Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thế nào một loại yêu không đau – Chương 029-30 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 29. Cuộc sống cũng là một vở diễn


Edit : Hanayang

Ở Đài phát thanh, quan hệ giao tế của Diệp Phong coi như tạm ổn. Vào đài đã mấy tháng, cuối cùng cũng quen mặt với các đồng sự ở phòng ban khác trong đài. Lần trước, trong hội nghị bỏ phiếu quyết định vận mệnh của 《 Đêm khuya khuynh tình》, tuy rằng đa số nhân viên bình thường đã ra ngoài trước, nhưng nhờ các trưởng phòng “tuyên truyền” bốn phía, cả đài đều nói Diệp Phong là cô gái thẳng thắn cương trực, đi tiên phong trong công việc, dám nói dám làm, tối thiểu cũng dám đối nghịch với sự chuyên quyền bạo ngược của Thôi Linh. Tự nhiên, Diệp Phong có thêm nhiều người bạn.

Tiểu Vệ thầm oán Diệp Phong có mới nới cũ, hiện tại ít khi đi cùng với cô, động một chút đã bị đồng sự tổ khác lôi đi.

Cũng rất kỳ quái, sau hội nghị lần đó, Thôi Linh lúc ấy tức giận đến xanh mặt, sau này thái độ đối với Diệp Phong cải thiện được một chút, chưa nói tới vẻ mặt ôn hòa, ít nhất không có vẻ ám khí, nói chuyện với Diệp Phong cũng không hừ hừ trong lỗ mũi.

Diệp Phong không tìm hiểu nguyên nhân, hiện tại toàn bộ tinh thần và sức lực của cô đều đặt vào tiết mục. Số lượng thính giả tăng lên mới có thể chứng minh tất cả.

Có một hôm ăn cơm, cô ngồi cùng bàn với Tiểu Trữ bên tổ thể thao. Hai người trò chuyện tự nhiên, cô nói mình thích xem môn thể thao nhảy cầu, Tiểu Trữ liền vỗ bàn, nói hiện đang có cuộc thi đấu hữu nghị cấp thế giới, hỏi cô có muốn đi hay không? Cô liền gật đầu không ngừng.

Khi Tiểu Trữ bình luận trận đấu, giống như gà bị cắt huyết, âm lượng cao vút, tốc độ rất nhanh, người khác còn chưa hiểu ý, cậu ta đã kích động không ra dáng người. Cậu ta là người chủ trì toàn năng của tổ thể thao, đối với các luật lệ, quy tắc thi đấu đều thuộc như lòng bàn tay.

Ngoài Diệp Phong, tổ thể thao còn có hai đồng nghiệp đi cùng với Tiểu Trữ.

“Diệp tiểu thư à, cô làm gì giống như Alice lạc vào xứ thần tiên vậy(*)?” Hai người cùng vào Thủy lập phương, Diệp Phong không kiềm lòng được hết ngó đông rồi lại ngó tây, cậu ta nói chuyện với cô, cô cũng không để ý.

“Đúng là lần đầu tiên đến đây. Công trình kiến trúc này tôi chỉ mới nghe qua đại danh, chưa được nhìn tận mắt.” Diệp Phong thành thành thật thật nói.

Tiểu Trữ khinh bỉ trừng mắt nhìn cô một cái, “Còn luôn miệng nói yêu nước, tất cả du khách từ nơi khác đến Bắc Kinh đều đi tham quan Thủy lập phương, cô mỗi ngày đi làm rồi tan tầm đều đi ngang qua đây, vậy mà đối với công trình kiến trúc tiêu biểu của Bắc Kinh lại không thèm nhìn. Hừ, hừ!”

“Cái này còn không phải là chờ cậu mời sao? Chúng ta ngồi chỗ nào?”

“Đương nhiên là ở khu truyền thông, có tầm nhìn tốt nhất, bên cạnh chính là khu khách quý.”

“Trong này có bao nhiêu chỗ ngồi?” Diệp Phong cảm thấy giống như đi hội, vừa nhấc mắt, khắp nơi toàn là đầu người.

“Chỗ ngồi cố định có sáu ngàn chỗ, nếu thêm chỗ ngồi tạm thời, sẽ hơn mười ngàn.”

Diệp Phong lặng lẽ le lưỡi, chuyên tâm đi theo Tiểu Trữ xuống các bậc thang.

Tiểu Trữ quen rất nhiều người, sau khi ngồi xuống, không ngừng chào hỏi những người ngồi bên cạnh, đồng nghiệp khác thì kiểm tra số thiết bị mang đến. Diệp Phong nhìn thấy các vận động viên đã bước ra, có vài người đang ở bên cạnh hồ vận động làm nóng người.

Những cuộc thi đấu hữu nghị thế này tất nhiên tình hữu nghị đứng nhất, thứ hai là phải biểu diễn ấn tượng, cho nên trên khán đài cũng không cảm thấy loại không khí căng thẳng, mắt còn được thưởng thức một bữa tiệc thịnh soạn.

Cuộc thi chia làm hai phần, phần đầu là thi nhảy cầu, phần sau là màn biểu diễn bơi nghệ thuật, giữa buổi có 30 phút giải lao.

