Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Thế nào một loại yêu không đau – Chương 055-56 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 55. Lòng người khó đoán ( hạ )

Edit: Hanayang

Giữa tiệc rượu có biểu diễn, đều là những gương mặt tích cực trên màn ảnh, Hạ Dịch Dương chào hỏi qua loa, không ở lại bao lâu, liền cùng một vị biên đạo đang vội viết kịch bản có lái xe tới về khách sạn nghỉ ngơi.

Ngày mai, còn có trực tiếp, buổi tối ở Quảng trường âm nhạc có phát sóng trực tiếp chương trình ca múa nhạc, ngày kia là có thể thu dọn hành lý về Bắc Kinh.

Bởi vì Diệp Phong, lần đầu tiên anh đối với Bắc Kinh có tâm trạng háo hức muốn quay trở về.

Anh muốn đi tới chào hỏi Tô Hiểu Sầm một tiếng, nhưng thấy bà bị người vây quanh chật như nêm cối liền từ bỏ ý định. Đêm nay có rất nhiều khách quý, bà ấy sẽ không chú ý ai ở ai không.

Mở cửa sổ xe, gió đêm có điểm lạnh, có lẽ dựa vào bờ biển duyên cớ, may mắn đều mặc nhiều áo, cũng không lạnh mấy. Đưa tay nhìn thời gian, buổi tối mười giờ, Diệp Phong lúc này hẳn là đang trên đường đến radio.

“Dịch Dương, cậu có thấy được biểu tình trên mặt Chủ tịch Thi hay không?” Biên đạo cũng là người trong tổ 《 Tin tức buổi chiều》, quen biết với Hạ Dịch Dương đã lâu.”Mắt mũi đều đảo lộn, tức giận đến sắc mặt xanh mét, bộ âu phục Italy làm thủ công trên người đoán chừng cũng bị hỏng mất, chủ yếu là An Di làm cho ông ta mất mặt trước công chúng, ha ha! An Di thật sự là rất cá tính, nữ trung hào kiệt a!”

Hạ Dịch Dương chăm chú nhìn ngoài cửa sổ, xe đang chạy trên con đường lớn ven biển, bên tai nghe được âm thanh sóng đạp bờ đê, trên bến tàu, một chiếc tàu thuỷ hụ còi hơi chậm chạp cập bờ.

Nếu không có cái hôn trên quảng trường kia, khi Kha An Di theo Thi Nhân đi hướng ra hoa viên, anh sẽ thiện ý tiến lên ở bên cạnh giúp cô. Tình huống như vậy trong những trường hợp giao tế gặp nhiều lắm, cho nên Thi Nhân mới không kiêng nể gì, thành thạo.

Anh không thể làm như vậy.

Kha An Di vẫn còn tình cảm đối với anh, cô cũng không khắc chế, chỉ là che giấu đi. Sự quan tâm của anh sẽ chỉ làm loại tình cảm này càng thêm nảy no, anh thà rằng bị cô cho rằng vô tình, lãnh huyết.

Đồng thời ở trong lòng, anh cho rằng Kha An Di đêm nay cũng không đủ tự trọng. Đàn ông có cái tính gì, trong đầu tồn tại cái ý niệm xấu xa gì, Kha An Di thông minh như vậy, hẳn là phải biết tránh xa, nhưng cô lại tạo cơ hội như vậy cho Thi Nhân. Tuy rằng Thi Nhân bị mất mặt, nhưng ở đó có nhiều chính khách quyền thế đều nhìn thấy, thu vào trong mắt rồi, lại sẽ nhìn cô như thế nào?

Biên đạo về phòng viết kịch bản, anh đi vào tắm rồi lên mạng xem tin tức. Tin đồn về anh từ vị trí đầu trên các trang web lớn đã bị đẩy xuống, đương sự không có đáp lại gì, lại không có gì tiếp theo, cũng không còn ý tứ gì, chỉ là làm một hồi giải trí cho thiên hạ.

Đúng lúc này di động reo, là Diệp Phong phát đến tin nhắn, cô nói; “Dịch Dương, trong lòng rầu rĩ, cũng không biết là tại sao?”

Anh liền gọi lại, đợi một lát, cô nhận điện thoại, “Đang mùa khô nóng, em như thế nào?”

“Không phải bị cảm nắng, chỉ là trong lòng không thoải mái, giống như có chuyện gì không tốt sắp xảy ra, lo sợ bất an. Chắc là sốt rồi.”

“Có gặp phải chuyện gì hay không?”

Cô trầm ngâm một chút, thanh âm càng ngày càng thấp, giống thở dài, “Em hơi mệt, Dịch Dương, chờ anh về Bắc Kinh, chúng ta lại nói đi.”

Lòng anh hẫng một chút, ngữ khí lại không có gì thay đổi, “Được! Buổi tối nhờ tổ trưởng đưa em về, đừng một người chờ xe.”

“Tổ trưởng đi công tác.”

“Vậy đi cùng xe với Tiểu Vệ.”

“Không cùng phương hướng. Ngồi xe không có việc gì, thời tiết nóng như vậy, rạng sáng đúng là thời gian tốt cho mấy đôi tình nhân tản bộ.”

