãi, hai người làm sao có thể trở thành vợ chồng chứ?”

“Có lẽ bọn họ ở nhà rất ân ái?”

Tiểu Vệ liếc cái xem thường, “Có trời mới tin.”

Lúc tan tầm, Diệp Phong còn chưa đi đến sân ga đối diện, di động reo. “Chờ tôi 5 phút, chúng ta cùng một ăn một bữa cơm.” Lâu Dương ngữ tốc cực nhanh, không đợi cô trả lời, liền cúp máy.

Diệp Phong cảm thấy nặng nề, cảm giác bữa cơm này nhất định có liên quan đến tiết mục.

Lâu Dương chưa nói địa điểm dùng cơm, không biết là có phải ở nhà ăn không, cô do dự xong, vẫn đi đến đường cái đối diện, chờ Lâu Dương lại gọi điện thoại đến.

Một chiếc Q5 cao lớn từ trong bãi đỗ xe radio chạy ra, chậm rãi dừng lại trước mặt cô. “Lên xe!” Lâu Dương giúp cô mở ra cửa bên phó điều khiển xe.

Cô nhìn lướt qua ghế sau xe, không có ai khác, giật mình, ngoan ngoãn lên xe.

“Ăn cay được không?” Lâu Dương nhìn nhìn cô, ánh mắt ôn hòa, bình tĩnh.

“Cũng được.” Cô bỏ túi xách ra, thắt dây an toàn, khẽ cười nói.

“Vậy là tốt rồi, chúng ta đi ăn món Hồ Nam đi.”

Tên nhà hàng rất cá tính, “Mao gia loan”, “Các món đặc sắc ở đây đều là mấy món lúc trước Mao chủ tịch thích ăn, du khách quốc tế đặc biệt yêu thích đến nơi này.” Không gian không lớn lắm, bên trong bố trí lại giống như mê cung, đi vòng vo một tầng lại một tầng, ngọn đèn sâu kín trầm trầm, Lâu Dương quay đầu nhìn xem Diệp Phong.

Diệp Phong đang suy nghĩ vào thời Mao chủ tịch, Trung Quốc non trẻ rất nhiều người nghèo, có thể ăn được món ngon gì chứ?

Chổ ghế ngồi bài trí rất lịch sự tao nhã, bàn ghế làm bằng mây, đối diện với cửa có bức bình phong vẽ cảnh sắc hai bên bờ sông.

“Hai vị là uống trà trước, hay là gọi món ăn ngay bây giờ?” Nhân viên phục vụ cầm thực đơn thiếp vàng trong tay, tươi cười hỏi.

Diệp Phong nghĩ rằng còn có thêm khách khác, nghe Lâu Dương nói gọi món ăn đi, trong lòng bất giác sửng sốt, ngón tay run rẩy.

“Hả? Làm sao vậy?” Lâu Dương ngước mắt nhìn.

“Không có.” Cô vụng về chuyển mắt sang tờ thực đơn.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+