Ngồi cạnh những người chuyên nghiệp, Diệp Phong học được rất nhiều kiến thức mới, xem xong phần thi nhảy cầu, cô đã có thể vận dụng tự nhiên những từ chuyên môn của môn này. Giờ giải lao, sự phấn khích còn chưa giảm xuống, cô không ngừng lôi kéo Tiểu Trữ bình luận. Chiều nay, làm náo động không khí nhất đương nhiên là đội nhảy cầu Trung Quốc, phong độ, khí thế cao ngút, lại có lợi thế sân nhà nên phát huy rất tốt. Diệp Phong là nhìn bốn phía đều sôi động, nếu không có Tiểu Trữ kéo lại, cô đã nhảy dựng lên vung tay hét vang.

Tiểu Trữ khinh thường liếc mắt nhìn cô, nói rằng hành động của cô căn bản không hề giống với một thục nữ hai mươi bảy tuổi, làm anh nhịn cười muốn nội thương.

Đang nói chuyện, trước mắt đột nhiên đến thêm một người, không khí xung quanh có hơi khác thường, Diệp Phong cảm thấy vô số ánh mắt phóng xoèn xoẹt về phía bên này, cô ngước mắt lên nhìn, mặt chợt đỏ bừng.

“Dịch Dương…” Cô chật vật đứng lên. Sao anh có thể ở đây?

“Thấy tay em vẫy dữ dội quá, nhìn kỹ lại, thì ra là người quen.” Hạ Dịch Dương ôn hòa nhìn cô, rất tự nhiên khoác lấy tay cô, sau đó lịch sự hướng về phía Tiểu Trữ và mấy đồng nghiệp khác gật đầu chào hỏi.

Cảm thấy chỗ cánh tay tiếp xúc nhiệt độ tăng dần, Diệp Phong mới ý thức được tư thế này thân mật biết bao nhiêu, len lén rút ra, lại bị anh âm thầm giữ thật chặt.

“Diệp Tử, cô không gì nói sao?” Tiểu Trữ ý tứ sâu xa nháy mắt với Diệp Phong, hiển nhiên cũng chú ý đến đôi tay dây dưa cùng một chỗ của hai người.

Diệp Phong cảm thấy phía sau lưng một trận nóng rực, nhìn Hạ Dịch Dương cười nho nhã thong dong, cô khẽ cắn môi dưới, trừng mắt nhìn Tiểu Trữ, “Biết rõ còn cố hỏi.” Cô biết tin này, ngày mai ở đài nhất định so với trận đấu chiều nay còn phấn khích hơn.

“Hết cách rồi, chúng tôi đều rất ngốc.” Tiểu Trữ và mấy đồng nghiệp liếc nhìn nhau.

“Bạn tôi – Hạ Dịch Dương, còn đây là các đồng nghiệp bên tổ thể thao của đài, đây là Tiểu Trữ, đây là…”

“Chào mọi người!” Hạ Dịch Dương đưa tay ra bắt tay cùng mọi người, nhưng tay đang nắm lấy tay cô vẫn không buông ra. Chào hỏi xong, giống như những đôi tình nhân bình thường, anh ôn hòa hỏi cô có muốn uống chút gì hay không? Có muốn anh đưa cô ra ngoài hít thở không khí một chút không?

“Không cần đâu, màn bơi nghệ thuật sắp bắt đầu rồi.” Phía dưới, các cô gái người Nga mỗi người đều mặc trang phục《 hoa sen mới nở 》như các diễn viên, đang chờ trình diễn, âm nhạc trữ tình cũng đã vang lên.

“Đến chỗ các đồng nghiệp của anh chào một tiếng đi.” Hạ Dịch Dương nói.

“Lần sau đi!” Rất nhiều ánh mắt đang nhìn chăm chăm vào, Diệp Phong sợ đi sẽ dính tay dính chân lại mất.

“Bọn họ đều nhìn thấy em, không qua chào hỏi sẽ không lịch sự, ngoan!”

Tiểu Trữ đã muốn cười rũ rượi hết cả người, “Đi đi, nếu bên chỗ biên tập Hạ còn chỗ trống, cô cũng không cần trở lại đây, tối nay tôi đỡ phải đưa cô về.”

Cô bất đắc dĩ theo Hạ Dịch Dương đi qua một khu khác.

Mấy đồng nghiệp cùng đi với anh đã sớm đứng lên nghênh đón. Có vài người vào ngày sinh nhật Hạ Dịch Dương cô đã gặp qua, những người khác đều ngầm hiểu nhìn cô cười cười, chỉ có Kha An Di trên mặt phủ thêm một tầng băng giá kín kẽ, nhìn ánh mắt của cô ta, giống như vừa bị ai đó cướp đi con búp bê yêu thích.

Cô để ý thấy chỗ Kha An Di ngồi cạnh bên chỗ Hạ Dịch Dương.

“Xem xong trận đấu rồi cùng nhau đi ăn bữa tối đi, Dịch Dương mời khách.” Có người đồng nghiệp đề nghị, lập tức được những người khác hùa theo.

“Được!” Hạ Dịch Dương cười gật gật đầu.

Kha An Di lạnh lùng cụp mắt lại, nói với Diệp Phong đang đứng ở phía trước: “Phiền cô giúp cho một chút, cô cản trở tầm mắt của tôi.”

Hạ Dịch Dương hơi hơi nhíu mày.

“A, thực xin lỗi! Dịch Dương, em về chỗ ngồi đây.” Ánh mắt lướt sơ một vòng, bên phía anh không còn chỗ nào trống. Cuộc thi đấu và biểu diễn cao cấp như vậy, một vé cũng khó tìm, sao có thể trống chỗ? Á, cách mấy chỗ, khu khách quý cư nhiên có một chỗ trống.