“Em cư nhiên dám rình xem.”

Cô ha ha cười, “Em nên đi vào. Ngày kia mấy giờ lên máy bay?”

“Cũng là sáng sớm, có thể kịp về cùng ăn cơm trưa với em.”

Cô ừ một tiếng, “Em cúp máy đây!”

“Được, em cúp trước đi!”

“Uhm!”

Cúp điện thoại, phát giác di động đang báo hiệu, pin không còn đến một vạch. Kéo ra ngăn kéo tìm cục sạc pin, tìm thật lâu cũng chưa tìm được, cuối cùng anh ý thức được mình mở sai ngăn kéo, tâm tình không hiểu tại sao đột nhiên bực bội.

Đi vào toilet lấy nước lạnh rửa mặt xong, phát hiện di động có một tin nhắn mới: “Anh thật sự ngay cả một câu an ủi cũng không nói với em sao?” Là Kha An Di. Trên mặt, nước từng giọt từng giọt từ lỗ tai nhỏ xuống, lạnh lạnh, anh nâng tay nhẹ lau đi, đem tin nhắn xóa bỏ, xoay người tiếp tục xem máy tính. Trong phòng điện thoại bàn điên cuồng vang lên.

Anh nhấc máy, “Alo?”

Trong máy có tiếng khóc nức nở, một lát sau, tiếng khóc từ một chỗ cách vách tường truyền tới. Loại khách sạn năm sao này thật sự không có cách âm.

“Hạ Dịch Dương, em chưa từng trải qua chuyện khó xử như vậy, anh rõ ràng nhìn thấy, cũng không giúp em một chút, ở trong mắt của anh, em không đáng giá như vậy sao?”

“An Di, muộn rồi, nghỉ ngơi sớm đi! Ngày mai chúng ta còn bận rộn một ngày đâu!” Anh thản nhiên trả lời.

“Không, em có thể ngủ được sao? Trong lòng em thật sự rất khó chịu, em không biết tại sao Diệp Phong kia có thể vừa xuất hiện, anh đột nhiên giống như cả người đều thay đổi… So với cô ta, em kém chỗ nào chứ? Dịch Dương, đàn ông đều sẽ bị lạc lối, em có thể lý giải, nhưng mà chỉ có người cùng chung chí hướng mới có thể cùng nhau đi tới càng xa, lâu hơn, không phải sao?”

“Trong chuyện cảm tình, không có có vẻ, chỉ có yêu cùng không yêu.”

“Yêu là có điều kiện, nếu anh là cái kẻ nghèo hèn nghèo rớt mồng tơi, cô ta sẽ yêu anh sao? Cô ta… chỉ là tham mộ danh tiếng của anh, muốn hưởng thụ thành tựu hiện tại của anh, mà em lại có không gian lựa chọn rất lớn, những người mà em tiếp xúc đều là tinh anh, xuất sắc, nhưng chỉ đối với anh… chỉ thích anh…”

Hạ Dịch Dương có chút dở khóc dở cười, “An Di, tôi còn có việc, ngủ ngon.”

“Không cho phép cúp, không cho phép cúp, em muốn anh ở bên em. Nếu anh cúp máy, em liền… cắt cổ tay tự sát, khách sạn này trang bị lưỡi dao cạo râu dường như rất sắc bén…”

Hạ Dịch Dương sắc mặt thay đổi, anh đứng dậy, đối mặt bóng đêm ngoài cửa sổ, “Kha An Di, sinh mệnh thuộc về chính cô, cô muốn như thế nào thì làm như thế nấy, ngủ ngon.”

Anh cạch một cái đặt máy xuống, buồn bực đấm xuống mặt bàn, bình tĩnh một hồi lâu, mới một lần nữa ngồi trở lại trước máy tính.

Điện thoại bàn lại vang lên, anh không hề động đậy, ánh mắt chậm rãi chớp chớp.

Tiếng chuông một lần lại một lần chấn động ở bên trong, giống nhau cùng anh góc thượng kính, anh lấy tay rút dây điện thoại, trong phòng rốt cục im lặng. Nhưng là ngay sau đó, di động đang nạp điện vang lên.

Anh lãnh nghiêm mặt muốn tiến lên nhấn tắt, chưa từng muốn nhận cuộc gọi.

“Nói cho anh biết, Hạ Dịch Dương, em thật sự… cắt cổ tay… ” Kha An Di hữu khí vô lực hét lên.

Anh nhíu mày, giật mình, tiếp theo lỗ mãng di chuyển, bối rối rớt ra cửa phòng, đi về phía phòng Kha An Di.

Cửa phòng hờ khép, không có bật đèn, ánh trăng sáng xuyên thấu vào bên trong, chiếu đến trên giường giống như một người đang nằm.

“Kha An Di. . . .” Tim anh đã nghẹt trên cổ họng, sờ soạng tìm bật đèn.

Sắc mặt Kha An Di cũng giống như tấm drap giường bên dưới – trắng bệch, cô bình tĩnh nhìn anh, khóe miệng kéo ra một tia cười yếu ớt.

“Cô… có ổn không?” Anh cúi người, nhìn xem cổ tay cô.