Hình ảnh trước mắt Diệp Phong bất ngờ đóng băng.

“Là Biên Thành, anh qua đó chào hỏi một tiếng.” Hạ Dịch Dương chậm rãi buông tay cô ra, đi đến khu khách quý.

Diệp Phong chỉ cảm thấy đầu óc cô trong giây phút đó có hơi ong ong choáng váng, cô không nghe thấy họ nói gì, chỉ nhìn thấy hai người bắt tay rồi sau đó một đường đi tới chỗ cô.

“Diệp Phong, đã lâu không gặp!” Biên Thành thản nhiên đưa tay về phía cô, ngữ điệu hờ hững.

Có thể lâu cỡ nào chứ? Vào buổi tối sinh nhật Hạ Dịch Dương, bọn họ vừa mới gặp không phải sao? Trước đó còn tình cờ gặp ở hành lang của Mao gia loan, mới đó mà anh có thể quên được, đương nhiên, không tính chuyện này, cô vốn là nhân vật bé nhỏ không đáng kể trong cuộc đời anh mà.

“Bạn của cậu không có tới sao?” Hạ Dịch Dương hỏi.

“Uh, cô ấy luôn không nhớ được thời gian và địa điểm mà chúng tôi hẹn nhau, tôi đã quen giúp cô ấy ghi lại địa điểm, nói không chừng cô ấy khi nào đó đã tới rồi.”

“Nghe ra rất có cá tính.”

“Đúng vậy, đoán chừng đến già cũng sẽ bừa bãi như vậy, không đổi được.” Khuôn mặt tuấn tú của Biên Thành nổi lên một nét mềm mại.

Cô đứng đó luôn mỉm cười máy móc, giống như thục nữ đang cố duy trì cung cách lễ nghi tốt nhất, trong nhà thi đấu mở điều hòa rất lạnh, cô dường như đang run nhè nhẹ. Cũng không biết như thế nào kết thúc câu chuyện, Hạ Dịch Dương làm thế nào đưa cô về chỗ ngồi, các cô gái Nga biểu diễn ra sao, mọi chuyện cô đều không biết. Cô giống như người mất hồn, lơ lửng giữa không trung, mắt lạnh nhìn xuống phía dưới, ngồi thẳng tắp, mắt mở thật to.

Đợi đến lúc hồn về vị trí cũ, cô đã sắp ra khỏi Thủy lập phương, tay nằm ở lòng bàn tay Hạ Dịch Dương, Biên Thành sớm đã không thấy bóng dáng.

Ánh mắt chát chát, trong lòng lạnh lẽo, có thể là do ban đêm độ ấm giảm xuống.

Nhóm người đồng nghiệp của anh đang bàn bạc đi chỗ nào ăn tối.

“Thực xin lỗi, tôi không được khỏe, tôi không tham gia đâu. Dịch Dương, anh nếu không rảnh tiễn em, em tự đón xe về cũng được.” Kha An Di chen vào.

Những người khác đồng loạt há miệng, “Nếu không, đổi thời gian đi?” Tất cả mọi người biết Kha An Di hiện tại đang trong thời kỳ nhạy cảm, không thể chịu kích thích.

Hạ Dịch Dương nhướng mày, xoay người nhìn Diệp Phong cười cười xin lỗi, “Được rồi. Diệp Phong, em và biên tập Kha qua đường đối diện chờ anh, anh đi lấy xe.”

“A… Được.” Cô không chú ý nghe bọn họ đang nói cái gì.

Mọi người tản đi, cô và Kha An Di đi vào đường hầm để sang đường bên kia.

“Cô không xứng với anh ấy.” Kha An Di đi tụt lại phía sau lạnh lùng tuôn ra một câu.

Cô quay đầu lại, buồn bực nhìn Kha An Di.

“Một người chủ trì tiết mục lưỡng tính ban đêm của đài phát thanh – một DJ nhỏ nhoi, lợi dụng ưu thế cửa nhà đối diện, đã muốn trèo cao bám theo anh ấy, cô quá ngây thơ rồi!”

“Biên tập Kha, cô nghĩ sai rồi, tiết mục tôi chủ trì không gọi là lưỡng tính, mà là 《 Đêm khuya khuynh tình 》.”

“Thì có gì khác biệt? Không phải đều là chuyện tình yêu, à, loại tình yêu thị hiếu dung tục tầm thường đó sao.”

“Vậy cái gì gọi cao cấp thú vị?” Diệp Phong ngữ khí cũng cứng ngắc.

“Người như cô đương nhiên sẽ không hiểu được. Anh ấy đối với cô chỉ là nhất thời mê muội thôi, lâu dần, hai người có thể có tiếng nói chung sao?” Kha An Di nói giọng mỉa mai, hất cằm lên.

Con ngươi thanh lệ ở trong mắt chậm rãi chuyển một hai vòng, Diệp Phong bình tĩnh nói, “Biên tập Kha, bề ngoài giống nhau, bình thường là anh em cùng chung dòng máu. Có tiếng nói chung, bình thường là một chiến hào chiến hữu, cũng có thể là đồng nghiệp. Mà người yêu cũng là vì khác nhau mới có thể hấp dẫn lẫn nhau, bởi vì hấp dẫn, mới có thể bảo vệ tình cảm, thường xuyên đổi mới cảm xúc. Nếu cùng với đồng nghiệp yêu nhau, không phân rõ công việc và tình yêu, vậy chẳng phải là quá mệt mỏi? Chủ trì tiết mục tình cảm nên đối với chuyện cảm tình, tôi có thể so với biên tâp Kha hiểu rõ hơn, nếu cô có chuyện gì muốn bộc bạch, có thể gọi đến đường dây nóng của chúng tôi, nhớ kỹ, là từ thứ Hai đến thứ Năm, từ khuya mười hai giờ đến rạng sáng một giờ.”

“Cô rất tự tin?” Kha An Di bất giác một trận buồn bực.

“Chẳng lẽ cô không tự tin?”

“Vậy cứ thử xem.”

Diệp Phong nhún nhún vai, xoay người sang chỗ khác. Phía trước chính là cửa ra, vừa ra ngoài, xe Hạ Dịch Dương liền đi tới.

Kha An Di giành trước mở cửa trên bên canh ghế lái, Diệp Phong thản nhiên cười, ngồi ở ghế sau.

Hạ Dịch Dương lái xe dường như rất chăm chú, thẳng tắp nhìn về phía trước, dọc theo đường đi cũng không nói lấy một câu. Diệp Phong tay chống cằm, giống đang trầm tư, lại như đang buồn ngủ. Người duy nhất nói chuyện là Kha An Di, cô ta chỉ đường cho Hạ Dịch Dương.

Nhà Kha An Di nằm ở một khu nổi danh xa hoa của thành phố Bắc Kinh, không phải chỉ có bên trong xa hoa cùng xa xỉ, mà là những hộ gia đình bên trong khu đó, đều thường xuyên tỏa sáng trong《 tin tức buổi chiều 》được nhiều người yêu mến.

“Đi lên ngồi một chút đi, ba mẹ em còn chưa ngủ đâu?” Cô ta từ trên cao nhìn xuống liếc liếc Diệp Phong. Diệp Phong vẫn vờ nhắm hai mắt, giống như không biết mình đang ở nơi nào.

Hạ Dịch Dương mím môi dưới, đẩy cửa xuống xe.

“An Di, chúng ta cùng hợp tác, rất cần ăn ý với nhau. Tôi vẫn cho rằng giữa chúng ta ngoại trừ cổ vũ động viên lẫn nhau, cũng có thể xem là có chút tình bạn. Chuyện đêm nay, chỉ một lần này thôi. Nếu cô làm không được, tôi đây chỉ còn cách yêu cầu cấp trên đổi người hợp tác, như vậy, đối với chúng ta đều tốt.” Hai người sóng vai đi được vài bước, chắc chắn Diệp Phong ở trong xe không thể nghe được tiếng của họ, Hạ Dịch Dương ngẩng đầu, mặt không chút thay đổi nhìn Kha An Di.

“Em làm sai chỗ nào, sao anh lại đối với em như vậy?” Kha An Di tổn thương phe phẩy đầu.

“Tôi rất yêu Diệp Phong, tôi không muốn giữa chúng tôi bởi vì bất luận người nào hay việc gì mà sinh ra một chút hiểu lầm.”

“Cô ta có cái gì tốt?”

“Điểm tốt của cô ấy chỉ cần tôi biết là được. Chúc ngủ ngon, tạm biệt!”

“Hạ Dịch Dương…” Kha An Di đột nhiên chạy ngược lại, từ phía sau ôm lấy anh, “Anh không thể cứ như vậy, ít nhất cũng cho em một cơ hội.”

“Thực xin lỗi.” Hạ Dịch Dương trả lời không mang theo có một tia tình cảm, mở tay cô ra, kiên quyết đem cô ta đẩy ra.

Diệp Phong cúi đầu, giống như đã muốn chìm vào mộng đẹp.

Anh đóng cửa xe, cởi áo khoác trên người đắp lên người cô, cô không hề động đậy.

Xe êm ái lướt đi trong bóng đêm, những ánh đèn neon đầy màu sắc thỉnh thoảng lại chiếu vào bên trong xe, chiếu rõ vẻ mặt mờ mịt của Diệp Phong.

“Diệp Phong, đến nhà rồi!” Xe dừng lại, anh xuống xe mở cửa sau, vỗ vỗ vai của cô.

Cô chậm rãi mở to mắt, nhìn xung quanh, che miệng đánh cái ngáp thật to, ngượng ngùng cười cười, “Sao em lại ngủ được không biết?”

Chân cô hơi tê một chút, lúc bước xuống xe thân người lảo đảo một cái, xém chút nữa té ngã, may mắn khoát tay vịn được cửa xe, nhưng vẫn bị giật mình toát mồ hôi.”Không có việc gì, đừng khẩn trương như vậy.” Cô đẩy tay anh đang đỡ ở bên hông ra, hướng về phía anh chun cái mũi.

“Ôi ôi, mau tỉnh tỉnh, đêm nay còn có rất nhiều việc phải làm mà, phải đọc một quyển sách, viết một cái bản thảo, còn phải nghe mấy chục bài tình ca buồn, làm quen với ca từ và ca sĩ, ai, sợ là phải thức đến rạng sáng mất.” Trong thang máy, cô vỗ cái trán, lầm bầm lầu bầu.

Anh yên lặng nhìn cô, con ngươi ảm ảm.