“Anh rốt cuộc cũng không bỏ mặc em, vẫn đến đây, không có gì, rất đáng giá.” Ý cười một vòng một vòng mở rộng, cô đột nhiên vươn hai tay, vòng ôm lấy cổ anh.

Anh nhìn thấy một dòng chất lỏng đỏ tươi từ cánh tay của cô thấm xuống drap giường.

“Cô thật sự điên rồi…” Anh cắn răng nhắm mắt, dùng drap giường bao lấy cô, quấn lại.

Bên ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, thảm rất dày, bình thường hẳn là nghe không được, nhưng giờ phút này, toàn thân anh thần kinh đều buộc chặt, một chút tiếng vang đều giống như kinh lôi.

“Kha biên tập ở phòng này sao? Hẳn là chưa ngủ, ở cửa còn thấy ánh đèn.” Tô Hiểu Sầm khi nói chuyện ẩn ẩn mang theo ý cười. Đợi cho tân khách tán đi, bà vội vàng tới đây, nhìn xem Kha An Di, trên đường còn làm cho thư ký mua giỏ hoa quả. Thi Nhân phong lưu có tiếng ở Thanh Đài, bà không nghĩ tới ông ta ở tiệc rượu thế nhưng tán tỉnh Kha An Di. Làm chủ nhân, bà cảm thấy có chút áy náy, nói lời xin lỗi là tất nhiên. Bà không làm cho thư ký đi theo, đồng hành chỉ có Diệp Nhất Châu.

Nhẹ nhàng gõ cửa, cửa liền lên tiếng trả lời mở ra, “Kha biên tập. . . . Ai, thực xin lỗi!” Bà cả kinh, nháy mắt kịch một tiếng đóng lại cửa phòng.

Bà xem được Hạ Dịch Dương chỉ mặc áo ngủ cùng Kha An Di ở trên giường quấn thành một đoàn, trời, như thế nào gấp đến độ ngay cả cửa đều đã quên khóa? Bà bật cười, kéo kéo Diệp Nhất Châu, “Chúng ta đi thôi!” Xem ra Kha An Di đã muốn có người an ủi . Diệp Nhất Châu đặt giỏ hoa quả xuống, “Làm sao vậy?”

“Đừng hỏi, anh và em cũng từng qua thời tuổi trẻ.” Bà cười quyến rũ, kéo cánh tay Diệp Nhất Châu, xoay người rời đi. Cái tin tức trên mạng kia, xem ra không phải giả rồi, bất quá hai người đó nhìn qua thật sự rất xứng đôi.

“Thiếu Trữ gọi điện thoại nói đã đem đồ gì đó Diệp Phong gửi đến đưa đến chỗ mẹ rồi.” Diệp Nhất Châu nói.

“Cũng không phải lễ tết gì, nó lại vô cớ gửi quà cái gì? Con bé trước giờ dường như không có lạ như vậy.”

“Ai nói, Tiểu Phong Diệp vẫn đều hiếu thuận.”

“Anh đây là bất công, không nói lời nói thật, rất hiếu thuận cũng không đi về thăm mẹ nó, mệt mỏi như con chó.” Tô Hiểu Sầm bĩu môi.

“Có ba nó giúp nó trong chừng, chó sẽ sinh long hoạt hổ(*).”

“Đều nói gì vậy chứ!” Tô Hiểu Sầm phốc cười ra tiếng.

Hạ Dịch Dương bên này đều bấn điên rồi, anh cũng nhìn thấy Tô Hiểu Sầm, nhưng là vào phút đó anh đã cố để không tạo thêm ảnh hưởng gì nữa.

Kha An Di khí lực không lớn, trên cổ tay miệng vết thương cắt không sâu, nhưng vẫn cần lập tức xử lý. Cô ta giống như người thắng trong một trò chơi, vô cùng vừa lòng với thành quả của chính mình, mỉm cười nhìn anh run run bấm điện thoại.

“Nhất Thụ, cái gì cũng đừng hỏi. Mau đến phòng Kha An Di.” Anh cũng không tạm dừng, một hơi nói xong.

Giang Nhất Thụ rất nhanh liền chạy tới, hai người cũng không dám kêu xe cứu thương, bằng không chuyện này bị truyền ra, cuộc đời biên tập viên của Kha An Di sẽ sụp đổ, mà Hạ Dịch Dương cũng sẽ chịu ảnh hưởng sâu sắc. Giang Nhất Thụ dùng drap giường dính máu bọc Kha An Di lại, Hạ Dịch Dương trở về phòng thay quần áo, hai người xuống lầu, đón xe đến bệnh viện tư nhân.

Bác sĩ chịu trách nhiệm cũng không giương mắt nhìn bọn họ, băng bó miệng vết thương Kha An Di xong, chích một mũi thuốc an thần, còn chích thuốc uốn ván, bảo phải theo dõi một giờ rồi xoay người vào trong phòng xem bóng đá.

Kha An Di nằm ở trên giường bệnh, gương mặt lúc ngủ điềm đạm xinh đẹp, an tĩnh.