Anh biết cô chỉ viện cớ, viện cớ để đêm nay không phải ở cùng một chỗ với anh, anh thở dài, không có vạch trần cô, chỉ có luyến tiếc sờ sờ mặt của cô, “Đừng làm bản thân quá mệt mỏi, phải chú ý nghỉ ngơi.”

“Uhm!” Cô chòm đến hôn nhẹ anh một cái, như chuồn chuồn lướt nước.

Tới cửa nhà, cô rẻ trái, anh rẽ phải, đều tự mở cửa.

“Dịch Dương, ngủ ngon!” Trước lúc đóng cửa, cô cười nói.

Anh nhẹ nhàng chớp mắt.

Cửa lớn vừa khép lại, vai cô liền sụm xuống, cô ngẩng đầu lên, hít sâu, nhưng vẫn có một giọt lệ không khống chế được tràn ra khóe mắt.

(*)nguyên tác là một kiểu ví von của Trung Quốc nhưng mình đổi thành “Alice …” vì mình nghĩ nó sẽ dễ hiểu hơn.

 

 

Chương 30. Điểm giới hạn

Edit : Hanayang

Dường như cô lại trở về sáu năm trước, lần đầu tiên từ miệng bạn học nghe được chuyện Biên Thành và Hứa Mạn Mạn cùng vào đài truyền hình Bắc Kinh, có người thấy hai người cùng ăn cơm, nắm tay, liếc mắt đưa tình, mặt kề mặt mỉm cười. Cô không tin, còn trách cứ người khác bịa đặt, nhưng tim mình lại đập cuốn lên, lòng trống rỗng, giống như con kiến cuống quít chạy trốn trước cơn mưa, không biết đám mây nào sẽ bất chợt đỗ mưa.

Cô tựa hồ không hiểu biết chút nào về anh.

Anh bởi vì mệt mỏi mà buông tay cô, vừa gặp lại không lâu, còn giả bộ ra vẻ đạm mạc trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhìn cô nói “Đã lâu không gặp”, lại xoay người nói bên cạnh anh còn một chỗ trống là dành cho người bạn gái luôn quên mất thời gian và địa điểm hẹn nhau.

Ẩn ý của những lời này thật sự như một quả bom làm nổ tung, nghiến vụn toàn bộ sự bình tĩnh của cô.

Bừa bãi là tác phong của cô, cô không chỉ là không thể nhớ thời gian và địa điểm hẹn hò, đến giờ lên lớp, cũng hay đi nhầm cầu thang tới phòng học, may mắn có anh sớm đến dành chỗ ngồi, bằng không cô phải đứng ở trên hành lang dự thính.

Bạn gái hiện tại của anh có tính tình giống cô, hay là anh cố ý nói cho cô nghe, nhắc nhở cô rằng con tim anh vẫn còn giữ lại vì cô?

Cô không chấp nhận được chuyện nam nữ chia tay còn có thể trở thành bạn tốt, có lẽ là cô ngốc thật nhưng cô không cách nào có thể đem người yêu xem như bạn bè, nếu không cũng sẽ không bỏ chạy sang New Zealand.

Vì sao những lời này lúc ở Zero bar lại không nói, sau khi nhìn thấy cô và Hạ Dịch Dương dắt tay nhau, anh đột nhiên bỏ thêm vào?

Khóe miệng hơi hơi cười khổ, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu, mất mát, châm chọc, nghi hoặc cùng lúc hỗn loạn cùng một chỗ, không chỉ vậy, còn có Kha An Di vì Hạ Dịch Dương nhảy ra gây chuyện tuyên chiến với cô, cũng làm cho cô cảm thấy phiền chán. Tuy rằng Hạ Dịch Dương luôn cho cô cảm giác an toàn rất lớn, nhưng có lẽ là tốt độ phát triển của hai người quá nhanh, cho nên vấn đề phải đối mặt dường như cũng rất nhiều.

Không nghĩ nữa, đau đầu quá, cô lau đi khóe mắt hoen lệ, cũng không bật đèn, nghiêng ngả lảo đảo đi vào phòng ngủ.

Di động reo to giống như chuông báo điềm dữ giữa đêm khuya, cô sợ tới mức không khỏi rùng mình một cái. Ánh sáng xanh lam ở trong bóng tối không ngừng lóe lên, dãy mười một con số nhìn quen mắt làm lòng của cô đột nhiên thắt lại.

Cô sợ chính mình sẽ ngã sấp xuống, chậm rãi ngồi xuống đất, mở ra điện thoại di động, “Alo …” Cô cố gắng để giọng nói không nghe ra vẻ mình vừa khóc nức nở.

Không ai lên tiếng trả lời, nhưng cô nghe được hơi thở rất rất nhẹ.

Cô hít sâu một hơi, sau đó lại chậm rãi nói, “Anh… Có việc gì sao?”

Đối phương bên kia vẫn không nói gì, như bị ngạt thở, khụ thật lâu, một tiếng rồi lại một tiếng, thở không ra hơi.

“Anh uống rượu sao?” Cô nhớ rõ lúc anh uống rượu vào sẽ ho khan.

Không ai trả lời.

Cô nở nụ cười, cười trào ra nước mắt, “Tôi nghĩ anh say thật rồi, nếu không sẽ không ấn nhầm số… Tôi cúp máy…”

“Diệp Phong…” Hít thật sâu một hơi, anh gọi giữ cô lại.

Đã lâu lắm rồi, cách gọi êm ái như vậy, chỉ sau khi anh ta uống rượu, mới có thể nghe được. Cô gắt gao che miệng lại, không cho bản thân khóc thành tiếng.

“Đừng cúp máy, đừng nói gì, cùng với anh một lúc, anh lạnh!”

“…”

Trong phòng thực im lặng, dòng lệ nóng bỏng từ khóe mắt tràn ra, cô không thể không đổi điện thoại sang bên tai kia.

“Biên Thành, sao anh lại mở cửa sổ ra? Trời lạnh. Mau vào phòng đi, nước tắm được rồi!” Một giọng nữ đột nhiên từ đầu dây bên kia truyền đến.

Đầu ngón tay phản xạ có điều kiện “Ba” một cái khép lại điện thoại di động, cô ngồi trong bóng tối, người cứng như hóa thạch, khi di động lại vang lên, cô trực tiếp tắt máy, ngay cả pin cũng tháo ra.

Giống như đứa nhỏ không cẩn thận gây ra họa lớn, không dám đối mặt với sai lầm của mình, vội vàng chạy về nhà, lui ở trong góc, sợ hãi lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài.

Có lẽ là vài giây, có lẽ là vài giờ, cô chậm rãi từ dưới đất đứng lên, cảm giác được sau lưng có cơn đau nhức âm ỉ, nó từng chút một bắt đầu lan ra, giống căn bệnh mệt mỏi đã lâu, lại giống sự căng thẳng không nhỏ.

***

Ngay từ đầu tháng năm, Bắc Kinh hứng mấy trận mưa to, thời tiết vừa khô ráo vừa nóng bức. 《 Đêm khuya khuynh tình 》 dần dần bước vào quỹ đạo, chỉ số nghe đài tăng lên tuy không phải rất nhanh, nhưng vẫn có tăng lên, chuyện này như châm cho tổ tiết mục một liều thuốc trợ tim. Ở radio, cái tên Diệp Phong từ từ bị người quên đi, mà Diệp Tử lại càng ngày càng quen thuộc với nhiều người. Cấp trên cho tổ tiết mục tăng thêm một ít kinh phí để tổ có thể mời đến chuyên gia hàng đầu.

“Chị Diệp, hiện tại cấp trên đối với tiết mục của chúng ta vẫn là rất xem trọng!” Tiểu Vệ nói một cách lỗi thời.

Diệp Phong đang viết bản thảo, lúc này hầu hết thời gian cô đều ở radio, cô nói với Hạ Dịch Dương rằng ở đây muốn tìm tư liệu gì cũng rất tiện.

Ban ngày, họ sẽ nói chuyện qua điện thoại, gửi tin nhắn, đều là anh/em đang ở đâu… đây đó làm gì gì.., giống như báo cáo công việc.

Buổi tối, họ vẫn ngẫu nhiên cùng nhau ăn tối ở bên ngoài, còn nếu ở nhà Hạ Dịch Dương, anh sẽ nấu, cô phụ trách việc rửa chén. Cô cùng nói chuyện ở radio với anh, cũng sẽ bàn một chút ý tưởng mới cho tiết mục.

Hạ Dịch Dương luôn luôn kiên nhẫn lắng nghe, sau đó cho cô một chút gợi ý.

Cơm nước xong, cô trở về căn hộ của mình đọc sách, anh tiễn cô tới cửa, trên hành lan, sẽ nắm lấy tay cô, đặt lên trán cô một nụ hôn dịu dàng.

Cô cúi thấp mi mắt chúc anh ngủ ngon rồi khép cửa lại trước cái nhìn của anh.

Một lúc lâu, cô mới nghe được tiếng đóng cửa của anh.

Sau đêm đó, cô biết quan hệ của họ dường như đã tới một điểm giới hạn, phải có sự chuyển biến mới có thể tiến triển, nhưng cô không biết phải làm như thế nào.

Họ hiện tại không giống như người yêu, mà giống quan hệ tương thân tương ái hơn.

Anh vẫn dịu dàng săn sóc như cũ, nhưng cô có thể cảm giác được sự thất vọng của anh.

***

“Được xem trọng rồi, tiết mục nổi tiếng, còn kêu chúng ta đi tìm nhà tài trợ quảng cáo thương hiệu.” Diệp Phong rời mắt khỏi màn hình, mày nhăn lại. Có chuyện thực phiền lòng, năm nay doanh thu từ quảng cáo của Thành Đô không quá lý tưởng, vì thế cấp trên yêu cầu mỗi viên chức phải đạt được chỉ tiêu hai trăm ngàn tiền quảng cáo. Cô vừa về nước, làm sao quen biết được giám đốc này giám đốc nọ, họa may trong đám bạn học thanh cao không biết nhân gian khói lửa ấy có được một người thì cô cũng không dám ở trước mặt bọn họ nhắc tới tiền, nhục! Cũng chỉ có thể mặt dày tìm tới Ngả Lỵ, hỏi cô ấy xem có cách nào hay không.

“Xí, đừng nói là hai trăm ngàn, dù là hai triệu, cậu đến nói với Biên Thành một tiếng là được.”

“Mình mới không cần gọi cuộc điện thoại này.” Đề nghị bậy bạ gì vậy, cô thất vọng rủa thầm.