Hạ Dịch Dương nhìn nhìn cô, cùng Giang Nhất Thụ đi ra phòng bệnh, đứng ở trên hành lang hút thuốc, mặt của anh xám ngắt, “Nhất Thụ, sau khi trở về, chuyện này nhất định phải cùng cấp trên nói chuyện một chút, tôi và cô ta không thể cùng hợp tác nữa.”

Giang Nhất Thụ thở dài, “Tôi không nghĩ tới cô ta sẽ cố chấp như vậy. Trước kia, tôi rất xem trọng cô ta, vô cùng hiểu chuyện, đoan trang, không có vẻ kiêu ngạo của con nhà danh gia, thì ra kiêu ngạo giấu ở trong xương tủy, chỉ biết có bản thân mình coi trọng thì nhất định phải lấy được. Tách ra cũng tốt, loại tình huống này, hai người không thể lại cùng một tổ, cô ta có loại này cá tính cũng không thích hợp làm biên tập viên tin tức, rất không lý trí, rất không điềm tĩnh.”

“Thiên kim tiểu thư đều có căn bệnh công chúa đáng sợ, haizz, phải gần mà xa chi.” Hạ Dịch Dương cười khổ.

Giang Nhất Thụ cười cười, “Cho nên cậu lựa chọn Diệp Phong là sáng suốt.”

Hạ Dịch Dương vẻ mặt bất giác trở nên ôn hòa, “Tôi không có lựa chọn, tôi là nhận định.”

Trở lại khách sạn, trời đã sắp sáng, Giang Nhất Thụ thông báo cho trợ lý của Kha An Di đi tới trông cô, một bước cũng không được rời đi, những chuyện khác chờ trở lại Bắc Kinh rồi xử lý.

Ngày mai trực tiếp chỉ có một mình Hạ Dịch Dương diễn chính, anh muốn tranh thủ thời gian ngủ một hồi. Ngủ, nhìn nhìn di động, có cuộc gọi nhỡ cuả Diệp Phong, hình như là không lâu sau khi cô kết thúc chương trình trực tiếp.

Anh gọi trở lại, điện thoại di động tắt máy, anh nghĩ cô có thể đang ngủ, cũng liền nhắm mắt lại, ra lệnh chính mình cũng phải ngủ. Chỉ là vừa nhắm mắt lại, đã nghĩ tới khuôn mặt Tô Hiểu Sầm kinh ngạc, không tự giác vô cùng ảo não.

Sáng sớm thức dậy, lúc ăn điểm tâm gặp được Giang Nhất Thụ, anh nói Kha An Di còn đang ngủ.

Có một số khách quý hôm nay liền chuẩn bị cáo từ, người trong tổ hội nghị tòa thị chính sáng sớm liền chạy tới đưa tiễn. Hạ Dịch Dương không gặp được Tô Hiểu Sầm, chỉ có Thị Trưởng ra mặt, thư ký của Tô Hiểu Sầm cũng có mặt.

Ở trong đại sảnh, anh hướng thư ký gật đầu, làm bộ lơ đãng hỏi: “Tô bí thư đâu?”

“Đi Bắc Kinh.”

Anh giật mình, tiệc tối đêm nay, Tô Hiểu Sầm hẳn là phải muốn tham dự chứ.”Đi Bắc Kinh họp sao?”

“Nói có việc gấp, Diệp cục trưởng cũng đi cùng, có thể là chuyện nhà, tôi lúc nửa đêm nhận được điện thoại, bọn họ ngồi chuyến bay sớm nhất, hiện giờ tất cả hoạt động đều do thị trưởng chủ trì.”

“À!” Anh nhìn thấy Giang Nhất Thụ đang hướng chính mình ngoắc ngoắc, vội ngừng hỏi, chạy đi qua.

(*): sống khỏe mạnh sôi động

 

 

 

 

Chương 56. Tri âm

Edit: Hanayang

“Lắng nghe tiếng nói từ đáy lòng của bạn, chia xẻ niềm vui của bạn, chia sẻ ưu sầu của bạn, hoan nghênh các bạn thính giả đón nghe 《 Đêm khuya khuynh tình 》 của Thành Đô radio, tôi là Diệp Tử. Hôm nay là ngày hai mươi tháng bảy, tôi viết xuống ngày này, vẫn còn không dám chắc chắn, phải hỏi những người khác một lần lại một lần, không thể tưởng tượng được tôi đã cùng với mọi người trải qua một trăm năm mươi buổi tối. Thời gian đúng như nước chảy, vội vàng lại vội vàng. Bắc Kinh đêm nay đang mưa, trước khi vào phòng thu trực tiếp, tôi đứng ở bên cửa sổ, nhìn mưa rơi tạt vào cửa sổ, bụi bậm theo nước mưa, hòa vào nho nhỏ dòng nước, dần dần nhỏ giọt xuống dưới, trong lòng đột nhiên có một tia vi lạnh. Trên thế giới này kỳ thật cũng không tồn tại vĩnh hằng, mặc kệ là mùa, sự vật, hay là cảm tình đều sẽ thay đổi, chính là có khi chúng ta không muốn thừa nhận mà thôi.”