“Nếu vậy không được thì tìm Hạ Dịch Dương đi, anh ấy không phải người yêu của cậu sao? Dùng một chút quan hệ của anh ta…”

Không đợi Ngả Lỵ nói xong, cô liền cúp điện thoại. Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể tìm Ngô Phong.

“Tiểu Phong Diệp, chuyện nhỏ này, chú Ngô làm giúp con. Dì Thái nhớ con lắm đó, tối chủ nhật lại đây ăn cơm đi, vừa vặn chú cũng muốn giới thiệu một đối tác tuyệt vời cho con quen biết. Đúng rồi, chuyện vào Quảng Viện tiến tu cũng làm xong rồi, lúc con tới chú với con sẽ nói chi tiết hơn.”

“Đối tác tuyệt vời đó là nam hay là nữ ạ?” Cô hỏi thật cẩn thận.

“Con gặp không phải sẽ biết liền sao. Nói, Tiểu Phong Diệp, có phải con lại có ý kiến gì hay không?”

“Con xin thề trước Mao chủ tịch, không có, tuyệt đối không có. Chú Ngô giới thiệu đối tác cho con làm quen, nhất định là đối với công việc của con có thể giúp ích.”

“Không sai, không sai, chiều chủ nhật đến sớm một chút, dì Thái muốn trò chuyện với con.”

“Dạ!” Diệp Phong nhếch miệng cười khổ, chỉ mong chú Ngô không cần chơi trò mai mối gì đó, vậy rất khó xử.

“Chị Diệp, nhiệm vụ của chị hoàn thành rồi chưa?” Nói đến quảng cáo, Tiểu Vệ cũng sầu mi khổ kiểm.

“Còn đang cố gắng.”

“Haiz, của em cũng chưa có cái nào, buồn bực muốn chết đây.”

Tổ trưởng ở văn phòng đối diện gọi Tiểu Vệ, Tiểu Vệ lên tiếng trả lời rồi chạy đi qua, mới ra cửa, gặp Lâu Dương đi vào, Diệp Phong đứng dậy chào.

Lâu Dương mỉm cười nhìn thoáng qua màn hình của cô, “Tiểu Diệp hành văn rất đẹp, nếu không làm người chủ trì, về sau có thể đi viết chuyên mục.”

“A, Giám đốc Lâu thực biết nói giỡn.” Diệp Phong ngẩn mặt lên, chờ Lâu Dương ra lệnh.

Lâu Dương lại có vẻ thật sự nhàn rỗi, đẩy ghế dựa ngồi xuống, tùy tay cầm lấy một tờ báo trên bàn xem, chậm rãi nói: “Phần chỉ tiêu kia của cô, tôi đã nói chuyện với bộ phận quảng cáo rồi, tính vào phần của tôi, dù sao cô cũng mới về nước.”

“Cám ơn Giám đốc Lâu, tôi đã gần hoàn thành nhiệm vụ rồi.” Diệp Phong cười nhạt. Cô không muốn nhận ân tình của Lâu Dương, nếu để Thôi Linh biết được, không biết lại gặp phải phong ba gì nữa, cô mới qua được có vài ngày ngày thái bình thôi.

Lâu Dương nâng mi, “Cô biết Lâu Tình sao?”

Diệp Phong sửng sốt, “Lúc ở Edinburgh có ở chung vài ngày, cô ấy là anh …”

“Em gái tôi! Nó không biết làm thế nào nghe được cô ở chỗ tôi đây, gọi điện thoại đến dặn tôi phải chiếu cố cô thật tốt, không cho phép chịu một chút ủy khuất nào.”

“Thật vậy sao? Cô thật sự quá nhiệt tình, tôi gửi lời cám ơn cô ấy. Sau khi tôi về nước cũng chưa có liên hệ với cô ấy.” Diệp Phong có chút ngượng ngùng.

“Hiện giờ nó đã dẫn đoàn đi Pháp rồi, chờ nó về đến, tôi thay các cô hẹn thời gian. Tiểu Diệp, ” Lâu Dương giống như châm chước cái gì, ngừng lại một hồi, biểu tình đột nhiên trở nên ám muội không rõ ràng nói, “Chúc mừng cô!”

“Hả?”

“Biên tập Hạ là người đàn ông tuyệt vời, cần phải nắm chắc.” Anh ta cong lên khóe miệng, cười cười, đứng dậy rời đi.

Diệp Phong xoay theo nhìn anh ta, ánh sáng ngoài cửa sổ đã dần dần ngả tối, đèn trên hành lang còn chưa bật lên, bóng dáng anh ta hòa vào trong bóng tối, từ từ trở nên mơ hồ.

Người đàn ông lúc trước gọi điện thoại tới tổ tiết mục la hét muốn Diệp Tử nghe điện thoại đột nhiên lại xuất hiện.

” Diệp Tử, tôi xuất ngoại một tháng, cô có nhớ tôi hay không?” hắn ta hỏi thẳng thừng.

“Tôi vẫn rất chờ đợi câu chuyện của anh. Xuất ngoại đi công tác sao?”

“Không phải, tôi đi tìm cái con tiện nhân kia.”

“Uhm, anh à, hai từ chỉ người sẽ làm tăng chiều dài của câu, anh có thể dùng từ ‘Cô’ để thay thế.”

“Cô ta là bạn gái của tôi, chúng tôi yêu nhau hai năm, sau đó cô ta nói muốn ra nước ngoài lưu học, tôi đem bán căn nhà chuẩn bị để kết hôn, lấy tiền cho cô ta làm học phí lưu học. Lúc mới đi, cô ta nói nhớ nhà, tôi còn bay qua đó thăm cô ta. Ai biết mới một năm sau, cô ta nói cô ta cùng với một thằng quỷ nước ngoài kết hôn. Diệp Tử, cô nói thử xem cô ta như vậy có đạo đức không? Không làm tôi thất vọng sao? Tôi bay qua đó tìm, cô ta còn tránh không gặp. Ả tiện nhân này quả thực chính là phiên bản nữ hiện đại của Trần Thế Mỹ mà.” Người đàn ông đó dường như tức giận tới cực điểm, nói xong lời cuối cùng đã gần như không thể khống chế được, cạch một tiếng không biết đập vỡ cái gì.

“Anh à, câu chuyện của anh làm cho mọi người cùng nghe sẽ cảm thấy đồng tình. Từ góc độ đạo đức mà đánh giá cô ấy như thế nào, xin để cho những nhà đạo đức đi nói. Nhưng mà tôi cảm thấy anh cũng có cái sai.”

“Tôi sai sao?” Người đàn ông đó kinh hãi, “Tôi sai ở chỗ không nên yêu cô ta như vậy, không nên ngu ngốc vì cô ta mà trả giá quá nhiều?”

“Anh đã đem vị trí của mình đặt sai rồi. Đối với cô ấy, anh tự xem bản thân mình thành một người chủ nợ, cô ấy là con nợ của anh, đến kỳ, anh phải được đền đáp xứng đáng. Hiện tại không có đền đáp, anh mới thương tâm, mất mát.”

“Cái gì? Diệp Tử, tôi không rõ ý tứ của cô, vậy cô cho rằng lúc trước cô ta muốn xuất ngoại, tôi không nên cho cô ta tiền, không nên cưng chiều cô ta như vậy. Yêu, là sai sao?”

“Tôi không có ý như vậy, tôi chỉ cho rằng không nên xem một người như toàn bộ tiền đặt cược gán vào thân một người. Hạnh phúc, phải dựa vào sự tranh thủ của chính mình mà không phải dựa vào người khác ban cho. Con người, nên có tự tin, phải dành lại một phần để yêu quý nâng niu chính bản thân mình. Tình yêu, là cần sóng vai đồng bộ. Trong lúc cô ấy ra sức tiến về phía trước, anh còn đứng lại giẫm chân tại chỗ, anh làm cho cô ấy còn cách nào yêu anh? Anh cho rằng anh phải trả giá quá nhiều vì vô tư yêu, thật sự là tình yêu đó đã biến chất.”

“Tôi không đồng ý lời cô nói, Diệp Tử, làm sao có thể là tôi sai được, rõ ràng là ả đê tiện, vong ân phụ nghĩa, đứng núi này trông núi nọ, cô… Cô nhất định là cùng một loại người với ả, cho nên cô mới nói giúp ả.”

“Đây chỉ là cái nhìn cá nhân của tôi mà thôi, anh à, vào ngày mai giờ này, tôi sẽ mời chuyên gia góp ý cho anh. Được rồi, chúng ta nghe tiếp cuộc gọi sau…”

Có thể là do giọng của người đàn ông đó hét rất to, làm cho đầu óc Diệp Phong bị choáng váng, sau đó nữa là cô nữ sinh trẻ thất tình, khóc hơn 10 phút, cũng chưa nghe được cô ta đang nói cái gì, Tiểu Vệ không thể không ngắt điện thoại của cô ta.

Thật là có ý tứ, tối hôm nay nhận năm cuộc điện thoại, tất cả đều là thất tình,Vào lúc kết thúc chương trình Diệp Phong cố ý mở một ca khúc của Lương Tịnh Như < Chia tay vui vẻ >.

… Nhìn thấu đáo, tâm sẽ sáng sủa, chia tay tình yêu cũ, nói tạm biệt với sai lầm mới có thể gặp gỡ điều đúng, mong em vui vẻ, chia tay vui vẻ… Mong em có thể tìm được người tốt nhất… Không có ai có thể nắm giữ hạnh phúc của người khác… Em tội gì vì hắn chờ đợi ở trong mưa, nếu hắn lại vì người khác bung dù… Chia tay vui vẻ!

Cô đợi cho lời ca chấm dứt, mới đi ra phòng thu.

Mọi người trong phòng điều khiển đều chăm chú nhìn cô, “Hôm nay tôi biểu hiện tốt lắm sao?” Cô nhún nhún vai hỏi.

“Diệp Phong, tôi phát hiện cô sắp thành chuyên gia tình cảm rồi nha, phân tích thật đúng chỗ!” Tổ trưởng nói.

Tiểu Vệ sâu kín hít vào một tiếng, “Nhưng mà, chị Diệp nói quá sắc bén, người ta sẽ không tiếp nhận được. Người đàn ông kia đêm nay không chừng sẽ ngã quỵ mất.”

“Sụp đổ, rồi xây dựng lại, phòng thủ càng kiên cố .” Diệp Phong cười nói.

“Em cảm thấy hắn ta, có tố chất thần kinh, giống như muốn cùng Chị Diệp liều mạng vậy. Hắn có khi nào tìm đến gây phiền phức cho chị hay không?” Tiểu Vệ lo lắng hỏi.

Diệp Phong bật cười, cô cảm thấy Tiểu Vệ chỉ lo lắng vô cớ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+