“Ngày hôm qua, tôi ở học viện cũ gặp được giáo viên tư vấn trước kia, cô ấy cười hỏi tôi còn nhận ra cô hay không. Tôi đương nhiên nhận ra, có điều dường như không còn giống người trong trí nhớ nữa, cũng như những người quen thuở trước, không gặp nhiều năm, trải qua rất nhiều việc, vẫn là người đó, cái gì cũng không có thay đổi, nhưng là chung quy vẫn có chỗ nào bất đồng. Tôi nghĩ ở trong mắt của cô ấy, tôi cũng bất đồng như vậy. Đây là một chuyện bất đắc dĩ, có đôi khi, chúng ta khát vọng nắm chặt lấy một thứ gì đó, cuối cùng chỉ có thể bất lực như cát nhuyễn nắm trong tay, từ trong khe hở từng chút một chảy mất. Làm sao bây giờ đây? Các bạn thính giả đang muốn cười Diệp Tử thuyết giáo, đúng vậy, quý trọng trước mắt, quý trọng ngay lập tức. Uhm, tôi sẽ ngừng lầm bầm lầu bầu, lập tức đón nghe điện thoại, trước đó, có một tin tức tốt muốn thông báo một chút, có thính giả điện thoại đến, nói muốn nghe phát lại một tiết mục mấy tháng trước, nguyện vọng này qua hai ngày nữa sẽ thỏa mãn mọi người. Radio đem 《 Đêm khuya khuynh tình 》 đã phát mấy tháng qua phân thành chuyện xưa, chuyện tình cảm, chuyện hoài niệm, ghi thành CD. Thính giả muốn nghe có thể đăng ký mua trên trang web của chúng tôi, cũng có thể đến những shop âm nhạc mua, radio cũng sẽ sắp xếp thời gian để phát lại. Được rồi, bây giờ xin giao thời gian lại cho các bạn nghe đài, Diệp Tử ở trong này làm bạn của bạn, lắng nghe bạn…”

“Cái chuyện CD kia là khi nào?” Tiểu Vệ chuyển tiếp một cuộc điện thoại vào cho Diệp Phong, quay đầu ra hỏi kỹ sư âm thanh.

“Vì cắt nối biên tập cái CD kia, chúng ta đều tăng ca một tuần.”

Tiểu Vệ ánh mắt chớp lia lịa, “Em chỉ là xin nghỉ hai ngày phép, ở đài đã có thể biến hóa như thế trong một ngày, oa, thật sự là một ngày trên trời, nhân gian đã trăm năm. Ha ha, đài vừa muốn gia tăng doanh thu đầu vào, chúng ta có thể được phát tiền thưởng hay không?”

Kỹ sư âm thanh nhún nhún vai, “Anh cũng muốn mà, đoán là được nếu lượng tiêu thụ khả quan, em xem xem chỉ số nghe đài mỗi ngày đều hướng thẳng lên trên, Diệp Tử sẽ trở thành DJ tình cảm nổi tiếng nhất Bắc Kinh. Thư ký của Giám đốc Lâu nói, đã muốn có nhà đầu tư quảng cáo nhắm vào Diệp Tử, muốn tìm cô làm đại diện phát ngôn, nhưng Giám đốc Lâu thường từ chối, anh đoán chừng anh ta muốn giữ cho Diệp Tử thần bí, sau này có thể nâng giá lên.”

“Nghe thật sự là hâm mộ quá.” Tiểu Vệ thán phục.

“Chúng ta cũng sẽ đi theo, nước lên thì thuyền lên, đừng chảy nước miếng, mau làm việc.” Kỹ sư âm thanh cười.

Tiểu Vệ giả cái mặt quỷ, tiếp tục nghe điện thoại.

Diệp Phong kháp khi điểm cùng người nghe nói lời từ biệt, lại một lần trực tiếp kết thúc thuận lợi. Sau đó, ngườ trong tổ tiết mục đều thả lỏng vai, trên mặt lộ vẻ thư thái, uể oải thu thập cho xong, vội vàng muốn chạy về nơi chốn của mình.

Tiểu Vệ trở lại văn phòng một chuyến, đeo túi xách đi ra, nhìn thấy trong phòng phát thanh còn sáng đèn, đi qua xem thấy Diệp Phong đang nằm sấp trên bàn trong phòng trực tiếp, không thấy nhúc nhích.

“Chị Diệp, làm sao vậy?” Tiểu Vệ đẩy cửa ra, khẩn trương lắc lắc Diệp Phong.

Diệp Phong ngẩng đầu, “Không có gì, chỉ là muốn nghỉ một lát.”

“Muốn em đi với chị không?”

“Không cần.” Diệp Phong đứng lên, “Em đi trước đi, chị lát nữa cũng đi. Bên ngoài trời còn mưa hay không?”

“Nhỏ hơn rồi, không bung dù cũng không sao. Chị Diệp, em đi đây! Ngày kia Hạ biên tập sẽ từ Thanh Đài trở lại chứ?”

“Uh!”

“Ha ha, Chị Diệp nở nụ cười, trong lòng sợ là đã nở hoa rồi.”

Diệp Phong xấu hổ đỏ mặt, giả bộ trừng mắt nhìn Tiểu Vệ liếc một cái, Tiểu Vệ hi hi cười vẫy vẫy tay, vui tươi hớn hở chạy xa.

Mới một lát, văn phòng đã vắng vẻ không còn tiếng bước chân. Diệp Phong cười khẽ lắc đầu, rót ly nước chậm rãi uống xong, lúc này mới không chút hoang mang thu dọn này nọ. Hạ Dịch Dương không ở nhà, về sớm về cũng không có gì khác nhau.

Ngả Lỵ gọi điện thoại tới hỏi cô có cô đơn hay không, muốn lại chơi với cô hay không?

“Hiện giờ ở trong lòng cậu còn có mình sao?” Cô hỏi. Ngả Lỵ hiện đang trong kỳ nghỉ, vốn chuẩn bị cùng đồng sự đi Nhật Bản chơi, bởi vì Vương Vĩ sáng tác, Ngả Lỵ hủy bỏ tất cả sắp xếp, thậm chí cũng chưa về nhà thăm ba mẹ.

“Uy, cậu là đang ghen với ai đây?”

“Cậu cho mình cơ hội ghen sao? Tràn ngập đầu óc đều là thầy giáo Vương Vĩ của cậu.” Cô rầm rì, tỏ vẻ bất mãn.

Ngả Lỵ vì bày tỏ thành ý của mình, giữa trưa đã chạy tới kéo cô ra ngoài ăn cơm. Thật sự là bi ai, biểu hiện của cái gọi là hữu tình của hai cô gái hiện tại chính là ngẫu nhiên cùng nhau ăn một bữa cơm.

Diệp Phong không muốn nhúc nhích, gọi hai phần ăn ngay tại nhà hàng dưới lầu.

“Vương Vĩ về quê rồi.” Cơm ăn được một nửa, Ngả Lỵ lẩm bẩm một câu.

Chiếc đũa trong tay Diệp Phong đứng hình giữa không trung, hồi lâu mới chậm rãi rơi xuống bàn, gắp một đũa cá chưng thịt băm, thịt băm sao dai quá, nhai hoài không xong.

Thì ra người cô đơn không phải cô.

“Hắn trở về một mình sao?”

“Uh, sức khỏe mẹ anh ta không tốt, anh ta trở về thăm.”

“Cậu vì sao không nói với hắn rằng cậu đồng ý cùng theo hắn về quê?”

“Lúc này dường như không quá thích hợp!”

Cô thở dài, “Cậu luôn đứng ở đàng xa chờ Vương Vĩ triệu hồi, chưa bao giờ chủ động, mình còn sốt ruột thay cậu. Cậu hiện tại là bạn gái hắn, vô luận là lễ tiết hay là trên đạo nghĩa, cậu hẳn là phải theo hắn về, huống chi cậu còn có ngày nghỉ, vừa vặn làm như kỳ nghỉ phép. Cậu không biết kỳ nghỉ phép có thể làm cho cảm tình nguội lạnh trở lại nóng bỏng hay sao?”

“Mình có ám chỉ rồi, anh ta không để ý đến.”

Cô nhìn Ngả Lỵ, đừng thấy con người cô tùy tiện, hấp tấp, giống như cái gì cũng sẽ không để ở trong lòng, kỳ thật bên trong là một người sợ hãi nhát gan.

“Vậy trực tiếp làm cho rõ.”

“Làm rõ, nếu anh ta cự tuyệt, sẽ làm hỏng tình trạng hiện nay. Chúng mình. . . . thật vất vả mới có hôm nay.”

“Cậu là lừa mình dối người.” Cô tức đến không thở được.

Ngả Lỵ chua sót nhếch miệng, “Được rồi, đừng nói nữa, chuyện của mình mình có cách. Cậu đã nói thật cùng Biên Thành sao?”

Cô vùi đầu trong chén canh, uống đến sạch sẽ, đến giữa chừng mới phát ra tiếng “Uh” không rõ ràng.

Biên Thành cuối cùng kiêu ngạo, nói lời giữ lời, không từng xuất hiện ở trước mặt cô nữa, cũng không có gọi điện cho cô, đương nhiên muốn gọi cũng không có cách nào, di động đã tan nát. Mua một cái thì dễ dàng, nhưng mà số điện thoại của cô khẳng định sẽ bị anh xóa đi.

Cô cười khổ, lại nhớ tới ngọn nguồn tất cả. Hai ngày này cùng nhau gặp mặt, cũng như làm một giấc mộng liên quan tới chuyện trước kia.

Một ngày bình tĩnh như mặt hồ không gió, ngay cả một tia sóng gợn cũng không có.

Không khí văn phòng lúc này vô cùng nhẹ nhàng, Tiểu Vệ có một đối tượng mai mối, toàn bộ mọi người trong văn phòng đều giúp đỡ ra chủ trương, làm Tiểu Vệ biến thành hoang mang lo sợ. Bà xã của tổ trưởng mang thai, anh ta chuẩn bị đi công tác mà giống như bị sung quân, vẻ mặt khổ não nhăn nhó nói sao lại thế này, sao lại thế này chứ? Chọc mọi người vui đến hỏng mất. Còn có việc nữa chính là chế tác CD, thật đúng là mũi thuốc trợ tim siêu hưng phấn, ngồi ở trong phòng biên tập cắt nối, nghe chính mình cùng thính giả nhẹ nhàng trò chuyện, Diệp Phong kìm lòng không được sẽ cong lên khóe miệng. Lâu Dương đưa cô ra ngoài uống cà phê, nói rằng anh ta có một ý tưởng, trong 《 Đêm khuya khuynh tình 》 một tuần năm ngày đó, anh ta muốn đem 《 Đêm khuya khuynh tình 》 cộng thêm tên của Diệp Tử vào đổi thành 《 Ngôi sao của Diệp Tử 》.

Đây là giấc mộng từ đáy lòng Diệp Phong, “Thật vậy sao?” Cô rất bất ngờ.

“Cố gắng cho tốt.” Lâu Dương nghiêm trang nói, trong mắt lại nhộn nhạo sự thưởng thức, đánh giá cao.

Cô chỉ lo vui vẻ, không phát hiện lại thu được một cái chuyển phát, lần này là cái hộp giấy to.”Là fan gửi tới sao?” Đồng sự đều vây quanh lại đây.

Cô nhận ra chữ viết của Biên Thành bên ngoài hộp giấy chuyển tới, trong lòng căng thẳng, “Không phải, là đồ tôi nhờ người ta mua giúp.” Cô dùng lời lẽ che giấu, lại nói ông nói gà bà nói vịt.

Sau cơn mưa, không khí nóng bức làm cho tâm tình trở nên nặng nề, cô dùng kéo cẩn thận cắt mở lớp băng keo trong dán bên ngoài hộp giấy, trong hộp giấy nhét rất nhiều giấy để chặn lót, chính giữa là một túi giấy lớn, lần trước anh mua cho cô quần áo và giày toàn bộ đều ở bên trong, còn có tờ giấy nhắn viết: đây là toàn bộ những thứ có liên quan đến em, xin thu dọn sạch sẽ toàn bộ. Khẩu khí thực giống như đứa nhỏ giận dỗi, cô không biết nên khóc hay cười, đem hộp giấy cất vào xong, thất thần chìm đắm một lát, sau đó thở dài. Cô nhớ tới vầng trán rộng của anh, nhớ tới khi anh cười rộ lên ánh mắt cũng cong lên, thần thái của anh khi cau mày suy tư, ánh mắt chăm chú dịu dàng của anh, đầu ngón tay anh mát mẻ nắm tay cô. . . . Một vài hình ảnh, như những thước phim ngắt quảng lần lượt thay đổi chớp lên trong đầu cô, cuối cùng là khi anh rời đi đau đớn quyết liệt tuyệt vọng. Thời gian có thể quá nhanh, dấu vết có thể lau đi, ký ức thì sao?

“Cô Diệp, làm thế nào đến giờ mới ra về?” Bảo vệ ca đêm khuya vừa mới đổi ca, người bảo vệ này vừa mới vào công ty không bao lâu, đối với nhân viên công tác trong radio tràn ngập lòng hiếu kỳ, đặc biệt là Diệp Phong. Diệp Phong ra vào radio, anh ta đều từ phòng an ninh chạy ra, cùng Diệp Phong chào hỏi.

“Có chút việc nên chậm trễ .” Diệp Phong nhìn anh cười cười, giương mắt nhìn về phía đường lớn, mưa đã tạnh, mặt đường ẩm ướt , tiết ra một đoàn sương trắng, tầm mắt nhìn không rõ lắm.

“Cô ngồi xe buýt hay là đón xe taxi?” Anh bảo vệ nhiệt tình hỏi.

“Tôi đến đối diện đón xe.” Diệp Phong gật đầu, cẩn thận tránh mấy vũng nước trên mặt đường, đi hướng đến đối diện.

Sau cơn mưa cuối cùng cũng có một chút mát mẻ, cư dân Bắc Kinh đã ở phòng xông hơi cả ngày hôm nay, vào một đêm tối như thế này đều say sưa đi vào giấc ngủ, trên đường xe rất ít, người đi đường lại ít đáng thương.

Diệp Phong nghe thấy tiếng bước chân của mình, cảm thấy đặc biệt vang vọng, giống như đánh vào chính tim mình, không khỏi bang bang loạn nhảy dựng lên, cả người cũng đi theo có chút bối rối, muốn sớm một chút đón chiếc xe trở về, cố tình càng sốt ruột càng nhìn không tới xe, cô chỉ phải hướng trạm xe đi đến.

Ở trạm xe cũng không có một bóng người, cô chờ mà lòng hoảng hoảng, xuất ra di động gọi điện thoại cho Hạ Dịch Dương, muốn cùng anh trò chuyện.

Ngay cả gọi hai lần, điện thoại đều không có người tiếp nghe.

Cô hít sâu một hơi, đột nhiên cảm thấy có người cũng đi tới sân ga, cô phút chốc xoay người, đứng trước mặt là một người đàn ông trung trung, mặt mày sáng sủa, chính là màu da quá mức tái nhợt, ánh mắt nhìn có điểm dị thường.

“Hi!” Cô muốn nở một nụ cười, ngay sau đó, người đàn ông kia đã từng bước xông về phía trước, gần sát cô.

“Anh. . . . muốn gì chứ?” Diệp Phong giật mình đảo mắt, sau lưng và bên phải đều là con đường, bên phải có cái ngõ nhỏ, một bên là tường nhà của sở nghiên cứu, một bên là câu lạc bộ thể dục, lúc này đều là đen ngòm, chỉ có bóng cây dưới bầu trời tối đen màu hạ chậm rãi lay động.

“Cô là Diêp Tử?” Người đàn ông soi mói gương mặt cô, ánh mắt u ám khiến lòng người nhảy dựng.

Giọng nói này giống như đã từng nghe thấy? Diệp Phong sửng sốt, nghi hoặc trừng lớn mắt.

Người đàn ông đột nhiên một phen giữ chặt cánh tay của cô, “Mày có phải Diệp Tử hay không? Chắc chắn là mày, vừa rồi thằng bảo vệ kia kêu mày là cô Diệp. Lần trước tao đưa thư ký gửi lại đây, tụi nó nói nửa đêm mày mới tới đây đi làm, 《 Đêm khuya khuynh tình 》 vừa chấm dứt, đi ra hai đứa con gái, giọng nói nghe cũng không giống, là mày, khẳng định là mày, mày là Diệp Tử.”

Diệp Phong đầu ông một chút, máu trong người đều cả kinh hoảng đông lại. Cô nghĩ ra rồi, người đàn ông này chính là người mà khi tiết mục vừa phát sóng không lâu đã kêu gào là thính giả của cô, sau đó còn điện thoại tới văn phòng, yêu cầu cô nghe điện thoại, nhưng ở trong tiết mục bởi vì hắn ta đối với bạn gái thay lòng đổi dạ mắng nhiếc không thôi, cô bình tĩnh đối với hắn ta nói không thể xem yêu như là cho vay, nên hắn tức giận.

“Thực xin lỗi, anh nhận lầm người.” Diệp Phong lui về phía sau từng bước, quay đầu bỏ chạy.

Không nghĩ tới người kia tốc độ cũng rất mau, hai ba bước liền đuổi tới phía sau cô, vươn tay mạnh bạo túm lấy quần áo của cô.

“Mày không chỉ giống con tiện nhân kia, còn là cái kẻ lừa đảo.” Hắn ta lạnh lùng cười, đột nhiên dùng sức mạnh lôi Diệp Phong vào trong ngõ nhỏ, trong tay Diệp Phong túi xách cùng với di động rơi xuống chỗ trạm xe, cô bản năng muốn cất tiếng kêu cứu, hắn ta giơ ra tay kia bưng kín miệng cô lại.

“Tao từng rất thưởng thức mày, giọng nói của mày, mày hiểu được chuyên tình cảm, đều làm cho tao cảm thấy mày là tri âm của tao.” Người đàn ông dùng chân giữ lấy Diệp Phong đang không ngừng giãy dụa, ngón tay run run đẩy ra tóc dài trên trán cô, chậm rãi sờ soạng hai má của cô, “Nhưng mà…”

Hắn đột nhiên nâng cao âm lượng, bộ mặt trở nên dữ tợn, “Mày tại sao có thể nói tao như vậy chứ? Tao yêu cô ta là sai lầm sao? Tao muốn cô ta yêu tao là không thể sao? Loại đàn bà chỉ biết tư lợi như mày, có phải chỉ thích đem đàn ông ra đùa giỡn hay không, chơi xong một chân đá đi, mày còn thấy mày cao thượng, thánh khiết. Tao muốn nhìn xem mày có bao nhiêu thánh khiết.”

Hắn roẹt một tiếng xé rách áo Diệp Phong, “Há, nhìn không ra mày gầy teo nhỏ xíu vậy mà cũng chất lượng. Có mấy thằng sờ qua?” Hắn nhe răng cười, đưa tay lên.

Diệp Phong không biết sức lực ở đâu dâng lên, nhắm ngay khố hạ của hắn mà mạnh chân đạp.

“Ô!” Hắn ăn đau nên buông lỏng Diệp Phong ra, ôm hạ bộ ngồi xổm xuống.

“Cứu mạng, cứu mạng… .” Diệp Phong liều mạng chạy ra đường lớn, còn không có chuyển chân, cả người “Phịch” một cái ngã xuống đất, chỗ đầu gối nóng lên.

“Mày dám chạy. . . . .” Người đàn ông dùng một bàn tay kéo chân Diệp Phong, vồ đến một cái, đem Diệp Phong ấn ngã xuống đất, một tay gắt gao bóp cổ Diệp Phong, “Mày kêu đi, kêu đi… Mày con tiện nhân thối…” Tay kia giơ lên cao, một cái một cái tát xuống Diệp Phong.

Diệp Phong lập tức liền cảm thấy một luồng nhiệt lưu từ trong lỗ mũi chạy ra, gương mặt người đàn ông đó như phóng đại ra, vẻ mặt lạnh như băng, trong ánh mắt lại giống như có ngọn lửa đốt cháy hừng hực, thập phần đáng sợ.

Cô muốn kêu to, nhưng trước mắt lại như có một ngọn núi đá hướng cô chậm rãi đè xuống, trước mắt cô càng ngày càng đen.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+